Ngước Mắt Lên Cao

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Tôi ngước mắt lên hướng cùng Ngài. Hỡi Đấng ngự trên các từng trời” – Thi-thiên 123:1
“Hãy ngước mắt lên cao mà xem: Ai đã tạo những vật nầy? Ấy là Đấng khiến các cơ binh ra theo số nó, và đặt tên hết thảy; chẳng một vật nào thiếu, vì sức mạnh Ngài lớn lắm, và quyền năng Ngài rất cao.” – Ê-sai 40:26
“Vì hễ các từng trời cao trên đất bao nhiêu, Thì sự nhân từ Ngài càng lớn cho kẻ nào kính sợ Ngài bấy nhiêu.” – Thi-thiên 103:11

Bạn ơi ngước mắt lên cao,
Nhìn xem vinh hiển sang giàu Chúa tôi,
Duy Ngài – thánh thiện Ba Ngôi,
Toàn năng, toàn tại, thật ôi diệu kỳ!
Nước Trời rộng lớn oai nghi,
Khôn ngoan, mưu trí, toàn tri, toàn quyền,
Nghìn năm hằng hữu, y nguyên,
Chẳng gì lay chuyển Nước Thiên của Ngài!

Ngước lên trông đợi mỗi ngày,
Mở lòng nhận biết chính Ngài làm nên,
Con người mọi vật từng tên,
Thế gian, vũ trụ dưới trên mọi bề!
Hôm nay bạn hãy quay về,
Bỏ đi lối cũ, lề mề, hư không,
Ăn năn, đổi mới tấm lòng,
Nguyện xin Linh Chúa quản trông bước đường!
Hãy nhìn lên Đấng yêu thương,
Trời cao hơn dất, Chúa thương hơn nhiều,
Nhân từ Chúa lớn bao nhiêu,
Cho người kính sợ, tin yêu duy Ngài!

(Chúng ta cần nhìn lên trời cao để nhận biết Chúa là Đấng toàn năng, vinh hiển, đời đời, yêu thương. Ngài tể trị trên mọi loài và cả thế gian, hãy tin nhận Chúa và nương cậy Ngài mà thôi! Hãy ngước lên cao tìm kiếm Chúa, bạn sẽ không thất vọng!)
Tiểu Minh Ngọc

Đừng Lo Lắng

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Luca 12: 22-34, Mathiơ 6:24-34)

Em từng thấy những bông hoa?
Sắc màu đẹp đẻ thật là xanh tươi.
Xuân về hoa thắm đua cười,
Hoa khoe áo đẹp cho người vui hơn.

Hoa không thêu, dệt, vẽ, sơn
Mà sao hoa đẹp hơn tranh họa đồ.
Hoa không tẩm thuốc thơm tho,
Mà hương hoa thoảng làm cho thỏa lòng.

Giàu như vua Sa-lô-môn,
Vương bào ông mặc vẫn còn thua xa. [1]
Đừng quá lo lắng thiết tha,
Áo quần em mặc, Chúa Cha lo rồi .

Hãy xem các loại chim trời, [2]
Không gieo, không gặt chứa nơi kho tàng.
Thế mà chúng vẫn vững an,
Trời mây bay nhảy không than thở gì.

Thế nên em chẳng lo chi,
Chúa chu cấp đủ những khi ta cần. [3]
Vì em cao quí bội phần,
Quí hơn chim chóc ngàn lần tôn cao.

Lo lắng chẳng ích chi nào,
Không làm khoảnh khắc thêm vào đời ta. [4]
Việc nhỏ không thể lo ra,
Thì những việc khác lo xa làm gì.

Trước hết hãy biết nghĩ suy,
Tìm vương quốc Chúa, quang huy rạng ngời.
Tìm công chính Chúa ai ơi, [5]
Ngài sẽ chu cấp cuộc đời ta luôn.

Thanh Hữu
28 tháng 2 năm 2021

[1] Lu-ca 12:27
[2] Lu-ca 12:24
[3] Lu-ca 12:30
[4] Lu-ca 12:25
[5] Luca 12:33-34

Chúa Giê-xu Là Cây Nho Thật

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Giăng 15:27)

Những khi giảng đạo cho người,
Chúa dùng ẩn dụ, thêm lời dạy khuyên.
Cây nho ẩn dụ thiên nhiên,
Giúp em hiểu rõ ưu tiên gần Ngài.

Chúa Cha là Đấng quyền oai,
Trồng cây nho thật chính Ngài, Giê-xu. [1]
Tín nhân là nhánh khiêm nhu,
Bám vào gốc rễ xuân thu lá cành.

Nhánh nào chỉ có lá xanh,
Mà không ra trái thì đành cắt đi.
Nhánh nào sâu, úa suy vi,
Thì được tỉa sửa để ghi quả nhiều. [2]

Cây, cành khắn khít thương yêu,
Cành bám chặt gốc sinh nhiều quả ngon.
Cành lìa khỏi gốc héo hon,
Phải đem chụm củi chỉ còn bụi tro. [3]

Tình yêu Cha lớn khôn dò,
Tình Ta vĩ đại ban cho con rồi.
Giữ trong tình ấy con ơi,
Con cầu xin được nhậm lời chẳng sai. [4]

Niềm vui con sẽ lâu dài,
Khi con cố giữ lời Ngài trong tâm.
Không tình nào lớn vượt tầm,
Tình Ta bạn hữu, phó thân cứu đời. [5]

Bạn ta là kẻ vâng lời,
Làm theo lời dạy, khuyên mời thương yêu. [6]
Các con hãy nhớ một điều,
Ta là bạn hữu thân yêu con rồi.

Không là đầy tớ mà thôi,
Nhưng là bạn hữu cùng ngồi bên ta.
Tỏ cho con biết việc Cha, [7]
Là việc mầu nhiệm trời hoa thiên đài.

Con không chọn lựa một ai,
Ta chọn, bổ nhiệm, truyền sai con rồi.  [8]
Đi ra kết quả nước trời,
Để được đáp ứng mọi lời cầu xin.

Vui lên tình Chúa diệu vinh,
Lòng em cảm động ân tình cao siêu.
Chúa ơi cảm tạ thật nhiều,
Trong Ngài em nhận tình yêu tuyệt vời.

Thanh Hữu
26 tháng 2 năm 2021

[1] Giăng 15:1
[2] Giăng 15:2
[3] Giăng 15:6
[4] Giăng 15:7
[5] Giăng 15:13
[6] Giăng 15:14
[7] Giăng 15:15
[8] Giăng 15:16

Xa-chê Tìm Và Gặp Chúa 

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

Luca 19: 1-10

“Ai tìm sẽ gặp người ơi,
Ai mà gõ cửa tức thời mở cho”. [1]
Trên đường đến Giê-ri-cô,
Có một quan chức ước ao nhìn Ngài.

Muốn xem Cứu Chúa là ai,
Muốn nhìn tận mắt hình hài Giê-xu.
Trưởng ngành thuế vụ xuất thu,
Xa-chê giàu có mặc dù thấp con.[2]

Khó thể chen lấn đám đông,
Ông trèo lên một cây sung để nhìn.
Chúa đến nơi gốc trông lên,
“Xa-chê”, Chúa gọi chính tên của người.

”Hôm nay ta đến thăm ngươi, [3]
Ta sẽ dùng bữa chung vui tại nhà”.
Xa-chê mừng rỡ như hoa,
Mời Ngài, bạn hữu gần xa chung bàn.

Có người thấy vậy trách than:
Sao Chúa dùng bữa cùng bàn tội nhân?
Nhưng ông đứng dậy phân trần,
Đem nửa tài sản, giúp dâng người nghèo.

Làm ai thiệt hại bao nhiêu,
Xin đền trả lại thêm nhiều gấp tư. [4]
Cảm nhận lòng Chúa nhân từ,
Xin bỏ ích kỷ thói hư bao ngày.

Chúa phán “cứu rỗi quí thay ,
Quyền năng biến cải nhà nầy được ân. [5]
Ta đến tìm kiếm tội nhân,
Tha thứ tội lỗi, ban phần vĩnh sinh”.

Khuyên em xưng nhận tội mình,
Tin nhận Cứu Chúa hy sinh cứu đời.
Để em thừa hưởng nước trời,
Sống trong sung mãn Ngôi Lời hiển vinh.

Thanh Hữu
1 tháng 3 năm2021

[1] Ma-thi-ơ 7:7-8
[2] Lu-ca 19:3
[3] Lu-ca 19:5
[4] Lu-ca 19:8
[5] Lu-ca 19: 9

Chúa Hóa Hình

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Luca 9: 28-36, Mathiơ 17:1-13, Mac 9:-13)

Khi còn sống tại trần gian,
Chúa đã bày tỏ khôn ngoan nước trời.
“Hóa hình”, biến cố tuyệt vời,
Giao tiếp với kẻ qua đời đã lâu.
Ngài đã lên ngọn núi cao.
Với ba môn đệ thâm giao bấy giờ.
Đi trước có Phi-e-rơ,
Rồi Giăng kế tiếp, Gia-cơ sau cùng.
Giữa nơi đồi núi chập chùng,
Vinh quang tràn ngập một khung góc trời.
Hóa hình, mặt Chúa sáng ngời,
Tựa như ánh sáng, mặt trời chói chang.
Áo Ngài vinh hiển tỏa lan,
Hai vĩ nhân lớn cũng đang hiện về.
Môi-se đang đứng cận kề,
Ê-li nghe Chúa bàn về “chết thay”.
Phi-e-rơ đã tỏ bày,
Xin dựng ba trại tại ngay chỗ nầy.
Một dành cho Chúa nơi đây,
Hai trại kia cũng đủ đầy tiện nghi.
Bỗng nhiên có một đám mây,
Vinh quang rực rỡ phủ vây mọi người.
Giữa mây có tiếng Chúa Trời:
“Đây con yêu dấu là người Ta yêu.
Đẹp lòng Ta hết mọi điều,
Hãy nghe con ấy dạy điều đáng tôn”.
Môn đệ khi ấy hoảng hồn,
Sấp mặt xuống đất không còn bình an.
Giê-xu bước đến nhẹ nhàng,
Chạm vào thân họ vội vàng đứng lên.
Nhìn quanh chỉ Chúa đứng bên,
Không thấy ai cả ở trên núi nầy.
Xuống núi cùng Chúa tỏ bày,
Rao ơn cứu rỗi đến tai nhiều người.
Giê-xu con Đức Chúa Trời,
Ngài là nguồn sống đời đời hiển vinh.
Em tin nhận Chúa cho mình,
Để được biến hóa vĩnh sinh với Ngài.

Thanh Hữu
27 tháng 2 năm 2021

Chúa Kêu Thanh Niên Đã Chết Sống Lại

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

( Luca 7: 11-17)

Ở tại thành nhỏ Na-in,
Tin buồn về một thanh niên qua đời.
Mẹ góa nước mắt đầy vơi, [1]
Khóc con chết sớm buồn khơi ngập lòng.

Đường đến nghĩa đia chôn con,
Bà đã khóc lóc nỉ non đau buồn.
Đám đông nước mắt tràn tuôn,
Cảm động trước cảnh mất còn đáng thương.

Gặp Chúa đi đến bên đường,
Chúa bảo đừng khóc hãy nương cậy Ngài.
Chúa bước chạm đến quan tài,
Kẻ khiêng dừng lại, ai ai nhìn vào.

Lòng thương xót Chúa tuôn trào,
Ngài phán: “trai trẻ, dậy nào đi con”. [2]
Ô kìa, phép lạ kinh hồn,
Người chết ngồi dậy lại còn nói to.  [3]

Đám đông mừng rỡ reo hò,
Chúa trao anh ấy lại cho mẹ hiền.
Từ nơi chết chóc ưu phiền,
Chúa ban sự sống ơn thiên vui mừng.

Tiếng ca ngợi Chúa không ngừng,
Đồn ra khắp chốn, vang lừng khắp nơi.
Giê-xu con Đức Chúa Trời,
Tiên tri của Chúa tại nơi đất nầy. [4]

Hãy tin nhận Chúa hôm nay,
Để nhận sự sống lâu dài Chúa ban.
Ngài đang chuẩn bị thiên đàng
Cho em hưởng phước vinh quang muôn đời

Thanh Hữu
Ngày 26 tháng 2 năm 2021

[1] Lu-ca 7:12
[2] Lu-ca 7:14
[3] Lu-ca 7:15
[4] Lu-ca 7:16

CHÚA CHỮA BỆNH PHUNG

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

CHÚA CHỮA BỊNH 2 – CHÚA CHỮA BỆNH PHUNG
(Lu-ca 5:12-15, Ma-thi-ơ 8:1-4; Mác 1:40-45)

Thành kia có một người phung,
Thân mình đầy những mục ung lở lòi!
Thấy Giê-su Chúa đang ngồi,
Ông mau sấp mặt xuống rồi nài xin:
“Lạy Ngài, Chúa của chúng sinh,
Xin theo ý thánh chữa lành cho tôi,
Thì phung tức sẽ hết thôi,
Chỉ Ngài làm được, Chúa ôi duy Ngài!”

Xót thương, Chúa đến giơ tay,
Đụng rờ người ấy, phán ngay với người:
“Ta đây đã chữa cho ngươi,
Sạch đi bệnh tật, hãy rời khỏi ngay!”
Quyền năng của Chúa lạ thay,
Bịnh phung liền hết, tốt thay, diệu kỳ!
Ngài khuyên: “Đừng nói điều chi,
Chỉ nên làm đúng lễ nghi đã truyền,
Đến thầy tế lễ trước tiên,
Dâng lên tế lễ, chứng liền để cho,
Họ không chấp vấn, tò mò,
Vì phung đã hết, sẽ cho ngươi về.”
Người phung vui quá đi về,
Lại đồn việc Chúa Giê-su đã làm,
Mọi người nghe, phải sẻ san,
Chúa Giê-su đã chữa lành người phung!
————>>+++<<————
Chúng ta hãy đến hiệp chung,
Tôn vinh Danh Chúa vô cùng quyền năng,
Vui mừng ta hãy đến gần,
Nối vòng thương mến thiết thân trong Ngài,
Cậy tin duy Chúa hôm nay,
Xin Ngài cứu chữa, linh ai nao sờn!

Tiểu Minh Ngọc

ĐÁM CƯỚI TẠI THÀNH CANA VÀ HÓA NƯỚC THÀNH RƯỢU

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Giăng 2:1-12)

Tại đám cưới, Chúa được mời đến dự,
Thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê,
Khi thiếu rượu, mẹ Ngài liền đến báo,
“Rượu hết rồi, chúng ta phải làm sao?”

Tại nơi đó, có sáu cái ché đá,
Người ta dùng, để rửa sạch cho mình,
Chúa sai bảo, “Hãy đổ nước vào chén,”
Họ liềm làm, theo lời Chúa truyền ban!

Và kế đến, Ngài kêu họ hãy múc,
Đem cho người coi tiệc để nếm ngay,
Thật kỳ lạ, nước đã biến thành rượu,
Còn ngon hơn, rượu họ có trước đây!

Lần thứ nhất, quyền năng làm phép lạ,
Chúa Giê-su, đã bày tỏ chính mình,
Tại Ca-na, Danh Ngài thật hiển vinh,
Môn đồ thấy, bèn mở lòng tin Chúa!

Chúng ta hãy, vui mừng ca hát múa,
Chúa toàn năng, làm phép lạ diệu kỳ,
Đã hóa nước thành rượu ngon thơm quý,
Mà loài người, chẳng làm được điều chi!

Tiểu Minh Ngọc

THIÊN SỨ BÁO TIN CHO CÁC NGƯỜI CHĂN CHIÊN

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Lu-ca 2:8-21)

Ngoài đồng những kẻ chăn chiên,
Thức đêm canh giữ đàn chiên của mình,
Bỗng đâu thiên sứ thình lình,
Đến gần để báo Tin Lành bình an,
Tại thành Đa-vít hiển vang,
Hài Nhi Đấng Christ Chúa ban cho đời,
Ngài sanh ra giữa loài người,
Nằm trong máng cỏ thân người bọc khăn!
Muôn vàn thiên sứ xa gần,
Thiên binh chúc tụng phước ân, cho người…

Sau khi thiên sứ lên trời,
Bọn chăn chiên nói bàn lời đến xem,
“Tìm Ngài ở Bết-lê-hem,
Chúng ta hãy đến để xem tin này!”
Vội vàng họ đến liền ngay,
Đúng như thiên sứ, chẳng sai điều gì!
Con Trời vinh hiển oai nghi,
Nằm trong máng cỏ, thật y như lời!
Họ về thuật lại mọi người,
Cả thành làm lạ: Con Trời giáng sinh!

Ma-ri ghi nhớ sự tình,
Trong lòng suy nghĩ điều mình đã nghe!
Bọn chăn chiên trở về khoe,
Mọi điều ứng nghiệm đã nghe thấy rồi,
Ngợi khen Danh Chúa không thôi,
Giê-su tên Chúa thật rồi, hiển vinh!

Cùng nhau ta hãy tôn vinh,
Con Trời đã đến an bình cho ta,
Dâng lời cảm tạ, hát ca,
Tình yêu Thiên Chúa bao la đời đời!

Tiểu Minh Ngọc

Tham Thì Thâm

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Xin hãy khiến lòng tôi hướng về chứng cớ Chúa, Chớ đừng hướng về sự tham lam.” – Thi-thiên 119:36
“Kẻ tham tiền bạc chẳng hề chán lắc tiền bạc; kẻ ham của cải chẳng hề chán về huê lợi. Điều đó cũng là sự hư không.” – Truyền-đạo 5:10
“Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau đớn.” – 1 Ti-mô-thê 6:10
“Chớ tham tiền; hãy lấy điều mình có làm đủ rồi, vì chính Đức Chúa Trời có phán rằng: Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu.” – Hê-bơ-rơ 13:5

Tham thì thảm đó người ơi,
Tham lam làm hại cuộc đời của ta,
Tham thì thảm đỏ bày ra,
Tưởng là tốt đẹp, lại là hư không!
Tham thì chỉ có vui lòng,
Được trong giây lát, rồi dòng lệ rơi,
Khóc cho thân phận tả tơi,
Vì tham trước mắt, thế thời không may!
Tham thì dẫn đến đắng cay,
Nếm vào chua chát, những ngày chẳng nên,
Tham thì thua thiệt, người quên,
Sa cơ thất thế, gọi tên ai giờ!
Thảm thương thân phận bơ phờ,
Ai ơi chớ có dại khờ tham lam!

Đủ ăn đủ mặc thì cam,
Sống sao thanh sạch, không làm lạc sai!
Biết ơn phước Chúa mỗi ngày,
Đấng luôn chăm sóc, ở ngay bên mình,
Mọi điều tin cậy, cầu xin
Chúa ban quý nhất, an bình, thỏa vui!
Dù cho giông bão không nguôi,
Nhưng lòng có Chúa, khổ rồi sẽ qua,
Đức tin được lớn trong ta,
Bước theo chân Chúa, ngợi ca Tình Trời!

(“Tham Thì Thâm”, câu thành ngữ hàm ý chê trách kẻ tham lam sẽ gặp điều xấu, hám lợi, dễ bị lừa, bị hại.)
Tiểu Minh Ngọc