Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu
Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu
Thơ: AN BÌNH
Đã có bao lần ta ước mơ,
Làm chim tung cánh khắp chân trời;
Làm loài cá lặn, bơi trong biển,
Làm người ngang dọc đứng giữa trời.
Đã biết bao lần ta ước mơ,
Giàu sang phú quí cả cuộc đời;
Quyền cao chức trọng, được lên ngôi,
Tay ôm ước vọng đời cao cả.
Nhưng đã bao năm, vẫn ngậm ngùi,
Vẫn trong ảo tưởng của mình thôi;
Vẫn trong ký ức lòng khao khát,
Vẫn với ước mơ, vẫn ngạo đời.
Rồi có một lần trong ước mơ,
Ta nghe tiếng Chúa bao trìu mến;
Con hãy dâng Ta cuộc sống mình,
Ta sẽ cho con ước mộng lành.
Ta liền theo Chúa từ dạo ấy,
Ta thấy yên vui, thấy dịu hiền;
Ta đem mơ ước dệt trong Chúa,
Ngài khẻ bảo ta, hãy đợi chờ.
Ước mơ ta nay, chẳng ngạo đời,
Chẳng cần tiền bạc sống vui chơi;
Chẳng cần quyền thế để che trời,
Chẳng cần nhung lụa, chỉ thế thôi.
Nhưng cần mục đích sống trong đời,
Yêu kẻ lầm đường, lạc lối, xấu xa;
Yêu những linh hồn đơn chiếc, phiếm hoa,
Yêu những kẻ mù lòa trong tăm tối.
Ta đã đi qua một quảng đời,
Nhìn hoa rộ nở khắp muôn nơi;
Nhìn đau thương đến với mọi người,
Thấy phước hạnh cho người tin yêu Chúa.
AN BÌNH
Thơ: AN BÌNH
Bạn có biết cuộc đời là thế,
Sống hôm nay, chẳng biết được ngày mai;
Bạn yêu mình, yêu vật chất thế sao?
Rồi bạn mất, chẳng nào được chi cả.
Bạn có biết mọi vinh quang đều có giá trả,
Bạn trả nhiều sẽ nhận được nhiều hơn.
Cõi trường tồn không đổi được bằng hiện kim,
Nhưng bằng đức tin trong cuộc sống.
Bằng miệt mài, trung tín thường xuyên,
Bằng tâm hồn yêu kính Chúa Thượng Thiên;
Bằng tấm lòng, tâm thức, đời sống biệt riêng,
Bằng mơ ước, ước mơ gần bên Chúa.
Bạn có biết tháng ngày qua lẹ lắm,
Sức người không chiến thắng được thời gian;
Bạn cố công, cố sức, cố vảy vùng,
Nhưng định mệnh bạn nằm trong tay Chúa.
Vậy, hãy tìm Chúa, tìm quê hương thiên thượng,
Tìm công minh liêm chính cho cuộc sống hôm nay;
Tìm giá trị đời đời, tìm trường cửu của đời sau,
Và hãy tìm sắc đẹp muôn màu đang rực rỡ.
AN BÌNH
Thơ: Nguyễn Thiên Hà
Vì, sự sống của anh em là chi? Chẳng qua như
hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay. (Gia-cơ 4:14)
Nhớ mới hôm nào đời còn son trẻ
Tuổi thanh xuân lòng vui vẻ yêu đời
Sống hồn nhiên bên trường lớp thảnh thơi
Chưa lo nghĩ đến ngày già yếu đuối.
Xuân đến xuân đi, chất chồng thêm tuổi
Cảm thấy mình còn dư giả thời gian
Ôm ấp ước mơ, hoài bão huy hoàng
Rồi tự nhủ, “Đời vẫn còn dài rộng.”
Vào tuổi tráng niên dường như mau chóng
Tất tả ngược xuôi, cuộc sống bon chen
Thời gian vụt bay tựa gió qua rèm
Khi nhìn lại tóc ngã màu sương tuyết.
Đàn con trưởng thành sống đời riêng biệt
Chợt thấy mình đã vào tuổi hoàng hôn
Sức lực cạn vơi mòn mõi linh hồn
Đời ngắn lại với tháng ngày trên đất.
Lời Chúa nhắc nhở quả là rất thật
Đời sống chóng qua như hơi nước mà thôi
Tuổi trẻ hôm nao tan biến mất rồi
Đã tàn héo như cỏ khô, hoa rụng.
Nghe lời Chúa khuyên ta nên lợi dụng
Thì giờ đang còn, rồi sẽ qua đi
Xin Chúa giúp con lòng biết nghĩ suy
Phục vụ Chúa ngày giờ không lãng phí.
Được Chúa sai dùng quả là đáng quý
Đếm phước Chúa ban đầy dẫy rộng rời
Tạ ơn Giê-xu cứu chuộc con rồi
Ngày còn sống nguyện truyền rao danh chúa.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA 2.3.2009
Thơ: Nguyễn Thiên Hà
Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất
nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi;
thì người trở nên một loài sanh linh. (STK 2:7)
Tôi vốn là bụi đất
Được Chúa nắn thành người
Từ trong tư tưởng Chúa
Ngài thấy tôi cả rồi.
Tôi vốn là bụi đất
Chỉ là vật đáng khinh
Ngài hà hơi sự sống
Trở thành loài sanh linh.
Tôi vốn là bụi đất
Chẳng phải là kim cương
Dựa vào đâu tự nhủ,
Mình chắc hẳn hơn người?
Tôi vốn là bụi đất
Hạt bụi nào kết tinh?
Chúa làm, ôi, mầu nhiệm
Quả thật đáng sợ kinh.
Tôi vốn là bụi đất
Nhận biết thân phận mình
Dù vua hay dân dã
Cũng bụi đất thành hình.
Tôi vốn là bụi đất
Cớ sao phân biệt nhau?
Mọi người từ bụi đất
Ai quyền xét đoán ai.
Tôi vốn là bụi đất
Được tay Chúa nắn nên
Ngài luôn bên khuyên nhủ
“Kính Chúa, yêu thương người.”
Nguyễn Thiên Hà
Seattle, WA 20.2.2013
Thơ: Nguyễn Thiên Hà
Ca ngợi Chúa, mùa thu đầy thơ mộng
Nắng hanh vàng đang trải rộng muôn nơi
Lòng ngợi khen tuyệt tác của Chúa trời
Cảnh mùa thu lá vàng bay theo gió.
Chúa hiện hữu trong thiên nhiên đã tỏ
Quyền năng Ngài đang tỏ rỏ từng khi
Sương mù giăng giăng mờ mịt lối đi
Mây bàng bạc, thu đã về, Chúa hởi!
Nhìn khắp nơi hàng cây xanh đã đổi
Sang sắc vàng trông rực rỡ kiêu sa
Xen lẫn nhau hồng, nâu, đỏ, tím, ngà
Lá càng đẹp khi nửa xanh, nửa thẳm.
Mỗi mùa thu sang lòng nghe trầm lắng
Rừng lá vàng làm say đắm hồn tôi
Trong cơn gió đùa chiếc lá chơi vơi
Như phận người mong manh hư ảo.
Giữa khoảng không gian thấy mình bé nhỏ
Trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ bao la
Trùng điệp rừng cây thẳng tấp trời xa
Từng chiếc lá rơi âm vang xào xạc.
Gió heo may, trăng thu soi mờ nhạt
Mùa thu về, mưa rỉ rã đêm thâu
Mùa tựu trường, mùa hy vọng dâng cao
Mùa thu hoạch, mùa tạ ơn Thiên Chúa.
Cảm tạ Chúa, tình yêu Ngài chan chứa
Ban mùa thu, ôi, diễm tuyệt dường bao!
Khoác lên thu chiếc áo đẹp muôn màu
Chúa tạo dựng mùa thu cho nhân thế.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, WA 15.10.2005
Thơ: THANH HỮU
“Ngài đáp rằng: Sự chi người ta không làm được, thì Đức Chúa Trời làm được” (Lu-ca 18:27).
Nhiều khi.. cuộc sống dương trần,
Đối diện bế tắc, gian truân khôn lường.
Ung thư, ly dị, tai ương,
Thất nghiệp, phá sản, bốn phương nợ nần…
Vượt tầm kiểm soát cá nhân,
Sợ lo, vô vọng, hồn thân rã rời.
Tìm đâu một kẻ trên đời?
Cảm thông, khích lệ, có lời ủi an?
Giữa bao khủng hoảng trần gian,
Sức người thất bại. Chúa đang trị vì:
Vượt trên bão tố hiểm nguy,
Biến sống kẻ chết, quyền uy vô ngần. [1]
Hãy đem sóng gió cá nhân,
Ngài làm yên lặng vững tâm an lòng. [2]
Hãy đem kế hoạch bại vong,
Ngài làm sống lại ở trong năng quyền.
Hãy đem vô vọng truân chuyên,
Đem những tan vỡ, đảo điên cuộc đời.
Đem giọt nước mắt đang rơi,
Chúa sẽ lau ráo với lời ủi an. [3]
Không cậy sức mạnh trần gian,
Chỉ tin năng lực Chúa ban cho mình.
Bước theo hướng dẫn Thánh Linh,
Ta sẽ đắc thắng hành trình vinh quang.
Nhìn lên lòng thấy rộn ràng,
Tai nghe thánh nhạc rền vang cõi trời.
Mắt con đẩm lệ Chúa ơi,
Trong niềm vui sướng đất trời gặp nhau.
THANH HỮU
Tháng 10 năm 2020
Thơ: Tiểu Minh Ngọc
“Vậy anh em cũng hãy coi mình như chết về tội lỗi và như sống cho Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.” – Rô-ma 6:11
Chết với tội lỗi,
Đến nổi không còn,
Dấu mòn xưa cũ,
Mãi ngắm Thiên Nhan!
Sống bớt phàn nàn,
Sẻ san giúp đỡ,
Ghi nhớ ơn Ngài,
Tháng ngày khen ngợi!
Tấn tới theo Chúa,
Sanh trái thánh linh,
An bình vui thỏa,
Chẳng có lo phiền!
Hết sức kính sợ,
Ít nói, làm nhiều,
Tin yêu giúp đỡ,
Nhắc nhở càng thêm!
Chờ ngày Chúa đến,
Chẳng để sai lầm,
Giữ chân khỏi ngã,
Nương cậy sức Cha!
Nguyện Chúa thứ tha,
Những sự yếu đuối,
Cho đến cuối cùng,
Tín trung theo Chúa!
Tiểu Minh Ngọc
Thơ: AN BÌNH
Đã có một lần, ta ngắm trăng.
Vầng trăng tỏa sáng, ánh nhân lành;
Ta đem mơ ước, dệt trong gió,
Gửi đến cho Cha, ước nguyện mình.
Đã có một lần, ta ngắm trăng,
Ngàn sao lấp lánh, rọi đêm lành;
Ta nghe trong gió lời triều mến,
Con hãy tin Ta, hãy vững lòng.
Đường đi có lúc, đời gian khó,
Nhưng hãy tin Ta, chớ ngã lòng;
Ta nghe tiếng Chúa, bao triều mến,
Nên nhủ trong tim sẽ trọn lòng.
Đã có những lần, ta ngắm trăng,
Vầng mây che khuất ánh trăng hiền;
Đêm đen che khuất đời ta đó,
Ta bèn run sợ, muốn ngã nghiêng.
Đã có những lần, ta ngắm trăng,
Vầng trăng hiện đến theo chu kỳ;
Mặc bao sóng gió hay mưa bão,
Trăng vẫn tinh nguyên, vẫn dịu hiền.
Rồi có một lần, ta ngắm trăng,
Nhớ trong dĩ vãng đã có lần;
Ta đem mơ ước, dệt trong gió,
Ước mơ ta nay, đã trọn thành.
AN BÌNH