NGƯỜI BIẾT VÀ CHÚA BIẾT 

Thơ: Thanh Hữu

 Lạy Đức Giê-hô-va, Ngài đã dò xét con Và biết rõ con. Chúa biết khi con ngồi, lúc con đứng dậy; Từ xa Chúa biết rõ tư tưởng con. (Thi-thiên 139:1-2)

Ngày nay công nghệ AI, [1]
Người ta chụp ảnh mặt mày dung nhan.
Đi đâu trên khắp trần gian,
Vẫn bị phát hiện rõ ràng chẳng sai.

Phân biệt giọng nói của ai,
Biết được nơi chốn đường dài ta đi.
Con người chỉ biết ngoại vi,
Không biết tâm tính nghĩ suy trong lòng. [2]

Chỉ Chúa thấy được bề trong,
Thấy được tư tưởng, ước mong con người. [3]
Khi ta chưa nói thành lời,
Chúa biết ý định ở nơi tâm hồn.  [4]

Biết khi lên núi trèo non,
Khi ta xuống biển sóng cồn phủ vây.
Khi ta di chuyển đông tây,
Tay Chúa ở với phủ vây bảo toàn.

Chúa biết hành động mưu toan,
Chúa biết lòng dạ ngay gian với người.  [5]
Biết ta vâng phục Chúa Trời,
Hay chỉ hình thức để đời ban khen.

Biết khi thử thách khó khăn,  [6]
Khi bị cám dỗ bủa giăng quanh mình.  [7]
Biết ta giữ vững đức tin,
Hay đã mệt mỏi linh trình buông xuôi ?

Chúa dùng ân sủng Ngôi Lời,
Dùng Linh Thánh Chúa khuyên mời, đỡ nâng.
Cho ta sức mới bội phần,   [8]
Cho ta đắc thắng phước ân tuôn tràn.

Hãy vui trong Chúa Bình An,
Dù cho dịch lệ tràn lan quanh mình.
Dù cho bão tố khiếp kinh,
Núp trong cánh Chúa an bình hồn thân.

THANH HỮU
Tháng 3 năm  2021

[1] Trí tuệ nhân tạo (Artificial intelligence  – viết tắt là AI)
[2] 1 Sa-mu-ên 16:7
[3] Thi-thiên 139:2
[4] Thi-thiên 139:4
[5] Thi-thiên 69:5
[6] 2 Ti-mô-thê 2:12
[7] Gia-cơ 1:12
[8] Ê-sai 40:31

TÌNH ĐẬM SÂU

Thơ:Hoa Phụng Tiên

Dâng Chúa trọn trái tim nồng cháy
Tình yêu chân thật và dài lâu
Tình yêu đơn thuần ngọt ngào nhất
Tôi yêu Chúa ngày càng đậm sâu.

Mỗi ngày quấn quýt bên chân Chúa
Gần gũi tâm khẩn nguyện tương giao
Tin yêu cậy trông và phó thác
Ngực Chúa yêu thương luôn tựa đầu.

Vui hưởng Christ như cây sự sống
Lời Ngài sữa ngọt ngào biết bao
Từng lời phán tôi đều vui hưởng
Hồn, linh an thái thật diệu sao.

Tôi yêu Chúa, cứ yêu Ngài mãi
Dẫu cho nghịch cảnh giữa ba đào
Tình yêu Ngài mạnh hơn sự chết
Thu hút tôi ngày càng đậm sâu.

Hoa Phụng Tiên

BÁU VẬT TRONG BÌNH ĐẤT

Thơ: Hoa Phụng Tiên

Chúa nắn nên tôi như chiếc bình
Có thân có hồn có tâm linh,
Tâm linh tôi một căn phòng trống
Để Chúa cư ngụ thật hiển vinh.

Bao tay để chứa đựng bàn tay
Bản thể tôi đây chứa đựng Ngài
Không có Chúa cuộc đời vô nghĩa
Tháng năm trống rỗng cứ trôi hoài.

Chúa như của báu thật trong ngời,
Cư ngụ tâm tôi suốt cuộc đời
Đấng Christ chủ quan thân mật quá
Đồng đi với Chúa mãi không rời.

Tôi bên Chúa tuy hai mà một
Linh Chúa đã hòa quyện với tôi
Đời sống tôi hôm nay thuộc Chúa
Và Ngài cũng mãi thuộc tôi rồi.

Hoa Phụng Tiên

_____________________________

II Cô-rinh-tô 4:7, “Nhưng chúng tôi đựng báu vật nầy trong những chiếc bình đất…”

7 Điều Tránh Khỏi Nhờ Chúa

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi, Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân.” – Thi-thiên 46:1

Con người sanh ra là có bản chất tội lỗi, ngay cả những đứa trẻ 5 tuổi cũng có thể nói dối! Người xưa có câu, “Bảy mươi chưa gọi mình lành.” Chắc cả đời người, không ai có thể tự sống thánh khiết trọn vẹn được. Lời Chúa nói, “… Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không … Chẳng có một người làm điều lành, dẫu một người cũng không” (Rô-ma 3:10-12). Loài người không có khả năng tự kiềm chế mình khỏi những cám dỗ, vấp phạm, điều ác, tai họa, cũng như kẻ thù muốn hảm hại chúng ta. Thêm vào đó chúng ta cũng không đủ khả năng để tự chu cấp cho mình; nhưng mọi điều chúng ta có đều là đến từ sự ban cho của Đức Chúa Trời, “… Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác” (Ma-thi-ơ 5:45b); “mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào” (Gia-cơ 1:17).

Thêm vào đó, Đức Chúa Trời là Đấng toàn năng, Ngài luôn gìn giữ những ai kính sợ Chúa hết lòng. Lời Chúa bày tỏ cho chúng to biết, Ngài gìn giữ chúng ta khỏi 7 điều sau đây.

1. Khỏi sự vấp phạm, “Vả, nguyền Đấng có thể gìn giữ anh em khỏi vấp phạm và khiến anh em đứng trước mặt vinh hiển mình cách rất vui mừng, không chỗ trách được” (Giu-đe 1:24).
2.Khỏi điều ác. Chúa Giê-su đã cầu xin Đức Chúa Cha gìn giữ các môn đồ Ngài khỏi điều ác, “Con chẳng cầu Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ cho khỏi điều ác” (Giăng 17:15).
3.Khỏi sự thiếu thốn về thể xác và thuộc linh, “Đức Giê-hô-va là Đấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì” (Thi-thiên 23:1).
4.Khỏi mắc bẫy, “Vì Đức Giê-hô-va là nơi nương cậy của con, Ngài sẽ gìn giữ chân con khỏi mắc bẫy” (Châm-ngôn 3:26).
5.Khỏi mọi tai họa, “Đức Giê-hô-va sẽ gìn giữ ngươi khỏi mọi tai họa. Ngài sẽ gìn giữ linh hồn ngươi” (Thi-thiên 121:7).
6.Khỏi sự chết, “Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã đem linh hồn tôi khỏi âm phủ, gìn giữ mạng sống tôi, hầu tôi không xuống cái huyệt” (Thi-thiên 30:3).
7.Khỏi kẻ thù, hay người hại mình, như vua Đa-vít đã nói, “Chúa đã giải cứu tôi khỏi sự tranh giành của dân sự tôi, gìn giữ tôi để làm đầu các nước; một dân tộc tôi không quen biết sẽ phục sự tôi” (2 Sa-mu-ên 22:44); “Nếu có ai dấy lên đặng bắt bớ và hại mạng sống chúa, thì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúa sẽ gìn giữ mạng sống của chúa trong bọc những người sống; còn mạng sống của kẻ thù nghịch chúa, Đức Giê-hô-va sẽ ném ra xa như khỏi trành ném đá vậy” (1 Sa-mu-ên 25:29).

Ngoài ra, có một điều mà Chúa nói chúng ta giữ thì mất mà không giữ thì còn, đó là sự sống thế gian, “Ai gìn giữ sự sống mình, thì sẽ mất; còn ai vì cớ ta mất sự sống mình, thì sẽ tìm lại được” (Ma-thi-ơ 10:39). Chúng ta phải chết con người cũ, bỏ nó đi, để gìn giữ sự sống linh hồn đời đời trong Đấng Christ; vì “Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực” của chúng ta, và “Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân” (Thi-thiên 46:1). Cảm tạ ơn Chúa, nhờ Ngài gìn giữ chúng con khỏi sự vấp phạm, điều ác, sự thiếu thốn, khỏi mắc bẫy của ma quỷ, khỏi mọi tai họa, sự chết, và kẻ thù trên thế gian này! Chúa đã ban cho chúng con “mạng sống và điều nhân từ”; sự quan phòng của Chúa đã gìn giữ tâm hồn chúng con (Gióp 10:12)! Amen!


Loài người yếu đuối, cần nương cậy,
Vào Chúa toàn năng, bảo vệ mình,
Đời sống chóng qua, ai biết được,
Hết lòng tin Chúa, được an ninh!
Nhờ Ngài nâng đỡ, ta tránh khỏi,
Vấp phạm, gian tà, kẻ hại mình,
Sự chết, tối tăm, không thể đụng,
Vì Ngài ở cạnh, giữ hồn linh!

Ngọc Huỳnh Bích

NHẬN BIẾT CHÚA

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Cả thảy khá ngợi khen Đức Giê-hô-va; vì Ngài ra lịnh,
Thảy bèn được dựng nên. (Thi Thiên 148:5)

Nhận biết Chúa khi ngắm nhìn vật thể
Chúa tạo dưới trần sao kể cho vơi
Kỳ diệu thay bàn tay Đức Chúa Trời
Ngài dựng cả muôn loài trong vũ trụ.

Nhận biết Chúa khi trời đông tuyết phủ
Khi thu về cây lá rũ vàng hoe
Khi xuân sang hoa nở sắc hương khoe
Khi hạ đến nắng chan hòa vạn vật.

Nhận biết Chúa khi hoàng hôn nắng nhạt
Khi đêm về êm ả giấc mơ say
Khi ban trưa gay gắt nắng trải dài
Khi bình minh mặt trời hồng ló dạng.

Nhận biết Chúa khi trăng sao chiếu sáng
Khi tai nghe sấm sét nổ vang rền
Khi băng qua vùng sa mạc mênh mông
Khi trái đất được mặt trời soi rọi.

Nhận biết Chúa khi gió reo khắp lối
Khi mưa sa tưới mát quả địa cầu
Khi bão dông, khi mờ mịt sương mù
Khi mây trắng chập chùng trên triền núi.

Nhận biết Chúa khi ngắm nhìn dòng suối
Khi thác cao tuôn nước xuống sông hồ
Khi thủy triều đầy cạn, sóng nhấp nhô
Khi loài cá lội bơi trong lòng biển.

Nhận biết Chúa khi nhìn chim bay lượn
Khi chúng líu lo vang động rừng già
Khi gia cầm biết ở cạnh người ta
Khi dã thú cùng họp đoàn sinh sống.

Nhận biết Chúa khi nhạc, thơ làm rung động
Khi con người có được sự khôn ngoan
Khi linh hồn biết hướng đến thiên đàng
Khi quyền năng Chúa tỏ bày khắp chốn.

Nhận biết Chúa khi được Ngài tha tội
Khi Chúa Giê-su chết thế tôi rồi
Khi Ngài làm nên người mới trong tôi
Ngợi khen Chúa, Ngài thật đang hiện hữu.

Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, Wa 13.5.2005

VỀ VỚI CHÚA

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Khi tôi vào chốn nghỉ ngơi
Không còn vương víu chuyện đời phù du
Tôi về với Chúa Giê-su
Sẽ luôn sống mãi nghìn thu bên Ngài.

Không còn ngấn lệ ngắn dài
Không còn than thở, đắng cay, đau buồn
Vì tôi bên cạnh Chúa luôn
Người còn ở lại chớ buồn tiếc thương.

Họp, tan, sống, chết lẽ thường
Đời như mây khói khó lường, bạn ơi,
Khi tôi về với Chúa Trời
Là ngày tôi được thảnh thơi hoàn toàn.

Bạn hãy vui mừng cho tôi
Khi xong sự chạy phải dừng chân thôi
Yên vui bên Đức Chúa Trời
Thời gian với Chúa đời đời thiên thu.

Thỏa lòng một chuyến viễn du
Như chim bay lượn chu du khắp miền
Thoát vòng sinh, tử ưu phiền
Hồn linh ca ngợi năng quyền Chúa Cha.

Một ngày tôi sẽ đi xa
Rời nơi dương thế gặp Cha của mình
Không còn sướng, khổ, nhục, vinh
Không còn vướng bận sự tình thế gian.

Ngài ban cho nước thiên đàng
Cùng Thiên sứ thánh ca vang chúc Ngài
Tôn vinh Thiên Chúa Thánh thay!
Là khi được ngắm Thiên nhan của Ngài.

Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA 3.10.2020

NƠI Ở CỦA TÔI

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

“Lòng các ngươi chớ hề bối rối, hãy tin Đức Chúa Trời cũng hãy
tin ta nữa. Trong nhà Cha ta có nhiều chổ ở, bằng chẳng vậy,
ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sản cho các ngươi một chổ.” ( Giăng 14: 1-2)

Một ngày tôi sẽ ra đi
Giả từ trần thế chẳng gì luyến lưu
Tôi về với Chúa Giê-xu
Thiên đàng tươi sáng, sương mù biến tan.

Ngày còn sống ở dương gian
Chỉ là tạm bợ, chỉ là phù vân
Thiên đàng Chúa đã phú ban
Cho con cái Chúa hân hoan bước vào.

Lòng tôi vui sướng dường bao
Khi ngày trên đất lui vào hư không
Trở về với Chúa thỏa lòng
Được mặt đối mặt ngắm thiên nhan Ngài.

Giê-xu Đấng Thánh quyền oai
Là Cha quyền bính khôn ngoan tuyệt vời,
Hồn linh thuộc Đức Chúa Trời
Xác thân nhà tạm một thời trong tôi.

Chúa đi sắm sản một nơi
Cho tôi cư ngụ khi rời thế gian
Lòng không bối rối hoang mang
Tôi tin Thiên Chúa cũng tin Con Ngài.

Thiên đàng điểm hẹn nay mai
Trông mong được thấy ngôi Ngài hiển vinh
Tôi về với Chúa một mình
Ngài đang đón đợi, chí tình yêu tôi.

Tin Ngài được sống đời đời
Giê-xu thương xót cứu tôi gần Ngài
Tâm linh hướng đến tương lai
Về nhà của Chúa chỉ là nay mai.

Được ở nhà Chúa lâu dài
Ngài đà sắm sẳn cho tôi bước vào
Ngày trên đất có là bao
Thiên đàng vĩnh cữu là nhà của tôi.

Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA 22.8.2019

CHUYỆN VỀ…CON ĐƯỜNG XƯA, CON ĐƯỜNG NAY

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh thánh: Ê-sai 35: 8; Giăng 14: 6; Ga-la-ti 1: 13-16 (*)

Kính chào quý độc giả,

Đường đi là một nhu cầu không thể thiếu của con người trong cuộc sống. Thử tưởng tượng, nếu không có đường đi, thì con người sẽ không biết phải sống như thế nào? Cuộc sống sẽ khổ sở biết bao nhiêu, và có khi còn đi vào chỗ bế tắt nữa chứ không phải chơi.

Không nước nào trên thế giới mà không có đường đi.

Người ta làm đường đi để giao lưu qua lại với nhau và để giao thông buôn bán, phát triển cuộc sống.

Để có đường đi, ban đầu, phải có ai đó làm người tiên phong khai lối, mở đường; và tiếp theo sau đó, nhiều người bước đi trên con đường mới mở còn lởm chởm đất đá, làm cho nó thành lối mòn nhẵn. Thế là thành một…con đường để đi.

Người đi tiên phong khai lối, mở đường chắc chắn phải chịu nhiều khó khăn, vất vả, đau đớn, thậm chí có khi còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, để cho những người đi sau mới có được con đường bằng phẳng mà đi; nên người ta cần phải rất biết ơn những người tiên phong khai phá đó. Những người tiên phong khai phá đó rất đáng được vinh danh vậy.

Có nhiều loại đường khác nhau như đường bộ, đường thủy, đường hàng không. Và mỗi loại đường đều có những quy định cụ thể để đem lại sự an toàn cho người tham gia giao thông trên đó. Dầu vậy, cũng không thể nào tránh khỏi những tai nạn giao thông xảy ra, vì có rất nhiều những bất trắc đương rình rập ở đâu đó mà không ai có thể biết trước được để tránh cả.

Được biết, có nhiều người suốt đời chỉ đi đường bộ, không dám đi đường hàng không, vì sợ…máy bay rơi, thì chỉ có nước…đi đời, chứ khó mà sống sót được. Đơn cử là mấy cha con dòng họ Kim là những lãnh đạo của xứ Cộng sản độc tài tại Bắc Hàn, nghe đâu suốt đời chỉ dám đi bằng đường bộ, chứ không dám đi bằng đường hàng không, dù có ai cho cũng quyết…không đi.

Ngược lại, nghe nói có một số người lại thích đi bằng đường hàng không, vì họ cho rằng đi bằng máy bay thì nhanh, khỏe, không tốn nhiều thời gian, chỉ có hơi…tốn tiền túi một chút mà thôi. Vì máy bay là bay trên trời, nên giá cả cũng phải…trên trời, chứ làm sao lấy giá…dưới đất được.

Còn hơn những lý do đó, một số người thích đi máy bay là họ nghĩ…khôn rằng, nếu mà lỡ máy bay có bị…rớt, họ bị…cuốn theo chiều gió luôn, thì số tiền đền bảo hiểm nhân mạng của đường hàng không sẽ…rất cao, có thể giúp cho gia đình họ…đổi đời, dù họ thì bị…tiêu đời.

Đó cũng là một lựa chọn…hay và…táo bạo!

Có một câu chuyện kể rằng, có một người nọ đang đi xe máy trên đường rất cẩn thận, bất ngờ, có một chàng thanh niên vượt lên qua đường ngay trước mặt ông mà không hề bật đèn xi nhanh, làm ông mất bình tĩnh, suýt té. Ông liền nói với chàng thanh niên thuộc dòng dõi con cháu…bà Triệu…ẩu ấy rằng: “Cậu lái xe đi ẩu như thế có ngày chết mất mạng đó nghe.”

Chàng thanh niên kia ngoái cổ lại đáp: “Ông có đi cẩn thận cách mấy đi nữa, rồi có ngày ông cũng chết thôi.”

Nghe câu trả lời…ba gay như thế, ông kia dù đang…bực bội trong lòng, nhưng rồi nghĩ lại thấy chàng thanh niên nầy nói nghe có lý, chứ không phải chơi: “Dù có đi cẩn thận cách mấy đi nữa, rồi có ngày mình cũng chết thôi.” Ai mà không chết cơ chứ? Chết là luật định mà Ông Trời đã ấn định cho con người tội lỗi chúng ta.

Có một bài hát tên là “Con đường xưa em đi”, có một đoạn lời như sau:

“Con đường xưa em đi,
vàng lên mái tóc thề, ngõ hồn dâng tái tê
Anh làm thơ vu quy,
khách qua đường lắng nghe chuyện tình ta đã ghi…”

(Nhạc: Châu Kỳ – Lời: Hồ Đình Phương)

Bài hát nói về cuộc tình của cặp đôi nam nữ yêu nhau tha thiết, nhưng rồi chiến tranh đã làm phân ly đôi tình nhân, và cuộc tình giờ chỉ còn là dĩ vãng. “Con đường tình ta đi” năm nào, bây giờ chỉ còn là “con đường xưa em đi.” mà thôi…

Từ gợi ý của tựa đề  bài hát nầy, tự nhiên tôi nhớ đến…con đường xưa tôi đi. Con đường xưa tôi đi mà tôi muốn nói ở đây là con đường đức tin của gia đình  chúng tôi.

Trước khi gặp Chúa và tin Chúa Giê-su làm Chúa, làm Chủ cuộc đời, cha tôi, cũng như bao nhiêu người Việt Nam khác đều đi theo “con đường xưa” của ông bà để lại là thờ cúng ông bà, tổ tiên. Cha tôi cũng như nhiều người khác đều…không cần suy nghĩ gì cả, cứ theo kiểu…xưa bày nay bắt chước, xưa sao nay vậy, đi theo con đường thờ cúng như xưa rất chân thành.

Nhưng bỗng một hôm, người em của ba tôi (tôi gọi bằng chú ruột), đi nghe mấy ông theo Chúa Giê-su giảng Tin Lành và chú tôi bằng lòng cầu nguyện tin Chúa.

Chú tôi trở về nói về Chúa cho anh mình là cha tôi, lúc đầu, ông chống đối kịch liệt. Ông nhất quyết giữ đạo…xưa bày, nhất quyết giữ “con đường xưa…tau đi”, chứ không hề để tâm đến…con đường nay chú tôi đang đi.

Ấy vậy mà, không hiểu sao, sau một thời gian, Đức Thánh Linh làm việc trong lòng cha tôi thế nào đó mà cha tôi lại quyết định từ bỏ sự thờ phượng cũ kỹ, từ bỏ … “con đường xưa…tau đi”, để đi con đường mới, là con đường tin thờ Chúa Giê-su. Và ông đã đi trên con đường mới đó cho đến hết cuộc đời của ông với sự thỏa vui, phước hạnh  vô cùng.

Nhờ “con đường nay…ông đi” của cha tôi, mà anh em chúng tôi lớn lên trong gia đình cũng được hưởng phước hạnh lây, là cùng đi theo “con đường nay…cha  đi” của cha tôi thật phước hạnh.

Cha tôi đã được Chúa đem về yên nghỉ trong nước Thiên đàng vinh hiển cách đây đã hai mươi năm (năm 2001). Chúa cho cha tôi hưởng thọ được 78 tuổi.

Ngày hôm nay, anh em chúng tôi tất cả đều đi theo “con đường nay…cha  đi” của cha tôi, và chúng tôi cảm nhận được một đời sống  bình an, vui thỏa ở trong Ngài.

Kính cảm ơn cha thật nhiều và thật nhiều!

Kinh thánh có nói đến chuyện một con người rất sốt sắng về… “con đường xưa em đi”, đó chính là Phao-lô. Chính ông đã xác nhận: “Vả, anh em đã nghe lúc trước tôi theo giáo Giu-đa, cách cư xử của tôi là thể nào, tôi bắt bớ và phá tán Hội thánh của Đức Chúa Trời quá chừng. Tôi tấn tới trong giáo Giu-đa hơn nhiều người cùng tuổi, cùng nước với tôi, tôi là người sốt sắng quá đỗi về cựu truyền của tổ phụ tôi.(con đường xưa – nv)” (Sách Ga-la-ti, chương 1, câu 13, 14)

Nhưng khi Chúa lấy ân điển gọi ông đến với Ngài, thì ông đã quyết định lập tức từ bỏ… “con đường xưa…ông đi”, để đi theo con đường mới mà Chúa dành cho ông, và ông cứ đi trên con đường đó suốt cuộc đời của mình với tất cả những phước hạnh mà Chúa đã dành cho ông, cho đến khi ông được Chúa gọi về ở với Ngài trên Thiên đàng vinh hiển.

Ông đã cho biết:

“Nhưng khi Đức Chúa Trời, là Đấng đã để riêng tôi ra từ lúc còn trong lòng mẹ, và lấy ân điển gọi tôi, vui lòng bày tỏ Con của Ngài (Chúa Giê-su, nv) ra trong tôi, hầu cho tôi rao truyền Con đó ra trong người ngoại đạo, thì lập tức tôi chẳng bàn với thịt và máu.” (Sách Ga-la-ti, chương 1, câu 15-16)

Thật là một tấm gương sáng đáng cho chúng ta noi theo trong việc tìm kiếm một con đường tin kính đúng đắn để đi theo cho suốt cuộc đời mình, hầu nhận được phước hạnh và bình an.

Nếu bạn hỏi, tại sao sau khi đã từ bỏ “con đường xưa em đi”, và hết lòng đi theo con đường mới này, thì không ai bỏ con đường mới đó, mà hầu như ai nấy đều đi theo con đường mới cho đến suốt cuộc đời của mình?

Câu trả lời được tìm thấy trong Kinh thánh: “Tại đó, có một đường cái, và một lối gọi là đường thánh. Kẻ nào ô uế sẽ không được đi qua; song nó sẽ dành cho những người được chuộc. Ai đi trong đường đó, dầu khờ dại cũng không lầm lạc.” (Sách Ê-sai, chương 35, câu 8)

Kinh thánh bảo đảm cho người đi trên con đường mới đó là “dầu có khờ dại cũng không lầm lạc.”

Một khi mình biết chắc…“con đường nay em đi” là con đường không lầm lạc rồi, thì không có lý do gì để mình từ bỏ con đường đó mà đi con đường nào khác nữa.

Chúa Giê-su chính là con đường để chúng ta đi mà không hề sợ lầm lạc bao giờ. Vì chính Ngài đã phán: “Ta là đường đi, lẽ thật và sự sống. Chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” (Sách Giăng, chương 14, câu 6)

Tạ ơn Chúa đã cho con và gia đình con được đi trên con đường đức tin mà Ngài đã ban cho bao nhiêu năm qua thật phước hạnh và bình an! Con biết ơn Ngài vô cùng!

Tôi tha thiết ước ao sẽ có nhiều bạn bè của tôi, cũng như nhiều người Việt Nam thân yêu của tôi sẽ được Chúa thăm viếng và mở mắt để nhận biết con đường phước hạnh cho niềm tin của mình là con đường theo Chúa Giê-su và thờ phượng Ngài, hầu bước đi trên con đường mới đó để được hưởng được sự cứu rỗi trong danh Chúa Giê-su.

Đó là con đường không bao giờ lầm lạc, và bất cứ ai khi đi trên con đường đó, sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc cả.

Tôi nhớ cố Mục sư Phạm Văn Năm, sau khi từ bỏ… “con đường xưa em đi” và đi theo con đường đức tin mới, là con đường theo Chúa Giê-su và hầu việc Ngài, ông cảm thấy đời sống  được phước hạnh dạt dào, nên ông đã nói một câu thật ý nghĩa: “Chúa cho tôi có một đời sống, chứ nếu Chúa cho có mười đời sống  thì tôi cũng dâng cả mười đời sống  đó  để hầu việc Ngài.”

Đúng vậy, một khi bạn đã tìm gặp Chúa và đi trên con đường đức tin mới mẻ mà Chúa dành cho mình rồi, thì bạn sẽ không bao giờ cảm thấy hối tiếc cả; nếu có hối tiếc là hối tiếc tại sao mình không bước đi trên con đường tin thờ Chúa Giê-su sớm hơn mà thôi.

Nguyện Chúa ban phước cho bạn cũng như cho tôi để chúng ta cùng dìu nhau bước đi trên con đường đức tin nơi Chúa Giê-su, hầu cho cuộc đời chúng ta được thỏa nguyện khi còn sống và được hưởng nước Thiên đàng khi kết thúc cuộc sống nầy!

California, tháng 3/ 2021

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Những câu Kinh thánh trong bài viết được trích từ Kinh thánh Bản Truyền Thống (BTT)

Sợ Ai

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi, còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi; song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm, vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi.” – Thi-thiên 90:10
“Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” – Ê-sai 1:18
“Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi” – Giăng 14:27
“Đức Giê-hô-va là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Đức Giê-hô-va là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?” – Thi-thiên 27:1
“Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta.” Rô-ma 6:23
“Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên.” – Ê-sai 1:18

Sợ gì trong thế gian này,
Sợ khi thiếu thốn, sợ ngày khó khăn?
Sợ người gian ác lại gần?
Sợ khi mất việc, nợ nần, bệnh đau?
Sợ khi thế giới qua mau?
Sợ khi tất cả nhạt màu thời gian?
Sợ khi sức khỏe đã tàn?
Sợ người mới đó, vội vàng ra đi?!

Đời này có được mấy thì,
Có ai nắm giữ được gì mãi đâu,
Năm qua tháng lại, ngày sầu,
Bảy mươi, tám chục, nhịp cầu thời gian…
Ai qua cũng thấy bàng hoàng,
Vì lòng chẳng có bình an của Ngài!
Chỉ khi tin cậy bền dai,
Vào quyền năng Chúa, không thay đổi dời!

Hết lòng kính sợ ai ơi,
Chúa Giê-su Christ cứu đời chúng ta,
Sợ Ngài đoán phạt gần xa,
Nếu không tin Chúa tránh xa tội tình!
Ngài luôn thương xót, công bình,
Ta nên biết lỗi, hạ mình ăn năn,
Tội nhơ sẽ sạch trong ngần,
Hồng thành tuyết trắng muôn phần tinh khôi!

Tiểu Minh Ngọc

Mười Người Phung Được Chữa Lành

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Luca 17:11-19)

Chúa đi giảng đạo nhiều nơi,
Đem nguồn cứu rỗi ban lời cứu ân.
Bao nhiêu đau ốm bệnh nhân,
Chúa chữa lành cả, hồn thân vui mừng.
Có mười người bị bịnh phung,
Sống nơi biên giới gần vùng Ga-li-lê.,
Ngày đêm đau đớn não nề,
Giữa bao kỳ thị khinh chê xóm làng.
Nghe tin Chúa có đi ngang,
Họ bèn tìm đến kêu vang khẩn cầu.
Lạy Chúa, Ngài thấy khổ đau,
Mong Ngài thương xót, cúi đầu van xin.
Chúa bảo ai có đức tin,
Đến thầy tế lễ, chứng minh lành rồi.
Họ đi đến nửa đường thôi,
Tất cả lành bịnh, mừng vui tột cùng.
Một người lành hết bịnh phung,
Quay đầu trở lại kính cung gặp Ngài.
Xin cảm tạ Chúa quyền oai,
Tôn vinh Cứu Chúa thiên đài chúc tôn.
Chúa hỏi:
Mười người lành bịnh phải không?
Sao chỉ có một biết ơn Chúa Trời?
Chỉ người ngoại quốc nầy thôi,
Chín người lành bịnh kia thời ở đâu?
Đứng lên, con hãy ngẩn đầu,
Đức tin con chính là câu chữa lành.
Hãy đi ca ngợi vinh danh,
Quyền năng Thiên Chiên Chúa đã dành cho con.
Người ấy đi khắp làng thôn,
Làm chứng phước hạnh thân hồn Chúa ban.
Giê-xu là Chúa bình an,
Ngài là sự sống, khôn ngoan thiên đàng.

THANH HỮU
Ngày 25 tháng 2 năm 2021

_______________________________
Luca 17:13
Luca 17:14
Luca 17:16
Luca 17:17
Luca 17:19