CHÚA GIÊ-SU RỬA CHÂN MÔN ĐỒ

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Giăng 13: 1 – 20)

Chúa biết mình sắp lìa thế gian
Trở về cùng Cha trên Thiên đàng
Ngài yêu người thuộc mình trên đất
Thì cứ yêu, chẳng bỏ dở dang…

Đang bữa ăn tối cùng môn đồ
Chúa Giê-su biết rõ làm sao
Cha đã giao cho Ngài mọi sự
Làm xong, Chúa trở về trên cao…

Biết vậy, Ngài đứng dậy khỏi bàn
Cởi áo ra, lưng vấn lấy khăn
Rửa chân môn đồ trong chậu nước
Rồi lấy khăn lau cách nhẹ nhàng…

Trước hết, Chúa đến cùng Si-môn
Si-môn e ngại đến bồn chồn
Vì sao Chúa lại làm như thế?
Về sau, sẽ biết chuyện nầy con!…

Chúa chẳng rửa chân tôi bao giờ!
Ngài đáp một cách đẹp như…thơ
Ngươi chẳng có chi cùng ta hết
Nếu như ta không rửa chân cho…

Nghe Chúa nói, Phi-e-rơ thưa
Rửa luôn tay, đầu tôi, đừng chừa
Nếu tắm rồi, rửa chân là sạch
Các ngươi sạch, nhưng chưa đều đâu…

Rửa chân xong, Chúa ngồi vào bàn
Các môn đồ nhìn nhau băn khoăn
Các ngươi xưng ta là thầy, Chúa
Có hiểu điều ta làm đó chăng?…

Nếu ta chính là Chúa, là thầy
Mà còn rửa chân các ngươi thay
Ta đã làm gương cho trước mắt
Các ngươi cũng nên làm cho nhau…

Quả thật, quả thật, hỡi các ngươi
Đầy tớ phải nhỏ hơn chủ thôi
Người sai luôn lớn hơn sứ giả
Các ngươi được phước khi vâng lời…

Ta biết những kẻ ta chọn ra
Kinh thánh ứng nghiệm, không sai mà
Có người được ta cho ăn bánh
Cuối cùng dở gót nghịch cùng ta…

Bây giờ, ta nói những điều nầy
Tiên báo những điều xảy ra sau
Đến khi những việc kia xảy đến
Các ngươi biết và tin ta ngay…

Quả thật, các ngươi hãy mở tai
Lắng nghe ta nói, nhớ lâu dài
Các ngươi tiếp ta là đã tiếp
Chính người mà đã được ta sai…

Các ngươi cũng hãy nhớ đừng quên
Ai tiếp ta, tức tiếp Đấng từ trên
Chính Ngài là Đấng sai ta đến
Làm trọn việc Ngài, được tiếp nghênh…

Ngày 26/ 02/ 2021
Bình Tú Ngọc

VÍ DỤ VỀ NGƯỜI PHA-RI-SI VÀ NGƯỜI THÂU THUẾ

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Lu-ca 18: 9 – 14)
Đây là thí dụ Chúa dùng
Để dạy bài học ta cùng soi chung
Con người cần sống khiêm cung
Đừng chê người khác, tôn sùng cái tôi
Hai người cầu nguyện đây rồi
Pha-ri-si với thâu thuế ở nơi đền thờ

Người Pha-ri-si cầu nguyện ngon ơ
Tôi tạ ơn Chúa vô bờ Chúa ơi
Tôi không giống như người đời
Tham lam, bất nghĩa đồng thời gian dâm
Hay người thâu thuế xấu tâm
Tôi kiêng ăn mỗi một tuần hai lần
Phần mười nộp đủ, không cần ăn gian…

Người thâu thuế không dám gần
Đứng xa cúi mặt chân thành kêu xin
Đấm ngực bày tỏ lòng tin
Xin Ngài thương xót tội tình của tôi

Chúa phán: ta nói các ngươi
Người thâu thuế trở về nơi nhà mình
Chắc chắn được xưng công bình
Chứ không phải kẻ giả hình kế bên
Vì ai tự nhắc mình lên
Sẽ phải hạ xuống, ngươi nên coi chừng
Còn ai biết sống khiêm nhường
Biết hạ mình xuống, ta thường nhắc lên…

Là người hãy nhớ đừng quên
Khiêm nhường được Chúa hoan nghênh, đẹp lòng.

Ngày 01/ 3/ 2021
Bình Tú Ngọc

TÌNH YÊU TAM DIỆN

Thơ:Hoa Phụng Tiên

Xuất 21:5; Gi 14:31; Êph 5:25,2

Ngài yêu Chủ là Chúa Trời
Khi còn trên đất trọn đời kính tôn
Vì yêu vâng giữ thánh ngôn
Làm theo ý chỉ Cha luôn mọi đàng
Treo thập giá cũng sẵn sàng
Vâng phục đến chết chu toàn cứu ân.

Chúa yêu hội thánh, vợ Ngài
Phó mình mua chuộc thân gầy đóng đinh
Huyết Ngài rửa hội trắng tinh
Không tì, không vết, không nhăn, vẹn tuyền
Đẹp thay hội thánh, vợ hiền
Thật là Tân phụ hiển vinh đời đời.

Chúa yêu tất cả thánh đồ
Như yêu con cái cậy nhờ tay Cha
Chịu chết trên Gô-gô-tha
Của lễ chuộc tội dân ta xưa rày
Cứu chuộc dân thánh đông đầy
Ai nào đếm được dân Ngài xưa nay
Tình yêu tam diện đẹp thay!

Hoa Phụng Tiên

_____________________________________________
Xuất 21:5
Nếu kẻ tôi mọi nói rằng: Tôi thương chủ, vợ và con tôi, không muốn ra được tự do.

Giăng 14:31
Nhưng thế gian phải biết rằng ta yêu mến Cha, và làm theo điều Cha đã phán dặn.

Ê-phê-sô 5:25
Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Ðấng Christ đã yêu Hội thánh, phó chính mình vì Hội thánh.

Ê-phê-sô 5:2
Hãy bước đi trong sự yêu thương, cũng như Ðấng Christ đã yêu thương anh em, và vì chúng ta phó chính mình Ngài cho Ðức Chúa Trời làm của dâng và của tế lễ, như một thức hương có mùi thơm.

NHỮNG LẦN GẶP CHÚA

Thơ: Hoa Phụng Tiên

Lang thang đi giữa hồng trần

Có lần gặp Chúa hưởng phần cứu ân

Theo Ngài từng mỗi bước chân

Bước bên cạnh Chúa thái an vô ngần.

 

Có lần gặp Chúa ăn năn

Tội ô con phạm nát tan cuộc đời

Chúa thương bôi xóa tội rồi

Để con dạn dĩ đến nơi ngai trời.

 

Có lần gặp Chúa trong Lời

Nhận thêm khải thị diệu vời biết bao

Gia tể Chúa lạ lùng sao

Ngài muốn ban phát Ngài vào trong ta.

 

Con người và Chúa quyện hòa

Dựng xây hội thánh lòng Cha vui mừng

Càng gặp Chúa càng tinh tường

Anh em hiệp một ta cùng chung tay.

 

Nhà Ngài, hội thánh đẹp thay

Anh em đá sống dựng xây mỗi ngày

Bên nhau keo kết vui vầy

Cùng cung ứng Chúa dẫy đầy lòng đây.

 

Hoa Phụng Tiên

 

LINH ẤP Ủ

Thơ: Hoa Phụng Tiên

(Sáng 1:2)

Linh Chúa ấp ủ trên mặt nước
Làm nên muôn vật rất tuyệt vời
Không cần sấm động lửa bùng cháy
Ngài ấp yêu tạo tác bởi Lời.

Ngày nay Linh chẳng ở bên ngoài
Ngài ngự trong người tin nhận Ngài
Linh Chúa linh tôi hòa quyện mãi
Trở nên một linh thỏa lòng thay.

Hằng ngày Linh ấp yêu tôi hoài
Lời phán êm dịu thỏa tâm này
Nâng đỡ bảo ban không định tội
Phục hồi tôi mỗi ngày vui thay.

Hoa Phụng Tiên
_____________

Sáng Thế Ký 1:2
Vả, đất là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực; Linh Ðức Chúa Trời vận hành (ấp ủ) trên mặt nước.

Con số 40 và Ý nghĩa Thuộc linh

Văn: Châu Sa

Chúng ta gặp con số 40 nhiều lần trong Kinh Thánh cũng như ở ngoài đời.

Nhiều người cho rằng 40 có nghĩa là khó nhọc, gian lao, bầm dập, thử thách,  thách thức, tranh chấp,  nên cần nhẫn nhịn, kiên trì để chiến thắng

Thai kỳ kéo dài 40 tuần, tức là 280 ngày (ông bà minh thường nói 9 tháng 10 ngày là vì vậy)

Năm 1953, có người sau 40 lần thí nghiệm mới hoan thiện được công thức một loại dầu chống sét WD-40.  Cho tới nay, loại dầu này vẫn được ưa chuộng trên toàn thế giới.

Muốn tập tành một thói quen mới, người ta cần 40 ngày.

Chúa Jesus nằm trong mộ bao nhiêu tiếng đồng hồ?  Chúa trút hơi thở cuối cùng lúc 3 giờ chiều ngày thứ Sáu và phục sinh vào sáng Chúa nhật:  40 tiếng đồng hồ.

Thời gian dân Do Thái ra khỏi Ai-cập tới được đất hứa tốn 40 năm.  Thời gian lâu như vậy vì Đức Chúa Trời phạt một ngày đi thám xứ thành 1 năm.  Thám xứ 40 ngày, bị mất đức tin, nên phải đi 40 năm trong đồng vắng Si-nai (Dân số ký 14:34).  Sách Xuất Ai-cập gồm 40 chương.

Trong luật lệ phạt đòn của dân Do Thái, không được đánh quá 40 roi.  (Phục truyền 25:3).

Chức vụ của nhiều người trong Cựu Ước kéo dài 40 năm:  ông Mô-se, vua David, vua Sa-lô-môn, vua Giô-ách, quan xét Hê-li.

Những câu Kinh Thánh có số 40:

Sa 7:12   12 mưa sa trên mặt đất trọn bốn mươi ngày và bốn mươi đêm. (Sáng Thế ký)

Sa 8:6   6 Được bốn mươi ngày, Nô-ê mở cửa sổ mình đã làm trên tàu.  (Sáng Thế ký)

Sa 50:3   3 Bốn mươi ngày xông thuốc hầu qua, vì ấy là hạn ngày dùng xông thuốc; dân Ê-díp-tô khóc người trong bảy mươi ngày. (Sáng Thế ký)

Xu 34:28   28 Môi-se ở đó cùng Đức Giê-hô-va trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, không ăn bánh, cũng không uống nước; Đức Giê-hô-va chép trên hai bảng đá các lời giao ước, tức là mười điều răn. (Xuất Ai Cập)

Dan 14:34   34 Các ngươi đi do thám xứ bao nhiêu ngày, nghĩa là bốn mươi ngày, thì các ngươi cũng sẽ mang hình phạt vì tội gian ác mình bấy nhiêu năm, nghĩa là bốn mươi năm, một năm đền cho một ngày; bấy giờ các ngươi sẽ biết ta đã xây khỏi các ngươi.  (Dân Số ký)

Phu 9:9   9 Khi ta đi lên núi đặng lãnh hai bảng đá, tức là hai bảng về sự giao ước mà Đức Giê-hô-va đã lập cùng các ngươi, ta ở trên núi bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, không ăn bánh, chẳng uống nước; (Phục Truyền)

Phu 9:18   18 Đoạn, vì cớ các ngươi làm dữ, phạm tội trọng trước mặt Đức Giê-hô-va, chọc cho Ngài giận, nên ta lại sấp mình xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, trong bốn mươi ngày và bốn mươi đêm như lần trước, không ăn bánh và chẳng uống nước.  (Phục Truyền)

ISa 17:16   16 Người Phi-li-tin đi ra buổi mai và buổi chiều, tỏ mình ra như vậy trong bốn mươi ngày. (I Samuel)

IVua 19:8   8 rồi nhờ sức của lương-thực ấy, người đi bốn mươi ngày và bốn mươi đêm cho đến Hô-rếp, là núi của Đức Chúa Trời. (I Các Vua)

Exe 4:6   6 Vả lại, khi những ngày ấy đã mãn, ngươi khá nằm nghiêng mình bên hữu, và mang lấy tội lỗi của nhà Giu-đa, trải bốn mươi ngày ta định cho ngươi mỗi một ngày thay vì một năm.  (Ê-xê-chiên)

Gion 3:4   4 Giô-na khởi đầu vào trong thành đi một ngày, thì rao giảng và nói rằng: Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-ve sẽ bị đổ xuống! (Giô-na)

Lu 4:2   2 tại đó, Ngài bị ma quỉ cám dỗ trong bốn mươi ngày. Trong những ngày ấy, Ngài không ăn chi hết, kỳ đã mãn thì Ngài đói.  (Lu-ca)

Cong 1:3   3 Sau khi chịu đau đớn rồi, thì trước mặt các sứ đồ, Ngài lấy nhiều chứng cớ tỏ ra mình là sống, và hiện đến với các sứ đồ trong bốn mươi ngày, phán bảo những sự về nước Đức Chúa Trời.  (Công Vụ)

Châu Sa

Giận Mất Khôn

Văn: Châu Sa

Ngày 1 tháng Hai 2021, ở Plains Township, bang Pennsylvania, một vụ nổ súng chết người xảy ra làm mọi người bàng hoàng vì nó lảng nhách!  Báo Hoa Kỳ gọi đây là “Snow Rage Shooting”.

Gia đình ông bà James Goy, 50 tuổi và vợ, bà Lisa Goy, 48 tuổi cư ngụ đối diện với ông Jeff Spaide 47 tuổi, kỷ sư làm việc cho thành phố.  Hai gia đinh này đã nghịch nhau, thường có những cuộc đấu khẩu không đẹp với nhau.

Sáng hôm đó, mọi người ra xúc tuyết để dọn sạch trước nhà mình.  Ông Spaide nhận thấy ông bà Goy xúc tuyết hất qua nhà mình nên  phản đối.  Hai bên to tiếng cãi cọ nhau, thóa mạ nhau.  Kế đó, 2 người đàn ông xách xẻng giao đấu với nhau.  Bà Goy tiếp tục mắng nhiếc láng giềng.   Ông Spaide thấy mình thế cô nên chạy vô nhà mang khẩu súng lục ra đe dọa.  Tiếc thay, bà Goy thay vì đấu dịu cho tay súng nguôi giận, lại thách thức “go ahead”.  Những phát súng nổ ra.  Ông bà Goy bị trúng đạn.  Súng lục hết đạn, ông Spaide trở vô nhà đổi cây súng trường, tới gần cận 2 nạn nhân bắn tiếp nhiều phát đạn nữa.  Khi cảnh sát tới nơi, nghe tiếng nổ trong nhà ông Spaide, ông  đã bắn vào mình tự sát.

Ngày hôm đó ngoài trời tuyết lạnh thấu xương, nhưng những trái tim rực lửa căm thù gây ra 3 cái chết lảng. Ba người mới nửa đời người, đều chưa quá 50 tuổi, tương lai còn dài trước mắt, nên lìa đời thật lảng phí.  ÔB Goy còn bỏ lại đứa con 15 tuổi, phút chốc cậu thành mồ côi cha mẹ.

Suy gẫm lại, nhà tù khắp nơi đang giam giữ những người phạm tội sát nhân chỉ vì không kềm được cơn nóng giận của mình.   Cũng không ít người bị tàn phế nếu không chết vì bị sôi máu do cơn thịnh nộ gây ra đột quỵ tim, óc.  Thật đúng như câu tục ngữ: “No quá mất ngon, giận quá mất khôn”.

Khi cơn giận bùng phát, những kích tố căng thẳng (stress hormones) tiết ra, tăng cao, nếu chúng ta không học cách kềm chế hay chuyển hóa cơn giận thì dễ đi đến những lời nói, hành vi càn rỡ.

Ông bà ta đã lưu lại những lời dạy dỗ khôn ngoan:

“Một sự nhịn, chín sự lành.”

Chữ nhẫn là chữ tương vàng,
Ai mà nhẫn được, lại càng sống lâu.

Nói về cơn giận, ông Gia-cơ (James) khuyên: “Hỡi anh em yêu dấu, anh em biết điều đó: người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận; vì cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời.”  Còn ông Phao-lô thì nhắn nhủ tín hữu thành phố Ê-phê-sô: “Ví bằng anh em đương cơn giận, thì chớ phạm tội; chớ căm giận cho đến khi mặt trời lặn, và đừng cho ma quỉ nhân  dịp.”  Ông nhắc nhở người đọc rằng ma quỉ hay thừa lúc chúng ta nổi giận mà “đổ dầu vào lửa”.

Nhiều tâm lý gia khuyên chúng ta nên chuẩn bị tinh thần trước.  Hãy tưởng tượng mình đứng trước tình thế bị chọc giận cho nổi nóng thì nên đối xử ra sao để không hối tiếc về sau.  Có thể mình sẽ từ từ hít một hơi thở dài, sâu.  Tìm cớ vào phòng vệ sinh để rửa mặt, để trấn tĩnh.  Tự nhủ ngay lúc này, mình cần bình tĩnh và im lặng.  Có thể “người bạn” vừa gặp chuyện không hay nên giận cá chém thớt:  hôm nay, mình vui lòng làm thớt cho anh chém.  Trong quá khứ, mình cũng đã chém oan nhiều con cá!

Khi bước ra xã hội, chúng ta như một đàn nhím tiếp xúc nhau, đụng chạm nhau nên có thể bắn những mũi tên nhím vào nhau, nên dễ làm tổn thương nhau.  Muốn sống trong hòa bình, chúng ta cần phát triển tình yêu thương và lòng tha thứ.  Một Cơ-đốc nhân tâm sự là mỗi khi nhìn lên thập tự giá, chị nhớ tới con số 10 (thập là 10).  Số 1 nhắc chị nhớ đến mỹ đức thứ nhất (trong 9 mỹ đức) của Trái Thánh linh là Tình Yêu thương.  Số 0 nhắc chị nhớ đến “vạn sự giai không” nên giúp chị tha thứ dễ dàng.  Chị thường lẩm nhẩm khi lâm chuyện: “Chuyện lớn làm ra nhỏ, chuyện nhỏ thành ra không.”

Mong đây là bài học nhắc nhở mỗi người chúng ta, như tác giả Lục Vân Tiên khuyên:

Dữ răn việc trước, lành dè thân sau.

Châu Sa ghi (2021.03.03)

Nếp Sống Mới

Phụ Nữ Cơ Đốc Việt Nam

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.” – Phi-líp 3:14

Mừng ngày phụ nữ Việt Nam,
Một năm thử thánh, đồng cam, vững lòng,
Bỏ qua mọi sự hư không,
Đứng lên mạnh mẽ, cậy trông nơi Ngài!
Chị em Cơ Đốc hôm nay,
Yêu thương, giúp đỡ, đổi thay tốt lành,
Việc nhà, việc Chúa hoàn thành,
Vâng theo ý thánh, Tin Lành truyền ra!
Ăn năn, từ bỏ xấu xa,
Nhờ Nguồn Huyết báu rửa ta sạch rồi,
Quyết tâm theo bước Chúa thôi,
Tôn vinh ca ngợi Ba Ngôi đời đời!
Nguyện xin Linh Chúa dạy lời,
Ở cùng nhắc nhở, mọi thời mọi nơi,
Siêng năng hầu việc ai ơi,
Thời gian vụt tốc, biến nơi chốn nào!
Khi còn sức khỏe, hãy mau,
Hiệp một theo ý Chúa giao ta làm,
Nghĩ về Thiên Quốc bình an,
Vững tin tiến bước, hiên ngang theo Ngài!

Tiểu Minh Ngọc

NHẬN BIẾT CHÚA

Thơ: Hoa Phụng Tiên

(Ô-sê 6:6)

Chúa muốn anh nhận biết Ngài
Hơn là của lễ mỗi ngày anh dâng
Phụng sự Chúa dẫu siêng năng
Mà không biết Chúa sẽ mang lỗi lầm.

Đức Chúa Trời chính là Linh
Đâu phải hình tương sấp mình lạy khan
Trong linh thờ Chúa bình an
Chẳng cần vái lạy phô trương bên ngoài.

Ngài là Cha yêu ta hoài
Nhưng đừng phạm tội đêm ngày dể ngươi
Ngài cũng là Đức Chúa Trời
Toàn quyền xử lý mỗi người Ngài yêu.

Anh nhận biết Chúa bao nhiêu
Thì anh sẽ sống theo điều Ngài mong
Hãy yêu Ngài trọn tâm lòng
Tình yêu đầu nhất sắt son suốt đời.

Hoa Phụng Tiên
_________________________________
Ô-sê 6:6
Vì Ta ưa sự nhân từ mà không ưa của lễ,
Ưa sự nhìn biết Đức Chúa Trời hơn là ưa của lễ thiêu

DÂN THÁNH CẦN ĂN UỐNG LỜI

Thơ: Hoa Phụng Tiên

(Giê-rê-mi 15:16; Ma-thi-ơ 4:4)

Tôi vừa xem thấy Lời Ngài
Thì liền ăn lấy lòng này thỏa vui
Lời làm vui thỏa lòng tôi
Là sự thỏa mãn giữa đời hư không.

Nước thế gian không thỏa lòng
Uống vào tâm khảm vẫn còn khát khao
Chỉ Lời sự sống diệu sao
Như dòng nước mát thấm sâu vào hồn.

Lời là bánh sống, linh lương
Cho toàn dân thánh ngọt ngon ăn hoài
Như ma-na cho dân Ngài
Ăn trong đồng vắng mỗi ngày thỏa thuê.

Thân thể cần bánh no nê
Hồn, linh cần đến lắng nghe, đọc Lời
Đọc đi đọc lại thỏa vui
Là ăn Lời Chúa để nuôi linh, hồn.

Hoa Phụng Tiên