GIÁNG SINH ĐẾN, CÓ MỘT ĐIỀU CẦN BIẾT…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Giáng sinh đến, tôi thường hay nghĩ ngợi
Về tình yêu mầu nhiệm của Chúa Trời
Đã dành cho nhân loại ở khắp nơi
Tình yêu ấy con người không hiểu nổi…

Từ trời cao, đến trần gian tăm tối
Sinh ra nơi máng cỏ của chuồng chiên
Sống giảng đạo, chữa bịnh khắp mọi miền
Rồi chịu chết đớn đau trên thập giá…

Giáng sinh đến, nhớ tình Ngài cao cả
Rời Thiên cung tuyệt đẹp, tuyệt cao sang
Xuống trần gian, sống cuộc sống bần hàn (1)
Nhưng quyền phép thì vô cùng vô kể…

Bao phép lạ Ngài đã làm dưới thế
Đuổi tà ma, hóa bánh, với chữa lành
Kêu người chết sống lại rõ rành rành
Ngài độc nhất giữa muôn người trên đất…(2)

Giáng sinh đến, bạn nghĩ gì nhiều nhất?
Tìm vui chơi trong lễ hội khắp nơi
Nghe ca nhạc, ăn tiệc tùng, vui chơi
Cho phỉ sức với bao ngày làm việc?…

Nếu chỉ vậy, thì nghe sao tiếc tiếc
Đời con người đâu chỉ thể xác thôi
Đời con người có linh hồn bạn ơi
Linh hồn đó là đời đời, bất diệt…

Giáng sinh đến, có một điều cần biết
Là Giê-su đã đến để cứu ta
Tin nhận Chúa, bạn sẽ được thứ tha
Bao tội lỗi, làm con Ngài phước hạnh…

Tôi tha thiết, mời bạn tin Đấng Thánh
Tránh đường tà, nẻo ác của quỷ ma
Có Giê-su, có phước hạnh cả nhà (3)
Ở đời nầy cả đời sau miên viễn…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

(1): Ma-thi-ơ 8: 20
(2): Nhã ca 5: 10
(3): Công vụ các sứ đồ 16: 31, 34

CON NGHĨ MÃI…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Con nghĩ mãi tình Trời cho nhân thế
Quá cao sâu, mầu nhiệm đến vô cùng
Chỉ vì yêu, Chúa từ bỏ Thiên cung
Sanh trong máng chiên kia vào đêm lạnh…

Con nghĩ mãi, giữa đêm khuya cô quạnh
Các mục đồng được thiên sứ báo tin
Trên không trung tiếng hát các thiên binh
Hòa một giọng ca khen Hài Nhi Thánh…

Con nghĩ mãi, các mục đồng hân hạnh
Được đến xem tận nơi Chúa hạ sanh
Rồi thuật chuyện Con trẻ cách rành rành
Yêu biết mấy những tấm lòng như thế…

Con nghĩ mãi Chúa yêu người trời bể
Chẳng có chi sánh được với tình Ngài
Tình Chúa yêu người mãi mãi không phai
Tình yêu ấy, một tình yêu bất diệt…

Con nghĩ mãi đến tình Trời cao khiết
Đoái thương người tội lỗi giống như con
Chỉ vì yêu, Ngài lìa chốn vàng son
Giáng sinh xuống để làm người chịu chết…

Con nghĩ mãi, con xấu xa không kể hết
Ngài vẫn yêu, vẫn chịu chết thay cho
Hy sinh thân mình, không một chút đắn đo
Ơn cứu rỗi, Ngài ban vô điều kiện…

Con nghĩ mãi, ôi sao mà hãnh diện
Con là ai mà được nên con Ngài?
Con là ai mà được cứu chẳng sai
Con chỉ biết dâng lời ca cảm tạ…

Nầy bạn hỡi, tình Trời cao lớn lạ
Bao năm rồi bạn đã biết hay chưa?
Giáng sinh nay, mời bạn đến và thưa
Cứu Chúa hỡi, lòng con đây, xin ngự…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…TẤM LÒNG

Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh thánh: Châm ngôn 4: 23, 23: 26; Lu-ca 19: 10; I Giăng 4: 9 (*)

Kính chào quý độc giả,

Không biết với bạn thì sao, nhưng với tôi, mùa Giáng sinh là một mùa đem lại trong tôi nhiều cảm xúc nhất trong năm. Bởi vì mùa Giáng sinh đến, đọc lại những lời Kinh thánh ghi lại câu chuyện Chúa vào đời, nhìn những tấm hình minh họa Chúa sinh ra nơi chuồng chiên, máng cỏ; hình các nhà thông thái đi tìm thờ Chúa  là lòng tôi trào dâng bao cảm xúc không nói nên lời.

Nhiều câu hỏi về tình yêu của Đức Chúa Trời hiện lên trong tâm tôi?

Tại sao Con Trời ở trên Thiên đàng tuyệt vời không gì sánh bằng lại phải giáng sinh xuống nơi thế gian hèn mạt nầy?

Tại sao Con Trời tối cao lại sinh hạ ở một nơi thấp hèn nhất trần gian là chuông chiên, máng cỏ?

Và nhiều câu hỏi khác về các nhận vật trong Lễ Giáng sinh?

Tại sao Ma-ri và Giô-sép có thể làm được những việc mà không phải ai trong chúng ta cũng có thể làm được như thế?

Tại sao các anh chăn chiên là những người tầm thường nhất trong xã hội lại được diễm phúc đón nhận Tin Mừng Giáng sinh trước tất cả mọi người?

Tại sao các nhà thông thái lại phải vượt đường xa ngàn dặm, bất chấp hiểm nguy để tìm kiếm “Vua dân Giu-đa” mới sinh mà thờ lạy?

Tại sao các nhà thông thái lại có tấm lòng sẵn sàng chuẩn bị lễ vật quý giá đem theo để dâng lên tôn thờ Chúa?

Tại sao vua Hê-rốt đang cai trị xứ Giu-đa cũng như các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo là những lãnh đạo tôn giáo lại hững hờ, không biết Con Trời hạ sinh, chỉ cách chỗ họ ở không quá năm dặm (độ tám cây số) thôi?

Tại sao vua Hê-rốt lại tàn ác như vậy với chính dân mình, khi không giết được “Vua dân Giu-đa” thì lại sai giết hết thảy các con trẻ từ hai tuổi trở xuống khắp thành Bết-lê-hem và cả địa hạt?

Câu trả lời có thể được tìm thấy ấy là tất cả những chuyện đã xảy ra đó đều xuất phát từ…tấm lòng mà thôi.

Sở dĩ Con Trời phải giáng sinh xuống trần gian tội lỗi nầy là vì Ngài muốn bày tỏ tấm lòng yêu thương vô điều kiện của Ngài cho chúng ta là những tội nhân.

Lời Kinh thánh cho biết: “Bởi Con người (Chúa Giê-su) đã đến tìm và cứu kẻ bị mất” (Sách Lu-ca, chương 19, câu 10). Có nghĩa là Chúa Giê-su đến thế gian nầy với mục đích là để tìm và cứu những tội nhân. Điều đó nói lên tình yêu lớn lao của Ngài dành cho con người chúng ta.

Sứ đồ Giăng cũng cho biết tấm lòng của Đức Chúa Trời dành cho tội nhân rất rõ ràng: “Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống.” (Sách I Giăng, chương 4, câu 9)

Bạn có thấy được tình yêu vô cùng lớn lao của Đức Chúa Trời dành cho mình qua sự kiện Chúa giáng sinh không?

Bạn có thấy được hành động của tình yêu Chúa dành cho bạn được tỏ bày cách rõ ràng không? Ngài không  nói yêu bạn và tôi bằng lời nói suông, mà Ngài bày tỏ tình yêu ấy bằng hành động thật cụ thể là giáng thế làm người để cứu bạn và tôi?

Ai đó đã nói “Yêu là hy sinh”. Điều nầy đúng một trăm phần trăm với tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con người. Điều nầy đúng một trăm phần trăm với tấm lòng của Đức Chúa Trời dành cho chúng ta.

Thánh Phao-lô cho biết: “Ngài đã không tiếc chính Con mình (Chúa Giê-su), nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao?” (Sách Rô-ma, chương 8, câu 32)

Vì yêu thương chúng ta muốn cứu chúng ta ra khỏi tội lỗi mà Ngài đã không tiếc chính Con mình. Ngài đã ban Con Một của Ngài cho chúng ta một cách trọn vẹn. Ngài hy sinh điều quý nhất của Ngài cho chúng ta.

Sở dĩ Con Trời phải sinh ra nơi máng cỏ, chuồng chiên là vì nhà quán không còn chỗ cho Ma-ri sinh hạ? Dù là máng cỏ, chuông chiên hèn mạt, nhưng cũng có được một chỗ để Chúa vào đời. Chủ quán ngày xưa, dù “tấm lòng chật”, nhưng cũng vẫn cố gắng sắp xếp cho Ma-ri một chỗ, dù là một chỗ tệ mạt nhất đi nữa để hạ sinh Con Trời. Chủ quán ngày xưa, dù sao cũng còn một chút lòng…tử tế với Ma-ri và Giô-sép phải không bạn?

Nhiều người ngày hôm nay, lòng họ không còn một chỗ nào dành cho Chúa Giê-su cả, vì lòng họ đã dành trọn cho danh lợi quyền của thế gian đầy ma lực nầy chiếm ngự.

Ma-ri, Giô-sép là một cặp vợ chồng thật tuyệt vời. Bởi họ dù là những con người bình thường, sinh sống ở một nơi vùng quê bình thường, chẳng tiếng tăm gì hết; nhưng họ đã sống với nhau thật đẹp và đặc biệt là họ đã sống cho Chúa hết lòng.

Ma-ri được xem là “người được ơn” trước mặt Đức Chúa Trời (sách Lu-ca, chương 1, câu 28, 30). Cô đã có tấm lòng tin cậy và vâng lời Đức Chúa Trời rất đáng kính nể, mà chúng ta đáng học hỏi. Cô đã mạnh dạn thưa với thiên sứ rằng: “Tôi đây là tôi tớ Chúa; xin sự ấy xảy ra cho tôi như lời người truyền!” (sách Lu-ca, chương 1, câu 38).

Ma-ri tin rằng cô sẽ chịu thai bởi Đức Thánh Linh mà sanh ra Chúa Giê-su. Đây là một niềm tin vượt ngoài trí hiểu biết của con người. Ma-ri không lấy sự hiểu biết của trí óc hạn hẹp của con người để suy nghĩ, để tin vào lời thiên sứ phán; nhưng cô đã vượt qua được sự suy nghĩ…lô-gíc, khoa học của đầu óc con người, để tin bằng tấm lòng của mình nơi lời phán của Đức Chúa Trời.

Xin cho bạn và tôi có một tấm lòng tin cậy và vâng lời Chúa như Ma-ri, mẹ phần xác của Chúa Giê-su.

Giô-sép là “người có nghĩa” (sách Ma-thi-ơ, chương 1, câu 19), hay có thể dịch là người ngay lành, người ngoan đạo, người tử tế, người có tình nghĩa

Là một người có tấm lòng tốt, nên Giô-sép đã không sống theo kiểu: “Bởi vì tình bậu muốn thôi. Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra” khi biết Ma-ri…hoang thai. Anh ta chỉ toan định sẽ âm thầm từ hôn để giữ…thể diện cho Ma-ri. Không bêu xấu Ma-ri cho…cả nước biết khi biết nàng…hoang thai.

Là một người có tấm lòng tốt, nên khi ông được thiên sứ báo cho biết là thai Ma-ri đang mang là bởi Đức Thánh Linh, nên ông không ngần ngại mà đem vợ về ở với mình, sông không hề ăn ở với, cho đến khi Chúa được sinh ra.

Là một người có tấm lòng tốt, nên khi nghe thiên sứ bảo đem Con trẻ và Ma-ri trốn qua nước Ê-díp-tô, thì Giô-sép liền vâng lời. Rồi sau đó, tiếp tục vâng lời thiên sứ bảo mà đem Con trẻ và Ma-ri trở về xứ Y-sơ-ra-ên (Sách Ma-thi-ơ, chương 2, câu 14, 21)

Các anh chăn chiên sở dĩ được là người đầu tiên biết tin Chúa giáng sinh, và được đến tận nơi chiêm ngưỡng Chúa vào đời, là vì các anh có tấm lòng chân thành, không suy nghĩ gì cao siêu, “không có tư tưởng cao quá lẽ” (Sách Rô-ma, chương 12, câu 3), chỉ nghe thiên sứ phán và cứ thế tin và làm theo như thế, không lý giải, phân tích đúng sai gì cả.

Chính vì vậy mà các anh là những người được phước biết bao, cuộc đời các anh đã được thay đổi, sau khi được gặp Chúa giáng sinh trở về, lòng các anh tràn ngập niềm vui (Sách Lu-ca, chương 2, câu 20).

Có còn phước hạnh nào hơn thế phải không bạn?

Các nhà thông thái sở dĩ vượt đường xa ngàn dặm đem theo cả lễ vật quý để tìm kiếm Chúa mà thờ lạy và dâng hiến cho Ngài, vì lòng họ nhận biết được Chúa là Vua cao sang, đáng tìm kiếm để tôn thờ. Hài nhi Thánh chính là Chúa Cứu Thế không chỉ đáng để tôn thờ mà còn đáng để dâng cho Ngài những điều quý nhất mà mình có  nữa.

Ca dao Việt Nam có câu: “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, tứ cửu tam thập lục đèo cũng qua.” Có nghĩa là một khi đã yêu nhau rồi, một khi đã dành trái tim cho người mình yêu rồi, thì vấn đề “ngăn sông, cách núi” không còn là một…lực cản đáng sợ nữa. Không có trở lực nào có thể ngăn cản được một người khi họ đã có tấm lòng dành cho một đối tượng xứng đáng nào đó.

Các nhà thông thái là những con người như thế!

Tôi thán phục tinh thần vượt đường xa ngàn dặm của họ để tìm kiếm và tôn thờ Hài nhi Thánh. Tôi cũng thầm thán phục thái độ khiêm nhường của họ khi gặp Chúa là sấp mình xuống mà thờ lạy Ngài. Tôi cũng không thể không thán phục tấm lòng chuẩn bị lễ vật sẵn sàng của họ để dâng hiến cho Đấng Cứu Thế.

Bạn và tôi có tấm lòng tìm kiếm Chúa như thế không? Bạn và tôi có thái độ khiêm nhường khi ra mắt Chúa Cứu Thế như các nhà thông thái không? Bạn và tôi có sẵn sàng dâng cho Ngài những lễ vật quý báu của đời sống  mình không?

Trong khi các anh chăn chiên, các nhà thông thái có tấm lòng tìm kiếm Chúa để chiêm ngưỡng, để tôn thờ, thì vua Hê-rốt và các thầy tế lễ cũng như các thầy thông giáo lại hững hờ, không hề hay biết sự kiện không tiền khoáng hậu trong lịch sử đã xảy ra. Dầu cho sau khi được các nhà thông thái báo cho biết là có một vị “vua dân Giu-đa” mới sanh ra, thì họ liền đáp rất trúng rằng: “Tại Bết-lê-hem, xứ Giu-đê”, và trích dẫn lời tiên tri thật chính xác, không chê vào đâu được. Nhưng cả vua lẫn “các quan tôn giáo” không hề mảy may đi tìm Chúa để thờ phượng, dù chỗ Chúa sinh cách nơi họ ở chỉ chừng tám cây số mà thôi. “Có xa xôi mấy mà tình xa xôi.”

Tại sao vậy? Cũng từ tấm lòng mà ra cả.

Không có tấm lòng khao khát chân lý thật sự thì sẽ không tìm kiếm chân lý vậy.

Một khi con người để tấm lòng của mình hướng đến việc ham muốn quyền lực, địa vị ngoài đời hay cả trong tôn giáo, thì tấm lòng ấy sẽ không còn chỗ dành cho Chúa nữa. Hoặc nếu có, thì chỉ là hình thức bề ngoài để che đậy sự giả hình bên trong mà thôi.

Vua Hê-rốt chỉ vì sự ham muốn quyền lực, sợ bị đe dọa ngôi vua, nên đã buông lòng mình vào sự giả dối, núp dưới vỏ bọc là cũng muốn tìm kiếm Chúa để thờ phượng; nhưng thực chất là chỉ muốn tìm Chúa để tiêu diệt, chứ ở đó mà thờ với phượng? Ông ta nói rằng: “Rồi vua sai mấy thầy đó đến thành Bết-lê-hem, và dặn rằng: Các ngươi hãy đi, hỏi thăm cho chắc về tích con trẻ đó; khi tìm được rồi, hãy cho ta biết, đặng ta cũng đến mà thờ lạy Ngài.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 2, câu 8)

Khi các nhà thông thái không trở lại báo tin cho vua Hê-rốt về nơi Chúa sinh ra, ông ta đã tức giận và đã ra tay tàn độc, giết hại hết thảy các con trẻ trong thành Bết-lê-hem từ hai tuổi trở xuống, là những thần dân của mình.

Nguyễn Du có những câu thơ miêu tả tâm địa xấu xa của một người thật đắc địa như sau:

“Bề ngoài thơn thớt nói cười

Mà trong nham hiểm giết người không dao.”

Hê-rốt thật đúng là một con người có tấm lòng “nham hiểm giết người không dao” rất đáng sợ!

Mùa Giáng sinh, nói chuyện về…tấm lòng con người qua những con người trong Lễ Giáng sinh đầu tiên năm xưa, để chúng ta cùng suy ngẫm về lòng người ngày hôm nay.

Có hai hạng người và hai tấm lòng được bày tỏ thật rõ ràng cho chúng ta.

Hạng người có tấm lòng tìm kiếm, thờ phượng Chúa thật sự, như Ma-ri, Giô-sép, như các anh chăn chiên và như các nhà thông thái. Họ nghe lời Chúa phán và tìm kiếm Chúa để tôn thờ. Họ dành lòng mình cho Chúa ngự vào, và họ dâng đời sống  mình để phục vụ Ngài.

Hạng người không có tấm lòng tìm kiếm Chúa, vì mải mê ham muốn quyền lực, danh vọng, địa vị của thế gian và địa vị trong tôn giáo để được hưởng thụ cho thỏa mãn ham mê của xác thịt đời nầy, như vua Hê-rốt, như các thầy tế lễ cùng các thầy thông giáo năm xưa.

Chúa Giê-su đã giáng sinh hơn hai ngàn năm qua rồi, bạn có tấm lòng tìm kiếm Chúa để thờ phượng Ngài chưa? Bạn chắc đã từng biết đến tấm lòng tìm kiếm Chúa và tôn thờ Ngài của Ma-ri, Giô-sép và của các anh chăn chiên, các nhà thông thái hơn hai ngàn năm trước. Bạn có muốn noi gương họ để tìm kiếm Chúa và tôn thờ Ngài ngay hôm nay, trong mùa Giáng sinh nầy không?

Chúa Giê-su đã giáng sinh hơn hai ngàn năm qua rồi, lòng bạn có chỗ nào dành cho Ngài không? Hay bạn vẫn đang để những ham muốn của thế gian như địa vị, danh vọng, quyền lực, ngay cả những địa vị tôn giáo chiếm hữu lòng mình, đến nỗi không còn một chỗ nào cho Chúa?

Lời Kinh thánh cảnh báo rằng: “Khá cẩn thận giữ tấm lòng của con hơn hết, vì các nguồn sự sống do nơi nó mà ra.” (Sách Châm ngôn, chương 4, câu 23)

Chúa ban cho  bạn có một  tấm lòng, bạn cần biết giữ gìn tấm lòng quý báu mà Chúa đã ban cho  đó, bởi mọi phước hạnh, mọi nguồn sự sống đều từ nơi lòng mình mà phát ra cả.

Lời Kinh thánh cũng khuyên dạy: “Hỡi con, hãy dâng lòng con cho cha, và mắt con khá ưng đẹp đường lối của cha.” (Sách Châm ngôn, chương 23, câu 26)

Dâng lòng mình cho Chúa để thờ phượng và hầu việc Ngài là một điều đẹp lòng Chúa hơn cả, vì Ngài là Đấng duy nhất xứng đáng được như vậy trong cuộc đời của chúng ta.

Mùa Giáng sinh nầy, bạn có sẵn sàng dâng lòng mình để tôn thờ Chúa Cứu Thế và phục vụ Ngài không?

Chúa Giê-su luôn luôn sẵn sàng ngự vào đời sống  bạn để cứu rỗi bạn trở nên con cái của Ngài và ban cho  bạn một đời sống  ý nghĩa và phước hạnh.

Ước ao mùa Giáng sinh năm nay, lòng bạn sẽ như máng cỏ đơn sơ năm xưa để Chúa ngự vào và cuộc đời bạn sẽ mãi mãi có ý nghĩa và giá trị trước mặt Đức Chúa Trời.

Xin mượn mấy vần thơ thật hay của nhà thơ Cơ-đốc Thanh Hữu trong bài thơ “Máng cỏ” của ông để làm lời kết cho bài viết đơn sơ nầy như sau:

“Con cảm nhận một tình yêu trời bể
Một khiêm nhường của Thượng Đế thành nhân
Muốn cứu con Chúa nhục nhã muôn phần
Chịu đau đớn hy sinh cho đến chết..

Mùa giáng sinh xin nguyện cầu tha thiết
Cho lòng nầy học biết tính khiêm nhu.
Máng cỏ khô mời gọi Chúa Giê-xu
Xin ngự trị cho lòng con ấm áp.

Xin trỗi khúc dòng Linh ân sóng nhạc
Xin khơi nguồn thơ vận nở ngàn hoa
Xin tim con cùng hoà nhịp hoan ca
Cùng sứ thánh mừng Con Trời giáng thế.”

(Máng cỏ – Thanh Hữu)

Khi bạn quyết định dành lòng mình cho Chúa Cứu Thế ngự vào, thì lòng bạn sẽ được tình yêu Ngài sưởi ấm và niềm vui hoan ca sẽ ngập tràn cuộc đời, dù bạn đang sống giữa cuộc đời đầy tăm tối, lạnh lẽo nầy.

Chắc chắn là như thế!

Hãy dành lòng mình để thờ phượng Chúa ngay trong mùa Giáng sinh nầy bạn nhé! (**)

Kính chúc quý độc giả một mùa Giáng sinh nhiều niềm vui và một năm mới bình an trong Chúa Cứu Thế!

California, mùa Giáng sinh 2020

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 (*): Những câu Kinh thánh trong bài viết là trích từ Kinh thánh Bản Truyền Thống (BTT)

(**): Với những độc giả là những người chưa tin nhận Chúa Giê-su, sau khi đọc bài viết nầy mà lòng được cảm động để tin Chúa, thì xin mời bạn bấm vào phần “Lời cầu nguyện tin Chúa” chúng tôi có để sẵn trong trang web nầy, và lặp lại theo những lời ấy là bạn sẽ trở nên con cái của Đức Chúa Trời.

Nào, xin mời bạn cùng đến với Chúa Cứu Thế để cùng thờ phượng Ngài với chúng tôi!

Nguồn Vui Giáng Sinh

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống. 10 Nầy sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta.” – 1 Giăng 4:9-10
“Vì Ngài sẽ ban lịnh cho thiên sứ Ngài, bảo gìn giữ ngươi trong các đường lối ngươi.” – Thi-thiên 91:11

Bạn ơi Chúa đã đến đây,
Vì yêu nên đã dang tay cứu người,
Ngài ban sự sống đời đời,
Giãi bày Ý Thánh, Ngôi Lời hiển vinh,
Chữa lành thể xác, tâm linh,
Ban nguồn hy vọng, an bình mọi nơi,
Yêu thương, nâng đỡ, không rời,
Quan tâm dẫn dắt cuộc đời theo Cha!
Nguồn Vui giáng thế cho ta,
Chớ nên chậm trễ, bỏ qua điều này!
Chúa Giê-xu đã đến đây,
Nhờ Ngài ta sống mỗi ngày bình an,
Tương lai về Nước Thiên Đàng,
Là Nhà vĩnh cửu đầy tràn phước thiêng!
Mở lòng tiếp nhận ngay liền,
Chúa Giê-xu đã giáng sinh xuống trần,
Bạn mau mạnh mẽ đến gần,
Quỳ bên chân Chúa xin ân điến Ngài!
Cuộc đời đổi mới từ đây,
Ngài cho thiên sứ bao vây giữ gìn,
Từng giây từng phút hành trình,
Chúa cho bạn được an bình thỏa vui!

Tiểu Minh Ngọc

XIN CHO CON NHƯ MÁNG CỎ MỞ TOANG…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Giáng sinh đầu tiên thật đơn sơ
Ma-ri sinh Chúa nơi chuồng bò
Lấy khăn quấn Chúa cho đủ ấm
Giữa đêm khuya lạnh chốn bơ vơ…

Giáng sinh đầu tiên có mục đồng
Lắng nghe tiếng phán từ thinh không
“Đừng sợ, đây là tin mừng lớn” (1)
Chúa đã hạ sinh, đến ngắm trông…

Giáng sinh đầu tiên, có sứ trời
Ngợi khen danh Chúa ở khắp nơi
Bình an dưới đất đầy ân trạch (2)
Một bản tình ca thật tuyệt vời…

Giáng sinh đầu tiên, các kẻ chăn
Tấm lòng thành kính đến viếng thăm
Thấy Ma-ri, Giô-sép và Con trẻ
Máng cỏ đơn sơ, Cứu Chúa nằm…

Giáng sinh đầu tiên, thật đáng yêu
Ma-ri ghi nhớ hết mọi điều
Để tâm suy niệm tình yêu Chúa
Một tình yêu thật quá cao siêu…

Giáng sinh đầu tiên, đáng nhớ sao
Tấm lòng thờ Chúa cứ dâng trào
Chiêm nghiệm, suy tư về Cứu Chúa
Là điều cần học hỏi biết bao!..

Giáng sinh ngày nay quá ồn ào
Chú tâm chưng diện để trương phô
Hơn thua, lớn nhỏ, quê và phố
Máng cỏ lòng mình thật khan khô…

Giáng sinh ngày nay, chỉ để vui
Bù bao ngày tháng bị chôn vùi
Trong vòng danh lợi quyền trần thế
Tín đồ Nô-ên để gặp người…

Giáng sinh ngày nay, cần nghĩ suy
Bớt đi hào nhoáng, hình thức đi
Tập trung tấm lòng vào Cứu Chúa
Rao báo Tin Mừng, nhớ khắc ghi…

Giáng sinh đến, con xin Ngài thương xót
Tha thứ con những yếu đuối bất toàn
Xin cho con như máng cỏ mở toang
Đón nhận Chúa, lòng khiêm nhu phụng vụ…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc
(1): Lu-ca 2: 10
(2): Lu-ca 2: 14

Yêu Thương Và Nhân Từ

Thơ: Tiểu Minh Ngọc


“Đức Giê-hô-va từ thuở xưa hiện ra cùng tôi và phán rằng: Phải, ta đã lấy sự yêu thương đời đời mà yêu ngươi; nên đã lấy sự nhân từ mà kéo ngươi đến.” – Giê-rê-mi 31:3
“hãy bước đi trong sự yêu thương, cũng như Đấng Christ đã yêu thương anh em, và vì chúng ta phó chính mình Ngài cho Đức Chúa Trời làm của dâng và của tế lễ, như một thức hương có mùi thơm” – Ê-phê-sô 5:2

Lời Ngài đã hứa tự ban đầu,
Chúa mãi yêu thương, chẳng đổi đâu,
Thương xót mọi người, trên khắp đất,
Đời đời tình Chúa, thật bền lâu!
Nhân từ Ngài kéo ta về lại,
Trong Chúa toàn năng, thật nhiệm màu,
Đặt để trong lòng, tình Đấng Christ,
Anh em thương mến càng đậm sâu!

Cầu xin tình Chúa luôn tuôn chảy,
Thắm thiết, bao la, mãi ngập lòng,
Giúp đỡ mọi người, yêu tất cả,
Nhân từ, mềm mại, dễ tương thông!
Hy sinh thành thật, cho nhau hết,
Sốt sắng, kính nhường, chẳng đổi lòng,
Rao giảng Tin Lành ra khắp đất,
Cho người thoát khỏi chốn hư không!

Ngợi khen cảm tạ, Chúa thành tín,
Hằng hữu duy Ngài, đáng cậy trông,
Cảm tạ tình Cha, luôn bảo bọc,
Vui mừng đón nhận, phước linh công!

Tiểu Minh Ngọc

CẢM NHẬN GIÁNG SINH

Thơ: Thanh Hữu

 Một Con Trẻ được sinh cho chúng ta, tức là một con trai được ban cho chúng ta;Quyền cai trị sẽ đặt trên vai Ngài. Danh Ngài là: “Đấng Kỳ Diệu, Đấng Cố Vấn, Đức Chúa Trời Quyền Năng, Cha Đời Đời, Chúa Bình An.” (Ê-sai 9:5)

Giáng sinh thế giới nghĩ gì,
Phải chăng chỉ có lễ nghi nhà thờ ?
Chuẩn bị quà cáp trẻ thơ,
Tiệc tùng ca hát, nhạc mơ thiên thần?

Giáng sinh trông đợi hồng ân,
Một nguồn phước hạnh tuyệt trần Chúa ban.
Quí hơn báu vật trần gian,
Giá trị cõi thế, thiên đàng đời sau.

Giáng sinh, kế hoạch nhiệm mầu,  [1]
Thiên Chúa giáng hạ khởi đầu kỷ nguyên.
Tình yêu chiến thắng tội khiên,
Đem nguồn phước hạnh thượng thiên cho người.

Giáng sinh tìm Chúa ai ơi,
Trong Ngài là cả Ngôi Lời càn khôn. [2]
Là Đấng cứu rỗi linh hồn.
Đường đi, chân lý, sống còn đời ta. [3]

Giáng sinh tìm lại trời hoa,
Thiên thần ca hát người ta vui mừng, [4]
Giáng sinh vũ trụ phục hưng,
Sao trời nhảy múa vang lừng trời đông. [5]

Giáng sinh mời Chúa vào lòng,
Tôn thờ cảm tạ cầu mong linh quyền.
Năng lực sức mới thượng thiên,
Như sông tràn chảy khắp miền xanh tươi. [6]

Giáng sinh loan báo cho người,
Ai ơi tin nhận Con Trời cứu ân.
Vượt qua đau khổ trầm luân,
Bước vào vinh hiển lãnh phần vĩnh sinh. [7]

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2020

[1] Rô-ma 16:25
[2] Giăng 1:1-4
[3] Giăng 14:6
[4] Lu-ca 2: 13
[5] Ma-thi-ơ 2: 2, 9
[6]  Giăng 7:38
[7] Giăng 6:40

MẤY NGÀN NĂM TÌNH ẤY VẪN THIẾT THA…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Chúa giáng sinh mấy ngàn năm thuở trước
Bày tỏ tình Trời hạ cố cứu tội nhân
Từ trời cao, Chúa giáng xuống dương trần
Thành nhục thể, nơi chuồng chiên, máng cỏ… (1)

Chúa giáng thế để làm người thật rõ
Biết đau buồn, biết mỏi mệt như ta
Sống cuộc đời nghèo khó, chẳng nề hà
Ngài vô tội, một mình Ngài vô tội…(2)

Ngài sống giữa một trần gian tăm tối
Rao giảng đạo Trời, đuổi quỷ, chữa lành
Bao phép lạ Ngài làm giữa thiên thanh
Bày tỏ rõ Ngài là Con Thượng Đế…

Lên thập giá, Chúa Giê-su chết thế
Thay con người tội lỗi của chúng ta
Ngài sống lại làm kinh khiếp quỷ ma
Cầm chìa khóa sự chết, Ngài chiến thắng…(3)

Tạ ơn Chúa, tình Trời ban cho sẵn
Mấy ngàn năm tình ấy vẫn đậm đà
Mấy ngàn năm tình ấy vẫn thiết tha
Mong bạn đến, đón nhận tình yêu Chúa…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

(1): Lu-ca 2: 7
(2): I Phi-e-rơ 2: 22
(3); Khải huyền 1: 17, 18

TÌNH YÊU CỦA CHÚA…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Tình yêu của Chúa thật lớn lao
Yêu ta, Chúa đã giáng sinh vào
Trần gian tăm tối, đầy tội lỗi
Chuồng chiên, máng cỏ thấp hèn sao…

Tình yêu của Chúa đẹp lắm thay
Mối tình Thiên thượng được giải bày
Thượng Đế thành người trong nhục thể
Giãi bày Cha cho chúng ta hay… (1)

Tình yêu của Chúa thật thâm sâu
Vì yêu, Ngài không chỗ gối đầu (2)
Sống đời nghèo khó, rồi chịu chết
Thân treo thập tự mấy giờ lâu…

Tình yêu của Chúa quá cao vời
Yêu ta cho đến lúc tàn hơi
Chết rồi sống lại, sống mãi mãi
Ban cho ta sự sống đời đời…

Chúa yêu ta, một tình yêu mặc dầu
Dầu ta đầy tội lỗi, xứng gì đâu
Chúa yêu ta, nên Ngài xuống thế
Mấy ngàn năm, tình Chúa vẫn bều lâu…

Mấy ngàn năm, tình Chúa vẫn bền lâu
Giáng sinh nay, Chúa mong bạn cúi đầu
Mở lòng ra, để tình Chúa lên ngôi
Thì phước hạnh muôn nghìn năm miên viễn…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

(1): Giăng 1: 18
(2): Lu-ca 9: 58

MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…KHIÊM NHƯỜNG

Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu

Kính chào quý độc giả,

Mùa Giáng sinh đã và đang đến với mỗi một người trong chúng ta.

Mỗi mùa Giáng sinh đến, chúng ta thường không thể nào quên được hình ảnh Hài nhi Giê-su nằm trong máng cỏ của chuồng chiên.

Thi sĩ Cơ-đốc Thanh Hữu đã từng có bài thơ viết về “Máng cỏ” khá hay, xin trích một vài câu để chúng ta  cùng thưởng thức:

“Tôi ưa thích một mô hình máng cỏ,
Trông đơn hèn phủ bởi chiếc khăn thô,
Có mùi hôi phảng phất giữa chiên bò
Hài nhi thánh vừa sinh ra nằm ngủ.

Đây tình yêu và khiêm nhu hội tụ,
Đây thiên đàng và nhân thế gặp nhau.
Đấng vạn năng, đấng cao cả nhiệm mầu
Thành em nhỏ, thơ ngây trông yếu đuối…”

(Máng cỏ – Thanh Hữu)

Quả thật vậy, hình ảnh Hài Nhi Thánh Giê-su nằm trong máng cỏ là một hình ảnh độc đáo của “tình yêu và khiêm nhu hội tụ”.

Cứ mỗi lần đọc câu chuyện Giáng sinh được Kinh thánh ghi lại trong sách Tin Lành Lu-ca, chương 2, câu 1 đến câu 21, nhất là phần ký thuật sau đây:

“Đang khi hai người ở nơi đó, thì ngày sanh đẻ của Ma-ri đã đến. 7 Người sanh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con mình, đặt nằm trong máng cỏ, vì nhà quán không có đủ chỗ ở. 8 Vả, cũng trong miền đó, có mấy kẻ chăn chiên trú ngoài đồng, thức đêm canh giữ bầy chiên. 9 Một thiên sứ của Chúa đến gần họ, và sự vinh hiển của Chúa chói lòa xung quanh, họ rất sợ hãi. 10 Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ làm một sự vui mừng lớn cho muôn dân; 11 ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu thế, là Christ, là Chúa. 12 Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ. 13 Bỗng chúc có muôn vàn thiên binh với thiên sứ đó ngợi khen Đức Chúa Trời rằng: 14 Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người! 15 Sau khi các thiên sứ lìa họ lên trời rồi, bọn chăn nói với nhau rằng: Chúng ta hãy tới thành Bết-lê-hem, xem việc đã xảy đến mà Chúa cho chúng ta hay. 16 Vậy, họ vội vàng đi đến đó, thấy Ma-ri, Giô-sép, và thấy con trẻ đang nằm trong máng cỏ..” (Câu 6-16) là lòng ta trào dâng biết bao cảm xúc yêu thương, tôn kính vô vàn  về hình ảnh Hài Nhi Giê-su nằm trong máng cỏ.

Có ít nhất ba lần, văn sĩ-bác sĩ kiêm sử gia Lu-ca ghi lại hình ảnh hài nhi nằm trong máng cỏ trong mấy câu Kinh thánh ngắn ngủi đó. Rõ ràng văn sĩ Lu-ca đã có dụng ý muốn nhấn mạnh đến hình ảnh nổi bật nhất đó trong câu chuyện của mình.

Nếu một lần nào đó, đột nhiên trong cuộc sống, chúng ta  nhìn thấy hình ảnh một em bé được sinh ra nằm trong…máng cỏ hôi hám thì chúng ta  có cảm thấy…chạnh lòng không? Và bạn có muốn làm một điều gì đó để giúp cho một hoàn cảnh đáng thương như thế không? Tôi nghĩ, bạn cũng như tôi khi gặp một cảnh tượng như thế thì chúng ta sẽ rất dễ…chạnh lòng và dễ…ra tay nghĩa hiệp để cứu giúp cho người ta.

Chỉ cần gặp một cảnh tượng như thế thôi thì ai trong chúng ta cũng khó lòng làm ngơ mà bỏ đi được phải không bạn?

Nhưng bạn biết không, em bé nằm trong máng cỏ trong câu chuyện Giáng sinh cách đây hơn hai ngàn năm, không phải là một em bé bình thường như một em bé nào của trần gian nầy đâu, nhưng đó chính là Đức Chúa Trời trong thân xác con người như chúng ta.

Hài nhi nằm trong máng cỏ năm xưa chính là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa toàn năng. Ngài là Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ và con người.

Kinh thánh chép về Ngài rằng: Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời. Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời.  Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.  (Sách Giăng, chương 1, câu 1-3)

Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa vĩ đại, nhưng bằng lòng giáng sinh xuống nơi trần gian tội lỗi nầy, bằng lòng sinh ra trong máng cỏ chuông chiên hôi hám. Vì sao vậy?

Lý do của mọi lý do đó là vì Ngài yêu thương chúng ta là những tội nhân.

Đức Chúa Giê-su đã tự bỏ mình đi bằng lòng trở nên một em bé bọc bằng khăn nằm trong máng cỏ. Hơn thế nữa, Ngài còn tự hạ mình xuống để chấp nhận cái chết thấp hèn nhất là chết trên thập tự giá, đổ huyết vô tội ra để cứu chuộc chúng ta ra khỏi tội lỗi.

Đức Chúa Giê-su được mệnh danh là Vua của các vua và Chúa của các chúa. Ngài có tất cả mọi điều tốt đẹp vinh diệu trên Thiên đàng vinh hiển tột đỉnh, nhưng Ngài đã bằng lòng từ bỏ tất cả để xuống trần gian làm người và rồi tình nguyện chịu chết trên thập tự giá. Ngài hạ mình xuống tột cùng để chuộc tội cho chúng ta.

Thánh Phao-lô đã nói về sự khiêm nhường, hạ mình cùng tột của Chúa Cứu Thế như sau:

“Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; 7 chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; 8 Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. 9 Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, 10 hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, 11 và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 6-11)

Là Thượng Đế toàn năng, nhưng lại bằng lòng sinh ra nơi chuồng chiên máng cỏ, rồi lại bằng lòng chấp nhận cái chết nhục nhã nhất là chết trên cây thập tự để cứu tội nhân. Thiết tưởng, không có một ai trong suốt cả cõi lịch sử của nhân loại có một cuộc đời khiêm nhường giống như Chúa Giê-su.

Chúa Giê-su chính là Chúa của sự khiêm nhường!

Chúa đã hạ cố xuống làm người ở giữa vòng chúng ta để cảm thương mọi yếu đuối của chúng ta, và rồi chịu chết vì chúng ta để cứu chuộc chúng ta ra khỏi tội lỗi.

Mỗi lần dự lễ Giáng sinh nhìn thấy hình Hài Nhi Thánh nằm trong máng cỏ, bạn có nhận biết sự khiêm nhường cùng tột của Chúa Cứu Thế không? Bạn có cảm nghĩ như thế nào về sự khiêm nhường ấy???

Cứ mỗi lần đọc lại câu chuyện Giáng sinh trong Kinh thánh sách Lu-ca, và nhìn hình ảnh Hài Nhi Giê-su nằm trong máng cỏ được trang trí mỗi dịp Lễ Giáng sinh là lòng mỗi chúng ta  cảm động vô ngần về sự hạ mình, khiêm nhường không thể hiểu được của Chúa Cứu Thế.

Và mỗi khi nhớ đến hình ảnh khiêm nhường kỳ diệu ấy của Chúa Cứu Thế, chúng ta  luôn luôn tự nhủ với lòng mình rằng: Xin Chúa cho con học nơi gương khiêm nhường của Ngài để hầu việc Ngài và phục vụ anh chị em mình trong cộng đồng đức tin cũng như với đồng bào đồng loại của mình.

Rất dễ để chúng ta lên mình kiêu ngạo với người khác, khi mình có được một chút khả năng hay kiến thức nào đó. Rất dễ để chúng ta xem thường người khác khi mình làm được một điều gì đó phải không bạn? Rất dễ để chúng ta khoe khoang khi chúng ta có được một chút danh vọng, địa vị hay sắc đẹp? Và nhiều cái “rất dễ” khác  nữa… Bạn và tôi đều có một điểm chung là rất…ghét thói kiêu ngạo, và ghét những con người kiêu ngạo, nhưng chúng ta lại rất dễ lên mình kiêu ngạo, rất dễ…xem thường người khác lắm. Bạn có đồng ý như thế không?

Một trong những cách đễ giữ mình khỏi tính kiêu ngạo, ấy là phải học theo gương Chúa Cứu Thế, từ bỏ mình đi và xem người khác như tôn trọng hơn mình như lời Chúa đã dạy: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 3).

Kinh Thánh cũng chép rằng: “Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.” (Sách Gia-cơ, chương 4, câu 6)

Một khi ai đó trở thành đối tượng bị Đức Chúa Trời…chống cự thì chỉ có…chết mà thôi! Ngược lại, một khi ai đó là đối tượng của sự ban ơn của Ngài thì thôi, không còn gì phước hạnh hơn nữa đâu!

Bạn muốn trở thành đối tượng nào trước Chúa???

Nhân nói chuyện khiêm nhường,  chợt nhớ đến một câu chuyện cảm động như sau:

“Hoàng đế Alexis nổi tiếng khiêm nhường của nước Nga. Ông rất thương yêu dân và thường vi hành, làm một thường dân để sống và cảm thông với họ trong cuộc sống. Một ngày kia, ông giả dạng làm người ăn mày, đi khắp nơi để xem dân chúng sống ra làm sao. Một buổi chiều ông gặp một bác tiều phu nghèo khó với gánh củi nặng trên vai đang trên đường về đến nhà. Hoàng đế cùng vào nhà với bác tiều phu nghèo và  hỏi, “Bác có gì ăn, cho tôi ăn với, vì tôi đói quá.” Trong nhà có gì ăn được, bác tiều phu đều mang ra để đãi vị hoàng đế giả dạng ăn mày. Vài ngày sau, vị hoàng đế tiếp tục trở lại, xin ăn, và bác tiều phu vẫn đón tiếp người ăn mày giả dạng này một cách vui vẻ, không chút cằn nhằn, khó chịu. Một ngày kia, vị hoàng đế không còn giả dạng làm người ăn mày nữa, nhưng trong tư cách một ông vua trên xa giá lộng lẫy với một đoàn tùy tùng đi theo rất oai nghi, đến thăm nhà người tiều phu tốt bụng nọ. Bác tiều phu lúc đầu  nhìn thấy vua vào nhà mình thì khiếp sợ, nhưng khi nhận ra đức vua chính là ngươi ăn mày mà mình đã đón rước thì bác tiều phu rất vui mừng. Lúc đó, vua mới nói với người tiều phu rằng, “Nhà ngươi là người tốt bụng. Trẫm giả dạng làm người bần cùng mà nhà ngươi vẫn đón tiếp vui vẻ, niềm nở, không chút khó chịu. Hôm nay, trẫm đến đây và mang theo cả xe đồ giá trị cùng nhiều bạc vàng để thưởng cho nhà ngươi vì tấm lòng tốt đó. Ngoài ra, nhà ngươi còn cần gì thêm nữa, trẫm cũng sẵn sàng ban cho.” Lúc đó, bác tiều phu nói, “Thưa bệ hạ, thần không muốn gì hơn nữa cả, thần chỉ mong ước một điều, đó là thỉnh thoảng, nếu được, xin bệ hạ ghé đến nhà của thần để ăn cơm và nói chuyện ạ!”

Một câu chuyện thật cảm động và đáng yêu biết bao!

Tấm lòng nào có được Chúa Giê-su ngự vào là một phước hạnh lớn hơn bất cứ phước hạnh nào của thế gian nầy!

Người Nhật Bản có câu “Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu”, một câu nói thật sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về sự khiêm nhường trong cuộc sống. Lúc đáng…hãnh diện nhất, lúc đáng…tự hào nhất là lúc chúng ta cần khiêm nhường nhất; giống như bông lúa lúc chín thì…cúi đầu xuống vậy.

Chúa Giê-su đã hạ mình, khiêm nhường đến tột cùng, nên Đức Chúa Trời đã vui lòng mà đem Ngài lên rất cao và ban cho Ngài danh trên tất cả mọi danh, như lời Kinh thánh chép: “Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 9-11)

Cảm tạ Đức Chúa Trời!

Bất cứ người nào học theo gương Chúa Giê-su sống một đời sống  hạ mình, khiêm nhường, đều sẽ được Đức Chúa Trời trọng dụng và ban phước chẳng sai!

Nhân mùa Giáng sinh này, xin Chúa cho mỗi một con cái Chúa học tập tâm tình hạ mình, khiêm nhường tuyệt vời của Chúa Giê-su để sống và làm theo, hầu cho đời sống  chúng ta được Chúa thương xót và ban phước.

Chúa Giê-su bằng lòng ngự nơi máng cỏ thấp hèn năm xưa và biến máng cỏ đó thành một vật dụng nổi tiếng khắp thế giới từ đó đến nay, không ai là không biết đến; thì Ngài cũng sẵn sàng ngự vào tấm lòng đơn sơ, hèn hạ của bạn cũng như của tôi, và biến đổi đời sống  hèn mọn nầy trở thành một đời sống  sung mãn và phước hạnh miên viễn.

Mỗi chúng ta đã sẵn sàng để Chúa Giê-su ngự vào đời sống của mình và đã được Ngài biến đổi để trở thành một người con trong nhà của Ngài.

Cảm tạ Chúa đã thương chúng con và cứu chúng con, sử dụng cuộc đời đơn sơ nầy của chúng con cho công việc nhà Ngài!

Xin chọn mấy vần thơ của BTN để kết thúc bài viết nầy và như là lời mời gọi mỗi một chúng ta  đến với Chúa Cứu Thế, Chúa của sự khiêm nhường ngay trong mùa Giáng sinh nầy để cuộc đời của mỗi chúng ta  được Chúa ban phước:

“Ôi máng cỏ đơn sơ, người khinh miệt
Nhưng từ khi Con Thánh hạ sinh nằm
Kể từ khi Cứu Chúa đến viếng thăm
Máng cỏ được biết bao người yêu quý.

Bạn cùng tôi, dù người không để ý
Chẳng quan tâm, chẳng chia sẻ vui buồn
Bạn đừng sợ, Thiên Chúa vẫn yêu luôn
Mời bạn đến cùng tôi thờ Đấng Thánh.”

Vâng, xin trân trọng mời bạn cùng  đến tôn thờ Đấng Thánh ngay hôm nay! (*)

Kính chúc quý Mục sư, tín hữu và quý thân hữu  gần xa một mùa Giáng sinh  tràn đầy ơn lành từ Chúa Giê-su, Đấng Khiêm Nhường ban cho.

A men!

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Với quý độc giả là những người chưa tin nhận Chúa Giê-su, sau khi đọc bài viết nầy và lòng được cảm động để tin nhận Ngài, thì xin mời bấm vào phần “Lời cầu nguyện tin Chúa” có để sẵn trong trang web nầy, và lặp lại theo “lời cầu nguyện gởi ý” ấy là bạn sẽ trở nên con cái của Ngài.

Xin mời bạn cùng đến tin nhận và tôn thờ  Chúa Giê-su!