MÙA TẠ ƠN, NÓI CHUYỆN…ƠN MÌNH ĐÃ ĐƯỢC

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 25: 26-30; I Cô-rinh-tô 12: 7-11; I Phi-e-rơ 4: 10-11

Mùa Tạ Ơn đang về với mọi người ở khắp mọi nơi trên thế giới nầy.
Đây là cơ hội để con người chúng ta thể hiện lòng biết ơn với nhau, và đặc biệt là bày tỏ lòng biết ơn đối với Đấng Tạo Hóa, là Đấng đã tạo nên muôn loài vạn vật và con người chúng ta; cũng như ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng.

Sứ Đồ Phi-e-rơ viết rằng: “Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời. Ví bằng có người giảng luận, thì hãy giảng như rao lời sấm truyền của Đức Chúa Trời; nếu có kẻ làm chức gì, thì hãy làm như nhờ sức Đức Chúa Trời ban, hầu cho Đức Chúa Trời được sáng danh trong mọi sự bởi Đức Chúa Jêsus Christ; là Đấng được sự vinh hiển quyền phép đời đời vô cùng. A-men.” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 4, câu 10, 11)

“Ơn mình đã được” là một cụm từ chúng ta cần lưu ý trong những câu Kinh Thánh nầy. Phi-e-rơ không nói “Ơn mình có được”, mà ông nói “Ơn mình đã được”. Điều đó có nghĩa là, mình có ơn tứ, khả năng nào không phải là do mình giỏi, mình tài hơn người nên mình có được; mà bèn là do Đức Chúa Trời ban cho tất cả. Ơn tứ, khả năng không tự mình có, mà là do Đức Chúa Trời đã phú ban cho mình. Nguồn gốc các ơn tứ, khả năng có nơi con người là xuất phát từ Đức Chúa Trời, vì chính Ngài và chỉ một mình Ngài mới là nguồn phát ra mọi ơn phước cho con người được hưởng mà thôi.

Phao-lô bày tỏ: “Đức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ ơn đầy dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần dùng trong mọi sự, lại còn có rời rộng nữa để làm các thứ việc lành.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 9, câu 8)

Theo lời Chúa ở đây dạy cho chúng ta, mọi ơn tứ mà chúng ta có được đều đến từ Chúa, Đấng có quyền, chứ không phải là do sự tài giỏi của chúng ta đâu. Nếu Chúa không ban cho, chúng ta chẳng có gì cả. Chắc chắn là như thế!

Thánh Gia-cơ khẳng định: “Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.” (Sách Gia-cơ, chương 1, câu 17)

Nếu Ma quỷ là nguồn phát ra mọi điều độc ác, dối trá, xấu xa; thì ngược lại, Đức Chúa Trời là nguồn phát ra mọi điều tốt lành để ban cho con người được thụ hưởng.

Nhận biết nguồn của mọi ơn phước là đến từ Đức Chúa Trời, và những tài năng, ơn tứ chúng ta có được trong cuộc đời, đều là do Chúa ban cho ta để sống và hầu việc Ngài; chúng ta mới biết quý trọng những điều đó, mới biết ơn Ngài, và biết dùng những ơn tứ đó để hầu việc Ngài.

Chúa ban ơn cho bạn và tôi không phải để chúng ta khoe khoang, kiêu hãnh với người khác, mà bèn là để chúng ta phục vụ trong Hội Thánh của Ngài, nhằm xây dựng thân thể Đấng Christ, và hướng đến việc làm vinh hiển chính Chúa.

Phao-lô cho biết là ơn ban cho mỗi người là vì lợi ích chung cho thân thể của Chúa là Hội Thánh:
“Đức Thánh Linh tỏ ra trong mỗi một người, cho ai nấy đều được sự ích chung. Vả, người nầy nhờ Đức Thánh Linh, được lời nói khôn ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh Linh ấy, cũng được lời nói có tri thức. Bởi một Đức Thánh Linh, cho người nầy được đức tin; cũng bởi một Đức Thánh Linh ấy, cho kẻ kia được ơn chữa tật bịnh; người thì được làm phép lạ; kẻ thì được nói tiên tri; người thì được phân biệt các thần; kẻ thì được nói nhiều thứ tiếng khác nhau, người thì được thông giải các thứ tiếng ấy. Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người. (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 12, câu 7 đến 11)
Các cụm từ “nhờ Đức Thánh Linh”, “bởi Đức Thánh Linh”, và từ “được” được lặp đi lặp lại nhiều lần trong những câu Kinh Thánh trên xác nhận rằng những ơn tứ được nêu ra trong phân đoạn Kinh Thánh, như “lời nói khôn ngoan”, “lời nói có tri thức”, “đức tin”, “ơn chữa tật bịnh”, “làm phép lạ”, “nói tiên tri”, “phân biệt các thần”, “nói nhiều thứ tiếng”, “thông giải các thứ tiếng” đều đến từ Đức Thánh Linh và bởi Ngài ban cho; chứ hoàn toàn không phải do tài năng hay sự giỏi giang của bất cứ ai.
Đó là một chân lý mà chúng ta cần ghi nhớ để không ai trong chúng ta khoe khoang bất cứ điều gì khi hầu việc trong nhà của Ngài.
Cụm từ “Ơn mình đã được” mà Phi-e-rơ đã viết nhắc nhở chúng ta không được phép kiêu ngạo về bất cứ điều; nhưng hướng chúng ta đến việc dùng “ơn mình đã được” đó mà giúp đỡ lẫn nhau trong Hội Thánh để gây dựng thân thể của Chúa.
Cụm từ “Ơn mình đã được” cũng còn nhắc nhở chúng ta trung tín trong những ơn mình đã được đó để phục vụ Ngài.
Nếu chúng ta không trung tín phục vụ trong những ơn mà mình đã được, thì coi chừng có ngày, Chúa sẽ lấy lại những ơn đó mà giao cho người khác có lòng trung tín phục vụ, và lúc đó, chúng ta sẽ…trắng tay.
Hãy nhớ lời phán của người chủ dành cho đầy tớ dữ và biếng nhác trong câu chuyện các ta lâng:
“Song chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ dữ và biếng nhác kia, ngươi biết ta gặt trong chỗ ta không gieo, và lượm lặt trong chỗ ta không rải ra; vậy thì ngươi phải đưa bạc của ta lại cho người buôn bạc, rồi khi ta trở về, sẽ lấy vốn và lời. Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng. Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 25, câu 26 đến 30)

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, xin Chúa cho chúng ta nhận biết rõ rằng, tất cả những gì bạn và tôi có được đều đến từ Chúa và do Chúa ban cho, chứ không phải do khả năng hay sự tài giỏi của mình. Vâng! Chúng ta không có gì cả; chỉ Chúa mới có tất cả, và Chúa ban cho chúng ta là để hầu việc Ngài vậy.

Tôi rất thích câu Kinh Thánh trong sách Cô-rinh-tô mà Phao-lô đã nói:
“Nhưng tôi nay là người thể nào là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác; nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 15, câu 10)

Bạn và tôi ngày hôm nay là người như thế nào là đều nhờ ơn của Chúa ban cho hết cả; và chúng ta có làm được việc gì cho nhà Chúa thì cũng lại nhờ ơn Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta đó thôi.
Không có sự ban cho của Chúa, chúng ta chẳng làm được việc gì đâu, và không có ơn của Ngài ở cùng, thì chúng ta có làm gì đi nữa, cũng chỉ như là “chạy bá vơ và đánh gió” mà thôi.
Hãy luôn ghi tâm khắc cốt điều nầy trong đời sống theo Chúa và hầu việc Ngài của mỗi một chúng ta: “Mọi điều tôi làm, ấy là Ngài làm cho” (Sách Ê-sai, chương 26, câu 12), và “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Sách Phi-líp, chương 4, câu 13) để Chúa được đẹp lòng.
Kính chúc mọi người một mùa Lễ Tạ Ơn tràn đầy lòng biết ơn Chúa, và nhận được nhiều niềm vui từ Đức Chúa Trời, Đấng Ban Cho ban cho chúng ta!

California, Mùa Tạ Ơn 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

LÒNG HOÀI NIỆM NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI

THƠ: Bình Tú Ngọc

Khi còn nhỏ cứ tưởng mình trẻ mãi
Dễ chi già nên cứ phí thời gian
Chơi thỏa chí, học thì chỉ lan man
Thoáng một cái, tuổi học trò qua mất…

Thời tuổi trẻ là thời sung sức nhất
Nhưng nếu không tận dụng để học hành
Mải chơi bời thì hối tiếc đến nhanh
Khi ngoái lại, mình không còn trẻ nữa…

Tuổi già đến đợi ta ngay trước cửa
Không hẹn hò, nhưng lại gặp liền tay
Không đợi chờ, thời gian đi rất mau
Bảy mươi tuổi, ô kìa, gần đang tới…

Mới ngày nào tuổi xuân còn phơi phới
Mà giờ đây đã vào tuổi xế chiều
Nhớ lại thời tuổi trẻ thật đáng yêu
Lòng hoài niệm những ngày xưa thân ái…

Ai cũng có một thời lưu luyến mãi
Làm hành trang khi tuổi đã về già
Bao kỷ niệm thời xuân trẻ đã qua
Vẫn in đậm trong lòng khi tóc bạc…

Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc

CHUYỆN…SO SÁNH (2)

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Thi-thiên 90: 14; 103: 14; 139: 14

Chúa tạo dựng nên con người chúng ta, mỗi người đều có một giá trị khác nhau và độc đáo, không ai giống ai cả. Bàn tay con người có dấu vân tay rất đặc biệt, không có người nào giống người nào, cho dù là song sinh đi nữa. Khoa học khám phá ra rằng, dấu vân tay của con người sẽ tồn tại suốt đời và không bị thay đổi về cấu trúc hay đường nét. Đó là một điều tuyệt vời mà Đấng Tạo Hóa đã làm vậy!
Chúa dựng nên mỗi người khác nhau và có một giá trị riêng biệt để có thể bổ sung cho nhau làm cho xã hội trở nên đẹp đẽ, phong phú và đa dạng. Cho nên, chúng ta không cần phải so sánh mình với ai cả, vì không có một ai giống mình và mình cũng không giống với bất cứ ai. Mình được Đức Chúa Trời tạo dựng nên một cách độc đáo, và hãy sống theo giá trị mà Chúa đã dành cho mình, đừng biến mình thành người khác.
Nhiều người cứ thích so sánh mình với người nầy người kia, và rồi họ trở nên khổ sở khi thấy mình không được như thế nầy như thế kia. Nhưng nếu họ biết sống theo những giá trị mà Chúa đã dành cho họ, thì chắc chắn họ sẽ cảm thấy cuộc đời mình hạnh phúc biết bao!
Ai đó đã nói một câu rất chí lý: “Cái ly của tôi bé, nhưng tôi uống bằng cái ly của tôi”
Có không ít người không muốn uống bằng “cái ly” của mình, mà muốn uống bằng “cái ly” của người khác, vì cho rằng “cái ly” của mình…bé nhỏ quá. Nhiều người đã không muốn sống bằng khả năng, ơn tứ mà Chúa ban cho mình; không muốn khai thác khả năng, ơn tứ Chúa ban cho mình để sống, để phục vụ; nhưng cứ muốn mình giống như người nổi tiếng nầy, người giỏi giang kia. Chính vì vậy mà họ trở nên khổ sở, vì lúc nào cũng so sánh mình với người khác, mà không bằng lòng với những gì mình có.
Còn nhớ câu chuyện về người đẹp Tây Thi nổi tiếng bên Trung Quốc thuở xưa được ghi lại trong quyển “Cổ Học Tinh Hoa”*:
“Nước Việt có nàng Tây Thi nổi tiếng đẹp một thời. Thi thoảng, nàng bị đau bụng, mà mỗi khi đau, nàng ôm bụng nhăn mặt, thì lại càng đẹp hơn. Có người đàn bà ở cùng làng thấy Tây Thi nhăn mặt mà đẹp, muốn bắt chước. Cô ta về nhà cũng ôm bụng nhăn mặt. Người làng trông thấy, tưởng là ma quỷ; nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn.”
(Trang Tử)
Và có Lời Bàn cuối truyện như sau:
Chỉ biết nhăn mặt là đẹp. Không biết nét mặt phải thế nào thì nhăn mới đẹp. Thực là đáng tiếc! Kẻ quên phận mình, chỉ muốn bắt chước người thì có khác gì người xấu muốn bắt chước nàng Tây Thi nói trong chuyện này không? Ôi! bắt chước là một cái hay, nhưng nếu không chịu suy nghĩ cứ nhắm mắt bắt chước liều như con lừa thổi sáo, con nhái muốn to bằng con bò, thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ, chẳng những không được lợi gì mà lại thiệt đến bản thân.

Cũng có chuyện được nghe kể lại rằng, có một vị Mục Sư nọ, vì thích thú với phong cách giảng dạy của vị Mục Sư Hội Trưởng trong Giáo Hội mình, nên ông đã tập bắt chước theo giọng nói, điệu bộ của vị Mục Sư đó mỗi khi giảng Lời Chúa; nhưng nó không thể nào giống được như Mục Sư Hội Trưởng ấy, cho nên người nghe thấy hơi…khó chịu, và…kỳ cục, vì sự gượng gạo của nó.
Câu chuyện quen thuộc về con ếch cũng để lại lời nhắc nhở cho chúng ta đừng cố làm cho mình giống như người khác mà…thiệt bản thân: “Có một chú ếch ở bên một chiếc hồ nhỏ. Ngày ngày, chú trông thấy một con bò to ra uống nước. Chú rất ngưỡng mộ khi thấy chú bò thật hùng dũng hiên ngang. Chú nghĩ nếu cố hết sức, chú cũng có thể trở nên to giống như anh bò được thôi. Chú nói với người bạn là cá chép: “Anh hãy nhìn tôi đây, xem có giống anh bò không nhé?” Chú ráng sức ngẩng cao đầu, lấy hết hơi vào và phình bụng cho thật to. Cá chép nói: “Anh làm sao có thể giống anh bò được? Anh bò to lắm!” Ếch tức mình ráng phình to hơn nữa cho bằng bò mới chịu; nhưng cuối cùng, bụng ếch bị nổ tung. Thật tội nghiệp!”
Có thể nói, không ai biết rõ chúng ta hơn là Đấng đã tạo dựng nên chúng ta là Đức Chúa Trời. Ngài biết chúng ta được nắn nên bởi giống gì, và Ngài nhớ lại rằng chúng ta bằng bụi đất. (Sách Thi-thiên, chương 103, câu 14)
Mình được Chúa tạo dựng nên như thế nào thì hãy thỏa lòng và sống trong ơn điển của Chúa đã dành cho. Có như thế cuộc đời mình mới vui thỏa và Chúa mới đẹp lòng!

Lạy Chúa, xin thương xót lấy con và tha thứ cho con, vì chính mình con có đôi lúc cũng tự ty mặc cảm, mà…dại dột đem so sánh mình với người khác, để rồi tự con chuốc lấy sự khổ sở cho bản thân!
Xin giúp con biết sống thỏa vui trong những ơn phước mà Ngài ban cho trong hiện tại, và tin chắc rằng Chúa luôn luôn là Đấng tốt lành cho chính đời sống con và gia đình con nữa!
Bạn và tôi hãy luôn nhớ rằng, mình được Đức Chúa Trời tạo nên rất độc đáo, như một kỳ quan trên thế giới nầy. Không có một ai giống như mình cả, và vì vậy, cho nên, mình cũng không cần phải so sánh mình với bất cứ người nào làm chi.
Chính vì vậy, mà Đại Thi Hào Đa-vít của người Do-thái ngày xưa đã nói như la lớn lên khi ông nhận biết được sự kỳ diệu trong thân thể ông, rằng: “Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm.” (Sách Thi-thiên, chương 139, câu 14)
Chúng ta cần phải biết ơn Đấng Tạo Hóa về những gì Ngài đã ban cho mình; những ơn tứ, những tiềm năng mà Ngài đã “set up” (đặt để) trong con người mình. Hãy phát huy tất cả những điều tốt đẹp sẵn có đó để sống và sống một cách tốt nhất có thể; hầu cho đời sống của bạn và tôi trở nên có ý nghĩa và giá trị trước mặt Đức Chúa Trời.
Nhiều khi chúng ta chưa chịu khám phá hết tiềm năng sẵn có của mình để sống và hầu việc Đức Chúa Trời đó thôi; cho nên, chúng ta hay so sánh mình với người khác. Đó là một điểm yếu mà chúng ta cần khắc phục.
Từ nay trở đi, bạn và tôi hãy nên hướng lòng về Chúa, cảm tạ Ngài về những tiềm năng quý báu mà Ngài đã ban cho; để rồi tập trung khai thác tối đa tiềm năng đó để làm ích lợi cho mình và góp phần xây dựng Vương Quốc của Chúa trên trần gian nầy.
Khi bạn và tôi làm được như thế, tin chắc Chúa sẽ đẹp lòng!
Lời Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta: “Cho nên, chúng ta dầu ở trong thân thể nầy, dầu ra khỏi, cũng làm hết sức để được đẹp lòng Chúa!” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 5, câu 9)
Môi-se, nhà lãnh đạo nổi tiếng của người Do-thái ngày xưa đã rất có lý khi viết ra những vần thơ tuyệt vời với đầy lòng tin cậy và vui thỏa nơi Đấng mà ông tôn thờ như sau:
“Ôi, xin Chúa cho chúng tôi buổi sáng được thỏa dạ về sự nhơn từ Chúa, thì trọn đời chúng tôi sẽ hát mừng vui vẻ.” (Sách Thi-thiên, chương 90, câu 14)
Vâng, xin cho chúng con cũng được thỏa dạ về sự nhơn từ Ngài như Môi-se đã cầu xin, để trọn đời chúng con cũng được thỏa vui trong tình yêu kỳ diệu của Ngài, không cần chi phải so sánh mình với ai nữa cả!

California, Đầu Tháng 11/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

*“Cổ Học Tinh Hoa” của Nguyên Văn Ngọc và Trần Lê Nhân, Xuất Bản lần đầu vào năm 1926

CHUYỆN…SO SÁNH (1)

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: I Sa-mu-ên 18: 5-11; Ê-sai 40: 25-31; Giăng 21: 20-23

So sánh là một điều mà con người thường làm trong cuộc sống.
Người ta hay so sánh mình với bạn bè, với người chung quanh, với người nầy, người kia. So sánh xem thử mình hơn người ta cái gì, và thua người ta điểm nào, và tại sao lại như thế? Nếu thấy mình hơn người ta, thì tỏ vẻ đắc chí, và cảm thấy mình…ngon, mình…giỏi hơn người, dễ chi ai được như mình. Ngược lại, nếu thấy mình thua chị kém em là bắt đầu tự ty mặc cảm, bắt đầu ganh tỵ, rồi sinh ra đố kỵ, tìm cách nói xấu người ấy để họ mất uy tín, để họ không còn…hơn mình nữa mới…hả dạ.
Bạn có hay so sánh mình với người khác không?
Ông cha ta cũng sáng tác ra nhiều câu Tục Ngữ, Ca Dao nói về so sánh thật hay, xin dẫn ra đây vài câu:
+ Thua thầy một vạn không bằng thua bạn một ly.
+ Thua thì thua mẹ thua cha
Cá sinh một lứa, ai mà thua ai
+ Hơn nhau tấm áo manh quần
Cởi ra, bóc trần ai cũng như ai
+ Trong nhà đã có vàng mười
Song le còn muốn của người nhân sâm

Trước đây, một ông là lãnh đạo cỡ bự ở Việt Nam có một so sánh giữa người Phương Tây và người Việt Nam vui vui như thế nầy: Phương Tây thì người ta học xong mới bổ nhiệm ra làm quan, còn Việt Nam thì cứ lý lịch tốt thì cho làm quan rồi sau đó mới đi học. Họ thì trọng ngày sinh còn Việt Nam mình thì trọng ngày chết, ngày giỗ, cho nên nhiều lúc giỗ…thấy chết, một năm không biết bao nhiêu là cái giỗ. Thi cử thì người ta chỉ quan tâm đến ai vô địch, còn Việt Nam thì giải nhất, giải nhì, rồi giải ba, giải tư, thậm chí còn giải khuyến khích nữa, cuối cùng ai cũng có giải hết cho vui vẻ cả làng, khỏi mất lòng ai. Người ta thức khuya dậy trễ, còn người Việt Nam thì ngủ sớm dậy sớm. Người ta thì đề cao vai trò cá nhân, còn Việt Nam thì thường đề cao vai trò tập thể. Người ta làm sai thì từ chức, lòng tự trọng rất cao; còn Việt Nam mình thì không có chuyện từ chức, trừ phi cách chức, hoặc cho thôi việc thì chịu, chứ không từ chức bao giờ!

Kinh Thánh đề cập đến chuyện so sánh của Vua Sau-lơ:
“Đa-vít đi đánh giặc nhiều: bất luận nơi nào Sau-lơ sai người đi, thì đều được việc, nên Sau-lơ đặt người làm đầu chiến sĩ; người đẹp ý bá tánh và những tôi tớ của Sau-lơ. Khi Đa-vít đã giết được người Phi-li-tin, trở về cùng đạo binh, thì những người nữ của các thành Y-sơ-ra-ên đi ra đón Sau-lơ, hát múa, đánh trống cơm, gõ nhịp, và reo tiếng vui mừng. Những người múa đối đáp nhau rằng: Sau-lơ giết hàng ngàn, Còn Đa-vít giết hàng vạn! Sau-lơ lấy làm giận lắm, và các lời nầy không đẹp lòng người. Người nói: Người ta cho Đa-vít hàng vạn, còn ta hàng ngàn; chỉ còn thiếu cho nó ngôi nước mà thôi! Kể từ ngày ấy, Sau-lơ thường ngó Đa-vít cách giận. Ngày mai, ác thần bởi Đức Chúa Trời khiến nhập vào Sau-lơ; người có cơn sốt hoảng trong đền mình, thì Đa-vít gảy đàn như những ngày khác. Sau-lơ cầm một cây giáo nơi tay, bèn phóng Đa-vít, mà rằng: Ta sẽ đóng đinh nó nơi vách. Nhưng Đa-vít tránh hai lần khỏi mũi giáo.” (Sách Sa-mu-ên thứ nhất, chương 18, câu 5 đến 11)
Vua Sau-lơ đã trở nên khổ sở khi so sánh giá trị của con người mình với kết quả của người khác là Đa-vít.

Sự so sánh dẫn đến ganh tỵ, và rồi từ ganh tỵ dẫn đến tội giết người, chỉ trong phút chốc mà thôi.
Vua Sau-lơ đã năm lần, bảy lượt tìm mọi cách để giết Đa-vít, có khi trực tiếp, có khi dùng thủ đoạn gián tiếp, nhưng nhờ Đức Giê-hô-va ở cùng và bảo vệ Đa-vít, nên Sau-lơ mới không thể nào giết được Đa-vít đó thôi.
Đức Chúa Trời là Đấng cao cả, vĩ đại tuyệt đối, không ai có thể so sánh được với Ngài, và mọi so sánh với Ngài đều là khập khễnh:
Qua Tiên Tri Ê-sai, Chúa đã phán: “Vậy thì các ngươi sánh ta cùng ai? Ai sẽ bằng ta? Hãy ngước mắt lên cao mà xem: Ai đã tạo những vật nầy? Ấy là Đấng khiến các cơ binh ra theo số nó, và đặt tên hết thảy; chẳng một vật nào thiếu, vì sức mạnh Ngài lớn lắm, và quyền năng Ngài rất cao. Vậy thì, hỡi Gia-cốp, sao ngươi nói, hỡi Y-sơ-ra-ên, sao ngươi nói như vầy: Đường tôi đã khuất khỏi Đức Giê-hô-va, lý đoán tôi qua khỏi Đức Chúa Trời tôi? Ngươi không biết sao, không nghe sao? Đức Chúa Trời hằng sống, là Đức Giê-hô-va, là Đấng đã dựng nên các đầu cùng đất, chẳng mỏi chẳng mệt; sự khôn ngoan Ngài không thể dò. Ngài ban sức mạnh cho kẻ nhọc nhằn, thêm lực lượng cho kẻ chẳng có sức. Những kẻ trai trẻ cũng phải mòn mỏi mệt nhọc, người trai tráng cũng phải vấp ngã. Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi.” (Sách Ê-sai, chương 40, câu 25 đến 31)

Đừng một ai trong chúng ta là những con người yếu đuối, bất toàn lại làm chuyện…dại dột là đem một con người nào đó lên để so sánh ngang hàng với Đức Chúa Trời là Đấng siêu việt.
Thi thoảng, chúng ta cũng có nghe người nầy, người kia nói như trong vô thức rằng: “Lạy Trời, lạy Phật ban bình an cho chúng con!”; “Lạy Trời, lạy Phật cho tai qua nạn khỏi!”…
Nói như vậy là phạm thượng với Đức Chúa Trời, vì không thể nào đem Phật Thích Ca là một con người lên ngang hàng với Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa được. Đức Chúa Trời cao hơn con người một bực. Ngài là Vua cao cả trên hết các thần. Cho nên, không một người nào, một thần nào xứng đáng để ví sánh với Đức Chúa Trời cả.
Tân Ước có ghi lại việc Sứ Đồ Phi-e-rơ đã có lần so sánh mình với Sứ Đồ Giăng, và được Chúa Jesus dạy cho một bài học thật giá trị:
“Phi-e-rơ xây lại, thấy môn đồ mà Đức Chúa Jêsus yêu đến sau mình, tức là người đang bữa ăn tối, nghiêng mình trên ngực Đức Chúa Jêsus mà hỏi rằng: Lạy Chúa, ai là kẻ phản Chúa? Khi thấy người đó, Phi-e-rơ hỏi Đức Chúa Jêsus rằng: Lạy Chúa, còn người nầy, về sau sẽ ra thế nào? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: nếu ta muốn người cứ ở cho tới khi ta đến, thì can hệ gì với ngươi? Còn ngươi, hãy theo ta. Vậy, có tiếng đồn ra trong vòng các anh em rằng người môn đồ đó sẽ không chết. Nhưng Đức Chúa Jêsus vốn chẳng phải nói rằng: Người đó sẽ không chết; song nói rằng: Nếu ta muốn người cứ ở cho tới khi ta đến, thì can hệ gì với ngươi? đó thôi.” (Sách Giăng, chương 21, câu 20 đến 23)
Sau khi Chúa Giê-su phán bảo với Phi-e-rơ về cách ông sẽ chết như thế nào để danh Chúa được cả sáng, thì Phi-e-rơ nhìn qua Sứ Đồ Giăng đang ở cạnh đó và hỏi thế còn người nầy về sau cuộc đời sẽ như thế nào? Chúa Giê-su liền quở Phi-e-rơ rằng, nếu Ta muốn người còn sống cho đến khi Ta đến, thì cũng là quyền của Ta, không có can hệ gì với ngươi cả. Ý Chúa muốn nói, Phi-e-rơ có phần của Phi-e-rơ, Giăng có phần của Giăng, người nào có phần người đó; không nên so sánh mình với ai hết. Tất cả mỗi một con dân Chúa hãy nhìn xem Chúa mà bước đi theo Ngài và hầu việc Ngài, đừng so sánh mình với người khác, vì Chúa luôn có chương trình tốt đẹp cho mỗi một người chúng ta trong ý chỉ đời đời của Ngài.
Đó là bài học mà chúng ta cần ghi nhớ trong hành trình đức tin của chúng ta!
Trong thư Rô-ma, Phao-lô cũng có nói đến một sự so sánh:
“Vả, tôi tưởng rằng những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta.” (Sách Rô-ma, chương 8, câu 18)
Đây cũng là một sự so sánh mà chúng ta thường hay nghĩ đến.
Sao con theo Chúa mà lại khổ thế nầy? Người thế gian không theo Chúa, sao họ lại sung sướng, giàu có?
Đó là những lời than thở…sai trật vì…thiển cận. Người theo Chúa không để lòng trông cậy vào phước hạnh tạm bợ trên trần gian, mà hướng lòng mình đến những phước hạnh vĩnh cửu trên Thiên Đàng. Người tin Chúa có thể gặp những sự đau khổ tạm và ngắn trên thế gian nầy; nhưng sẽ có được sự vinh hiển đời đời trên Thiên Đàng. Chính vì vậy mà Phao-lô mới nói “những sự đau đớn bây giờ chẳng đáng so sánh với sự vinh hiển hầu đến”
Xin Chúa giúp cho mỗi một con cái Ngài học biết Lời Chúa dạy, để chúng ta không còn có những so sánh sai trật trong đời sống theo Chúa nữa. Đức Chúa Trời luôn có chương trình tốt đẹp cho mỗi một chúng ta, vì mỗi một chúng ta là một tạo vật tuyệt vời do tay Ngài làm nên!
Hãy vui hưởng tình yêu của Chúa dành cho mình mỗi một ngày trôi qua một cách mới mẻ như Lời Kinh Thánh đã dạy:
“Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm.” (Sách Ca-thương, chương 3, câu 23). Amen!
(Còn tiếp một kỳ)
California, Tháng 11/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

ĐỪNG CÓ TƯỞNG…

THƠ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Ê-sai 40: 28; Ê-phê-sô 6: 10; Hê-bơ-rơ 13: 8; Gia cơ 5: 17

Đừng có tưởng mình lúc nào cũng mạnh
Chẳng bao giờ yếu đuối, mệt mỏi đâu
Chẳng bao giờ buồn bả hay âu sầu
Ma quỷ kia thấy mình còn phải…ngán…

Đừng có tưởng mình lúc nào cũng sáng
Mọi việc mình xử lý đều xong ro
Hễ có mình mọi việc đừng có lo
Mình ra tay mọi nan đề…qua đẹp…

Đừng có tưởng mình lúc nào cũng…sếp
Chẳng có ai giỏi hơn được ta đây
Chẳng có ai sánh nổi với thân nầy
Ta là nhứt1, vững như đồi, như núi…

Hãy nên nhớ con người là yếu đuối2
Là tội nhân trước mặt Đức Chúa Trời
Giỏi giang gì cũng chỉ sống một đời
Rồi sau đó ứng hầu tòa Thượng Đế3…

Một mình Chúa, Đấng Toàn Năng vô kể4
Đấng chẳng hề thay đổi theo thời gian5
Đấng y nguyên dù thế giới điêu tàn
Hãy thôi cậy sức mình, nhờ sức Chúa!

Tháng 8/ 2025!
Bình Tú Ngọc

1 “Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất
Không có chi bè bạn nổi cùng ta” (Thơ Xuân Diệu)
2 Gia-cơ 5: 17
3 Khải Huyền 20: 11-15
4 Ê-sai 40: 28
5 Hê-bơ-rơ 13: 8
6 Ê-phê-sô 6: 10

CHUYỆN…VỊ THA VÀ…VỊ KỶ (2)

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Sáng Thế Ký 4: 6-9; I Ti-mô-thê 6: 17-19; II Ti-mô-thê 3: 1-5; I Giăng 3: 17

Cảm ơn bạn đã đọc và nghe “CHUYỆN…VỊ THA VÀ…VỊ KỶ” (1), xin mời đọc và nghe tiếp “CHUYỆN…VỊ THA VÀ…VỊ KỶ” (2) cho…đủ bộ.
Như đã nói, vị tha là một lối sống đẹp và đáng yêu; nhưng đó là lối sống phải tập tành mới có thể sống được, vì con người với bản tánh tội lỗi, thường muốn sống vị kỷ hơn là vị tha.
Như vậy, ngược lại với vị tha là vị kỷ.
Câu chuyện Ca-in giết em mình là A-bên là một trong những câu chuyện thể hiện rất rõ nét về lối sống vị kỷ:
“Đức Giê-hô-va phán hỏi Ca-in rằng: Cớ sao ngươi giận, và cớ sao nét mặt ngươi gằm xuống? Nếu ngươi làm lành, há chẳng ngước mặt lên sao? Còn như chẳng làm lành, thì tội lỗi rình đợi trước cửa, thèm ngươi lắm; nhưng ngươi phải quản trị nó. Ca-in thuật lại cùng A-bên là em mình. Vả, khi hai người đang ở ngoài đồng, thì Ca-in xông đến A-bên là em mình, và giết đi. Đức Giê-hô-va hỏi Ca-in rằng: A-bên, em ngươi, ở đâu? Thưa rằng: Tôi không biết; tôi là người giữ em tôi sao?” (Sách Sáng Thế Ký, chương 4, câu 6 đến 9)
Chỉ vì vị kỷ, ganh tỵ với em mình, khi Đức Chúa Trời nhậm lễ vật của A-bên mà không nhậm lễ vật của ông, mà Ca-in đã xông vào giết chết em mình một cách tàn độc.
Rồi khi Chúa hỏi ông, “Em ngươi đâu?” Ông trả lời cách lạnh lùng, vô trách nhiệm và không một chút tình thương, “Tôi không biết; tôi là người giữ em tôi sao?”
Tính vị kỷ đã giết chết tình yêu trong lòng Ca-in, và dẫn đến tội ác thật đáng sợ.
Trong Tân Ước, nhiều chỗ Lời Kinh Thánh cũng cho thấy rõ ràng tính vị kỷ là đáng lên án biết bao.
Câu chuyện về một người giàu, nhưng sống rất ích kỷ, chỉ biết có mình, không quan tâm đến người khác, đã bị Chúa Giê-su lên án nặng nề:
“Ngài lại phán cùng chúng lời ví dụ nầy: Ruộng của một người giàu kia sinh lợi nhiều lắm, người bèn tự nghĩ rằng: Ta phải làm thể nào? Vì không có đủ chỗ chứa hết sản vật. Lại nói: Nầy, việc ta sẽ làm: ta phá cả kho tàng và cất cái khác lớn hơn, thâu trữ sản vật và gia tài vào đó; rồi sẽ nói với linh hồn ta rằng: Linh hồn ơi, mầy đã được nhiều của để dành dùng lâu năm; thôi, hãy nghỉ, ăn uống, và vui vẻ. Song Đức Chúa Trời phán cùng người rằng: Hỡi kẻ dại! Chính đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại; vậy những của cải ngươi đã sắm sẵn sẽ thuộc về ai? Hễ ai thâu trữ của cho mình mà không giàu có nơi Đức Chúa Trời thì cũng như vậy.” (Sách Lu-ca, chương 12, câu 16 đến 21)

Người nông dân giàu nầy chỉ nghĩ đến việc làm sao để có thể cất giữ của cải của mình để tiêu xài được lâu dài cho sung sướng bản thân; chứ không hề quan tâm đến việc sẻ chia, giúp đỡ cho những người nghèo khổ, khó khăn chung quanh mình.

Chúa phán rằng, những người chỉ sống vị kỷ, không quan tâm đến người khác, thì đó là người dại dột vậy.
Kinh Thánh dạy những người giàu có ở thế gian rất rõ ràng:
“Hãy răn bảo kẻ giàu ở thế gian nầy đừng kiêu ngạo và đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn, nhưng hãy để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng. Hãy răn bảo họ làm điều lành, làm nhiều việc phước đức, kíp ban phát và phân chia của mình có, vậy thì dồn chứa về ngày sau một cái nền tốt và bền vững cho mình, để được cầm lấy sự sống thật.” (Sách Ti-mô-thê thứ nhất, chương 6, câu 17 đến 19)

Người giàu có của cải cần biết rằng của cải có tính chất không lâu bền, không chắc chắn, nên khi có của cải, đừng nên kiêu ngạo, đừng để lòng trông cậy vào nó; nhưng hãy trông cậy nơi Đức Chúa Trời là nguồn cung ứng vững chắc nhất cho con người. Người giàu có cần phải biết làm điều lành, làm nhiều việc phước đức, biết ban cho, biết giúp đỡ người khác. Có như vậy mới xây dựng được một cài nền tốt và bền vững cho mình. Và đó mới chính là sự sống đích thực vậy.

Với bản tính tội lỗi sẵn có, nên con người dễ lắm mà sống một lối sống vị kỷ hơn là vị tha, lo nghĩ đến bản thân mình hơn là lo nghĩ đến phúc lợi của người khác. Một khi con người sống mê mẩn trong lối sống vị kỷ, thì sẽ dễ dẫn đến nhiều điều xấu xa, tội lỗi khác trong lòng.

Phao-lô đã khẳng định điều đó:
“Hãy biết rằng trong ngày sau rốt, sẽ có những thời kỳ khó khăn. Vì người ta đều tư kỷ, tham tiền, khoe khoang, xấc xược, hay nói xấu, nghịch cha mẹ, bội bạc, không tin kính, vô tình, khó hòa thuận, hay phao vu, không tiết độ, dữ tợn, thù người lành, lường thầy phản bạn, hay nóng giận, lên mình kiêu ngạo, ưa thích sự vui chơi hơn là yêu mến Đức Chúa Trời, bề ngoài giữ điều nhân đức, nhưng chối bỏ quyền phép của nhân đức đó. Những kẻ thể ấy, con hãy lánh xa đi.” (Sách Ti-mô-thê thứ nhì, chương 3, câu 1 đến 5)

Bắt đầu từ vị kỷ mà sanh ra nhiều điều xấu xa đáng sợ khác được liệt kê một loạt tiếp theo sau: tham tiền, khoe khoang, xấc xược, nói xấu, nghịch cha mẹ, bội bạc, vô tín, vô tình, chia rẽ, phao vu, buông tuồng, hung dữ, thù người lành, lường thầy phản bạn, nóng giận, kiêu ngạo, chơi bời lêu lỗng, giả trá. Và Phao-lô khuyên Mục Sư Ti-mô-thê rằng, hãy tránh xa những kẻ sống vị kỷ đó đi.
Lòng vị kỷ dễ dẫn con người đến chỗ xa rời Đức Chúa Trời, từ đó dẫn đến bất an, và làm nhiều mối quan hệ bị gãy đổ.
Người sống vị kỷ là người chặt dạ với người chung quanh, không quan tâm, giúp đỡ người chung quanh khi họ đang gặp khó khăn:
“Nếu ai có của cải đời nầy, thấy anh em mình đang cùng túng mà chặt dạ, thì lòng yêu mến Đức Chúa Trời thể nào ở trong người ấy được!” (Sách Giăng thứ nhất, chương 3, câu 17).
Là người tin Chúa mà khi thấy người khốn khó, không mở lòng ra chia sẻ khó khăn với họ, thì đó chính là người không có lòng yêu mến Đức Chúa Trời vậy.

Chúng ta rất dễ sống…hào phóng, rộng rãi với bản thân mình; nhưng lại hay keo kiệt, chặt dạ với tha nhân. Đó là một điều rất tệ, mà con dân Chúa phải thay đổi và xin Chúa mở rộng lòng mình ra trước những nỗi đau khổ, bất hạnh của người chung quanh.
Còn nhiều sự dạy dỗ từ Kinh Thánh về lòng vị tha và tính vị kỷ để chúng ta ghi nhớ làm theo, hầu đời sống chúng ta được Chúa thăm viếng và ban ơn.
Xin Chúa mở rộng lòng mỗi một chúng ta ra để chúng ta thực hành lối sống vị tha trong đời sống, bỏ bớt đi càng nhiều càng tốt những điều vị kỷ xấu xa trong lòng, hầu Chúa đẹp lòng và nhiều người chung quanh chúng ta được khích lệ qua đời sống chúng ta.
Để có thể ngăn chặn lối sống ích kỷ sinh sôi, nẩy nở trong lòng; chúng ta cần phải sống một đời sống nhân từ, thương xót, và vị tha như Kinh Thánh đã dạy:
“Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.” (Sách Ê-phê-sô, chương 4, câu 32)

California, Tháng 10/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

CHUYỆN…VỊ THA VÀ…VỊ KỶ (1)

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Lu-ca 19: 1-10; Công Vụ Các Sứ Đồ 9: 36-42; Phi-líp 2: 3, 4
Vị tha và vị kỷ là hai điều trái ngược nhau, một đằng là tốt, một đằng là xấu.
Vị tha là vì người khác, vì tha nhân. Còn vị kỷ là vì mình, vì chính bản thân mình.
Ca Dao và Tục Ngữ nói về vị tha và vị kỷ cũng được cha ông ta nhắc đến khá nhiều.
Nói về lòng vị tha, cha ông ta có những câu như:
+ Thương người như thể thương thân.
+ Lá lành đùm lá rách.
+ Một miếng khi đói bằng một gói khi no.
+ Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.
+ Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn.
Danh Ngôn về vị tha cũng có khá nhiều câu ý nghĩa:
+ Hãy sống vì người khác, nếu bạn muốn cuộc đời mình có ý nghĩa.
+ Người vị tha luôn nhìn thấy niềm vui trong hạnh phúc của người khác.
+ Sự cho đi không làm ta nghèo đi, mà làm cho tâm hồn ta trở nên giàu có hơn.
+ Yêu thương là cho đi mà không mong nhận lại.
+ Một đời sống có ý nghĩa là một đời sống dành cho người khác.
Còn về sự vị kỷ, thì có những câu:
+ Ăn cháo đá bát.
+ Qua cầu rút ván.
+ Ai ơi đừng nghĩ cho mình
Nghĩ cho người khác mới tình nghĩa nhân.
Danh Ngôn về tính vị kỷ, có một số câu đáng để ý:
+ Kẻ chỉ biết nghĩ cho mình thì cuối cùng chỉ còn lại một mình mà thôi.
+ Lòng ích kỷ là gốc rễ của mọi tội lỗi.
+ Tính ích kỷ giết chết tình yêu, còn tình yêu giết chết tính ích kỷ.

Một người có tinh thần vị tha là một người luôn nghĩ đến người khác, quan tâm đến nhu cầu của người khác, và sẵn lòng giúp đỡ khi có cần.
Còn người sống lối sống vị kỷ là người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, lo cho bản thân mình mà thôi, người khác sống ra sao mặc kệ, không cần quan tâm, lo nghĩ tới.

Bạn là người sống vị tha hay vị kỷ?
Bản chất con người từ khi phạm tội với Đức Chúa Trời, thì càng ngày càng trở nên…vị kỷ hơn là…vị tha. Ai cũng muốn sống cho mình hơn là quan tâm, lo nghĩ đến những người khác ở chung quanh.
Chúa Giê-su đã từng phán: “Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 22, câu 39)
Quan tâm đến người lân cận, người chung quanh mình là điều Kinh Thánh dạy, và cũng là điều mà cha ông chúng ta cũng luôn nhắc nhở qua những câu Tục Ngữ, Ca Dao.

Phao-lô viết: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình. Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 3, 4)
Để ý đến quyền lợi của người khác, tôn trọng người khác là điều mà con dân Chúa chân thật phải có trong đời sống theo Chúa ở giữa thế gian nầy.

Tấm gương điển hình nhất của sự vị tha cho con người noi theo là tấm gương của Chúa Giê-su. Chính Ngài đã “tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ, và trở nên giống như loài người. Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 7, 8)
Chúa Giê-su đã sống một cuộc đời vị tha hơn bất cứ ai đã từng sống.
Ngài đã cho đi tất cả vì con người tội lỗi chúng ta.
Ngài đã “tự bỏ mình đi”, chưa dừng lại ở đó; Ngài còn “tự hạ mình xuống” và “vâng phục cho đến chết” để cứu chuộc nhân loại ra khỏi bàn tay độc ác của Sa-tan.
Là con dân Chúa, chúng ta cần học theo gương mẫu tuyệt vời là Chúa Giê-su trong sự vị tha để bày tỏ tình yêu của Chúa cho nhiều người..

“Vì Con người (tức Chúa Giê-su) đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.” (Sách Mác, chương 10, câu 45)
Chúa Giê-su đến thế gian nầy là để hầu việc, để phục vụ người khác, chứ không phải để được người ta hầu việc, phục vụ mình như cách các lãnh đạo, hay vua chúa của thế gian thường làm.
Cao điểm trong sự phục vụ tha nhân của Ngài là sự chết trên thập tự giá để cứu chuộc nhân loại ra khỏi tội lỗi.

Trước khi tắt thở trên thập tự giá, Ngài vẫn bày tỏ lòng vị tha một cách tuyệt vời với những kẻ đã đóng đinh Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì.” (Sách Lu-ca, chương 23, câu 34)
Có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, trong suốt cả cõi lịch sử, không có một ai sống vị tha, tận hiến cách trọn vẹn cho con người như Chúa Giê-su đã từng sống.

Kinh Thánh cũng ghi lại nhiều tấm gương khác có đời sống vị tha đáng để chúng ta học hỏi.
Xa-chê, trước khi tin Chúa, ông làm đầu bọn thâu thuế, nên rất giàu có. Những người thâu thuế thời Chúa Giê-su thường là đối tượng bị dân sự ghét bỏ, bởi họ thâu thuế của người dân họ để nộp lên cho nhà cầm quyền La-Mã ngoại bang. Vì thế, họ thường thâu nhiều hơn luật định để có thể ăn chặn được nhiều tiền, và làm giàu cho mình, ăn sung mặc sướng chẳng hề lo nghĩ chi đến người dân đang sống nghèo khổ chung quanh.

Nhưng sau khi tin Chúa Giê-su, tấm lòng Xa-chê đã được biến đổi, ông không còn sống vị kỷ nữa, nhưng sống vị tha, biết cho đi, biết giúp đỡ người khác. Kinh Thánh ghi lại câu chuyện về Xa-chê như sau:
“Đức Chúa Jêsus vào thành Giê-ri-cô, đi ngang qua phố. Tại đó, có một người tên là Xa-chê, làm đầu bọn thâu thuế, và giàu có. Người đó tìm xem Đức Chúa Jêsus là ai, nhưng không thấy được, vì đoàn dân đông lắm, mà mình lại thấp. Vậy, Xa-chê chạy trước, trèo lên cây sung, để ngó thấy Đức Chúa Jêsus, vì Ngài phải đi qua đó. Đức Chúa Jêsus đến chỗ ấy, ngước mắt lên mà phán rằng: Hỡi Xa-chê, hãy xuống cho mau, vì hôm nay ta phải ở nhà ngươi. Xa-chê vội vàng xuống và mừng rước Ngài. Ai nấy thấy vậy, đều lằm bằm rằng: Người nầy vào nhà kẻ có tội mà trọ! Song Xa-chê đứng trước mặt Chúa, thưa rằng: Lạy Chúa, nầy, tôi lấy nửa gia tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt hại ai, bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư. Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hôm nay sự cứu đã vào nhà nầy, vì người nầy cũng là con cháu Áp-ra-ham. Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.” (Sách Lu-ca, chương 19, câu 1 đến 10)

Kinh Thánh cũng ghi lại tên một người nữ có lòng vị tha đáng nể:
“Tại thành Giốp-bê, trong đám môn đồ, có một người đàn bà tên là Ta-bi-tha, nghĩa là Đô-ca; người làm nhiều việc lành và hay bố thí. Trong lúc đó, người đau và chết. Người ta tắm rửa xác người, rồi để yên trong một phòng cao. Môn đồ nghe Phi-e-rơ đang ở tại Ly-đa, gần thành Giốp-bê, bèn sai hai người đi mời người đến chớ chậm trễ. Phi-e-rơ đứng dậy đi với hai người. Khi tới nơi, người ta dẫn Phi-e-rơ đến chỗ phòng cao; hết thảy các đàn bà góa đều đến cùng người mà khóc, và giơ cho người xem bao nhiêu áo xống và áo ngoài, lúc Đô-ca còn sống ở với mình đã may cho. Phi-e-rơ biểu người ta ra ngoài hết, rồi quì gối mà cầu nguyện; đoạn, xây lại với xác, mà rằng: Hỡi Ta-bi-tha, hãy chờ dậy! Người mở mắt, thấy Phi-e-rơ, bèn ngồi dậy liền. Phi-e-rơ đưa tay ra đỡ cho đứng dậy; đoạn gọi các thánh đồ và đàn bà góa đến, cho họ thấy người sống. Việc đó đồn ra khắp thành Giốp-bê; nên có nhiều người tin theo Chúa.” (Sách Công Vụ Các Sứ Đồ, chương 9, câu 36 đến 42)

Ta-bi-tha làm nhiều việc lành và hay bố thí. Cụ thể là bà đã may áo tặng cho những người đàn bà góa còn nhiều khó khăn trong cuộc sống. Việc lành của bà thật tốt đẹp, đem lại sự khích lệ, an ủi cho nhiều người; đến nỗi khi bà chết, người ta đến thăm và khóc lóc với lòng tiếc thương bà, một con người có lòng vị tha, luôn thương yêu, giúp đỡ họ.

Phao-lô cũng là một con người có lòng vị tha lớn lao:
Trong thư gởi cho Phi-lê-môn, để xin ông nhận lại người đầy tớ Ô-nê-sim đã lấy cắp đồ rồi bỏ trốn sang Rô-ma, và Phao-lô đã làm chứng cho Ô-nê-sim tin Chúa, Phao-lô đã nói với Phi-lê-môn là ông sẽ trả hết mọi sự tổn hại do Ô-nê-sim gây ra. Phao-lô sẵn sàng đem cả danh dự mình ra bảo lãnh cho Ô-nê-sim. Đây thật sự là một người có tấm lòng vị tha, trắc ẩn đáng học theo:
“Vậy nếu anh coi tôi là bạn hữu anh, thì hãy nhận lấy người như chính mình tôi vậy. 18 Nhược bằng người có làm hại anh hoặc mắc nợ anh điều chi, thì hãy cứ kể cho tôi. 19 Tôi, Phao-lô, chính tay tôi viết điều nầy: sẽ trả cho anh, còn anh mắc nợ tôi về chính mình anh thì không nhắc đến.” (Sách Phi-lê-môn, chương 1, câu 7 đến 9)

Xin Chúa giúp đỡ con để học sống vị tha theo như Lời Ngài dạy, hầu bày tỏ được tình yêu của Chúa cho người khác, và giúp đỡ được nhiều người chung quanh còn gặp nhiều cảnh khó khăn, thiếu thốn.
(Còn tiếp một kỳ)

California, Tháng 10/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

KHI NGƯỜi CÔNG CHÍNH THỊNH VƯỢNG

Dưỡng Linh: Greg Laurie

11-13-2024 KHI NGƯỜi CÔNG CHÍNH THỊNH VƯỢNG
‘Khi người công chính thịnh vượng thì dân chúng vui mừng, Nhưng khi kẻ ác cai trị, dân chúng lại rên xiết.” (Châm Ngôn 29:2).

Một số Cơ Đốc nhân cố gắng tránh xa sự tranh chấp chính trị. Họ chỉ ra lời của Chúa Giê-su trong Giăng 17:16, “Họ không thuộc về thế gian cũng như Con không thuộc về thế gian.“ để nhấn mạnh rằng các tín đồ phải ở trong thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Nghĩa là, họ hiểu những lời này của Chúa Giê-su có nghĩa là các tín đồ không nên tham gia vào các vấn đề của chính quyền trần gian. Họ trích dẫn lời của Phao-lô trong Phi-líp 3:20, “Chúng ta là công dân trên trời”, để ám chỉ rằng chúng ta không có chứng chỉ tâm linh hoặc sự kêu gọi để cố gắng tác động đến kết quả bầu cử.

Nhưng liệu việc tránh xa chính trị có thực sự là ý muốn của Chúa đối với dân sự Ngài không? Có một chi tiết thú vị trong một câu chuyện trong Tân Ước làm sáng tỏ vấn đề này. Câu chuyện được tìm thấy trong Công vụ 27. Sứ đồ Phao-lô là một tù nhân, bị đưa bằng thuyền đến Rô-ma để xét xử. Chuyến đi ban đầu diễn ra chậm chạp. Gió ngược chiều.
Với rất nhiều khó khăn, con tàu đã đến được đảo Crete và cập cảng Fair Havens. Tại đó, hành khách và thủy thủ đoàn phải đối mặt với một quyết định quan trọng: Họ nên ở lại neo đậu hay tiếp tục ra khơi? Ngày đó là khoảng ngày 5 tháng 10, đã muộn để ra khơi. Mùa đông nguy hiểm ở khu vực đó, khi sóng trở nên nguy hiểm, kéo dài từ khoảng ngày 14 tháng 9 đến ngày 11 tháng 11.
Một cuộc bỏ phiếu đã được tiến hành để quyết định xem con tàu sẽ tiếp tục đến Phoenix, một bến cảng phù hợp hơn trên đảo Crete hay chờ qua mùa đông ở Fair Havens. Phao-lô đã bỏ phiếu ở lại Fair Havens. Ông là một thủy thủ kỳ cựu đã đi được khoảng 3.500 dặm trên Biển Địa Trung Hải. Trên hết, ông đã bị đắm tàu ba lần.

Nhưng Phao-lô đã bị bỏ phiếu chống. Con tàu đã ra khơi—và bị đắm trên đảo Malta.

Nhưng chi tiết thú vị của câu chuyện là Phao-lô đã bỏ phiếu. Ông đã lên tiếng. Ông đã tham gia vào quá trình này. Ông biết điều gì là đúng. Ông đưa ra lập luận của mình dựa trên những gì tốt nhất cho mọi người trên tàu. Thật không may cho mọi người trên tàu, số phiếu bầu của ông ít hơn và ý kiến của ông bị bỏ qua. Nhưng trách nhiệm mà Phao-lô cảm thấy khi bỏ phiếu – tham gia vào quá trình này bằng cách bày tỏ ý kiến của mình – có thể áp dụng cho tất cả các Cơ đốc nhân ngày nay vì chúng ta có thế giới quan theo Kinh thánh.

Chúng ta có một cuốn sách cho chúng ta biết điều gì đúng và điều gì sai. Và đó là sự thật tuyệt đối. Nhờ đó, chúng ta biết điều gì hữu ích và điều gì gây hại không chỉ cho bản thân mà còn cho đất nước chúng ta. Đó là lý do tại sao việc chúng ta bỏ phiếu là rất quan trọng. Chúng ta phải áp dụng sự hiểu biết của mình về Kinh thánh vào các vấn đề mà quốc gia, tiểu bang và cộng đồng địa phương của chúng ta đang phải đối mặt. Chúng ta phải nỗ lực bầu ra những nhà lãnh đạo phù hợp với những gì chúng ta tìm thấy trong Lời Chúa.

Chúng ta có thể không phải lúc nào cũng nằm trong số đông, giống như Phao-lô. Nhưng sự đóng góp của chúng ta là điều cần thiết. Bởi vì “Khi người công chính thịnh vượng thì dân chúng vui mừng, Nhưng khi kẻ ác cai trị, dân chúng lại rên xiết.” (Châm ngôn 29:2).

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch)

TAY CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

Chúa có cánh tay đại năng, Bàn tay Chúa có sức mạnh và tay phải Chúa giơ cao lên. (Thi-thiên 89:13). Cha ta là Đấng lớn hơn hết đã cho ta chiên đó, và chẳng ai cướp nổi chiên đó khỏi tay Cha. (Giăng 10:29)

Tay Thiên Chúa, bạn nghĩ xem dài ngắn?
Tạo sao trời, tạo vũ trụ mênh mang. (1)
Tạo thiên ngân, bao thiên thể mây ngàn,
Đã chuyển động trong không gian vô cực?

Tay Cứu Chúa, đầy quyền năng uy lực,
Đã vận hành thế giới từ sơ khai. (2)
Bao đế vương, đế quốc đầy quyền oai,
Đều khuất phục, dưới tay Ngài tể trị.

Trong mầu nhiệm, tay Chúa Trời hiển thị,
Nơi thế trần qua Cứu Chúa Thần Nhân.
Đã tỏ bày qua quyền lực phúc âm,
Chữa người bịnh, kêu kẻ chết sống lại. (3)

Tay thiên Chúa, khiêm nhu không quản ngại,
Đã hạ mình làm tôi tớ rửa chân. (4)
Tay dẹp yên bao gió bão sóng gầm,
Làm câm nín, làm lặng thinh giông tố. (5)

Tay bẻ bánh, đãi ngàn người đói khổ,
Tay ẵm bồng, an ủi những tang thương. (6)
Tay đóng đinh, đau đớn đứt đoạn trường,
Tay sống lại, mang sẹo đầy ân phước. (7)

Quá mầu nhiệm làm sao hiểu hết được!
Tay uy quyền, sáng tạo không thời gian.
Tay mạnh sức, dẫn dắt con suốt đàng, (8)
Từ hiện tại đến khi về thiên quốc.

Xin cảm tạ, ngợi khen ơn cứu chuộc,
Xin ca mừng chúc tụng Chúa Ba Ngôi.
Đã đưa tay cứu vớt con tuyệt vời,
Cho con hưởng, trời vinh quang rạng rỡ.

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2024
___________________

(1) Thi-thiên 8:3
(2) Giăng 1:3
(3) Giăng 11:43-44
(4) Giăng 13:5-6
(5) Mác 4:39
(6) Ê-sai 46:4
(7) Giăng 20:27
(8) Thi-thiên 139:10

CÔ ĐƠN

Dưỡng Linh: Greg Laurie

11-6-2024

“Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: “Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ tạo nên một người giúp đỡ thích hợp với nó.” (Sáng thế ký 2:18).

Có một đại dịch cô đơn đang lan tràn khắp đất nước chúng ta. Mạng xã hội không khiến chúng ta hòa đồng hơn. Nó khiến chúng ta ít hòa đồng hơn và rối loạn chức năng hơn. Có vẻ như nhiều người trong chúng ta thậm chí còn không biết cách trò chuyện với nhau nữa. Tôi đọc được rằng thế hệ thiên niên kỷ thích nhắn tin hơn là nói chuyện trực tiếp. Và tôi nghĩ chúng ta đã quên cách tương tác với nhau. Nghiên cứu cho thấy hơn một phần ba người lớn phải vật lộn với nỗi cô đơn. Và nỗi cô đơn và sự cô lập tạo ra những rủi ro về sức khỏe, bao gồm lo lắng, trầm cảm và các bệnh như bệnh tim và chứng mất trí. Tuy nhiên, họ đã phát hiện ra rằng một hoặc hai tình bạn có thể làm giảm đáng kể nỗi cô đơn.

Một bài báo trên trang Vox News nêu rằng 12 phần trăm người Mỹ không có tình bạn thân thiết, so với 3 phần trăm vào năm 1990. Bài báo kết luận rằng chúng ta, với tư cách là một xã hội, đã bị phân mảnh. Chúng ta đang làm việc, mua sắm và giao lưu trực tuyến. Điện thoại của chúng ta đã trở thành cổng thông tin chính mà chúng ta dùng để xem thế giới bên ngoài. Điều đó không tốt.
Chúng ta đang thiếu một thứ quan trọng trong cuộc sống của mình. Tất cả chúng ta đều cần những người bạn sống động, hít thở, chứ không phải những người vô danh mà chúng ta chơi trò chơi điện tử cùng trên khắp hành tinh. Không phải những người bình luận vào bài đăng của chúng ta. Chúng ta cần sự tương tác của con người. Chúng ta không được sinh ra để sống một mình.
Chúa đã tạo ra chúng ta theo cách này. Trong Sáng thế ký, sau khi Chúa tạo ra rất nhiều điều tuyệt vời, Ngài đã nói, “Điều này tốt”. Nhưng khi nhìn thấy sự cô đơn của con người, Chúa đã nói, “Điều này không tốt”. Vì vậy, Ngài đã tạo ra Eva. Ngày nay cũng vậy. Không ai trong chúng ta ở một mình là tốt. Chúng ta cần bạn bè.

Không phải những người quen biết thông thường, mà là những người ưu tiên chúng ta trong cuộc sống của họ. Những người quan tâm đến những gì xảy ra với chúng ta. Những người muốn điều tốt nhất cho chúng ta. Những người sẽ nói sự thật với chúng ta bằng tình yêu.

Có lẽ tình bạn nổi tiếng nhất trong Kinh thánh là tình bạn giữa Đavid và Jonathan, như được ghi lại trong 1 và 2 Sa-mu-ên, họ trung thành với nhau. Họ trông chừng lẫn nhau. Họ liều mạng vì nhau. Ngay cả cơn thịnh nộ giết người của cha Jonathan, Saul, đối với Đavid cũng không thể cản trở tình bạn của họ.

Ngày nay, chúng ta có thể tìm thấy những người bạn như vậy ở đâu? Chúng ta có thể ngạc nhiên khi biết rằng một số người bạn thân tiềm năng đã có trong vòng tròn quen biết của chúng ta. Và cách để tìm thấy một Jonathan trong số họ là hãy trở thành một Đavid. Hãy làm gương cho kiểu tình bạn mà chúng ta đang tìm kiếm. Chủ động làm sâu sắc thêm những cuộc trò chuyện thông thường của chúng ta. Đặt câu hỏi. Thể hiện sự quan tâm. Đưa ra lời động viên, hỗ trợ và lắng nghe. Chia sẻ một số điều cá nhân của riêng chúng ta. Khiến bản thân trở nên dễ bị tổn thương. Hãy kiên nhẫn trong những giai đoạn khó xử. Học cách tận hưởng sự đồng hành của nhau. Và cầu nguyện. Hãy cầu xin Chúa giúp chúng ta trở thành kiểu bạn bè tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của người khác. Và hãy cầu xin Ngài mang những người bạn tạo nên sự khác biệt vào cuộc sống của chúng ta..

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch )