Những Chiếc Cầu

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Vì, mọi xác thịt ví như cỏ, mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa rụng” – 1 Phi-e-rơ 1:24
“Hỡi Đức Chúa Trời, tôi cầu nguyện cùng Chúa, vì Chúa sẽ nhậm lời tôi: Xin Chúa nghiêng tai qua mà nghe lời tôi.”- Thi-thiên 17:6
“cầu nguyện không thôi” – 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:17

Đời người có mấy chiếc cầu,
Cầu an, cầu phước, cầu đầu, cầu đuôi,
Cầu cho mọi việc êm xuôi,
Cầu may, cầu khỏe, khi ngồi đứng đi…
Chớ quên cầu nguyện mọi thì,
Cầu Cha Chí Thánh đã vì chúng sanh,
Cầu xin những phước ơn lành,
Cầu Ngài gìn giữ quản canh mọi người!
Cuộc đời ngắn lắm bạn ơi,
“Như đèn trước gió” lung lơi dần mòn,
Cỏ cây rồi cũng héo hon,
Bông tàn hoa rụng chẳng còn gì đâu?!
Nhưng Ngài – Đấng có ban đầu,
Hôm nay cũng vậy, mặc dầu thời gian,
Tương lai về Nước Thiên Đàng,
Có Ngài ở đó vinh quang rạng ngời!
Chỉ duy có Đức Chúa Trời,
Toàn tri, toàn tại, đời đời không phai!
Cầu cho tất cả biết Ngài,
Trở về bên Chúa tháng ngày bình an,
Cầu cho vượt khỏi gian nan,
Khi thời điểm đến Chúa mang ta về,
Tạ ơn thương xót mọi bề,
Ngài xua tan những bến mê cuộc đời!

(Có một lần đi thăm chú Việt vào chiều Chúa Nhật. Đến nhà nhưng không gặp cô, chỉ gặp chú, và ngồi nói chuyện với chú cũng hơn 1 tiếng rưỡi… Chú có nói rằng, “khi bịnh đau thì cầu nguyện Chúa chửa lành. Khi qua Mỹ, mình phải đi qua nhiều chiếc cầu lắm… cầu an, cầu phước, cầu con, cầu hạnh phúc… và quan trọng là cầu nguyện, cầu xin Chúa giữ gìn mọi sự…” Do đó, mà bài thơ này ra đời, viết lại “những chiếc cầu” trong lời tâm sự của chú Việt. Bài thờ này được viết lại để tưởng nhớ đến những lần thăm chú… Đặc biệt cần phải “cầu xin” và “cầu nguyện” với Chúa mỗi ngày! Kính thương tặng gia đình cô chú Huỳnh Việt bài thơ này! )
Tiểu Minh Ngọc
11/28/2017

Công Dã Tràng

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Uổng công thay cho các ngươi thức dậy sớm, đi ngủ trễ, và ăn bánh lao khổ; Chúa cũng ban giấc ngủ cho kẻ Ngài yêu mến bằng vậy.” – Thi-thiên 127:2
“Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi sẽ nằm và ngủ bình an; vì chỉ một mình Ngài làm cho tôi được ở yên ổn” – Thi-thiên 4:8
“Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa” – Ma-thi-ơ 6:33

“Dã tràng xe cát biển đông,
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì?” (1)
Khôn ngoan cẩn thận bước đi,
Làm theo ý Chúa, chẳng gì lo âu!
Quyền năng vinh hiển rộng sâu,
Hết lòng tin cậy bền lâu tháng ngày!

Vui mừng còn sống hôm nay,
Quên đi phiền muộn, nhớ ngày bình an!
Mọi điều ta có, Chúa ban,
Phải tìm Ý Thánh, sằn sàng làm theo,
Dù cho có lúc ngặt nghèo,
Nhưng lòng vẫn giữ chắc neo nơi Ngài!
Mở lòng mỗi buổi sớm mai,
Hạ mình, cảm tạ đêm dài ngủ ngon,
Tình Ngài trải khắp nước non,
Quyền năng, thành tín, mãi còn tôn cao!
Xin Nguồn Ân Điển tuôn trào,
Thánh linh dẫn dắt ra vào bình an,
Thỏa lòng mọi sự Chúa ban,
Tránh xa cám dỗ thế gian gạt lừa!
Ý riêng, ích kỷ xin chừa,
Bình an dù ít, nhưng vừa ấm no,
Mỗi ngày có Chúa ban cho,
Ngợi khen Đấng Christ, không lo điều gì!
Đời người ngắn ngủi là chi?
Khôn ngoan tin Chúa mãi đi theo Ngài!

(1) Trong dân gian Việt Nam có sự tích “Công Dã Tràng”, và có những câu ca dao: “Dã Tràng xe cát biển Đông. Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì.” “Còng còng dại lắm không khôn, luống công xe cát sóng dồn lại tan!” Ý nói, một người ra công để đạt điều gì đó, nhưng kết quả chẳng được gì cả! Thi-thiên 127:1-2 có ý dạy điều này. Tốt nhất là phải kính sợ Chúa và tìm cầu Ý Ngài, thì mới được thành công thỏa nguyện!

Tiểu Minh Ngọc

Tạm Biệt Má Yêu Quý

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi.” – Ê-sai 40:31
“Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ” – Phi-líp 3:20

Hết rồi cuộc sống thế nhân,
Bây giờ Má đã được gần bên Cha,
Thiên Đàng rộng mở bao la,
Chúa giang tay đón, thật là quý thay!
Đau buồn tiễn Má hôm nay,
Nhớ thương Má lắm… những ngày bên nhau,
Tình yêu Má mãi dạt dào,
Cho con biết sống ngọt ngào càng hơn!
Má đi về chốn cao hơn,
Nước Trời hằng hữu tràn ơn phước lành!
Cầu xin Chúa mãi quản canh,
Gia đình ta sẽ trọn lành gặp nhau,
Thời gian mãi chóng qua mau,
Nhưng lòng có Chúa ta nào sợ chi!
Cho dù Má đã ra đi,
Nhưng trong cánh Chúa việc gì cũng qua,
Buồn đau rồi cũng dần xa,
Con hy vọng đến ngày ta hiệp cùng!
Bây giờ nước mắt rung rung,
Nói lời tạm biệt vô cùng nhớ mong…
Con luôn nhớ Má trong lòng,
Mẹ hiền yêu dấu mãi không phai mờ!Tiểu Minh Ngọc

CHÚA ĐỘC NHẤT…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Chúa đã giáng sinh để cứu ta
Tình yêu của Chúa quá đậm đà
Yêu ta, Ngài lìa nơi vinh hiển
Sinh nơi máng cỏ chẳng nề hà…

Chúa đã chịu chết trên đồi xưa
Thập tự thân Ngài treo giữa trưa
Bao người cười chê và nhạo báng
Huyết báu Ngài tuôn, tội chuộc mua…

Chúa chết ba ngày, Ngài phục sinh
Một sáng đầu tuần, lúc bình minh
Hiện ra hơn năm trăm người thấy
Chúa sống lại rồi cách hiển vinh…

Bốn mươi ngày sau Chúa về trời
Cất lên bằng đám mây chơi vơi
Chúa đã về trời trong vinh hiển
Sắm sẵn cho ta chỗ tuyệt vời…

Chúa sẽ trở lại trong nay mai
Đón chúng ta về ở với Ngài
Thiên đàng tuyệt diệu không thể tả
Được ở trong Ngài thỏa thích thay…

Chúa Giê-su, Chúa độc nhất thôi
Không ai như Cứu Chúa của tôi
Đắc thắng Sa-tan và sự chết
Ban cho tôi sự sống đời đời…

Nếu bạn còn đang sống bơ vơ
Dòng đời vô định, chẳng bến bờ
Hãy đến tin Giê-su độc nhất
Phước hạnh ngập tràn tưởng như mơ…

Tháng 5/ 2021
Bình Tú Ngọc

BÁO TRƯỚC VỀ SỰ TÁI LÂM CỦA CHÚA.

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo Mác 13: 1-31)

Chúa vừa ra khỏi đền thờ
Có người chạy đến như chờ để thưa
Thầy ơi, xem đá nầy chưa
Kìa đền lớn, đẹp thật vừa mắt sao
Chúa đáp: gần lắm, mai sau
Nó sẽ đổ xuống ngay nào đó thôi!
Trên núi Ô-liu, Ngài ngồi
Ba sứ đồ hỏi, thầy ơi bao giờ?
Các điều đó xảy đến cho
Và điềm chi báo để chờ xem chăng?
Chúa Giê-su liền phán rằng
Hãy giữ kẻo bị lừa bằng mưu mô
Nhiều kẻ xưng tụng, hô hào
Ta là Đấng Christ đây nào các ngươi
Tiếng đồn giặc giả nhiều nơi
Sự ấy phải đến, nhưng chưa cuối cùng
Các dân chống nghịch lung tung
Nước nầy nước nọ nghịch cùng với nhau
Động đất, đói kém nhiều thay
Đó là khốn khổ bước đầu khiếp kinh
Các ngươi hãy nhớ giữ mình
Vì sẽ bị nộp, bị khinh trước tòa
Các ngươi hãy vì cớ ta
Làm chứng, rao giảng đồn ra Tin Lành
Khi bị giải đến các quan
Đừng lo sẽ nói luận bàn ra sao
Lời sẽ được ban cho nào
Thánh Linh chỉ dạy ngọt ngào ngạc nhiên
Có nhiều điều trái tự nhiên
Anh em, con cái gây phiền, giết nhau
Nhiều người ghét các ngươi thay
Nhưng hãy bền chí đến ngày tận chung
Khi thấy nơi thánh khốn cùng
Đừng đi đây đó, lung tung làm gì
Phụ nữ đang có thai kỳ
Khốn khó gấp bội, thai nhi nặng nề
Tai nạn dồn dập bốn bề
Kinh khiếp đến nỗi chưa hề có đâu
Nhưng vì những kẻ tin Ngài
Nên Ngài giảm bớt những ngày ấy cho
Cẩn thận trước những reo hò
Tiên tri, Christ giả giở trò dụ ta
Sau kỳ tai nạn đi qua
Mặt trời sẽ tối như là ban đêm
Mặt trăng hết sáng êm đềm
Ngôi sao rơi xuống, người xem kinh hoàng
Người ta thấy cảnh hiển vang
Con Người ngự xuống rõ ràng quyền uy
Thiên sứ nhóm lại tức thì
Những người được chọn tứ vi phương trời
Nhìn xem cây vả bạn ơi
Nhánh non, nứt lộc, hạ thời sắp sang
Cùng một cách ấy, luận bàn
Ngày Giê-su đến rất gần trước hiên
Quả thật, ta nói chớ quên
Trời đất qua, lời ta truyền chẳng qua.

Ngẫm suy thế sự gần xa
Lời Chúa ứng nghiệm làm ta vững vàng
Cùng nhau thẳng hướng Thiên đàng
Chờ ngày Chúa đến, ta càng tín trung.

Tháng 5/ 2021
Bình Tú Ngọc

VƯỜN GHẾT-SÊ-MA-NÊ. CHÚA GIÊ-SU BỊ BẮT

KỂ CHUYỆN KINH THÁNH BẰNG THƠ

(Dựa theo sách Ma-thi-ơ 26: 36-46)

Chúa Giê-su cùng môn đồ
Ghết-sê-ma-nê, nơi vào nguyện cầu
Phi-e-rơ, Chúa gọi đầu
Cùng Gia-cơ, Giăng bước sâu vào vườn
Ngài phán trong nỗi sầu thương
Ta buồn bực lắm, đêm trường thức canh
Rồi Ngài bước tới rất gần
Sấp mặt xuống đất ân cần thiết tha
Nếu có thể được thì là
Cất đi chén đắng, ý Cha, xin Ngài
Chúa thấy môn đồ ngủ dài
Các ngươi không thức giờ nài xin sao?
Thức canh và cầu nguyện nào
Kẻo chước cám dỗ sa vào liền tay
Tâm thần thì muốn lắm thay
Xác thịt yếu đuối, nguyện cầu khó khăn
Ngài đi cầu khẩn lại rằng
Nếu Con uống chén, xin bằng ý Cha
Ngài trở lại thấy đằng xa
Môn đồ ngủ hết, mắt đà mê man
Ngài lại cầu nguyện ân cần
Lặp xin như trước cả tâm thần mình
Rồi Ngài phán dạy đinh ninh
Giờ gần tới, ta nộp mình chết thay
Thôi đừng ngủ nữa, nhìn này
Kẻ phản ta đã đến đây rồi kìa.

Nhìn gương môn đồ xưa kia
Yếu đuối, vấp phạm chẳng lìa, chẳng xa
Tình yêu Chúa quá đậm đà
Ngài thương, Ngài cứu, Ngài tha tội tình
Hết lòng yêu Chúa phục sinh
Tôn thờ Chúa sống hiển vinh tròn đời.

Tháng 5/ 2021
Bình Tú Ngọc

CHÚA KHÔNG BAO GIỜ QUÊN 

Thơ: Thanh Hữu

Người mẹ có thể nào quên cho con mình bú, Hoặc không thương đến con ruột của mình chăng? Dù người mẹ quên con mình, Ta vẫn không bao giờ quên con. (Ê-sai 49:15)

Nếu Chúa đã, nhớ từng con chim nhỏ,
Giữ không rơi, không mỏi cánh khung trời.
Chim không gieo, không gặt vẫn thảnh thơi,
Không tồn trữ, mà Chúa hằng nuôi nấng. [1]

Nếu Chúa đã, trao cho hoa hương phấn,
Không dệt thêu, không kéo chỉ nhuộm màu.
Sa-lô-môn, mặc sang trọng đến đâu,
Vẫn thua kém sắc hương hoa đồng nội.[2]

Nếu ta không, tự mình làm thay đổi,
Sợi tóc đen, thành trắng ở trên đầu. [3]
Chúa khuyên ta đừng sợ hãi lo âu,
Ngài đã đếm mỗi sợi tơ nhỏ bé.[4]

Từng sợi tóc, từng bông hoa, chim sẻ,
Chúa đã hằng chăm sóc chúng ngày đêm.
Có bao giờ em nghĩ Chúa bỏ quên, [5]
Cuộc đời ta giữa phong ba bão tố?

Chúa điều khiển vẽ đường đi thiên lộ,
Cho ngân hà, cho tinh tú thiên ngân.
Ngài vận hành dòng lịch sử nhân gian, [6]
Từ khởi thủy đến tận cùng chung kết.

Chúa thấy rõ lộ trình ta trên đất,
Mỗi tháng ngày, mỗi biến cố buồn vui.
Khi hanh thông, khi thất bại bùi ngùi,
Chúa bồng ẵm, ấp yêu từng giây phút. [7]

Đừng lo sợ, cho chiến tranh, thời cuộc
Đừng ngại ngùng khi kinh tế thịnh suy.
Đừng âu lo cho đạo đức suy vi,
Cho bão tố, cho thiên tai, dịch lệ.

Hãy bơi lội trong tình yêu trời bể,
Hãy ngắm nhìn mây trắng nổi trời xanh.
Hãy lắng nghe nhạc trỗi khúc thiên thành,
Hãy ca ngợi nguồn linh ân huyền nhiệm.

THANH HỮU
Tháng 5 năm 2021

[1] Ma-thi-ơ 6:26
[2] Lu-ca 12:27
[3] Ma-thi-ơ 5:36
[4]  Lu-ca 12:7
[5] Lu-ca 12:6
[6] Châm-ngôn 21:1
[7] Ê-sai 46:3-4

THÁNG NĂM LẠI ĐẾN, HOA HỒNG CON DÂNG!

Thơ: Bình Tú Ngọc

Mẹ ơi, con nhớ Mẹ nhiều
Dù cho xa Mẹ nhiều chiều…tháng… năm
Khi xưa Mẹ ẵm con nằm
Mẹ ru con ngủ, đêm rằm đẹp xinh
Mùa Hè trăng sáng lung linh
Mùi rơm, mùi lúa quanh mình thỏa vui…
Nhưng, thật bất ngờ quá thôi
Sớm mai mùa Hạ, Mẹ rời đi xa (*)
Mẹ đi về ở Thiên Hà
Nơi “Miền Vinh Hiển” ngọc ngà, vinh quang
Chúng con còn ở trần gian
Nhớ thương Mẹ, nhớ ngút ngàn Mẹ ơi!
Mẹ đi về ở trên trời
Chúng con nhớ Mẹ cả đời không nguôi
Dù tạm xa cách Mẹ thôi
Nhưng hình bóng Mẹ không rời chúng con
Trong niềm tin Chúa sắc son
Tương lai gặp lại Mẹ, con vui mừng
Nhớ Mẹ,
nước mắt…
rưng rưng…
Tháng Năm lại đến,
hoa hồng con dâng!

California, tháng 4/ 2021
Bình Tú Ngọc
(*): Mẹ được Chúa đưa về “Miền Vinh Hiển” vào tháng 5/ 1972, đến nay đã 49 năm rồi.

Mẹ Quý Nhất

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Hỡi kẻ làm con cái, hãy vâng phục cha mẹ mình trong Chúa, vì điều đó là phải lắm. Hãy tôn kính cha mẹ ngươi (ấy là điều răn thứ nhất, có một lời hứa nối theo), hầu cho ngươi được phước và sống lâu trên đất.” – Ê-phê-sô 6:1-3

Nếu bạn nói, hoa hướng dương đẹp nhất,
Tôi quyết rằng, mẹ tôi đẹp hơn hoa,
Nét dịu dàng, không sắc sảo, kiêu sa,
Nhưng chiếu sáng, một tình yêu bất diệt!

Nếu bạn nói, dãy trường sơn nhiệt quyết,
Tôi chắc rằng, mẹ hùng kiệt càng hơn,
Bất kể gian nan, cực khổ chẳng sờn,
Mẹ chỉ biết, miễn sao tôi hạnh phúc!

Nếu bạn nói, đời thăng trầm có lúc,
Tình người rồi, cũng thay đổi gần xa,
Nhưng đó là, sự thế của người ta,
Còn tình mẹ tôi, thật bao la nhất!

Tôi bất kể bạn nói điều có thật,
Tôi nghiệm rằng, mẹ quý nhất trên đời,
Chúa yêu thương, ban tình mẹ không vơi,
Nhưng thắm thiết, càng ngày càng nồng nhiệt!

Ôi tình mẹ, có ai mà không biết,
Bao thi nhân bút viết đã không ngừng,
Đã ngợi ca tình mẫu tử đặc ân,
Phải ôm giữ, thật gần không để mất!

Ta hãy nhớ, thương mẹ mà chăm sóc,
Đừng để qua đi, những cơ hội này,
Khi mẹ còn, thường thăm hỏi, giúp ngay,
Để khỏi phải thẹn lòng mà hối tiếc!

(Tình mẹ bao la… Thương nhớ Má lắm!)
Tiểu Minh Ngọc
(Hướng Đi mùa Hè, 2019)

TRUYỀN CON COVID ĐI VÀO BIỂN SÂU

Thơ: Thanh Hữu

Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai sẽ biểu hòn núi nầy rằng: Phải cất mình lên, và quăng xuống biển, nếu người chẳng nghi ngại trong lòng, nhưng tin chắc lời mình nói sẽ ứng nghiệm, thì điều đó sẽ thành cho. (Mác 11:23 )

Trần gian có lắm núi cao,
Có lắm biển rộng, làm nao núng lòng.
Núi cao, đá lớn gai chông,
Cản đường, chắn lối ta không làm gì….
Núi, nan đề lớn hiểm nguy,
Sức người khó thể chuyển di khỏi mình.
Nhưng khi ta có đức tin,
Nói với núi lớn muôn nghìn cất lên. [1]
Rồi quăng xuống biển mông mênh,
Núi sẽ vâng phục, làm nên lệnh nầy.

Chúa ơi, núi lớn ngày nay,
Là con “covid” mỗi ngày gia tăng.
Giống như một tấm màn đen,
Phủ cả thế giới khó khăn ngập tràn.
Bệnh tật, đau khổ tràn lan,
Hàng triệu người chết lầm than đau buồn.
Trong Danh Cứu Chúa độc tôn,
Tin nơi quyền phép vẫn còn thời nay. [2]
Cùng nhau tuyên bố câu này:
“Truyền con covid mau bay khỏi mình.
Đi vào biển rộng mông mênh,
Chìm vào đáy thẳm, tan trên sóng cồn.

Thời xưa, Ai-cập đau buồn,
Cào cào tàn hại ruộng vườn nát tan. [3]
Ăn năn, Chúa đổi bình an,
Cào cào, gió thổi vào ngàn biển khơi.[4]
Nay, cùng than khóc người ơi,
Cùng nhau cầu khẩn Chúa Trời trên cao.
Xin ơn thương xót tuôn trào,
Thổi con “covid” đi vào biển sâu.
Để cho nhân thế địa cầu,
Vui mừng, cảm tạ ơn sâu của Ngài.

THANH HỮU
Tháng 5 năm 2021

[1] Mác 11:23
[2] Ma-thi-ơ 21:21
[3] Xuất Ê-díp-tô Ký 10:12-14
[4] Xuất Ê-díp-tô Ký 10:19