TRONG TAY CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

Nầy, ta đã ghi khắc tên ngươi trong lòng bàn tay ta.” (Ê-sai 49:16)

 

Tay Thiên Chúa, thật lớn lao mầu nhiệm,

Đầy năng quyền, đầy uy lực khôn ngoan.

Tay tạo nên cả vũ trụ thiên đàng, (1)

Cùng trái đất với nhân gian trần thế. (2)

 

Tay Thiên Chúa, thật mênh mông trời bể,

Đang vận hành lịch sử khắp năm châu.

Từ khởi nguyên, đến tận thế, đời sau,

Đều tuân phục theo qui trình Chúa định. (3)

 

Tay Cứu Chúa, với tình yêu tuyệt đỉnh,

Mang thập hình, chịu đinh đóng đau thương.

Đem con ra khỏi tội lỗi tai ương,

Tạo cơ hội làm công dân nước Chúa.

 

Tay thiên Chúa, lòng yêu thương muôn thủa,

Đã khắc hình in bóng thân hồn con. (4)

Trong xót thương, muốn gần gũi bảo tồn,

Để nhìn ngắm, để ấp yêu an ủi.

 

Trong linh trình đầy bão giông cát bụi,

Tay của Ngài dep sóng gió cuồng phong. (5)

Ban bình an, đem vui thỏa ngập lòng,

Con lớn tiếng dâng lên lời cảm tạ.

 

Khi đau ốm, khi u sầu buồn bã,

Khi nản lòng, khi nước mắt tràn mi.

Tay Chúa lau bao bao giọt lệ sầu bi, (6)

Lòng an ủi, trong tin yêu hy vọng.

 

Khi thế giới đầy rối ren xao động,

Bao nan đề, bao thử thách phủ vây.

Ngài ẵm con thật chặt trong tay Ngài, (7)

Bao sơ hãi, bao kinh hoàng tan biến.

 

Tay của Chúa vẫn còn đang thể hiện,

Trong đời nầy, trong hiện tại, tương lai.

Dẫn đắt con, trên thiên lộ đường dài,

Luôn trung tín cho đến khi gặp Chúa.

 

THANH HỮU

Tháng 11 năm 2023

__________________

 

Ê-sai 46:4

HƠI THỞ CỦA CUỘC SỐNG

Dưỡng Linh: Tony Evans

11-20-2023

“Chúa Giê-hô-va phán với những hài cốt ấy rằng: ‘Nầy, Ta sẽ phú hơi thở vào trong các ngươi và các ngươi sẽ sống”. (Ê-xê-chi-ên 37:5)

Cách đây vài năm, nửa phía nam nước Mỹ đã trải qua thời kỳ hạn hán dẫn đến thiệt hại mùa màng trên diện tích rộng. Đồng thời, khu vực phía Tây của đất nước cũng đang trải qua một đợt hạn hán trên vùng rộng và cháy rừng đe dọa tính mạng cùng nhà cửa của vô số người dân.

Khi thời tiết khô han, chúng ta dễ nhún vai và nghĩ: “Sắp mưa rồi”. Tuy nhiên, sau một vài tuần không có dấu hiệu mưa, chúng tôi bắt đầu tự hỏi liệu chúng ta có bao giờ nhìn thấy mặt đường ướt nữa hay không. Cơn hạn hán về mặt thiêng liêng xảy đến với Giu-đa kéo dài nhiều năm. Dân chúng khô khan về mặt tâm linh và thất bại trong việc tiến đến với Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, họ mới là người có lỗi vì đã bỏ rơi lòng tôn kính Chúa.

Đức Chúa Trời dẫn Ê-xê-chi-ên đến một thung lũng nơi một trận chiến khốc liệt đã diễn ra. Những bộ xương khô cháy nắng rải rác khắp nơi, và nhà tiên tri cảm thấy vô vọng trước cảnh tượng đó. Tuy nhiên, Chúa nhắc nhở ông rằng Ngài không từ bỏ kế hoạch dành cho dân tộc ông. Một lần nữa, Ngài sẽ thổi sự sống vào đất nước, và ngay cả những bộ xương trong thung lũng này cũng sẽ sống lại.

Khi chúng ta mở cửa cho tội lỗi, đời sống chúng ta trở nên khô khan. Khi chúng ta phớt lờ nó, chúng càng trở nên khô hơn. Khi chúng ta từ chối chú ý đến lời cảnh báo của Chúa bằng cách quay lưng lại với chính những điều ngăn cách chúng ta với Ngài, chúng ta vẫn trở nên khô hạn hơn.

Sự khô khan về mặt thuộc linh dẫn đến sự tự mãn và thờ ơ. Nó mang lại cảm giác chết chóc cho tâm hồn chúng ta và khiến chúng ta xa rời những điều thuộc về Chúa. Sa-tan thích lôi kéo chúng ta không dành thời gian riêng tư với Chúa để cầu nguyện và học Kinh Thánh mỗi ngày. Ngài biết rằng nếu chúng ta không đọc Lời Chúa, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên khô khan và chúng ta sẽ thiếu đi sự lành mạnh đúng đắn mang lại sự sống, hy vọng và niềm vui cho tâm hồn.

Nếu chúng ta cảm thấy khô khan và mệt mỏi, hãy quay về với Chúa và uống thật sâu từ hồ nước tươi mát và sự sống vĩnh cửu của Ngài. Khi đó chúng ta sẽ được hồi sinh và đổi mới về mặt tâm linh.

 

Tony Evans (Nhã Ca lược dịch)

TẠ ƠN

Thơ: Thanh Hữu

“Phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy.” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5: 18 )

 

Ơn là báu vật Trời ban,

Ơn là của quí nhân gian trong đời.

Ơn lành khởi đến từ Trời,

Ơn đã lan tỏa mọi người trần gian.

 

Ơn Chúa to lớn vạn ngàn,

Ơn ban sông biển, không gian thiên hà.

Ơn tạo cây trái bông hoa,

Chim muông, cá nước gần xa dẫy đầy …

 

Tạ ơn cần có lắm thay,
Ơn Chúa tha thứ nợ vay lỗi lầm.

Ơn Ngài xóa tội hồn thân,

Ơn ban Cứu rỗi, hưởng phần vĩnh sinh. (1)

 

Tạ ơn cha mẹ sinh thành,

Ơn thầy cô dạy tập tành lớn khôn.

Biết ơn phối ngẫu vợ chồng,

Dìu nhau cuộc sống thờ tôn Chúa Trời.

 

Tạ ơn không chỉ thuận thời,

Tạ ơn Chúa lúc cuộc đời khó khăn.

Khi bao thử thách bủa giăng,

Sa-tan sàng sảy bóng đen bao trùm.

 

Tạ ơn khi đạt hanh thông,

Hay khi thất bại gai chông đau buồn. (2)

Tạ ơn khi khoẻ mạnh luôn,

Hay khi đau ốm mắt tuôn lệ nhòa.

 

Tạ ơn quá khứ đã qua,

Chúa có mục đích cho ta trong đời.

Tạ ơn Linh Thánh tuyệt vời,

Hướng dẫn ta sống qua lời Thánh Kinh.

 

Tạ ơn Danh Chúa hiển vinh,

Dâng lời Chúc tạ một mình Chúa thôi.

Tình yêu ân điển tuyệt vời,

Quyền năng, vinh hiển rạng ngời thiên thu.

 

THANH HỮU

Tháng 11 năm 2023

 

_____________________

 

  1. Cô-lô-se 1:12
  2. Ha-ba-cúc 3:17-18.

ĐỜI CÓ CHÚA, ĐỜI KHÔNG CHÚA

Thơ: Bình Tú Ngọc

*Kinh Thánh: Ê-sai 46: 3, 4; I Ti-mô-thê 6: 6; Khải Huyền 14: 13

 

Đời có Chúa, cuộc đời đầy hy vọng

Không lo âu, sợ hãi như bao người

Không than thân, trách phận như người đời

Chúa dẫn đưa, đời tin yêu, thỏa nguyện(1)

 

Đời có Chúa, Chúa chăm lo, điều khiển

Chúa ẵm bồng, Ngài nâng đỡ, dạy khuyên(2)

Ta như chiên, Ngài là người chăn hiền(3)

Ở trong Chúa, không phước nào hơn nữa(4)

 

Đời có Chúa, được bình an chan chứa(5)

Sống thỏa vui, chết phước hạnh trong Ngài(6)

Qua đời nầy ta bước vào Thiên Đài

“Miền Vinh Hiển”(7) rạng lòa hơn bích ngọc…

 

Đời có Chúa, ta cần chăm chỉ học(8)

Lời Thánh Kinh để hiểu Chúa nhiều hơn

Người yêu Chúa luôn ca hát và đờn(9)

Ngợi khen Chúa đã ban ơn cứu rỗi…

 

 

Đời không Chúa như đi trong bóng tối

Sống buông lung, rồi chết cách bất an

Ở Địa Ngục, xa cách chốn Thiên Đàng

Mãi đau khổ ngàn muôn năm không dứt…

Ước mong bạn mở tấm lòng chân thực

Mời Giê-su làm Chủ ngay hôm nay

Cuộc đời bạn sẽ biến đổi từ rày

Sống hy vọng, chết bình an trong Chúa!…

Tháng 11/ 2023!

Bình Tú Ngọc

 

 

 

(1): I Ti-mô-thê 6: 6

(2): Ê-sai 46: 3, 4

(3): Giăng 10: 11

(4): Thi-thiên 16: 2

(5): Giăng 14: 27

(6): Khải Huyền 14: 13

(7): Tên một bài Thánh Ca

(8): I Ti-mô-thê 4: 13

(9): Ê-sai 38: 20

NHỚ TẤM LÒNG CHÚA KHI XƯA

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

(Dựa theo ý trong Ma-thi-ơ 9: 35-38)

 

Chúa từng đi khắp các thành

Các làng, các xóm, Tin Lành giảng rao

Chữa lành bất cứ bịnh nào

Thấy dân đông đúc, Ngài xao động lòng

Như chiên tản lạc, lung tung

Thiếu người chăn dắt, khốn cùng làm sao

Mùa gặt thì trúng biết bao

Con gặt thì ít, khát khao kêu nài

Xin Chủ mùa gặt sái phai

Nhiều con gặt đến để sai vào mùa

Nhớ tấm lòng Chúa khi xưa

Lời Chúa văng vẳng sớm trưa gọi mời

Xin đừng chậm trễ ai ơi

Ra đi giảng đạo gặp thời hay không(1)

Cố khuyên, nhịn nhục, cậy trông

Lời Chúa chẳng có luống công bao giờ(2)

Chúa làm kết quả không ngờ

Vượt quá hiểu biết ước mơ của mình(3)

Đôi vần lục bát chân tình

Như lời khích lệ linh trình thuộc linh

Nhờ quyền năng Chúa phục sinh

Ra đi rao giảng quang vinh Nước Trời…

Tháng 11/ 2023

Bình Tú Ngọc

 

 

(1): Ý từ II Ti-mô-thê 4: 2

(2): Ý từ Ê-sai 55: 10, 11

(3): Ý từ Ê-phê-sô 3: 20

CHUYỆN…CẢM ƠN VÀ…TẠ ƠN

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

*Kinh Thánh: I Cô-rinh-tô 15: 10; Gia-cơ 1: 17

 

Mỗi năm cứ đến Tháng Mười Một là chúng ta biết Mùa Tạ Ơn lại về với chúng ta. Ngay từ những ngày đầu Tháng Mười Một thì ở nước Mỹ nầy, không khí của Mùa Lễ Tạ Ơn như đã tràn ngập khắp nơi rồi.

Có thể nói rằng nước Mỹ là nước đi đầu trên thế giới về việc cảm ơn và tạ ơn. Người Mỹ tổ chức Lễ Tạ Ơn lớn hơn và trang trọng hơn bất cứ quốc gia nào khác. Điều đó cho thấy người Mỹ rất trọng ơn nghĩa, không bao giờ quên cảm ơn người và đặc biệt không bao giờ quên tạ ơn Trời.

 

Không ai trong cuộc đời mà lại không chịu ơn một ai đó, vì tất cả chúng ta đều là những con người nhỏ bé, đầy khiếm khuyết, nên cần được giúp đỡ từ người khác, không nhiều thì ít.

Ta biết ơn cha mẹ đã sinh thành, dưỡng dục mình nên người như ngày hôm nay. Ta biết ơn thầy cô đã dạy dỗ mình để có được tri thức mà sống trong cuộc đời với mọi người. Ta biết ơn những người thân yêu, bè bạn, hàng xóm đã nâng đỡ, khích lệ mỗi khi gặp khó khăn, thử thách trong cuộc đời. Ta biết ơn những người nào đó âm thầm cầu nguyện cho mình để mình có thêm sức lực để sống và phục vụ Chúa…

Trên hết và trước hết, ta tạ ơn Đức Chúa Trời vì Ngài đã tạo nên muôn loài vạn vật và con người để chúng ta được sống và được hưởng; vì nếu không có Đức Chúa Trời thì sẽ không có muôn loài vạn vật và con người, và cũng sẽ không có gì cả.

Kinh Thánh cho biết Đức Chúa Trời là nguồn của mọi sự tốt lành: “Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào”(Sách Gia-cơ, chương 1, câu 17).

Một trong những điều thiếu sót lớn nhất nơi con người khi nói đến lòng biết ơn, ấy là nhiều người không biết ơn Đức Chúa Trời. Người ta thường hay nói và thuộc lòng câu “Cây có cội, nước có nguồn”, nhưng nhiều người chỉ mới biết ơn ông bà, cha mẹ, chứ không nghĩ đến cao hơn nữa, trên hơn nữa, chưa nghĩ đến…cội, chưa nghĩ đến…nguồn.

Cảm ơn cha mẹ, ông bà là điều tốt, vì không có ông bà, cha mẹ làm sao có mình, nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì chưa đủ. Con người cần và rất cần phải biết ai tạo nên tổ tiên đầu tiên của con người? Không cần phải học cao hiểu rộng, không cần phải có một đầu óc uyên bác, chỉ cần nhìn vào chính thân thể mình và nhìn ra ngoài thiên nhiên mênh mông, xinh tươi, nhìn lên bầu trời bao la vô tận, thì tự nhiên đầu óc ta phải nhận biết rằng có một Đấng đã tạo nên thế giới tuyệt đẹp nầy. Và Đấng đó không ai khác hơn là Đức Chúa Trời. Một khi ta nhận biết được điều đó, thì chắc chắn ta sẽ không thể nào không nói lời tạ ơn Thượng Đế quyền năng cao cả.

Ca dao người Việt Nam có câu thật hay:

Con chim nó hót trên cao

Ông Trời không có làm sao có mình?

Con chim nó hót trên cành

Ông Trời không có có mình làm sao?

Đúng thế! Không có Ông Trời thì sẽ không có chim, không có cây, không có núi, không có biển, không có con người và không có tất cả mọi sự! Vì từ Ông Trời mà có mọi sự và khi nhìn thấy mọi sự, ta suy ra thì biết có Ông Trời. Chính vì vậy, con người rất cần phải biết tạ ơn Đức Chúa Trời!

Người Mỹ thật hay khi họ đặt niềm tin vào Đức Chúa Trời. Không một người Mỹ nào mà không biết câu “IN GOD WE TRUST” (Chúng Tôi Tin Cậy Đức Chúa Trời, hay Chúng Tôi Thờ Trời). Người Mỹ được phước vì họ đặt đức tin vào Đức Chúa Trời, đồng tiền Mỹ cũng…được phước vì có dòng chữ “In God We Trust” trong đó.

Y học nghiên cứu cho ta thấy, lòng biết ơn rất tốt cho sức khỏe của tim mạch cũng rất bổ ích cho trí não nữa. Còn những người vô ơn thì hại đến tâm thần, trí não rất nhiều.

Còn tâm lý học thì cho biết, lòng biết ơn giúp hạn chế lòng tham cố hữu trong con người, bởi người trọng ơn nghĩa luôn cảm thấy mình đầy đủ, hạnh phúc và biết thỏa lòng trong cuộc sống. Ngược lại, sự vô ơn sẽ làm cho lòng tham nơi con người càng nhiều hơn, không bao giờ biết dừng, biết đủ.

Có thể nói nhớ ơn, biết ơn và tạ ơn là ba hành động không thể thiếu của người nhận ơn. Con người ta thường chỉ muốn nhận ơn thật nhiều, nhưng khó nhớ ơn và tạ ơn thì càng hiếm. Nhiều người quên ơn người đã giúp đỡ mình và nhiều người vô ơn với Đấng Tạo Hóa!

Lạy Chúa, dù cho có nhiều người vô ơn với Ngài, nhưng xin cho con đừng học theo thói xấu ấy, hãy giúp con luôn luôn biết tạ ơn Ngài trong đời sống.

Người Trung Hoa có câu chuyện kể như sau: “Ở vùng núi Hô-Phu, có một người đàn bà bán rượu tên là Wong. Một hôm, xuất hiện một người đạo cao đức trọng đến trọ ở gần quán, dù không có tiền, ông cũng được bà chủ quán tiếp đãi nồng hậu. Ông ở đó chừng ba năm. Trước khi từ biệt, ông đào một giếng cạnh quán. Mọi người ngạc nhiên khi một dòng nước trong vắt vọt lên, họ nếm thử thì thấy đó là một loại rượu hảo hạng. Từ đó, bà chủ quán trở thành nổi tiếng và giàu có.

Ít lâu sau, người đạo cao đức trọng đó có công việc nên ghé lại quán, hỏi thăm bà chủ quán về giếng rượu. Bà than phiền:

– Rượu tốt nhưng tôi không bao giờ có dư để dự trữ ông ạ!

Ông ta mỉm cười rồi lẳng lặng viết lên tường:

– Trời đất thật bao la, nhưng lòng tham của con người còn mênh mông hơn thế nữa. Dù không tốn kém bà chủ vẫn có rượu để bán thế mà vẫn không hài lòng.

Viết xong con người tốt bụng đó nhè nhẹ ra đi, và từ đó giếng rượu cũng khô cạn luôn.”

Lòng tham đã làm cho con người trở nên ích kỷ và vô ơn cũng như làm…tắt đi nguồn của sự phước hạnh nữa.

Một khi chúng ta không biết cảm ơn những người đã giúp đỡ mình, một khi chúng ta không biết tạ ơn Đức Chúa Trời là Đấng đã ban mọi vật cho chúng ta được hưởng một cách miễn phí, thì chúng ta càng ngày càng trở nên ích kỷ và vô ơn hơn, rồi sẽ chết trong sự cô đơn, héo hon của tâm hồn.

Thánh Phao-lô là một người luôn luôn bày tỏ lòng tạ ơn Đức Chúa Trời trong đời sống  của mình: “Nhưng tôi nay là người thể nào là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài đã ban cho  tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 15, câu 10).

Ít nhất ba lần trong chỉ một câu Kinh Thánh ngắn ngủi nầy, Phao-lô nhắc đến ơn Đức Chúa Trời đã dành cho ông. Bàng bạc trong các thư tín của Phao-lô là lòng tạ ơn Đức Chúa Trời!

Nhân mùa Tạ Ơn, xin Chúa cho mỗi chúng ta luôn luôn biết CẢM ƠN những người đã giúp đỡ mình như cha mẹ, ông bà, thầy cô, bè bạn và những người thân yêu chung quanh mình. Đặc biệt, xin Chúa cho chúng ta luôn luôn biết TẠ ƠN Đức Chúa Trời là Đấng đã tạo nên mình và ban mọi vật để mình được hưởng bao nhiêu năm qua trong cuộc đời nầy.

Chúng ta có thể thiếu điều nầy điều kia, nhưng đừng thiếu sự cảm tạ Đức Chúa Trời trong đời sống mình. Xin Chúa cho chúng ta “dư dật trong sự cảm tạ” (Sách Cô-lô-se, chương 2, câu 7). Amen!

California, Mùa Tạ Ơn 2023!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

CHUYỆN…BỊNH TẬT VÀ…CHỮA LÀNH

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

*Kinh Thánh: Xuất Ê-díp-tô Ký 15: 26; 23: 25; Ê-sai 53: 5; Ma-thi-ơ 9: 35; Gia-cơ 5: 15

Chúng ta thường nghe câu nói khá quen thuộc  nói về đời người là “Sinh, lão, bịnh, tử”. Câu nầy có lẽ bắt nguồn từ triết lý nhà Phật.

Sinh, lão, bịnh, tử đó là thế thường của con người, thế thường của một đời người.

Con người sinh ra, sống một thời gian rồi già đi (lão), khi về già thì thường hay đau bịnh và cuối cùng là sự chết chờ đợi.

Vua Tự Đức thời triều Nguyễn cũng là Nhà Thơ nổi tiếng đã nói:

Sự đời ngẫm nghĩ nghĩ mà ghê

Sống gởi rồi ra thác lại về

Khôn dại cùng chung ba thước đất

Giàu sang chưa chín một nồi kê.

“Sống gởi rồi ra thác lại về” là một ý niệm có từ trong dân gian xa xưa của cha ông ta “Sống gởi thác về”.

Người ta thường nói sống, chết là một quy luật không ai tránh khỏi. Điều đó đúng nhưng cần biết là ai đã định ra quy luật ấy cho con người, thì không biết có sách vở nào nói đến không, nhưng Kinh Thánh thì cho biết rất rõ: “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần rồi chịu phán xét” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 9, câu 27).

Chết là luật định của Đức Chúa Trời dành cho con người khi họ phạm tội với Ngài. “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết” (Sách Rô-ma, chương 3, câu 23).

Nhà Thơ Văn Thiên Tường của Trung Quốc cũng đã nói: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử” (nghĩa là người sinh ra đời xưa nay ai mà không chết).

Trong khoảng thời gian từ sinh đến tử, con người còn phải trải qua sự đau ốm, bịnh tật nữa.

Có ai trong đời mà không bị đau bịnh một vài lần?

Khi đau bịnh, thông thường con người cần đi Bác Sĩ để khám bịnh, rồi uống thuốc để mong bịnh được lành.

Với người tin thờ Chúa Giê-su, thì khi đau ốm, bịnh tật, họ cầu nguyện với Chúa trước hết để xin sự chữa lành theo ý muốn của Ngài dành cho họ.

Kinh Thánh từ Cựu Ước đến Tân Ước đều nói đến sự chữa lành từ Thiên Thượng.

Sự chữa bịnh đầu tiên được nói đến là trường hợp Vua A-bi-mê-léc: “Áp-ra-ham cầu xin Đức Chúa Trời thì Ngài chữa bịnh cho Vua A-bi-mê-léc, vợ cùng các con đòi người; vậy, họ đều có con” (Sách Sáng Thế Ký, chương 20, câu 17).

Trong sách Xuất Ê-díp-tô ký, chương 15, câu 26 ghi lại lời chính Chúa đã phán về sự chữa bịnh, “Nếu ngươi chăm chỉ nghe Lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, làm sự ngay thẳng trước  mặt Ngài, lắng tai nghe các điều răn và giữ mọi luật lệ Ngài, thì Ta chẳng giáng cho ngươi một trong đó các bịnh nào mà Ta đã giáng cho xứ Ê-díp-tô; vì Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bịnh cho ngươi.”

Cũng trong sách Xuất Ê-díp-tô Ký nhắc đến Đức Chúa Trời là Đấng tiêu trừ bịnh tật cho chúng ta: “Ngươi hãy hầu việc Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; Ngài sẽ ban ơn cho vật ăn uống của ngươi và tiêu trừ các bịnh hoạn giữa vòng ngươi” (Sách Xuất Ê-díp-tô Ký, chương 23, câu 25).

Đây là những lời hứa có điều kiện, nếu chúng ta lắng nghe, vâng giữ Lời Ngài, sống ngay thẳng và hầu việc Ngài, thì Ngài sẽ chữa lành bịnh tật và tiêu trừ mọi bịnh hoạn của chúng ta.

Sách Ê-sai chương 53 cũng đề cập đến sự chữa bịnh của Đấng Mết-si-a: “Nhưng Người đã vì tội lỗi chúng ta mà bị vết, vì sự gian ác chúng ta mà bị thương. Bởi sự sửa phạt Người chịu chúng ta được bình an, bởi lằn roi Người chúng ta được lành bịnh” (Sách Ê-sai, chương 53, câu 5).

Có người cho rằng sự lành bịnh được nói đến ở câu Kinh Thánh nầy (cũng như trong sách Phi-e-rơ thứ nhứt, chương 2, câu 23) là nói đến sự chữa lành tâm linh mà thôi. Dĩ nhiên là như thế, nhưng tôi nghĩ cũng không có gì…sai nếu chúng ta tin rằng, nó cũng nói đến sự chữa lành thuộc thể nữa.

Vua Đa-vít đã đề cập đến sự chữa lành đến từ Chúa: “Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, chữa lành mọi bịnh tật ngươi” (Sách Thi-thiên, chương 103, câu 3).

Vua Ê-xê-chia cũng được Kinh Thánh ghi lại là Chúa đã chữa bịnh cho ông cách đặc biệt: “Ta có nghe lời cầu nguyện ngươi, thấy nước mắt của ngươi, nầy Ta sẽ chữa lành cho ngươi, đến ngày thứ ba ngươi sẽ đi lên đền của Đức Giê-hô-va…Ê-sai bèn biểu: Hãy lấy một cái bánh trái vả. Người ta lấy nó đắp trên mụt ung, thì vua được lành” (Sách Các Vua thứ nhì, chương 20, câu 5, câu 7).

Trong Tân Ước, Kinh Thánh ghi lại trong khi thi hành chức vụ trên đất, Chúa Giê-su đã chữa lành mọi thứ bịnh tật: “Đức Chúa Giê-su đi khắp các thành, các làng, dạy dỗ trong các nhà hội, giảng Tin Lành nước Đức Chúa Trời và chữa lành các thú tật bịnh” (Sách Ma-thi-ơ, chương 9, câu 35).

Bàng bạc trong bốn sách Tin Lành những hình ảnh về sự chữa lành cách siêu nhiên của Chúa Giê-su. Ngài đã chữa lành bịnh phung, bịnh rong huyết, Ngài làm cho kẻ điếc được nghe, kẻ câm được nói, kẻ què được đi, thậm chí Ngài đã kêu kẻ chết sống lại (xem sách Ma-thi-ơ, chương 8, 9, cũng như những câu chuyện tương tự trong các sách Tin Lành khác)

Chúa Giê-su chữa lành người bệnh bằng nhiều phương cách khác nhau như bằng lời phán, bằng đưa tay rờ, bằng nắm tay…

Chúa Giê-su cũng đã ban quyền phép cho các Sứ Đồ để chữa bịnh: “Đức Chúa Giê-su gọi mười hai môn đồ đến, ban quyền phép trừ tà ma và chữa các thứ tật bịnh” (Sách Ma-thi-ơ, chương 10, câu 1).

Các Sứ Đồ cũng đã thi hành phép lạ chữa bịnh cho nhiều người. Phi-e-rơ đã chữa lành người què chân từ lúc mới sanh ra; kêu Ta-bi-tha sống lại (Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chương 3, câu 1 đến câu 8; chương 8, câu 36 đến 40). Phao-lô cũng chữa lành người què từ lúc mới sanh; kêu kẻ chết sống lại; chữa lành bịnh cho cha của Búp-li-u và nhiều người khác (Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chương 14, câu 8 đến câu 10; chương 20, câu 9 đến câu 12 và chương 28, câu 8 đến câu 10)…

Điều kiện để được chữa lành, ấy là phải có đức tin.

Đức Chúa Giê-su đã khen thầy đội có một đức tin lớn: “Quả thật, Ta nói cùng các ngươi, ta chưa hề thấy ai trong dân Y-sơ-ra-ên có đức tin lớn dường ấy…Hãy về, theo như điều ngươi tin thì sẽ được thành vậy. Và chính trong giờ ấy, đứa đầy tớ được lành ” (Sách Ma-thi-ơ, chương 8, câu 10 và câu 13).

Chúng ta còn nhớ, khi Đức Chúa Jesus trở về Na-xa-rét, quê hương của Ngài. Tại đó, Ngài không làm nhiều phép lạ, vì dân sự không có lòng tin (Sách Ma-thi-ơ, chương 13, câu 58).

Thánh Gia-cơ cũng cho biết: “Sự cầu nguyện bởi đức tin sẽ cứu kẻ bịnh, Chúa sẽ đỡ kẻ ấy dậy; nếu kẻ bịnh có phạm tội cũng sẽ được tha” (Sách Gia-cơ, chương 5, câu 15).

Chúng ta cần luôn nhớ, sự chữa lành đến từ Chúa chứ không phải đến từ con người. Con người cần có đức tin nơi Chúa nhưng sự chữa lành là do Chúa và theo ý Chúa, chứ không phải là do người và theo ý người.

Chúng ta cũng đừng quên rằng, có nhiều khi Chúa…không chữa lành mà Ngài lại thêm sức để người bịnh có thể đủ sức để chịu đựng, như Phao-lô bị cái dằm xóc vào người, dù ông đã cầu nguyện đến ba lần, xin Chúa chữa lành cho ông nhưng Ngài…không chữa: “Đã ba lần tôi cầu nguyện Chúa cho nó lìa xa tôi. Nhưng Chúa phán rằng: Ân điển Ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh của Ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 12, câu 8 và 9).

Chúng ta cũng cần nhớ rằng, mặc dù Chúa chính là Đấng chữa lành nhưng không vì thế mà chúng ta lên án việc dùng thuốc men. Chúa có thể chữa lành người bịnh bằng cách siêu nhiên, không cần thuốc men gì cả, nhưng nhiều khi Chúa cũng chữa lành người bịnh qua thuốc men, qua các thầy thuốc.

Hãy nhớ rằng trong phái đoàn truyền giáo của Phao-lô, có thầy thuốc Lu-ca đi theo: “Lu-ca là thầy thuốc rất yêu dấu, chào anh em” (Sách Cô-lô-se, chương 4, câu 14).

Chúng ta cần cẩn thận trong vấn đề chữa lành, nếu không sẽ dễ đi đến chỗ cực đoan, sai trật, không đúng với Lời Chúa dạy. Có không ít tôi, con Chúa quá mấu khi cho rằng người bịnh mà dùng thuốc men hay đi đến thầy thuốc để chữa bịnh là…yếu đuối, là thế nầy, là  thế kia. Ngược lại, có nhiều người tin Chúa rồi mà không tin vào quyền năng chữa lành của Chúa, hễ bị bịnh là lo chạy đến thầy thuốc, lo uống thuốc, chứ chẳng lo gì đến việc cầu nguyện xin Chúa chữa lành cho mình trước tiên.

Còn nhớ Vua A-sa thời Cựu Ước, khi bị đau đã không tìm kiếm, cầu xin Chúa chữa lành mà chạy đến thầy thuốc và cuối cùng đành chết trên…đống thuốc: “A-sa bị đau chân, đến đỗi nặng lắm; trong cơn bịnh người không tìm kiếm Đức Giê-hô-va, nhưng tìm kiếm những thầy thuốc. A-sa an giấc cùng tổ phụ người, băng hà năm thứ bốn mươi mốt đời người trị vì. Người ta chôn người nơi mồ mả chính người đã đào cho mình trong thành Đa-vít, để người nằm trên một cái giương đầy thuốc thơm, chế theo phép hòa hương. Đoạn người ta xông hơng cho người rất nhiều” (Sách Sử Ký thứ nhì, chương 15, câu 12 đến 14).

Có một sự thật là có một số người có đời sống tin kính Chúa tốt vẫn bị đau khổ, bịnh tật và chết,  trong khi những kẻ ác thì lại sống khoẻ mạnh, sung sướng suốt cả cuộc đời của họ. Là con người hữu hạn, chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết được đường lối cao sâu, mầu nhiệm của Đức Chúa Trời: “Đức Giê-hô-va phán: Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng các ngươi, đường lối các ngươi chẳng phải đường lối Ta. Vì các từng trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối Ta cao hơn đường lối các ngươi, ý tưởng Ta cao hơn ý tưởng các ngươi cũng bấy nhiêu” (Sách Ê-sai, chương 55, câu 8, 9).

Xin Chúa ban cho con dân Ngài có lòng tin cậy Chúa trước hết trong mọi sự, đừng để cho lòng tin cậy nơi xác thịt yếu đuối, hữu hạn của con người làm quên đi lòng tin cậy nơi Chúa là chúng ta đáng tội với Ngài!

California, Tháng 11/ 2023!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

TIN TƯỞNG VÀO THỜI  ĐIỂM CỦA CHÚA

Dưỡng Linh: Greg Laurie

11-15-2023

“Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho” (Ma-thi-ơ 7:7).

Chúng ta có thể nghĩ đến một thời điểm nào đó trong đời mà chúng ta đã hành động bốc đồng và phải hối hận không?

Có thể chúng ta đã mua một chiếc xe hoặc một ngôi nhà một cách bốc đồng và bây giờ chúng ta hối hận vì đã làm như vậy. Có thể chúng ta đã ký một hợp đồng mà chưa đọc kỹ hoặc đã ký kết một thương vụ kinh doanh mà lẽ ra chúng ta phải cân nhắc kỹ hơn. Hoặc có thể chúng ta đã cam kết hôn nhân mà không dâng lên Chúa trong lời cầu nguyện và chúng ta đã hối hận về điều đó.

Tôi dần khám phá ra rằng thời điểm của Chúa cũng quan trọng như ý muốn của Chúa.

Có những lúc chúng ta cầu nguyện về điều gì đó và Chúa nói không. Nhưng điều đó không nhất thiết có nghĩa là câu trả lời của Ngài luôn là không. Nó có nghĩa đó là câu trả lời của Ngài bây giờ. Vì vậy, đừng bỏ cuộc. Đó là lý do tại sao Kinh Thánh bảo chúng ta hãy tiếp tục cầu xin, tiếp tục tìm kiếm và tiếp tục gõ cửa (xem Ma-thi-ơ 7:7).

Mặt khác, có một số điều chúng ta có thể cầu xin Chúa thực hiện nhưng Ngài luôn từ chối. Đó là những điều trái ngược trực tiếp với những gì Kinh Thánh dạy.

Trong Sách Xuất Ê-Díp-Tô ký, chúng ta tìm thấy câu chuyện về một người của Chúa đã gặp phải thời điểm tồi tệ. Nếu tham gia một cuộc đua, ông ta sẽ là người bất ngờ xuất hiện để dẫn đầu rồi đột nhiên tự hủy hoại bản thân. Tên ông ấy là Môi-se.

Nếu chúng ta lập một danh sách ngắn những người được Đức Chúa Trời sử dụng một cách đầy quyền năng thì chắc chắn Môi-se sẽ đứng đầu. Ông là Môi-se, nhà lập pháp vĩ đại và là người, nhờ lòng tin kính và chính trực của mình, đã ngăn cản ba triệu người quay sang thờ hình tượng. Nhưng có lẽ mô tả hay nhất là mô tả này: Môi-se, người của Chúa.

Tuy nhiên, Môi-se hơi bốc đồng. Mặc dù con gái của Pha-ra-ôn đã nhận ông làm con nuôi và nuôi nấng trong hoàng gia nhưng Môi-se vẫn biết ông là ai. Ông là một người thực sự tin vào Chúa là Đức Chúa Trời. Bên dưới chiếc áo choàng hoàng gia Ai Cập đó là trái tim của một người Do Thái.

Trái tim của Môi-se đã ở đúng chỗ, nhưng ít nhất thì hành động của ông thật là liều lĩnh. Ông đã hành động và đó là sai lầm tồi tệ nhất trong cuộc đời ông.

Trong Xuất Ê-díp-tô Ký 2, chúng ta đọc: “Một hôm, khi Môi-se đã trưởng thành, ông đi ra ngoài, tìm đến đồng bào mình và thấy công việc nhọc nhằn của họ. Ông cũng thấy một người Ai Cập đánh một người Hê-bơ-rơ là anh em mình. Nhìn quanh không thấy ai, Môi-se liền giết người Ai Cập đó rồi vùi xác trong cát” (câu 11-12).

Rõ ràng Đức Chúa Trời không bảo Môi-se làm điều này. Môi-se nhìn khắp mọi hướng, nhưng lẽ ra ông phải nhìn lên. Nếu ông làm điều đó, Chúa sẽ nói không.

 

Đôi khi chúng ta muốn có ý muốn của Chúa, nhưng chúng ta sẽ thực hiện điều đó theo cách riêng của mình. Đức Chúa Trời muốn chúng ta làm theo ý muốn Ngài theo đường lối của Ngài vào thời điểm của Ngài.

 

Greg Laurie  (Nhã Ca lược dịch)

DẤU HIỆU CUỐI CÙNG CHÚA TÁI LÂM    

Thơ: Thanh Hữu

 

Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến. (Ma-thi-ơ 24:14)

Như môn đệ Chúa Giê-xu thuở trước,

Muốn hỏi Ngài, dấu hiệu Chúa hồi lai.

Chúa cho biết, chiến tranh lớn kéo dài?

Nhiều giặc giả, nhiều hận thù chết chóc?

 

Bao khổ nạn do thiên tai, động đất?

Nhưng chỉ là, những tai họa đầu tiên. (1)

Tiên tri giả nổi lên ở nhiều miền, (2)

Để dụ dỗ tín nhân vào cạm bẫy.

 

Nhiều tội ác sẽ tràn lan đầy dẫy,

Khiến lòng người tin kính nguội dần hơn. (3)

Bởi nhân từ, thương xót Chúa ban ơn,

“Tin Lành sẽ được giảng rao khắp đất”.

 

Đây dấu hiệu, ngày tái lâm gần nhất,

Ngày cuối cùng, tận thế sát kề bên. (4)

Thời đại nay công nghệ mới nổi lên,

“Internet” tiếp giao toàn thế giới.

 

Qua “Wi-fi”, Phúc âm rao giảng tới,

Khắp địa cầu, mọi lãnh thổ trần gian.

Mọi dân tộc, nghe Cứu rỗi Chúa ban,

Có cơ hội nhận tình yêu sự sống.

 

Kinh thánh đã được truyền rao sâu rộng,

Trên ba ngàn ngôn ngữ khắp năm châu.

Chúa Thánh Linh tác động trong nhiệm mầu,

Bằng phép lạ, bằng quyền năng cứu rỗi.

 

Tiên tri về ngày Tái Lâm mong đợi

Đã hoàn thành, ứng nghiệm ở thời nay.

Hãy tín trung, tin cậy Chúa mỗi ngày,

Sống đắc thắng trên linh quyền tăm tối.

 

Cứu Chúa hỡi, lòng con đang trông đợi,

Ngày tương phùng đoàn tụ ở trên không. (5)

Cùng thánh nhân, chúc tụng Chúa hết lòng,

Trong vinh hiển, trời vinh quang rạng rỡ.

 

THANH HỮU

Tháng 11 năm 2023

_______________________

 

  TIẾNG KÊỦ LỚN CÙA NHÂN LOẠI

Dưỡng Linh: Greg Laurie

11/8/2023.         

“Khi người ta nói: “Hòa bình và an ninh” thì sự hủy diệt bất thần ập đến, như cơn đau chuyển dạ xảy đến cho người phụ nữ mang thai, họ không sao tránh khỏi”. (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:3).

Ngày nay mọi người đều mong muốn hòa bình, và trong một số trường hợp, họ muốn hòa bình hơn là muốn công lý. Họ muốn hòa bình hơn là những gì hợp đạo đức. Họ chỉ muốn hòa bình và an toàn.

Đó là tiếng kêu lớn của nhân loại mà ngày nay chúng ta nghe rất nhiều. Người ta nói về gia đình toàn cầu và thế giới là một ngôi làng lớn như thế nào. Khẳng định là tất cả chúng ta chỉ cần học cách hòa hợp và gạt bỏ những khác biệt của mình.

Có vẻ như điều duy nhất còn thiếu bây giờ là một nhà lãnh đạo có sức lôi cuốn để cho chúng ta biết phải làm gì tiếp theo. Với những tiến bộ đáng kinh ngạc về công nghệ và khả năng giao tiếp toàn cầu ngay lập tức, thế giới đang chờ đợi người lãnh đạo đó. Và người lãnh đạo đó đang đến.

Một số người sẽ nghĩ Ngài là Đấng Mê-si, nhưng không phải vậy. Ông ta sẽ là Kẻ  chống Chúa Giê-xu.

Đối lập không chỉ có nghĩa là “chống lại”; nó cũng có nghĩa là “thay vì.” Và khi nhà lãnh đạo thế giới này xuất hiện, ông ta sẽ là một đấng cứu thế giả, phiên bản thực sự của ma quỷ.

Nhiều người sẽ đi theo ông vì ông sẽ tạm thời mở ra triều đại hòa bình toàn cầu kéo dài ba năm rưỡi, điều mà chưa ai có thể làm được. Ông sẽ tạm thời chấm dứt cuộc xung đột ở Do Thái khi giúp họ xây dựng đền thờ ở Jerusalem.

Tuy nhiên, những người tin rằng chúng ta có thể hòa hợp với nhau như một gia đình toàn cầu và chung sống hòa bình là những người tin rằng nhân loại về cơ bản là tốt đẹp. Và họ không đối phó với thực tế.

Đó là lý do tại sao Kinh Thánh khuyên chúng ta phải tiết độ. Trong 1 Phi-e-rơ 5:8 chúng ta đọc: “Hãy tiết độ và tỉnh thức; kẻ thù anh em là ma quỷ, như sư tử gầm thét, đang rình rập chung quanh anh em, tìm người để cắn nuốt”.

Và khi viết cho các tín hữu ở Ê-phê-sô, sứ đồ Phao-lô nói: “Vậy, hãy xem xét cẩn thận về cách sống của anh em, đừng sống như người dại dột, nhưng sống như người khôn Ngoan. Hãy tận dụng thì giờ, vì những ngày là xấu” (Ê-phê-sô 5:15-16).

Những người không tin Chúa cho rằng Cơ đốc nhân không phải là những người theo chủ nghĩa thực tế, đó là chúng ta đang sống trong một trạng thái thực tế đã bị thay đổi. Nhưng ngày nay chúng ta là những người thực tế hơn bất kỳ ai khác. Cơ-đốc nhân là người chỉ đơn giản tin những gì Kinh thánh nói. Và Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng con người về cơ bản là không tốt; đó là xấu xa.

Điều đó giải thích rất nhiều điều khủng khiếp, đồi bại và không thể tưởng tượng được mà con người làm ngày nay. Khi Kinh Thánh nói rằng về cốt lõi, tấm lòng của chúng ta “rất xấu xa” (Giê-rê-mi 17:9), thì mọi thứ đều có lý.

Mặt khác, nếu ai đó tin rằng về cơ bản tất cả chúng ta đều tốt thì điều đó thật khó giải thích.

Cơ đốc nhân không chỉ thực tế về các vấn đề của mình mà còn thực tế về giải pháp. Chúng tôi biết rằng chính phủ sẽ không giải quyết được vấn đề của chúng ta và không có hệ thống nào trên trái đất có thể giải quyết được những tệ nạn xã hội ngày nay.

Chúng ta biết hy vọng thực sự duy nhất là sự thay đổi trong trái tim con người. Và Đấng duy nhất có thể thay đổi tấm lòng con người là Thiên Chúa.

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch )