Thơ: Bình Tú Ngọc
Kinh Thánh: Thi-thiên 95: 6; 139: 14; 146: 6
Nhìn nước chảy, ta biết nguồn của nó(1)
Nhìn cái cây, biết chắc có cội rồi
Mọi vật đều phải có cội nguồn thôi
Không vật gì tự nhiên mà hiện hữu(2)…
Nhờ đầu óc, ta tìm tòi nghiên cứu
Suy luận ra từ thấp cho đến cao
Xem đàn kiến và nhìn những vì sao
Ôi vũ trụ bao la vô cùng tận(3)…
Nhìn núi cao đầu óc ta tự vấn?
Ai đắp nên mà chất ngất thế kia?
Xem biển sâu sóng vỗ chẳng nghỉ kìa
Ai đổ muối mà làm cho nước mặn?(4)…
Nhờ mặt trời đem cho ta ánh nắng(5)
Nhờ mặt trăng soi sáng lối ban đêm
Cây cối xanh tươi, vạn vật êm đềm
Ai điều khiển, mọi sự đâu vào đấy?…
Nhìn vào ta, bạn và tôi sẽ thấy
Quá diệu kỳ, một thân thể cân phân
Từ đầu tóc cho đến cả tay chân
Một kỳ quan thật vô cùng sống động(6)…
…
Mùa Tạ Ơn, hãy mở lòng cho rộng
Nhìn lên cao ca tụng Đức Chúa Trời
Ngài chính là CỘI NGUỒN mọi sự thôi
Hãy cúi xuống cùng tôi thờ phượng Chúa(7)…
Mùa Tạ Ơn 2022!
Bình Tú Ngọc
(1): Theo ý từ câu tục ngữ: “Cây có cội, nước có nguồn.”
(2): Theo ý từ Thi-thiên 146: 6
(3): Theo ý từ Thi-thiên 8: 3
(4): Theo ý từ Thi-thiên 95: 4, 5
(5): Theo ý từ Sáng Thế Ký 1: 16
(6): Theo ý từ Thi-thiên 139: 14
(7): Theo ý từ Thi-thiên 95: 6
