KHÔNG BAO GIỜ ÂN HẬN

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 2: 1-12; Lu-ca 2: 1-20; Giăng 3: 16

 

Giáng Sinh đến, nhắc ta tình yêu Chúa

Bởi thương người, Thiên Chúa đã hạ sinh(1)

Nơi máng cỏ vào một đêm an bình

Tình yêu Chúa, một tình yêu tuyệt bích…

 

Giáng Sinh đến, ta nghe lòng thỏa thích

Các mục đồng hồi hộp đón tin vui(2)

Rồi rủ nhau đến thờ phượng Con Trời(3)

Tinh thần ấy không bao giờ quên lãng…

 

Giáng Sinh đến, nhớ vì sao soi sáng(3)

Bác sĩ xưa cùng vượt suối, băng rừng

Và trên tay sẵn lễ vật vui mừng

Để chiêm bái Vua Trời vừa sanh hạ(4)

 

Giáng Sinh đến, đừng làm người xa lạ

Chỉ vui chơi, chỉ mua sắm, tiệc tùng

Không biết rằng Chúa đã bỏ Thiên cung

Vì chính bạn, vì tôi, người tội lỗi(5)

 

Giê-su đến để ban ơn cứu rỗi

Mấy ngàn năm Ngài đã đến tìm ta

Mấy ngàn năm Ngài kêu gọi thiết tha

Hôm nay nữa, bạn sẵn lòng tiếp nhận?(6)

 

Tin Giê-su không bao giờ ân hận(7)

Không bao giờ hối tiếc hỡi bạn ơi

Ở trong Chúa, được sự sống đời đời

Thoát Hỏa Ngục ngàn muôn năm kinh hãi(8)

Mùa Giáng Sinh 2022!

Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Giăng 3: 16

(2): Ý từ Lu-ca 2: 9-11

(3): Ý từ Ma-thi-ơ 2: 2, 9, 10

(4): Ý từ Ma-thi-ơ 2: 11

(5): Ý từ I Ti-mô-thê 1: 15

(6): Ý từ Giăng 1: 12

(7): Ý từ Ê-sai 35: 8

(8): Ý từ Ma-thi-ơ 25: 46

Trả lời