THIÊN ĐÀNG, NƠI ĐẾN TUNG CÁNH BAY…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Lại nghe tin tức ở quê nhà
Thêm một người nữa đã…đi xa
Lá vàng rơi, lá xanh cũng rụng
Chẳng một ai mà sự chết tha…

Sống bảy, tám mươi ai cũng mừng
Ra đi con cháu khóc rưng rưng
Nhưng tuổi còn xuân về…chín suối
Tiếc thương khóc mắt húp, mắt sưng…

Sự chết là luật Trời đã định (1)
Làm người thì phải chết mà thôi
Sớm muộn, ai cũng đi đường ấy
Chẳng ai tránh khỏi luật Ông Trời…

Quan trọng không phải sống bao lâu
Dài ngắn cuộc đời ý nghĩa đâu
Sống biết ơn Trời cho mình hưởng
Tin Chúa Giê-su, Đấng nhiệm mầu…

Qua đời, ta sẽ sống nơi nao ?
Một là Thiên quốc hai vực sâu
Quyết định là ngay khi còn sống
Có Chúa hay không trong cuộc đời?…

Mời bạn tin nhận Chúa hôm nay
Cuộc đời thật được phước hạnh thay
Mai kia qua đời, không tuyệt vọng (2)
Thiên đàng, nơi đến tung cánh bay…

Tháng 7/ 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Theo ý trong sách Hê-bơ-rơ, chương 9, câu 27
(2): Theo ý trong sách I Phi-e-rơ, chương 1, câu 3-5

VƯƠNG QUỐC CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

Vương quốc Chúa là vương quốc đời đời,
Quyền cai trị của Chúa tồn tại từ thế hệ nầy qua thế hệ kia. (
Thi-thiên 145:13)

Có hai vương quốc cho người,
Nước trên trần thế, nước trời vinh quang.
Nước trần ngắn ngủi thời gian,
Nước trời vĩnh cửu bình an đời đời.

Nước trần tạm bợ mà thôi,
Chú tâm hưởng thụ, vui chơi, sang giàu.
Tiếng tăm, địa vị tranh nhau,
Hơn thua, vinh nhục niềm đau tâm hồn.

Nước trần vật chất tự tôn,
Góp thu của cải, tưởng còn dài lâu.
Công danh, quyền lực không đâu,
Lá rơi dòng nước, dưới cầu cuốn trôi.

Nước Chúa uy lực tinh khôi.
Từ uyên nguyên đến muôn đời vô chung.
Nước Chúa vinh hiển khôn cùng,   [1]
Dành cho những kẻ kính cung thờ Ngài.

Cho kẻ tin Chúa Ngôi Hai,
Xuống trần chịu chết triển khai linh quyền,
Đem ta khỏi chốn truân chuyên,
Khỏi nơi hư mất, đến miền vĩnh sinh.  [2]

Ngày nay trên bước linh trình,
Cùng nắm tay Chúa đồng hành bước đi.  [3]
Dù cho thế giới hiểm nguy,
Thiên tai, dịch lệ phủ vây quanh mình.[4]

Lắng nghe tiếng Chúa Thánh Linh,  [5]
Mắt chăm mục đích hoàn thành ý Cha.
Mai đây ta sẽ về “nhà”,
Bên ngôi vinh hiển trời hoa thiên đàng.

Nước Chúa phước hạnh vinh quang,
Quyền năng, toàn thắng, vĩnh an đời đời.
Nước Chúa vững lập đất trời,  [6]
Muôn dân trên đất dâng lời ngợi khen.

THANH HỮU
Tháng 7 năm 2021

[1] Thi-thiên 145:11
[2] Giăng 11:25
[3] Cô-lô-se 2:6
[4] Thi-thiên 91:6, 5
[5] Công-vụ các Sứ-đồ 8:29, 10:19
[6] Thi-thiên 33:11, Thi-thiên 119:89

Bài Cấp Số Nhân

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Vậy nên, về phần anh em, phải gắng hết sức thêm cho đức tin mình sự nhân đức, thêm cho nhân đức sự học thức, thêm cho học thức sự tiết độ, thêm cho tiết độ sự nhịn nhục, thêm cho nhịn nhục sự tin kính, thêm cho tin kính tình yêu thương anh em, thêm cho tình yêu thương anh em lòng yêu mến.” – 2 Phi-e-rơ 1:5-7
“Lời Chúa ngọt họng tôi dường bao! Thật ngọt hơn mật ong trong miệng tôi! Nhờ giềng mối Chúa tôi được sự thông sáng; Vì vậy, tôi ghét mọi đường giả dối.” – Thi-thiên 119:103-104

Anh em gắng sức lên nhe,
Chớ đừng tự mãn, tự khoe thân mình!
Dù rằng mình có đức tin,
Nhưng cần nhân đức thuộc linh làm người!
Thêm vào học thức từ Trời,
Giữ lòng tiết độ, mọi nơi hòa đồng,
Cộng vào nhịn nhục, cảm thông,
Cùng niềm tin kính, trong vòng đệ huynh,
Thêm yêu thương giữa bạn mình,
Trọn lòng yêu mến, tràn tình nghĩa nhân!
Kiên trì, không quản khó khăn,
Thực hành bài cấp số nhân tốt này,
Các điều Chúa đã ban đây,
Đời ta phước hạnh, mỗi ngày với Cha!

Lời Ngài kỳ diệu, cao xa,
Suy đi gẫm lại để mà nhớ luôn,
Học cho đến cuối không buông,
Vững tin sống đạo y khuôn Lời Ngài!
Quyền năng vinh hiển thánh thay,
Thiên Đàng hằng hữu, tiến ngay một đường!

Tiểu Minh Ngọc

Méo Mó Nghề Nghiệp

Văn: Châu Sa

Tháng trước, trên một cuộc họp mặt qua Zoom, tôi bắt liên lạc được với một người bạn quen thời trung học.  Tôi và anh Minh học chung những năm Đệ nhất cấp trường Petrus Ký.  Chừng lên lớp Đệ Tam thì tôi chọn ban A để theo y khoa, còn anh Minh chọn ban B để thành giáo sư dạy Toán.  Một bạn chung trong Zoom lúc ấy, cũng đang sinh hoạt chung với anh Minh tại một Hội thánh thuộc tiểu bang Georgia, tiết lộ: “Anh Minh là người sống theo hệ số vì méo mó nghề nghiệp!”  Nghe hấp dẫn, tôi liên lạc với anh Minh sau đó để hỏi cho ra lẽ “sống theo hệ số” là gì ?

          Anh Minh rất giỏi môn toán, anh đỗ Tú Tài 2 hạng Bình.  Anh vào học Sư phạm, sau đó dạy Toán ở các trường công, tư.  Anh có mở lớp dạy luyện thi Tú tài 2 môn Toán cho ban B cho đến tháng 4 năm 1975.  Anh tận tâm dạy cho học trò những bí quyết để học Toán.  Anh ước muốn là học trò anh đậu nhiều và đậu cao, hạng bình và bình thứ phải đông.  Anh thấy là nhiều học trò không biết tầm quan trọng của hệ số (coefficient).  Bắt đầu giờ học, anh hay hỏi học trò “môn Toán khi ra thi thì hệ số mấy?”  Mấy em trả lời: “hệ số 4”.  Anh nhắc là hệ số 4 nghĩa là điểm môn Toán sẽ nhơn cho x4, trong khi điểm Lý Hóa nhơn x3, Quốc văn x2, Sinh ngữ chính x2, Sinh ngữ phụ x1, Vạn vật x1, Sử Địa x1, Công Dân Giáo Dục x1 (cộng chung lại = 15).  Anh cho mỗi môn một số điểm giả thử, để học trò nhân lên theo hệ số, lấy tổng số chia cho 15, con số kết quả sẽ xếp hạng theo bảng sau đày:

  • 18.00 – 20.00: tối ưu
  • 16.00 – 17.99: ưu
  • 14.00 – 15.99: bình
  • 12.00 – 13.99: bình thứ
  • 10.00 – 11.99: thứ

Anh hỏi các em khuyên người bạn có bảng điểm hạng đó làm cách nào tăng lên hạng cao hơn?  Rốt cuộc là phải để thêm thì giờ tập giải nhiều bài Toán. 

 Anh thường nhắn nhủ:  Trên đời không gì khó, miễn đi đúng hướng, học đúng cách, trau dồi  kỹ thuật, nghệ thuật thường xuyên là đi tới thôi.

         Toán là môn học rõ ràng, chính xác, minh bạch.  Có câu tục ngữ: “Trật con toán, bán con trâu”, người học Toán cần cẩn thận với những con số, từ đó trở nên cẩn thận chuyện đời.  Ngoài ra, “người Toán” cũng có tính minh bạch, tích cực, nhanh nhẹn, dứt khoát.

Anh khuyên mọi người nên học chung với bạn.  Giải ra được bài Toán thì trong lòng khoan khoái vô cùng, có nhiều anh vỗ đùi cười ha ha.  Một điều rất ngộ là các nữ sinh thường ghét Toán, sợ Toán, nhưng thỉnh thoảng, anh gặp một vài cô gái quá giỏi Toán, đúng là nữ kiệt.

Học trò giỏi Toán ở Việt Nam qua vô ngang Trung học tại Mỹ cho biết giờ Toán là giờ các em sung sướng nhất vì Toán Mỹ dễ như ăn kẹo, dễ như ăn cơm sườn như nhiều em nhận xét (bù những giờ mà các em khóc ròng là giờ Văn chương, Sử ký Hoa Kỳ).  Nhiều em học lấy bằng kỹ sư Hoa Kỳ không khó.  Anh Minh lấy bằng kỹ sư cùng lúc lấy luôn bằng cử nhân thương mãi (MBA).

Anh áp dụng hệ số vào cuộc sống, nên bạn bè nói anh “méo mó nghề nghiệp”  (anh nghi cụm từ “méo mó nghề nghiệp” xuất phát từ tiếng Pháp déformation professionnelle).  Lúc trẻ, anh quan niệm sự thành đạt của con cái là quan trọng nhất, nên anh cho hệ số x4,  tâm trí, tinh thần, kiến thức x3, thể chất x2.  tâm linh x1. 

Tới tuổi trung niên, anh chợt có sự khao khát đời sống tâm linh, anh tìm kiếm, tìm hiểu và sau đó, anh có niềm tin vào Chúa Cứu Thế Giê-su. Các hệ số bấy giờ đảo ngược:

            Thể chất hệ số x1, tâm trí x2, tâm linh x3.  Chừng anh đào sâu để hiểu Kinh Thánh hơn, anh nâng hệ cho tâm linh x4.  Khi anh nhận hướng dẫn lớp Trường Chúa nhật, anh nâng một cấp nữa cho tâm linh lên hệ số x5 vì anh khao khát được biết Chúa một cách sâu nhiệm, anh cần đọc thêm các bản dịch khác của Kinh Thánh, các sách giải kinh, các loại tự điển, bách khoa tự điển… Anh nhận ra ai khao khát tìm tòi tâm linh là đi tìm nguồn năng quyền, nguồn khôn ngoan, nguồn ơn phước từ Thiên Chúa. 

Hiện nay, đã về hưu, anh có nhiều thì giờ, anh tập thể dục (hệ số 1) 30 phút, đọc sách báo để mở mang kiến thức (hệ số 2) 60 phút.  Tĩnh nguyện, cầu nguyện, đọc Kinh thánh (hệ số 3,4,5) 2-3 giờ đồng hồ. 

Khi thấy bạn bè nào để nhiều thì giờ, tâm sức vô đời sống vật chất, hoặc hay phàn nàn, càu nhàu chuyện vụn vặt, hay tủn mủn chuyện tiền nong, anh nhắc đừng để chuyện nhỏ, hệ số x1 làm hư chuyện lớn hệ số x3, x4.

Như trước kia anh khuyên học trò muốn giỏi Toán, cần làm bài tập, bài Toán mỗi ngày, học và nhớ những định lý (theorem) Toán học; ngày nay, anh khuyên con cái Chúa cần cầu nguyện, cần đố nhau Kinh Thánh, cần học, suy gẫm những câu gốc KT.  Anh và vợ rất tâm đầu ý hiệp trong Toán học cũng như trong Kinh Thánh.  Chẳng hạn, anh đố:  Tìm trong Thư Cô-rinh-tô thứ nhất câu nào có ý như câu tục ngữ “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”?  Trả lời:  chương 12, câu 26.  Vợ đố lại chồng:  Tìm trong Châm Ngôn 27, câu nào ứng với câu thơ:  Chim có bạn cùng hót, tiếng hót mới hay;  ngựa có bạn cùng đua, nước đua mới giỏi.  Trả lời: câu 17: Sắt mài nhọn sắt…

Sau đây là những câu Kinh Thánh nói lên sự quan trọng của linh hồn, sự thánh hóa, sự sống đời đời mà anh thường học, thường nhắc tới:

Truyền-đạo 3:11a   Phàm vật Đức Chúa Trời đã làm nên đều là tốt lành trong thì nó.  Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người; …

Ê-sai 40:8   cỏ khô, hoa rụng; nhưng lời của Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời!

Ma-thi-ơ 6:33  .. trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.

Rô-ma 6:22    Nhưng bây giờ đã được buông tha khỏi tội lỗi và trở nên tôi mọi của Đức Chúa Trời rồi, thì anh em được lấy sự nên thánh làm kết quả, và sự sống đời đời làm cuối cùng.

II Cô-rinh-tô 4:18   bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.

 II Cô-rinh-tô 5:1  Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời tại trên trời, bởi Đức Chúa Trời, không phải bởi tay người làm ra.

Ga-la-ti 6:8   Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát; song kẻ gieo cho Thánh Linh, sẽ bởi Thánh Linh mà gặt sự sống đời đời.

I Ti-mô-thê 4:8   Vì sự tập tành thân thể ích lợi chẳng bao lăm, còn như sự tin kính là ích cho mọi việc, vì có lời hứa về đời nầy và về đời sau nữa.

Hê-bơ-rơ 11:16a   .. nhưng họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời…

 Hê-bơ-rơ 12:14   Hãy cầu sự bình an với mọi người, cùng tìm theo sự nên thánh, vì nếu không nên thánh thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời.

IPhi-e-rơ 2:11    Hỡi kẻ rất yêu dấu, anh em như người ở trọ, kẻ đi đường, tôi khuyên phải kiêng những điều xác thịt ưa thích, là điều chống trả với linh hồn.

 IIPhi-e-rơ 3:18a   Hãy tấn tới trong ân điển và trong sự thông biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ. ..

Thật là thú vị khi thấy anh Minh do “méo mó nghề nghiệp”, dùng hệ số môn học áp dụng vào đời sống, đã giúp cho bản thân, gia đình, bạn bè rất nhiều khi đặt thứ tự ưu tiên những lãnh vực trong đời mình.   Những người quen biết anh xác nhận rằng đời sống của anh đầy ơn, là nguồn phước cho người chung quanh.

Châu Sa

HÈ VỀ, TA NHỚ…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Hè về, ta nhớ trường xưa
Thiên Quang ngày ấy sớm trưa vui đùa (1)
Học trò ai chẳng…cúp cua
Về đi tắm suối, hái mua giữa đồng (2)
Nhớ trường xưa, nhớ mênh mông
Bao thầy, bạn cũ mà lòng bâng khuâng…(3)
Thiên Quang trường cũ bao thân
Một thời thuở nhỏ trong ngần dòng sông…
Hè về, ta nhớ phượng hồng
Hoa khoe sắc đỏ nhớ mong ngày hè
Hoa học trò và tiếng ve
Hai thứ ấy, học trò nghe là mừng
Khi hoa phượng nở tưng bừng
Là khi năm học sắp dừng đó thôi
Tiếng ve réo gọi liên hồi
Như lời nhắc nhở bạn, tôi: Hè về…
Hè về, ta nhớ miền quê
Nơi bao kỷ niệm mải mê một thời
Bờ tre, con suối lội bơi
Cạnh kia ruộng lúa, nương khoai hiền hòa
Chiều về rơm rạ vàng phơi
Ôi, miền quê nhỏ, không đời nào quên…
Hè về, nỗi nhớ chênh vênh
Một thời xa ngái hiện lên trong lòng
Hè về đem lại nhớ mong
Ngày xưa thân ái bềnh bồng trong tim…

Hè về gợi nhớ nỗi niềm
Biết ơn tình Chúa đã tìm cứu con
Đời con thân thể, linh hồn
Ở trong tay Chúa thỏa lòng biết bao
Cảm tạ Thiên Chúa trên cao
Tình yêu Ngài thật lớn lao, trọn lành
Ngước nhìn lên bầu trời xanh
Cảm ơn Thiên Chúa ngàn lần mà thôi…

Hè 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Thiên Quang: Ngôi trường do Nhà thờ Tin Lành tại Bình Tú (Huyện Thăng Bình, Quảng Nam) mở để dạy cho con em trong địa phương từ thời những năm 60, 70 của thế kỷ trước. Thiên Quang có nghĩa là “Ánh sáng Trời”. Nay là Trường Trung Học Cơ Sở Lý Thường Kiệt (thuộc xã Bình Tú, Huyện Thăng Bình, Tỉnh Quảng Nam)
(2): Hoa mua, một loài hoa dung dị rất phổ biến ở miền quê Quảng Nam, và nhiều vùng miền khác ở nước ta. Có câu hát dân gian về hoa mua như sau:
“Hoa mua ai bán mà mua
Tím màu thương nhớ, tím mua dịu dàng
Lỡ yêu màu tím nồng nàn
Yêu màu tim tím của nàng hoa mua.”
(3): Nhớ những người thầy dạy Trường Thiên Quang trước 1975 rất ấn tượng như thầy Đặng Hữu Tú (Anh Văn), thầy Võ Trung Vinh (Việt Văn), thầy Thái Nho (Địa Lý), thầy Lương Ngọc Hậu (Toán), thầy Công (Toán, xin lỗi quên họ của thầy), và một số thầy khác nữa…

CHUYỆN…HỌC TRÒ

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu.

 

NGHỈ HÈ

Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã hết
Đoàn trai non hớn hở rủ nhau về
Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê
Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ!

Một nét mặt trăm tiếng cười rộn rã
Lời trên môi chen chúc nối nghìn câu
Chờ đêm nay, sáng sớm bước lên tàu
Ăn chẳng được, lòng nôn nao khó ngủ.

Trong khoảnh khắc sách, bài là giấy cũ
Nhớ làm chi. Thầy mẹ đợi, em trông
Trên đường làng huyết phượng nở thành bông
Và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt.

Kiểm soát kỹ có khi còn thiếu sót
Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui
Tay bắt tay, hồn không chút bùi ngùi
Các bạn hỡi, trời mai đầy ánh sáng.

(Xuân Tâm)

Đó là bài thơ “Nghỉ hè” nổi tiếng của Nhà Thơ Xuân Tâm, một nhà thơ trong phong trào Thơ Mới vào những năm 30, 40 của thế kỷ trước ở nước ta.

Xuân Tâm tên thật là Phan Hạp, sinh ngày 01/ 01/ 1916 ở làng Bảo An, Huyện Điện Bàn, Quảng Nam. Đã từng học tại Trường Quốc Học (Huế), đậu bằng Thành Chung.

Xuân Tâm đã xuất bản tập thơ “Lời Tim Non” (1941) vào năm 25 tuổi (trong đó có bài “Nghỉ hè”). Ngoài ra, ông cũng còn có xuất bản hai tập thơ khác là “Hương giữa mùa”“Hoa cuối mùa” nữa thì phải.

Nhà thơ Xuân Tâm đã qua đời vào năm 2012. Ông là nhà thơ cuối cùng của phong trào Thơ Mới đã từ giã cõi trần gian nầy và ra đi thật xa. Hưởng thọ 97 tuổi.

Tác giả sách “Thi nhân Việt Nam”, đã ghi lại cảm nhận của mình về “Lời tim non” như sau:

“Tôi thấy rõ Xuân Tâm, người học trò Quảng ấy, có phải lòng một cô gái Huế  không? Nhưng cảnh Huế cũng là một cô gái và cô gái này đã quyến rũ lòng non trẻ của Xuân Tâm.

Mặc dầu cảnh Huế cơ hồ Xuân Tâm không nói đến, không khí sông Hương núi Ngự  vẫn mang mác trong thơ Xuân Tâm.

Nguyễn Tấn Long trong tác phẩm “Việt Nam thi nhân tiền chiến”, cũng có đoạn viết:

“Lời thơ Xuân Tâm thật hồn nhiên, trong như thủy tinh, sạch như băng tuyết. Đọc thơ ông, tôi cứ ngỡ như chính mình vừa phát thanh lên tiếng nói của lòng mình, và có lẽ của đa số các bạn…khi hồi tưởng lại tuổi học sinh…

Tập thơ “Lời tim non”, không phải là những lời dại khờ trong tình ái, mà là những ý thơ hướng về thế giới của tuổi thơ…” (*)

 

“Nghỉ hè” của Xuân Tâm đã từng đoạt giải nhất trong cuộc thi của báo “Bạn Đường”, vào mùa Hè năm 1941. Nó cũng được giới thiệu trong “Thi nhân Việt Nam” của Hoài Thanh – Hoài Chân.
Bài thơ nổi tiếng nầy cũng được chọn in trong sách giáo khoa của nhà trường ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 để cho các em học sinh học thuộc lòng.

Như thế đủ biết bài thơ có một giá trị như thế nào rồi.

Bài thơ ra đời đã…80 năm qua, nhưng cho đến nay, nó vẫn còn vang vọng trong lòng nhiều thế hệ học trò. Có rất nhiều người còn thuộc lòng bài thơ đáng yêu nầy nữa, bởi nó nói rất đúng…tim đen của lứa tuổi học trò.

Có học trò nào mà không sung sướng khi tiếng trống trường bãi khóa vang lên sau giờ học cuối cùng cơ chứ? Sau chín tháng trời miệt mài đèn sách, học học, thi thi, ôn bài, làm bài, trả bài…,người học trò chỉ mong nghe vang lên tiếng trống bế giảng năm học là lòng mừng vui khôn tả, vì sẽ được trở về miền quê yêu dấu để vui chơi với bạn bè cho thỏa thích. Và mùa Hạ của học trò cũng chính là mùa Xuân, vì đó là mùa của đoàn tụ, của sum họp. Đó chính là tâm trạng chung của mọi lứa tuổi học trò vậy:

Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã hết
Đoàn trai non hớn hở rủ nhau về
Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê
Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ!

Những từ láy “sung sướng”, “hớn hở”, “nhảy nhót” diễn tả được niềm vui sướng tột cùng của tuổi học trò khi mùa Hè về. Có thể nói, mùa Hè là mùa được mong đợi nhất của tuổi học trò, vì họ có đến, không phải chỉ là…ba tháng thôi, mà là đến…chín mươi ngày lận để vui chơi, để nô đùa cho thỏa thích.

Tác giả rất có lý khi không nói “ba tháng”, mà dùng “chín mươi ngày”. Nói “ba tháng” nghe nó…ngăn ngắn thế nào ấy, nhưng nói “chín mươi ngày” nghe nó…dài “đã” làm sao phải không bạn? Đó là một nghệ thuật dùng từ ngữ trong thơ ca của các thi sĩ.

Có thể nói, khi nghe tiếng trống nghỉ hè vang lên sau giờ học cuối cùng là mọi học trò đều vui mừng khôn tả, trăm nét mặt đều như một, có chung tiếng cười rộn rã làm sao. Những lời nói chia tay, nhừng dòng lưu bút đầy lưu luyến, như…chen chúc nhau, như nối tiếp nhau không dứt trong cái giờ khắc chuẩn bị chia tay nhau về quê ấy. Cả đêm như không ngủ được, và cũng chẳng màn ăn nữa, vì cái lòng sung sướng được nghỉ hè đã làm…no bụng luôn rồi, chỉ nôn nao chờ đợi cho trời mau sáng để bước lên tàu về quê mà thôi.

Một nét mặt trăm tiếng cười rộn rã
Lời trên môi chen chúc nối nghìn câu
Chờ đêm nay, sáng sớm bước lên tàu
Ăn chẳng được, lòng nôn nao khó ngủ.

Vẫn cách dùng những từ láy khá điêu luyện như “rộn rã”, “chen chúc”, “nôn nao”, Nhà Thơ thể hiện được sự lưu luyến, nôn nao của tuổi học trò trước lúc chia tay bạn bè để về quê nghỉ hè. Ăn làm sao được, không nôn nao làm sao được, khi tác giả đi học xa nhà, xa miền quê Bảo An thân yêu của mình đến cả…9 tháng trời dài, đến xứ Huế mộng mơ để ở và lo chuyện học hành?

Và ngay sau khi tiếng trống bãi khóa vang lên, kết thúc một năm học, thì học trò liền cất sách, vở, bài làm của mình vào rương, không còn…vướng bận với chúng nữa làm chi, để tất cả tâm trí, tâm hồn mình vào việc vui hưởng… “chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê” cho thỏa thích với bạn bè thân thương ở xóm, ở làng.

Tác giả hình dung những hình ảnh tuyệt đẹp đang chờ đợi mình, nào là cha mẹ ở nhà đang nôn nao chờ đợi con đi học xa về, em út đang ngóng trông anh về từng giây phút. Nào là những hàng phượng vỹ hai bên đường làng với bông nở đỏ rợp trời như đang chờ để đón người đi xa trở về với làng với xóm. Nào là biết bao trái cây ngon ngọt trong vườn nhà đang đợi để có người…thưởng thức. Với những hình dung như thế càng làm cho lòng của cậu học trò thêm háo hức bước lên đường để về quê sớm được giờ phút nào hay giờ phút đó.

Cách Thi Sĩ dùng dấu chấm bất ngờ ngay giữa câu thơ “Nhớ làm chi. Thầy mẹ đợi, em trông” cũng là một nghệ thuật, mang một giá trị tu từ rất cao. “Dấu chấm” độc đáo ấy như tách bạch hai khoảng thời gian riêng ra của người học trò: Khoảng thời gian chín tháng miệt mài đèn sách vừa trôi qua và trở thành “cũ”, thành quá khứ, cho vào dĩ vãng. Và khoảng thời gian “chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê” đang ở phía trước với biết bao niềm vui sướng đang đợi chờ:

Trong khoảnh khắc sách, bài là giấy cũ
Nhớ làm chi. Thầy mẹ đợi, em trông
Trên đường làng huyết phượng nở thành bông
Và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt.

Khổ thơ kết của bài thơ đem đến cho người đọc nhiều cảm xúc xôn xao đến lạ trong lòng. Người học trò chuẩn bị cho chuyến về quê của mình thật…kỹ lưỡng, để một khi đã bước lên tàu rồi, thì phải chắc chắn là không còn quên thứ gì, không còn thiếu sót thứ gì, nhất là những sách, vở, giấy tờ quan trọng của một người học trò. Hoặc là những…lá thư tình đáng yêu của tuổi học trò. Lỡ quên là…mệt lắm, không có mà sử dụng khi có cần trong công việc, thì…khổ. Quên những lá thư tình thì không có mà đọc lại thì…nhớ người yêu chết mất thôi. Điều nầy cũng cho thấy tính cẩn thận, kỹ lưỡng có cần của một người học trò vậy. Không còn thiếu sót gì cả. Tất cả những gì có cần đều đã được…nhốt hết vào trong rương của người học trò đi học xa nhà.  Chiếc rương như là cả…gia tài của người học trò đi học xa. Mọi thứ có cần từ quần áo, sách vở, bút viết, thư từ, hình ảnh, đồ dùng cá nhân…Tất tần tật đều nằm gọn hết trong đó. Tất cả đều được…nhốt hết trong đó, chỉ có một…thứ không nhốt nổi, đó là niềm vui của kỳ nghỉ hè trong tâm hồn của người học trò quá lớn so với chiếc rương nhỏ bé kia mà thôi. “Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui” là một câu thơ mộc mạc, dung dị; nhưng đầy ắp sự xúc động, khó ai có thể diễn tả được hay hơn như thế.

Và một điều khi tạm biệt, khi chia xa không thể nào…thiếu được, đó chính là…cái bắt tay. Thời điểm lên tàu về quê đã đến gần hơn bao giờ hết, và bắt tay bạn bè để chia tay về quê là…công việc cuối cùng.

Câu thơ cuối cùng của bài thơ nói lên một sự hứa hẹn đẹp đẽ, tràn đầy hy vọng của lứa tuổi học trò:

Kiểm soát kỹ có khi còn thiếu sót
Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui
Tay bắt tay, hồn không chút bùi ngùi
Các bạn hỡi, trời mai đầy ánh sáng.

Cảm ơn Xuân Tâm đã để lại cho đời, cho người, nhất là cho lứa tuổi học trò một bài thơ tuyệt đẹp. Theo tôi, có rất nhiều bài thơ viết về mùa hè của tuổi học trò; nhưng có thể nói cho đến nay, chưa có bài thơ nào…qua mặt được bài thơ “Nghỉ hè” nổi tiếng nầy của Xuân Tâm.

Theo tôi, chắc có lẽ, cũng còn lâu lắm, mới may chi có ai đó làm được một bài thơ về…nghỉ hè của tuổi học trò hay hơn bài thơ nầy.

Hãy chờ xem, khi nào thì điều…kỳ diệu ấy sẽ xảy ra?

Nhắc đến tuổi học trò, tôi nhớ đến một câu Kinh Thánh cũng có đề cập đến…học trò. Câu ấy như sau:

Chúa Giê-hô-va đã ban cho ta cái lưỡi của người được dạy dỗ, hầu cho ta biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ mệt mỏi. Ngài đánh thức ta mỗi buổi sớm mai, đánh thức tai ta để nghe lời Ngài dạy, như học trò vậy.” (Sách Ê-sai, chương 50, câu 4) (**)

Một người học trò thì cần phải học hỏi kiến thức nơi thầy dạy cho mình để có một sự hiểu biết nhất định mà sống với người ta cho phải phép, và để giúp đời, giúp người khi bước vào đời trong tương lai. Một người học trò muốn thành công, thì người học trò đó phải có tính siêng năng, cần mẫn trong học tập, một trong những điều biểu hiện tính siêng năng, cần mẫn đó, chính là…dậy sớm để học bài, để làm bài trước khi đến trường học bài mới, tiếp thu kiến thức mới cho mình.

Tôi đã từng thức khuya, dậy sớm để học bài, làm bài từ khi còn là một cậu học trò cho đến khi là một chàng sinh viên. Và cho đến bây giờ, dù đã ngoài 60 tuổi, tôi vẫn còn thức khuya, dậy sớm để đọc, học Kinh Thánh, nghiên cứu Kinh Thánh, lục loại, tìm kiếm sách vở để soạn bài giảng nuôi bầy chiên mà Chúa giao cho mình chăn dắt. “Thức khuya, dậy sớm” như là một thói quen trong đời sống  của tôi tự bao giờ rồi vậy. Đó là một…thói quen đáng quý không chỉ của một người học trò, mà còn là thói quen không thể thiếu của một người chăn bầy, một Mục Sư vậy!

Một người tin Chúa cũng vậy, muốn tiến tới trên linh trình theo Chúa, muốn hiểu biết Chúa nhiều hơn, yêu mến Chúa nhiều hơn,  thì cũng cần phải siêng năng dậy sớm, cần mẫn lắng nghe lời Chúa dạy, chăm chỉ học hỏi lời Kinh Thánh, chứ không có cách nào khác.

Bạn có thể đã lắng nghe nhiều tiếng nói trong cuộc đời mình, lắng nghe những điều dạy dỗ khác nhau từ người nầy, người kia, và những điều đó có thể cũng giúp ích cho bạn nhiều ít trong cuộc sống. Nhưng thưa bạn, những điều đó cũng chỉ có giá trị hữu hạn, tạm thời trong cõi đời tạm nầy mà thôi.

Có một Đấng mà bạn cần dành thì giờ để lắng nghe Ngài dạy, Đấng ấy chính là Đức Chúa Trời. Ngài đang dạy cho bất cứ ai qua lời phán của Ngài là Kinh Thánh. Đó là một tiếng nói rất quan trọng mà bạn cần phải lắng nghe và làm theo để cuộc đời bạn được hưởng sự cứu rỗi, được bình an khi sống trên trần gian tạm bợ nầy; và được bước vào “Miền Vinh Hiển” phước hạnh miên viễn sau khi lìa cõi đời nầy.

Tôi đã lắng nghe được tiếng Chúa phán với mình qua Kinh Thánh và đã đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy Ngài từ bao nhiêu năm qua. Tôi thật sự cảm nhận được một đời sống  vui thỏa, phước hạnh khi ở trong Ngài. Và có hy vọng ngập tràn trong tương lai, sẽ được hưởng lấy Nước Thiên đàng mà Đức Chúa Trời đã dành sẵn cho người tin Ngài.

Tôi mạnh dạn mời bạn hãy đến với Chúa Giê-su để lắng nghe lời Ngài dạy qua Kinh Thánh và đem lòng tin nhận Ngài như tôi đã tin nhận, hầu bạn cũng nhận được một đời sống  bình an và phước hạnh như tôi đã từng nhận.

Nào, xin mời bạn!

Kính chúc mọi người một mùa hè thật bình an và nhiều niềm vui với những kỳ nghỉ hè đầy ý nghĩa bên gia đình và người thân yêu!

Thành phố Stockton, California, Mùa Hè 2021

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

 

(*): Wekipedia (Xuân Tâm)

(**): Những câu Kinh Thánh trong bài viết được  trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)

THỬ RÈN CUỘC ĐỜI     

Thơ: Thanh Hữu

Nhưng Chúa biết con đường tôi đi; Khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng. (Gióp 23:10 )

Em thường muốn, cho cuộc đời suôn sẻ,
Cho tháng ngày trên đất mãi vui tươi?
Muốn hanh thông, muốn tiếng hát vui cười.
Muốn bình thản, như hồ thu lặng gió ?

Chúa lại muốn, dẫn em vào bão tố,
Muốn cùng thuyền, vượt sóng gió bên ta.  [i]
Muốn đi trên, những thử thách phong ba,
Để em thấy bao quyền năng phép lạ.

Giô-sép đã, trải qua nhiều tai họa,
Trước khi làm thủ tướng Ê-dip-tô.  [ii]
Gióp trải qua nhiều thử thách cam go,
Để nhận lãnh bội phần ơn phước Chúa. [iii]

Những thử thách, Chúa dùng như ngọn lửa,
Làm tinh ròng vàng bạc để quí hơn.  [iv]
Qua thử thách, Chúa dùng để ban ơn,
Cho em thấy được quyền uy phép lạ.

Đã bao lần, em sầu than buồn bã,
Khi đương đầu với thử thách cam go.
Qua thời gian, em thấy rõ nguyên do,
Chúa trui luyện em thành người hữu ích.

Em thường muốn, mình nổi danh trên đất,
Chúa muốn em, có giá trị đời sau.
Trần gian nầy, thật ngắn ngủi biết bao,
Nếu so sánh, không thời gian vô tận.

Chúa Cứu Thế, chốn trời cao cầu nguyện,  [v]
Em dư đầy đức tin lớn Ngài ban.
Em quyết tâm, luôn trung tín vững vàng,
Sống đắc thắng, vượt trên ngàn thử thách.

Em đứng thẳng, đối diện bao thù nghịch,
Cậy uy quyền, Danh Chúa em phán tuyên.
Bước lên trên, sóng gió cách vững yên,
Em chiêm ngưỡng trời trăng sao lấp lánh.

THANH HỮU
Tháng 6 năm 2021

[i] Lu-ca 8:22-25
[ii] Sáng Thế Ký 50:20.
[iii] Gióp 23:10
[iv] 1 Phi-e-rơ 1:7
[v] Luca 22:32

Bắt Chước Phao-lô Theo Chúa

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Hãy bắt chước tôi, cũng như chính mình tôi bắt chước Đấng Christ vậy.” – 1 Cô-rinh-tô 11:1
“Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi.” – Ma-thi-ơ 22:37
“Bởi chưng mọi điều đó xảy đến vì cớ anh em, hầu cho ân điển rải ra cách dư dật, khiến sự tạ ơn nơi nhiều người hơn cũng dư dật, mà thêm vinh hiển cho Đức Chúa Trời. Vậy nên chúng ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng ngày càng hơn.” – 2 Cô-rinh-tô 4:15-16

Lời của Chúa, là Lời chân thật,
Ban cho ta, không mất tiền mua,
Nhận vào trân quý, và thưa,
Tạ ơn Chúa đã dẫn đưa ta về!

Trong Nhà Chúa, không chê trách được,
Thật bình an, trong Nước của Ngài,
Thánh Linh sửa đổi thẳng ngay,
Cho ta trong sạch, tránh sai lạc lầm!

Theo chân Chúa, thành tâm tìm kiếm,
Lời dạy khuyên, linh nghiệm cho lòng,
Công bình, chắc chắn, cậy trông,
Dù đời biến đổi, ta không sợ gì!

Những gương sáng, bước đi theo Chúa,
Như Phao-lô, ta đáng noi theo,
Vượt qua gian khó ngặt-nghèo,
Trao cho Chúa nắm tay chèo hướng đi!

Hoạn nạn chẳng, gây chi phiền não,
Trong tù đày, rao báo càng hơn,
Viết thư khích lệ thêm ơn,
Giúp bao tín hữu không sờn theo Cha!

Phao-lô nói, chúng ta hãy sống,
“Bắt chước tôi,” kính Chúa yêu người,
Vì ông làm đúng y Lời,
Học theo Đấng Christ một thời hiển vinh!

Phao-lô thật tràn tình yêu mến,
Luôn quan tâm, nghĩ đến mọi người,
Thỏa lòng, trông cậy, vui cười,
Biết rằng Ân Điển Nước Trời tràn dư!

Ông tha thứ, nhân từ giúp đỡ,
Trong mọi điều, có cớ tạ ơn,
Chúa đưa đến chốn cao hơn,
Kiên trì, nhẫn nhục, không sờn không lui!

Hãy bắt chước Phao-lô, bạn hỡi,
Sống vì Ngài, tấn tới mỗi ngày,
Ngợi khen Danh Thánh quyền oai,
Vui mừng theo Chúa, duy Ngài đáng theo!

(Cảm tác theo bài viết “Theo Bước Chân Ai” của Châu Sa! Chúng ta hãy bắt chước sứ đồ Phao-lô như ông bắt chước Chúa; và hết lòng, hết sức, hết ý, hết linh hồn mà theo Chúa Giê-su Christ – Đấng tự hữu, hằng hữu, yêu thương chúng ta dẫu chúng ta là những người có tội! Cảm tạ Chúa! )
Tiểu Minh Ngọc

Tự Vịnh: “CÁI TẬT”

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

 

Thiên ban “Cái Tật”…thích thơ ca,

Thi-hữu gần xa, hưởng ứng hòa,

Sáng dậy, ngày lên, Tôn Ngợi Chúa,

Tối nằm, đêm xuống, Cảm Ơn Cha.

Cao-niên cậy Chúa, lòng thanh thản,

Tân, Cựu chăm xem, mắt chửa lòa.

Sống-Đạo thành tâm nương Đạo-Sống,

Thiên-Gia ngưỡng vọng, Khải-Hoàn Ca.

 

 Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác Hè 2021)

 

Ngẫu Hứng: TAO NHÃ

——————

“CẦM, KỲ, THI, HỌA”, bốn môn chơi…

Tứ khoái thanh tao ở dưới trời,

Hai món Đàn, Thơ…chơi chút chút…

Còn như Cờ, Vẽ…biết hơi hơi !

Biết nửa vời…sống thảnh thơi.

 

 Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác Hè 2021)

XƯA VÀ NAY…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Xưa chưa biết Chúa, sống hoang đàng
Sống cho dục vọng, sống thở than
Sống trong ích kỷ, và ghen ghét
Chẳng biết ơn Trời, chẳng phát ban…
Xưa chưa biết Chúa, sống chơi vơi
Sống trong  buồn chán của cuộc đời
Bạn bè như  chiếc ta-xi vậy
Sang  thì tìm đến, khó lui thôi…
Xưa chưa biết Chúa, chẳng tương lai
Sống trong vô vọng cứ dài dài
Theo đường ma quỷ, đường tăm tối
Chống lại Ông Trời, đáng sợ thay…
Nay, tôi tin Chúa, Chúa cứu tôi
“Vực tôi thoát khỏi bến mê rồi” (1)
Kinh Thánh chính là Lời sự sáng
Soi rọi đường đi sáng rạng ngời…
Nay, tôi tin Chúa, đời thỏa vui
Cuộc đời đầy hoa trái ngọt bùi
Bình an, phước hạnh theo tôi mãi (2)
Mãi ở trong Ngài, quyết không lui…
Nay, tôi tin Chúa, có ngày mai
Đời đầy hy vọng chẳng hề phai
Sống thời thờ Chúa, và phục vụ
Chết về nhà Cha, phước láng lai…
Nầy, bạn tôi ơi, ở gần xa
Mong bạn sớm quay bước về nhà (3)
Mở lòng mình ra tin nhận Chúa
Cuộc đời vui thỏa, chẳng phôi pha…
Tháng 6/ 2021
Bình Tú Ngọc
(1): Thơ Tường Lưu
(2): Theo ý trong sách Thi-thiên, chương 23, câu 6
(3): Theo ý trong sách Lu-ca, chương 15, câu 20-24