CHUYỆN…CHẠY

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Ê-sai 40: 31; I Cô-rinh-tô 9: 24-27: Hê-bơ-rơ 12: 1-3

Kính chào quý độc giả,

Chạy là một hành động mà con người chúng ta thường làm trong cuộc sống của mình.

Tục ngữ Việt Nam mình có những câu rất hay về…chạy:

+ Chạy trời không khỏi nắng (Nghĩa là làm điều sai trái thì phải lãnh lấy hậu quả, chứ không thể tránh đâu cho được)

+ Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn (Ngựa không chạy một mình, chim không bay đơn lẻ)

+ Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại (Nghĩa là, người không ăn năn hối lỗi thì đáng bị đánh phạt, còn người biết ăn năn, hối lỗi thì cần được tha thứ, bỏ qua)

+ Thấy người ta ăn khoai mài vác mai chạy quấy (Khoai mài là một loại khoai ăn rất ngon, và còn được xem là một vị thuốc quý, có tác dụng chống lão hóa, trị suy dinh dưỡng-Chỉ ai đó không có chính kiến trong lời nói và hành động, hay a dua theo số đông; thấy người ta làm gì cũng học đòi làm theo nhưng chẳng có kết quả gì.)

+ Cò bay thẳng cánh, chó chạy cong đuôi (Chỉ những người nhà giàu, địa chủ thời xưa có nhiều ruộng, đến nổi cò bay thẳng cánh, chó chạy cong đuôi cũng chưa hết được ruộng của họ)

Ca dao về…chạy thì có những câu tiêu biểu như sau:

+ Thì giờ ngựa chạy tên bay
Nó đi đi mãi có chờ đợi ai

+ Ngày đi, tháng chạy, năm bay
Thời gian nước chảy chẳng quay được về

+ Vô duyên chưa nói đã cười

 Chưa đi đã chạy là người vô duyên.

Trong văn chương bác học, thì không thể không nhắc đến bài thơ “Than Nghèo” của Trần Tế Xương, trong đó có từ “chạy” được Nhà Thơ dùng thật “đắc địa”:

Cái khó theo nhau mãi thế thôi
Có ai, hay chỉ một mình tôi ?
Bạc đâu ra miệng mà mong được ?
Tiền chửa vào tay đã hết rồi
Van nợ lắm khi tràn nước mắt
Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi
Biết thân thuở trước đi làm quách
Chẳng ký, không thông, cũng cậu bồi !

(Than Nghèo – Trần Tế Xương)

Kinh Thánh nói nhiều đến việc…chạy.

Đây là những việc…chạy hữu ích cho niềm tin mà mỗi một Cơ-đốc nhân cần phát huy:

“Khi Chúa mở rộng lòng tôi, thì tôi sẽ chạy theo con đường điều răn Chúa.” (Thi-thiên 119: 32)

“Chạy theo con đường điều răn Chúa” là…cái chạy được phước. Nếu chạy theo con đường của thế gian mất phước bao nhiêu, thì “chạy theo con đường điều răn Chúa” được phước bấy nhiêu!

Cũng một lẽ đó, vua Sa-lô-môn cũng cho chúng ta biết, nếu chúng ta ở trong con đường khôn ngoan, trong các lối ngay thẳng (tức là ở trong lời của Ngài), thì khi chúng ta đi, bước chân sẽ không ngập ngừng, và khi chúng ta chạy, sẽ không bị vấp ngã:

“Ta đã dạy dỗ con đường khôn ngoan. Dẫn con đi trong các lối ngay thẳng. Khi con đi, bước chân con sẽ không ngập ngừng. Và khi con chạy, con sẽ không vấp ngã.” (Châm ngôn 4: 11, 12)

Muốn cho sức khỏe thuộc linh chúng ta được mạnh mẽ, dẽo dai, chạy mà không mệt, đi mà không mỏi, nhưng luôn luôn có sức mới thì Tiên-tri Ê-sai cho ta bí quyết là “trông đợi Chúa”:

“Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, cất cánh bay cao như chim ưng; chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mỏi.” (Ê-sai 40: 31)

Trong Tân Ước, Thánh Phao-lô cũng nói khá nhiều đến…việc chạy:

Điều Phao-lô luôn mong mỏi trong cuộc đời theo Chúa của mình là muốn chạy cho xong cuộc đua thuộc linh một cách tốt đẹp trước mặt Chúa:

nhưng tôi chẳng kể sự sống mình là quí, miễn chạy cho xong việc đua tôi và chức vụ tôi đã lãnh nơi Đức Chúa Jêsus, để mà làm chứng về Tin Lành của ơn Đức Chúa Trời.” (Công vụ các sứ đồ 20: 24)

Hãy cẩn thận về việc chạy đua thuộc linh của mình. Tốc độ chạy thì tùy thuộc vào…sức lực thuộc linh của mỗi người có được trên linh trình theo Chúa; nhưng điều quan trọng nhất là cách chạy của mỗi người trong chúng ta. Cách chạy của chúng ta có đúng luật lệ không? Có trong sáng, ngay thẳng không?

Có nhiều người sẽ ngạc nhiên trong tương lai khi gặp Chúa rằng sao mình chạy nhanh như thế mà chẳng được…thưởng gì cả? Con người với cái nhìn phiến diện, hữu hạn có thể khen và tán thưởng mình chạy nhanh, nhưng Chúa với cái nhìn trọn vẹn, Ngài thấy cách chạy của mình là không trong sạch, không đúng đắn, nên Chúa sẽ không cho phần thưởng. Có thể đây là những trường hợp “được cứu dường như qua lửa” chăng? (I Cô-rinh-tô 3: 15)

Hãy ghi nhớ lời Phao-lô đã nhắc nhở chúng ta để mà răn mình trong cuộc chạy đua thuộc linh từ đất đến trời của mỗi người trong chúng ta:

Anh em há chẳng biết rằng rằng trong cuộc chạy thi nơi trường đua, hết thảy đều chạy, nhưng chỉ một người được thưởng sao? Vậy, anh em hãy chạy cách nào cho được thưởng. Hết thảy những người đua tranh, tự mình chịu lấy mọi sự kiêng kỵ, họ chịu vậy để được mão triều thiên hay hư nát. Nhưng chúng ta chịu vậy để được mão triều thiên không hay hư nát. Vậy thì, tôi chạy, chẳng phải là chạy bá vơ; tôi đánh, chẳng phải là đánh gió; song tôi đãi thân thể mình cách nghiêm khắc, bắt nó phải phục, e rằng sau khi tôi đã giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng.” (I Cô-rinh-tô 9: 24-27)

Phao-lô cho biết, muốn giựt giải trong cuộc đua thuộc linh, mỗi chúng ta cần phải quên đi mọi sự ở đằng sau (tức là quá khứ đã qua, dù cho đó có là quá khứ hào hùng, vinh quang đến mấy đi nữa), để bươn theo sự ở đằng trước, nhắm mục đích cuối cùng của cuộc đời chúng ta là Chúa Giê-su (Chúa Giê-su là cội rễ và cuối cùng của đức tin –Hê-bơ-rơ 12: 2) mà chạy:

Hỡi anh em, về phần tôi, tôi không tưởng rằng đã đạt đến mục đích, nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ.” (Phi-líp 3: 13, 14)

Với một kỷ luật thuộc linh nghiêm khắc cho mình trong cuộc đua thuộc linh, nên đến cuối đời, trước khi về gặp Chúa, Phao-lô rất vui mà tuyên bố rằng:

Ta đã đánh trận tốt lành, đã xong sự chạy, đã giữ được đức tin. Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta; Chúa là quan án công bình, sẽ ban mão ấy cho ta trong ngày đó, không những cho ta mà thôi, nhưng cũng cho mọi kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài.” (II Ti-mô-thê 4: 7, 8)

Thật bình an và phước hạnh biết bao cho một người biết chắc mình đã hoàn tất được cuộc chạy đua thuộc linh, và đang chờ để được Chúa ban thưởng “mão triều thiên của sự công bình”dành cho mình như là Phao-lô.

Thường trong các đám tang của người Tin Lành, chúng ta thường thấy nhiều người dùng câu Kinh Thánh quý báu nầy (II Ti-mô-thê 4: 7, 8), để…khen tặng người quá cố, làm nhiều người đến dự đám tang tỏ lòng…ngưỡng mộ đức tin của người đã quá cố lắm lắm. Nhưng khi người quá cố đó còn sống thì nhiều người biết ông ta đánh trận chẳng tốt lành gì, chạy thì té lên té xuống hoài.

Thiết nghĩ, chúng ta cần cẩn thận dùng hay không dùng câu Kinh Thánh ấy trong đám tang của người tin Chúa, để người tham dự biết là mình đang nói đúng sự thật về người quá cố, chứ không…nói quá sự thật.

Một trong những…thói xấu của con người nói chung, của người tin Chúa nói riêng, là hay ganh tỵ, ghen ghét, nói xấu nhau khi còn sống, để rồi khi qua đời, thì lại ca tụng, nói tốt quá nhiều đến…không đúng sự thật.

Thiết nghĩ, đó là điều cần tránh và nên tránh trong cuộc sống, nhất là với những người tin Chúa!

Tôi nhớ Tiến Sĩ William Carey, Nhà Truyền Giáo người Anh có nói một câu nói rất chí lý đại ý rằng: “Khi tôi qua đời, hãy nói thật ít về Tiến Sĩ Carey, nhưng nói thật nhiều về Chúa của Tiến Sĩ Carey”

Vâng, hãy nói thật ít về con người thôi, nhưng hãy nói thật nhiều về Đấng đã tạo nên con người chúng ta!

Tác giả thơ Hê-bơ-rơ cũng nói về cuộc chạy đua thuộc linh có nhiều điều rất đáng để chúng ta suy gẫm và làm theo:

Thế thì, vì chúng ta được nhiều người chứng kiến vây lấy như đám mây rất lớn, chúng ta cũng nên quăng hết gánh nặng và tội lỗi dễ vấn vương ta, lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta, nhìn xem Đức Chúa Jêsus, là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời. Vậy, anh em hãy nghĩ đến Đấng đã chịu sự đối nghịch của kẻ tội lỗi dường ấy, hầu cho khỏi bị mỏi mệt sờn lòng.” (Hê-bơ-rơ 12: 1-3)

Thật vinh dự vì cuộc chạy đua thuộc linh mà mỗi chúng ta đang tham dự trên trần gian nầy có rất nhiều thánh đồ đã qua đời đang ở trên Thiên đàng nhìn xuống theo dõi, cổ vũ cho chúng ta. Để hoàn tất được cuộc chạy đua, chúng ta cần vứt bỏ hết những hành lý nặng nề, không cần thiết và dễ vương vấn từ thế gian, mà mặc lấy hành lý “nhịn nhục” theo đòi cuộc chạy đua quý báu nầy. Và để khỏi bị mỏi mệt sờn lòng trên đường chạy đua, thì mỗi chúng ta chỉ nhìn xem Chúa Giê-su và nghĩ đến Chúa Giê-su mà thôi.

Nguyện xin Chúa giúp con và tất cả những người tin Chúa biết quyết tâm “theo đòi cuộc chạy đua thuộc linh đã bày ra cho mình”, hầu không ai trong chúng con từ bỏ cuộc chạy giữa chừng, mà “gắng hết sức”chạy cho đến đích cuối cùng, và gặp được Chúa Cứu Thế Giê-su yêu dấu của mình trong Thiên đàng vinh hiển trong tương lai.

Xin Chúa cũng cho có thêm nhiều người khác biết đến Chúa và tin Ngài, để cùng bước vào cuộc chạy đua quý báu nầy nữa. A men!

Tháng 4/ 2022

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

 

“TỪ GIAM CẦM ĐẾN GIẢI CỨU”

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

“TỪ GIAM CẦM ĐẾN GIẢI CỨU”

#2 (Giô-Suê 2:1-21)

————————

 Nghe kể truyện nào ai chẳng thích…

Chuyện hôm nay trích đoạn Thánh Kinh

Xuất Hành Ký Chuyện” giải minh…

Dõi theo Dân Chúa đăng trình nay mai ?

Qua Sáng Thế, Xuất Ai-Cập Ký

Đức Chúa Trời cụ bị dân Ngài…

Tiến vào Đất Hứa quản cai…

Ca-Na-An đó đâu ngoài tầm tay !

Nhưng thật đáng tiếc thay dân Chúa…

Thất tín trung, tiếc của, món ăn…

Mãi lằm bằm, chẳng ăn năn…

Cho nên khốn khổ, nhọc nhằn kể chi !?

”Bốn Mươi Năm” du di đồng vắng…

Chúa phủ che, mưa, nắng, trong ngoài…

Cho đến Thế Hệ Thứ Hai

Giô-Suê được Chúa ban sai tuân hành.

Vâng lời Chúa họp nhanh Thám-Tử

Chọn người do-thám xứ được Hai :

Giê-Ri-Cô xét trong ngoài…

Trú nhà Ra-Háp chuyện dài tiếp theo ?…

Dân Do-Thái từ Giam-Cầm,

Được Chúa Giải-Cứu trăm phần phước thay.

Sách Giô-Suê viết truyện này…

Kỹ-Nữ Ra-Háp…triển khai tỏ tường:

(1). BẮT ĐẦU TRONG CHỖ TỘI-LỖI  (1-3)

Ra-Háp vốn là người tội lỗi…

Kỹ-Nữ nghề ô tối thấp hèn…

Sống giữa phố thị bon chen…

Giữa dân tộc chẳng tôn khen Chúa Trời.

Nàng sống giữa dòng đời tăm tối…

Có tên mang đậm nỗi đê hèn…

Nào ai chẳng muốn được khen…

Có chăng phận hẩm khó chen vào hàng !

Loài người vốn cưu mang kỷ-tội,

Không một ai tránh khỏi được đâu !

Nhận biết tội…hãy quay đầu…

Ăn năn nhận Phước thâm sâu từ Trời.

——————-

Loài người tự mãn cái “TÔI”…

Cho nên cái TỘI, TỐI, TỒI, bám theo !

“ ĂN NĂN TỘI…CHÚA XÓA BÔI ”

 

(2). BIẾN ĐỔI VỚI SỰ CHỌN-LỰA  (4-14)

Bắt đầu bởi cưu mang tội lỗi,

Chọn lựa sao biến đổi cuộc đời,

Ra-Háp nhận biết Chúa Trời,

Giải cứu Dân Chúa khỏi nơi tù đầy.

Cho nên thời điểm này chính Chúa,

Ban trao Miền Đất Hứa mà Ngài…

Muốn Con Dân Chúa quản cai,

Hầu Ngôi Nước Chúa ngày mai còn hoài.

Ra-Háp đã dấu Hai Thám-Tử,

Không sợ bao điều dữ xảy ra,

Đón tiếp hai người vào nhà,

Dòng giây giải cứu thoát ra khỏi thành.

Nhờ vào trí khôn lanh đúng lúc,

Bởi thế nên kết cục vui mừng,

Tin Thám-Tử lấy giây thừng…

Đỏ Điều cột cửa giữa chừng nhiễu nhương.

Màu Huyết Đỏ, màu Yêu Thương…

Tượng trưng Sinh Tế lạ thường bạn ơi !

“Đức-Tin, Trông-Cậy, Vâng-Lời”

(3). “BẢO CHỨNG BỞI SỢI CHỈ ĐIỀU”  (15-21)

Xưa Ra-Háp sống trong tội lỗi,

Biến đổi do biết lỗi đời mình,

Chọn lựa cho cõi vĩnh sinh,

Đón nhận Bảo-Chứng sanh linh vui mừng.

Sợi Chỉ Điều tượng trưng màu huyết,

Huyết Chiên Con giết Lễ Vượt Qua,

Bốn Mươi Năm trước tỏ ra,

Giải cứu dân Chúa thoát xa khổ nàn.

Linh nghiệm Lễ liên quan ngày trước,

Chúa Jê-sus biểu tượng Chiên Con,

Chết thay, nhân loại sống còn,

Ai Tin, Nhận, Biết, làm con Chúa Trời,

Chuyện Ra-Háp cho đời nhận thấy,

Nàng quyết Tin, Trông Cậy, Chúa Trời,

Cho nên đến cuối cuộc đời,

Tên trong Gia-Phổ con Trời Jê-sus.

—————–

Sợi Chỉ Điều chẳng cứu ai !

Nhận, Tin Chúa Sống quản cai đời mình,

“Thiên Quốc Ngàn Năm Vĩnh Sinh

                                      Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác – 27/03/2022)

TIN TƯỞNG VÀO SỰ BẢO VỆ CỦA CHÚA

Dưỡng Linh: Rick Warren

3-30-2022                

“Chúa dọn bàn cho tôi Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xức dầu cho đầu tôi, Chén tôi đầy tràn.” Thi Thiên 23: 5

Làm thế nào để bạn xử lý những người láo xược? Chúng ta đừng làm. Hãy để Chúa xử lý chúng. Hãy để Chúa là người bảo vệ chúng ta.

Chúng ta có thể nhận thấy rằng nền văn minh đang mất dần tính lịch sự. Thế giới đang hỗn độn  hơn! Internet đóng một vai trò trong việc nầy. Nó cho phép mọi người ẩn nấp sau màn hình và nói những điều trực tuyến mà họ sẽ không bao giờ nói trực tiếp với người khác.

Những người làm điều nầy bộc lộ sự hẹp hòi trong tấm lòng của họ. Kẻ tiểu nhân coi thường người khác, họ cho rằng làm như vậy sẽ khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng những người cao thượng làm cho người khác cảm thấy thú vị. Vua Đavid là một người thông biết điều này. Ông biết ý nghĩa khi bị tấn công về mặt tình cảm, lời nói và thể chất. Khi còn trẻ, ông được tiên tri Sa-mu-ên xức dầu để trở thành vị vua kế tiếp của Y-sơ-ra-ên, nhưng Đa-vít đã dành hai năm để chạy theo người tiền nhiệm là Vua Sau-lơ, người muốn giết ông. Ông trốn trong các hang động trong khi liên tục bị chỉ trích sau lưng.

Tuy nhiên, Đa-vít không bao giờ nói xấu Sau-lơ; ông không bao giờ trả đũa. Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho Đa-vít làm vua sau tấm lòng trung thực của ông.

Đa-vít nói trong Thi thiên 23: 5, “Chúa dọn bàn cho tôi Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xức dầu cho đầu tôi, Chén tôi đầy tràn”.

Đa-vít nhận ra sự tốt lành của Đức Chúa Trời đối với ông. Đức Chúa Trời xức dầu trên đầu ông, và nói với thế gian rằng: Đây là con trai của Ta! Hãy lui xa! Đa-vit sẽ là nhà lãnh đạo kế tiếp”. Chén của Đa-vít đầy tràn, điều đó có nghĩa là Đức Chúa Trời tiếp tục ban phước cho ông, ngay cả khi những người khác tấn công.

Có vẻ như Đavid đã bị căng thẳng? Không! Ông không cần phải dùng hết sức lực để tự vệ vì tin tưởng Chúa là người bảo vệ mình.

Cần có nhiều đức tin và lòng khiêm tốn để yên tâm và tin cậy Chúa khi chúng ta đang bị tấn công, khi chúng ta bị hiểu lầm và khi tin đồn đang lan truyền về chúng ta. Khi điều đó xảy đến, chúng ta sẽ muốn làm điều gì đó để giải quyết vấn đề.

Nhưng chúng ta giống như Đấng Christ, nhất là khi chúng ta giữ im lặng trước sự tấn công. Chúa Giê-su liên tục bị tấn công, nhưng Ngài không bao giờ trả đũa — ngay cả trên đường đến thập tự giá. Chúa giữ im lặng trước những người tố cáo mình bởi vì Chúa đã giao phó mình cho sự chăm sóc của Đức Chúa Cha.

Kinh Thánh nói, “Vậy, những người chịu khổ theo ý muốn Đức Chúa Trời, hãy tiếp tục làm lành và phó thác linh hồn mình cho Đấng Tạo Hóa thành tín.” (1 Phi-e-rơ 4:19).

Chúa sẽ không làm chúng ta thất vọng. Hãy tin tưởng để Chúa trở thành người bảo vệ chúng ta ngay hôm nay.

Rick Warren (Nhã Ca lược dich)

Thắng Hay Bại?

Dưỡng Linh: Bill Bright

 3-30-22                    

Cảm ơn Chúa! Câu trả lời là từ Chúa Giê Su Chirst, Chúa chúng ta. . . . Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ (Rô-ma 7:25; Rô-ma 8: 1)

Hỡi các bạn:

Là Cơ đốc nhân, bạn có gặp khó khăn trong đời đời sống đạo không? Chà, nếu bạn đang cố gắng bằng chính sức lực của mình, hãy từ bỏ đi! Vì đó là không thể.

Một trong những người bạn rất thân của tôi luôn là người lãnh đạo của bất kỳ mục vụ nào trong thành phố của anh ấy. Anh ấy tỏ ra rạng rỡ và vui tươi trong mọi tình huống. Một ngày nọ, chuyến bay của tôi quá cảnh ở một phi trường và tôi có một ít thì giờ trước khi bắt chuyến bay kế nên tôi quyết định gọi anh. Tôi nói, “Bạn khỏe không?”

Anh ấy nói, “Tôi rất đau khổ. Ước gì Chúa đưa tôi về nhà.” Tôi đã bị sốc. Tôi chưa bao giờ nghe những lời như vậy từ người đàn ông này.

Sau đó anh ta tiếp tục nói, “Bạn nghĩ tôi là một Cơ đốc nhân đắc thắng. Tôi không phải vậy. Tôi là một tội nhân khốn khổ. Tôi đã không chung thủy. Kể từ khi tôi trở thành một Cơ đốc nhân, tôi đã cố gắng hành động như một Cơ đốc nhân tốt. Tôi đã cố gắng thuyết phục mọi người rằng tôi là một Cơ đốc nhân tuyệt vời, nhưng tôi là một kẻ đạo đức giả, liên tục thất bại với Chúa. Tôi đã thử mọi cách tôi biết để trở thành một Cơ đốc nhân đắc thắng, nhưng không có gì hiệu quả với tôi. ” Tôi cảm thấy được thôi thúc để đọc cho anh ấy nghe từ Rô-ma 7, nơi sứ đồ vĩ đại Phao-lô nói: “Tôi không hiểu điều mình làm: tôi chẳng làm điều mình muốn, nhưng làm điều mình ghét…. Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết nầy? ” (Rô-ma7: 15,24).

Anh ấy trả lời, “Đó là tiểu sử của tôi!”

Nhưng Phao-lô tiếp tục đưa ra giải pháp trong câu cuối cùng của chương đó: “Tạ ơn Đức Chúa Trời – nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta!” Kinh thánh Hằng sống nói, “Cảm ơn Chúa! Việc đó đã được thực hiện bởi Chúa Giê Su Christ, Chúa chúng ta. Ngài đã giải thoát cho tôi.”

Tôi giải thích với anh rằng không thể nào anh có thể sống một cuộc đời đắc thắng bằng nỗ lực xác thịt của chính mình, bất kể anh có thể đeo bao nhiêu mặt nạ hay bao nhiêu quyết tâm mà anh có thể thực hiện. Đấng duy nhất có thể sống đời sống Cơ đốc là chính Chúa Giê-su, đang sống trong chúng ta nhờ sự giúp đỡ của Đức Thánh Linh.

Sau khi xem xét những điểm nổi bật cơ bản của Rô-ma 7, tôi đi vào phân đoạn vinh quang của Rô-ma 8, ” Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Rô-ma 8:1).

Đây là một chân lý giải phóng vĩ đại mà mọi Cơ đốc nhân, những người đang đấu tranh để làm vui lòng Đức Chúa Trời bằng chính sức mình, cần được biết. Không có cách nào tôi có thể sống đời sống Cơ đốc, trừ khi Đức Thánh Linh cho phép tôi, bất kể tôi cầu nguyện, kiêng ăn, van xin hay nài nỉ bao lâu. Tôi không có khả năng làm đẹp lòng Đức Chúa Trời bằng sức riêng của mình.

Chúng ta cần Đấng trợ giúp – Chúa Thánh Linh. Và Ngài sẵn sàng. Nhưng trước tiên tôi phải công nhận rằng “thế tên họ của bạn vào đây” cũ của tôi đã bị đóng đinh với Chúa Giêsu.

Bill Bright (Trầm văn Lộc Lược dịch)

https://www.crosswalk.com/devotionals/insights-from-bill-bright/

VUƠNG QUỐC NÀO

Thơ: Thanh Hữu

Vương quốc ta chẳng thuộc về thế gian nầy.(Giăng 18:36)

Nếu Chúa sống, giữa muôn ngàn biến cố.
Của thời nay, Ngài sợ hãi lo buồn?
Có thương đau, dịch “Covid” tràn tuôn?
Thời gian ngắn, sáu triệu người chết mất. [1]

Nếu Chúa sống, khi chiến tranh tàn khốc,
Tại “Ukraine”, đem chết chóc thật nhiều.
Bao cửa nhà, tan nát biết bao nhiêu,
Bao chết chóc, bốn triệu người tị nạn…

Chúa sẽ chọn một nước nào kết bạn?
Vương quốc nào, để kết nghĩa đồng minh?
Quốc gia nào ký hiệp ước hòa bình?
Để giao tiếp, tránh hận thù bạo loạn?

Chúa Cứu thế, đã nhiều lần tuyên giảng,
Vương quốc Ngài, không ngự trị trần gian. [2]
Không đặt trên một thế giới chóng tan,
Ảnh hưởng bởi quyền tối tăm tội lỗi.

Chúa Cứu Thế, trong chương trình vạn đợi,
Đem tin mừng giải phóng cả nhân gian.
Đem tình yêu, sự sống cõi thiên đàng,
Cho nhân thế, hưởng vinh quang phước hạnh. [3]

Vương quốc Chúa, không phô trương sức mạnh.
Bằng uy quyền, bằng vũ khí hạt nhân.
Bằng tàu ngầm, hỏa tiễn vượt không gian,
Bằng phản lực hay vi sinh độc hại.

Vương quốc Chúa là yêu thương nhân loại,
Ngài phó mình chết thế cho tội nhân.
Ban sự sống, nguồn cứu rỗi linh ân, [4]
Đem phước hạnh trong vinh quang vạn đại.

Vương quốc người, trong thời gian hiện tại,
Là tranh quyền, giành biển đảo, giành dân.
Giành đất đai, giành danh tiếng cá nhân,
Rồi kết quả chỉ để dành cho lửa. [5]

Cứu Chúa hỡi, linh hồn con chọn lựa,
Xin được làm, con dân Chúa mà thôi.
Rồi mai đây, bao quyền lực cuốn trôi,
Con chiêm ngưỡng, Ánh Sao Mai rạng rỡ.[6]

THANH HỮU
Tháng 3 năm 2022

[1] https://www.worldometers.info/coronavirus/#countries , Tính đến ngày 3-26-2022
[2] Giăng 18:36
[3] 1 Cô-rinh-tô 2:7
[4] Giăng 3:16
[5] 2 Phi-e-rơ 3:7
[6] Khải-huyền 22:16

MÙA CHAY, SUY GẪM VỀ…HAI ĐIỀU TỰ CỦA CHÚA GIÊ-SU

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Phi-líp 2: 5-11

Kính chào quý độc giả,

Chúng ta đang ở trong Mùa Chay năm 2022, là mùa hướng về sự chịu khổ và hy sinh của Chúa Giê-su, Đấng yêu thương chúng ta, đã lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta (theo ý từ Kinh Thánh, sách Khải Huyền 1: 6).

Tại sao Chúa Giê-su lại phải chịu khổ và chịu chết vì chúng ta? Bởi vì con người đã bị ma quỷ lừa dối và phạm tội không vâng lời Đức Chúa Trời. Và vì phạm tội, nên con người phải nhận lấy hậu quả là sự chết. “Vì tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng sự ban cho (ân ban-nv) của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta” (Sách Rô-ma 6: 23)

Đức Chúa Trời “không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn” tin nhận Ngài để được sự sống đời đời (Sách II Phi-e-rơ 3: 9). Cho nên Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài là Đức Chúa Giê-su Christ đến thế gian nầy để tìm và cứu chúng ta. “Đức Chúa Giê-su Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy” (Sách I Ti-mô-thê 1: 15)

Kinh Thánh xác nhận: “Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi (là Chúa Giê-su, nv) trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó (Chúa Giê-su, nv) mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời.” (Sách II Cô-rinh-tô 5: 21)

Chúa Giê-su đã trở nên tội lỗi vì chúng ta khi Ngài bằng lòng mang lấy thân xác con người như chúng ta để có thể cảm thương mọi yếu đuối của con người chúng ta (ý từ Kinh Thánh, sách Hê-bơ-rơ 4: 15), và rồi sau đó, Ngài tình nguyện chịu chết trên thập tự giá tại đồi Gô-gô-tha cách đây gần hai ngàn năm đã qua để cứu chuộc chúng ta ra khỏi án phạt của tội lỗi là sự chết.

Chúa Giê-su là Đấng vô tội duy nhất trong toàn cõi vũ trụ nầy trải qua mọi thời đại, nên chỉ một mình Ngài mới có đủ tư cách chết thay cho con người tội lỗi chúng ta. Không một ai có thể làm được điều đó, ngoài một mình Chúa Cứu Thế Giê-su.

Tạ ơn Đức Chúa Trời đã ban Chúa Giê-su cho con người tội lỗi chúng ta để cất tội lỗi của chúng ta đi!

Chúa Giê-su đã chịu chết để đền tội thay cho chúng ta là những tội nhân. Đó là Tin Mừng cho chúng ta!

Nhưng nếu Ngài chết và nằm luôn trong mồ mả như tất cả mọi người, mọi giáo chủ của đời, thì Tin Mừng đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì con người vẫn bị sự chết chế ngự.

Tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài đã khiến Chúa Giê-su sau khi chết, nằm trong phần mộ ba ngày, thì sống lại và sống mãi mãi, để ban sự sống đời đời cho những ai bằng lòng tin nhận Ngài!

Đó mới thực sự là TIN MỪNG trọn vẹn cho những người tin nhận Chúa Giê-su.

Kinh Thánh xác quyết: “Cho nên, hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Giê-su Christ.” (Sách Rô-ma 8: 1)

Bạn có muốn không bị Đức Chúa Trời đoán phạt chăng? Hãy mở lòng ra tin nhận Đức Chúa Giê-su Christ ngay hôm nay!

Mỗi một khi suy gẫm về sự chịu khổ và hy sinh của Chúa Giê-su, tôi đều nhớ đến hai điều “TỰ” tuyệt vời của Ngài được ghi lại trong Kinh Thánh:

“Hãy có đồng một tâm tình như Đấng Christ đã có, Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.” (Sách Phi-líp 2: 5-8)

Thứ nhất, Chúa Giê-su đã “tự bỏ mình đi” (emptied himself-tự làm cho trống không) (tức từ bỏ vai trò là Đức Chúa Trời toàn năng của mình, không nắm giữ sự bình đẳng với Đức Chúa Trời), để trở nên giống như loài người trong thân phận một tôi tớ.

Không dễ để một người có thể làm điều như thế (tự bỏ mình đi), nếu không muốn nói là thiên nan vạn nan.

Nhà Bác Học Pháp Pascal nổi tiếng đã nói “Cái tôi rất đáng ghét”, và dường như có ai đó đã thêm vào…“nhưng đó là…cái tôi của kẻ khác” (chứ cái tôi của…tôi thì không đáng ghét chút nào).

Nhiều người khi có được địa vị nho nhỏ rồi,  thì tìm mọi cách để leo lên địa vị lớn hơn, cao hơn, không kể cách leo lên đó có chính đáng hay không? (dù là ngoài xã hội hay là trong Giáo hội). Có không ít những cuộc bầu cử các chức vụ cao trong các Giáo hội, nhất là chức vụ Hội Trưởng, một số người đã tìm cách gian lận phiếu bầu, hoặc tìm cách sắp đặt sẵn để đạt được chức vụ cao nhất.

Thật là đáng sợ cho những ai đã làm như thế! Dường như họ chẳng còn biết sợ Chúa là gì!

Người ta thường tìm mọi cách để leo lên cho bằng được những chức vụ cao, và một khi đã đạt được rồi, thì tìm mọi cách để bám giữ nó cho đến khi không còn có thể bám giữ được nữa mới chịu…từ bỏ.

Khó để mà một người có thể…tự bỏ mình đi như Chúa Giê-su đã làm phải không bạn?

Chúa Giê-su thật là vĩ đại, không nắm giữ sự bình đẳng với Đức Chúa Trời. Chính Ngài đã tự bỏ mình đi, giáng thế làm người hèn mọn hơn hết trong vòng loài người để cứu rỗi con người.

Thứ hai, Ngài đã tự hạ mình xuống (humbled himself-tự hạ mình). Không chỉ “tự bỏ mình đi” mà Ngài còn “tự hạ mình xuống” nữa.

Tự hạ mình xuống để vâng phục Đức Chúa Cha cho đến chết, thậm chí chết một cái chết đau đớn nhất, nhục nhã nhất, là chết trên cây thập tự.

Không dễ để một người có chức có quyền có thể tự hạ mình xuống và vâng phục một ai đó. Đó là một việc làm rất khó nếu không muốn nói là thiên nan vạn nan.

Người ta thường muốn người khác phải hạ mình xuống trước mình và vâng phục mình, chứ bản thân mình thì…còn lâu mới chịu hạ mình xuống và vâng phục người khác.

Chúa Giê-su thật là vĩ đại, vì Ngài đã “tự hạ mình xuống” và vâng phục cách trọn vẹn Đức Chúa Cha.

Kết quả của hai điều “tự” mà Chúa Giê-su đã làm, Kinh Thánh cho biết:

“Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.” (Sách Phi-líp 2: 9-11)

Chúa Giê-su đã được Đức Chúa Trời đem lên “rất cao và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh.”, và khiến “mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quỳ xuống” trước mặt Ngài, xưng Ngài là Chúa, và tôn vinh Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha.

Chúa Giê-su Christ thật là Chúa của sự khiêm nhường. Đấng duy nhất đáng cho con người chúng ta đem lòng tin trọn vẹn mà tin cậy và thờ phượng. Chính Ngài đã phán:

“Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường” (Sách Ma-thi-ơ 11: 29)

Xin Chúa cho mỗi chúng ta học theo Chúa Giê-su tinh thần nhu mì, khiêm nhường để được Đức Chúa Trời thương xót và ban ơn. Lời Kinh Thánh dạy:

“Ta ghét sự kiêu ngạo, xấc xược, con đường ác và miệng gian tà.” (Sách Châm Ngôn 8: 13)

“Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, mà ban ơn cho người khiêm nhường.” (Sách I Phi-e-rơ 5: 5)

Nếu chúng ta không chịu…“tự bỏ mình đi”, và…“tự hạ mình xuống” theo gương Chúa Giê-su, mà dại dột…tự đem mình lên, tự cho mình là quan trọng, thì chúng ta đang đi theo con đường của ma quỷ rồi đấy.

Kinh Thánh cho biết về sự tự cao, tự đại của sao mai – Lucifer (Bản Kinh Thánh KJV) trước khi trở thành Sa-tan:

“Ngươi vẫn bụng bảo dạ rằng: ta sẽ lên trời, sẽ nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời. Ta sẽ ngồi trên núi hội về cuối cùng phương bắc. Ta sẽ lên trên cao những đám mây, làm ra mình bằng Đấng Rất Cao.” (Sách Ê-sai 14: 13, 14)

“Vì lòng ngươi đã tự cao mà nói rằng: Ta là một vì thần, ta ngồi trên ngai Đức Chúa Trời, ở giữa các biển; dầu lòng ngươi tự cao lên bằng lòng Đức Chúa Trời, ngươi còn là loài người, không phải là Đức Chúa Trời.” (Sách Ê-xê-chi-ên 28: 2)

Vì sự tự cao tự đại, kiêu ngạo như thế, nên Đức Chúa Trời đạ hạ nó xuống thành Sa-tan, kẻ chống nghịch Đức Chúa Trời:

“Nhưng ngươi phải xuống nơi Âm phủ, sa vào nơi vưc thẳm.” (Sách Ê-sai 14: 15)

Thật đáng sợ cho những ai đang có tư tưởng tự cao, và sống lối sống kiêu ngạo!

Xin Chúa giúp cho chúng con noi theo gương “tự bỏ mình đi”“tự hạ mình xuống” của Chúa Giê-su để sống và hầu việc Ngài, hầu việc anh em của mình, để được Đức Chúa Trời thương xót và ban phước.

Nguyện danh Chúa luôn được tôn cao qua đời sống của mỗi một chúng con!

Amen!

Tháng 3/ 2022

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

 

“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC”

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

————————

Ngẫm xem Câu Chuyện Cuộc Đời,

Riêng tư một cõi loài người chúng ta.

Cũng trong ý nghĩa sâu xa…

Trong giòng “Lịch Sử” suốt qua đường trần.

Anh-ngữ chiết tự giải phân…

“His…Story” nghĩa hai phần suy ra.!

Chuyện Lịch Sử…Chúa chúng ta.

 

“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC” phước thay…

THÁNH-KINH LƯỢC TRUYỆN” ngày nay giải trình.

Trước-giả bởi Đức-Thánh-Linh…

Nhận, suy, ghi chép Khải-Minh Nuớc Trời.

Ba Ngôi Hiệp Một Phán Lời…

Ngôi Lời chính Đức-Chúa-Trời Chí-Tôn.

Nhân Loại…Tạo Dựng…Sinh Tồn…

Đều do Thiên-Ý, Thánh Ngôn phán truyền.

—————–

LOẠT SỨ-ĐIỆP:

“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC”

—————–

Chuyện Khởi-Nguyên từ CHẾT đến SỐNG…

GIẢI-CỨU từ ác-mộng GIAM-CẦM…

Đến ĐẮC-THẮNG từ ĐAU-THƯƠNG…

TÂM-GIAO đến được từ TÔN-GIÁO nào !?

THÁNH-NHÂN từ TỘI-NHÂN thống hối…

THIÊN-QUANG từ TĂM-TỐI u-mê ?!

Bạn ơi…mau quay bước về…

Nhận, Tin Cứu Chúa, đam mê Lời Ngài.

Ngàn đời…Thiên-Ý…Quản-Cai.

************

Chuyện loài người phác họa “Đời Sống”,

Chuyện Chúa Trời “Sự Sống” giãi bày.

Không chỉ cuộc sống hôm nay,

“Ơn Cứu Chuộc” tương lai đời đời.

“Ơn Cứu Rỗi”, Chúa Trời bày tỏ,

Cho tội nhân biết rõ tuân hành,

Qua Kinh-Thánh tỏ ngọn ngành,

Sách in kỷ lục, phát hành thường niên.

“Sáng Thế Ký”: khởi nguyên Sáng-Tạo…

“Khải Huyền”: Trời, Đất Mới tỏ bày.

“Câu Chuyện Cứu Chuộc” phước thay,

Đọc, nghe, suy gẫm mỗi ngày thỏa vui.

 

 

TỪ  CHẾT ĐẾN  SỐNG”

———————

(1). CUỘC SỐNG HÀNH TRÌNH BẤT-ĐỊNH  (1-8)

Qua “Sáng Thế”, “Xuất Hành” ký chuyện,

Đọc, ngẫm suy thể hiện điểm này…

Đấng Sáng-Tạo lạ lùng thay,

Khởi nguyên SỐNG, CHẾT, giãi bày Ý Thiên.

Sáng Thế Ký trước tiên nhuận sắc,

Áp-Ra-Ham, Y-Sác giải trình,

Giả thử Y-Sác là mình !?

Đi cùng cha suốt hành trình nào hay !

Ba ngày đi, mảy may đoán biết ?!

Ý Chúa, cha thể hiện thế nào !?

“Hành Trình Bất Định” lao đao ?!

Suốt trong Kinh-Thánh còn bao sự tình:

Áp-ra-ham hành trình bất định !?

Rời quê hương toan tính được gì !

Giô-sép nào biết thịnh suy !

Đa-ni-ên có biết chi cuộc đời !

Con Chúa trước dòng đời muôn lối,

Bao khó nguy, tội lỗi vây quanh,

Cầu xin Cứu Chúa nhân lành,

Định huớng cuộc sống trong Danh Chúa Trời.

“Chúa Nắm Tuơng Lai” người ơi !

(2) CÁI CHẾT QUY TRÌNH NHẤT-ĐỊNH  (9-10)

Áp-ra-ham vâng lời Chúa phán…

Quyết làm ngay sắp soạn mọi bề…

Chẳng hình dung những nhiêu khê…

Con  mình sinh-tế cận kề mang theo.

Y-sác chẳng kỳ kèo cũng vậy…

Của lễ đâu, chẳng thấy chiên, dê…

Đảo mắt nhìn quanh bốn bề…

Bàn thờ, củi, lửa, chẳng hề nghĩ suy!

“Sinh là Ký Tử Quy” phải chết,

Xác thân tan đâu hết Quy-Trình,

Lời Chúa phán…qua Thánh-Kinh…

Trong quy-trình ấy phần Linh vẫn còn.

Khởi Ê-Va, A-Đam phạm lỗi…

Trái Lệnh Trời, mắc tội bất tuân…

Khổ thân cuộc sống dương trần…

Giữa người với Chúa, mất phần tương-giao!

“Cái Chết” là nghi vấn sao !?

Mà điều phải biết “Khi Nào” xảy ra !

(3) CỨU RỖI CHƯƠNG TRÌNH THIÊN-ĐỊNH  (11-14)

Như đã định loài người trên đất,

Không vâng lời đánh mất tương giao…

Loài người với Đấng Chí Cao,

Cho nên Linh, Thể chìm vào xấu xa !

So sánh chuyện cha con Y-sác,

Việc chiên con bị mắc bụi gai…

Làm sinh tế, để chết thay…

Áp-ram, Y-sác cả hai vui mừng.

Chúa Jê-sus đã từng chịu khổ…

Thay thế nhân chịu chỗ nhục hình…

Làm sinh tế, chính thân mình…

Mang hết tội lỗi, hy sinh vì người.

Bạn tôi Quyết-Định từ nay,

Nhận Tin Cứu Chúa, đổi thay đời mình.

Sống theo Chúa, Chết Vĩnh Sinh…

Tuơng Lai Chúa Nắm, Thỏa Tình An Vui.

 

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác – 20/03/2022)

CHÚA BUỒN LẮM KHI CON NGÀI CHẲNG LỚN

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Dựa theo lời Kinh Thánh trong Hê-bơ-rơ 5: 11-14)

Chuyện thế giới đó đây đều biết hết
Chuyện ông nầy bà nọ cũng rõ luôn
Ai hỏi đến là cứ thế mà…tuôn
Không ngần ngại, chứng tỏ mình…sành điệu…

Nhưng Kinh Thánh thì trở nên chậm hiểu
Tin Chúa lâu đáng lẽ đã làm thầy
Đồ ăn đặc, ngon bổ quý báu thay
Không ăn được vì đang còn…uống sữa…

Người uống sữa đâu thể nào chọn lựa
Thức ăn ngon để nuôi dưỡng linh hồn
Đạo công bình không hiểu được, đáng thương
Vì tất cả do còn là…thơ ấu…

Đồ ăn đặc dành cho người hiểu thấu
Người thành nhân, hay luyện tập chuyên cần
Yêu lời Chúa, đọc, suy gẫm chuyên tâm
Biết phân biệt điều lành và điều dữ…

Có thể lắm bạn biết nhiều, mọi thứ
Chuyện đông tây kim cổ thuộc làu làu
Phim Hồng Kông, Nhật Bản với phim Tàu
Mấy chục tập, không bao giờ bỏ sót…

Nhưng Kinh Thánh như mật ong ngon ngọt (1)
Bạn không thèm, không đọc, chẳng ước mong
Theo Chúa lâu mà cứ…lớp vỡ lòng
Chúa buồn lắm khi con Ngài chẳng lớn…

Tháng 3/ 2022
Bình Tú Ngọc

(1): Theo ý trong Thi-thiên 119: 103

BẠN VÀ TÔI SẼ VÔ CÙNG VINH DỰ

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Dựa theo ý từ Kinh Thánh, sách Phi-líp 2: 5-11)

Lời Chúa dạy về tâm tình Đấng Christ
Ngài là Trời, bình đẳng với Chúa Cha
Tự bỏ mình, làm tôi tớ đó mà
Trở thành người nghèo nàn hơn tất cả(1)…

Tâm tình Chúa là tâm tình khiêm hạ
Vâng phục Cha cho đến chết đó thôi
Ngài đã chết trên thập tự xưa rồi
Gương tự hạ, một mình Ngài tuyệt đối…

Chính vì thế Ngài trở nên vượt trội
Được đem lên danh trên hết mọi danh
Hầu khi nghe đến danh ấy phải đành
Mọi đầu gối quỳ xưng Ngài là Chúa…

Giê-su Christ, Đấng đời đời muôn thủa
Đã từ trời hạ giáng xuống trần gian
Đem con người từ đất lên Thiên đàng
Qua huyết báu đổ ra trên thập tự…

Bạn và tôi sẽ vô cùng vinh dự
Khi tin Ngài, được Chúa nhận làm con(2)
Ở trong Ngài hưởng phước hạnh ngọt ngon
Được thờ Chúa, tôn vinh Ngài mãi mãi…

Tháng 3/ 2022
Bình Tú Ngọc

(1): Theo ý trong sách Ma-thi-ơ 8: 20
(2): Theo ý trong sách Giăng 1: 12

TÔI ĐÃ THẤY…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Tôi đã thấy trên đồi xưa hoang vắng
Gô-gô-tha, hay còn gọi Sọ người
Giê-su chết, huyết vô tội tuôn rơi
Đấng vô tội chết thay vì nhân thế(1)…

Tôi đã thấy tình Trời hơn trời bể
Tuôn đổ ra trên thập tự năm xưa
Tình yêu ấy, một tình yêu say sưa
Phó mạng sống cứu con người tội lỗi(2)…

Tôi đã thấy tên cướp kia thống hối
Biết tội mình nên kêu Giê-su ôi
Khi đến trong nước mình, nhớ đến tôi
Chúa liền phán hôm nay ngươi được cứu(3)…

Tôi đã biết ơn Trời, ơn Thần hựu
Đã ban cho người tội lỗi đó thôi
Tôi biết tôi là kẻ rất tệ tồi
Tôi tin Chúa, Ngài ban ơn cứu rỗi (4)…

Nếu bạn biết Giê-su là nguồn cội
Của Tình Yêu, của Sự Sống cho mình
Mở lòng ra mời Chúa cách chân tình
Chúa liền ngự, bạn trở thành Thiên Tử(5)…

Cảm tạ Chúa đã vui mang thập tự
Chết thay cho nhân loại khắp hoàn cầu
Rồi sống lại, sống vinh hiển dài lâu
Ai tin Chúa, sống cùng Ngài mãi mãi(6)…

Tháng 3/ 2022
Bình Tú Ngọc

(1): Theo ý trong II Cô-rinh-tô 5: 21
(2): Theo ý trong Ma-thi-ơ 20: 28
(3): Theo ý trong Lu-ca 23: 43
(4): Theo ý trong Công vụ các sứ đồ 16: 31
(5): Theo ý trong Giăng 1: 12
(6): Theo ý trong I Giăng 5: 13