ĐỪNG SỢ (LỜI RĂN DẠY CÁC MÔN ĐỒ)

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

ĐỪNG SỢ (LỜI RĂN DẠY CÁC MÔN ĐỒ)
(Dựa theo Luca 12:1-12)

Đoàn dân nhóm lại đông vầy
Cả ngàn người, giẫm chân nhau chờ Ngài
Chúa bèn mở miệng khoan thai
Dạy môn đồ Chúa điều nầy khắc ghi
Giữ mình về men Pha-ri-si
Thói đạo đức giả, ta thì lánh xa
Chẳng gì giấu không lộ ra
Có gì kín mà không là tỏ đâu
Mọi điều nói nơi đêm thâu
Sẽ nghe nơi sáng ban ngày đó thôi
Thì thầm buồng kín không lời
Sẽ được công bố ở nơi mái nhà
Các ngươi là bạn hữu ta
Kẻ chỉ giết xác thì là chẳng sao
Các ngươi biết phải sợ ai
Sợ Đấng đã giết, cho vào vực sâu
Các ngươi đừng sợ đâu đâu
Chỉ sợ Đấng đó hàng đầu, trước tiên
Năm chim sẻ, hai đồng tiền
Chúa vẫn nhớ đến, có quên bao giờ
Tóc các ngươi, từng sợi tơ
Ta cũng đếm hết đó rồi, các con
Đừng lo sợ cho mỏi mòn
Các ngươi quý trọng nhiều hơn chim trời
Ta phán cùng với các ngươi
Ai xưng Ta trước mọi người mọi nơi
Con người nhớ họ không thôi
Xưng ra trước mặt sứ Trời trên cao
Còn ai chối Ta thế nào
Họ sẽ bị chối trước bao sứ Trời
Ai nói nghịch cùng Con người
Tội ấy sẽ được tha thôi con à
Nhưng mà sẽ không được tha
Khi phạm đến Thánh Linh Cha đời đời
Khi họ đem ngươi đến nơi
Công đường quan hỏi, thì lời chớ lo
Ta đây sẽ binh vực cho
Qua Thánh Linh Chúa, con nhờ nói ra

Người nào ở trong danh Ta
Trong Linh Thánh Chúa thật là bình an
Ai tin danh Chúa rõ ràng
Vui mừng, phước hạnh ngập tràn chẳng sai!

Bình Tú Ngọc
Ngày 15/ 3/ 2021

Lời Chúa Đời Đời

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“cỏ khô, hoa rụng; nhưng lời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời!” – Ê-sai 40:8

Có người gọi sách Ê-sai là “quyển Kinh Thánh thu nhỏ”, là “một quyển Kinh Thánh trong bức tranh nhỏ”; bởi vì, sách Ê-sai có 66 chương tương đương với 66 sách trong Kinh Thánh, và được chia làm hai. Phần đầu, 39 chương có thể được so sánh với Cựu Ước; và phần thứ 2, gồm 27 chương, có thể so sánh với 27 sách của Tân Ước, trong đó nhấn mạnh về ân điển của Đức Chúa Trời. Trong phần nhì, Ê-sai 40-66, những Ra-bi Do Thái gọi là “Sách của sự yên ủi”; bởi vì, sau những năm khó khăn của sự giam cầm, lời tiên đã bảo đảm với họ rằng Đức Chúa Trời sẽ ở cùng họ và sẽ đưa họ trở về quê hương bình yên; đồng thời, lời Chúa cũng hứa rằng, Ngài sẽ ban Đấng Mê-si-a đến để cứu họ. Trọng tâm của Ê-sai 40-66 là các chương 49-57, trong đó Ê-sai ca tụng Đấng Mê-si-a, Tôi Tớ chịu khổ của Đức Chúa Trời, và trung tâm của các chương 49-57 là Ê-sai 52:13-53:12 mô tả về sự chết thay của Chúa Cứu Thế vì tội lỗi của thế gian.Chương 40-48 nhấn mạnh sự vĩ đại của Đức Chúa Trời là Đấng tương phản với sự hư không của các thần khác ở thế gian. Lúc này, Lời Chúa phán cho dân của Ngài đang ở trong hoàn cảnh đau buồn, đang bị lưu đày ở Ba-by-lôn trong một thời gian dài. Ngài đem đến cho họ niềm an ủi, nguồn hy vọng, sự bảo đảm cùng sự khích lệ trong những ngày khó khăn trong thời gian tha hương! Trong chương 40:6-8 là “tiếng phán về lời hứa” của Đức Giê-hô-va cho dân Do Thái. “Mọi xác thịt giống như cỏ” muốn nói đến những ngoại bang đã hà hiếp dân Do Thái, A-sy-ri đã bị hủy diệt và giờ đây Ba-by-lôn cũng chịu một số phận. Họ giống như cỏ sẽ tàn trụi và chết đi, nhưng “Lời của Đức Chúa Trời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời” (Ê-sai 40:8). Lời tiên tri này cũng được nhắc đến trong 1 Phi-e-rơ 1:24-25, “Vì, Mọi xác thịt ví như cỏ, Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa rụng, Nhưng lời Chúa còn lại đời đời. Và lời đó là đạo Tin Lành đã giảng ra cho anh em.”Thật vậy, con người chúng ta sẽ qua đi mau chóng, giống như “hoa và cỏ”. Vua Đa-vít hiểu được điều này, “Đời loài người như cây cỏ; Người sanh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng; gió thổi trên bông hoa, kìa nó chẳng còn, chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa” (Thi Thiên 103:15-16); và ông khuyên chúng ta, “Chớ phiền lòng vì cớ kẻ làm dữ, cũng đừng ghen tị kẻ tập tành sự gian ác. Vì chẳng bao lâu chúng nó sẽ bị phát như cỏ, và phải héo như cỏ tươi xanh” (Thi Thiên 37:1-2). Ông Môi-se cũng biết rằng chính Chúa định năm tháng ngắn ngủi của sự sống loài người, “Chúa làm chúng nó trôi đi như nước chảy cuồn cuộn; chúng nó khác nào một giấc ngủ, ban mai họ tựa như cây cỏ xanh tươi: Sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi; buổi chiều người ta cắt nó và nó héo” (Thi-thiên 90:5-6). Đời sống con người thế gian sẽ qua đi, nhưng Lời Chúa vẫn còn mãi đời đời, thật đầy quyền năng, giúp chúng ta trở thành con cái yêu dấu trọn vẹn, sống đẹp lòng Chúa và hầu việc Ngài! Vì vậy chúng ta cần phải làm 3 T sau đây.

T thứ nhất là “Tin Cậy Lời Chúa,” vì lời con người trần gian hay thay đổi. Tác giả Thi-thiên đã bày tỏ lòng khao khát Lời Chúa rằng,“Tôi thức trước rạng đông và kêu cầu; tôi trông cậy nơi lời Chúa” (Thi-thiên 119:147); “Tôi nhờ Đức Chúa Trời, và ngợi khen lời của Ngài; tTôi để lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, ắt sẽ chẳng sợ gì; Người xác thịt sẽ làm chi tôi” (Thi-thiên 56:4); “Vậy, tôi sẽ có thế đáp lại cùng kẻ làm sỉ nhục tôi; Vì tôi tin cậy nơi lời Chúa” (Thi-thiên 119:42).
T thứ hai là “Thực Hành Lời Chúa” tốt hơn mọi của lễ, “Vả, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực” (1 Sa-mu-ên 15:22); “Nếu các ngươi sẵn lòng vâng lời, sẽ ăn được sản vật tốt nhất của đất” (Ê-sai 1:19); “Nhưng kẻ nào xét kĩ luật pháp trọn vẹn, là luật pháp về sự tự do, lại bền lòng suy gẫm lấy, chẳng phải nghe rồi quên đi, nhưng hết lòng giữ theo phép tắc nó, thì kẻ đó sẽ tìm được phước trong sự mình vâng lời” (Gia-cơ 1:25).
T thứ ba là “Truyền Ra Lời Chúa,” không truyền khẩu của loài người, như Lời Chúa kêu gọi chúng ta, “Đi đi, hãy chường mặt nơi đền thờ, mà rao giảng cho dân chúng mọi lời nầy của sự sống” (Công-vụ các Sứ-đồ 5:20); “Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao giảng thể nào? như có chép rằng: Những bàn chân kẻ rao truyền tin Lành là tốt đẹp biết bao?… Như vậy, đức tin đến bởi sự người ta nghe, mà người ta nghe, là khi lời của Đấng Christ được rao giảng” (Rô-ma 10:15, 17). Chúng ta không được truyền ra những lời truyền khẩu, không có trong Kinh Thánh; giống như những người Pha-ra-si đã giữ và truyền ra lời truyền khẩu, và Chúa đã cáo trách họ và không đẹp lòng về việc làm của họ (Ma-thi-ơ 15:3-6).

Vinh hiển thay, quyền năng thay là Lời Chúa còn lại đời đời, là Lời có quyền năng siêu nhiên! Cảm tạ ơn Chúa đã để lại cho chúng ta Kinh Thánh, là Lời Hằng Sống của Ngài! Nguyện xin Chúa giúp chúng ta hết lòng, hết sức, hết trí tin cậy, thực hành, và truyền ra cho mọi người, mọi lúc, mọi nơi; hầu cho người nghe sẽ hiểu được và thấy được quyền năng của Lời Đức Chúa Trời hành động trong đời sống chúng ta, và họ sẽ mở lòng tin nhận Chúa! Amen!


Cỏ khô, hoa rụng, còn đâu nữa,
Sự sống dưới trần, chẳng bảo toàn
Nhưng Chúa quyền năng, và vĩnh cửu,
Lời Ngài hằng hữu, cho nhân gian!
Hết lòng, hết sức, mà tin cậy,
Thực hiện theo Lời, sống sẵn sàng,
Mạnh mẽ truyền rao, tình yêu Chúa,
Nhờ Ngài vui sống, thật bình an!

Ngọc Huỳnh Bích

Thập Tự Giá

Thơ:Tiểu Minh Ngọc

“Bởi vì lời giảng về thập tự giá, thì những người hư mất cho là điên dại; song về phần chúng ta, là kẻ được cứu chuộc, thì cho là quyền phép của Đức Chúa Trời.” – 1 Cô-rinh-tô 1:18
“Bởi có chép rằng: Chúa phán: Thật như ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, Và mọi lưỡi sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời.” – Rô-ma 14:11
“Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. 9 Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống” – Phi-líp 2:8-10

Thập Tự Giá, nơi đồi cao Ngài chết,
Chịu đớn đau, đầy nhục nhã khinh thường…
Bởi vì ta, vì Chúa quá yêu thương,
Hết nhân thế, những con người tội lỗi!

Nhờ huyết báu, Chúa Giê-su – gánh tội,
Để cho ta, được tha thứ mọi bề,
Được thoát ra, vùng tăm tối u-mê,
Và rao giảng, Tình Yêu Thập Tự Giá!

Trên Thập Tự, một hy sinh cao cả,
Không thể nào, mà thấu hiểu hết đâu,
Tình yêu Cha, đã có tự ban đầu,
Và mãi mãi, không bao giờ thay đổi!

Ôi quyền phép, Thập Tự Ngài vô đối,
Một Đường Đi, một Lẽ Thật, không hai,
Một Thánh Linh, một Cứu Chúa quyền oai,
Mà tất cả, mọi người đều khen ngợi!

Mọi đầu gối, trên trời và dưới đất,
Phải hạ mình, phải quỳ xuống trước Ngài,
Phải ăn năn, cầu xin Chúa đổi thay,
Và thánh hóa, tấm lòng thành, trung tín!

Thập Tự Giá, Chúa Giê-su đáng kính,
Hãy nhớ rằng, tình yêu Chúa bao la,
Hãy bền lòng, và chịu khổ rao ra,
Tin Lành Chúa, cho mọi người hiểu biết!

Tiểu Minh Ngọc

Chúa Thăng Thiên

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ – Thanh Hữu

(Luca 24: 50-53, Mac 16: 19-20, Công vụ 1: 1-11)

Sau khi Chúa sống lại rồi,
Ngài hiện ra tại nhiều nơi, nhiều người.
Với thân biến hóa rạng ngời,
Bao lần dạy dỗ, bao lời khuyên răn.

Bốn mươi ngày tỏ quyền năng, [1]
Chiến thắng sự chết, vinh thăng nước trời.
Hẹn môn đồ đến một nơi,
Ô-liu, núi thánh, khuyên mời tín nhân.

Chúa phán:
“Thẩm quyền trời đất, dương trần,
Đã giao tất cả trong tầm tay Ta. [2]
Hãy đi ra đến mọi nhà,
Của muôn dân để truyền ra Tin lành.

Kẻ tin nào được tái sanh,
Báp tem cho họ nhân danh Ngôi Lời.
Danh Cha, Con, Thánh Linh trời,
Dạy họ giữ lấy mọi lời Ta khuyên.[3]

Dùng Danh Ta tỏ năng quyền,
Chữa lành đau ốm, tật nguyền lìa xa.
Dùng Danh Ta đuổi quỉ ma,
Nói ngôn ngữ mới ngợi ca nước trời. [4]

Thánh Linh giáng xuống mỗi nơi,
Uy quyền năng lực đồng thời tăng thêm.
Bắt đầu tại Giê-ru-xa-lem,
Giảng ra khắp đất dắt đem nhiều người.”

Sau khi nói bấy nhiêu lời,
Ngài cất lên giữa mây trời khuất đi.
Môn đồ ngắm Chúa chuyển di,
Có hai thiên sứ quang huy hiện gần.[5]

Phán rằng hỡi những tín nhân,
Sao mãi nhìn ngắm mây tầng trời cao.
Chúa được cất lên thế nào,
Cũng sẽ trở lại với bao uy quyền.

Tin lời của Chúa dạy khuyên,
Đi ra truyền truyền giảng ơn thiên cho người.

Thanh Hữu
5 tháng 3 năm 2021

[1] Công vụ Các Sứ Đồ 1:3
[2] Ma thi ơ 28:18
[3] Ma Thi ơ 28:19
[4] Mac 16: 17-18
[5] Công Vụ Các Sư Đồ 1: 10-11

Đức Chúa Jêsus Bị Bắt Và Bị Xử Án

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ – Thanh Hữu

(Mathiơ 26: 47 đến 27:1-31Luca 23: 3-5, Giăng 18:33-38)

Con Trời thật quá khiêm nhu,
Sáng tạo vũ trụ xuân thu ngàn đời.
Trong tay quyền bính đất trời,
Ngài chịu xử án bởi người phàm nhân!
Giáo quyền sợ mất lòng dân,
Không chạm đến Chúa bao lần công khai.
Đợi khi tảng sáng đêm dài,
Theo Giu-đa đến bắt Ngài dẫn đi.
Môn đồ thấy Chúa lâm nguy,
Rút gươm chém đứt tai đi một người.
“Nộp gươm vào vỏ con ơi”,
Chúa chữa lành hẳn cho người bị thương.
Họ dẫn Chúa đến sảnh đường,
Của Tòa Công Luận nơi đương họp bàn.
Cai-phe thượng phẩm hiên ngang,
Cùng nhiều Trưởng Lão trong đoàn thẩm tra.
Đưa nhiều chứng dối nói ra,
Thảy đều vô nghĩa ba hoa ích gì.
Họ không tìm thấy điều chi,
Để kết án Chúa Quyền Uy tử hình.
Chúa vẫn yên lặng làm thinh,
Tế Lễ Thượng Phẩm bất bình thốt ra:
“Phải ngươi con Đức Chúa Cha?
Là Đấng Cứu Thế sinh ra cứu đời ?”
Chúa phán: “Thật đúng như lời,
Rồi đây giữa đám mây trời quang vinh.
Ta ngồi bên Chúa Thiên Đình,
Là Cha cao cả hiển vinh muôn đời.”
Thượng Phẩm xé áo tả tơi,
Cho Ngài phạm thượng có lời lộng ngôn.
Đồng thanh kết án một lòng,
Giê-xu phải chết ở trong tuần nầy.
Họ làm nhục Chúa lắm thay,
Nhổ trên mặt Chúa, tát tai nhiều lần.
Dùng roi quất Chúa nát thân,
Đớn đau nhục nhã ngàn lần bi thương.

Giải Chúa lên một án trường,
Của quan Phi Lát xem thường Giê-xu.
Hỏi Chúa trực tiếp một câu,
Là Vua Do thái, cầm đầu phải chăng?
Chúa đã đáp trả lại rằng:
“Ta là Vua của tuyển dân Chúa Trời.”
Hằng năm ân xá một người
Phi Lát bèn hỏi, ai người sẽ tha?
Họ xin thả Ba-ra-ba,
Dù là trộm cướp, anh ta giết người.
Phi-lát cất tiếng trả lời,
Làm chi với Christ nhân từ Giê-xu?
Tiếng la vang dội một khu:
“Đóng đinh thập tự Giê-xu cho rồi”.
Phi-lát đành phải vâng lời,
Tuyên phán Chúa chết tại nơi thập hình…

Chúa vô tội, bị đóng đinh!
Chỉ vì gánh thế tội tình cho ta.
Tình yêu của Chúa bao la,
Em quyết tin nhận tình Cha tuyệt vời.

Thanh Hữu
2 tháng 3 năm 2021

Sự Phục Sinh Của Chúa Giê-xu

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ – Thanh Hữu

(Luca 24: 1-12, Mathiơ 28: 1-10, Mac 16:1-8, Giăng 20:1-10)

Chúa nhật trời sáng tinh sương,
Cỏ cây thức giấc đêm trường mù khơi.
Bình minh thắp sáng chân trời,
Ba người phụ nữ buồn khơi ngập lòng.
Tay cầm hương liệu chờ mong,
Đến nơi mộ đá xức thơm xác “Thầy”.
Lo ngại ai sẽ giúp tay,
Để lăn tảng đá chắn ngay cửa mồ.
Ô kìa, kinh ngạc biết bao,
Đá chắn lăn khỏi, cửa vào trống trơn.
Các bà lo sợ nhiều hơn,
Thiên sứ sáng chói bước chơn đến gần.
Thiên sứ lên tiếng ân cần,
Các chị than khóc tri ân tìm “thầy” ?
Chúa Giê-xu, không ở đây,
Ngài đã sống lại khỏi tay tử thần.
Hãy đến xem chỗ Ngài nằm,
Rồi đi thông báo bạn thân môn đồ.
Vui mừng kinh ngạc biết bao
Định chạy vội vả truyền rao tin mừng.
Bỗng nhiên Chúa hiện bên lưng,
Cất tiếng lên hỏi “Chào mừng các con”
Hân hoan tràn ngập linh hồn
Họ vội chạy đến muốn hôn chân Ngài.
Mừng vui họ muốn tỏ bày..
Chúa bảo đừng sơ, đi ngay về nhà
Báo cho các anh em ta
Cùng ta gặp mặt hoan ca Chúa Trời

Chúa đã sống lại em ơi
Cầm quyền tể trị đất trời bao la
Cùng nhau ta hãy ngợi ca
Giê-xu đắc thắng hồn ta vui mừng.

Thanh Hữu
4 tháng 3 năm 2021

Chúa Giê-xu Được Xức Dầu Tại Bê-tha-ni

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ – Thanh Hữu

(Mathiơ 26: 6-13, Giăng 12: 1-8)

Biết ơn tính tốt thanh cao,
Chúa luôn quí mến người nào tri ân.
Dòng đời trôi nổi giả chân,
Tri ân tình Chúa là phần nhớ ghi.

Chúa đến làng nhỏ Bê-tha-ni,
Được mời dự tiệc, đang khi ngồi bàn.
Có một thiếu nữ đoan trang,
Ngồi dưới chân Chúa mở toan bình dầu.

Là bình dầu quí giá cao,
Nàng đã tiết kiệm trong bao tháng ngày.
Cầm bình dầu ở trên tay,
Kê vào chân Chúa đổ ngay hết bình.

Nàng xỏa mái tóc của mình,
Cúi xuống lau ráo, tận tình khiêm nhu!  [1]
Biết ơn ghi nhớ nghìn thu,
Tình yêu, thương xót, Chúa chu cấp mình.

Giu-đa, môn đệ bất bình,
Bảo rằng phí của, không tinh tường gì!
Không đem dầu quí bán đi,
Giúp người nghèo khó những khi nhu cần? [2]

Chúa bảo, đừng có cản ngăn,
Nàng dùng dầu quí cho tang lễ thầy. [3]
Nàng xức dầu trước thân nầy,
Cho việc chôn cất trong ngày hi sinh .

Kẻ nghèo luôn có gần mình,
Nhưng ta không mãi xác hình bên con.
Để nàng bày tỏ biết ơn,
Việc nàng ghi nhớ trải hơn ngàn đời.

Tin Lành loan tỏa khắp nơi,
Việc nàng làm cũng đồng thời tỏa lan. [4]
Để ghi nhớ việc của nàng,
Biết ơn Thiên Chúa đã ban cho mình.

Thanh Hữu
3 tháng 2 năm 2021

[1] Giăng 12:3
[2] Giăng 12:4
[3] Giăng 12:7
[4] Ma-thi-ơ 6:13, Mac 14:9

CHÚA LÀ THỢ GỐM KỲ TÀI

Thơ: Hoa Phụng Tiên

Chúa là thợ gốm kỳ tài
Nắn nên con giống như Ngài biết bao
Bình gốm đựng nước thể nào
Thì con để Chúa ngự vào diệu vinh.

Sống lại Ngài trở nên Linh
Ngự tâm linh của người tin lạ lùng
Linh con Linh Chúa ngự cùng
Cả hai nên một mãi trong tâm này.

Chúa là thợ gốm kỳ tài
Sắp xếp hoàn cảnh mỗi ngày luyện tôi
Hoạn nạn thử thách nung sôi
Con xin vâng phục, Chúa ôi, ý Ngài.

Con nay là người thế này
Là bởi thương xót mỗi ngày Chúa ban
Đời cin tội lỗi ác gian
Bởi thương xót Chúa gia ân thương tình.

Cứu con thoát khỏi tội hình
Huyết Ngài bôi xóa chữa lành thân tâm
Mỗi ngày biến đổi bề trong
Để con giống Chúa tâm hồn đẹp xinh.

Con biểu minh Chúa hiển vinh
Kính tôn danh Chúa theo Linh đồng hành
Cung ứng Chúa cho thánh dân
Dựng xây Thân thể sáng danh Chúa Trời.

Hoa Phụng Tiên

CHUYỆN…GIỌNG QUẢNG NAM QUÊ TÔI

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kính chào quý độc giả,

Phạm Duy, một nhạc sĩ nổi tiếng của Việt Nam đã từng viết:

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi!
Mẹ hiền ru những câu xa vời.
A à ơi! Tiếng ru muôn đời…”

Vâng, tôi yêu đất nước tôi, và tôi yêu tiếng nước tôi. Là người Việt Nam, không ai là không yêu đất nước mình, tiếng nước mình phải không bạn?

Không chỉ yêu tiếng nước tôi là tiếng Việt, một ngôn ngữ thật tuyệt, vì nó có thể diễn tả được mọi cung bậc tình cảm của con người Việt Nam của chúng ta; mà tôi còn yêu…giọng nói Quảng Nam độc đáo của quê tôi nữa.

Giọng nói của quê bạn độc đáo như thế nào, thì tôi…không rành lắm; nhưng giọng nói Quảng Nam quê tôi thì tôi thấy…độc đáo lắm. Chính vì vậy mà tôi yêu giọng nói Quảng Nam quê tôi thật nhiều.

Giọng nói Quảng Nam quê tôi độc đáo ở chỗ là nó…không giống với bất cứ giọng nào khác. Nó mộc mạc mà chân tình. Nó chân chất nên dễ gần. Nó đơn sơ nên không xảo trá. Giọng nói Quảng Nam quê tôi nghe rất thô như hột lúa, củ khoai, nhưng rất hữu ích cho cuộc sống con người.

Nếu bạn lần đầu tiên đến vùng đất Quảng Nam quê tôi, thì chắc chắn bạn sẽ nghe được người dân quê tôi nói, nhưng có điều là…không hiểu họ nói chi mà thôi.

Bạn có thể nghe được hết câu: “En không en, tét đèn đi ngủ, để con cho lớn kén con chó nhỏ nhen ren.”, nhưng bạn khó mà hiểu được ý nghĩa câu nói đó, nếu không có người Quảng Nam…làm thông dịch cho bạn.

Câu đó trước hết phải được…phiên dịch ra tiếng Việt cho đúng đã: “En (ăn) không en (ăn), tét (tắt) đèn đi ngủ, để con chó lớn kén (cắn) con chó nhỏ nhen (nhăn) ren (răng).”

Khi dịch từ…giọng Quảng Nam ra tiếng Việt phổ thông, là bạn có thể hiểu được ý nghĩa rồi phải không? “Ăn cơm thì ăn, còn không thì tắt đèn đi ngủ, kẻo đèn còn sáng, con chó lớn nó thấy con chó nhỏ nó cắn chết nhăn răng chừ.”

Người Quảng Nam quê tôi thường phát âm rất chuẩn các phụ âm đầu, phân biệt khá rõ giữa âm TR và CH, S và X, D và V, R và G; nhưng hầu hết đều phát âm sai ở âm giữa và âm cuối.

Người Quảng Nam thường nói những chữ có vần AO, AM thành Ô; Ă thành E

+ Chị cho tui mượn cái bô (bao), và một  lon gộ (gạo) về nấu chố (cháo) en (ăn) tộm (tạm), chớ hết gộ (gạo) rồi, chưa đi mua được chị ơi!

+ Ngày mai, anh có lồm (làm) chi không, gẹt (gặt) dùm em bữa lúa?

Có người chủ doanh nghiệp muốn tìm người làm cho tiệm bán vật tư của mình, hỏi một thanh niên Quảng Nam:

+ Trước đây, anh có làm nghề chi ở đâu không?

+ Trước đây, em có…lồm trộm vật tư ạ!

+ Vậy thì thôi. Anh muốn tìm người làm ăn đàng hoàng kia.

+ Chứ em có lồm (làm) chi (gì) mà không đoàng (đàng) hoàng  anh ơi? Em chỉ đứng boán (bán) hàng cho người ta thôi mà.

Thế là người chủ doanh nghiệp kia mới hiểu ra là anh thanh niên Quảng Nam nầy trước đây có lồm (làm) ở trộm (trạm) vật tư!

Giọng Quảng Nam thiệt là…không dễ để hiểu phải không bạn?

Còn nhớ những năm ở thập kỷ 90 của thế kỷ trước, thỉnh thoảng, có một số những Mục sư, Truyền Đạo từ Quảng Nam vào Sài Gòn có việc; và nhân ngày Chúa nhật, họ được một số các Hội thánh vùng Sài Gòn mời giảng Kinh thánh. Sau buổi thờ phượng Chúa, có nhiều con cái Chúa đến nói chuyện với những Mục sư, Truyền Đạo  người Quảng Nam đó rằng: “Nhìn cách Mục sư/ Thầy giảng, chúng tôi biết là hay lắm, nhưng tiếc quá là chúng tôi không hiểu được bao nhiêu, vì giọng nói…khó nghe quá.”

Ai biểu không lo…học nghe giọng Quảng Nam chi? Rõ khổ!

Nghe người ta nói là giọng Quảng Nam quê tôi dường như có cả quyển tự điển để giúp người vùng khác…hiểu được giọng Quảng Nam đó.

Mà phải vậy mới được, chứ không thì những từ như sau đây mà không có tự điển giải nghĩa thì làm chi ai có thể hiểu được cơ chứ?

+ Bí rị: Không thể trả lời được.

+ Con đi chừ đây!: Con đi bây giờ đây!

+ Con tơm: Con tôm

+ Dị ồm: Rất mắc cỡ

+ Đi đầu dầu: Đi đầu trần, không đội nón

+ Lủ khủ: Rất nhiều

+ Một cấp: Một lúc (một chặp)

+ Nói lung: nói giỡn, nói đùa

+ Tồm tộm: Tàm tạm (cũng được)

+ Túm cổ: Tóm cổ

+ Xe lôm: Xe lam

+ Xe độp: Xe đạp

+ Xin chồ: Xin chào

+ Ăn đồ xồ: Ăn đồ xào

+ Y nguy: Y nguyên

Tự điển về giọng Quảng Nam coi bộ cũng…không dễ học bạn nhỉ?

Có một số nhà thơ, nhà văn người Quảng Nam quê tôi cũng đã có những bài thơ…ca tụng giọng nói quê mình rất hay, mà tôi rất thích, vì mỗi khi đọc chúng, tôi thấy quê hương Quảng Nam của tôi như đang ở đâu đây chung quanh mình vậy. Xin trích lại vài bài như sau đây và mời độc giả cùng…thưởng thức:

Nhà thơ Tường Linh có bài thơ về giọng Quảng Nam, trong đó mọi âm “ô” ở cuối câu đều biến thành âm “ơ”:

Rủ nhau vô núi hái chơm chơm
Nhớ bạn hồi còn học chữ Nơm
Sáng sáng lơn tơn đi nhử cuốc
Chiều chiều xớ rớ đứng câu tơm

Mùa đông tơi lá che mưa bấc
Tiết hạ hiên tranh lộng gió nờm
Nghe chuyện xóm xưa thời khói lửa
Sảng hồn, sấm nổ tưởng đâu bơm!

 

Nhà thơ trào phúng Tú Rua cũng có một bài thơ như thế, nhưng âm  “a” biến thành âm “ô”:

Rứa mới kêu là chất Quảng Nôm
Ăn hòn nói cục chẳng thôm lôm
Có chàng công tử quê Đà Nẽng
Cưới ả Thúy Kiều xứ Phú Côm

Cha vợ đến thăm chào trọ trẹ
Mẹ chồng không hiểu nói cồm rồm
Thêm ông hàng xóm người Hà Nội
Chả hiểu mô tê cũng tọa đồm.

 

Hai bài thơ về giọng Quảng Nam thật…tuyệt! (1)

Còn sau đây là một bài thơ nữa, cũng sử dụng toàn…giọng Quảng Nam, vì nhà thơ nổi tiếng nầy là một người Quảng Nam nổi tiếng – Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh:

Nè mi mới dọn tới bên nhà
Dị òm tau cũng bước chưn qua
Ba đi một cấp, răng về kịp?
Mẹ chắc giờ ni ở chỗ bà

Mi ở Điện Bàn hay Duy Xuyên
Tết ni không nói chuyện tình duyên
Tết mô mới nói cùng mi hỉ
Không nói mần răng ván đóng thuyền

Nói thiệt chớ ai thèm nói lung
Nghĩ chi lạ rứa, tội tau không
Gặp mi bữa nớ ưng mi gướm
Cái nhớ mỗi ngày thêm nhớ hung

Quà xuân, tau nhét vô trong thụng
Xí nữa gặp mi, tau lấy ra
Còn y nguy đó, răng mà mất
Rủi mất thì tau sắm lại quà…

 

Phải là nhà thơ người Quảng Nam làm thơ theo giọng Quảng Nam mới…lột tả được hết cái chất giọng…độc đáo của quê mình được!

Nói về giọng Quảng Nam quê tôi, tôi lại nhớ đến quyển Kinh Thánh Bản Truyền Thống 1926 của người Tin Lành tại Việt Nam mà nhà văn, dịch giả, học giả Phan Khôi là người đã có công rất lớn trong việc đóng góp vào sự thành công của bản dịch ấy, đến nỗi có nhiều người còn gọi tắt là Bản Dịch Phan Khôi.

Phan Khôi là một người Quảng Nam như chúng ta đã biết, nên trong bản dịch Kinh thánh năm 1926 ấy, khi đọc, nghiên cứu, học hỏi, chúng ta thấy xuất hiện rất nhiều những từ, những chữ của người ở vùng đất Quảng Nam.

Xin đơn cử vài ví dụ:

+ “Mà chi! Đức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao?” (Sách Sáng Thế Ký, chương 3, câu 1b): “Mà chi!”, có nghĩa là có thật là, có đúng là?

 

+ “Ngươi chỉn lấy mắt mình nhìn xem, và sẽ thấy sự báo trả cho kẻ ác.” (Sách Thi-thiên, chương 91, câu 8): “Chỉn”, có nghĩa là chỉ.

+ “Đức Chúa Trời lại phán rằng: Đất phải sanh cây cỏ; cỏ kết hột giống, cây trái kết quả, tùy theo loại mà có hột giống trong mình trên đất, thì có như vậy.” (Sách Sáng Thế Ký, chương 1, câu 11): “Hột giống”, có nghĩa là hạt giống.

+ “Người nầy nói với người kia rằng: Hè! chúng ta hãy làm gạch và hầm trong lửa…” (Sách Sáng Thế Ký, chương 11, câu 3): “Hè!”, có nghĩa là nào, một từ kêu gọi sự chú ý của mọi người.

+ “Ngộ trong thành có năm mươi người công bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao?” (Sách Sáng Thế Ký, chương 18, câu 24): “Ngộ”, có nghĩa là nếu, hay giả sử, giả như.

+ “Muối là giống tốt, nhưng nếu muối mất mặn, thì lấy chi làm cho nó mặn lại được?” (Sách Lu-ca, chương 14, câu 34): “lấy chi”, có nghĩa là lấy gì.

+ “và nhờ đạo ấy, anh em được cứu rỗi, miễn là anh em giữ lấy y như tôi đã giảng cho; bằng không, thì anh em dầu có tin cũng vô ích.” (Sách I Cô-rinh-tô, chương 15, câu 2): “giữ lấy y như”, có nghĩa là giữ lấy y nguyên như thế.

+ “Bởi đức tin, Hê-nóc được cất lên và không hề thấy sự chết; người ta không thấy người nữa, vì Đức Chúa Trời đã tiếp người lên. Bởi chưng trước khi được tiếp lên, người đã được chứng rằng mình ở vừa lòng Đức Chúa Trời rồi.” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 11, câu 5): “Bởi chưng”, có nghĩa là bởi vì.

+ “Hãy trách phạt những kẻ nầy, là kẻ trù trừ.” (Sách Giu-đe, câu 22): “trù trừ”, có nghĩa là do dự, lưỡng lự.

Còn nhiều, nhiều lắm những từ, những chữ của địa phương vùng đất Quảng Nam xuất hiện trong quyển Kinh thánh Bản Truyền Thống 1926 như vậy. Có thể những người ở các vùng khác khi đọc Kinh thánh gặp những từ, những chữ như thế, sẽ rất khó hiểu, nếu không tra các bản dịch khác, sẽ không hiểu được hoặc không hiểu đúng nghĩa của nó là gì? Nhưng với những người quê Quảng Nam như tôi, thì lại rất…thích thú, và…tâm đắc khi gặp những từ như thế khi đọc Kinh thánh Bản Truyền Thống, vì chúng tôi hiểu được chúng liền và hiểu một cách…sâu sắc nữa là đằng khác.

Ngộ thế đấy!?!

Không biết bạn thì sao? Bạn có yêu giọng nói quê bạn không? Chứ riêng tôi, tôi rất yêu giọng nói Quảng Nam quê tôi, vì nó rất chân chất, mộc mạc, mộc mạc đến như…thô kệch luôn. Điều đó cũng cho thấy người Quảng Nam quê tôi rất chân chất, thật thà, có răng nói rứa người ơi!

Khi đi xa quê, mỗi khi gặp đồng hương nói giọng Quảng Nam, hoặc nghe ai đó nói giọng Quảng Nam ở trong đài, trên ti-vi, hay trên youtube… là tôi cảm thấy nhớ quê hương Quảng Nam mình đến cồn cào, và đành…nhả thơ cho đỡ nhớ:

Tôi nhớ quê tôi, nhớ làm sô (sao)
Giọng nói Quảng…Nôm (Nam) mới ngọt ngồ (ngào)
Nghe rồi, nghe nữa, hòi (hoài) không chán
Giọng nói quê mình đẹp biết bô (bao)…

Hay như nhà thơ Lê Minh Quốc (người Quảng Nam), đã viết những vần thơ thật hay về giọng nói quê nhà như sau:

Quê nhà ở tận đâu đâu
Gặp đồng hương nhớ nôn nao quê nhà
Ở gần đây chớ đâu xa
Nghe giọng nói nhớ quê nhà vậy thôi.

Thưa quý độc giả,

Chuyện về… giọng Quảng Nam thì nói hoài không hết được đâu, nên trong bài viết nho nhỏ nầy, chúng tôi chỉ muốn gởi đến quý độc giả vài nét chấm phá về giọng nói của Quảng Nam quê tôi để…hầu chuyện cùng quý vị.

Tôi cảm tạ Chúa đã cho người Quảng Nam quê tôi có được một giọng nói…độc đáo, không lẫn vào đâu được. Tôi yêu vùng đất Quảng Nam quê tôi. Tôi yêu người Quảng Nam quê tôi, và tôi cũng yêu giọng nói…độc đáo của quê mình nữa.

Nếu có dịp tiện, sẽ trở lại đề tài nầy trong tương lai.

Hy vọng bài viết nho nhỏ nầy sẽ đáp ứng được một chút nào đó về những mong mỏi của quý độc giả về đất và người Quảng Nam quê tôi, một Tỉnh nằm gần như chính  giữa trung tâm nước Việt yêu dấu của chúng ta.

Ông bà ta nói “Trăm nghe không bằng một thấy. Trăm thấy không bằng một rờ.” Muốn…thưởng thức giọng Quảng Nam đúng chuẩn một trăm phần trăm, không chi bằng, xin mời bạn…lồm (làm) một chuyến du hành đến ngay vùng “đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm” của quê tôi để…thưởng thức cho…đã bạn nhé. Chắc chắn bạn sẽ thấy những gì tôi viết ở đây, chỉ mới như là…món ăn khai vị mà thôi.

Người Quảng Nam quê tôi nặng nghĩa, nặng tình, lúc nào cũng sẵn lòng đón khách từ khắp nơi đến thăm với lòng trân trọng và quý mến nhất!

Nào, xin mời bạn!
California, tháng 3/ 2021
Nguyễn – Đình – Bùi – Thị.  

(1): https://nhacxua.vn/chuyen-cai-giong-quang-nom-loi-tu-trao-cua-nhung-nguoi-dan-xu-quang/

GIÃN CÁCH XÃ HỘI và VẮC-XIN SỰ SỐNG

Thơ: Thanh Hữu

Đức Chúa Jêsus động lòng thương xót, đưa tay chạm vào người ấy và phán: “Ta muốn, hãy sạch đi.” Lập tức phong hủi biến mất, người ấy được sạch. (Mac 1: 41-42)

Thời xưa kẻ bị cách ly,
Là người phung hủi phải đi xa làng. [1]
Phải đeo mặt nạ khẩu trang,
Che râu, áo rách buồn than tách rời.  [2]

“Giãn cách xã hội” mọi nơi,
Phải nói “ô uế” xa rời đám đông.  1
Sống trong đau khổ buồn lòng,
Tìm ai thông cảm ở trong cuộc trần?

Chúa đến bày tỏ lòng nhân,
Đưa tay rờ chạm, phước ân tuôn tràn. [3]
Chúa phán lời chúc bình an,
Phung hủi liền sạch, hân hoan vui mừng.

Thời nay dịch lệ không ngừng,
“Cô-vid” lan tỏa, cấm đừng giao lưu.
Cách ly khỏi chỗ đông người,
Buồn lo, sợ hãi niềm vui không còn.

Dịch lệ tội lỗi khổ hơn,
Buồn đau thể xác, phần hồn cách ngăn.
Cách xa sự sống vĩnh hằng,
Trầm luân địa ngục bóng đen muôn đời.

Tin vui đã có Ngôi Lời,
“Vắc xin” sự sống, Chúa Trời ban cho.
Quyền năng, ân sủng khôn dò,
Qua Chúa Cứu thế sợ lo không còn.

Trong Chúa được cứu linh hồn,
Được hưởng thừa kế, làm con Chúa Trời.
Bình an mãn nguyện trong đời,
Bên kia cõi chết về nơi vĩnh hằng.

Ai ơi, xin hãy ăn năn,
Để được tha thứ, vinh thăng nước trời.
Hãy vui nhận tiếng gọi mời,
Hưởng nguồn sung mãn tuyệt vời thiên thu.

THANH HỮU
Tháng 3 năm 2021

[1] Lê-vi ký 13: 46
[2] Lê-vi-ký 13: 45
[3] Mac 1: 41-42