NHIỀU NGƯỜI CỨ THÍCH KHOE KHOANG

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Châm Ngôn 7: 2; I Cô-rinh-tô 15: 10; Ê-phê-sô 4: ; Phi-líp 2: 8

Nhiều người cứ thích khoe khoang
Khoe nhà cửa, khoe xe sang đắt tiền.
Bằng cấp đủ thứ liên miên
Chức nầy chức nọ đi liền một dây.
Con tôi giỏi giang thế nầy
Như ngôi sao sáng nơi đây ai bằng.
Nghe nhiều người nổ oang oang
Cha ông ta dạy thùng không có gì1.
Lời Kinh Thánh phán khắc ghi
Môi con đừng có khen chi về mình2.
Hãy để người khác chứng minh
Miệng con nên cứ làm thinh con à.
Khoe khoang là chuyện xấu xa3
Chúa ghét điều đó, gian tà, ngạo kiêu.
Là con dân Chúa sớm chiều
Lời Kinh Thánh dạy đến điều khiêm cung4
Chúa còn hạ mình tột cùng5
Sao ta lại dám vẫy vùng, huênh hoang?
Lu-xi-phe xưa ở Thiên Đàng6
Chỉ vì kiêu ngạo nên thành Sa-tan.

Cho con hạ mình, ăn năn
Khiêm nhường hầu Chúa quyền năng trên trời.
Con chẳng là gì Chúa ơi!7
Ngài thương Ngài cứu, đời đời biết ơn!

Tháng 8/ 2024!
Bình Tú Ngọc

1 Có câu Thành Ngữ “Thùng rỗng kêu to”
2 Châm Ngôn 27: 2
3 Châm Ngôn 8: 13
4 Ê-phê-sô 4: 2
5 Phi-líp 2: 8
6 Ê-sai 14: 12-15
7 I Cô-rinh-tô 15: 10

CHUYỆN…NỔ

Dưỡng Linh: MS Nguyễn Đình Liễu

CHUYỆN…NỔ
Kinh Thánh: Châm Ngôn 8: 13; 29: 23; Lu-ca 17: 7-10; 18: 9-14; Khải Huyền 3: 7, 8

“Nổ” được nói đến ở đây không phải là tiếng nổ vật lý mà là…một căn bệnh.
Bệnh “nổ” chắc đã có từ lâu, nhưng không biết là từ khi nào? Bệnh xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều đại lục, nhất là ở những nước còn nghèo nàn, lạc hậu. Sở dĩ bệnh phát triển nhiều ở những nước còn nghèo nàn, lạc hậu là vì ở những nước đó, người dân còn nghèo quá, nên…nổ cho…quên đi cái nghèo, và nổ cho người ta tưởng mình cũng đâu có…thua gì ai.
Khi nói đến tiếng nổ là ta biết chắc chắn nó sẽ gây ra tiếng ồn ào cả một vùng, khiến ai cũng…để ý và…lo lắng, vì tưởng có chuyện gì…nguy hiểm đang xảy ra.
Bệnh nổ cũng gây ra những…hệ quả tương tự, khiến nhiều người e ngại, tránh xa cho khỏi bị…văng miểng.
Nguyên nhân của bệnh nổ, như đã nói ở trên là do mặc cảm tự ti, thấy mình thua kém người khác, nên muốn tìm cách…thể hiện để cho người khác biết mình cũng không phải…thứ thường.

Hình ảnh trái pháo, một phát minh của người Trung Quốc là hình ảnh tiêu biểu về tiếng nổ, trước khi người ta phát minh ra thuốc súng.
Tiếng pháo nổ nghe thật sướng tai, nhưng sau đó pháo nhà ta tan xác, chỉ còn là đống rác đỏ lòm lom nằm bẹp dí dưới đất.
Nguyễn Hữu Chỉnh (1741-1788), một Nhà Quân Sự và Nhà Thơ của Việt Nam, có bài thơ “Vịnh cái pháo” rất hay như sau:
Xác không vốn những cậy tay người
Bao nả công trình, tạch cái thôi!
Kêu lắm lại càng tan tác lắm
Thế nào cũng một tiếng mà thôi
Pháo nổ càng to thì bản thân càng tan tành xác pháo. Bạo phát thì thường đi liền với bạo tàn.
Người mắc bệnh nổ cũng giống như trái pháo, nổ rất to; nhưng rốt cuộc chỉ là một tiếng “tạch” nghe vui tai một chút mà thôi, chứ chẳng làm nên được công trạng gì đáng kể cho người khác.
Thành Ngữ Việt Nam có nhiều câu diễn tả…bệnh nổ rất chính xác như sau:
+ Một tấc đến Trời
+ Thùng rỗng kêu to
+ Ăn đằng sóng nói đằng gió
+ Ăn xuôi nói ngược
+ Ăn cò nói leo
+ Ăn ốc nói mò
+ Mười voi không được bát nước xáo

Cũng có những câu Danh Ngôn nói về…bệnh nổ rất đáng ghi nhớ:
+ Người biết ít thường nói nhiều, trong khi người biết nhiều thường nói ít.
+ Cái vỏ rỗng tạo ra âm thanh lớn nhất.
+ Tự khiêm thì người ta càng phục, tự khoe thì người ta càng khinh.
+ Người nào hay nói về mình là người chỉ nghĩ đến mình và người chỉ nghĩ đến mình là người thiếu giáo dục, dù học vấn của họ đến đâu chăng nữa.
+ Phô tài là hại mình vì có kẻ ghen ghét. Phô sắc là hại mình vì có kẻ cưỡng đoạt. Phô của là nguy vì có kẻ cưỡng đoạt.
Tôi đọc được bài thơ về…bệnh nổ của Nguyễn Văn Giai nghe cũng xứng tầm…nổ:
Ta con ông Cống, cháu ông Nghè*,
Nói có trên trời dưới đất nghe.
Sức khoẻ Hạng Vương** cho một búng,
Cờ cao Đế Thích*** chấp đôi xe
Nhảy ùm xuống biển lôi tàu lại,
Chạy tốc lên non bắt cọp về
Độ nọ vào chơi trong nội phủ,
Ba ngàn công chúa phải lòng mê.
Nổ như thế khó có người bằng!

Bên ngoài thế gian, người ta nổ là chuyện thường ngày; nhưng bên trong Hội Thánh của Chúa, cũng có không ít người mắc…bệnh nổ khá nặng.
Không nhiều thì ít, bạn cũng như tôi đã từng nghe có những người tự khoe về bằng cấp, học vị mình học trường nầy, trường nọ, ở nước nầy nước kia; các chức vụ mà mình đã từng nắm giữ; các nước mà mình đã từng đi đến; các công việc mà mình đã từng làm và kết quả tốt đẹp như thế nào, cốt là để cho người nghe biết là họ…giỏi ra làm sao! Và rốt cuộc, chẳng thấy Chúa đâu trong họ cả, mà chỉ thấy chính họ là…chúa mà thôi!
Cũng có những người thì khoe về con cái mình học giỏi như thế nào? Tiền lương hằng tháng khủng ra làm sao!
Rồi cũng có người thì khoe về áo quần, xách bóp thời thượng, nhà cửa sang trọng, xe hơi hiệu đắt tiền ít người có được.
Có người thì để trước tên mình hàng loạt các chức danh nào là Mục Sư Hội Trưởng Kiêm Viện Trưởng, Mục Sư Giáo Sư Tiến Sĩ…
Nếu có dịp lướt “phây-búc” trên mạng, ta dễ dàng thấy người ta khoe đi ăn nhà hàng sang trọng nầy, nhà hàng cao cấp nọ; khoe con cái tốt nghiệp với văn bằng loại giỏi ở những trường nổi tiếng. Ôi thôi, đủ thứ… khoe, đủ thứ…nổ, nghe thấy mà…ngao ngán cho thói hợm mình của nhiều người.
Tôi bất ngờ đọc được trên “phây-búc” của một Mục Sư, và là một Mục Sư lãnh đạo của một Giáo Hội nữa, một dòng trạng thái của ông viết như sau:
“Giảng bồi linh sáng nay. Tạ ơn Chúa cho mọi người đáp ứng sứ điệp mạnh mẽ.”
Mục Sư mà lại…tự nổ như thế nghe…kỳ kỳ làm sao ấy!
Không biết ông Mục Sư đó có đọc câu Kinh Thánh nầy chưa?
“Hãy để cho kẻ khác khen ngợi con, miệng con chẳng nên làm; Để cho một người ngoài tán mỹ con, môi con đừng làm” (Châm Ngôn, chương 27, câu 2).

Nói chung là…bệnh nổ của một số người trong Hội Thánh cũng không…thua gì những người bên ngoài thế gian là bao!

Kinh Thánh nói về…bệnh nổ như sau:
“Ngài lại phán thí dụ nầy về kẻ cậy mình là người công bình và khinh dể kẻ khác: Có hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người Pha-ri-si và một người thâu thuế. Người Pha-ri-si đứng cầu nguyện thầm như vầy: Lạy Đức Chúa Trời, tôi tạ ơn Ngài, vì tôi không phải như người khác, tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thâu thuế nầy. Tôi kiêng ăn một tuần lễ hai lần, và nộp một phần mười về mọi món lợi của tôi. Người thâu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà rằng: Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội! Ta nói cùng các ngươi, người nầy trở về nhà mình, được xưng công bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống sẽ được nhắc lên” (Lu-ca, chương 18, câu 9-14).
Người Pha-ri-si trong ví dụ Chúa Giê-su kể nầy là hạng người…nổ có hạng, khoe khoang có hạng, khó có ai bằng. Còn người thâu thuế thì ngược lại, biết thân phận xấu xa, không ra chi của mình, nên không dám ngước lên nhìn Chúa, chỉ dám đấm ngực đau đớn với tội lỗi của mình.
Chúa Giê-su kết luận: Người thâu thuế trở về được xưng công bình chứ không phải người Pha-ri-si khoe khoang, hay…nổ kia.
Chúa Giê-su đã phán với Hội Thánh Lao-đi-xê ngày xưa rằng:
“Vả, ngươi nói, ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa; song ngươi không biết rằng mình khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù và lõa lồ. Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của Ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được” (Khải Huyền, chương 3, câu 17, 18).
Hội Thánh Lao-đi-xê nầy cũng…tự cao tự đại, cũng…nổ to như pháo: Ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa. Nhưng Chúa chỉ họ biết, họ thật sự khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù và lõa lồ, chứ không như họ…nổ đâu.

Chúa chúng ta đang thờ phượng là Chúa của sự khiêm nhường, nên Ngài ghét những ai kiêu ngạo, khoe khoang.
“Ta ghét sự kiêu ngạo, xấc xược, con đường ác và sự gian tà” (Châm Ngôn, chương 8, câu 13).
“Sự kiêu ngạo của người sẽ làm hạ người xuống. Nhưng ai có lòng khiêm nhượng sẽ được tôn vinh” (Châm Ngôn, chương 29, câu 23).
“Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, mà ban ơn cho kẻ khiêm nhường” (Phi-e-rơ thứ nhất, chương 5, câu 5).

Chúng ta cần ghi nhớ Lời Chúa dạy rằng, mọi việc chúng ta làm là điều chúng ta phải làm, và điều chắc phải làm, vì chúng ta chỉ là những đầy tớ của Ngài, và Chúa mới là Chủ của chúng ta:
“Ai trong các ngươi có đầy tớ đi cày hoặc đi chăn, khi ở ngoài đồng về, biểu nó rằng: Hãy đến ngay mà ngồi ăn, hay sao? Trái lại, há không biểu nó rằng: Hãy dọn cho ta ăn, thắt lưng hầu ta, cho đến chừng nào ta ăn uống xong, rồi sau ngươi sẽ ăn uống sao? Đầy tớ vâng lịnh mà làm, thì chủ có biết ơn gì nó chăng? Các ngươi cũng vậy, khi làm xong việc truyền phải làm, thì hãy nói rằng: Chúng tôi là đầy tớ vô ích; điều chúng tôi đã làm là điều chắc phải làm” (Lu-ca, chương 17, câu 7-10).

Phao-lô là người được Chúa dùng một cách đặc biệt hơn hết trong Hội Thánh của Ngài; nhưng ông luôn luôn biết sống trong tinh thần khiêm nhường và tôn cao Chúa trong đời sống, vì ông biết tất cả những gì ông làm được cho Chúa là nhờ ơn và sức của Chúa ban cho mà thôi, chứ ông chẳng có gì cả, và chẳng là gì cả.

Phao-lô đã xác nhận: “Nhưng tôi nay là người thể nào, là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác, nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi” (Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 15, câu 10).
Xin Chúa thương xót mỗi một chúng ta là tôi tớ, con cái của Ngài, cho chúng ta nhớ rằng trước mặt Chúa, chúng ta chỉ là đầy tớ phục vụ Ngài mà thôi. Chúng ta chẳng có gì để…nổ, để khoe khoang cả. Hãy phục vụ Chúa cách hết lòng và để Chúa được tôn cao qua đời sống của mỗi một chúng ta! Amen!
California, Đầu Tháng 9/ 2024!

Mục Sư Nguyễn Đình Liễu

*Ông Cống, Ông Nghè: Hương Cống và Ông Nghè là hai học vị Cử Nhân và Tiến Sĩ trong Kỳ Thi Chữ Hán ngày xưa ở nước ta.
**Hạng Võ (tức Hạng Tịch) là vua nước Sở, có sức mạnh vô địch.
***Đế Thích là vị tiên chơi cờ cao tay có hạng, khó ai bì.

ĐỪNG TUYỆT VỌNG

Dưỡng Linh:

9-18-2024 ĐỪNG TUYỆT VỌNG

“Hỡi linh hồn ta, tại sao ngươi sờn ngã?” (Thi thiên 42:11).

Người mà tôi yêu thích nhất trong Cựu Ước là Đa-vit. Ông là một người rất đặc biệt. Ông là người đàn ông duy nhất trong Kinh thánh được ban cho biệt danh tuyệt vời là “một người theo lòng Chúa”. Tôi yêu đức tin và lòng nhiệt thành của Đa-vit dành cho Chúa như được chứng minh khi ông đối mặt với gã khổng lồ phạm thượng, Gô-li-át xứ Gath, và đánh bại hắn bằng một cái ná và một cây gậy. Tôi yêu sự dịu dàng và ân sủng của ông khi ông đối xử rất yêu thương với đứa con trai què quặt của Giô-na-than, Mên-phi-bô-shet. Và tôi yêu sự trung thực của ông khi ông chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống của mình một cách chi tiết sống động trong suốt sách Thi thiên.

Ngay cả khi giữa sự nản lòng lớn lao, giữa những kẻ thù xung quanh, giữa Vua Sau-lơ cố gắng hết sức để giết ông Đa-vit vẫn bám chặt vào những lời hứa của Chúa. Ông biết rằng mình đã được Chúa xức dầu để trở thành vị vua tiếp theo của Y-sơ-ra-ênl. Mặc dù đôi khi lời hứa đó có vẻ giống như một giấc mơ viển vông, nhưng Đa-vit vẫn giữ lời hứa đó bất chấp mọi trở ngại trước mắt.

Đối với tôi, Thi thiên 27:13-14 là hai trong số những câu Kinh thánh khích lệ nhất khi Đa-vit nói, “Con tin chắc sẽ thấy sự tốt lành của Đức Giê-hô-va trong đất người sống. ‘Hãy trông đợi Đức Giê-hô-va; Hãy mạnh mẽ và can đảm! Phải, hãy trông đợi Đức Giê-hô-va!’. Đa-vit tin rằng ông sẽ thấy sự nhân từ của Chúa trong cuộc đời mình. Ông tin rằng ông sẽ thấy những lời hứa tuyệt vời của Chúa được ứng nghiệm trong những ngày của mình. VÀ ÔNG ĐÃ LÀM ĐƯỢC!

TIN TƯỞNG VÀ CHỜ ĐỢI
Chúng ta phải làm gì khi đối mặt với những hoàn cảnh nản lòng? Chúng ta phải làm gì khi mọi thứ bên trong chúng ta nói rằng, “Mọi thứ thật tồi tệ và sẽ không trở nên tốt hơn – chỉ là TUYỆT VỌNG!”? Hãy nắm lấy những lời hứa của Chúa và chờ đợi Ngài đến. Hãy can đảm vì Chúa nhìn thấy chúng ta đang ở đâu, Ngài biết chúng ta đang trải qua điều gì và Ngài quan tâm đến tâm hồn chúng ta. Ngài có một kế hoạch tuyệt vời cho tất cả những ai tin cậy Ngài và đi theo con đường của Ngài.

VÀ HÃY NHỚ ĐIỀU NÀY
Chúa luôn hành động đằng sau hậu trường. Ngay cả khi chúng ta nghĩ rằng Ngài đang ngủ trên thuyền, sự thật là Ngài đang hành động theo những cách mà chúng ta không thể thấy và không biết. Thay vì nói và cầu nguyện những lời nghi ngờ, không tin và tuyệt vọng, hãy bắt đầu nói và cầu nguyện những lời đức tin. Hãy cầu nguyện theo kiểu cầu nguyện này:
“Lạy Chúa, mặc dù con không thể thấy Ngài làm bất cứ điều gì trong hoàn cảnh đen tối của con, nhưng con biết bằng đức tin rằng Ngài đang hành động thay cho con. Một ngày nào đó con sẽ gần hơn với việc nhìn thấy một bước đột phá lớn trong những vấn đề lớn này của con. Con ngợi khen Ngài vì CON SẼ thấy lòng nhân từ của Ngài thể hiện trong cuộc sống của con trước khi quá muộn. Con chọn chờ đợi Ngài; và con lấy can đảm trong sự hiện diện vô song và những lời hứa tuyệt vời của Ngài!”
Chúng ta SẼ KHÔNG sống vĩnh viễn trong thung lũng bóng tối của sự chết. Một ngày nào đó chúng ta sẽ sớm thoát khỏi thung lũng đó – có lẽ là hôm nay! Hãy tin, tiếp nhận và bắt đầu ngay bây giờ để lập kế hoạch ăn mừng của chúng ta. Những điều tốt đẹp luôn đến với những ai trung thành chờ đợi Chúa.

Jeff Schreve (Nhã Ca lược dịch)

BÌNH AN GIỮA NGHỊCH CẢNH

Thơ: Thanh Hữu

Sự bình an của Đức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ giữ gìn lòng và ý tưởng anh em trong Đức Chúa Jêsus Christ. (Phi-lip 4:7)

Xem tin tức, mỗi ngày trên thế giới,
Ta ưu tư, bao biến động địa cầu.
Bao chiến tranh khốc liệt ở Âu châu,
Đến khủng hoảng, vùng Trung Đông Do Thái.

Bao bão lụt, bao thiên tai tàn hại,
Trôi cửa nhà đầy chết chóc tang thương.
Bao động đất, bao núi lửa tai ương,
Bao dịch lệ đã tràn lan khắp chốn.

Bao chính thể, với chính trường xao động,
Bao nan đề nền kinh tế bại suy.
Bao gian tham, bao lừa đảo thần kỳ,
Bao tội phạm bao hành hung chết chóc.

Con đang sống giữa biển trần sôi sục,
Giữa sóng cồn thời cuối rốt trần gian.
Ước nhìn xem cảnh Cứu Chúa hiên ngang,
Bước trên sóng, đạp bão giông cuồng loạn. (1)

Con ước nghe lời ân tình Chúa phán,
Đừng sợ chi, ta đang nắm toàn quyền. (2)
Cả đất trời. Truyền sóng gió lặng yên,
Hãy tin cậy, nhận bình an thiên thượng. (3)

Cảm ơn Chúa, trong tình yêu vô lượng,
Trong năng quyền Linh Thánh Chúa ban trao. (4)
Con vươn lên nhận sức mới trên cao,
Bước trên sóng, giữa cuồng phong quỷ dữ.

Cầm tay Chúa, đồng hành trong vinh dự,
Sống mỗi ngày đầy tiếng hát ngợi ca
Lòng hân hoan chân đang bước về nhà,
Mỗi ngày tháng, tiến gần hơn thiên quốc.

THANH HỮU
Tháng 9 năm 2024
________________

(1). Ma-thi-ơ 14:24-25
(2). Ma-thi-ơ 14:27
(3). Phi-líp 4:7
(4). Công-vụ các Sứ-đồ 1:8

CHÚNG TA ĐANG LÀM GÌ VỚI CƠ HỘI CỦA MÌNH?

Dưỡng Linh: Jeff Schreve

9-11-2024 CHÚNG TA ĐANG LÀM GÌ VỚI CƠ HỘI CỦA MÌNH?

Vậy, đang lúc có cơ hội, chúng ta hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em trong gia đình đức tin. (Ga-la-ti 6:10)

Cơ hội đang ở khắp xung quanh chúng ta. Cơ hội tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của mọi người. Cơ hội để phục vụ một người đang rất cần một lời động viên, một đôi tai lắng nghe, một cái ôm chăm sóc và quan tâm, và đôi khi thậm chí là sự hỗ trợ về mặt vật chất.

TẠI PHÒNG BÁC SĨ
Tuần này, tôi gặp một người phụ nữ đáng mến giúp tôi tại phòng khám bác sĩ. Tôi cảm thấy rất mệt mõi và biết rằng mình bị cảm lạnh nặng nhất mà con người từng biết (có lẽ không đến mức tệ như vậy). Khi cô ấy đo nhìệt độ của tôi và hỏi thăm tình hình của tôi, tôi cảm thấy ấn tượng muốn hỏi thăm tình trạng của cô ấy. Sau một hồi im lặng và nuốt nước bọt để lấy lại bình tĩnh, cô ấy nói, “cũng được.” Rõ ràng là cô ấy có gì không ổn.

Trước khi cô ấy rời khỏi phòng, tôi hỏi cô ấy có điều gì trong cuộc sống mà tôi có thể cầu nguyện không. Câu hỏi đó đã mở ra cánh cửa để cô ấy chia sẻ nỗi lòng, nỗi đau, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi của mình. Tôi đã cầu nguyện cho cô ấy ngay tại đó, ôm cô ấy thật chặt và nói với cô ấy rằng Chúa yêu cô ấy. Ngài biết điều gì đang diễn ra và Ngài sẽ ở bên cô ấy trong từng bước đi. Ngài là “El Roi”, một trong những danh xưng tuyệt vời của Chúa có nghĩa là “Ngài là Đức Chúa Trời nhìn thấy tôi.” Chúa nhìn thấy chúng ta trong những lúc đau khổ và sợ hãi … và sẽ chăm sóc chúng ta khi chúng ta tin cậy Ngài (xem Sáng thế ký 16).

TRẢI NGHIỆM NIỀM VUI VÀ TẠO RA SỰ KHÁC BIỆT
Người ta vẫn nói rằng NIỀM VUI đến khi cuộc sống của chúng ta tập trung vào Chúa Giê-su trước, đến người khác là thứ hai và bạn là cuối cùng. Khi chúng ta sử dụng cuộc sống của mình để làm tươi sáng cuộc sống của người khác, điều đó mang lại ý nghĩa và mục đích to lớn cho những ngày của chúng ta.

Kinh thánh nói rằng chúng ta là đại sứ của Chúa Giê-xu (2 Cô-rinh-tô 5:20). Chúng ta là đại diện của Ngài trên trái đất. Quyền công dân của chúng ta là ở trên thiên đàng … và chúng ta chỉ là người lạ và người ngoài hành tinh trên trái đất này. Nhưng chúng ta ở đây vì một mục đích cụ thể: tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của mọi người vì Chúa Jesus Christ. Chúng ta ở đây để làm chứng nhân của Ngài, để làm nhẹ gánh nặng cho những người đang đau khổ, mất hy vọng và cần kết nối với Chúa, Đấng nhìn thấy và yêu thương họ.

Đây là một câu hỏi để chúng ta cân nhắc một cách trung thực và tỉnh táo: Chúng ta có thật sự đang trải nghiệm niềm vui và ý nghĩa cuộc sống của mình không? Nếu không, có thể lý do là chúng ta đã quên mất hai điều răn lớn nhất—yêu Chúa hết lòng và yêu người lân cận như chính mình? Hãy nhớ đến các chữ cái J-O-Y, vui mừng.

LỜI CẦU NGUYỆN MÀ CHÚA KHAO KHÁT TRẢ LỜI
Hãy nghĩ xem cuộc sống của chúng ta sẽ khác biệt như thế nào nếu chúng ta bắt đầu mỗi ngày bằng lời cầu nguyện chân thành này: “Lạy Chúa, xin giúp con nhạy cảm với những người mà Chúa sẽ đặt trên đường của con hôm nay, những người cần một lời an ủi và sự đụng chạm từ Chúa thông qua con. Xin giúp con nhìn thấy những cơ hội xung quanh con để tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của mọi người, cho Chúa Giê-xu, để giảm bớt gánh nặng của họ và cho họ biết rằng Chúa là “El Roi”, là Đấng đang nhìn thấy họ và sẽ chăm sóc họ nếu họ chỉ cần tin cậy Ngài.”

Cầu mong chúng ta trải nghiệm được niềm vui của Ngài khi chúng ta tập trung vào tiếng gọi của mình—là đại sứ của Ngài trên thế giới này cho đến khi Ngài gọi chúng ta về nhà.

Jeff Schreve (Nhã Ca lược dịch)

THÀNH CÔNG TRONG CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

Ai sẽ cho một người trong bọn nhỏ nầy chỉ uống một ly nước lạnh, vì người nhỏ đó là môn đồ ta, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ ấy sẽ chẳng mất phần thưởng của mình đâu. (Ma-thi-ơ 10:42)

Ta cứ tưởng, người thành công trong Chúa,
Là kẻ làm, những việc thật lớn lao.
Như xẻ sông, đắp núi, tạo biển hồ,
Có danh tiếng, cả nhân gian đều biết.
Tưởng thành công, là làm điều ưu việt,
Trong chính trường, kinh tế, công nghệ cao.
Kẻ phát minh, người tài trí, siêu sao,
Tạo ảnh hưởng đến cộng đồng xã hội…
Chúa Cứu Thế, chỉ dạy ta đường lối,
Để làm tròn mục đích Chúa ban trao.
Dù đơn sơ, nhỏ bé đến mực nào, (1)
Trong thánh ý, vẫn thành công viên mãn.
Ta vào đời, sống thời gian giới hạn,
Mỗi môi trường, với hoàn cảnh khác nhau .
Với khả năng, ân tứ mỗi sắc màu,
Ta xử dụng thế nào theo mục đích?
Chúa xét lòng và động cơ nhiều nhất,
Trong gia đình, người liên hệ thân thương.
Khi tiếp giao, với hàng xóm, sở, trường…
Có bày tỏ, lòng thương yêu, ngay thật?
Trao em bé, chỉ đơn sơ ly nước,
Với tấm lòng thương xót, Chúa ghi công. (2)
Giúp bữa ăn, kẻ nghèo khó khốn cùng,
Được ghi nhận, biết ơn như giúp Chúa. (3)
Đừng mánh mung, giành chức quyền, nhung lụa,
Hãy thỏa lòng, địa vị Chúa ban trao. (4)
Trong khả năng, làm việc nhỏ mức nào,
Là ta đã thành công trong mắt Chúa. (5)
Bao vĩ nhân, lịch sử đời muôn thủa,
Đã trở về cát buị với hư không. (6)
Ai tín trung phục vụ Chúa hết lòng,
Sẽ rạng rỡ như sao trời sáng chói. (7)

THANH HỮU
Tháng 9 năm 2024
____________________
(1) Ma-thi-ơ 25:21
(2) Ma-thi-ơ 10:42
(3) Ma-thi-ơ 25:40
(4) 1 Ti-mô-thê 6:6
(5) Ma-thi-ơ 25:21
(6) Truyền Đạo 2: 11
(7) Đa-ni-ên 12:3

BẠN CÓ CHÚ Ý NGƯỜI KHÁC KHÔNG

Dưỡng Linh: Jeff Schreve

9-4-2024 BẠN CÓ CHÚ Ý NGƯỜI KHÁC KHÔNG

‘Sáng hôm sau, Giô-sép đến phục vụ họ và thấy họ buồn bã. ‘ ‘Chàng hỏi: “Hôm nay sao trông nét mặt hai ông rầu rĩ thế?” (Sáng Thế 40:6-7)

Chúng ta có biết câu chuyện về Giô-sép trong sách Sáng thế không? Đó là một câu chuyện tuyệt vời về quyền tối cao của Chúa và sự chính trực cùng đức tin không lay chuyển của Giô-sép.

Giô-sép bị các anh em mình phản bội và bán làm nô lệ. Khi còn là nô lệ, ông bị vu cáo về tội cố gắng cưỡng hiếp. Sự thật là vợ của chủ ông có tình cảm với Giô-sép. Khi ông từ chối những lời tán tỉnh của bà, bà đã trả thù nói với chồng mình rằng Giô-sép đã cố cưỡng hiếp bà. Kết quả là những lời vu khống đó, Giô-sép đã từ một nô lệ trở thành một tù nhân. Cuộc sống có thể tệ hơn được nữa không? Trong suốt thời gian đó, ông vẫn tiếp tục tin cậy Chúa và phục vụ Ngài, mặc dù điều đó khó khăn trong nơi bẩn thỉu, hôi thối và nhớp nhúa được gọi là nhà tù Ai Cập.

Một ngày nọ, một số bạn trong tù đặc biệt đã đến: quản gia và thợ làm bánh của Pha-ra-ôn. Họ đã khiến Pha-ra-ôn tức giận và bị tống giam vào nhà tù trong một thời gian dài “tạm giam”. Một ngày nọ, Giô-sép – người được bầu làm người tù trưởng – nhận thấy có điều gì đó không ổn với hai người đàn ông này. Khuôn mặt của họ buồn bã.

Việc Giô-sép nhận thấy vẻ mặt của họ khiến tôi ấn tượng khi đọc câu chuyện. Đây là Giô-sép – một người đàn ông đã bị lừa dối, ngược đãi, lợi dụng và lạm dụng – nhưng anh ấy không bĩu môi, hờn dỗi và chìm đắm trong sự tự thương hại và cay đắng. Anh ấy tin tưởng Chúa và phục vụ người khác. Anh ấy không tập trung vào bản thân mình, nhưng anh ấy tập trung vào người khác. Anh ấy nhận thấy rằng hai người mới đến đặc biệt buồn vào một ngày. Anh ấy thực sự nhìn mọi người và chú ý đến họ.

KẾT LUẬN
Khi đọc điều đó, tôi nghĩ về tất cả những lần tôi quá đắm chìm trong thế giới của riêng mình và danh sách việc cần làm của riêng mình đến nỗi tôi nhớ khuôn mặt của những người xung quanh mình. Có bao nhiêu người đang phải vật lộn với cảm giác tội lỗi, đau đớn, mất mát, sợ hãi hoặc nghi ngờ? Có bao nhiêu người buồn và vô cùng cần một cái ôm, một cái chạm, một lời Chúa để nhắc nhở họ rằng Ngài biết và quan tâm?

Có lẽ bạn cũng giống tôi và dễ bị cuốn vào trách nhiệm, áp lực và các vấn đề cá nhân/gia đình của riêng mình, đến nỗi bạn quên rằng bạn ở đây để trở thành một phước lành cho người khác và ” Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy anh chị em sẽ chu toàn luật của Chúa Cứu Thế.” (Ga-la-ti 6:2).
Chúng ta có cầu xin Chúa khiến chúng ta trở nên nhạy cảm và chú ý hơn đối với những người chúng ta gặp mỗi ngày không? Chúng ta có thực hành nhìn vào khuôn mặt và nhìn vào mắt họ nỗi đau mà họ có thể đang phải chịu đựng không? Câu tục ngữ cũ chắc chắn là đúng: mọi người không quan tâm chúng ta bao nhiêu cho đến khi họ biết chúng ta quan tâm đến họ bấy nhiêu. Chúng ta hãy thực hành quan tâm đến mọi người khi chúng ta để ý đến họ, nói chuyện với họ và khích lệ họ trong Chúa.
Đức Chúa Trời muốn sử dụng bạn và tôi để là hình ảnh của Chúa Giê-su đối với một thế giới lạc lối và đau khổ. Bạn có sẵn sàng nhận thử thách để trở thành điều đó không?

Jeff Schreve (Nhã Ca lược dịch)

CUỘC ĐỜI HAI CHỮ KHÔNG KHÔNG

Thơ: Thanh Hữu

“Vì chúng ta ra đời “không” hề đem gì theo, chúng ta qua đời cũng “không” đem gì đi được.” (1 Ti-mô-thê 6:7)

Cuộc đời hai chữ “không” “không”,
Vào đời khóc chóe, tay không có gì.
Cuối đời bỏ hết ra đi,
Không đem theo được vật chi cho mình.

Đâu là ý nghĩa hành trình?
Đâu là giá trị đời mình trải qua?
Đâu là mục đích đời ta ?
Đâu là lợi ích bôn ba cuộc trần?

Bao năm ta đã chồn chân,
Chạy theo vật chất, chia phần thế gian.
Ước mong nhà tốt, xe sang,
Để rồi vẫn mất bình an tâm hồn.

Tình yêu Thiên Chúa trường tồn,
Ban cho cơ hội trong Con của Ngài. (1)
Khi tin Cứu Chúa quyền oai,
Sẽ có sự sống, triển khai nước trời.

Tại đây có Chúa tuyệt vời,
Có nguồn an ủi ở nơi đời nầy. (2)
Có Ngài bảo vệ phủ vây,
Có hy vọng mới tràn đầy vinh quang.

Cảm ơn tình Chúa vạn ngàn,
Cứu ta thoát chốn ngập tràn hư không.
Nâng lên tay Chúa ẵm bồng, (3)
Ban cho cơ nghiệp mãi không suy tàn.

Mừng vui ca ngợi hát vang,
Từ “không” ra “có” vinh quang muôn đời.
Hãy mau tin Chúa ai ơi,
Để nhận phước hạnh tuyệt vời thiên cung. (4)

THANH HỮU
Tháng 9 năm 2024
____________________

1. Giăng 6:40
2. Thi-thiên 23:4
3. Ê-sai 46:3-4
4. Khải huyền 20:4-6

THỪA NHẬN TỘI LỔI

Dưỡng Linh: Greg Laurie

8-28-2024 THỪA NHẬN TỘI LỔI

“Vì tôi sẽ xưng gian ác tôi ra, Tôi buồn rầu vì tội lỗi tôi” (38:18).

Câu chuyện kể về Frederick Đại đế, vua nước Phổ, người đã đến thăm một nhà tù. Khi nói chuyện với các tù nhân, ông đã nghe vô số câu chuyện về sự vô tội, động cơ bị hiểu lầm và sự bóc lột.
Cuối cùng, nhà vua dừng lại ở phòng giam của một tù nhân vẫn im lặng. Nhà vua nói, “Được rồi, tôi cho rằng anh cũng là một nạn nhân vô tội?”

Người đàn ông trả lời, “Không thưa ngài, tôi không phải. Tôi có tội và tôi đáng bị trừng phạt.”
Quay sang người quản giáo, nhà vua nói, “Nhanh lên, hãy đưa người đàn ông này ra khỏi đây trước khi anh ta làm hư hỏng những người vô tội khác.” Ông không thể tin rằng mình đã tìm thấy một người thừa nhận những gì mình đã làm.

Chúng ta thường đổ lỗi cho nhau. Mục sư và tác giả Chuck Swindoll đã mô tả sự đổ lỗi theo cách này: “Sự đổ lỗi không bao giờ phục hồi, nó chỉ gây tổn thương. Đổ lỗi không bao giờ giải quyết được vấn đề, nó làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn.”[1]

Sẽ đến một thời điểm trong cuộc sống khi chúng ta nói rằng, “Tôi đã phạm tội. Vấn đề là ở tôi.” Và đó là lúc mọi thứ sẽ thay đổi đối với chúng ta.

Xưng tội có nghĩa là gì? Điều đó rất quan trọng để chúng ta biết vì sự tha thứ của chúng ta phụ thuộc vào sự hiểu biết của chúng ta về thuật ngữ này. Từ tiếng Do Thái để xưng tội có nghĩa là “thừa nhận”. Trong Tân Ước, từ này có thể được dịch là “đồng ý với” hoặc “nói điều tương tự như người khác””.

Giăng đã sử dụng cùng một từ khi ông viết, ‘Còn nếu chúng ta xưng tội mình thì Ngài là thành tín, công chính sẽ tha tội cho chúng ta và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều bất chính”. (I Giăng 1:9). Về cơ bản, điều này có nghĩa là nếu chúng ta đồng ý với Chúa về tội lỗi của mình, nếu chúng ta thừa nhận tội lỗi như bản chất của nó, không bào chữa cho nó, nhìn nhận nó theo cách Chúa nhìn nhận và từ bỏ nó, thì Ngài sẽ tha thứ cho chúng ta.

Nhưng vấn đề ở đây là. Một số người nghĩ rằng họ đã xưng tội khi họ chưa làm vậy. Họ tin rằng xưng tội chỉ là thừa nhận. Vì vậy, khi họ phạm tội và bị phát hiện, họ nói, “Được rồi, tôi xưng tội đó. Đó là một điều xấu, và tôi sẽ không tái phạm nữa.”

Nhưng sau đó họ lại tiếp tục phạm tội. Đó không phải là xưng tội. Đó chỉ đơn giản là nhận ra điều hiển nhiên.

Xưng tội có nghĩa là nhìn nhận tội lỗi như bản chất của nó, hối hận về nó và từ bỏ nó. Chúng ta phải mang tội lỗi đó đến thập tự giá và nhận ra rằng nó xúc phạm đến Đức Chúa Trời thánh khiết. Sau đó, chúng ta phải từ bỏ nó, ngừng bào chữa cho nó và hối hận đủ để thay đổi.

Chúng ta có sẵn lòng làm điều đó không? Nếu vậy, thì Đức Chúa Trời sẽ tha thứ tội lỗi của bạn và Ngài sẽ che đậy tội lỗi đó. Thi thiên 32:1 chép rằng, ” ‘Phước cho người nào được tha sự vi phạm mình, Được khỏa lấp tội lỗi mình!” (Thi Thiên 32:1). Đức Chúa Trời không chỉ tẩy sạch tội lỗi của chúng ta mà còn đặt sự công chính của Ngài vào tài khoản ngân hàng tâm linh của chúng ta, có thể nói như vậy. Và điều đó cân bằng ngân sách đạo đức và tâm linh cho chúng ta.

Vì vậy, chúng ta có một sự lựa chọn. Chúng ta có thể cố gắng che giấu tội lỗi của mình và sống trong đau khổ vì chúng, hoặc chúng ta có thể mang chúng đến với Chúa Jesus, xưng tội và được giải thoát khỏi chúng.

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch)

ƯU TIÊN NÀO

Thơ: Thanh Hữu

Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa. (Ma-thi-ơ 6:33)

Cuộc đời ngắn ngủi lắm thay,
Như hoa sáng nở, cuối ngày tàn khô. (1)
Tựa như sóng biển nhấp nhô,
Khi lên, khi xuống rồi lao vào bờ.

Tuổi đời lạc lõng bơ vơ,
Tìm đâu mục đích ước mơ trọn lành ?
Ưu tiên nào định chính danh,
Đem lại ý nghĩa hoàn thành cuộc đua ?

Vượt trên cuộc sống hơn thua,
Ưu tiên nước Chúa, tìm Vua thiên thành. (2)
Tìm nguồn ân điển tái sanh,
Để được tha thứ qua Danh con Ngài.

Nhận Linh Thánh Chúa quyền oai,
Thực thi ân tứ triển khai năng quyền. (3)
Bước trên thử thách truân chuyên,
Chiến thắng cám dỗ dẹp yên sóng cồn.

Ta đừng tranh chấp thua hơn,
Đừng quá lo lắng áo cơm hằng ngày.
Chim trời vui vẻ lượn bay,
Chúa luôn chu cấp đêm ngày ấm no. (4)

Tháng ngày trên đất Chúa cho,
Đừng nên ganh tị, so đo người đời. (5)
Chú tâm vật chất cấp thời,
Cuối cùng đánh mất cuộc đời vĩnh sinh.

Tin cậy, phó thác đời mình,
Mừng vui, ca ngợi, tôn vinh Chân Thần.
Ngài là cơ nghiệp phước ân, (6)
Là ưu tiên một, là phần riêng con.

THANH HỮU
Tháng 8 năm 2024
_________________________

(1) Gióp 14:1-2
(2) Ma-thi-ơ 6:33
(3) 1 Cô-rinh-tô 12:4-11
(4) Ma-thi-ơ 6:26
(5) Thi-thiên 37:1
(6) Ê-phê-sô 1:11, Ê-phê-sô 1:18