7 Cơ Hội

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào.” – Ê-sai 55:6-7

Con đường phước hạnh bắt đầu bằng sự tìm kiếm ý Chúa và từ bỏ tội lỗi. Những ai nắm lấy cơ hội này, thì sẽ kinh nghiệm được lòng thương xót và sự ban cho dư dật của Ngài. Đối với dân Y-sơ-ra-ên nói riêng, và mọi tín nhân nói chung, Chúa cho chúng ta có cơ hội để ăn năn, để hầu việc Ngài, để rao giảng Tin Lành, để kêu cầu Chúa trong khi Chúa ở gần và chúng ta có cơ hội gặp được Ngài; như lời tiên tri Ê-sai đã bày tỏ, “Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần” (Ê-sai 55:6). Tục ngữ xưa có câu, “Cơ hội hiếm khi đến hai lần” hay là “Cơ hội bị quên thì không trở lại”. Lời Chúa qua tiên tri Ê-sai kêu gọi dân sự phải ăn năn trở vê, để nhận hồng ân cứu rỗi của Ngài. Đây là điều trong cuộc sống mà mọi người không nên bỏ qua. Hôm nay là ngày cứu rỗi; “Vì Ngài phán rằng: Ta đã nhậm lời ngươi trong thì thuận tiện, Ta đã phù hộ ngươi trong ngày cứu rỗi. Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi” (2 Cô-rinh-tô 6:2).

Chúa Giê-xu là gương sáng cho chúng ta nói theo về cách sống biết tận dụng cơ hội, thời gian cách trọn vẹn, Chúa nói, “Trong khi còn ban ngày, ta phải làm trọn những việc của Đấng đã sai ta đến; tối lại, thì không ai làm việc được” (Giăng 9:4). Lời sứ đồ Phao-lô khuyên chúng ta, phải nắm lấy cơ hội, “Hãy lợi dụng thì giờ, vì những ngày là xấu. Vậy chớ nên như kẻ dại dột, nhưng phải hiểu rõ ý muốn của Chúa là thế nào” (Ê-phê-sô 5:16-17). Sau đây là 7 cơ hội mà chúng ta ít nhất có thể làm, không bỏ qua khi chúng ta có thời gian và dịp tiện để làm.

Thứ nhứt, cơ hội tìm kiếm Chúa trong mọi nan đề cuộc sống, vì biết rằng Chúa luôn lắng nghe và ở gần để giúp đỡ chúng ta vượt qua khó khăn, “Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần” (Ê-sai 55:6).

Thứ hai, cơ hội để ăn năn tội với Chúa, “trong khi còn nói rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng, như lúc nổi loạn” (Hê-bơ-rơ 3:15); “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn” (2 Phi-e-rơ 3:8).

Thứ ba, cơ hội tự do khỏi tội lỗi, phải tránh xa tánh xác thịt, mà sống yêu thương và phục vụ lẫn nhau, “Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau” (Ga-la-ti 5:13).

Thứ tư, cơ hội đổi mới, biến hóa tâm thần mình, để biết Ý Chúa cho chúng ta, “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” (Rô-ma 12:2).

Thứ năm, cơ hội sống khôn ngoan, suy gẫm và làm theo Lời Chúa, “Quyển sách luật pháp này chớ xa miệng ngươi, hãy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong; vì như vậy ngươi mới được may mắn trong con đường mình, và mới được phước” (Giô-suê 1:8).

Thứ sáu, cơ hội làm lành, gieo giống tốt, như người Sa-ma-ri khi thấy một người trên đường bị cướp và bị đánh đập, ông đã đến giúp liền, chứ không như “thầy tế lễ” và “người Lê-vi” đã bỏ cơ hội giúp đỡ người bị nạn này, như được nói trong Lu-ca 10:33-34, “Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người đó, ngó thấy thì động lòng thương; bèn áp lại, lấy dầu và rượu xức chỗ bị thương, rồi rịt lại; đoạn, cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán, mà săn sóc cho.” “Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong đức tin” (Ga-la-ti 6:10). “Chớ hề dối mình; Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy” (Ga-la-ti 6:7).

Thứ bảy, cơ hội khuyên bảo, khíck lệ anh em trong Chúa, đồng thời cũng rao giảng Tin Lành cho người chứa biết Chúa; như Lời Chúa trong Hê-bơ-rơ 3:13, “Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là Ngày nay, hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng”; “hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời, hãy đem lòng rất nhịn nhục mà bẻ trách, nài khuyên, sửa trị, cứ dạy dỗ chẳng thôi” (2 Ti-mô-thê 4:2); “Hãy lấy sự khôn ngoan ăn ở với những người ngoại, và lợi dụng thì giờ” (Cô-lô-se 4:5).

Nguyện xin Chúa giúp chúng con luôn nắm lấy cơ hội Ngài ban, tìm kiếm mặt Ngài, biết ăn năn, tránh xa tội lỗi, biến hóa đời mình, sống làm theo Lời Chúa, khuyên bảo lần nhau, truyền rao Tin Lành, làm lành; để đời sống chúng con làm đẹp lòng Chúa và Tin Lành được truyền ra! Amen!


Hãy tìm kiếm Chúa khi gặp được,
Cầu khẩn Danh Cha, khi ở gần,
Cơ hội thời gian, không trở lại,
Hãy mau nắm lấy những hồng ân!
Đừng cho dịp tiện qua đi mất,
Biến hóa đời mình, hết mọi phần,
Tâm trí linh hồn theo Lời Chúa,
Tin Lành rao giảng đến muôn dân!

Ngọc Huỳnh Bích

Ghi-chú:
“Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, phó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho” (Ê-sai 49:8)
“Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong đức tin” (Ga-la-ti 6:10).
“Vậy, đang khi còn có lời hứa cho vào sự yên nghỉ Chúa, hãy lo sợ, kẻo trong chúng ta có ai bị trừ ra chăng” (Hê-bơ-rơ 4:1).
“Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ” (Ga-la-ti 6:2)

MẤY NGÀN NĂM, TÌNH ẤY VẪN ĐẬM ĐÀ…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Giáng sinh đến, nhắc ta tình yêu Chúa
Lớn lao thay, Thượng Đế trở nên người
Từ trời cao, Chúa hạ cố vào đời
Tình yêu ấy, một tình yêu bất tuyệt…

Giáng sinh đến, không quên đêm bất diệt
Giữa đêm khuya, sương lạnh xuống tràn đầy
Ôi chuồng chiên, máng cỏ đơn sơ đây
Nơi Thiên tử vào trần gian là thế đó…

Giáng sinh đến, nhớ mục đồng thật rõ
Lòng vội vàng tìm đến Bết-lê-hem
Tìm Con trẻ trong máng cỏ mà xem
Rồi trở về ngợi ca Hài Nhi Thánh…

Giáng sinh đến, lòng ta đầy phước hạnh
Biết ơn Trời đã giáng thế cứu ta
Biết ơn Trời ban phương pháp giải hòa
Giê-su Christ, Đấng Thần – Nhân cứu độ…

Giáng sinh đến, mời bạn cùng hội ngộ
Trong tình Ngài lai láng đã ban ra
Mấy ngàn năm, tình ấy vẫn đậm đà
Mời bạn đến nhận tình Ngài bạn nhé…

Mời bạn đến, nhận tình Ngài bạn nhé
Đừng chần chờ, do dự với tính toan
Đừng mải mê tìm danh lợi, bạc vàng
Đời không Chúa rồi ra vô nghĩa hết…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

THẤY ĐƯỢC  VÀ KHÔNG THẤY ĐƯỢC

Thơ: Thanh Hữu

Chúng ta không chú tâm đến những điều thấy được, nhưng chú tâm đến những điều không thấy được. Vì những điều thấy được chỉ là tạm thời, còn những điều không thấy được là vĩnh cửu. (2 Cô-rinh-tô 4:18)

Ta đang sống, trong thời gian sau rốt,
Hưởng dụng nhiều phát minh mới tiện nghi.
Từ “cell phone”, “internet wifi”
Bao ứng dụng, trong tầm tay lướt mạng.

Thấy tin tức, trong Google vô hạn,
Thấy ảnh hình trong Facebook khoe khoang.
Thấy twitter, lời xấu tốt vạn ngàn,
Đã đầy dẫy, trong không gian ảo ảnh.

Ôi thế giới, với bao điều bất định,
Với bao điều suy thịnh, và hợp tan.
Ta tìm đâu, thánh thiện giữa gian ngoan,
Đâu ngay thật, giữa muôn ngàn giả dối ?

Ôi hỡi Chúa, Ngài thấy mọi đường lối,
Thấy lòng người, thấy thấy xảo quyệt mưu mô.
Thấy khiêm nhu, thấy những kẻ tự cao, [1]
Đang vật lộn giữa biển trần hư ảo.

Xin cho con, có tầm nhìn thiên đạo,
Thấy cõi trời, vương quốc Chúa vĩnh sinh.
Thấy yêu thương trong cứu rỗi hồn linh,
Thấy cơ nghiệp đầy vinh quang thánh thiện.

Con tin chắc, khi Con Trời tái hiện,
Với uy quyền của trời đất trong tay. [2]
Nâng con lên vượt khỏi thế giới nầy,
Con chiêm ngưỡng Đấng cầm quyền vũ trụ. [3]

Nhìn thế giới, bao phồn hoa vần vũ,
Danh lợi quyền, như lá rụng gió bay.
Đang tụ về một thời điểm tương lai,
Chờ thiêu đốt, thành hư vô cát bụi. [4]

Lời Chúa hứa, khiến con được an ủi,
Con vui mừng, đầy hy vọng trông mong.
Nhìn lên cao thấy rộn rã trong lòng,
Chờ nghe tiếng kèn vang thiên sứ thổi.[5]

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2020

[1] Thi-thiên 139:2 Thi-thiên 69:5
[2] Ma-thi-ơ 28:18
[3] Khải-huyền 5:13
[4]  2 Phi-e-rơ 3:7
[5]  Ma-thi-ơ 24:31

Xé Lòng, Đừng Xé Áo

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Hãy xé lòng các ngươi, và đừng xé áo các ngươi. Khá trở lại cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; vì Ngài là nhân từ và hay thương xót, chậm giận và giàu ơn, đổi ý về sự tai vạ.” – Giô-ên 2:13
“Nầy, Chúa muốn sự chân thật nơi bề trong; Chúa sẽ làm cho tôi được biết sự khôn ngoan trong nơi bí mật của lòng tôi.” – Thi-thiên 51:6
“Các đường lối của người đều là trong sạch theo mắt mình; Song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái lòng” – Châm-ngôn 16:2

Xé lòng, đừng xé áo làm chi,
Chỉ có bề ngoài, chẳng ích gì,
Chúa biết mọi điều, mọi tư tưởng,
Hạ mình, tự xét, bước đường đi!
Nhân từ thương xót, Ngài tha thứ,
Chậm giận, giàu ơn, Đấng trị vì,
Kính Chúa, yêu người, trong tâm trí,
Hết lòng, hết sức, vững tin đi!

Làm vì kính Chúa, không vụ lợi,
Không phải ý riêng, hay giả hình,
Công chính, vâng lời, theo ý thánh,
Hầu cho Danh Chúa, được hiển vinh!
Loài người tự nghĩ là trong sạch,
Theo mắt phàm nhân, tư tưởng mình,
Nhưng Chúa nhìn xem, và cân nhắc,
Cái lòng có thật sống công minh?

Đừng nên giả dối, mau quay lại,
Từ bỏ xấu xa, đường lối tà,
Đổi mới hết lòng, và hết sức,
Tâm linh thánh hóa, về Nhà Cha!

Tiểu Minh Ngọc

KHAI THÔNG MẠCH NƯỚC

Thơ: Thank Hữu

CHÚA sẽ luôn luôn hướng dẫn ngươi; Đáp ứng yêu cầu ngươi trong nơi đất khô hạn; Ngài sẽ làm xương cốt ngươi mạnh mẽ; Ngươi sẽ như thửa vườn luôn tưới nước, như ngọn suối không bao giờ khô cạn. (Ê-sai 58:11).

Bao lần bạn thấy khô khan,
Thấy mình mệt mỏi nắng chang cõi trần.
Thấy như cạn kiệt phước ân,
Buồn lo chán nản hồn thân rã rời ?

Bao lần bạn thấy chơi vơi,
Bao kỳ vọng đã bốc hơi bay rồi.
Bao lần hối tiếc mây trôi,
Trông chờ mưa lớn xa xôi cuối trời ?

Đời ta Chúa đã thấy rồi,
Thấy nơi ta ở, biết nơi ta làm.
Biết những thử thách gian nan,
Rõ những ngày tháng khô khan trong đời.

Chúa hứa với bạn và tôi,
Đáp lời cầu nguyện trong nơi khô cằn.
Đem mưa phước hạnh bủa giăng,
Làm cho suối mát vẫn hằng tràn tuôn.

Y-sác khi thấy cạn nguồn,
Thấy trời hạn hán đất luôn khô cằn,
Muốn lìa đất hứa khó khăn,
Tạm trú Ai-cập kiếm ăn qua ngày. [1]

Vâng lời Chúa ở lại đây,
Đào lại giếng cũ tràn đầy nước trong. [2]
Được mùa, hưng thịnh gấp trăm [3]
Thỏa lòng ơn phước Chúa chăm nom mình.

Ai ơi, cố giữ đức tin,
Nhớ lại ơn phước linh trình đã qua. [4]
Đào sâu lời Chúa cho ta,
Sẽ thấy Nước Sống chảy ra tràn đầy.

Tình Chúa cao quá trời mây,
Sâu hơn biển lớn tràn đầy linh ân.
Cúi đầu cảm tạ Thần Nhân,
Cho con cơ nghiệp hưởng phần vĩnh sinh.

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2020

[1] Sáng thế ký 26: 1-2
[2] Sáng thế ký 26: 18
[3] Sáng  thế ký 26: 12
[4] Ca thương 3:21-24

ĐIỀU CHI TỒN TẠI?

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Đẹp làm sao cảnh thôn quê mộc mạc
Không khí trong lành rợp bóng cây xanh
Cuộc sống dân quê chân chất hiền lành
Đời bình dị như hoa đồng cỏ nội.
Thời gian qua mọi sự đều thay đổi
Thăm lại quê xưa nghe chút bùi ngùi
Còn thấy gì ngoài nỗi nhớ khôn nguôi
Hình ảnh cũ đã chìm vào ký ức.
Khung cảnh ngày xưa giờ đà chìm khuất
Tôi ngơ ngẩn nhìn như Từ Thức về quê
Không thể nhận ra ngay cả đường về
Còn đâu nữa cảnh thân quen ngày trước.
Tìm dấu tích xưa tựa như dòng nước
Cuốn đi rồi theo mộng ước ngày xuân
Dòng đời đổi thay trôi mãi không ngừng
Luôn chuyển biến như dòng sông nước chảy.
Quê hương còn đây, nay về thăm lại
Cảnh vật quê nhà xa lạ làm sao!
Hình ảnh ngày xưa tìm thấy nơi nao?
Lòng nuối tiếc với nỗi buồn mất mát.
Thời gian qua quê hương thay đổi khác
Vật đổi sao dời, quả thật không sai
Chúa nhắc nhở tôi dù muôn vật đổi thay
Lời Chúa hứa đời đời không thay đổi.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland WA 12.12.2012

NẾU LÒNG ƯA THÍCH

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Nếu lòng ưa thích khoe khoang
Thì tôi khoe Đấng khôn ngoan tuyệt vời!
Ngài dựng vũ trụ muôn loài
Làm nên mọi sự bởi lời phán tuyên.
Nếu lòng ưa thích rao truyền
Thì tôi rao báo tình yêu Chúa Trời
Giê-xu xuống thế cứu người
Đường đi, lẽ thật, Ngài là tình thương.
Nếu lòng ưa thích phô trương
Thì tôi mong muốn phô trương Chúa mình
Ngài yêu nhân loại hy sinh
Cứu người hư mất, tình yêu mặc dù.
Nếu lòng ưa thích phiêu lưu
Thì tôi theo Chúa Giê-xu trọn đời
Phiêu lưu kỳ thú, người ơi!
Thánh linh dẫn dắt sống đời tự do.
Nếu lòng ưa thích tò mò
Thì tôi tìm Chúa và công bình Ngài
Chúa ban ơn phước tràn đầy
Tỏ cho tôi biết chính Ngài thương yêu.
Nếu lòng ưa thích nói nhiều
Thì tôi nói đến những điều Chúa ban
Ngài gánh hết tội nhân gian
Nói sao cho hết ơn vàng thứ tha.
Nếu lòng ưa thích ngợi ca
Thì tôi ca ngợi Chúa đầy quyền năng
Lời Ngài linh nghiệm khuyên răn
Đổi thay người cũ thành người mới luôn.
Nếu lòng ưa thích dựa nương
Thì tôi chạy đến dựa nương nơi Ngài
Bên Chúa tôi có tương lai
Vì tôi đã được làm con cái Ngài.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, Wa 16.2.2012

TÂM SỰ SA-LÔ-MÔN

Thơ: Thanh Hữu

Bấy giờ Chúa nổi giận với Sa-lômôn, vì lòng vua đã xây bỏ Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã hiện ra cho vua hai lần,  đã truyền cho vua chớ theo các thần khác, nhưng vua không vâng theo mạng lịnh Chúa đã truyền. (1Các Vua 11:9-10)
 

Trần thế hỡi, ai còn đang vất vả,
Trong cuộc đời, tìm giàu có phồn vinh.
Hãy lắng nghe tôi tâm sự đời mình,
Để nhận thức, cội nguồn chân lý sống.

Tôi sinh ra, trong vương triều sống động,
Hưởng đặc quyền vương tử lúc sơ sinh.
Giáo dục trong quốc tử giám thành kinh,
Được thừa kế ngôi vua cha Đa-vit.

Có đầy đủ bao giàu sang quyền lực,
Nhiều cung tần, nhiều mỹ nữ, quí phi  [1]
Vàng đầy kho, châu báu chẳng thiếu gì.
Tôi hưởng thụ mọi thú vui trần thế.

Chúa cho tôi nhiều khôn ngoan, trí tuệ [2]
Vượt hơn người đầy kiến thức nhân sinh.
Viết châm ngôn, bình luận mọi qui trình,
Về luân lý về, thiên nhiên, xã hội.

Tôi hãnh diện về khôn ngoan vượt trội,  [3]
Về hùng cường, về danh tiếng oai phong.
Trong thâm tâm vẫn khắc khoải trong lòng,
Bao câu hỏi không bao giờ giải đáp.

Tôi ý thức, nhưng lòng không kiểm soát,
Biết Chúa Trời ban giàu có khôn ngoan.
Nhưng đam mê những cung nữ ngoại bang,  [4]
Đành phản Chúa, đi tôn thờ thần tượng. [5]

Chúa cảnh báo, tôi không hề khoan nhượng,
Không hạ mình, không sám hối ăn năn.
Cho đến khi án lệnh Chúa phán tuyên,
Tôi mất hết, đến cuối đời vô vọng…

Xin tâm sự, bạn ơi nên thận trọng,
Về ơn lành, phước hạnh Chúa đã ban.
Đừng coi thường, ân điển Chúa vạn ngàn,
Đừng phản bội, đừng vong ân bội nghĩa.

Khi nhắm mắt, cơ hội không còn nữa,
Mãi buồn lòng hối tiếc cõi hư vô.
Bao quyền uy, danh vọng tựa cỏ khô,
Chỉ cứu rỗi trong Linh Ân trường cữu.

 

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2020

[1] 1 Các Vua 11: 3
[2] 1 Các Vua 10:23
[3] 1 Các Vua 3:11-12
[4] 1 Các Vua 11: 2
[5] 1 Các Vua 11: 9-10

Bài Thơ Tháng Mười Một

Thơ: Tiểu Minh Ngọc


“Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài.” – Ê-sai 26:3
“Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi.” – Giăng 11:25
“Tôi sẽ cảm tạ Chúa trong hội lớn, Ngợi khen Ngài giữa dân đông.” – Thi-thiên 35:18
“Vậy, các ngươi hãy ăn năn và trở lại, đặng cho tội lỗi mình được xóa đi” – Công-vụ các Sứ-đồ 3:19

Tháng mười một, chiều về bất chợt,
Giữa ngày trưa, từng đợt người qua,
Lưa thưa chiếc lá la đà,
Một năm gần hết, thật là quá nhanh!

Ngồi nghĩ lại, phước lành, sự sống,
Chúa đã ban, rời rộng trọn năm,
Thánh Linh ngự ở trong tâm,
Dắt chăn từng bước, thì thầm dạy khuyên!

Đời có Chúa, năng quyền tuyệt đối,
Chẳng gì hơn, sớm tối trong Ngài,
Khôn ngoan tránh những lạc sai,
Vượt qua thử thách, tháng ngày bình an!

Cảm tạ Chúa, đã ban Ân Điển,
Chúa Giê-su, tận hiến đời mình,
Vì yêu Ngài đã giáng sinh,
Làm Đường cứu chuộc tâm linh con người!

Tháng mười một, vui cười, thỏa nguyện,
Hát ngợi khen, vững tiến theo Ngài,
Trong Danh Đấng Christ quyền oai,
Cùng nhau truyền bá Ngôi Hai – Con Trời!

Tình yêu Chúa gọi mời ta đến,
Hãy ăn năn, kính mến yêu Ngài,
Sống tin cậy Chúa tốt thay,
Linh hồn được sống mỗi ngày bình an!

Tiểu Minh Ngọc

MÙA TẠ ƠN, NÓI CHUYỆN…VÔ ƠN

Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh thánh: Sáng-thế-ký 40: 12–14, 21, 23; Thi-thiên 107: 8; Lu-ca 17: 11–19 (*)

Kính chào quý độc giả,

Tháng Mười Một hằng năm, tại Hoa Kỳ và nhiều nước phương Tây khác có một mùa Lễ rất quan trọng, đó là mùa Lễ Tạ Ơn.

Mùa Lễ Tạ Ơn là vào tháng Mười Một, nhưng ngày Lễ Tạ Ơn chính thức tại Hoa Kỳ là vào ngày thứ Năm của tuần thứ tư trong tháng.

Lễ Tạ Ơn là một ngày lễ rất trọng thể tại Hoa Kỳ. Đây là dịp để các gia đình người Mỹ đoàn tụ bên nhau để bày tỏ lòng biết ơn cha mẹ, những người mình mang ơn, cũng như đất nước, và quan trọng nhất là để bày tỏ lòng tạ  ơn Đức Chúa Trời.

Gà Tây (Turkey) là một món ăn dường như không thể thiếu trong bữa ăn sum họp của các gia đình người Mỹ trong Lễ Tạ Ơn. Vì thế, nên ngay từ đầu tháng Mười Một, người ta đã thấy ở hầu hết các cửa hàng, siêu thị bán thực phẩm như Smart and Final, Food For Less, Vons, Safeway, Costco…đã bày bán rất nhiều gà Tây nguyên con đã làm sẵn, nhìn đến…no con mắt.

Người Tây…khác với người Ta thể nào thì gà Tây cũng khác với…gà Ta thể ấy bạn ạ.

Bạn có biết khác gì không?

Xin thưa, người Tây hầu hết là cao to, nặng ký, còn…người Ta hầu hết là thấp bé, nhẹ cân. Cũng vậy, gà Tây hầu hết đều to con (từ 5 – 7 kg, nhiều con đến cả chục kg luôn), còn…gà Ta thì hầu hết…nhỏ con, chỉ từ 1, 5 kg đến 2 kg hoặc gần…3 kg là cùng.

Có người đố vui như thế nầy: Ở Việt Nam, gà ở đâu to nhất? Câu trả lời: Gà ở…Quảng Nam…to nhất. Mà cụ thể, gà ở Tam Kỳ là to nhất? Bạn sẽ hỏi, to cỡ nào? Dạ, xin thưa…8 kg! Bạn sẽ cãi làm gì ở xứ mình mà có gà to đến…8 kg? Người ta sẽ dắt bạn đến trước cổng ga xe lửa Tam Kỳ và chỉ vào tấm biển ở trên cổng nhà ga, và bạn sẽ thấy tấm biển ghi là GA TAM KY (không có dấu). Và nói, đó…gà tám ký đó, tin chưa?

Thiệt vui và cũng…đúng, không…cãi được phải không bạn?

Sau đây, là một số câu tục ngữ của ông cha ta lên án sự vô ơn:

+ Ăn cây táo rào cây sung

+ Ăn cháo đá bát

+ Ăn mật trả gừng

+ Qua cầu rút ván

+ Vắt chanh bỏ vỏ

+ Có mới nới cũ

+ Có trăng, phụ đèn.

+ Được chim bẻ ná, được cá quên nơm

+ Dưỡng vật, vật đền ơn, dưỡng nhơn, nhơn báo oán.

Còn đây là những câu ca dao nói về thói…vô ơn:

+ Vàng mười vô lửa nào phai,

Anh nằm nghĩ lại coi ai bạc tình

+ Trách người quân tử bạc tình

Chơi hoa xong lại bẻ cành bán rao

+ Trách lòng tham đó bỏ đăng

Thấy lê quên lựu, thấy trăng quên đèn

+ Ai mà phụ nghĩa quên ơn

Thì đeo trăm cánh hoa hồng chẳng thơm.

Thật là những câu nói nghe…đau thấu tận tim gan!

Hãy nhớ những câu nói nầy để mà tránh thói vô ơn trong đời sống  của mỗi một chúng ta.

Dễ lắm để chúng ta có thể  vô ơn với người nầy, người kia, nhất là vô ơn với Đấng Tạo Hóa, Đấng đã tạo dựng nên muôn loài vạn vật và con người, và ban mọi điều cho chúng ta được hưởng.

Con người thường mau quên, nhất là dễ quên những lần mình mang ơn người khác. Người ta nói “Thọ ân mạc vong” (Nghĩa là nhận ơn thì đừng quên) mà.
Chuyện kể rằng, vào mùa đông năm 1916, một chiếc tàu bị chìm ở biển hồ Michigan (Mỹ), anh Edward Spencer dầm mình dưới nước hồ rất lạnh để cứu người, và anh đã cứu được tất cả 17 người. Vì quá cố gắng để cứu người giữa thời tiết lạnh, nên sau đó, anh bị cảm lạnh, sưng phổi, rồi một năm sau anh qua đời. Dù được báo chí loan báo về tang lễ của anh, nhưng lạ thay, không một ai trong 17 người được anh cứu sống, đến dự  đám tang hết.

Chẳng lẽ không ai hay biết anh qua đời sao? Hay là người ta nghĩ anh đã qua đời rồi, nên đâu cần đến dự lễ làm gì? Mình có đến hay không đến, anh ấy cũng không còn biết được nữa? Nên không cần phải thể hiện lòng biết ơn cũng chẳng sao?
Phải chăng, để bày tỏ lòng biết ơn một ai đó cũng không phải là…chuyện dễ???

Một câu chuyện…vô ơn khác với tựa đề “Con heo ba chân”:
Một hôm, thầy giáo dẫn học trò thăm viếng một nông trại. Họ được chủ nông trại dẫn ra tham quan nông trại. Thầy giáo thấy một con heo chỉ có ba chân liền hỏi:

-Con heo kia sao chỉ có ba chân vậy?

-Ồ đó là con heo rất đặc biệt  của tôi! Chủ nông trại trả lời.

-Tại sao là đặc biệt? Có phải vì nó chỉ có ba chân không?

-Không phải đâu! Năm ngoái, khi cả nhà đang ngủ, không ai biết căn nhà đang bị cháy. Con heo này thấy lửa nên nó kêu lớn tiếng khiến tôi thức dậy dập tắt được lửa, nên mọi người sống sót, và căn nhà cũng không bị cháy.

-Ồ đặc biệt thật!

-Nhưng chưa hết, cách nay độ 6 tháng, đứa con út của tôi không may bị rơi xuống cái ao cá sau nhà. Trong nhà chẳng ai thấy, chỉ con heo thấy mà thôi. Nó chạy vào nhà kêu lớn tiếng làm mọi người chú ý rồi nó chạy vụt ra sau nhà đến gần ao cá. Chúng tôi chạy theo và thấy con tôi đang chìm xuống ao nước sâu, chúng tôi liền nhảy xuống cứu được cháu.

-Ồ thật là con heo đặc biệt; nhưng hai câu chuyện này có liên quan gì đến việc con heo mất hết một chân không ?

-Ồ thầy nghĩ coi. Nó cứu giúp chúng tôi như vậy nên chúng tôi đâu có lòng dạ nào mà ăn thịt nó một lần cho được. Do đó lần đầu, chúng tôi mới chỉ ăn thịt một chân của nó thôi…

Quý vị thấy đó. Con heo đã giúp gia đình người chủ nông trại qua hai tai nạn chết người; nhưng thật khó để ông ta…đền ơn đáp nghĩa cho nó.

Con heo ân nhân đáng quý như thế, nhưng vẫn không được…tha mạng!

Ai đó đã nói “dưỡng vật, vật đền ơn, dưỡng nhơn, nhơn báo án.” là không sai!

Ôi, sao mà lòng con người…tệ bạc và vô ơn đến thế???

Một  câu chuyện đọc mà nghe như có ai đang…xát muối trong trái tim vậy!

Câu nói “Thi ân mạc niệm, thọ ân mạc vong” (nghĩa là “làm ơn thì đừng nhớ còn nhận ơn thì chớ quên) không phải dễ để thực hành phải không bạn?

Kinh thánh có ghi lại nhiều câu chuyện về sự vô ơn nhằm mục đích cho chúng ta thấy rằng lòng con người thật xấu xa, đáng sợ, và nhắc nhở con người đừng sống vô ơn với người đã giúp đỡ mình, nhất là đừng vô ơn với Đấng Tạo Hóa.

Trong sách Sáng-thế-ký, có ghi lại câu chuyện Giô-sép giải mộng cho hai quan tửu chánh và thượng thiện của vua Pha-ra-ôn, khi hai ông nầy mắc tội với vua và bị giam trong ngục tại dinh của quan thị vệ. Giô-sép nói với quan tửu chánh: “Ý nghĩa chiêm bao đó là thể nầy: Ba nhành nho tức là ba ngày. Trong ba ngày nữa, Pha-ra-ôn sẽ tha quan ra khỏi ngục, phục chức lại, quan sẽ dâng cái chén của Pha-ra-ôn vào tay người như cũ, như khi còn làm chức tửu chánh. Song khi quan được hưởng lộc lại rồi, xin nhớ đến tôi, làm ơn tâu cùng Pha-ra-ôn về nỗi tôi, và đem tôi ra khỏi chốn nầy.” (Sách Sáng-thế-ký, chương 40, câu 12 – 14)

Nhưng sau khi viên quan tửu chánh được phục chức lại đúng y như lời giải chiêm bao của Giô-sép, thì ông ta cũng…quên luôn người đã giải nghĩa điềm chiêm bao cho mình.

Kinh thánh ghi lại sự vô ơn đó thế nầy: “Pha-ra-ôn phục chức quan tửu chánh lại như xưa, đặng quan nầy dâng tửu bôi vào tay mình…Đoạn, quan tửu chánh chẳng còn nhớ đến Giô-sép nữa, quên người đi.” (Sách Sáng-thế-ký, chương 40, câu 21, 23)

Đọc đến đây, chúng ta lấy làm ngạc nhiên sao viên quan tửu chánh nầy lại mau quên ơn đến thế phải không bạn?

Đúng là…thói đời là vậy!

Một câu chuyện…vô ơn khác cũng được Kinh thánh ghi lại:

Đức Chúa Jêsus đang lên thành Giê-ru-sa-lem, trải qua bờ cõi xứ Sa-ma-ri và Ga-li-lê.  Nhằm khi vào làng kia, có mười người phung đến đón rước Ngài, đứng đằng xa, lên tiếng rằng: Lạy Jêsus, lạy Thầy, xin thương xót chúng tôi cùng! Khi Ngài thấy họ liền phán rằng: Hãy đi, tỏ mình cùng thầy tế lễ. Họ đang đi thì phung lành hết thảy.  Có một người trong bọn họ thấy mình đã được sạch, bèn trở lại, lớn tiếng khen ngợi Đức Chúa Trời; lại đến sấp mặt xuống đất, nơi chân Đức Chúa Jêsus, mà tạ ơn Ngài. Vả, người đó là người Sa-ma-ri. Đức Chúa Jêsus bèn cất tiếng phán rằng: Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu? Chỉ có người ngoại quốc nầy trở lại ngợi khen Đức Chúa Trời ư! Ngài lại phán rằng: Đứng dậy đi; đức tin ngươi đã cứu ngươi.” (Sách Lu-ca, chương 17, câu 11 – 19)

Khi đọc xong câu chuyện nầy, ai trong chúng ta cũng đều cảm thấy…ấm ức, bực tức trong lòng vì sự…vô ơn của không phải chỉ một người mà đến…chín người.

Nếu một hay hai người  vô ơn, thậm chí có thể đến 5 người vô ơn đi nữa, thì cũng còn có thể…chấp nhận được, vì năm mươi phần trăm số người biết ơn thì chúng ta cũng còn thấy…ấm lòng, mát ruột một chút. Đằng nầy, đến chín người vô ơn, chín người vong ân bội nghĩa, làm sao mà không thấy ấm ức trong lòng được cơ chứ?

Câu chuyện càng phủ phàng hơn, một người biết ơn duy nhất đó lại là người Sa-ma-ri, là một sắc dân lúc bấy giờ bị người Do-thái ghét bỏ, khinh thường là…thấp kém. Người Do-thái là một dân tộc hưởng được nhiều đặc quyền đặc lợi nhất từ Đức Chúa Trời lại là người vô ơn nhất; còn người Sa-ma-ri kia, là người ngoại quốc, không hưởng được những đặc ân như người Do-thái, lại là người biết trở lại tạ ơn Chúa Giê-su, và biết ngợi khen Đức Chúa Trời.

Qua câu chuyện “Chúa chữa lành mười người phung” nầy, chúng ta có thể đi đến kết luận rằng trong cuộc sống, người vô ơn sẽ nhiều hơn là người biết ơn.

Nhưng xin Chúa giúp cho chúng ta giữ được một tâm ý trong lòng rằng, đừng sống vô ơn, dù cho có nhiều người đang sống vô ơn chung quanh chúng ta.

Câu chuyện nầy không nhằm để khích lệ con người sống vô ơn, mà bèn là cảnh báo thói vô ơn tiềm ẩn nơi con người, từ khi tổ phụ con người phạm tội với Đức Chúa Trời cho đến ngày hôm nay và về sau nữa.

Dù con người thường hay vô ơn, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng luôn hay làm ơn cho loài người.

Kinh thánh chép: “Đức Giê-hô-va có lòng thương xót, hay làm ơn, chậm nóng giận, và đầy sự nhơn từ.” (Sách Thi-thiên, chương 103, câu 8)

Hãy học nơi Chúa để sống làm ơn cho người khác, cho dù loài người hay vô ơn.

Bạn thân mến của tôi,

Nhân mùa Tạ Ơn, lại đi nói chuyện…vô ơn thì nghe có cái gì đó cũng…không ổn. Nhưng đó là một thực tế mà chúng ta cần được nhắc nhở để tránh đi thói vô ơn trong đời sống  của bạn và tôi.

Warren W. Wiersbe, một Giáo sư Kinh thánh đã từng nói rằng:

“Lòng vô ơn chính là “vùng đất” màu mỡ cho mọi điều ác.” là đúng lắm vậy.

Hãy nhìn lại trong đời sống  của bạn và tôi, chúng ta đã hưởng biết bao ơn của Ông Trời ban cho như Trời làm mưa, cho nắng, để chúng ta có được cơm ăn, nước uống hằng ngày. Ông Trời ban cho không khí chúng ta thở từ khi chào đời cho đến bây giờ và cho đến khi lìa đời mới hết thở.

Và ơn lớn hơn tất cả mọi ơn là Đức Chúa Trời đã ban cho  Chúa Giê-su xuống thế gian nầy hơn hai ngàn năm qua để chịu chết trên thập tự giá, đền tội thay cho bạn và tôi. Ngài đã sống lại từ trong kẻ chết để ban sự sống đời đời cho những ai tin nhận Ngài.

Vậy mà, rất nhiều người còn vô ơn với Ngài, chưa nói lời Tạ Ơn Ngài. Rất nhiều người còn chưa chịu tin nhận Ngài làm Chúa, làm Chủ cuộc đời.

Tôi cảm tạ Chúa vì Ngài đã thương xót, cho tôi nhận biết được ơn Ngài ban cho trong cuộc sống; nhất là nhận biết được Chúa Giê-su đã chịu chết thay cho tội của tôi và sống lại vì tôi, nên tôi đã tin nhận Ngài cách đây nhiều năm rồi.

Chúa cho tôi biết nói lời tạ ơn Ngài và biết thờ phượng Ngài trong đời sống  của mình. Đó là điều tôi cảm tạ Chúa vô cùng!

Nếu bạn đã cảm nhận được rằng bao nhiêu năm qua bạn đã thọ ơn Ngài rất nhiều, và bạn nhận biết được Chúa Giê-su đã chịu chết cho bạn trên thập tự giá, và sống lại để ban cho  bạn sự sống đời đời; nhưng bạn chưa bày tỏ lòng biết ơn Ngài như đáng phải bày tỏ, chưa tin nhận Ngài làm Cứu Chúa cho cuộc đời mình, thì thiết nghĩ hôm nay, mùa Tạ Ơn nầy là cơ hội tốt nhất để bạn làm điều đó vậy.

Rất mong chờ bạn hãy đến với Chúa Giê-su và nói lời tạ ơn Ngài khi còn có cơ hội và dịp tiện như hiện nay!

Chắc chắn, Đức Chúa Trời sẽ rất vui lòng khi bạn bày tỏ lòng biết ơn Ngài!

Mời bạn hãy cùng tôi “ngợi khen Đức Giê-hô-va vì sự nhân từ Ngài; và vì các công việc lạ lùng Ngài làm cho con loài người!” (Sách Thi-thiên, chương 107, câu 8) trong mùa Tạ Ơn năm nay nhé! (**)

California, Mùa Tạ Ơn 2020

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 (*): Những câu Kinh thánh trong bài viết là trích từ Kinh thánh Bản Truyền Thống (BTT)

(**): Sau khi đọc hoặc nghe bài viết nầy, nếu bạn được cảm động để tin nhận Chúa Giê-su thì xin mời bạn bấm vào phần “LỜI CẦU NGUYỆN TIN CHÚA” được để sẵn ở trong trang mạng nầy, và lặp lại lời cầu nguyện ấy là bạn trở nên con cái của Ngài.

Rất hânh hạnh được đón bạn vào trong đại gia đình của Đức Chúa Trời để cùng thờ phượng Chúa với chúng tôi và hưởng niềm vui của người được cứu.