Thơ: AN BÌNH
Khởi thủy , nguyên sinh chốn địa đàng,
Vườn xưa một kiếp sống khai hoang;
Chân đi nhẹ bước, chiều thanh vắng,
Tiếng lá khua vang, tiếng lá vàng.
Có Chúa bên ta suốt cuộc đời,
Ân tình Chúa mãi khó chia phôi;
Cho con một nửa đời hương phấn,
Một chút ân tình, một chút thôi.
Nhớ Chúa khuya đêm thức nguyện cầu,
Tình con đối Chúa mãi không thôi;
Tai nghe tiếng Chúa bao trìu mến,
Ấp ủ trong tim trọn kiếp người.
Hỡi Chúa Ngài là thần linh vô kiếp,
Sống giữa đời kiếp nghiệp đã thành nhân;
Đem vinh quang, đổi lấy kiếp hồng trần,
Trên thập giá, Ngài dang tay chịu chết.
Hỡi Chúa! Sao Ngài yêu loài thọ tạo?
Yêu kẻ bần hàn, tội lỗi, xấu xa;
Yêu những linh hồn đơn chiếc, phiếm hoa,
Mang sự chết, nhục hình cho tất cả,
Lạy Chúa! Con yêu Ngài mãi mãi nhớ ơn,
Hồng ân Cha, hơn cả cõi vô thường;
Lòng con biết, chỉ có Chúa, Ngài hơn tất cả,
Con yêu Ngài, mãi mãi vẫn yêu luôn.
AN BÌNH
