CHUYỆN VỀ…TÌNH MẸ TRONG THƠ TIỂU MINH NGỌC

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

(Kính tặng tất cả những người Mẹ! Và tặng Nữ Thi Sĩ Tiểu Minh Ngọc!)

Mỗi năm cứ đến tháng Năm, là lòng nhiều người trong chúng ta có một cảm giác nôn ao khó tả dồn về. Đó là một cảm giác đáng yêu trong nhiều cảm giác đáng yêu mà bạn có được trong cuộc đời nầy. Cảm giác đó chính là tình cảm xao xuyến, lâng lâng về Mẹ ùa về trong mỗi một chúng ta.

Nhân ngày Lễ Mẹ năm nay, xin mạo muội có vài lời bình thơ viết về Mẹ của một Thi Sĩ Cơ-đốc nổi tiếng mà tôi tin rằng người Việt Nam tin Chúa ở khắp nơi trên thế giới đều không còn xa lạ gì với tên tuổi của Nhà Thơ nầy. Đó chính là Thi Sĩ Cơ-đốc Tiểu Minh Ngọc (TMN).

TMN là một Nữ Thi Sĩ có một sức sáng tác rất…cừ khôi.

Nếu làm một so sánh về sức sáng tác của hai Thi Sĩ Cơ-đốc người Việt, một nam, một nữ, thì tôi thấy về nam, có Nhà Thơ Tường Lưu. Ông có một bút lực vô cùng đáng nể. Chúa cho ông đã sáng tác được hơn một ngàn năm trăm bài thơ để ca ngợi Chúa. Còn về nữ, thì có lẽ Thi Sĩ TMN là người có sức sáng tác cũng đáng nể không kém. Cô cũng đã sáng tác hơn cả ngàn bài thơ tôn vinh Chúa rồi.

Nhấp chuột vào trang mạng Vietchristian.com, vào mục “Thơ”, và tìm tác giả Tiểu Minh Ngọc, bạn sẽ thấy…choáng ngợp trước số trang thơ hiện ra trước mắt mình. Cho đến thời điểm tôi viết bài nầy, thì số trang thơ của TMN là đến số 135. Mỗi trang là 10 bài thơ. Vị chi là…một ngàn ba trăm năm chục bài. Ngoài ra, TMN còn có nhiều thơ đăng trên nhiều trang mạng cũng như  các Tạp Chí Cơ-đốc khác nữa.

Đó quả thật là một…gia tài thơ khá…đồ sộ phải không bạn?

Cảm tạ Chúa đã ban cho TMN có một bút lực rất mạnh mẽ như thế!

Thơ TMN viết về nhiều chủ đề khác nhau trong niềm tin theo Chúa của mình. Mà một trong những chủ đề nổi bật trong thơ của TMN, đó là chủ đề về Mẹ.

Nói về Mẹ, trước hết, TMN nhắc đến tình Mẹ. Tình Mẹ là một thứ tình cảm chẳng có gì so sánh, vì nó bao la và chân thật làm sao. Khó có ai làm con mà quên được tình Mẹ dành cho mình:

Cảm tạ Chúa đã cho con có mẹ,
Một đời người chịu vất vả hy sinh,
Chẳng tiếc chi để chăm sóc gia đình,
Con có mẹ như đại bàng có cánh!

Thật tình mẹ, chẳng có gì so sánh,
Quá bao la, quá chân thật diệu kỳ,
Dẫu khó khăn cũng không thể phân ly,
Đem con khỏi tình mẹ hiền miên viễn!

(Cảm tạ Chúa ban tình Mẹ)

Cũng nói về tình Mẹ, nhưng trong một bài thơ khác, TMN đã mô tả tình Mẹ bao la, dạt dào, mênh mông như những…cơn mưa. Tình Mẹ ở hầu như khắp thế giới đều dạt dào, bao la như thế. Tình Mẹ như những cơn mưa mùa Hạ đem lại mát mẻ, sảng khoái không gì bằng. Tình Mẹ như những cơn mưa giá trị sau giông bão đem lại sự sạch sẽ, giũ sạch những bùn nhơ. Cơn mưa tình Mẹ là cơn mưa muôn thuở, không bao giờ dứt:

Con đã thấy, những cơn mưa tình mẹ,
Mãi dạt dào, mưa bốn bể năm châu,
Chúa ban cho, từ sáng thế ban đầu,
Mưa tình mẹ, không bao giờ chấm dứt!

Con đã biết, những trưa hè nóng nực,
Cũng không làm, mưa tình mẹ cạn khô,
Nhưng suốt đời, mưa miền miệt điểm tô,
Những cuộc sống, những con người khôn lớn!

Con đã hiểu, sau bão giông dữ tợn,
Thì mưa tình, lại đổ xuống nhiều hơn,
Nước đầy tràn, rửa sạch những bàn chơn,
Và tắm mát, sửa dạy con khôn sáng!


Mưa tình mẹ, lòng con hằng mong đợi,
Vây phủ con, suốt trọn cả cuộc đời!
Còn có gì, cao quý ở loài người,
Bằng tình mẹ, cơn mưa tình muôn thuở!

(Cơn mưa tình Mẹ)

Mẹ là người chịu thương chịu khó nhất để sinh ra ta và nuôi ta khôn lớn thành người. Và chính sự chịu thương chịu khó đó của Mẹ mà bất cứ người con nào khi nhớ về Mẹ đều nhớ đến cuộc đời đầy hy sinh của Mẹ vậy. TMN cũng không là ngoại lệ:

Tôi nhớ mẹ, nhớ khi xưa gian khó,
Vì thế đời, vì hoàn cảnh gia đình,
Không có ba, mẹ đã phải hy sinh,
Bốn con nhỏ, mẹ muôn phần cực khổ!

Làm tất cả, vì thương đàn con nhỏ,
Mẹ hết lòng, lo có đủ bữa ăn,
Lo áo quần, trường học, mọi thứ cần,
Anh chị em tôi thỏa lòng hạnh phúc!

(Mẹ bốn con)

Cuộc đời Mẹ là một cuộc đời hy sinh, bao dung. Và theo thời gian, như bao nhiêu người khác, Mẹ cũng phải già đi, tóc bạc, lưng còng, da nhăn, mắt mờ, chân yếu. Và một khi Mẹ già đi như thế, không người con nào lại không cảm thấy yêu thương Mẹ nhiều hơn, kính phục Mẹ nhiều hơn phải không bạn?:

Mẹ bây giờ, không còn như trước nữa,
Tóc muối tiêu, da nhăn lại mỗi ngày,
Mắt dần mờ, màu đục trắng của mây,
Chân hụt hẩn, tay run run, chậm chạp!

Thương mẹ lắm, một đời nhiều mất mát,
Đã hy sinh, không tiếc một chút gì,
Chỉ mong con, khôn lớn vững bước đi,
Được vui thỏa, trên đường đời phước hạnh!

(Mẹ theo thời gian)

Tôi bất ngờ khi đọc đến khổ thơ cuối cùng của bài thơ, khi TMN so sánh hình ảnh “rừng cây lá, chim về làm tổ đậu” với…tình Mẹ. Rừng cây lá rồi cũng rụng rơi, chim làm tổ rồi đúng mùa cũng lại bay đi mất; chỉ có tình Mẹ dù qua bao nhiêu thời gian đi nữa, vẫn cứ còn mãi, vẫn không hề thay đổi:

Rừng cây lá, chim về làm tổ đậu,
Tới đúng mùa, rồi cũng lại bay đi,
Nhưng tình mẹ, theo thời gian còn mãi,
Dành cho con, chẳng chút thay đổi gì!

(Mẹ theo thời gian)

Nói về Mẹ là nói đến đời Mẹ. Đời Mẹ là cuộc đời đầy gian khổ để cho đời con “đầy sắc thắm hương hoa”. Nếu có một từ nào đó để miêu tả cuộc đời Mẹ thì có thể đó là từ “miệt mài”. Mẹ là người luôn miệt mài trong công việc đêm ngày, miệt mài trong gian khổ từng tháng năm để nuôi dạy ta khôn lớn, trưởng thành, biết kính sợ Chúa, hầu cho đời ta được hạnh phúc:

Ôi đời mẹ, là mênh mông biển cả,
Vẫn đêm ngày, dào dạt vỗ gần xa,
Cho đời con, đầy sắc thắm hương hoa,
Trong cuộc sống, gian lao đầy cám dỗ!

Đời mẹ vẫn, miệt mài trong gian khổ,
Luôn dạy con, biết kính sợ Chúa Trời,
Đấng bình an, duy nhất ở trên đời,
Để cuộc sống, con mãi là hạnh phúc!

(Đời Mẹ)

Có thể nói, người để lại dấu ấn khó phai mờ trong tâm trí ta, không ai khác hơn chính là Mẹ ta. Ký ức về Mẹ sẽ là ký ức khó quên nhất trong ta. Và những thứ khó quên đó không phải là thứ gì…cao xa cả, mà chỉ là những điều rất…tầm thường trong cuộc sống, như nhớ đến chén cơm, bát nước Mẹ lo, nhớ đến nụ cười dịu hiền của Mẹ. Nhớ đến đôi bàn tay chở che của Mẹ. Nhớ đến những chiều về được ngồi bên Mẹ, được nghe hơi ấm tình yêu từ trái tim Mẹ tỏa sang:

Nếu bạn hỏi, tôi nhớ gì về mẹ?
Tôi nói rằng, nhớ nhiều lắm bạn ơi!
Nhớ chén cơm, nhớ bát nước, nụ cười,
Nhớ đêm tối, mẹ canh cho tôi ngủ…

Tôi nhớ cả, những mùa mưa nước lũ,
Nhớ ngôi nhà, nơi quê cũ, bụi tre,
Nhớ đôi tay, thật kiên nhẫn, chở che,
Và tôi nhớ, những chiều về bên mẹ…

(Ký ức về Mẹ)

Đó là một số những bài thơ tám chữ TMN viết về Mẹ.

Thơ tám chữ cho người làm thơ một…không gian rộng mở để có thể nói được nhiều điều hơn về Mẹ. Nó cho ngòi bút của Nhà Thơ có thể được tự do để…phóng bút đến những vùng tình cảm sâu xa trong trái tim bao la của người Mẹ.

Ngoài những bài thơ tám chữ, TMN cũng có làm những bài thơ năm chữ và lục bát cũng khá nhiều nữa.

Mời bạn thưởng thức một khổ thơ năm chữ của TMN nhé:

Đặc điểm của thơ năm chữ là từ ngữ phải ngắn gọn, cô đọng, nên cần dùng hình ảnh nhiều hơn để diễn tả được nhiều điều. Với hình ảnh “bích ngọc”, và “núi non”, Nhà Thơ đã ví sánh đời Mẹ đẹp như bích ngọc, và tình Mẹ cao vời vượt cả núi non:

Mẹ luôn là bích ngọc,
Mãi tỏa sáng trong con!
Dù mẹ già suy yếu,
Tình vẫn vượt núi non!

(Ngày Lễ Mẹ)

Thơ lục bát của TMN thật nhẹ nhàng, đằm thắm, và dễ đi vào lòng người. Người ta nói “Văn tức là người”. Đọc thơ lục bát của TMN, ta có thể…hình dung ra Thi Sĩ là một người ăn nói nhẹ nhàng, tình cảm và có trái tim nhiều cảm xúc lắm vậy. “Lời Mẹ dạy” là một bài thơ lục bát nhẹ nhàng, đằm thắm như thế:

Dâng lời cảm tạ Chúa ta,
Đã ban tình mẹ bao la khôn lường,
Dạy con theo đúng Con Đường,
Thánh Kinh phải học, cậy nương nơi Ngài!
Phải nên cẩn thận mỗi ngày,
Nói sao có ích, tốt thay, giúp người,
Đúng lời, đúng lúc, đúng thời,
Người nghe hiểu được, nói lời cám ơn!

(Lời Mẹ dạy)

Có được một người Mẹ yêu mến Chúa, luôn khát khao, mong mỏi con cái mình đi theo con đường kính sợ Chúa và hầu việc Ngài, thì có thể nói không còn gì phước hơn. Kinh Thánh có câu: “Mẹ thế nào, con gái thế ấy!” (Sách Ê-xê-chi-ên, chương  16, câu 44). Mẹ yêu mến Chúa sẽ sản sinh ra những người con yêu mến Chúa. Mẹ yêu mến thế gian sẽ…đẻ ra những đứa con cũng ham mê thế gian vậy. TMN thật có phước khi có người Mẹ yêu mến Chúa và luôn ước nguyện, cầu xin cho con cái mình đi theo con đường kính sợ Chúa:

Con ơi, mẹ mãi ước mong,
Và cầu xin Chúa mở lòng con ra,
Cho con tránh khỏi xa-hoa,
Cho con thức tỉnh để mà ăn năn,
Vì ngày Chúa đến rất gần,
Nếu không cấp bách, mất phần hiển vinh,
Mất đi cứu rỗi cho mình,
Mất đi sự sống an bình trong Cha!
Bao đêm tâm sự rầy rà,
Thổn thao với Chúa, mong là Ngài thương,
Đem con về đúng con đường,
Về nơi Tình Chúa, tựa nương đời đời!

(Tâm sự của Mẹ)

Có thể nói, không có gì vui hơn cho ta là khi còn có Mẹ bên cuộc đời; khi Mẹ còn sống và ta được nhìn thấy Mẹ, được nghe tiếng Mẹ, được thấy Mẹ cười… Và ngược lại, không có gì buồn hơn cho ta là một ngày nào đó, Mẹ không còn ở bên mình nữa. Mẹ ra đi về ở trên “Miền vinh hiển” tuyệt vời với Chúa. Ngày Mẹ rời xa ta để lại biết bao niềm đau trong ta không nói được hết thành lời. Nhưng có một niềm hy vọng vô biên cho những người nào có Chúa trong cuộc đời, vì sẽ được gặp lại người thân yêu của mình “Ở Nước Trời vinh hiển!”:

Má ra đi, trong mùa đông lạnh giá,
Tuyết rơi nhiều, trắng xoá hết đầy sân,
Một niềm đau, trang trải khắp xa gần,
Thương nhớ Má, biển buồn nay vỗ sóng!

Còn đâu nữa, những ngày nào trông ngóng,
Được viếng thăm, gần cạnh má vui mừng,
Ngày vui nào, rồi cũng phải tạm dừng,
Sẽ nối tiếp, ở Nước Trời vinh hiển!

(Tiễn Má về với Chúa)

Còn nhiều những bài thơ hay về Mẹ của TMN, nhưng không có thì giờ để nói lên những cảm nhận trong một bài viết ngắn ngủi nầy được. Nếu bạn đọc gần xa muốn thưởng thức thêm thơ của TMN cũng như thơ của nhiều Thi Sĩ khác, xin mời ghé vào thăm trang Vietchristian.com, và trang Thovanhuongnam.com

Cảm ơn Thi Sĩ TMN đã có những vần thơ về Mẹ êm đềm, sâu sắc, đem lại cho người đọc những cảm xúc sâu lắng về Mẹ.

Nhân ngày Lễ Mẹ năm nay, xin kính gởi đến tất cả những người Mẹ ở khắp mọi nơi có được một ngày Lễ Mẹ nhiều niềm vui và hạnh phúc từ gia đình và từ những người thân yêu.

Cầu xin Đức Chúa Trời là Chúa của tình yêu luôn ở cùng và ban phước cho những người Mẹ Cơ-đốc, nói riêng, cũng như tất cả những người Mẹ, nói chung.

Chúc Mừng Ngày Lễ Mẹ 2021!

Happy Mother’s Day 2021!

Tháng 5/ 2021.

NPKH2

ĐÁM CƯỚI TẠI CA-NA

(Dựa theo Giăng 2: 1-11)

Đám cưới ngày xưa tại Ca-na
Mẹ Chúa đến dự như người nhà
Chúa cùng môn đồ cũng có mặt
Theo lời mời trân trọng, thiết tha…

Tiệc cưới giữa chừng, rượu lại ngưng
Đang vui, rượu hết, còn chi mừng
Mẹ Ngài bèn tin cho Ngài biết
Họ hết rượu rồi, thật đáng thương…

Chúa Giê-su liền đáp rõ ràng
Hỡi đàn bà kia, phải biết rằng
Giờ ta chưa đến, ngươi có biết
Ta với ngươi có sự gì chăng?…

Ma-ri, mẹ Chúa hiểu ý liền
Nói với hầu bàn một cách riêng
“Người biểu chi hãy vâng theo cả”
Cứ làm theo những gì người truyền…

Sáu cái ché đá sẵn trước nhà
Dùng cho rửa sạch người Giu-đa
Chúa bảo đổ nước đầy những ché
Rồi múc đi đem đãi người ta…

Khi thấy nước biến thành rượu ngon
Người ta gọi chàng rể ôn tồn
Mọi người đều đãi rượu ngon trước
Còn ngươi giữ lại đãi sau cùng…

Tại Ca-na, trong Ga-li-lê
Phép lạ thứ nhất, rượu thỏa thuê
Chúa tỏ vinh hiển mình như vậy
Môn đồ tin Chúa chẳng hồ nghi…

Tháng 5/ 2021
Bình Tú Ngọc

NGHĨ VỀ MẸ!

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Kính tặng tất cả những người Mẹ!)

Nói về Mẹ, nói làm sao cho hết
Những việc làm, những hành động yêu thương
Sinh ra ta, nuôi nấng đủ mọi đường
Quên tất cả, chỉ mong con hạnh phúc…

Nghĩ về Mẹ, ta hết lòng cảm phục
Một trái tim nhân hậu và bao dung
Một cuộc đời chịu đựng đến tận cùng
Vì con cái, vì gia đình trên hết…

Nhớ về Mẹ, một nỗi nhớ da diết
Nhớ bóng hình, nhớ giọng nói, nụ cười
Nhớ bữa ăn, nhà cửa, vườn đẹp tươi
Nhớ về Mẹ, nhớ hoài trong tâm thức…

Tạ ơn Chúa, đã ban cho Thiên chức
Người Mẹ hiền đẹp đẽ biết bao nhiêu
Hình bóng Mẹ trong nắng sớm mai chiều
Nghĩ về Mẹ, ta tạ ơn Thượng Đế…

Cảm tạ Chúa, tình Ngài như trời bể
Vượt cao hơn tình Mẹ ở trên đời
Mẹ có thể quên con bú đó thôi
Nhưng Chúa chẳng hề quên ta đâu cả… (1)

Ngày Lễ Mẹ 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Dựa theo ý trong sách Ê-sai 49: 15: “Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi.”

SỰ YÊU THƯƠNG

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

SỰ YÊU THƯƠNG

(Dựa theo I Cô-rinh-tô 13)

Dầu tôi tài giỏi hơn đời
Nói đủ thứ tiếng của người, thiên binh
Nếu tôi chẳng có chút tình
Chỉ như chập chỏa vang rền inh tai
Dầu tôi nói tiên tri tài
Biết điều mầu nhiệm tương lai xa vời
Dầu tôi đức tin sáng ngời
Có thể dư sức chuyển dời núi non
Nếu tình yêu thương chẳng còn
Mọi điều tôi có như không có gì
Dầu tôi chia gia tài đi
Nuôi kẻ nghèo khó, mình thì hỏa thiêu
Nhưng nếu không có tình yêu
Việc làm như thế là điều phí công
Tình yêu thương hay nhịn nhường
Tình yêu thương cũng là đường khoan nhân
Tình yêu thương chẳng tỵ ganh
Không khoe khoang, chẳng kiêu căng hợm mình
Không làm điều trái, bất minh
Chẳng kiếm tư lợi, bất bình vu vơ
Sự dữ chẳng có nghi ngờ
Cũng chẳng vui vẻ, đón chờ bất công
Thỏa vui lẽ thật trong lòng
Tình yêu thương phải bao dung rộng rời
Tin mọi sự hỡi bạn ơi
Trông cậy, nín chịu mọi nơi, mọi thời
Tình yêu thương còn mãi thôi
Lời tiên tri sẽ đến hồi dứt ngưng
Sự ban cho tiếng lạ ngừng
Và sự thông biết sẽ dừng, bỏ luôn
Bởi ta hiểu biết chưa tròn
Nói tiên tri cũng hãy còn dở dang
Khi sự trọn lành rõ ràng
Thì điều chưa trọn ta cần bỏ qua
Khi tôi còn trẻ con mà
Nói năng, suy xét như là trẻ con
Đến khi tôi đã lớn khôn
Bỏ đi những chuyện giận hờn bông lung
Ngày nay mập mờ trong gương
Bấy giờ hai mặt thấy dường đối nhau
Ngày nay biết chưa đến đâu
Bấy giờ sẽ biết Chúa sâu như Ngài
Bây giờ có ba điều đây
Đức tin, trông cậy và nầy tình yêu
Nhưng điều trọng hơn rất nhiều
Tình yêu thương chính là điều đó thôi!

Ngày 29/ 4/ 2021
Bình Tú Ngọc

Hy Sinh Cho Nhau

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.” – Phi-líp 2:4

Trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, một nhóm tù binh Đồng Minh bị bắt làm tù binh khổ sai bởi quân phiệt Nhật. Lính Nhật rất dã man và đánh đập, giết hại vô cớ các tù binh này. Thêm vào đó, vì hoàn cảnh sống quá cực khổ, các tù binh luôn gây gỗ, đánh nhau và dành ăn. Con người đối xử với nhau như kẻ thù và sống như thú vật. Một ngày kia, sau khi lao động về, các lính canh đếm các cuốc xẻng và thấy thiếu một cái. Luật lệ trại tù rất nghiêm nhặt vì sợ tù binh sẽ dùng cuốc xẻng làm vũ khí để tấn công các lính canh. Người sĩ quan Nhật trưởng trại ra lịnh bắt đầu đem từng người ra xử bắn cho đến khi người ăn cắp cái xẻng này thú nhận tội ăn cắp của mình. Sau khi quân Nhật bắn chết một người để làm gương, vị mục sư tuyên úy đang đứng trong hàng bèn bước ra, đứng trình diện với vị sĩ quan trưởng trại. Không nói một lời nào, vị sĩ quan Nhật rút súng lục ra và bắn chết vị sĩ quan này ngay tại chỗ. Sau đó, các tù binh được ra lịnh giải tán. Sáng hôm sau, khi các lính canh Nhật đếm lại các cuốc xẻng, họ khám phá ra rằng hôm qua họ đếm nhầm chứ không có ai ăn cắp xẻng cả. Tin tức đồn ra trong cả trại là vị tuyên úy hôm qua đã tình nguyện bước ra để chấm dứt tình trạng các bạn tù của mình bị giết oan. Mọi người cảm động vì tấm gương hy sinh này. Từ đó trở đi, các tù binh sống hòa thuận và luôn tìm cách giúp đỡ nhau để noi theo tấm gương của vị tuyên úy này. Nhờ vào đó, họ đã sống sót trong trại tù cho đến khi được quân Đồng Minh giải cứu vào năm 1945.

Hy sinh cho người khác là một hành động bày tỏ lòng quan tâm đến nhu cầu của người khác hơn là cho chính mình. Vị mục sư tuyên ý đã chịu hy sinh mạng sống của mình để có thể cứu những tù nhân khác được thoát chết, cho dù là ông không biết họ là ai! Lời Chúa dạy chúng ta, “Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa” (Phi-líp 2:4). Dù trong hoàn cảnh khó khăn dịch lệ hiện nay, chúng ta cũng nên nghĩ về người khác nữa, như là may khẩu trang dâng cho những nơi có nhu cầu, dâng hiến giúp đỡ những người khốn khổ thiếu thốn, cầu nguyện và khích lệ anh chị em chúng ta khi cần,… Hãy bắt chước Chúa Giê-su và hy sinh cho nhau, chia sẻ, giúp đỡ nhau, để Chúa đẹp lòng, và Danh Ngài được truyền ra cho những người chung quanh! Sứ đồ Phao-lô cũng khuyên chúng ta rằng, “hãy như tôi gắng sức đẹp lòng mọi người trong mọi việc, chẳng tìm ích lợi riêng cho mình, nhưng cho phần nhiều người, để họ được cứu” (1 Cô-rinh-tô 10:33). Nguyện xin Chúa giúp chúng ta biết quan tâm đến người khác và bày tỏ qua việc làm lành! Amen!


Anh em hãy nghĩ đến nhau,
Hy sinh giúp đỡ nâng cao tinh thần,
Để cho tất cả được gần,
Trong tình yêu Chúa, muôn phần thỏa vui!
Bỏ đi ích kỷ, cái tôi,
Xin tình yêu Chúa không thôi đầy tràn,
Tin Lành, Ân Điển, Thiên Đàng,
Hết lòng chia sẻ, bình an giúp người!

Ngọc Huỳnh Bích

5 T Lãnh Đạo Cần Có

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Khá cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết, Vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra.” – Châm-ngôn 4:23
“Xin dạy tôi làm theo ý muốn Chúa, Vì Chúa là Đức Chúa Trời tôi; Nguyện Thần tốt lành của Chúa dẫn tôi vào đất bằng thẳng.” – Thi-thiên 143:10
“thêm cho học thức sự tiết độ, thêm cho tiết độ sự nhịn nhục, thêm cho nhịn nhục sự tin kính, thêm cho tin kính tình yêu thương anh em, thêm cho tình yêu thương anh em lòng yêu mến.” – 2 Phi-e-rơ 1:6-7
“vì trái của sự sáng láng ở tại mọi điều nhân từ, công bình và thành thật.” – Ê-phê-sô 5:9

Lắng nghe tiếng Chúa gọi ta,
Dâng mình hầu việc của Cha trên Trời,
Đi theo “Tiếng gọi” Ngôi Lời,
Yêu đàn chiên thánh, trọn đời cậy trông!
Hãy nên đến với tấm lòng,
Yêu thương như Chúa, ra công giúp người,
Quan tâm, để ý, tươi cười,
Bình an, hòa thuận, nói lời ủi an!
Giữ gìn “Tư cách” đàng hoàng,
Kiểm tra thái độ, sẻ san điều lành,
Trong ngoài ta phải quản canh,
Thánh Linh dẫn dắt hoàn thành ý Cha!
“Tinh thần cầu tiến” gần xa,
Siêng năng học hỏi để mà tốt hơn,
Gia đình, Hội Thánh thêm ơn,
Biết Ngài sâu nhiệm, bước chân vững vàng!
Phải luôn “Thành thật,” chớ gian,
Có thì nói có, mọi đàng sạch trong,
Đừng nên tìm kiếm hư không,
Chớ làm trái lẽ, dối lòng làm chi?
Trời cao vinh hiển, oai nghi,
Chúa luôn biết rõ, toàn tri toàn quyền,
Mọi điều tìm Chúa trước tiên,
Hết lòng vâng phục lời khuyên của Ngài!

(Cảm tác theo Bài 2 -“5 đòi hỏi tối thiếu của người Lãnh đạo Phục vụ/Tôi tớ”, MS Nguyễn Tấn Dương – Tiếng gọi, Tấm lòng, Tư cách, Tinh thần cầu tiến, Thành thật.)
Tiểu Minh Ngọc

Xin Hỏi Anh

Thơ: Thanh Hữu

Chúng ta nhận được một vương quốc không hề rúng động, chúng ta hãy biết ơn và lấy lòng kính sợ mà phục vụ Đức Chúa Trời một cách vui lòng Ngài. (Hê-bơ-rơ 12:28)

Xin hỏi anh, là những người đi trước,
Đã lìa đời vào thế giới ngàn năm.
Anh đã qua khỏi cuộc sống dương trần,
Giờ hiện hữu nơi địa đàng thiên quốc.

Xin hỏi anh, còn quan tâm thời cuộc?
Về chính trường, về kinh tế, nhân sinh?
Ai thăng quan, ai giáng chức lộ trình?
Ai chiến thắng và ai kia thất bại?

Xin hỏi anh, còn lo âu sợ hãi ?
Về sóng thần, về động đất thiên tai ?
Về chiến tranh, nơi biển đảo sông dài ?
Về dịch lệ đang tràn lan chết chóc?

Xin hỏi anh còn quan tâm lạm phát?
Về ngành nghề, về kinh tế thịnh suy ?
Về thăng trầm của cổ phiếu công ty ?
Về nhà cửa, giá đất đai lên xuống ?

Như Phao lô không bao giờ xao động,  [1]
Như người nghèo tin Chúa La-xa-rơ. [2]
Đa-vít xưa, thấy Chúa mỗi ngày giờ,
Nơi vinh hiển, thiên đàng không rúng động.[3]

Anh ở trong nguồn vinh quang sự sống,
Vùng vui mừng, vùng nước mắt không rơi. [4]
Nơi an vui, nơi phước hạnh muôn đời,
Anh chứng kiến hành trình tôi trên đất. [5]

Cách biệt nhau, thế giới linh, vật chất,
Hai môi trường, hai cảm nhận khác nhau.
Tôi ước ao cho “ngày Chúa” đến mau.
Cùng đoàn tụ với Thần Nhân, sứ thánh.

Hãy nhìn mây nước trôi nhanh,
Bao nhiêu hoa lá bên mành gió bay.
Bình minh tia nắng ban mai,
“Mặt Trời” đang đến, khuyên ai sẵn sàng? [6]

THANH HỮU
Tháng 4 năm 2011

[1] 2 Cô-rinh-tô 12:4, Phi-líp 1:23

[2] Lu-ca 16: 22,
[3] Công-vụ các Sứ-đồ 2:25)
[4] Khải-huyền 21:4, Khải-huyền 7:17
[5] Hê-bơ-rơ 12:1
[6] Ô-sê 6:3,

CHẤT CỦA THÂN THỂ NGƯỜI SỐNG LẠI VÀ SỰ BIẾN HÓA

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

CHẤT CỦA THÂN THỂ NGƯỜI SỐNG LẠI VÀ SỰ BIẾN HÓA

(Dựa theo I Cô-rinh-tô 15: 35-58)

Người chết sống lại thế nào?
Xác nào trở lại làm sao bạn à?
Hỡi kẻ dại dột lo xa
Vật ngươi gieo xuống chết là trước tiên
Hột lúa gieo phải chết liền
Sinh sôi nẩy nở năng quyền biết bao
Chúa ban mọi vật đẹp sao
Mỗi vật hình thể khác nhau lạ lùng
Mọi xác thịt chẳng phải cùng
Loài người, loài thú chẳng chung một loài
Có hình thể thuộc về trời
Cũng có hình thể thuộc đời thế gian
Hai vinh quang khác rõ ràng
Đừng nghĩ cùng một vinh quang mà lầm
Vinh quang sao và mặt trăng
Với mặt trời nữa chẳng bằng như nhau
Vinh quang của ngôi sao nầy
Cũng không giống với sao kia nữa là
Thân thể hư nát gieo ra
Sống lại bất tử, Chúa ta dạy rồi
Gieo ra là nhục, yếu thôi
Sống lại vinh, mạnh đời đời nhớ cho
Sinh ra huyết khí, bụi tro
Thiêng liêng sống lại không ngờ vô biên
Có huyết khí, có thiêng liêng
A-đam thứ nhứt, linh truyền từ Cha
A-đam sau hết, đó là
Thần ban sự sống cho ta đành rành
Người thứ nhất từ đất thành
Người thứ hai được vinh danh bởi trời
Đã mang ảnh tượng đất, thời
Cũng mang ảnh tượng thuộc trời chẳng sai.
Nầy điều mầu nhiệm hỡi ai
Ta sẽ biến hóa nhiệm mầu biết bao
Khi tiếng kèn chót vang rao
Kẻ chết sống lại chớ nào nát hư
Chúng ta biến hóa không ngờ
Thể hay hư nát mặc vào vĩnh sinh
Thể hay chết của người mình
Thế thể không chết hiển linh tuyệt vời
Sự chết bị nuốt tiêu rồi
Bởi sự thắng của Chúa Trời trên cao
Cái nọc sự chết ở đâu?
Tạ ơn Thiên Chúa nhiệm mầu muôn thu
Trong danh Cứu Chúa Giê-su
Chúng ta được thắng phỉ phu trọn đời
Hỡi anh em yêu dấu ơi
Vững vàng, mạnh mẽ, chẳng dời, chẳng nao
Làm công việc Chúa dồi dào
Công khó chẳng phí đâu nào, hỡi ai.

Cảm tạ Chúa Sống ngày ngày
Trong danh Chúa Sống ta nay vui mừng
Thờ phượng, ca ngợi, tụng xưng
Một mình Chúa Sống không dừng, không lui!

Ngày 30/ 4/ 2021
Bình Tú Ngọc

CHÚA GIÊ-SU LÀ TRÁI ĐẦU MÙA CỦA SỰ SỐNG LẠI

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

CHÚA GIÊ-SU LÀ TRÁI ĐẦU MÙA CỦA SỰ SỐNG LẠI

(Dựa theo sách I Cô-rinh-tô 15: 20-34)

Đấng Christ sống lại hiển vang
Trái đầu mùa kẻ trong vùng ngủ thôi
Trong A-đam, chết cả rồi
Trong Đấng Christ, cả mọi người vĩnh sinh
Mỗi người theo thứ tự mình
Ngày Đấng Christ đến, sống vinh muôn đời
Ngài cầm quyền khắp mọi nơi
Hủy phá sự chết đời đời chẳng sai
Muôn vật phục dưới chân Ngài
Trừ Đấng Chủ tể trên ngai oai quyền
Quyền năng của Chúa vô biên
Ngài làm muôn sự mãn viên vô cùng
Nếu kể chết, chết là xong
Thì vì kẻ chết, báp-têm mong được gì?
Tôi chịu nguy hiểm làm chi?
Hằng ngày tôi chết là vì anh em
Vinh hiển trong Christ chớ quên
Chống loài thú dữ ở miền Ê-phê-sô
Nếu chết chẳng sống lại nào
Hãy ăn và uống, ngày mai lìa đời
Xin chớ mắc lừa ai ơi
Nết tốt bị hỏng do thời bạn hư
Cảnh giác hãy nhớ khư khư
Chớ phạm tội với người như vô thần.

Đôi lời nhắc nhở ân cần
Giê-su sống lại trong thân xác rồi
Nên mình cũng sống lại thôi
Một khi đã chết cuộc đời tạm đây
Ghi tâm khắc cốt điều nầy
Vững tâm tin Chúa mỗi ngày sắc son.

Ngày 29/ 4/ 2021
Bình Tú Ngọc

SỰ PHỤC SINH CỦA CƠ ĐỐC NHÂN

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

SỰ PHỤC SINH CỦA CƠ ĐỐC NHÂN

(Dựa theo sách I Cô-rinh-tô 15: 1-19)

Anh em, tôi nhắc lại cho
Tin Lành tôi giảng để nhờ cứu ân
Miễn là giữ lấy ân cần
Bằng không tin cũng như gần bằng không
Trước hết, tôi dạy từ lòng
Đấng Christ chịu chết ghi trong Lời Ngài
Ba ngày trong mộ chẳng sai
Sau đó sống lại sớm mai một ngày
Ngài hiện ra nhiều lần thay
Cho Sê-pha, nhóm mười hai sứ đồ
Năm trăm người nữa đó sao
Nhiều người còn sống, một vài chết thôi
Gia-cơ, Ngài hiện cho rồi
Ngài cũng có hiện cho tôi sau cùng
Vì tôi hèn mọn quá chừng
Sứ đồ không xứng, tôi từng dại ngu
Xem Hội Thánh như kẻ thù
Bắt bớ, đánh đập, bỏ tù người ta
Nhưng nay trở thành người nhà
Nhờ ơn thương xót Chúa là rộng thay
Ơn Ngài chẳng uổng phí đâu
Bởi nhờ ơn đó, tôi hầu việc Cha
Tôi hay ai nữa cũng là
Lo công việc Chúa thiết tha tới cùng
Điều tôi giảng dạy kiên trung
Anh em tin kính một lòng sắc đinh
Giảng về Đấng Christ phục sinh
Sao có kẻ nói không tin điều nầy?
Kẻ chết không sống lại thay?
Christ cũng chẳng sống lại đâu bao giờ?
Đấng Christ không sống lại ư
Chúng tôi giảng dạy coi như vô quyền
Anh em tin cũng…vô duyên
Nếu như kẻ chết nằm nguyên trong mồ
Chúa chẳng khiến Christ sống đâu
Chúng tôi làm chứng giấu đầu lòi đuôi
Christ chẳng sống lại thì thôi
Tin Ngài vô ích, tội thời còn nguyên
Kẻ chết trong Christ tương truyền
Đời đời hư mất nơi miền thương đau
Trông cậy Christ chỉ đời nầy
Khốn nạn hơn hết những ai tin Ngài.

Chúa sống lại hỡi ai ai
Ngài là Đấng Sống lâu dài, muôn thu
Mở lòng tin nhận Giê-su
Hưởng ơn cứu rỗi, nhân từ Chúa ban!

Ngày 26/ 4/ 2021
Bình Tú Ngọc