Chúa Sai 70 Môn Đồ Đi Truyền Giáo

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Luca 10:1-20)

Chúa chọn bảy mươi môn đồ,
Sai họ đi trước để vào làng thôn.
Làm chứng cứu rỗi linh hồn,
Để người tin Chúa làm con dân trời.

Các con khi đến những nơi,
Như chiên vào chốn đầy vơi sói rừng.
Đừng đem tiền bạc đầy lưng,
Đừng nhiều hành lý chậm ngừng bước chân.

Vào nhà hãy chúc bình an,
Nếu họ xứng đáng bình an sẽ vào.
Nếu không cất cánh bay cao,
Bình an trở lại ban trao con rồi.

Nếu con đến ở một nơi,
Hãy ăn mọi thứ họ mời con ăn.
Cầu nguyện cho những khó khăn,
Chữa lành cho những bệnh nhân nan đề.

Hãy nói nước Chúa gần kề,
Vương quốc của Chúa không hề đổi thay.
Hãy nhận cứu rỗi hôm nay,
Từ nơi Cứu Chúa quyền oai muôn loài.

Nếu ai bỏ Chúa ra ngoài,
Sẽ bị án phạt gương soi ngàn đời.
Như Sô-đôm, cháy nơi nơi,
Mọi người hư mất bao lời kêu la.

Vâng lời Chúa bảo đi ra,
Rao giảng, phục vụ thật là thành công.
Những người lành bịnh rất đông,
Ma quỉ đuổi khỏi, bóng đồng lìa xa.

Vui mừng khi trở về nhà,
Thuật lại phép lạ tỏ ra bao người.
Cảm tạ Cứu Chúa không thôi,
Đã ban quyền phép cho người vững tin.

Chúa bảo khi đuổi ác linh,
Đừng mừng khi nó thuận tình thoát ra.
Hãy mừng con được Chúa Cha,
Ghi tên sách sống trời hoa thiên đàng.

THANH HỮU
23 tháng 2 năm 2021

—————
Lu-ca 10: 9
Luca 10:12, Sáng thế ký 19:24-25
Lu-ca 10:17
Lu-ca 10: 20

Chúa Giê-xu Là Ánh Sáng Của Thế Gian

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Giăng 8:12-47)

 Chúa Giê-xu phán rõ ràng,
Ta là ánh sáng trần gian cho người.
Ra khỏi bóng tối ai ơi,
Hãy vào ánh sáng Chúa Trời ban cho. [1]

Chúa Trời, Cha thánh khôn dò,
Uy quyền tuyệt đỉnh chẳng ai so bằng.
Cha đã chứng quyết cho rằng,
Sai Ta truyền giảng ăn năn cho đời.  [2]

Tội lỗi làm chết con người,
Chối Ta sẽ bị cuộc đời hư vong. [3]
Tin Ta Hằng Hữu trong lòng,
Sẽ nhận nguồn sống ở trong nước trời.

Tình yêu Cứu Chúa tuyệt vời,
Treo thân thập giá thành người chết thay. [4]
Để lòng thương xót tỏ bày,
Ngài đã sống lại trong ngày vinh quang.

Chúa là ánh sáng huy hoàng,
Chiếu vào bóng tối trần gian đen mờ.
Giải phóng cho kẻ tội nhơ,
Ban tự do thánh tôn thờ Thần Nhân. [5]

Chúa là chân lý cứu ân,
Tin Ngài nhận lãnh bội phần phước thiên.
Hãy tin Cứu Chúa nhân hiền,
Sống trong ánh sáng dạy khuyên của Ngài.

Kính sợ Thiên Chúa quyền oai,
Hiếu kính cha mẹ thuận hòa anh em. [6]
Bạn bè đối xử dịu êm,
Tôn trọng tử tế người trên của mình.

Cầu xin Đức Chúa Thánh Linh,
Giúp em khôn sáng mạnh lành hồn thân.
Sống vui thể chất tinh thần,
Thành công, mãn nguyện phước ân Chúa Trời.

THANH HỮU
24 tháng 2 năm 2021

[1] Giăng 8:12
[2] Giăng 8:16
[3] Giăng 8:24
[4] Giăng 8:28
[5] Giăng8:35
[6] Ê-phê-sô 6: 1-3

THIẾU PHỤ TẠI GIẾNG NƯỚC

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(GIĂNG 4:1-42   CHÚA GIÊ-XU VÀ THIẾU PHỤ SA-MA-RI )

Trên đường đến Ga-li-lê,
Chúa đi qua một làng quê trong vùng.
Nơi đó có một giếng chung,
Tên giếng Gia-cốp, ở vùng Sa-ma-ri.

Giếng gần bên lối đường đi,
Chúa dừng chân nghỉ giữa khi trưa hè.
Ngồi bên thành giếng dựa kề,
Đợi môn đồ sẽ mua về thức ăn.

Bỗng một thiếu nữ choàng khăn,
Đem vò múc nước lăng xăng tiến gần.
Chúa bảo xin chị đặc ân,
Cho ta uống nước đỡ phần khát khao.

Chị bảo: “ kỳ lạ biết bao,
Ông là Do Thái tại sao xin mình.
Xưa nay Do thái chê khinh,
Kỳ thị phụ nữ dân tình của tôi” ? [1]

Chúa nói ‘Quà tặng Chúa Trời,
Chị mà biết được, cất lời nài xin.
Ta cho “nước sống” thuộc linh,
Để chị sung mãn an bình thỏa vui.’

Chị bảo: ông nói chơi thôi,
Không có gầu múc giếng thời khá sâu.
Thế thì nước lấy nơi đâu, [2]
Để có nước sống, ngỏ hầu ban cho?

Gia-cốp cùng các chiên bò,
Tổ tôi đều uống trải bao nhiêu đời.
Là ai, ông quá nhiều lời,
Lớn hơn Gia-cốp ở thời xưa sao?

Chúa bảo:
Nước nầy uống vẫn khát khao,
Nước Ta ban khát chẳng bao giờ còn. [3]
Nước trong người ấy tràn tuôn,
Thành nguồn sự sống mãi luôn không dời.

_ Cho tôi nước ấy ông ơi,
Để không múc nước tại nơi chốn nầy.
Hãy gọi chồng chị lại đây.
_ Chồng tôi không có, quấy rầy không nên.

Chị chỉ nói đúng một bên,
Bên kia chị đã có tên năm chồng.[4]
Còn người hiện tại như không,
Chị đã nói thật một phần mà thôi.

Cúi đầu chị đã nhận lời,
Thật ông nói đúng như người tiên tri.[5]
Chúng tôi thờ phượng nơi nầy,
Do Thái thờ Chúa tại thành Giê-ru-sa-lem.

Chúa Trời là Đấng thần linh,
Thờ Ngài phải lấy tâm linh chân thành.
Không cần ngày tháng địa danh,
Cần theo lẽ thật, lòng thành mà thôi.

Chị rằng “Cứu Chúa” xuống đời,
Ngài sẽ công bố mọi lời Chúa Cha”.
Chúa rằng: “Ấy chính là Ta
Là Đấng cứu rỗi muôn nhà cứu ân” [6]

Vui mừng chị đã lẹ chân,
Bỏ vò vội vã chạy nhanh về nhà.
Cả làng nghe nói chạy ra,
Nghe lời Chúa dạy người ta tin nhiều.[7]

Giê-xu vĩ đại, thương yêu,
Lòng thương xót Chúa cao siêu đất trời.
Dâng lòng cho Chúa em ơi,
Để nhận sự sống đời đời hiển vinh.

THANH HỮU
21 tháng 2 năm 2021

[1] Giăng 4:9
[2] Giăng 4:11
[3] Giăng 4:13-14
[4] Giăng 4: 17-18
[5] Giăng 4:19
[6] Giăng 4:25-26
[7] Giăng 4:39-40

SỰ ĐÁNH CÁ LẠ LÙNG

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Lu-ca 5: 1 – 11)

Giê-su ở bờ hồ Ghê-nê-xa-rết
Có đoàn dân chen lấn ở chung quanh
Mở lòng ra nghe Chúa giảng chân thành
Đạo Đức Chúa Trời, Ngài truyền rao khắp cả…

Bỗng Ngài thấy hai chiếc thuyền đánh cá
Ngài bước lên một chiếc của Si-môn
Biểu đem ra một chút nữa xa hơn
Ngài ngồi xuống và bắt đầu dạy dỗ…

Rồi sau đó, Chúa Giê-su liền bảo
Chèo ra sâu mà đánh cá con à
Xin thưa thầy, tôi đánh suốt đêm qua
Chẳng bắt được, dầu một con, không có…

Mặc dầu vậy, theo lời thầy bày tỏ
Tôi vâng theo mà thả lưới nơi đây
Tôi vâng theo nên được cả lưới đầy
Nhiều cá lắm, đến đứt luôn cả lưới…

Tôi bèn gọi đồng nghiệp cùng giúp với
Họ đem thuyền đến để chở cá ngay
Không tin nổi, cá hai thuyền đầy thay
Ôi, nặng quá, thuyền chòng chành nguy cập…

Si-môn sợ, liền gập mình cúi sấp
Trước Giê-su, với tâm trạng rối bời
Và thưa rằng, lạy Cứu Chúa của tôi
Xin ra khỏi, vì tôi người tội lỗi…

Chuyện đánh cá làm Si-môn bối rối
Cả Gia-cơ và Giăng cũng thất kinh
Phép lạ Chúa đã làm thật tài tình
Không hiểu được bằng trí người hữu hạn…

Nhưng Chúa phán: Đừng sợ chi hỡi bạn
Kể từ nay, ngươi sẽ đánh lưới người
Họ đem thuyền bỏ lại hết cả thôi
Đi theo Chúa, hầu việc Ngài từ đó…

Ngày 19/ 02/ 2021
Bình Tú Ngọc

NGƯỜI MÙ Ở THÀNH GIÊ-RI-CÔ

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Luca 18:35-43; Mathiơ 20: 29-34, và Mác 10: 46-52)

Chúa Giê-su đến thành Giê-ri-cô
Người đui bên đường nghe xôn xao
Liền lên tiếng hỏi việc gì vậy?
Giê-su đấy bạn, không biết sao…

Người đui nghe nói liền kêu to
Lạy Giê-su, xin thương xót tôi cho
Những người cùng đi bảo hãy nín
Nhưng người cứ kêu, chẳng sợ lo…

Đức Chúa Giê-su liền dừng chân
Truyền đem người đui lại đến gần
“Ngươi muốn ta làm chi”, Ngài hỏi
“Xin cho tôi sáng mắt”, tôi cần…

Đức Chúa Giê-su phán với người
“Hãy sáng mắt lại ngay đi thôi”
Người tin nên mắt người được sáng
“Đức tin ngươi đã chữa lành ngươi”…

Tức thì mắt người được sáng ra
Vừa đi theo Chúa, vừa hát ca
Đoàn dân thấy vậy, mừng rỡ lắm
Lời ngợi khen Ngài cứ vang xa…

Ngày 21/ 02/ 2021
Bình Tú Ngọc

Hơn Cả Phụng Hoàng

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Ngài tìm được người trong một nơi rừng-rú, Tại nơi vắng vẻ, giữa những tiếng hét la của đồng vắng. Ngài bao phủ người, săn sóc người, Gìn giữ người như con ngươi của mắt mình. 11 Như phụng hoàng phấp phới giỡn ổ mình, bay chung quanh con nhỏ mình, Sè cánh ra xớt nó, Và cõng nó trên chéo cánh mình thể nào, 12 Thì một mình Đức Giê-hô-va đã dẫn dắt người thể ấy, Không có thần nào khác ở cùng người.” – Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:10-12
“Lời Chúa làm cho tôi được sống lại, Ấy là sự an ủi tôi trong cơn hoạn nạn.” – Thi-thiên 119:50
“Lời Chúa ngọt họng tôi dường bao! Thật ngọt hơn mật ong trong miệng tôi!” – Thi-thiên 119:103

Phụng hoàng che chở con mình,
Còn thua Chúa mãi tràn tình yêu ta!
Phụng hoàng phấp phới quanh nhà,
Xem chừng tổ ấm để mà giữ con,
Đồ ăn mọi thứ chu toàn,
Giữ đàn con nhỏ sống còn bên nhau!
Tình Trời rộng lớn biết bao,
Không ai sánh nổi, chẳng sao đo lường!

Khi ta gặp nạn, tai ương,
Trăm bề lo sợ, lạc đường hoang man,
Thì Ngài săn sóc, sẻ san,
Đến gần bảo vệ, ủi an, giữ gìn…
Gian truân ta hãy cầu xin,
Nương nhờ sức Chúa, một mình Ngài thôi,
Đừng nên hốt hoảng tìm coi,
Nơi nào có thể tạm thời giúp ta!
Nhớ rằng tình Chúa bao la,
Toàn năng, toàn tại, gần xa quan phòng,
Ngài luôn biết rỏ quản trông,
Mọi nơi mọi lúc mọi lòng thế nhân!

Hết lòng tin cậy đến gần,
Ngày đêm cầu nguyện xin ân linh Ngài,
Giúp ta qua bão giông dài,
Chỉ chăm chú đến Chúa Ngài trên cao,
Lời Ngài suy gẫm ăn vào,
Linh hồn được sống, ngọt ngào miệng ta!
Vui mừng hết sức ngợi ca,
Tình yêu Cứu Chúa cao xa đời đời!

Tiểu Minh Ngọc

BÀN TAY

Thơ: Thanh Hữu

Ngài phán cùng Thô-ma rằng: Hãy đặt ngón tay ngươi vào đây, và xem bàn tay ta; cũng hãy giơ bàn tay ngươi ra và đặt vào sườn ta, chớ cứng lòng, song hãy tin! ( Giăng 20:27 )

Bàn tay mầu nhiệm biết bao,
Bàn tay Thiên Chúa lớn lao khôn cùng.
Đất trời thiên thể không trung,
Tay Ngài sáng tạo muôn trùng thiên ngân.

Tay Ngài như một nghệ nhân,
Điêu khắc tạo dựng hồn thân con người.
Em là tác phẩm tuyệt vời, [i]
Là nguồn cảm hứng đất trời tuyệt luân .

Trải bao ngày tháng dương trần,
Tay Chúa cung cấp phước ân nhu cầu.
Giữa bao sóng gió ngập đầu,
Giúp ta vượt thoát biển sâu sóng cồn.

Tay Chúa chạm đến linh hồn,
Khiến sống kẻ chết, chúc tôn Chúa Trời. [ii]
Tay Ngài từng giọt máu rơi,
Đau thương, tim vỡ ở nơi thập hình.

Tay Chúa mang sẹo phục sinh,
Thô-ma rờ chạm đức tin phục hồi. [iii]
Tay Chúa tể trị đất trời, [iv]
Ủy quyền, chuyển tải cho người tín nhân.[v]

Tay em nay được dự phần,
Kết hợp tay Chúa, Linh ân uy quyền.
Đi ra chứng đạo dạy khuyên,
Đặt tay chữa bịnh phước thiên tuôn tràn. [vi]

Chống cự mưu chước Sa-tan, [vii]
Đưa tay quở trách dep tan tượng thần.
Yêu thương cứu vớt tội nhân,
Nhận ơn cứu rỗi lãnh phần vĩnh sinh.

Bao lâu còn bước linh trình,
Đưa tay cảm tạ tôn vinh Ngôi Lời.
Đôi tay dâng Chúa, Ngài ơi,
Xin hãy xử dụng, nước trời vinh quang.

THANH HỮU
Tháng 2 năm 2021

[i] Sáng thế ký 2:7
[ii] Giăng 11:43-44
[iii] Giăng 20:27 
[iv] Ma-thi-ơ 28:18
[v] Lu-ca 24:50
[vi] Công-vụ các Sứ-đồ 5:12, 3:7
[vii] Công-vụ các Sứ-đồ 16:18

 CHÚA KÊU BÉ GÁI SỐNG LẠI

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Mác 5: 21-24 và 35-43)

Giê-xu tiếp tục lên đường,
Có tin đưa đến, khuyên đừng nên đi.
E rằng sẽ chẳng ích gì,
Vì cháu gái nhỏ, chết đi lâu rồi.

Chúa bảo : “hãy chỉ tin thôi”,
Ta sẽ đi đến tại nơi bé nằm.
Đừng khóc nhưng hãy an tâm,
Bé không chết thật chỉ nằm ngủ thôi.

Người ta chế nhạo liên hồi,
Chúa đem cha mẹ vào nơi bé nằm.
Cùng ba môn đệ đến thăm,
Họ cùng theo dõi và chăm chú vào.

Chúa cầm tay bé gọi to,
“Bé ơi ta bảo hãy lo dậy nào”.
Ô kìa kinh ngạc làm sao,
Bé đã chổi đậy, xiết bao vui mừng.

Bé đi qua lại trên chân,
Chúa bảo đem đến khẩu phần cháu ăn.
Cả nhà thấy Chúa quyền năng,
Tôn vinh chúc tạ vinh thăng Chúa Trời.

Chúa là nguồn sống người ơi,
Hãy tin cậy Chúa để đời thăng hoa.
Mai đây sẽ bước về nhà,
Sống trong hạnh phước ngàn hoa vui mừng.

THANH HỮU
Ngày 15 tháng 2 năm 2021

CHÚA CHỮA BỊNH CHO THIẾU PHỤ BỊ BỊNH MẤT HUYẾT 

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Mathiơ 9: 18-26, Mac 5: 21-43  )

Trên đường giảng đạo nhiều nơi,
Chúa thường chữa bịnh với lời quyền uy.
Viên cai nhà hội đến quỳ,
Nài xin, mời Chúa bước đi đến nhà.

Vì con gái bệnh trầm kha,
Xin Chúa chữa bệnh sớm qua, sống còn.
Nhận lời Chúa bước theo ông,
Cùng với dân chúng đám đông theo ngài.

Trong số chen lấn đường dài,
Thiếu phụ mất huyết mười hai năm ròng.
Tốn tiền thang thuốc chờ mong,
Bệnh càng thêm năng, thâm tâm lo buồn.

Chị cố bước đến gần hơn,
Nghĩ rằng: “Chúa Đấng ban ơn chữa lành.
Chạm trôn áo Chúa thật nhanh,
Ta sẽ hết bệnh, sẽ lành mạnh ngay”.

Quì sau lưng, rờ áo Ngài,
Huyết trong người chị ngừng ngay tức thì.
Cảm thấy đau đớn mất đi,
Vui mừng hớn hở quyền uy chữa lành.

Dừng chân, Chúa đã nhìn quanh,
Hỏi ai đã đụng đến manh áo mình ?
Không thể yên lặng làm thinh,
Chị đã kể rõ sự tình hết đau…

Chúa bảo: “Đức tin con lớn biết bao”,
Con được cứu rỗi, ban trao mạnh lành.
Con gái, đáng được vinh danh,
Hãy đi, hết bệnh, an lành hồn thân..

Đời em đã có bao lần,
Đau ốm bệnh tật trong thân thể mình.
Cậy ơn thương xót Thánh linh,
Đức tin cầu nguyện bệnh tình tiêu tan.

Thanh Hữu
15 tháng 2 năm 2021

BÀI GIẢNG TRÊN NÚI – CÁC PHƯỚC LÀNH

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Ma-thi-ơ 5: 1 – 12)

Chúa Giê-su thấy đoàn dân
Một đoàn đông đúc đến gần đó thôi
Ngài bèn lên núi và ngồi
Bắt đầu mở miệng đạo Trời dạy răn:
Phước cho những kẻ khó khăn
Thiên đàng thuộc họ, rõ ràng chẳng sai
Phước cho những kẻ bi ai
Sẽ được yên ủi lâu dài, lo chi
Phước cho những kẻ nhu mì
Sẽ hưởng được đất, còn gì quý hơn
Phước cho ai khát công bình
Sẽ được no đủ, đầy tình ban ra
Phước cho những ai xót xa
Sẽ được thương xót đậm đà đủ ơn
Phước cho ai lòng sạch trong
Sẽ được thấy Chúa ước mong thỏa rồi
Phước cho người làm thuận hòa
Được gọi con Chúa hát ca trọn đời
Vì công bình, bị bắt ai ơi
Phước được nước Chúa không rời, không xa
Khi nào vì cớ chính ta
Các ngươi bị mắng, bị rầy rà vu oan
Thì ngươi được phước rõ ràng
Ngươi nên vui vẻ, lòng càng mừng thay
Phần thưởng trên trời sẵn ngay
Để dành ban tặng mai sau cho người
Nhiều tiên tri trước xa xôi
Cũng từng bị bắt đó thôi, lạ gì…

Ngày 19/ 02/ 2021
Bình Tú Ngọc