Thơ: AN BÌNH
Đã có một lần, ta ngắm trăng.
Vầng trăng tỏa sáng, ánh nhân lành;
Ta đem mơ ước, dệt trong gió,
Gửi đến cho Cha, ước nguyện mình.
Đã có một lần, ta ngắm trăng,
Ngàn sao lấp lánh, rọi đêm lành;
Ta nghe trong gió lời triều mến,
Con hãy tin Ta, hãy vững lòng.
Đường đi có lúc, đời gian khó,
Nhưng hãy tin Ta, chớ ngã lòng;
Ta nghe tiếng Chúa, bao triều mến,
Nên nhủ trong tim sẽ trọn lòng.
Đã có những lần, ta ngắm trăng,
Vầng mây che khuất ánh trăng hiền;
Đêm đen che khuất đời ta đó,
Ta bèn run sợ, muốn ngã nghiêng.
Đã có những lần, ta ngắm trăng,
Vầng trăng hiện đến theo chu kỳ;
Mặc bao sóng gió hay mưa bão,
Trăng vẫn tinh nguyên, vẫn dịu hiền.
Rồi có một lần, ta ngắm trăng,
Nhớ trong dĩ vãng đã có lần;
Ta đem mơ ước, dệt trong gió,
Ước mơ ta nay, đã trọn thành.
AN BÌNH
