GỐC RỄ VÀ BÔNG TRÁI

Thơ: Thanh Hữu

Người đã lớn lên trước mặt Ngài như một cái chồi, như cái rễ ra từ đất khô. Người chẳng có hình dung, chẳng có sự đẹp đẽ; khi chúng ta thấy người, không có sự tốt đẹp cho chúng ta ưa thích được. (Ê-sai 53:2)

 

Ta thường thích ngắm lá hoa,
Thích bông hương tỏa lan ra dịu dàng.
Thích xem trái đã chín vàng,
Thích ăn quả ngọt thấy càng vui hơn.

Nhưng ta lại ít biết ơn,
Nghĩ đến gốc rễ ít hơn lá cành.
Rễ vào lòng đất hôi tanh,
Tạo nên nhựa sống nuôi cành lá hoa.

Ta thích phước Chúa cho ta,
Hanh thông, giàu có như hoa rực màu.
Thành công, kết quả sang giàu,
Ít khi nghĩ đến công lao Con Trời.

Ngài là cội rễ Chúa ơi, [1]
Cấy vào thế giới một nơi khô cằn. [2]
Chịu bao tủi nhục khó khăn,
Máu Ngài nhựa sống vĩnh hằng cứu con. [3]

Không là hoa lá, mầm non,
Ngài là gốc rễ giúp con khoe màu.  [4]
Không chỉ là trái ngọt ngào,
Ngài là gốc rễ tuôn trào nhựa nguyên.

Linh ân sông chảy dịu hiền,
Lời Ngài an ủi dạy khuyên gọi mời.
Năng quyền Ngài giúp chuyển dời:
Tủi nhục con biến thành nơi vui mừng.

Con là cành lá trong rừng,
Bám vào gốc rễ hút từng nhựa nguyên. [5]
Xin nhận sức mới thượng thiên, [6]
Để sinh bông trái dành riêng cho người.

Vươn lên dưới ánh mặt trời,
Gội nhuần mây nước dâng lời ngợi khen.
Cùng reo theo gió bủa giăng,
Con ca ngợi Chúa vĩnh hằng ngàn năm.

 

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2021

[1]Hê-bơ-rơ 12:2
[2] Ê-sai 53:2
[3] Rô-ma 5:9
[4] Giăng 15:1
[5] Giăng 15: 5
[6]  Ê-sai 40:31

TÌNH YÊU CÒN LẠI LÂU DÀI MÀ THÔI!

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Bạn ơi, hãy sống nhân từ
Khi còn có thể, ngay chừ, hôm nay
Đừng để khi đã chia tay
Nói lời thương tiếc, gió bay ích gì…

Thương yêu, đừng có tiếc chi
Thứ tha, nhường nhịn ta thì cho nhau(1)
Lắng nghe Chúa dạy hằng ngày
Thực hành, áp dụng vào ngay cuộc đời
Nếu không như gió bay thôi
Tự ta lừa dối ta rồi chẳng sai(2)…

Đời người ngắn lắm không dài
Giận hờn, ghen ghét chẳng ai được gì
Còn sống hãy yêu nhau đi(3)
Như lời Chúa dạy khắc ghi trong lòng
Yêu nhau dấu hiệu Chúa mong
Người ta nhận biết là con cái Ngài(4)
Mọi sự rồi sẽ tàn phai
Tình yêu còn lại lâu dài mà thôi(5)

Con cầu xin Đức Chúa Trời
Cho con kính Chúa yêu người luôn luôn
Nguyện tình yêu Chúa tràn tuôn
Cho người dân Việt biết Nguồn thờ tôn
Để được cứu rỗi linh hồn
Thoát khỏi địa ngục trầm luân đời đời…

Tháng 11/ 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Theo ý trong sách Ê-phê-sô, chương 4, câu 32
(2): Theo ý trong sách Gia-cơ, chương 1, câu 22
(3): Theo ý trong sách Giăng, chương 13, câu 34
(4): Theo ý trong sách Giăng, chương 13, câu 35
(5): Theo ý trong sách I Cô-rinh-tô, chương 13, câu 8

CHUYỆN…VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC!

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Ê-phê-sô 4: 32; Cô-lô-se 3: 12, 13; I Giăng 4: 7, 8 (*)

Kính chào quý độc giả,

Cứ mỗi khi có một ai đó qua đời, đi về…bên kia thế giới, chúng ta thấy có nhiều người đến viếng thăm, chia buồn cùng gia đình và tang quyến. Kèm theo sự viếng thăm, thường có những vòng hoa để tiễn đưa người quá cố đến nơi…an nghỉ cuối cùng.

Mỗi khi đi dự tang lễ và chia buồn cùng một gia đình nào đó, tôi thường hay…để ý đến những dòng chữ ghi trên các vòng hoa.

Hầu hết những dòng chữ được ghi trên các vòng hoa đều có những ý rất hay, với những tình cảm tốt đẹp nhất dành cho người quá cố. Có thể kể những dòng chữ thường dùng nhất mà ta thường thấy như: “Vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!”, “Thương nhớ thật nhiều!”

Những người tin Chúa Giê-su như chúng tôi thì thường hay ghi trên vòng hoa viếng người quá cố cùng niềm tin, ngoài những dòng chữ trên, còn có những dòng chữ sau: “Về Trước Miền Vinh Hiển!”, “Vui Về Nước Chúa!”, “Về Miền Phước Hạnh!”, “Yên Nghỉ Trong Chúa!”, “Ngủ Yên Trong Chúa!”, “Chờ Ngày Sống Lại!”, “Về Chốn Vĩnh Sinh!”, “Yên Nghỉ Trong Bình An!”

Dù là người tin Chúa Giê-su hay người theo các tôn giáo khác, khi đặt vòng hoa đi viếng người quá cố, chúng ta đều ghi trên vòng hoa những lời trang trọng với những tình cảm tốt đẹp nhất dành cho người vừa mới qua đời đi về…bên kia thế giới. Có thể nói đó là một nét đẹp văn hóa và thể hiện tình cảm cao quý dành cho người thân yêu không còn ở bên mình nữa của người Việt chúng ta.

Cứ mỗi khi xem những dòng chữ trang trọng với tình cảm tốt đẹp trên vòng hoa viếng người quá cố, nhất là những dòng chữ thường hay dùng như: “Vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!”, là lòng tôi rộn lên nhiều cảm xúc với nhiều nghĩ suy buồn vui lẫn lộn…

Có không ít người khi sống với người thân yêu, với anh em, bè bạn, bà con hàng xóm thì không ra gì cả, tranh giành hơn thua từng chút một, nói xấu nhau không chừa một chỗ nào; thậm chí nhiều khi còn đối xử với nhau như…kẻ thù không đội trời chung nữa; ấy vậy mà khi một người qua đời, thì người kia lại ghi trên vòng hoa viếng người quá cố là “Vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!” hay “Thương nhớ thật nhiều!”

Người ta nói “nghĩa tử là nghĩa tận”, nên dù khi sống có đối xử với nhau không ra gì, sống tệ bạc với nhau; nhưng khi qua đời, cũng nên dành cho nhau những lời tốt đẹp nhất. Đó cũng là một điều…hay(!?) Nhưng giá mà, khi còn sống mà dành cho nhau những tình cảm tốt đẹp nhất, yêu thương nhau, tôn trọng nhau một cách phải lẽ, thì có phải tốt hơn không, ý nghĩa hơn không, và giá trị hơn không?

Khi sống, đối xử với nhau không ra gì, tranh giành, hơn thua nhau từng chút một, thì khi chết dù có dành cho nhau những lời tốt đẹp như thế nào đi chăng nữa, thì người quá cố cũng chẳng thể nào cảm nhận được những tình cảm quý báu đó của chúng ta. Và như vậy thì những lời tốt đẹp dành cho nhau khi đã chết liệu phỏng có ích gì?

Đó là một điều…vô lý nơi con người chúng ta vậy!

Trong Kinh Thánh, Chúa dạy chúng ta cần phải biết sống yêu thương nhau, tha thứ cho nhau, cần phải biết nhường nhịn nhau; thậm chí cần phải…chịu đựng nhau nữa ngay khi Chúa cho còn sống trong thân xác nầy.

Thánh Phao-lô khuyên con cái Chúa rằng: “Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.” (Sách Ê-phê-sô, chương 4, câu 32-BTT)

Một chỗ khác, Phao-lô cũng bày tỏ: “Hãy mặc lấy sự khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục, nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác, thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau; như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy.” (Sách Cô-lô-se, chương 3, câu 12, 13)

Cũng đồng một tâm tình như Phao-lô, sứ đồ Giăng cũng đã từng viết: “Hỡi kẻ rất yêu dấu, chúng ta hãy yêu mến lẫn nhau; vì sự yêu thương đến từ Đức Chúa Trời, kẻ nào yêu thì sanh từ Đức Chúa Trời và nhìn biết Đức Chúa Trời. Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu thương.” (Sách I Giăng, chương 4, câu 7, 8)

Hãy dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất, nhất là tình yêu thương và sự tôn trọng nhau khi còn sống, chứ không phải là khi…đã chết bạn nhé!

Những lời tốt đẹp và tình cảm quý báu dành cho nhau khi còn sống có ý nghĩa bao nhiêu thì những lời tốt đẹp và tình cảm quý báu dành cho nhau khi…đã chết chẳng có ý nghĩa bấy nhiêu.

Có nhiều người khi còn sống không thể hiện tình yêu dành cho nhau, để rồi khi đã chết lại bày tỏ lòng thương tiếc, hối hận; nhưng tất cả đều đã muộn màng, không còn ý nghĩa gì nữa hết!

Sự chết có thể đến với bất cứ ai trong chúng ta vào bất cứ lúc nào, chúng ta không biết được, chỉ có Đức Chúa Trời biết; cho nên hãy sống với nhau trong yêu thương, tha thứ và tôn trọng nhau ngay hôm nay, đừng…giữ sổ thù hận với nhau làm chi trong cuộc sống ngắn ngủi nầy.

Hãy hết lòng yêu thương nhau, tôn trọng nhau khi còn sống hơn là… “vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!” khi đã chết! Khi còn sống không yêu thương nhau, tha thứ cho nhau, không kính trọng nhau, thì khi đã chết mà…“vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!” thì chỉ là…chót lưỡi đầu môi.

Những dòng chữ “Vô cùng thương tiếc!”, “Thành kính phân ưu!” trên vòng hoa viếng người quá cố chỉ có ý nghĩa khi chúng ta đối xử với người ấy lúc còn sống một cách nhân từ, yêu thương, độ lượng và tôn trọng; thì khi họ qua đời, chúng ta mới…“vô cùng thương tiếc!”, mới “Thành kính phân ưu!” vì không còn có cơ hội để bày tỏ tình cảm yêu thương, kính trọng được với người ấy nữa!

Bạn có đồng ý như thế không?

Cầu xin Đức Chúa Trời ban ơn và giúp đỡ cho mỗi một chúng ta biết sống nhân từ, yêu thương nhau, đối xử với nhau thật tốt và tôn trọng nhau ngay khi còn sống; để khi có người thân yêu nào của chúng ta qua đời, chúng ta sẽ thấy lòng mình thanh thản, không còn có gì phải ân hận hay tiếc nuối, vì đã đối xử tệ bạc với người đã ra đi. A men!

California, Tháng 11/ 2021

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết được trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)

KHÔNG HỀ THAY ĐỔI

Thơ: Thanh Hữu

 

Đức Chúa Jêsus Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.(Hê-bơ-rơ 13:8)

Trần gian có lắm đổi thay,
Có lắm biến chuyển, không ai suy lường.
Khi thì hạn hán tai ương,
Lúc thì bão lụt bất thường phủ vây.

Niềm tin, lối sống chuyển lay,
Văn minh, đạo đức mỗi ngày khác đi.
Truyết thuyết, luận lý theo thì,
Chú tâm vật chất, hồ nghi ơn trời.

Công nghệ ảnh hưởng mọi nơi,
“Cell phone”, “Face book” người người chú tâm.
Giữa bao giả, thật lỗi lầm,
Giữa bao gian dối, thiện tâm khó lường.

Là con dân Chúa yêu thương,
Làm sao đứng vững tứ phương bão bùng?
Quyền lực gian ác không trung, [1]
Dịch lệ, tranh chiến, chuyển rung địa cầu.

Ma quỉ ác ý thâm sâu,
Gây bao chia rẽ, nghịch nhau nhiều điều [2]
“Cộng hòa”, “Dân chủ” ai theo,
Cha con, chồng vợ thiếu điều chống nhau.

Chúa ơi, tình Chúa nhiệm mầu,
Cầm tay con vượt biển sâu sóng cồn.
Quyết không sợ hãi bồn chồn, [3]
Nắm chặt lời hứa, tâm hồn vững an.

Trần gian thay đổi vạn ngàn,
Giê-xu cố định không gian đất trời.
Quyền năng, thương xót đầy vơi,
Mãi luôn không đổi, muôn đời còn nguyên. [4]

Lòng con ước nguyện trung kiên,
Bước theo chân Chúa, không phiền nắng mưa.
Ân điển, phép lạ dư thừa.
Hồn linh mãn nguyện say sưa phước lành.

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2021

[1] Ê-phê-sô 2:2
[2] Lu-ca 11:17
[3] Phục-truyền Luật-lệ Ký 31:8
[4] Gia-cơ 1:17

DẤU CHÂN TRÊN CÁT (I)

Thơ:

DẤU CHÂN TRÊN CÁT (I)

************

Ðêm kia, tôi đã nằm mơ,

Mơ đi cùng Chúa bên bờ đại-dương,

Nền trời đen hiện tỏ tường,

Ðời tôi hình-ảnh đoạn trường trải qua.

Mỗi cảnh đời đều hiện ra,

Hai đôi chân lún phù-sa từng hồi.

Ðôi chân Chúa, đôi chân tôi,

Thân-thương sánh bước, lời ôi ngọt-ngào.

Ðến khi cảnh chót lao-nhao,

Tôi quay nhìn lại: Ôi sao thế này!?

Từng hồi, từng lúc lạ thay ?

Dấu chân chỉ thấy còn hai bên đường.

Ấy lại là lúc tai ương,

Ðớn đau, thử-thách, miên trường lo-âu !

Băn khoăn vấn Chúa một câu:

“Thưa Chúa, Ngài hứa trước sau y lời,

Khi con dâng trọn cuộc đời,

Theo Ngài, Ngài chẳng lúc rời xa con?

Sao lúc dạ con héo hon,

Dấu chân trên cát chỉ còn một đôi!?

Lòng con chẳng hiểu Chúa ôi,

Khi con cần Chúa, Chúa rời xa con !?”

“Con yêu, dẫu có mỏi mòn,

Thương con Ta vẫn sắt son một lòng,”

Chưa lìa con, chẳng bỏ con,

Ngày đêm bên cạnh chăm nom đậm tình,

Giữa cơn khổ-nạn điêu-linh,

Bồng con vào chỗ an-bình hoan-ca,

Dấu chân còn đó chân Ta.

 

                                      Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Chuyển-Ngữ – Diễn Ý) – Sept.1996

 

FOOTPRINTS IN THE SAND

(A lost poem returns to bless its writer)

*************

One night I dreamed a dream:

I was walking along the beach with the Lord.

Across the dark sky flashed scenes from my life.

For each scene,

I noticed two sets of footprints in the sand:

one belong to me, and one to my Lord.

When the last scene of my life shot before me,

I looked back at the footprints in the sand,

There was only one set of footprints.

I realized that this was at the lowest and saddest time of my life.

This always bothered me and I questioned the Lord about my dilemma.

“Lord, you told me when I decided to follow You,

 

You would walk and talk with me all the way.

But I’m aware that during the most troublesome

times of my life there is only one set of footprints.

I just don’t understand why, when I needed You most,

You leave me?”

He whispered,” My precious child,

I love you and will never leave you,

never, ever, during your trials and testing.

When you saw only one set of footprints,

it was then that I carried you.”

**************

 

“Hỡi những kẻ mệt mỏi, nặng gánh sầu tư. Hãy đến cùng Ta. Ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ”

 

DẤU CHÂN TRÊN CÁT (II)

Theo Chúa

***********

Thời gian lần-lữa trôi đi,

Hồi tâm nhớ lại, thịnh suy đời mình.

Giê-Xu thần hựu, chánh-minh,

Dìu tôi từng bước quang vinh mỗi ngày.

 

Ðời tôi sao chẳng đổi thay,

Khổ não, thử-thách, bủa vây, đọa đầy.

Nhiều lần gục ngã thảm thay,

Ngũ quan, sầu nản, đắng cay, chực chờ!

Dồn-dập lắm nỗi, sa-cơ!!

Buồn đau vấn nạn, bất ngờ xảy ra!!!

Vẫn biết Chúa luôn bên mà,

Nhưng sao lòng vẫn như là đơn côi!?

Vẳng nghe tiếng Chúa bên tôi:

Có ta bên cạnh, con thôi buồn phiền,

Cây Nho Ta, nhánh con liền,

Sanh ra lắm trái ngon, hiền, tốt tươi.

Lòng thái-an, miệng mỉm cười.

**********

Chạnh nhớ chuyện:”Dấu Chân Trên Cát”.

Nhưng dấu chân, mờ nhạt chân ai!?

Dấu chân nhỏ, chỉ có hai!?

Chân tôi! nào phải chân Ngài khi xưa!?

Vẳng tiếng Chúa: “Con chưa thấu hiểu,

Hãy vững tin, lo-liệu, đời mình,

Phải chăm tự lực cánh sinh,

Cầu xin Thần Ðức Thánh-Linh tỏ bày.

Như những dấu chân nay con thấy,

Dường lẻ-loi, đúng đấy chân con,

Bươn đường hẹp, chớ mỏi mòn.

Trưởng thành nay đã, đâu còn trẻ thơ.

Không còn phải nương nhờ, chi cả,

Vì từ nay con đã hạ mình,

Nhận Chúa chí-ái quang minh,

Hưởng ơn thần hựu an-bình phước thay.

Ta, ConMột từ nay”.

 

                                                Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Chuyển-Ngữ / Diễn-Ý) Dec.2011

 

FOOTPRINTS IN THE SAND…

The Next Step

****************************

 

Some time had passed since I realized

That Jesus walks beside me and sometimes carries me.

Still, I am not free from the tribulations and temptations of this world.

And at times I fall so hard,

That I can sense uncertainty trying to overtake me.

 

There was one particular incident in my life

Where I just couldn’t bear it anymore.

Even though I knew that Jesus is right next to me

I still felt a certain emptiness inside.

Then I remembered that Jesus has said:

“I am the vine and you are the branches.”

“Abide in Me and I will abide in you.”

 

There was once again only one set of footprints in the sand.

They were smaller than that of Jesus’ and sure to be mine.

Yes, you are right, Jesus said.

The lone set of footprints you see are yours, and yours alone.

I no longer need to walk beside you nor carry you.

For you have finally invited Me to reside in you.

I am truly with you always.

From this point forward…

You and I are One!

 

                                      – David C. Cha

Anaheim, Calif.- 2012

     “DẤU ẤN TRÊN CÁT”        “DẤU CHÂN TRÊN CÁT (I)”    “DẤU CHÂN TRÊN CÁT (II)”

 

“DẤU ẤN TRÊN CÁT”

——————

Trong mơ huyền ảo, giấc nồng,

Lang thang bãi biển hừng-đông một mình,

Hai dấu chân hiện rõ hình,

Dấu chân của Chúa, chân mình thấy đâu !?

 

Ðó đây, dấu lạ đậm sâu ?

Băn khoăn vấn Chúa: “Từ đâu thế này!?”

Những dấu rõ, lớn, tròn quay ?

“Xem ra quá lớn, sánh tày chân ai !?

 

“Con ơi!”, trầm buồn giọng Ngài:

“Ta đơn thân dặm đường dài nâng con !

Khuyên con, sớm tối nỉ-non,

Hẹn lần, hẹn lữa rồi con khước từ.”

 

 

“Chẳng lớn khôn, vẫn thói hư,

Tín-trung hiếm-hiệm, nhân-từ thấy đâu !?

Lo cho con quá đậm sâu,

Chẳng đặng đừng, thả con sầu ngồi đây !”

 

“Con khôn: tâm-nguyện đắp xây,

Ra công chèo-chống, có ngày vượt lên,

Quyết-chí trượng-phu vững tin,

Bằng không “Bàn Tọa” dấu in rành-rành !”

 

                                      Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Chuyển-ngữ/Diễn-y)

 

BUTT-PRINTS IN THE SAND

———————-

 

One night I had a wondrous dream,
One set of footprints there was seen,
The footprints of my precious Lord,
But mine were not along the shore.

But then some stranger prints appeared,
And I asked the Lord, “What have we here?”
Those prints are large and round and neat,
“But Lord they are too big for feet.”

“My child,” He said in somber tones,
“For miles I carried you alone.
I challenged you to walk in faith,
But you refused and made me wait.”

“You disobeyed, you would not grow,
The walk of faith, you would not know.
So I got tired, I got fed up,
and there I dropped you on your butt.”

“Because in life, there comes a time,
when one must fight, and one must climb.
When one must rise and take a stand,
or leave their “butt prints” in the sand.”

                                                          (author unknown)

—————-

(This is a tweaked version of the original “Footprints in the Sand” Poem)      http://dev.benjikelley.com/?p=5998 http://joycannis.wordpress.com/2012/08/10/

ĐẢM ĐƯƠNG CÔNG TÁC

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

 

“Vì Đức Chúa Trời đâu có bất công mà quên công tác của anh chị em

và lòng yêu thương anh chị em đã tỏ ra vì danh Ngài khi phục vụ các thánh đồ

và hiện nay vẫn còn phục vụ.”  BDM(Hêbơrơ 6:10)

*********

Nê-hê-mi… gương SẴN SÀNG,

“ĐẢM ĐƯƠNG CÔNG TÁC” chu toàn Chúa trao.

Khởi đầu Công Tác thế nào ?!

“TÁI LẬP ĐỜI SỐNG” Tôn Cao Ý Trời:

 

“Cầu Nguyện chính Ưu Tiên Thiết Yếu”, ( 1)

Chuẩn bị lòng biểu hiện tinh thần,

“Phục Vụ Sẵn Sàng Dấn Thân” (2)

“Trách Nhiệm Trung Tín, Cộng Đồng” thỏa vui. (3)

Lúc cuộc đời thuận xuôi, thỏa thích,

Hoặc gặp hồi bi kịch, thảm thương !

“Đối Diện Chống Nghịch…Can Trường”, (4)

“San Bằng Chướng Ngại” chung đường tiến lên. (5)

Phải “Vững Vàng Khôn Ngoan Phân Biện”, (6)

Việc Nhà Cha thể hiện chung lòng,

“Trung Tín Củng Cố Cộng Đồng”, (7)

“Sống Với Lời Chúa Thờ Tôn” vẹn toàn. (8)

 

Hãy “Ăn Năn Trở Lại Cùng Chúa”, (9)

Trọn tin Lời Chúa hứa ngàn đời,

“Cam Kết, Tin Cậy Vâng Lời”, (10)

“Đảm Đương Công Tác” Chúa Trời sẵn trao. (11)

 

******************

Thành Thánh xây xong bên ngoài,

Bên trong cần phải quản cai, chu toàn.

Phục Vụ Chúa, Phải Sẵn Sàng,

Cần Ba Đặc Tính, hân hoan Chấp Hành.

 

(1) PHỤC VỤ CHÚA TRONG SỰ TỰ NGUYỆN (1-14)

Người tự nguyện, ưu tiên, đặc biệt…

Được nêu tên hiện diện trong thành…

Phần Mười người Nam điểm danh…

Người lãnh đạo truớc, dân thành tiếp theo.

 

(2) PHỤC VỤ CHÚA TRONG SỰ TÔN NGỢI (15-19)

Phục Vụ Chúa phải luôn tôn trọng,

Lời Chúa làm nền móng Đức Tin,

Tôn Vinh, Ca Ngợi, Cầu Xin…

Sẵn sàng Phục Vụ Thánh Trình ban sai.

 

(3) PHỤC VỤ CHÚA TRONG SỰ TIN CẬY (20-36)

Phục Vụ Chúa với lòng Tin Cậy,

Ngợi khen Cha luôn thấy thỏa lòng,

Hân hoan tán tụng những mong,

Chúa ban cuộc sống đi trong đường Ngài.

Tôn Ngợi Chúa, Đền xưa Vua thưởng,

Còn ngày nay tận hưởng ân ban,

Tôn Vinh Chúa giữa thế gian,

Tín Trung với Chúa Bình An Thỏa Nguyền.

 

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác CN.31/10/2021)

TIN CẬY VÂNG LỜI

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

 

“Dầu các sự này, chúng tôi lập giao ước chắc chắn, và chúng tôi ghi chép nó; các
quan trưởng, người Lê-vi, và những thầy tế lễ của chúng tôi đóng ấn cho” .(Nê-hê-mi 9:38)

*********

Ăn năn tội…Thờ Phượng Trời,
Trung, Thành, Tín, NghĩaNgôi Lời dạy khuyên.
Hoàn nguyện lời hứa tâm chuyên,
Còn như “Cam Kết”…ưu tiên đáp lời.

 

Thế nhân lập bao lời Cam Kết,
Nhưng mấy ai giữ hết lời mình !?
Con Chúa cậy Đức Thánh Linh,
Phục Hưng Đời Sống, cung nghinh Chúa Trời.
“Cam Kết: Tin, Cậy, Vâng, Lời”.

 

TIN chắc tội được thứ tha,
CẬY Chúa thương xót suốt qua đường đời.
VÂNG theo ý chỉ từ Trời,
LỜI Chúa khuyên dạy gọi mời Tín Trung.

 

“CAM KẾT” nếu chỉ bằng lời…
Lời bay theo gió…bốc hơi bạt ngàn.
“Cam Kết” đi cùng việc làm,
Với “Ba Hành Động” thành toàn thỏa vui.

 

(1) TUÂN PHỤC THEO LỜI CHÚA (1-29)

Hai Nguyên Tắc Tuân Phục Lời Chúa,
Lời dạy khuyên chẳng của riêng ai,
Bất luận những ai có tai,
Giao Ước cụ thể, trong ngoài phân minh.

 

  • Tất cả mọi người (1-28)

Tên mọi người, tên mình đóng ấn,

Mọi thành phần, chức phận, bàng dân,

Nghiêm túc, hứa nguyện, vẹn phần,

Không do cảm xúc cá nhân nhất thời.

 

  • Tất cả mọi sự (29)

Trong mọi việc cùng chung gánh vác,

Đồng một lòng quyết đạt chỉ tiêu,

Dốc leo cùng đạp một chiều ?!

Đường xuống kềm giữ bao nhiêu thì vừa !?

Đã tuyên hứa, quyết Vâng Theo,

Đi Theo, Gìn Giữ, Làm Theo Lời Ngài.

 

(2) TÁCH BIỆT NHƯ DÂN CHÚA (28-31)

“Như Dân Chúa”, Hai Điều kính sợ…

“Việc Thành Hôn” dựng vợ gả chồng,

“Việc Thờ Phượng” Chúa chung lòng,

Linh Ân, Linh Vụ, Linh Công, thỏa nguyền.

 

  • “Dân Chúa Trong Thành Hôn” cần phải, (28-30)

Con Chúa, con người ngoại cách phân,

Không cùng thờ phượng Chân Thần,

Tránh bị đồng hóa, trăm phần hiểm nguy !

 

Quyết không cưới gả con người ngoại,

Biết bao nhiêu phiền toái mai sau,

Khác Đức tin, khó tâm đầu,

Hôn Nhân Bất Khiết, lún sâu tội tình.

 

Sáng tối, đen trắng, phân minh,

Gian-Ác nào có Công-Bình được sao !?

Chúa Chồng…Hội Thánh…Thanh Cao.

 

  • Dân Chúa Thờ Phượng tối cần (28,31)

Ngày Thánh, Ngày Lễ, trọn phần trang nghiêm:

Không bán buôn, chuyện bạc tiền…

Chín nguời, mười ý, muộn phiền lẫn nhau.

Dân Thánh” xưa…nhắc nguời sau,

Nhớ “Ngày Của Chúa” cùng nhau hòa lòng,

Phụng thờ Thánh Chúa Chí Công,

Nhu cầu Linh Thể Ngài không tiếc nào.

 

(3) TẬN HIẾN CHO NHÀ CHÚA (32-39)

Hai Tính Chất Hiến Dâng Nhà Chúa,

  • “THỰC TẾ” như tiền của cung cầu,

Củi, lửa, gạo, bột, đèn, dầu,

Bàn ghế, khí mạnh, vải màu, màn che.

Theo gia tộc, gia đình họp lại,

Theo thời gian, phân giải tùy người,

Lợi tức, vật thực tốt tươi,

  • “TIÊN QUYẾT” Dâng Chúa Phần Mười tín trung.

Cũng dâng cả tài năng sức lực,

Hiến ta-lâng tài sức vui lòng,

Trọn tâm thành những ước mong,

Mọi Sự Hiệp Lại đồng công Nước Trời.

CAM KẾT: TIN CẬY VÂNG LỜI

 

                                      Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác CN.24/10/2021)

HƯỚNG ẤY THIÊN ĐÀNG ĐẸP ĐẮM SAY!

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Trời cao thênh thang rộng lớn thay
Từng đàn chim dang rộng cánh bay
Gió thổi vi vu chiều Thu nhẹ
Quê nhà hướng ấy nhớ bao ngày…

Nhìn lá úa vàng rơi quanh cây
Nắng chiều in bóng ai hao gầy
Lòng bỗng lâng lâng hình bóng mẹ
Mấy chục Thu rồi. Mau quá mau…

Ba Mẹ xa rồi, chẳng còn đây
Em út cũng mới xa mấy ngày
Nhìn lên trên trời cao tít tắp
Hướng ấy Thiên đàng đẹp đắm say…

Cuộc sống con người ngắn ngủi sao
Phù du sớm tối chẳng là bao (1)
Không đặt lòng tin nơi Cứu Chúa
Rồi ra đau đớn mãi nghìn sau… (2)

Chúa cho còn sống, hãy tin Trời
Chần chờ, do dự, lúc tắt hơi
Cơ hội qua đi, không trở lại (3)
Địa ngục nghìn thu khóc đời đời…

Chúa đã thương tôi, đã cứu tôi
Đời tôi vui thỏa mãi không thôi
Bình an, hy vọng trong cuộc sống
Khi Chúa gọi về, nghỉ thảnh thơi… (4)

Tháng 11/ 2021

Bình Tú Ngọc

 

(1): Gióp 14:1, 2
(2): Ma-thi-ơ 25:41
(3): II Cô-rinh-tô 6:2
(4): Khải Huyền 14:13

ƯU TIÊN NƯỚC TRỜI

Thơ: Thanh Hữu

Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm vương quốc Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì Ngài sẽ ban cho các con mọi điều ấy nữa. (Mathiơ 6:33, BHĐ)

Trần gian có lắm ưu tiên,
Ưu tiên giàu có, chức quyền, tiếng tăm.
Cuộc đời trôi nổi tháng năm,
Đâu là mục đích bạn chăm chú vào?

Bao lần bạn đã ước ao,
Cấp bằng, nhà cửa, chức cao lâu dài ?
Qua đời để lại cho ai,
Linh hồn đánh mất gia tài Chúa ban ?  [i]

Khi ta còn sống trần gian,
Ưu tiên tìm kiếm vinh quang nước Trời.  [ii]
Ưu tiên vương quốc muôn đời,
Đó là nguồn sống tuyệt vời thanh cao.

Vui nhận ân sủng Chúa trao,
Thực thi ân tứ chứa bao phước lành.
Nhận lãnh quyền phép Thánh Linh,  [iii]
Vượt trên thử thách hành trình thỏa vui.

Cuộc đời sóng gió ngược xuôi,
Chúa cầm tay lái thuyền tôi xuôi buồm.
Yên lòng khẩn nguyện sớm hôm,
Đức tin nắm chắc chăm nom của Ngài.

Dù cho cuộc sống ngắn dài,
Chúa là độc nhất không ai sánh bằng.
Dẫn ta qua những khó khăn,
Hoàn thành mục đích vĩnh hằng Chúa ban.   [iv]

Tai nghe chim hót trên ngàn,
Mắt nhìn khải tượng vinh quang nước trời.
Hoan ca thánh nhạc tuyệt vời
Hồn ta mãn nguyện vào nơi thiên thành.

 

THANH HỮU

[i] Ma-thi-ơ 16:26
[ii] Ma-thi-ơ: 6:33
[iii] Luca 24:49, Mác 6:7
[iv]  Phi-líp 3:14

TIỄN EM VỀ CHỐN VÔ BỜ ĐÁNG YÊU

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Với tất cả lòng thương nhớ người em út Nguyễn Hoàng Điển vừa được về “Miền Vinh Hiển”!)

 

Vậy là em đã đi rồi (1)

Về “Miền Vinh Hiển” tuyệt vời trên cao

Thương nhớ em thật dạt dào

Em đi không nói lời nào với ai

Giờ em được ở Thiên đài

Bao người ở lại đong đầy nhớ thương

Hẹn gặp em trênThiên đường

Trong Chúa có sự cậy trông vững vàng (2)

Biết nơi mình đến rõ ràng

Biết đường đi đến nên càng vững tâm…(3)

Nguyện cầu xin Chúa viếng thăm

Bà con, bè bạn ăn năn tội mình

Mở lòng tin Chúa phục sinh

Một mai Chúa gọi an bình ra đi

Có Chúa chẳng lo sợ gì

Không Chúa hồ lửa hiểm nguy đang chờ…(4)

Tạm biệt em mấy vần thơ

Tiễn em về chốn vô bờ đáng yêu

Thương nhớ em nhiều, thật nhiều…

California, tháng 10/ 2021

Bình Tú Ngọc

(1): Em Nguyễn Hoàng Điển sinh ngày 03/ 3/ 1972 – Về “Miền Vinh Hiển” ngày 23/ 10/ 2021

(2): I Phi-e-rơ 1: 3-5

(3): Giăng 14: 1-7

(4): Ma-thi-ơ 25: 41