Ảnh Hưởng Dây Chuyền (Chain Reaction)

Văn: Châu Sa

Một bạn tôi kể 2 câu chuyện về ảnh hưởng dây chuyền:

Một buổi sáng, ông giám đốc vào sở với vẻ mặt mệt mỏi vì tối qua bà vợ ông cằn nhằn, lải nhải chuyện không đâu ra đâu.  Vì ngủ không ngon, nên ông có vẻ bực bội với nhân viên.  Anh Tám bị rầy về một lỗi rất nhỏ.  Anh về nhà, lúc giờ ăn, thấy cơm nhão hơn bình thường, anh trút nỗi bực mình lên vợ.  Khi đứa con gái lớn, Thúy,  làm đổ chén canh, chị Tám rầy con khá gay gắt vì chị đang mang mối bực bội trong lòng.  Con Thúy thấy em nó là thằng Thăng lục lọi túi xách của nó, nó vì bực bội quá không kềm được cơn giận nên kí đầu em nó khá mạnh tay.  Thằng Thăng đau quá, đá con chó đứng lảng vảng gần đó.  Con chó sợ hãi chạy phóng ra đường.  Chiếc xe hơi chạy trườn tới, bà lái xe lách để tránh con chó, không ngờ bà bị lạc tay lái, chiếc xe đâm xầm vào một căn nhà.  Sau đó, người ta mới biết người cầm tay lái chính là vợ ông giám đốc và căn nhà bà ủi vô chính là nhà của ông bà.  May mà không có ai bị thương.

Chuyện thứ hai:

Hôm nay, anh Tư được ông chủ cho một trái cam to như để thưởng cho anh vừa giúp cho ông giải quyết một nan đề nhỏ trong sở.  Anh Tư nghĩ tới vợ với bao công việc vô danh ở nhà: dọn dẹp, nấu nướng, chăm sóc con… Anh mang trái cam về tặng vợ.  Vợ anh nghĩ tới đứa con trai đang lúc học thi, chị muốn con ăn để có thêm chất bổ dưỡng.  Thằng Tâm nghĩ tới em gái nó, con Tú, mà nó thường hay chọc.  Nó tặng cho em nó như một cách chuộc lỗi.  Con Tú nhận trái cam, lại nghĩ tới tặng ba nó.  Nó thương ba nó đã chịu khó, chịu cực đi làm nuôi cả nhà, mà tánh ba rất hiền không hề lớn tiếng với vợ con.  Anh Tư nhận trái cam từ con gái, quan sát kỹ thấy đúng là trái cam anh mang về tặng vợ ngày hôm qua.  Anh tụ họp vợ con lại tối hôm đó, hỏi lại câu chuyện từ từng người và mọi người cười vui vẻ khi thấy trái cam chạy vòng vo rồi về chỗ cũ.  Chị Tư bổ trái cam ra làm 4, mỗi người ăn một góc tư và thấy tình thương yêu, niềm vui, hạnh phúc gia đình tăng lên gấp 4.

Con người là một sinh vật xã hội, hay sống bầy đàn, thích nối kết, chịu ảnh hưởng nhau.  Một người có tin mừng, cả sở cũng mừng lây.  Tương tự, một người ho khạc bừa bãi, vi trùng, vi rút từ phổi mình có thể bay vào phổi người khác.

Ảnh hưởng dây chuyền còn được gọi là Hiệu ứng Domino.  Người ta xếp những cây bài domino gần nhau, khi một cây ngã xuống thì kéo theo hàng loạt ngã theo.  Năm 1972, người ta có thêm quan niệm “Hiệu ứng cánh bướm” (Butterfly effect) khi có người đặt câu hỏi:  Liệu cái đập của cánh bướm từ rừng Ba-Tây có thể khiến cuồng phong ở Texas xảy ra? (Does the flap of a butterfly’s wings in Brazil set off a tornado in Texas?).

Tương tự, tục ngữ Việt Nam có câu: “Bứt mây động rừng” hay: “Sấm đằng đông, động đằng tây, Tuy rằng nói đấy, nhưng đây động lòng”.

Bất cứ việc gì mình làm đều có ảnh hưởng đến môi trường xung quanh, nhất là với thân nhân và bè bạn.  Lời nói, thái độ của mình đều có tác dụng hay hoặc dở, xây dựng hay phá hoại.   Cha mẹ, thầy cô giáo ảnh hưởng tới tinh thần, tâm tính con trẻ rất nhiều.  Cha mẹ không biết có thể mang thiên đàng đến cho con cái không, chứ chắc chắn lời nói, thái độ có thể tạo địa ngục trần gian cho con khi chúng còn nhỏ.

Câu: “Một con ngưa đau cả tàu không ăn cỏ” làm chúng ta nhớ đến lời ông Phao-lô diễn ý trong thư thứ nhất gửi cho tín hữu Hội Thánh Cô-rinh-tô: “Trong các chi thể, khi có một cái nào chịu đau đớn, thì các cái khác đều cùng chịu; và khi một cái nào được tôn trọng, thì các cái khác đều cùng vui mừng” (12:26) .  Xin Chúa giúp cho chúng ta với mỗi lời mình thốt ra là lời lành, những gì mình làm là những việc thiện tác dụng tích cực lên người khác.

Châu Sa

KHO TÀNG TÂM LINH

Thơ: Tiêu Minh Ngọc

“Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là khởi đầu sự khôn ngoan; Phàm kẻ nào giữ theo điều răn Ngài có trí hiểu. Sự ngợi khen Ngài còn đến đời đời.” – Thi-thiên 111:10
“Linh hồn tôi sẽ vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va, Mừng rỡ về sự cứu rỗi của Ngài.” – Thi-thiên 35:9
“Linh hồn tôi đeo theo Chúa; Tay hữu Chúa nâng đỡ tôi.” – Thi-thiên 63:8
“Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, Chớ quên các ân huệ của Ngài” – Thi-thiên 103:2

Khôn ngoan kính Chúa, yêu người,
Hân hoan, khen ngợi Nước Trời Ba Ngôi,
Ơn Ngài cứu rỗi đời tôi,
Thương và tha thứ không thôi bao ngày!
An bình, vui thỏa, phước thay,
Nuôi linh dưỡng sức mãi hoài theo Cha,
Giữ gìn tư tưởng lòng ta,
Làm theo Ý Chúa, thật là hiển vinh!

Tập trung vào Đức Thánh Linh,
Ân cần, chăm sóc bạn mình tiến lên!
Mở mang kiến thức chẳng quên,
Lời Ngài giữ lấy làm nền cho ta!
In sâu ơn Chúa gần xa,
Nhờ vào sức thánh để mà bước đi,
Hiệp chung trong Chúa toàn tri,
Hết lòng hầu việc chỉ duy mình Ngài!

KHO TÀNG coi sóc mỗi ngày,
TÂM LINH tăng trưởng, làm ngay việc cần,
KHO TÀNG tràn ngập phước ân,
TÂM LINH vững chắc được gần bên Cha!

Tiểu Minh Ngọc
(ĐSPNBT Phục Sinh, 4/2021)

HƯƠNG NAM THI XÃ

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

Tình cờ lướt mạng sáng hôm nay,
Đọc được thông tin hy hữu này…
HỘI họp Thi Nhân chung Tín Lý…
THƠ ca bình vịnh thỏa vui thay.
VĂN hay, ý đẹp cùng chia xẻ…
Thi phú vận vần, xướng họa hay.
HƯƠNG sắc thịnh hưng cùng tuế nguyệt,
NAM Đàn Thi Xã há phôi phai.

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
Cảm tác (5/28/2021)

HỆ THỐNG ĐỊNH VỊ TÂM LINH

Thơ: Thanh Hữu

Tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ. (Phi-líp 3:14)

”Hệ thống định vị” tinh vi,
Giúp ta tìm đúng đường đi lối về.
Dù cho cách trở sơn khê,
Dẫn đúng địa chỉ chẳng hề lạc sai.

Đời ta là khoảng đường dài,
Qua đèo, qua lộ, sông ngòi thấp cao.
Dù đường khúc khuỷu quanh co,
Định đúng mục đích, không lo lạc đường.

Phao lô đã chạy đường trường,
Ông nhắm mục đích mà bươn tới cùng.  [1]
Dù cho thử thách gai chông,
Không hề mặc cảm và không tự hào.

Cứ nhìn mục đích trên cao,
Là lời kêu gọi Chúa trao cho mình.
Như “máy định vị” thuộc linh,
Như là điểm đến linh trình phải qua.

Cuối đời ông đến nhà Cha,
Đã xong cuộc chạy, mão hoa thiên đàng.  [2]
Bạn, tôi còn ở thế gian,
Đường trần ta lắm gian nan gập gềnh.

Cùng nhau ta hãy nhìn lên,
“Định vị” Kinh Thánh tiến trên linh trình.
Vâng theo tiếng nói Thánh Linh,  [3]
Hoàn thành mục đích lộ trình Chúa ban.

Trên kia, dân thánh vạn ngàn,
Như đám mây lớn không gian thiên thành.
Đang cùng chứng kiến tôi, anh  [4]
Khi ta sải bước tiến nhanh đích trời.

Dù cho mưa đổ tuyết rơi.
Dù cho giông bão khắp nơi quanh mình.
Chăm nhìn Cứu Chúa phục sinh,  [5]
Phất cờ đắc thắng quang vinh muôn đời.

THANH HỮU
Tháng 5 năm 2021

[1] Phi-líp 3:14
[2] 2 Ti-mô-thê 4:7 -8
[3] Công-vụ các Sứ-đồ 8:29
[4] Hê-bơ-rơ 12:1
[5] Hê-bơ-rơ 12:2

CHUYỆN…VỀ TRÁI CHERRY

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 6: 25-27 (*)

Kính chào quý độc giả,

Như chúng ta đều biết, ở xứ Hoa Kỳ xinh đẹp, rộng lớn, có một loại trái cây nổi tiếng khắp thế giới, đó là trái cherry (còn có tên gọi khác là quả anh đào).

Mùa nầy (tháng Năm, tháng Sáu hằng năm) là mùa Cherry ở Hoa Kỳ. Trái cherry bắt đầu chín từ đầu tháng Năm và chín rộ cho đến cuối tháng Sáu. Cho nên, mùa nầy ở Hoa Kỳ cũng là mùa mà các chủ trang trại bắt đầu cho thu hoạch cherry để bán ra thị trường và bán đi nhiều nước khác.

Ở tại những vùng trồng nhiều cây cherry, như vùng miền Bắc California tại nơi tôi đang ở, người ta bắt đầu thuê người đi hái cherry.

Với tình tò mò muốn biết nhiều hơn về một loại trái cây nổi tiếng nầy của xứ Mỹ, theo lời…dụ dỗ hấp dẫn của một người thân quen, tôi…khăn gói lên…xe hơi thử đi hái cherry với người ta một lần cho biết…mùi.

Mới tờ mờ sáng, chừng 5 giờ hơn, chúng tôi lên xe chạy đến địa điểm hái cherry, cách nơi chúng tôi ở chừng nửa giờ đồng hồ.

Vừa đến nơi thì trời cũng bắt đầu sáng, và bình minh vừa ló dạng. Một ngày mới bắt đầu thật sảng khoái trong cái không khí trong lành của một buổi sớm mai nơi một miền quê có đầy…hoa thơm trái ngọt như ở vùng ngoại ô thành phố Stockton, miền Bắc California nầy.

Nhìn kìa, những vườn cây cherry bạt ngàn, xanh ngát, với mùi thơm của những trái cherry chín đỏ mọng như đang mời gọi mọi người hãy hái và…thưởng thức cái ngon ngọt, bổ dưỡng của chúng.

Theo lời chỉ dẫn của ông chủ, chúng tôi được người phụ trách coi ngó công nhân hái trái đưa cho mỗi người một cái thùng có quai mang và mang vào phía trước ngực để đựng trái cây hái được. Mỗi người cũng được nhận bốn, năm cái thùng (loại thùng đựng sơn) để đổ trái hái được vào đó. Cuối cùng là mỗi người nhận một cái thang để trèo lên cao hái những trái trên ngọn cây.

Phân phát dụng cụ xong xuôi, mỗi một…công nhân…vườn nho, í quên, vườn cherry, bắt đầu vào vườn cherry với công việc của mình.

Vốn là một người chỉ…giỏi cầm bút hơn là hái trái cây, nên với tôi, công việc nầy coi bộ cũng…khó gặm, chứ không phải chơi. Dầu vậy, tôi cũng cố gắng hết sức mình để cho người bạn rủ tôi đi cũng được vui lây.

Buổi sáng sớm, mặt trời mới mọc, chưa nắng lắm, nên chúng tôi hái thấy cũng không vất vả lắm. Chừng nửa tiếng đồng hồ, mỗi người trong chúng tôi có thể hái được một thùng. Và người ta trả cho người hái mỗi thùng như thế là $8. Mỗi ngày làm chừng độ 10 tiếng đồng hồ. Từ 6 giờ sáng đến chừng 4 giờ chiều.

Mặt trời càng lên cao, thì cái nắng nóng càng tăng, làm cho ai nấy trong chúng tôi đều cảm thấy thấm mệt trong người. Nội cái việc bắc thang leo lên trên cao hái những trái cherry trên ngọn, rồi xuống, chuyển thang đến vị trí khác để hái ở vị trí khác cũng đã lấy đi của chúng tôi biết bao nhiêu là sức lực rồi. Cộng với cái nắng nóng như đổ lửa của mùa Hè ở California làm cho chúng tôi đã mệt lại càng mệt hơn. Tôi có cảm tưởng rằng nắng California tại đây không…thua gì cái nắng gay gắt ở xứ Quảng Nam quê tôi vậy. Cái nắng ở đây chỉ…thua cái nắng ở quê tôi là không có gió Lào mà thôi, vì nước Lào ở xa nước Mỹ quá, nên gió không thổi tới được thì phải.

Nhưng đã lỡ…đâm lao thì phải theo lao, nên chúng tôi cố gắng chịu đựng gian khổ cùng những công nhân khác để tiếp tục công việc hái trái cherry cho đến hết ngày.

Đến cuối ngày, chúng tôi cảm thấy mệt mỏi đến rụng rời cả tay chân. Có lẽ do chúng tôi chưa quen làm thì phải, chứ nhìn những người…hái chuyên nghiệp, thấy họ không mệt là bao.

Mỗi người trong chúng tôi hái được 15 thùng. Còn những người hái chuyên nghiệp kia, họ hái dường như nhanh…gấp đôi mỗi người trong chúng tôi. Mỗi người đó hái một ngày được đến…30 thùng. Thấy kết quả của họ, mà chúng tôi…phát thèm và như không còn tin vào mắt mình nữa. Đúng là…dân chuyên nghiệp có khác với dân…nghiệp dư, tài tử như chúng tôi.

15 thùng nhân với $8, mỗi người trong chúng tôi cũng kiếm được $120/ ngày. Còn những anh chuyên nghiệp kia, mỗi người kiếm được đến $240/ ngày.

Một trong những yêu cầu khi hái cherry là phải giữ cuốn khi hái, nếu hái trái mà làm rụng cuốn đi là coi như người hái phải…tự xử bằng cách ăn hoặc vứt bỏ, chứ không thể bán được. Và một yêu cầu nữa là chỉ hái những trái lớn, những trái nhỏ thì chừa lại để có thể hái lại đợt sau, hoặc để cho chim trời còn có mà …thưởng thức nữa. Đúng là…xài Mỹ, và…chơi đẹp như Mỹ.

Một ngày mà kiếm được ít nhất cũng trên $100 và nhiều nhất đến gần $250, đó là một số tiền không nhỏ cho một người làm công ở xứ Mỹ nầy đó chứ. Có nhiều người hái cherry chuyên nghiệp, mỗi mùa cherry như thế nầy (chừng 2 tháng), họ kiếm không dưới $15, 000 chứ không phải chơi. Một số tiền mà người công nhân ở Việt Nam mình cũng như ở nhiều nước chậm tiến khác có làm cật lực cỡ nào cũng khó mà mơ có được số tiền như thế trong một thời gian như thế.

Người ta nói xứ Mỹ là xứ…hái ra tiền, kể cũng…không sai vậy!

Nói về trái cherry, được biết đây là loại cây trái mà Đức Chúa Trời đã ban cho  xứ Mỹ nầy cũng như cho một số quốc gia khác.

Một cây cherry được trồng để cho trái thì mất khoảng chừng 4 đến 5 năm. Và bắt đầu từ năm thứ 6 trở đi là người ta có thể thu hoạch trái của nó. Cây cherry có độ cao trung bình chừng 5 đến 6 mét. Từ khi ra hoa cho đến khi cho trái chừng 60 ngày. Hoa cherry có màu trắng hồng nhạt rất dễ thương và đáng yêu. Mỗi cây cherry có thể cho ra trái trong vòng 20 năm. Sau đó, người ta đào gốc cây lên, lấy phần gốc làm gỗ bán cho người ta sản xuất đồ gỗ, vì gỗ cây cherry rất cứng và chắc, phần còn lại bỏ để làm…củi, và trồng cây cherry mới, chờ đợi mùa thu hoạch mới, và tiếp tục…hái ra tiền.

Trái cherry nhỏ như…viên bi, nhưng lại được xem như là một loại trái cây thơm ngon, bổ dưỡng nổi tiếng thế giới. Trái cherry đem lại cho người dùng sức khỏe tốt, làm giảm chất cholesterol,  làm sáng mắt, tăng cường sức đề kháng cho cơ thể, ngăn ngừa ung thư, tiểu đường, làm giảm quá trình lão hóa của cơ thể. Trái cherry đặc biệt có khả năng chống lại bịnh goat rất tốt, vì nó có chứa chất làm giảm acid uric trong máu. Và còn nhiều tác dụng khác nữa rất tốt cho sức khỏe của con người.

Những tiểu bang trồng nhiều cherry nhất ở Mỹ là Washington, Oregon, Idaho, Utah và California. California là một trong những tiểu bang có trữ lượng cherry nhiều nhất nhì ở Mỹ. Và cherry tại California cũng là loại cherry ngon…nhất nhì, không hề…thua chị kém em chút nào. Một số tiểu bang ở miền Bắc nước Mỹ như Wisconsin, Michigan cũng có trồng cherry, nhưng là loại cherry chua, phần lớn người ta thường dùng để làm bánh, ép lấy nước hay đóng hộp…xuất khẩu kiếm tiền.

Mời bạn có dịp đến Mỹ, hãy đến California để…thưởng thức trái cherry thơm ngon, bổ dưỡng nổi tiếng một lần cho biết bạn nhé. Chắc chắn bạn sẽ không thất vọng khi thưởng thức cherry của xứ Mỹ nầy đâu!

Cảm tạ Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên muôn loài vạn vật trên thế giới nầy, trong đó có cây cherry tuyệt vời mà con người được thưởng thức ngày hôm nay.

Người Việt Nam ta có câu nói: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Uống nước nhớ người đào giếng.”

Vâng! Chúng ta rất cần phải nhớ kẻ trồng và chăm bón cây cherry để nó ra hoa, kết trái cho chúng ta được hưởng.

Nhưng trên hết và trước hết, chúng ta cần phải biết ơn Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo ra mọi loại cây trái phong phú, ngon, và bổ dưỡng, trong đó có cây cherry để con người được thưởng thức phải không bạn?

Một trong những điều thú vị khi đi hái cherry, ấy là chúng tôi còn được nghe tiếng nhiều chú chim hót líu lo trên cành cây như là dấu hiệu chúng rất thỏa thích khi được…thưởng thức những trái cherry chín đỏ mọng ngon tuyệt mà Ông Trời đã ban cho chúng thì phải. Vừa hái cherry, vừa…thưởng thức những trái cherry chín đỏ mọng ngon ngọt, vừa được nghe chim hót líu lo, thiết tưởng đời còn có gì vui hơn bạn nhỉ?!?

Và tự nhiên, tôi nhớ đến lời Chúa Giê-su đã phán dạy con cái Ngài về sự lo lắng như sau:

“Vậy nên ta phán cùng các ngươi rằng: Đừng vì sự sống mình mà lo đồ ăn uống; cũng đừng vì thân thể mình mà lo đồ mặc. Sự sống há chẳng quý trọng hơn đồ ăn sao, thân thể há chẳng quý trọng hơn quần áo sao? Hãy xem loài chim trời:Chẳng có gieo, gặt, cũng chẳng có thâu trữ vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quý trọng hơn loài chim sao? Vả lại, có ai trong vòng các ngươi lo lắng mà làm cho đời mình được dài thêm một khắc không?” (Sách Ma-thi-ơ, chương 6, câu 25-27)

Thật đúng vậy! Để có được mùa thu hoạch cherry như thế nầy, những chủ nông trại phải tốn bao nhiêu công sức, thời gian để trồng, chăm bón, tỉa cành, tưới nước…mới có mà thu hoạch. Thế nhưng, những con chim bay trên trời kia, nó “chẳng có gieo gặt, cũng chẳng có thâu trữ vào kho tàng” chi cả, nhưng nó lại được ăn những trái cherry ngon nhất, chín nhất, ngọt nhất. Quả đúng là “Cha các ngươi trên trời nuôi nó” thiệt. Chẳng hề thấy có một con chim nào vì đói mà rơi xuống chết cả.

Đức Chúa Trời thật tuyệt vời và thật lạ lùng!

Lạy Cha của chúng con ở trên trời, xin cho chúng con một lần nữa nhìn Cha nuôi loài chim trời để luôn biết tin cậy Ngài trong đời sống, không quá lo lắng về việc sẽ ăn gì, uống gì, mặc gì nữa?  Ngài đã nuôi các loài chim thể nào, thì Ngài chắc chắn cũng sẽ nuôi mỗi một chúng con hơn nhiều lần các loài chim, vì chúng con được Ngài quý trọng hơn những loài chim kia rất nhiều lần…

Chuyện về…trái cherry đến đây xin tạm chấm dứt!

Hẹn gặp lại quý độc giả trong những…chuyện khác trong thời gian tới!

Kính chúc mọi người một mùa Hè nhiều niềm vui với những ngày vacation (kỳ nghỉ) đầy tình thương mến thương bên gia đình và người thân!

California, mùa cherry 2021 đầy yêu thương!

NPKH2

 

(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết là trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)

Chúa C.H.Ị.U. Mình Đ.Ự.N.G.

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Ước chừng bốn mươi năm, Ngài chịu tánh nết họ trong nơi đồng vắng.” – Công-vụ Các Sứ-đồ 13:18
“Các ngươi đi do thám xứ bao nhiêu ngày, nghĩa là bốn mươi ngày, thì các ngươi cũng sẽ mang hình phạt vì tội gian ác mình bấy nhiêu năm, nghĩa là bốn mươi năm, một năm đền cho một ngày; bấy giờ các ngươi sẽ biết ta đã xây khỏi các ngươi.” – Dân-số Ký 14:34

Sứ đồ Phao-lô và Ba-na-ba là hai nhà truyền giáo được Chúa chọn để đi giảng Tin Lành cho dân ngoại. Trong chuyến đi truyền giáo lần thứ nhất của sứ đồ Phao-lô, như được kể lại trong Công-vụ 13, khi đến thành An-ti-ốt xứ Bi-si-đi, ông đã giảng cho “người Y-sơ-ra-ên và các người kính-sợ Đức Chúa Trời…” (Công-vụ 13:16). Ông đã bắt đầu lời giảng từ lúc dân Y-sơ-ra-ên cư ngụ trong xứ Ê-díp-tô, đến khi Chúa dẫn họ ra khỏi xứ Ai-cập, rồi việc chọn vua cho họ, vua Sau-lơ, vua Đa-vít,… Trong những lời giảng này, ông nhắc lại một sự thật đáng nhớ, đó là, chẳng những Ngài dẫn dắt, quan phòng, ban phước dư dật, mà Ngài còn phải “chịu tánh nết họ trong nơi đồng vắng” 40 năm; “Đức Chúa Trời của dân Y-sơ-ra-ên nầy đã chọn tổ phụ chúng ta; làm cho dân ấy thạnh vượng lúc ở ngụ nơi ngoại quốc, tức là trong xứ Ê-díp-tô, và Ngài dùng cánh tay cao dẫn họ ra khỏi xứ đó. Ước chừng bốn mươi năm, Ngài chịu tính nết họ trong nơi đồng vắng” (Công-vụ 13:17-18).

Trong chúng ta có ai phải chịu đựng, sống chung với một người khó tánh, trong một thời gian dài không? Bốn mươi năm thật là một khoảng thời gian rất dài, khoảng nửa đời người! Vậy mà Chúa phải chịu đựng tánh nết của một đại dân tộc mà chính Ngài đã chọn họ làm dân tuyển để những dân khác nhận biết Ngài qua họ! Tánh nết của họ là gì? Họ thường lằm bằm, phàn nàn, quên ơn,… Tại sao Chúa chịu (chấp nhận) “tánh nết” không tốt của dân sự? Có ít nhất 4 lý do mà bắt đầu bằng 4 chữ cái trong chữ C.H.Ị.U. sau đây.
C – Cứu chuộc khỏi sự chết của tội lỗi. Mặc dù, dân sự đã nhiều lần phạm tội với Ngài, họ đi ngược lại đường lối Chúa; nhưng Chúa vẫn thành tín, giữ lời hứa, vẫn yêu thương, và muốn cứu họ khỏi sự lầm lạc. “Dầu vậy, Ngài cứu họ vì cớ danh Ngài, Hầu cho bày ra quyền năng của Ngài” (Thi-thiên 106:8); “Nhưng từ khi lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta, và tình thương yêu của Ngài đối với mọi người ta đã được bày ra, thì Ngài cứu chúng ta, không phải cứu vì việc công bình chúng ta đã làm, nhưng cứ theo lòng thương xót Ngài, bởi sự rửa về sự lại sanh và sự đổi mới của Đức Thánh Linh” (Tít 3:4). “Ta sẽ làm cho nhà Giu-đa nên mạnh, và cứu nhà Giô-sép. Ta sẽ đem chúng nó trở về, vì thương xót chúng nó, và chúng nó sẽ như là chưa từng bị ta chê bỏ, vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng nó, ta sẽ nhậm lời chúng nó” (Xa-cha-ri 10:6).
H – Hướng dẫn dân Chúa đi đúng đường, hầu cho họ được gần Ngài, gần Nước Trời hơn mỗi ngày. “Chúa cậy tay Môi-se và A-rôn Mà dẫn dắt dân sự Ngài như một đoàn chiên” (Thi-thiên 77:20); “Ngài dẫn dắt họ, ban ngày bằng áng mây, Trọn ban đêm bằng ánh sáng lửa” (Thi-thiên 78:14); “Ban ngày, Chúa dẫn dắt chúng bằng một trụ mây, và ban đêm bằng một trụ lửa, để chiếu sáng cho chúng trong con đường phải đi theo” (Nê-hê-mi 9:12). Chúa nói với dân sự, “Ta đã dẫn dắt các ngươi bốn mươi năm trong đồng vắng, áo xống không cũ trên mình ngươi, giày không mòn dưới chân ngươi” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 29:5).
I – In sâu bài học vào lòng dân sự – Chúa muốn họ nhớ bài học không vâng lời, nhớ những điều Ngài làm cho họ, và nhớ những gì Chúa muốn họ làm cho chính họ và cho con cháu họ. Trong 40 năm, là một thời gian rất dài, Ngài muốn dân sự phải suy gẫm tội lội của mình, phải thay đổi lòng, từ bỏ tội lỗi, quay lại với Ngài, và thật sự ăn năn, sống theo Lời Chúa. “Hãy nhớ trọn con đường nơi đồng vắng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi đi trong bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, đặng biết điều có ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có gìn giữ những điều răn của Ngài hay chăng” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 8:2); “Khá nhớ rằng ngươi đã làm tôi mọi nơi xứ Ê-díp-tô, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi dùng tay quyền năng giơ thẳng ra đem ngươi ra khỏi đó; bởi cớ ấy cho nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi có dặn biểu ngươi phải giữ ngày nghỉ” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:15). “Hãy nhớ lại, chớ quên rằng, trong đồng vắng ngươi đã chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi. Từ ngày ra khỏi xứ Ê-díp-tô cho đến chốn nầy, ngươi thường phản nghịch cùng Đức Giê-hô-va” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 9:7). “Cha ta có dạy ta rằng: Lòng con khá ghi nhớ các lời ta; Hãy gìn giữ mạng lịnh ta, thì con sẽ được sống” (Châm-ngôn 4:4).
U – Uốn nắn đời sống thuộc linh để dẫn họ đến “tầm thước” trưởng thành. “Người công bình sẽ mọc lên như cây kè, Lớn lên như cây hương nam trên Li-ban. Những kẻ được trồng trong nhà Đức Giê-hô-va Sẽ trổ bông trong hành lang của Đức Chúa Trời chúng ta. Dầu đến buổi già bạc, họ sẽ còn sanh bông trái, Được thạnh mậu và xanh tươi, Hầu cho tỏ ra Đức Giê-hô-va là ngay thẳng; Ngài là hòn đá tôi, trong Ngài chẳng có sự bất nghĩa” (Thi-thiên 92:12-15). Sứ đồ Phao-lô nói, “Khi tôi còn là con trẻ, tôi nói như con trẻ, tư tưởng như con trẻ, suy xét như con trẻ; khi tôi đã thành nhơn bèn bỏ những điều thuộc về con trẻ. Ngày nay chúng ta xem như trong một cái gương, cách mập mờ: đến bấy giờ chúng ta sẽ thấy hai mặt đối nhau; ngày nay tôi biết chưa hết: đến bấy giờ tôi sẽ biết như Chúa đã biết tôi vậy” (1 Cô-rinh-tô 13:11-12); “cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhân, được tầm thước vóc giạc trọn vẹn của Đấng Christ” (Ê-phê-sô 4:13).

Còn về phần chúng ta thì chúng ta nên làm gì để biết ơn Chúa đã kiên nhẫn, chịu mọi tánh nết của chúng ta? Chúng ta có thể làm ít nhất 4 điều Đ.Ự.N.G. như sau.
Đ – Đáp lại sự thương xót của Chúa, bằng cách ăn năn tội lỗi, quay lại với Ngài, để khỏi bị phán xét. “Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh, với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường, đặng làm tươi tỉnh thần linh của những kẻ khiêm nhường, và làm tươi tỉnh lòng người ăn năn đau đớn” (Ê-sai 57:15); “Đức Giê-hô-va phán: Mọi sự nầy đều bởi tay ta làm ra, và có như vậy. Nầy là kẻ mà ta đoái đến: tức là kẻ nghèo khó, có lòng ăn năn đau đớn, nghe lời nói ta mà run” (Ê-sai 66:2). “Vậy hãy nhớ lại mình đã nhận và nghe đạo thể nào, thì giữ lấy, và ăn năn đi. Nếu ngươi chẳng tỉnh thức, ta sẽ đến như kẻ trộm, và ngươi không biết giờ nào ta đến bắt ngươi thình lình” (Khải-huyền 3:3).
Ư – Ứng dụng (áp dụng) Lời Chúa. Ngài đã phán cho dân sự nhiều lần nhiều cách, và Chúa đã căn dặn họ, “Vì lời nầy rất gần ngươi, ở trong miệng và trong lòng ngươi, để ngươi làm theo nó” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 30:14); “Vậy, các ngươi khá gìn giữ làm theo những lời của sự giao ước nầy, hầu cho các ngươi được may mắn trong mọi việc mình làm” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 29:9); “Ngày nay, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi dặn biểu ngươi làm theo các luật lệ và mạng lịnh nầy; vậy, phải hết lòng hết ý mà làm theo cách kỷ cang” (Phục-truyền Luật-lệ Ký 26:16). Chúng ta cũng vậy. Chúng ta hãy nghe và làm theo Lời Ngài, “Hãy làm theo lời, chớ lấy nghe làm đủ mà lừa dối mình” (Gia-cơ 1:22). “Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, Và làm theo sự công bình luôn luôn” (Thi-thiên 106:3); “Làm theo sự công bình và ngay thẳng Được đẹp lòng Đức Giê-hô-va hơn của tế lễ” (Châm-ngôn 21:3).
N – Nhớ ơn Chúa, sống và hầu việc Chúa để bày tỏ lòng biết ơn, như vua Đa-vít đã nói, “Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi; Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác” (Thi-thiên 16:2). “Tạ ơn Đức Chúa Trời, vì sự ban cho của Ngài không xiết kể” (2 Cô-rinh-tô 9:15). “Nguyền xin sự bình an của Đấng Christ cai trị trong lòng anh em, là bình an mà anh em đã được gọi đến đặng hiệp nên một thể; lại phải biết ơn” (Cô-lô-se 3:15); “Hãy thường thường nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, vì mọi sự tạ ơn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta” (Ê-phê-sô 5:20).
G –Giữ vững đức tin cho đến cuối cùng. Sứ đồ Phao-lô khuyên chúng ta, “hãy châm rễ và lập nền trong Ngài, lấy đức tin làm cho bền vững, tùy theo anh em đã được dạy dỗ, và hãy dư dật trong sự cảm tạ” (Cô-lô-se 2:7). Đối với thế lực tối tăm, chúng ta “hãy đứng vững trong đức tin mà chống cự nó, vì biết rằng anh em mình ở rải khắp thế gian, cũng đồng chịu hoạn nạn như mình” (1 Phi-e-rơ 5:9).

Lời Chúa trong Công-vụ 13:18 nhắc nhở chúng ta nên tự xét đời sống của mình mỗi ngày, vì biết rằng Chúa phải “chịu” tánh nết của chúng ta, vì Ngài muốn “cứu chuộc” chúng ta khỏi tội lỗi, “hướng dẫn” chúng ta đi đúng đường; “in sâu” những bài học vào lòng; “uốn nắn” đời sống thuộc linh để được tầm thước trưởng thành trong đức tin. Chúng ta nên “đáp lại” sự thương xót của Chúa; “ứng dụng” (áp dụng) Lời Chúa mỗi ngày; “nhớ ơn” Chúa bằng, sống và hầu việc Chúa để bày tỏ lòng biết ơn; và “giữ vững” đức tin cho đến cuối cùng. Nguyện xin Chúa giúp chúng ta sống làm đẹp lòng Chúa, sáng Danh Ngài; hầu cho Chúa không phải chịu những tánh nết xấu xa, sự cứng lòng của chúng ta; nhưng xin Chúa dẫn chúng ta đi đúng đường, làm nguồn phước lan ra đến những người chung quanh, và họ cũng mở lòng tìm kiếm Chúa và ăn năn trở về với Ngài! Amen!


Biết ơn Chúa chịu tánh ta,
Bao năm tội lỗi, cách xa Nhà Ngài,
Ăn năn, xin Chúa sửa sai,
Quyết tâm quay lại từ nay hỡi lòng!
Thế gian mọi sự hư không,
Nhưng Ngài thành tín, đáng trông cậy nhờ,
Hết lòng hết sức tôn thờ,
Vui mừng trong Chúa, vững chờ tương lai!

Ngọc Huỳnh Bích

Nghĩ Về N.H.À. Q.U.À.N.

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi, Còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi; Song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm, Vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi.” – Thi-thiên 90:10
“Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết ,cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhất đã qua rồi.” – Khải-huyền 21:4
“Tôi nghe có tiếng đến từ trên trời rằng: Hãy viết lấy: Từ rày, phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Đức Thánh Linh phán: Phải, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc, và việc làm mình theo sau.” – Khải-huyền 14:13
“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Hay là có người nào lấy chi mà đổi linh hồn mình ư?” – Mác 8:36-37
“ai bền lòng làm lành, tìm sự vinh hiển, sự tôn trọng và sự chẳng hề chết, thì báo cho sự sống đời đời” – Rô-ma 2:7
“Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi sẽ nằm và ngủ bình an; Vì chỉ một mình Ngài làm cho tôi được ở yên ổn.” – Thi-thiên 4:8
“Vậy Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha.” – Giăng 14:6
“nhìn xem Đức Chúa Jêsus, là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời.” – Hê-bơ-rơ 12:2

Cuộc đời ngắn ngủi chóng qua,
Nay còn, mai mất, ai mà biết đâu,
Bỏ qua mọi việc nhức đầu,
Để lòng thanh thản, nguyện cầu ý Cha!
Chết rồi là hết kêu ca,
Không còn đau đớn hay là khổ đau,
Thiên Đàng vinh hiển sang giàu,
Trong vòng tay Chúa dạt dào yêu thương!
An lòng ngơi nghỉ tựa nương
Phước thay chẳng có vấn vươn đời này,
Trong Nhà thiên thượng đẹp thay ,
Tôn vinh khen ngợi Danh Ngài trên cao!
Suy đi nghĩ lại đời sau,
Cái gì quan trọng ta mau giữ gìn?
Phải chăng sự sống tâm linh,
Được về ở với Thiên Tình bền lâu!
Tập tành ứng xử với nhau,
Làm lành, phục vụ không nao sờn lòng,
Thế gian mọi sự hư không,
Nhưng ta nhận được phần công Nước Trời!
Cuối đời an lạc ai ơi,
Bình an, vui vẻ giảng Lời Chúa ra,
Dù cho sức yếu khi già,
Nhưng ta có Chúa thật là quý thay!
Nhắm nhìn Đấng Christ mỗi ngày,
Ngài là Lẽ thật không thay đổi dời,
Đường Đi, Sự sống cho người,
Hết lòng tin cậy, vâng lời không thôi!Tiểu Minh Ngọc

Ghi-chú:
N: Ngắn ngủi. Đời người ngắn ngủi và chóng vánh thì có đáng cho chúng ta quá khổ tâm, khổ trí cho cuộc sống dưới trần này không ?
H: Hết: chúng ta thường nghe câu Chết là Hết. Chết là hết nợ (có mắc nợ ai cũng được xóa), hết ân oán giang hồ (vì nghĩa tử là nghĩa tận), hết đau khổ, hết đau đớn
A: An nghỉ trong Chúa lại là điều quý báu muôn phần.
Q: Quan trọng. Cái gì là quan trọng của đời người, nay được chúng ta suy xét lại. Người chết không mang theo bất cứ tiền bạc, bằng cấp, danh vọng, quyền thế hay những gì thế gian coi trọng, vì tất cả nay là hư không. Vì vậy, chúng ta suy nghĩ đến những gì không hư đời này và đời sau.
U: Ứng xử. Tập tành làm lành để giúp cho người, để phục vụ nhà Chúa. Chúa sẽ ban phước cho chúng ta đời này và đời sau.
A: An Lạc: Bình an và Vui vẻ là 2 mỹ đức được chuộng trong 9 mỹ đức của Trái Thánh Linh.
N: Nhìn, nhắm, nhớ, nghĩ về Chúa. Theo gương Chúa Giê-su trong đời sống hiện tại để có sự trông cậy cho đời sống mai sau.

KHO TÀNG  (The Treasure)

Văn: Châu Sa

Ngay từ năm đầu Trung học, tôi đã thích đọc sách về phiêu lưu, trinh thám.  Quyển truyện “Vàng và máu” của Thế Lữ làm tôi say mê đọc đi đọc lại nhiều lần.  Những cuộc săn tìm khó khăn, nguy hiểm của những người đi tìm kiếm những bảo vật trong kho tàng luôn thu hút người đọc.  Như người chiến binh trước khi ra trận, hay như người sắp thi hành một sứ mạng nguy nan, họ trang bị không những các thứ cần thiết như tấm bản đồ, chiếc la bàn, những ẩn số, ẩn ngữ để mở cửa kho tàng mà còn một vốn kiến thức rộng và một tinh thần vừa kiên nghị vừa uyển chuyển, tùy cơ ứng biến.  Đã có những người bỏ mạng trước cửa kho báu cũng như có nhiều người bỏ cuộc nửa chừng.  Kết cuộc thì thường có một người giải mã đúng được ẩn ngữ thì chiếm được kho tàng.

Năm 2010, một quyển sách nhỏ, tựa là The Thrill of the Chase, tự truyện của Thiếu tá Không quân Hoa Kỳ hồi hưu Forrest Fenn được in ra.   Tác giả có thú tiêu khiển là chơi đồ cổ và sưu tầm tiền vàng, ngọc quý.  Ông biết mình bị ung thư, có thể chết bất cứ lúc nào vì đã 80 tuổi, nên quyết định đặt những vật cổ đồng tiền cổ, những viên ngọc, những đồ gốm cổ, tất cả trị giá trên 1 triệu đô la Mỹ vào trong một cái rương và ông chôn giấu trên rặng núi Rocky Mountains.  Trong quyển sách có một bài thơ 24 câu tả chỗ giấu rương.   Tin nầy loan ra, nhiều người hăm hở đi tìm.  Có người phỏng đoán con số người phiêu lưu này lên tới hàng trăm ngàn người.  Trong số đó đã có 2 người thiệt mạng.  Điều không dễ là vì rặng núi Rocky Mountains rất dài chạy qua nhiều tiểu bang phía Tây Canada và Hoa kỳ.  Có người cho rằng ông Forrest Fenn phịa chuyện này và hăm đưa ông ra tòa.  Mãi đến 10 năm sau, tháng 6, năm 2020, một sinh viên y khoa đã tìm được chiếc rương châu báu này trên rặng núi RM thuộc tiểu bang Wyoming.  Độ 3 tháng sau, ông Fenn lìa đời lúc 90 tuổi với sự mãn nguyện vì biết có người tìm được kho tàng mình giấu, và điều này đã minh oan cho ông là người thật, việc thật.

Dịp đầu năm Tân Sửu 2021, vợ chồng chúng tôi ngồi ôn lại những ơn phước mình nhận được sau gần 40 năm sống trong đức tin Cơ-đốc.  Những ơn phước này giống như một kho tàng quý báu đầy những bửu vật mà Chúa đã ban cho.  Chúng tôi đắc ý nhất là 7 viên ngọc, được đặt tên theo 7 mẫu tự của chữ K.H.O.T.A.N.G. với các đặc tính như sau:

K:  Khôn ngoan (Wisdom)

Tôi trân quý viên ngọc này vì là một vị Minh sư để tôi vấn kế thường xuyên chính là Thánh Linh.  Qua Thánh Linh, tôi học cách đối nhân, xử thế khôn ngoan.  Những ân tứ thuộc linh giúp tôi phân biệt được những gì có giá trị tạm thời và những gì có giá trị lâu dài.  Phân biệt được cái gì là hư không và cái gì không hư.  Phân biệt được hình và bóng.  Biết  những gì mắt trần thấy được chỉ là cái bóng, là bản sao (copy), trong khi đó bản chánh gốc nằm trên thiên đàng, vì vậy đam mê vật chất đời này là bỏ hình bắt bóng.   Như tác giả thư Hê-bơ-rơ viết trong chương 11, tôi nhận ra nơi mình đang sống chỉ là cõi tạm, nơi tôi nhắm tới là quê hương ở trên trời.

H:  Hân hoan (Joy)

Hân hoan hay vui mừng là mỹ đức thứ hai trong 9 mỹ đức của Trái Thánh Linh.  Cuộc đời nhiều nỗi buồn hơn vui, nên vui mừng được là một ơn phước lớn.  Trước kia mình quá thụ động vì để những thăng trầm cuộc đời chi phối, ảnh hưởng hay nói đúng hơn là làm chủ tình cảm của mình.  Nay mình chủ động, nhìn thấy hoạn nạn, nghịch cảnh là cơ hội tốt rèn luyện nhân cách, thử thách đức tin của mình, vì vậy mình thấy niềm vui và cảm tạ, ngợi khen Chúa luôn.   Ông Phao lô trong thư Tê-sa-lô-ni-ca khuyên chúng ta:  “Hãy vui mừng mãi mãi,  cầu nguyện không thôi,  phàm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy”.

O Ơn cứu rỗi (Salvation blessing)

Ơn cứu rỗi là ơn lớn nhất mà Đức Chúa Trời ban cho con người.  Ân điển đó được Chúa Giê-su thực thi, kết hợp với đức tin của chúng ta mà tạo nên Ơn Cứu Rỗi (Ê-phê-sô 2:4-8).  Tất cả mọi tôn giáo chính trên thế gian đều dạy tín đồ ăn hiền ở lành, duy chỉ có Cơ đốc giáo chỉ phương cách đến được sự cứu rỗi.  Qua thời gian, tôi càng ngày càng quý viên ngọc này, vì ơn cứu rỗi là Phước hạnh trọn gói:  được làm con cái Đức Chúa Trời, đồng kế tự với Chúa Giê xu, được hưởng mọi thứ phước thiêng liêng từ các nơi trên trời .. (Ê-phê-sô 1:3).

T:  Thương Yêu (Love)

Thương yêu là mỹ đức đầu tiên trong 9 mỹ đức của Trái Thánh Linh.  Tình thương yêu quan trọng vì có thể khơi nguồn các mỹ đức khác.    Ai ai cũng cần tình yêu: từ quan chí dân,  từ tiểu tốt tới đại gia, từ binh nhì tới đại tướng, từ tổng thống tới tổng khậu.

Khi hạt giống tình yêu và hạt giống vui mừng được gieo ra thì hạnh phúc sẽ đơm bông kết trái (Happiness blooms where seeds of Love and Joy are planted. Anon. )

Đời sống vốn đầy những tham lam, thù hận, nhưng bài học tâm linh Chúa Giê-su dạy chúng ta thương yêu và tha thứ.  Trước kia Tham & Thù, ngày nay Thương & Tha.  Tha thứ cho kẻ thù không phải chuyện dễ làm, nhưng khi chúng ta tập được tình thương yêu vô điều kiện (agape) của Thiên Chúa thì không có gì quá khó.  Chúa là tình yêu.  Chính tình yêu của Ngài đã thu hút chúng ta tới với Chúa và tới với nhau.

Không yêu không biết Chúa Trời,  

Vì Ngài là đấng muôn đời yêu thương. 

(1 Giăng 4:8)

Câu quen thuộc mà mọi con cái Chúa đều thuộc là:  Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời (Giăng 3:16).

A: An Bình (Peace)

Cuộc đời nhiều lo lắng, bất an.  Nguyên do là vì chúng ta không biết ngày mai của mình ra sao.  Tương lai luôn bất ổn, bất định và nhiều điều bất ngờ có thể xảy ra.  Tuy nhiên, nếu chúng ta tin rằng Chúa là đấng nắm tương lai của minh, thì mình thấy được bình an dễ dàng.  Bình an và vui mừng là 2 món quà lớn trong đời sống.  Sống an lạc, chết an lành là ước mơ của nhiều người.  Người Do Thái gặp nhau thường chào và nói Shalom như lời chúc bình an.  Nghe giống như tiếng chào “mạnh giỏi” của VN.  Nhưng tìm hiểu sâu hơn thì SHALOM có 6 nghĩa này:  Sức khỏe, Hòa bình, An toàn, Lành mạnh, Ơn huệ, Mừng vui.

Trong Chúa có sự bình an.  Chúa nhắc 3 lần trong Phúc âm Giăng chương 14 “ Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi”.  Sứ đồ Phao lô cũng khuyên trong thư Phi-líp chương 4  “Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời.  Sự bình an của Đức Chúa Trời Vượt Quá mọi sự hiểu biết, sẽ giữ gìn lòng và ý tưởng anh em trong Đức Chúa Jêsus Christ”.

Nhìn lại 7 viên ngọc này, chúng ta thấy 3 mỹ đức đầu tiên của Trái Thánh Linh hiện diện: Thương yêu, Vui mừng, Bình an.

N: Nuôi Dưỡng (Nurture)

Thi Thiên 23 nhắc chúng ta nhớ Chúa là đấng chăn chiên, mà chúng ta là chiên của Chúa nên không lo gì thiếu thốn thức ăn, thức uống cho thể xác và cho cả tâm linh.  Kinh Thánh là bánh, nước hằng sống nuôi dưỡng tâm linh chúng ta hằng ngày.   Nguồn cung cấp của Chúa là vô tận, vô biên, tất cả tùy thuộc vào lượng đức tin của chúng ta.  Điều này làm tôi nhớ đến câu thơ của Cao Bá Quát:  “Kho trời chung mà vô tận của mình riêng”.  Chúng ta nên biết rằng đây là thức ăn lành mạnh, bổ dưỡng mọi bề, nên cần phải năng ăn.  Thời mới tin nhận Chúa, chúng ta như trẻ con cần uống sữa, nên sứ đồ Phi-ê-rơ dạy:  “hãy ham thích sữa thiêng liêng của Đạo, như trẻ con mới đẻ vậy, hầu cho anh em nhờ đó lớn lên mà được rỗi linh hồn”;  sau một thời gian, chúng ta cần học hỏi những điều sâu nhiệm hơn trong đạo Chúa như người lớn không uống sữa nữa mà cần đồ ăn đặc, như tác giả Hê-bơ-rơ nhấn mạnh trong chương 5:  “Nhưng đồ ăn đặc là để cho kẻ thành nhân, cho kẻ hay dụng tâm tư luyện tập mà phân biệt điều lành và dữ”.

G:  Gìn Giữ (Protection)

Nếu biết rằng Thánh Linh luôn che chở, bảo bọc, gìn giữ mọi lúc thì Cơ đốc nhân chắc không sợ hãi gì.  Thi Thiên 23:4 ghi: “Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi:   “Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi”.

Mỗi con cái Chúa trên đường thánh hóa như viên ngọc đang được giũa, được mài, nên được Thánh Linh “gìn vàng, giữ ngọc”.   Sách Phục Truyền Luật Lệ ký ghi rằng Đức Chúa Trời gìn giữ người Chúa chọn  như con ngươi của mắt mình (32:10).  Chúa Giê-su cũng đã phán: “Ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:20b).

Trong cơn dịch lệ, lúc gian truân, chúng ta biết nơi cầu viện:

Người sẽ kêu cầu Ta, Ta sẽ đáp lời người;

Trong cơn gian truân, Ta sẽ ở cùng người;

Giải cứu người, và tôn quý người.

   (Thi-Thiên 91:15 BHĐ)

 ***

Người phiêu lưu thường mang theo bản đồ, la bàn, vũ khí phòng thân, trong khi đó người phiêu lưu tâm linh có Kinh thánh làm bản đồ, nhìn vào Chúa Giê-su làm la bàn chỉ phương hướng, dùng Lời Chúa làm gươm, đức tin làm thuẫn đỡ.  Nhiều kho tàng có 2 lớp cửa, nên cần 2 chìa khóa.  Kho tàng tâm linh cũng cần 2 chìa khóa, đều có tên bắt đầu bằng chữ T:  Tin và Tuân (Tin cậy & Vâng lời).

Sau gần 40 năm trong nhà Chúa, chúng tôi rút ra vài nhận định:

1/ Đường theo Chúa là đường đầy phước hạnh, niềm vui và bình an,

2/ Mỗi con cái trong Chúa đều đang sở hữu một kho tàng tâm linh quý báu mà không tiền của nào có thể mua.

3/ Vợ chồng tôi không hề hối tiếc thời gian sống trong đức tin những năm qua,

4/ Nếu bạn chưa có niềm tin trong Chúa mà do một cơ duyên nào đó đọc tới những dòng chữ này thì xin biết rằng chúng tôi muốn giới thiệu cho bạn một quan niệm sống, một con đường sống phước hạnh mà chính chúng tôi đã trải qua gần 40 năm.  Mong bạn suy ngẫm.  Nếu có câu hỏi, xin bạn để lại lời nhắn dưới trang này, hoặc email cho tôi.

Châu Sa
April 4, 2021

Nhà thơ Tiểu Minh Ngọc gửi tặng bài thơ:

K.H.O. T.À.N.G.

KHO TÀNG ngọc quý Chúa ban,
Gìn vàng giữ ngọc, đeo mang vào lòng!
Hân hoan vui thỏa từ trong,
Bên ngoài khen ngợi thật không gì bằng!
Ngọc – Ơn cứu rỗi, rất cần,
Cho ta được sống cạnh gần bên Cha!
Thương yêu chân thật, thiết tha,
Điều đầu tiên nhất để mà hiệp nhau!
An bình trong Chúa trên cao,
Dẫu bao thử thách, không nao núng gì!
Lời Ngài nuôi dưỡng mọi thì,
Tâm hồn, thể xác kiên trì không thôi!
Thánh Linh gìn giữ, trông coi,
Giúp ta vượt khỏi núi đồi gian nan!

Bảy viên ngọc quý Chúa ban,
Thật là vô giá, KHO TÀNG cho ta!
Hết lòng cảm tạ ơn Cha,
Ngợi khen tình Chúa bao la đời đời,
Truyền ra Đấng Christ khắp nơi,
Khi Ngài trở lại, mọi người ăn năn!

***

Đường theo Chúa, thật nhiều phước hạnh,
Được bình an, cất cánh bay cao,
Vui mừng khôn xiết, ngọt ngào,
Bạn ơi, hãy đến bước vào Nhà Cha!
Bạn nên thử, để mà khỏi tiếc,
Nhưng thỏa lòng, khi biết được rằng,
Linh hồn được cứu là cần,
Con người thể xác sẽ dần qua đi!
Hãy tin Chúa, toàn tri, toàn tại,
Sống trong Ngài, kết trái Thánh Linh,
Vâng Lời hết trọn hành trình,
Kho tàng vô giá tâm linh đời đời!

Tiểu Minh Ngọc

Trăm Mối Bên Lòng

Văn: Châu Sa

Sống trên đời, khi đối diện với tương lai bất định, người bình thường ai cũng có những điều khiến mình phải lo âu. Trẻ con dưới 5 tuổi thường sống vô tư, “ăn chưa no, lo chưa tới”.  Mọi nhu cầu thể chất có cha mẹ lo cho.  Chúng chỉ kêu lên khi cần.  Khi chưa biết nói thì biết khóc.  Khóc lúc đói, lúc khát, lúc thấy khó chịu trong mình.  Chừng tới tuổi đi học là bắt đầu lo.  Càng thêm tuổi  là càng thêm lo.  Thiếu nữ mới lớn bắt đầu yêu, lòng dạ như Thúy Kiều “Ngổn ngang trăm mối bên lòng”.

Trong gia đình, thường những người nữ lo nhiều hơn nam (có lẽ do bản năng làm mẹ, cần nhạy cảm với nhu cầu của con trẻ), con trưởng lo nhiều hơn con thứ nên chúng ta thường thấy chị Hai thường lo xa, còn cậu Út giỏi lo.. ra.  Con gái trưởng như chị Hai, quán xuyến gia đình, lo cho cha mẹ, lo cho các em, nên có câu tục ngữ: “Ruộng sâu, trâu nái, không bằng có con gái đầu lòng” và câu ca dao:

Một mình lo bảy, lo ba,
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.

Có đứa con biết lo, cha mẹ thấy mừng, ngược lai, cha mẹ thấy “mệt” với đứa con không biết lo.

Bạn tôi có kinh nghiệm mừng và mệt này rất rõ.  Đứa con gái lớn biết lo, làm bài, học bài cẩn thận từ buổi chiều trước.  Cháu xem trước bài cô thầy sẽ giảng ngày mai.  Cặp sách đi học, quần áo đã được chuẩn bị sẵn sàng trước khi cháu đi ngủ.  Còn cậu Út, vì được cưng chiều, nên thường gặp “nước tới trôn mới nhảy”.  Sáng nào cậu cũng hối hả đi tìm cái cặp sách, tìm cây viết, lọ mực, sách vở…

Lo thường chia làm 2 loại, có cái lo tích cực và cái lo tiêu cực:

Những cái lo tích cực giúp mình giải quyết vấn đề:  lo liệu, lo nghĩ,  lo tính, lo toan, , lo xa…

Những cái lo tiêu cực không giải quyết được gì mà còn hại sức khỏe:  lo âu, lo buồn, lo lắng, lo phiền, lo rầu, lo sợ… như câu tục ngữ  “Lo bạc râu, rầu bạc tóc”, “Lo nát gan, bàn nát trí”.

Tuy nhiên, có những cái lo lẩm cẩm, vô ích là “lo bò trắng răng”, có cái lo vi phạm luật là “lo lót”.  Trong truyện Lục Vân Tiên, tác phẩm của cụ Đồ Chiểu, chúng ta thấy “lo lừa” trong câu 1007-1008 “Ngư ông đã có công đưa, Tới ngày sau sẽ lo lừa đền ơn.”  “Lo lừa” là tiếng xưa, có nghĩa như “lo liệu”.

Sách xưa có dạy: “Người không lo xa, ắt có mối phiền gần”  (Nhân vô viễn lự, tất hữu cận ưu  ), Lê Văn Bình dịch thơ:

Làm người chẳng biết lo xa, 

Hẳn là sầu muộn xảy ra cũng gần.

Lo xa một cách có ý thức thường hữu ích, nhưng lo quá xa vời như có người tích trữ tài sản để sống tới ngàn năm.  Một nhà thơ vô danh viết “Sinh niên bất mãn bách, Thường hoài thiên tuế ưu” 滿  Nguyễn Quê dịch thơ:

Sống nào tròn được tuổi trăm,

Thích toan tính chuyện ngàn năm với đời.

Như vậy, chúng ta biết có thứ lo hữu ích cần giữ, và có thứ lo gây tai hại cần tránh.

Chúa Giê-su biết chúng ta có trăm ngàn mối lo cho tương lai, nên có lời khuyên:  “Chớ lo lắng chi về ngày mai; vì ngày mai sẽ lo về việc ngày mai.  Sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy” (Ma-thi-ơ 6:34).  Chúng ta chi bằng trao gánh lo quá nặng cho Chúa:  “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các con được yên nghỉ”  (Ma-thi-ơ 11:28), và dốc lòng “tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài” (Ma-thi-ơ 6:33).

Ông Phao-lô cũng có giải pháp giải quyết ưu phiền: “Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời.” (Phi-líp 4:6).

Châu Sa

TRONG TAY CON CÓ VẬT GÌ?

Thơ: Thanh Hữu

Đức Giê-hô-va phán rằng: Trong tay ngươi cầm vật chi? Thưa rằng: Một cây gậy. (Xuất Ê-díp-tô Ký 4:2 )

Khi đối diện, với cuồng phong bão tố,
Với nan đề, với thử thách lớn lao.
Ta lo âu, ta sợ hãi biết bao,
Muốn thối chí, mất niềm tin tiến bước?

Ta thường nghĩ, làm sao mình có được,
Một uy quyền, một sức mạnh, giàu sang.
Nhiều khả năng, nhiều tiền của bạc vàng,
Mới hy vọng, đạt thành công kết quả.

Trong tình Chúa, trong quyền năng, phép lạ,
Không nan đề, quá lớn với Thần Nhân.
Ngài muốn ta, đem vật nhỏ góp phần,
Vào kế hoạch, vào chương trình vinh hiển.

Chúa đã hỏi, Môi-se khi đối diện,
Vật nhỏ nào, con đang có trong tay?  [1]
Rằng: gậy thô, trông nhỏ bé thế nầy,
Hãy quăng xuống, gậy hóa thành con rắn. [2]

Rồi từ đó, chiếc gậy thô huyền nhiệm,
Đã tỏ bày bao phép lạ quyền năng.
Đem tuyển dân, từ nô lệ khổ hèn,
Vào đất hứa, với danh vang lừng lẫy.

Trành ném đá, một vài viên sỏi nhỏ,  [3]
Đa-vít dùng trong Danh Chúa quyền oai.
Đã thắng hơn Gô-li-át biệt tài,  [4]
Đem vinh hiển, con dân Ngài đắc thắng.

Năm bánh cá, trong khiêm nhu thầm lặng,  [5]
Đem dâng Ngài, thết đãi năm ngàn ăn.  [6]
Vật đơn sơ, trong tay Chúa quyền năng,
Thấy phép lạ bao ngàn năm ghi nhớ.

Chúa muốn hỏi, tay con cầm gì đó?
Đừng ngại ngùng, hãy trao nó cho ta.
Trong đức tin, trong quyền phép bao la,
Hãy hành động, nḥận quyền uy đắc thắng.

Mắt chăm nhìn Chúa vĩnh hằng,
Ân tứ, tài chánh, khả năng dâng Ngài
Xin dùng tay Chúa quyền oai,
Làm những việc lớn, triễn khai Nước Trời.

THANH HỮU
Tháng 5 năm 2021

[1] Xuất Ê-díp-tô Ký 4:2
[2]Xuất Ê-dip-tô Ký 4:3-4
[3] 1 Sa-mu-ên 17:40, 49
[4] 1 Sa-mu-ên 17:50
[5]  Giăng 6:9
[6] Giăng 6:10