BẢY NƠI HUYẾT ĐỔ

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Bảy nơi huyết Chúa đổ ra
Từ thân thể Chúa chữa ta được lành
Nhờ Ngài ta được tái sanh
Duy Ngài giải cứu trọn lành, bạn ơi!
Xin bạn hướng lòng cùng tôi
Nghĩ về Cứu Chúa bảy nơi huyết trào
Trên đầu huyết Chúa rơi mau
Cứu ta thoát khỏi nghĩ suy ác tà.
Mặt Ngài huyết đổ tuôn ra
Phải chăng Chúa muốn lòng ta kiên cường
Đối diện nan đề đau thương
Trình dâng, cầu nguyện, cậy nương Chúa Trời.
Lưng Ngài roi đánh không ngơi
Thịt Ngài tan nát huyết rơi dầm dề
Thế nhân nhìn Chúa quay về
Đừng xây lưng lại, đừng chê bỏ Ngài.
Hông Chúa bị giáo đâm đây
Vì bên trong ấy đắng cay hận thù
Linh nghiệm huyết báu Giê-xu
Rửa sạch tội lỗi, ngục tù ác gian.
Nhìn xem tay Chúa giăng ngang
Để cho những kẻ hung tàn đóng đinh
Chúa mong ta thấy tay mình
Tránh làm việc ác, chẳng khinh việc lành.
Chân ta bước lạc sao đành
Nhìn xem chân Chúa máu đào đổ tuôn
Giúp ta tránh chốn luôn tuồng
Bước theo chân Chúa, xa đường tội nhân.
Chúa yêu nhân thế xả thân
Huyết hồng đã đổ từ lòng Ngài ra
Rửa bao nhơ bẩn gian tà
Giúp ta thanh sạch trắng trong diệu kỳ.
Hướng lòng lên Chúa nghĩ suy
Bảy nơi huyết đổ chỉ vì yêu ta
Chúa chịu thương khó chính là
Cứu ta thoát khỏi trần luân khổ hình
Tạ ơn Chúa chết thay mình
Để ta được sống, hiển vinh Chúa Trời.
Nguyễn Thiên Hà

MẤT GÌ? 

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Mất mát là chuyện tự nhiên
Mất ăn, mất ngủ, mất tiền ai hay?
Mất đất ruộng, mất gia tài
Mất mùa, mất việc trắng tay chuyện thường.
Mất người phối ngẫu yêu thương
Mất cha mẹ, anh, chị, em, nhớ hoài
Mất con, mất cháu đau thay!
Mất quê hương trải tháng ngày lưu vong.
Mất ngày thơ, mất tuổi hồng
Mất bao sức lực như công dã tràng
Mất danh dự, mất giàu sang
Mất quyền, mất thế, vinh quang rụi tàn.
Mất nhà cửa, ngỡ vững vàng
Mất bao mộng ước huy hoàng tương lai
Mất phần thân thể hình hài
Mất dần trí nhớ, tuổi già đến mau.
Mất tình bạn tốt tâm giao
Mất nguồn sức khỏe tiền nào tìm mua?
Mất mọi sự kể như thua
Mất cả mạng sống quyền do Chúa Trời.
Mất Chúa ra sao, người ơi!?
Mất sự cứu chuộc linh hồn trầm luân
Mất hy vọng, mất đức tin
Mất ơn phước Chúa, đời mình tiêu hao.
Mất linh hồn ta ra sao?
Mất thiên đàng sẽ thế nào gặp Cha?
Mất Giê-xu, tội chưa tha
Mất sự cứu rỗi quả là điêu linh.
Mất linh hồn thật khiếp kinh
Mất vật chất không làm mình lo âu
Mất linh hồn đi về đâu?
Mất gì thì mất, hồn linh thuộc Ngài.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA, 17.12.2015

BIẾT ƠN TRỜI

Thơ: Bình Tú Ngọc
Tháng Mười Một hằng năm
Lòng hân hoan gọi mời
Mừng Tạ Ơn Chúa Trời
Đấng quyền năng cao cả.
Tình yêu Ngài lớn lạ
Trải rộng khắp muôn nơi
Ngài hy sinh cuộc đời
Cho con người tội lỗi.
Chúa công bình tuyệt đối
Không thiên vị một ai
Hễ người nào khẩn nài
Đều trở thành Thiên Tử.
Bạn ơi đừng do dự
Hãy đón nhận tình Ngài
Chớ đợi để ngày mai (1)
Cơ hội không còn nữa.
Hãy tin lời Ngài hứa (2)
Đến với Ngài hôm nay
Đến với Ngài giờ này
Đời bình an mãi mãi.
Biết ơn Trời là phải
Thờ phượng Trời đẹp thay
Cuộc đời quả là hay
Khi có Ngài làm Chủ.
Bình Tú Ngọc
(1): Theo ý II Cô-rinh-tô 6: 2
(2): Theo ý Giăng 1: 12

Hướng Thiên Đường Giựt Giải

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Dựa theo ý Kinh thánh, sách Gia-cơ 5: 7 – 11)
Chúa dạy ta sống nhịn nhục trong đời
Nhịn nhục tới khi Chúa đến ai ơi
Hãy nhìn xem người nông dân làm ruộng
Cứ bền lòng làm việc chẳng nghỉ ngơi…
Anh em hãy nhịn nhục và bền lòng
Đừng đoán xét, phân bì thiệt với hơn
Đấng xét đoán, chính Ngài làm việc ấy
Bạn và tôi nhìn xem Chúa, ngữa trông…
Các tấm gương được ghi lại cho mình
Làm mẫu mực cho cuộc đua thuộc linh
Sự nhịn nhục là một nguồn phước hạnh
Được ban cho người xem nhẹ rẻ khinh…
Gương thánh Gióp bền lòng tin theo Chúa
Dù bạn bè oán trách, vợ chê bai
Con cái, bò lừa chết, sạch gia tài
Vẫn bền đỗ một lòng, không phạm tội…
Một kết cuộc Chúa ban đầy ngoạn mục
Mọi sự Ngài ban cho lại gấp đôi
Ai nấy trầm trồ khen ngợi Chúa thôi
Ngài là Đấng đầy nhơn từ thương xót…
Sống nhịn nhục trong đức tin không dễ
Nhưng biết rằng, có Chúa thêm sức cho
Ta sẽ vượt qua những thử thách, cam go
Để theo Chúa đến ngày Ngài trở lại…
Nầy bạn hỡi, ta cùng nhau gắng sức
Theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra (*)
Nhìn xem Chúa, mục tiêu chẳng phôi pha
Cùng tiến bước hướng Thiên đường giựt giải. (**)
Tháng 10/ 2020
Bình Tú Ngọc
(*): Theo ý Kinh thánh, sách Rô-ma 12: 1, 2
(**): Theo ý Kinh thánh, sách Phi-líp 3: 12

Nghĩ Đến Cuối Đời

Thơ: Tiểu Minh Ngọc
“Chớ chi họ khôn ngoan và hiểu được, Ước gì nghĩ đến sự cuối cùng vẫn đợi họ!” – Phục-truyền Luật-lệ Ký 32:29
“Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là khởi đầu sự khôn ngoan; Phàm kẻ nào giữ theo điều răn Ngài có trí hiểu. Sự ngợi khen Ngài còn đến đời đời.” – Thi-thiên 111:10
“Kẻ nào tin cậy nơi lòng mình là kẻ ngu muội; Còn ai ăn ở cách khôn ngoan sẽ được cứu rỗi.” – Châm-ngôn 28:26
“và từ khi con còn thơ ấu đã biết Kinh Thánh vốn có thể khiến con khôn ngoan để được cứu bởi đức tin trong Đức Chúa Jêsus Christ.” – 2 Ti-mô-thê 3:15

Khôn ngoan nghĩ đến cuối đời,
Khi linh hồn phải tách rời xác thân,
Nghĩ xem nó sẽ an phần,
Được vào Nước Chúa, hay gần tối tăm,
Là nơi sự chết oái ăm,
Kêu la khóc lóc khổ tâm cùng đường!
Khôn ngoan phải biết cậy nương,
Tìm về Hòn Đá yêu thương đời đời,
Mở lòng tin Đức Chúa Trời,
Ngài là Đấng tạo con người thế gian,
Bấy lâu bỏ Chúa lạc đàn,
Thì mau tỉnh thức, vội vàng đến ngay,
Hạ mình đầu phục hôm nay,
Xin Ngài tha tội bao ngày cách xa,
Bây giờ khôn sáng nhận ra,
Chính Giê-su Christ thương ta vô cùng!
Bỏ đi mọi sự lung tung,
Hết lòng thay đổi, tín trung theo Ngài,
Khôn ngoan nghĩ đến tương lai,
Linh hồn có được về ngay Nước Trời?
Tỉnh tâm chỉnh đốn cuộc đời,
Trọn tin yêu Đức Chúa Trời mà thôi!

Tiểu Minh Ngọc

ÂN ĐIỂN CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

 Chúa phán: “Ân điển Ta đầy đủ cho con, vì sức mạnh của Ta trở nên trọn vẹn trong sự yếu đuối.” Vì vậy, tôi rất vui mừng tự hào về những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đấng Christ ở trong tôi.   (2 Cô-rinh-tô 12:9)

Bao lần ta đã buồn than,
Vì mình mệt mỏi, gian nan cuộc trần?
Bao lần ta muốn dừng chân,
Giữa bao thử thách bội phần bủa vây?

Bao lần ta muốn buông tay,
Mặc cho gió chướng đời nầy thổi đi ?
Nhưng không, giữa cảnh hiểm nguy,
Tay Chúa nắm chặt không khi nào rời.

Chỉ trong ân điển Chúa thôi,
Ta sẽ đứng vững mọi nơi thử rèn.  [1]
Dù cho giữa cảnh khó khăn,
Ân sủng của Chúa vẫn hằng tràn tuôn.

Ân điển: năng lực cội nguồn,
Cho kẻ yếu đuối biết nương cậy Ngài.  [2]
Để đạt kết quả tương lai,
Không do tài sức, thiên tài cá nhân.

Ân điển: phước hạnh toàn phần,
Cho kẻ bất xứng, tội nhân đời nầy.
Nhận được tha thứ lớn thay,
Làm con dân thánh trong tay Chúa Trời.  [3]

Hãy tin cậy Chúa bạn ơi,
Hãy nhờ ân điển như nơi tường thành.
Dù cho cám dỗ bao quanh,  [4]
Ta sẽ đứng vững trong Danh Năng Quyền.

Dù cho nghịch cảnh truân chuyên,
Quyết tâm khẩn nguyện, vững yên tâm hồn.
Dù cho mệt mỏi héo hon,  [5]
Sức mới ân điển vượt hơn bình thường.

Lên cao như một linh dương,  [6]
Ngắm nhìn tay Chúa, Ngài đương điều hành.
Mây trời tinh tú lướt nhanh,
Ngợi khen, cảm tạ, vinh danh muôn đời.

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2020

[1]. Phi-líp 1:7

[2]. 2 Ti-mô-thê 2:1
[3]. Ê-phê-sô 1: 6-7
[4]. I Cô-rinh-tô 10:13b
[5]. Ê-sai 41:10
[6] .1 Sử-ký 12:8,  Nhã-ca 8:14

HÃY TẠ ƠN NGÀI MÃI KHÔNG THÔI!

Thơ: Bình Tú Ngọc
Hoa nở vườn ai đẹp quá ta
Nhìn hoa biết Đấng tạo ra mà
Áo Sa-lô-môn sang trọng thế
Sánh với hoa kia vẫn thua xa… (1)
Hoa đẹp nhờ ai bạn biết không?
Lan, huệ, lay-ơn, cúc với hồng…
Sắc khoe tươi thắm nhìn không chán
Bao mắt người xem chẳng mỏi mòn…
Nhìn hoa, nhìn bướm, nhìn cỏ cây
Thiên nhiên với sức sống tràn đầy
Muôn vàn tinh tú trên cao ngất
Biết Đấng tạo ra mọi sự nầy…(2)
Kỳ quan trong tất cả kỳ quan
Con người Chúa tạo thật cao sang (3)
Chúa ban hơi thở vào thân thể
Sự sống quý hơn cả bạc vàng… (4)
Vũ trụ, con người đẹp đẽ thay
Thiên nhiên giải bày Chúa từng ngày
Ngước nhìn trời cao, non, biển rộng
Tình yêu Thiên Chúa quá cao dày…
Hỡi bạn yêu dấu của tôi ơi
Con người Chúa cho sống giữa đời
Hưởng ơn Tạo Hóa nhiều vô kể
Hãy tạ ơn Ngài mãi không thôi! (5)
BTN
(1): Ma-thi-ơ 6: 29
(2): Giăng 1: 3
(3): Thi-thiên 8: 5
(4): “Người sống hơn đống vàng” (Tục ngữ Việt Nam)
(5): Thi-thiên 139: 14