BỞI ĐỨC TIN, NHỜ ÂN ĐIỂN MÀ THÔI

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Kinh Thánh: Rô-ma 10: 9; Ê-phê-sô 2: 8, 9

“Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho  của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình.” (Ê-phê-sô 2: 8, 9)

Ta có thể giỏi hơn nhiều người khác
Hiểu biết nhiều, bằng cấp thật là cao
Đi ra ngoài lòng đầy vẻ tự hào
Mình ngon thiệt, ít người nào sánh kịp…

Ta có thể đàng hoàng, không lừa bịp
Lòng từ bi, làm việc thiện cho người
Sống bao dung, độ lượng ở giữa đời
Ta hãnh diện mình đạo cao đức trọng…

Ta có thể không mưu cầu danh vọng
Không sân si, không giành giựt, bon chen
Ta lánh đời, tu chí để giống tiên
Người như thế mới mong ngày siêu thoát…

Nhưng thưa bạn, người hiền hay kẻ ác
Không dựa vào đạo đức, việc làm đâu(1)
Vì mọi người đều chìm đắm biển sâu
Đầy tội lỗi, và vô phương tự cứu(2)

Đức Chúa Trời đã ban ơn thần hựu
Chúa Giê-su đã đến để cứu mình(3)
Chúa Giê-su đã chết vì chúng sinh(4)
Ngài sống lại và ban ơn cứu rỗi(5)

Hôm nay đây mời bạn ăn năn tội
Bởi đức tin, nhờ ân điển mà thôi(6)
Quay trở lại cùng Thiên Chúa Ba Ngôi
Làm con Chúa, hưởng bình an, phước hạnh…

Mùa Chay 2023!
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Ê-phê-sô 2: 9
(2): Ý từ Công Vụ Các Sứ Đồ 4: 12
(3): Ý từ Lu-ca 19: 10
(4): Ý từ Hê-bơ-rơ 2: 9
(5): Ý từ Rô-ma 10: 9
(6): Ý từ Ê-phê-sô 2: 8

CHUYỆN…TUỔI GIÀ

Văn: Nguyễn Đình Liễu

 

Tuổi già là một điều phải đến nếu ông Trời còn cho chúng ta sống trên trần gian nầy.

Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ chừng nào cho mình đến được tuổi già cho…oai nhỉ? Chắc là lâu lắm, năm, sáu chục năm nữa kia. Ôi, hơn nửa thế kỷ sau, biết bao giờ mới tới! Và thế là không ít người trẻ tuổi cứ tưởng đời mình còn dài lắm, nên cứ thế ăn chơi cho “đã” tấm thân nầy, theo những gì mình ưa muốn.

Vua Sa-lô-môn đã viết: “Hỡi kẻ trẻ kia, hãy vui mừng trong buổi thiếu niên, khá đem lòng hớn hở trong khi còn thơ ấu, hãy đi theo đường lối lòng mình muốn, và nhìn xem sự mắt mình ưa thích; nhưng phải biết rằng vì mọi việc ấy, Đức Chúa Trời sẽ đòi ngươi đến mà đoán xét.” (Sách Truyền Đạo 11: 9)

Nhưng nào ngờ, thoáng một cái, ta thấy tuổi hoa niên đi qua nhanh như chớp, nhanh đến độ ta không ngờ là mình đã qua thời hoa niên khi nào không hay.

Tuổi hoa niên là tuổi nào?

Người ta cho biết, tuổi hoa niên là độ tuổi từ 13 đến 19. Tiếng Anh gọi lứa tuổi nầy là Teenager, vì các con số từ 13 đến 19 trong tiếng Anh đều có tiếp vỹ ngữ (suffix) “teen” (đều có đuôi bằng chữ “teen”), nên người ta còn gọi là…tuổi tin (teen).

Còn nhớ Nhạc Sỹ Phạm Duy có bài hát dành cho tuổi “teen” nầy thật hay, có đoạn lời như sau:

“Em ước mơ mơ gì, tuổi mười hai, tuổi mười ba?

Em ước mơ em là, em được là tiên nữ

Ban phép tiên cho hoa biết nói cả tiếng người

Ban phép tiên cho người chắp cánh bay giữa trời

Thật đẹp thay! Thật đẹp thay! Giấc mơ tiên!…”

(Tuổi Mộng Mơ – Phạm Duy)

Tuổi hoa niên mà không lo học hành, chỉ lo chơi bời cho thỏa thích, vì cứ nghĩ rằng thời gian còn dài, học hành làm chi cho mệt, thì khi nó…bay đi rồi, có nuối tiếc cũng đã muộn.

Tôi cảm tạ ơn Chúa đã cho tôi dù sinh ra trong gia đình nhà nghèo, cha mẹ tôi phải “chạy ăn từng bữa mướt mồ hôi” (Trần Tế Xương); nhưng tôi đã cố gắng vượt qua mọi khó khăn để học hành, và nhờ đó mà ngày nay cũng có được…một ít chữ với người ta.

Tuổi hoa niên qua đi nhanh chóng, nhường chỗ cho tuổi thanh niên, tráng niên là độ tuổi sung sức nhất của đời người.

Tuổi thanh niên, tráng niên là tuổi lập gia đình, có con cái, xây dựng cuộc sống riêng tư cho gia đình mình, cũng như đóng góp công sức mình xây dựng quê hương, đất nước.

Tuổi thanh niên, tráng niên rồi cũng qua đi nhanh chóng, nhường chỗ cho tuổi trung niên.

Tuổi trung niên, ở quê Quảng Nam tôi gọi là độ tuổi sồn sồn. Sồn sồn có nghĩa là trẻ thì không còn trẻ nữa, mà già thì mới gần tới, chứ chưa già.

Đây có thể là lứa tuổi có sự hiểu biết khá chín chắn, nắm bắt được thời cuộc, thế sự khá rõ ràng, vì đã thu hoạch được nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống.

Sau tuổi trung niên là đến…tuổi già.

Người Á Đông quan niệm rằng một người Trời cho sống đến được một hoa giáp (5 lần của chu kỳ 12 con giáp), tức 60 tuổi, thì được kể là thọ, tức là bước vào được chiếu…tuổi già.

Tôi vừa được bước vào chiếu…tuổi già được 2 năm.

Cảm ơn Chúa về sự ban cho của Ngài!

Tôi nhớ câu thơ nầy từ khi còn trẻ:

Mới vừa chị chị anh anh đó

Nay đã ông ông, cụ cụ rồi.

Thật vậy, mới ngày nào người ta gọi tôi là thằng cu, nay thì chẳng ai dám gọi tôi là…thằng cu nữa, mà gọi là ông, vì hiện tôi đã là ông nội của ba đứa cháu rồi.

Đúng là thời gian trôi nhanh không thể tưởng!

Cuộc đời một con người thường được chia ra làm những giai đoạn nào?

Theo Khổng Tử, thì cuộc đời con người có 6 giai đoạn như sau:

+ “Thập hữu ngũ nhi chi vu học” (15 tuổi thì để hết tâm trí vào việc học): Tuổi thiếu thời con người cần tập trung vào việc học để tích lũy kiến thức cho mình.

+ “Tam thập nhi lập” (30 tuổi thì tự lập): Lo gây dựng sự nghiệp cho mình, xác định một chỗ đứng trong xã hội.

+ “Tứ thập nhi bất hoặc” (40 tuổi có thể hiểu được mọi sự, không nghi ngờ): Tuổi 40 là tuổi có chính kiến rõ ràng, kiên định, không dễ chao đảo, nghi ngờ (bất hoặc)

+ “Ngũ thập nhi tri thiên mệnh” (50 tuổi thì có thể hiểu được mệnh Trời): Tuổi 50 là tuổi nắm được các quy luật của tự nhiên và xã hội, hiểu được thời cuộc, thế sự trước mắt.

+ “Lục thập nhi nhĩ thuận” (60 tuổi thì điều gì cũng nghe thuận tai): Tuổi 60 thì không còn thấy gì cũng chướng tai gai mắt như khi còn trẻ. Hiểu biết nhân tình thế thái, nên dễ thông cảm và khoang dung hơn trước những việc xảy ra trong đời.

+ “Thất thập nhi tùng tâm sở dục, bất du củ” (70 tuổi thì đạt đến tình trạng xử thế tốt đẹp, nề nếp, quy củ): Tuổi 70 luôn biết giữ gìn khuôn khổ, mực thước (bất du củ là không vượt ra ngoài quy tắc, nề nếp)

Đó cũng là một cách chia thời gian của đời người khá hợp lý và ý nghĩa.

Mark Twain, Nhà Văn vĩ đại của Mỹ và cả thế giới đã nói: “Chúng ta hãy sống như thế nào để ngay cả người phu đào mộ cũng thương tiếc ta.”

Alexandre Dumas, một Nhà Văn lớn của Pháp thì nói: “Có ba điều giúp con người có thể đạt được hạnh phúc: Thân thể khỏe mạnh, trí óc minh mẫn, và trái tim trong sạch.”

Những câu nói thật ý nghĩa và đáng để ý, nhưng không dễ để sống được một cuộc đời như thế.

Vua Đa-vít của người Do-thái ngày xưa có một câu nói mà tôi đọc đi đọc lại thấy thật sâu sắc, và nay đến tuổi già, lại càng thấy chính xác:

“Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi. Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác.” (Thi-thiên 16: 2)

Đa-vít không nói ngai vàng ông đang có là phước, mà ông nói Đức Chúa Trời là phước duy nhất cho cuộc đời của ông. Trừ Ngài ra thì ông không có phước gì khác nữa.

Điều đó có nghĩa là có Chúa trong cuộc đời là có phước, và ngược lại, không có Chúa trong cuộc đời là không có phước gì hết.

Sống được đến tuổi già trong mạnh khỏe và bình an với con với cháu, đó là một trong những ơn phước Trời cho. Điều đó không ai muốn mà được, nhưng nó đến từ Đức Chúa Trời.

Tôi cảm tạ Chúa đã cho tôi sống được đến…tuổi già như ngày hôm nay.

Còn bao nhiêu năm nữa trong cuộc đời còn lại, tôi không biết, nhưng Đức Chúa Trời biết, và tôi yên tâm khi bước đi với Ngài mà không lo sợ gì hết, vì Ngài là Cha thiêng liêng của tôi, luôn yêu thương  và chăm sóc cuộc đời của tôi từ khi còn nằm trong bụng mẹ cho đến ngày Ngài đưa tôi về với Ngài trên Thiên Đàng vinh hiển trong tương lai.

Nhưng thưa bạn,

Cuộc đời con người có giá trị hay không, không tùy thuộc vào độ dài của đời sống mà vào ý nghĩa của nó. Không phải là bạn sống bao lâu mà bèn là bạn sống như thế nào?

Dưới ánh sáng của Thánh Kinh, chúng ta biết rằng cuộc đời con người chỉ có ý nghĩa khi chúng ta sống trong mối tương quan đúng đắn với Đức Chúa Trời là Đấng đã sáng tạo nên chúng ta và ban cho  chúng ta cuộc sống nầy và mọi sự trong đó để chúng ta được hưởng.

Kinh Thánh cho biết: “Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa ngươi, trước khi những ngày gian nan chưa đến, trước khi những năm tới mà ngươi nói rằng: Ta không lấy làm vui lòng… Lại hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy ra trên giếng, và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó…Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài, ấy là trọn phận sự của ngươi.” (Truyền Đạo 12: 1, 6, 7 và 13)

Nếu trong thời tuổi trẻ (thơ ấu), bạn đã tưởng nhớ (tin nhận) Đấng Tạo Hóa mình, thì thật là tốt đẹp thay! Nếu trong tuổi hoa niên, bạn chưa tưởng nhớ đến Ngài, thì hôm nay, ngay khi Ông Trời còn cho có hơi thở trong lỗ mũi (trước khi dây bạc đứt và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy ra trên giếng, và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó), hãy tưởng nhớ đến Đấng Tạo Hóa. Đừng quên điều đó.

Người khôn ngoan không chờ đến tuổi già mới tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa, vì chưa chắc mình có thể sống đến tuổi già. Người khôn ngoan là tin Chúa ngay khi có cơ hội, dịp tiện, hoặc ngay lúc còn thơ ấu (tuổi trẻ) thì thật là quý báu.

Thời điểm tin Chúa là ngay ngày hôm nay, chứ không phải ngày mai, vì ngày mai chưa chắc sẽ đến với chúng ta, và không ai trong chúng ta biết ngày mai sẽ sanh ra điều gì?

Kinh Thánh dạy: “Kìa, hiện nay là thì thuận tiện. Kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi.” (II Cô-rinh-tô 6: 2)

Tôi tạ ơn Chúa, vì tôi đã tin nhận Ngài từ khi còn thơ ấu, tuổi hoa niên và trung tín theo Ngài cho đến tuổi già hôm nay. Tôi cầu xin Chúa cho tôi trung tín theo Ngài cho đến khi được vào trong Thiên Đàng vinh hiển tuyệt vời trong tương lai.

Hỡi các bạn còn trẻ tuổi, hãy tin Chúa ngay khi còn tuổi trẻ, đừng chờ đợi ngày mai hay tương lai, vì ngày mai không thuộc về chúng ta.

Hỡi những người tuổi già, xin mời quý vị sớm quyết định tin nhận Chúa Jesus ngay hôm nay, khi còn có cơ hội, khi sự chết chưa đến.

Xin mượn lời của Vua Đa-vít ngày xưa để khích lệ mọi người đặt đức tin nơi Đức Chúa Trời là Đấng không bao giờ lìa bỏ bất cứ người nào có lòng tin nhận Ngài:

“Trước tôi trẻ, rày đã già, nhưng chẳng hề thấy người công bình (người tin Chúa-nv) bị bỏ, hay là dòng dõi người đi ăn mày.” (Thi-thiên 37: 25)

Chúa Jesus đang chờ quý vị và các bạn đến với Ngài, và tôi, tôi cũng mong chờ điều đó!

Cầu xin Đức Chúa Trời nhớ đến mỗi một chúng ta và làm ơn cho chúng ta! A men!

California, Tháng 2/ 2023

Nguyễn – Đình – Bùi – Thị

CHÌA KHÓA ĐỂ ĐÁP ỨNG NHU CẦU CHÚNG TA

Dưỡng Linh: Jack Graham

3-1-2023           

“Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.”Ma-thi-ơ 6:33

Một người đàn ông đang vật lộn để leo lên một cái thang rất cao dựa vào bức tường. Các bậc thang cách xa nhau, và có những người leo lên ở phía trước anh ta. Nhưng anh ấy đã bị tiêu hao, mệt mỏi với việc cố gắng lên đến đỉnh. Anh ta đã trèo lên từng bậc thang, bước qua những người cùng đường. Khi lên đến đỉnh, anh ta nhìn qua bức tường và không thấy gì cả.

Đó chính xác là nơi mà việc theo đuổi của cải thế gian dẫn chng ta đến. Nhiều năm trước, một cuốn sách được viết bởi Nhà tâm lý học Douglas LaBier có tên là Sự Điên Rồ Thời Hiện Đại. Trong đó, LaBier đã thảo luận về việc tìm kiếm nhiều hơn và nhiều hơn nữa, để có thể tạo ra điều gì trong cuộc sống của một người. Ông gợi ý rằng khi mọi người ngày càng theo đuổi sự giàu có, họ sẽ đánh mất cả bản thân và nhân cách của mình.

Nói cách khác, khi sự giàu có trở thành trọng tâm của một người, hơn cả mối quan hệ của họ với người khác và với Chúa, thì về cơ bản, họ sẽ kiểm tra theo mối quan hệ. Họ đặt gia đình và bạn bè về phía sau chỉ để tập trung vào những thứ mà cuối cùng, hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.

Những nhu cầu sâu xa nhất trong cuộc sống của chúng ta sẽ không được đáp ứng bằng việc theo đuổi sự giàu có. Đó là lời nói dối của kẻ thù. Vì vậy, thay vì tìm kiếm hạnh phúc trong của cải thế gian, hãy nhớ chúng ta là ai trong Đấng Christ. Tìm danh tính của chúng ta trong một mình Ngài và Ngài sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta!

Jack Graham (Nhã Ca lược dịch)

Cơ Đốc Nhân Là Ai

Thơ: Thanh Hữu

Nhưng anh em là dòng giống được tuyển chọn, là chức tế lễ hoàng gia, là dân tộc thánh, là dân thuộc riêng về Đức Chúa Trời, để anh em rao truyền công đức vĩ đại của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đưa vào vùng ánh sáng diệu kỳ của Ngài. (1 Phi-e-rơ 2:9)

Có những lúc, ta thấy mình nhỏ bé,
Sống trên đời, giữa tám tỷ nhân sinh.
Như hạt cát, giữa sa mạc mông mênh?
Như giọt nước, giữa đại dương bát ngát?

Có những lúc, ta thấy mình lưu lạc,
Giữa rừng người xa lạ chốn sơn lâm.
Như lá vàng, rơi ṛụng lúc hoàng hôn.
Thật vô nghĩa, đời bay theo cát bụi!

Qua lời Chúa, lòng ta thêm phấn khởi,
Kẻ tin Ngài, không vô nghĩa nhỏ nhoi.
Trong nhiệm mầu, ân sủng Chúa quyền oai,
Ngài chọn lựa chúng ta khi sáng thế.[1]

Làm dân Chúa, thuộc hoàng gia tế lễ,
Là giống, dòng được tuyển chọn cao sang.
Là công dân, vương quốc thánh thiên đàng,
Với mục vụ rao truyền ơn cứu rỗi.[2]

Không nhỏ nhoi, không tầm thường yếu đuối,
Ta là người được quí trong yêu thương .
Đổ huyết ra, Chúa đã mở con đường,
Đem ta lại, trong nhà Cha nhân ái.

Ban cơ nghiệp không bao giờ hư hoại,[3]
Không suy tàn, vinh hiển chốn trời cao.
Trong vương quốc có địa vị lớn lao,
Đồng kế tự, thẩm quyền bên Cứu Chúa.

Dù thử thách, trong thời gian hiện tại,
Dù đang còn, dưới sàng sảy Sa-tan.[4]
Ta bước đi trong năng lực Chúa ban,
Dùng Danh Chúa, trong quyền uy đắc thắng.[5]

Không mặc cảm, không thu mình yên lặng,
Nhưng vui mừng, hát cảm tạ ngợi khen.
Vua muôn Vua, Chúa vĩ đại toàn năng, [6]
Chuẩn bị sẵn cho ta Thiên quốc thánh.[7]

Thanh Hữu
Tháng 3 năm 2023

[1] Ê-phê-sô 1:4
[2] 1 Phi-e-rơ 2:9
[3] 1 Phi-e-rơ 1:4
[4] Lu-ca 22:31-32
[5] khải huyền 3:21-22
[6] Khải Huyền 19:16
[7] Giăng 14:2-3

NHIỀU KHI TA CỨ NGHĨ RẰNG

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 7: 13, 14; Mác 8: 34; Khải Huyền: 22: 12

“Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít.” (Ma-thi-ơ 7: 13, 14)

Nhiều khi ta cứ nghĩ rằng
Theo Chúa sẽ được phẳng bằng luôn luôn
Không hề gặp phải mưa tuôn
Không hề chịu cảnh nắng nồng sớm trưa
Tiền bạc Chúa đổ dư thừa
Nhà cao cửa rộng không thua người đời…

Chúa không hứa vậy ai ơi
Theo Chúa đường hẹp(1)ta thời nhớ cho
Vui buồn, sướng khổ, chớ so
Chúa hứa ở với, đừng lo lắng gì(2)
Hãy vác thập tự(3) mà đi
Theo dấu chân Chúa mọi khi, suốt đường(4)
Người mà trung tín Chúa thương(5)
Chúa sẽ ban thưởng(6) rõ ràng chẳng sai
Dặn lòng theo Chúa lâu dài
Tương lai phước hạnh Thiên Đài hoan ca…

Tháng 2/ 2023
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Ma-thi-ơ 7: 13, 14
(2): Ý từ Ma-thi-ơ 6: 34
(3): Ý từ Mác 8: 34
(4): Ý từ I Phi-e-rơ 2: 21
(5): Ý từ Khải Huyền 2: 10
(6): Ý từ Khải Huyền 22: 12

BÁNH…HOAN HÔ VIỆT AN

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Nếu có dịp nào đó, bạn ghé thăm vùng “đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm”, tôi mời bạn quá bước đến vùng quê Thăng Bình, Hiệp Đức để tham quan núi Chóp Chài, hồ Cao Ngạn, và…thưởng thức bánh…Hoan Hô Việt An một lần cho biết.

Từ ngã tư Hà Lam của Huyện Thăng Bình, rẽ hướng Tây chừng 20 cây số theo đường QL14E là bạn sẽ đến được núi Chóp Chài (thuộc Xã Bình Lãnh, Huyện Thăng Bình). Chóp Chài là một ngọn núi khá nổi tiếng, vì nó có một phong cảnh hùng vỹ, và dưới chân nó lại có một hồ rộng với nước xanh biêng biếc và một khung cảnh hữu tình. Đó là hồ Cao Ngạn.

Hồ Cao Ngạn nằm trọn trong thung lũng giữa núi Chóp Chài và núi Gai, nên nó có một phong cảnh thật đẹp, thật nên thơ, nhất là vào những buổi bình minh, mặt trời vừa ló dạng. Vào những buổi chiều tà, khi mặt trời vừa khuất núi, bạn bước lên một chiếc ghe nhỏ, chèo quanh hồ một vòng, nhìn cảnh trời mây non nước, nghe tiếng chim kêu, tiếng gió thổi rì rào qua những kẽ đá, những hàng cây rừng xanh ngắt, bạn sẽ nghe lòng nhẹ tênh, như không còn một căng thẳng nào trong đời sống. Rồi cũng trên chiếc ghe nho nhỏ đó, bạn cũng có thể quăng cần câu câu cá trên hồ mênh mông sóng nước. Vừa ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên vừa câu cá, thì tưởng không còn gì thú vị cho bằng. Mọi ưu tư, phiền muộn của cuộc sống thường nhật như tan biến đâu mất trước cảnh đẹp nơi miền quê bán sơn địa im ắng, hữu tình nầy.

Nếu có sẵn máy ảnh trong tay, tôi dám chắc bạn không thể nào không bật máy lên và bấm cả chục “pô” để  làm kỷ niệm cho chuyến viếng thăm thú vị nơi miền quê yên bình, đáng yêu nầy.

Sau khi đã thưởng ngoạn cảnh đẹp của núi rừng, của hồ nước Cao Ngạn đầy thị vị rồi, mời bạn hãy đến với Việt An, một địa danh thuộc Xã Bình Lâm của Huyện Hiệp Đức để…thưởng thức món bánh có cái tên thật độc đáo do người dân Việt An sáng chế ra. Đó là bánh…Hoan Hô Việt An. Nếu đến thăm vùng Hiệp Đức mà bạn chưa ghé lại Việt An ăn bánh Hoan Hô thì kể như bạn chưa đến vùng đất nầy vậy. Chỉ khi nào bạn đến Việt An ăn bánh Hoan Hô cho thật “đã” rồi, lúc ấy bạn mới có thể rời khỏi nơi đây mà lòng không tiếc nối.

Người dân Viêt An nói riêng, người dân Hiệp Đức, nói chung trồng sắn rất nhiều. Sắn được trồng bạt ngàn trong những đám ruộng, đám rẫy theo hàng lối thẳng tắp, xanh um thật đẹp. Sau một thời gian ngắn là thu hoạch. Khi thu hoạch, người ta dành một số sắn ngon để ăn tươi, số còn lại đem xắt lát phơi khô, bán lấy tiền mua lúa, hay để dành xay bột làm bánh tráng sắn, làm bún sắn dùng trong những bữa ăn nửa buổi, nửa chiều khi vào mùa vụ.

Nhân nói đến chuyện củ sắn, tôi chợt nhớ đến ngày xưa, lúc còn bé, vào những buổi trưa hè, khi gia đình thèm ăn sắn, cha tôi liền vác cuốc ra đồng đào mấy bụi sắn quảy về, lột vỏ, rửa sạch, bỏ vô nồi nấu, không quên bỏ vào một nắm lá thơm (lá dứa) và một muỗng muối cho sắn thêm thơm và thêm…mặn mà. Chỉ trong một chốc là sắn chín. Đổ sắn ra rổ, những củ sắn trắng toát, nóng hổi mới thơm làm sao. Đĩa muối đậu phụng hay muối mè chờ sẵn. Thế là cả nhà cùng quây quần bên rổ sắn, vừa ăn vừa trò chuyện râm ran thật thú vị. Từ củ sắn, cha tôi còn…sáng chế ra món sắn đập mo nang thật…độc đáo. Lấy củ sắn chín bỏ vào trong cái mo nang tre đã khô, quấn lại, đem kê trên đầu cần cối giã gạo, và lấy dùi cui đập cho củ sắn bẹp dí và nhuyễn, lấy ra đem chấm với muối đậu hoặc muối mè ăn vừa dẻo vừa bùi thật không còn gì…thú vị bằng. Nếu siêng một chút, thì đem củ sắn đã đập đó cho vào chảo dầu chiên thật vàng, đem ra chấm với muối đậu hoặc muối mè ăn thì lại càng…tuyệt cú mèo. Cho đến bây giờ, đã nửa thế kỷ trôi qua rồi, tôi vẫn còn nhớ như in món ăn…độc đáo nầy của cha tôi, mỗi khi nhìn thấy sắn.

Muốn ăn bánh Hoan Hô, thì đem sắn lát đi xay hay giã thật mịn, sú nước cho ướt thật đều. Xong viên lại thành từng cục bằng ngón chân cái, rồi lấy hai tay vỗ vỗ vào nhau cho cục bột bẹt ra như… cái tai heo, đem bỏ vào nồi nước đun sôi, luộc chín và vớt ra, cho vào chảo dầu đã phi sẵn hành, tỏi, chiên cho vàng. Xong xuôi, đem bỏ ra đĩa, mắm cái ngon với tiêu, ớt, tỏi sẵn sàng. Cứ thế, bạn thủng thẳng gắp bánh ăn một cách ngon lành cho đến khi…không ăn được nữa thì thôi.

Có lẽ bạn sẽ hỏi sao không gọi là bánh…bột sắn cho dân dã và đúng với…bản chất của nó, mà lại gọi là bánh…Hoan Hô nghe…hoa mỹ quá? Sỏ dĩ người dân Việt An gọi tên bánh là bánh Hoan Hô – một cái tên thật thú vị, khêu gợi được sự…tò mò của nhiều người – là vì trước khi bỏ cục bột vào nồi nước sôi, ta phải dùng hai tay vỗ vỗ vào nhau cho cục bột bẹt ra, và khi vỗ như vậy phát ra tiếng kêu như là tiếng vỗ tay hoan hô, mừng rỡ vì sắp được…ăn bánh. Như vậy không phải là bánh…Hoan Hô thì là gì? Thực ra, nó cũng còn được gọi là bánh bột sắn hay bánh trôi nước, vì nó nổi lềnh bềnh trên mặt nước khi ta bỏ cục bột vào nồi nước sôi; nhưng cách gọi bánh Hoan Hô là cách gọi đầy ấn tượng, mang tính…văn học, gọi mời thật cao, kích thích được sự tò mò của người khác nhiều hơn phải không bạn?

Về Việt An lúc nào bạn cũng có thể được ăn bánh Hoan Hô cả, vì sắn ở vùng nầy nhiều, nhiều lắm; nhưng thường thì sau Tết, người dân nơi đây thường thích ăn bánh Hoan Hô nhiều hơn những lúc khác. Vì sao ư? Một chút…bí mật cho bạn đó. Hãy về vùng quê Thăng Bình, Hiệp Đức để thưởng lãm cảnh đẹp thiên nhiên từ núi Chóp Chài, từ hồ Cao Ngạn và hãy ghé Việt An để được ăn bánh Hoan Hô cho thú vị và để hiểu rõ điều…bí mật tôi dành cho bạn.

Vùng Quảng Nam quê tôi cũng như nhiều vùng quê khác trên quê hương Việt Nam thân yêu của chúng ta được Tạo Hóa ban tặng cho nhiều cảnh đẹp thiên nhiên, và người dân cũng sáng chế ra nhiều món ăn thật ấn tượng và độc đáo. Về cảnh đẹp thiên nhiên có thể kể như sông Thu Bồn nổi tiếng hữu tình, thơ mộng như…chẻ đôi Tỉnh Quảng Nam ra làm hai; biển Bàn Than với những tảng đá được nước bào mòn nhẵn bóng san sát bên nhau giữa một vùng biển sóng vỗ rì rào ngày đêm không ngơi nghỉ như lời réo gọi du khách đến tham quan (thuộc Huyện Núi Thành); biển Tam Thanh với những bãi cát vàng óng, mịn màng không thể tả và đẹp như tranh vẽ cuốn hút hàng ngàn người đến tắm biển, nghỉ mát, ăn đặc sản biển (thuộc Huyện Tam Kỳ); hay núi Chóp Chài hùng vỹ, sừng sững bên hồ Cao Ngạn yên bình, trữ tình (thuộc Huyện Thăng Bình); đèo Le cao và dài đi mệt đến phải…le lưỡi, nhưng cảnh đẹp hai bên đường cuốn hút bạn phải đến để thưởng ngoạn và để ăn gà Tre nướng thơm ngon hết biết (thuộc Huyện Quế Sơn)…

Về món ngon thì ngoài món Mì Quảng đã trở thành thương hiệu, đã trở thành biểu tượng của Quảng Nam, nổi tiếng khắp nơi trong và ngoài nước; còn có nhiều món ăn dân dã khác, mang đậm nét đặc trưng của từng vùng miền như bánh tráng đập, chè bắp, hến trộn ở Cẩm Kim (Thành Phố Hội An), có một sức cuốn hút kỳ lạ với những du khách nước ngoài khi đến thăm thành phố cổ kính nầy; bánh tráng cuốn thịt heo ở Thị Trấn Hà Lam (thuộc Huyện Thăng Bình) nổi tiếng thơm ngon không chê vào đâu được; mít trộn Tiên Phước (thuộc Huyện Tiên Phước) vừa thơm vừa bùi làm bạn quyến luyến không muốn đi; bánh Hoan Hô Việt An (thuộc Huyện Hiệp Đức) rất bình dân nhưng rất ấn tượng…

Mời bạn có dịp hãy đến với đất và người Quảng Nam thăm thú những cảnh đẹp thiên nhiên mà Tạo Hóa đã ban cho  nơi nầy và thưởng thức những món an dân dã thấm đẫm tình người xứ Quảng đáng yêu.

Dành thì giờ để đi tham quan cảnh đẹp đất nước, để được ăn những món ăn đặc trưng của các vùng miền quê hương, để rồi thêm yêu đất nước, yêu quê hương, yêu người dân Việt của mình; đó là điều nên làm và cần làm để cuộc sống bớt đi những căng thẳng, mỏi mệt phải không bạn?

Cuộc sống của chúng ta sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa khi chúng ta quá chú tâm đến việc kiếm tiền bạc, mà không quan tâm hay bỏ qua việc chăm sóc đời sống tinh thần; bỏ qua những mối liên hệ giữa mình với người khác, giữa mình với thiên nhiên, cây cỏ; và đặc biệt là mối liên hệ giữa mình với Đấng Tạo Hóa là Đấng đã tạo dựng nên chúng ta theo hình ảnh tốt đẹp của Ngài, và ban cho  chúng ta những cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời, cũng như những nguyên vật liệu trong trời đất để chúng ta làm ra những món ăn ngon mà thưởng thức mỗi ngày. Vì vậy, con người chúng ta thiết nghĩ rất cần phải biết tri ân Đấng Tạo Hóa, bởi chính Ngài đã ban cho chúng ta nhiều điều tốt lành trên trần gian nầy để chúng ta được hưởng.

California, những ngày tháng xa quê đong đầy thương nhớ!

Nguyễn – Đình – Bùi – Thị

Bình Tú Ngọc

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Rô-ma 8: 32; Ê-phê-sô 4: 13; I Tê-sa-lô-ni-ca 5: 18

Chúa yêu ta thật là nhiều
Hy sinh mạng sống một chiều(1) vì ta
Huyết hồng lai láng đổ ra
Đồi xưa còn đó(2) như là dấu ghi
Yêu ta Ngài chẳng tiếc gì(3)
Ban ơn cứu rỗi (4)quá chi tuyệt vời…
Còn ta yêu Chúa hợt hời
Vui thì ca ngợi, buồn thời than van
Khi được phước hạnh, bình an
Vui mừng, hớn hở ca vang Chúa Trời
Nhưng khi thử thách ghé “chơi”
Tiếng ca tắt lịm, toàn lời kêu ca…

Xin cho con nhớ lời Cha
Trong mọi cảnh ngộ, nên là tạ ơn(5)
Ta cần nên bậc thành nhơn(6)
Đừng cứ con đỏ, dỗi hờn, ghét ghen(7)
Chúa đã yêu ta trước tiên(8)
Cho ta yêu Chúa trinh nguyên tim nầy…

Tháng 2/ 2023
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Ma-thi-ơ 27: 45-50
(2): Ý từ Ma-thi-ơ 27: 33-35
(3): Ý từ Rô-ma 8: 32
(4): Ý từ Ê-phê-sô 1: 7
(5): Ý từ I Tê-sa-lô-ni-ca 5: 18
(6): Ý từ Ê-phê-sô 4: 13
(7): Ý từ I Cô-rinh-tô 3: 1, 3
(8): Ý từ I Giăng 4: 19

7 Bước Tránh Lỗi Thời

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus) rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật” – Ê-phê-sô 4:20-24

Khi còn niên thiếu tôi thường nghe bạn bè nói chữ “đề-mốt-đê”, nhưng không rõ nó viết như thế nào và ngồn gốc đến từ đâu. Bây giờ có dịp thấy được từ này trong từ điển Anh ngữ, viết là: démodé. Từ này có nghĩa là: không còn hợp thời nữa. Nó đến từ sự vay mượn phân từ quá khứ của động từ démoder tiếng Pháp, có nghĩa là: “để lỗi mốt”. Démode dựa trên danh từ “thời trang”. Trong tiếng Anh thường có nghĩa là “phục vụ với một muỗng kem” (“served with a scoop of ice cream”), nhưng dịch theo nghĩa đen là “đúng thời trang”. Lối trong tiếng Pháp bắt nguồn từ chữ “modus” của tiếng Latin. Đây là một từ có nhiều ý nghĩa, như là “cách thức”, “thước đo”, “giới hạn” và thậm chí cả “nhịp điệu”. Démodé lần đầu tiên được ghi lại vào từ điển vào cuối thế kỷ 19.1

Nếu là phụ nữ, chắc bạn nghe từ này thường hơn, “lỗi thời” – đề-mốt-đê, démodé. Nhất là trong vấn đề quần áo. Trong cuộc sống hằng ngày, khi chúng ta mặc đồ không “đúng thời trang” hay là “bị lỗi thời”, thì cũng có người chú ý, bàn tán, xầm-xì gì đó! Đời sống tâm linh cũng vậy, khi chúng ta nói chúng ta là con dân yêu quý của Chúa, mà chúng ta không sống và không làm theo Lời Chúa dạy, thì người chung quanh cũng sẽ nói chúng ta “đang bị lỗi thời” – không đúng với Lời Chúa. Sứ đồ Phao-lô nhắc nhở chúng ta về cách sống “lỗi thời” – không theo ý Chúa, “Nhưng anh em học cho biết Đấng Christ thì chẳng phải như vậy, vì anh em đã nghe đạo Ngài, và được dạy dỗ trong Ngài (y theo lẽ thật trong Đức Chúa Jêsus) rằng anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật” (Ê-phê-sô 4:20-24).

Để biết chính mình có “bị lỗi thời”, bị sai lạc – không đúng với Kinh Thánh, chúng ta có thể suy gẫm và soi mình qua Lời Chúa, và thực hành 7 bước sau đây để tránh khỏi đời sống “lỗi thời”.

Bước 1: Kỹ luật thân thể mình, chớ phạm tội, “…dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em” (Rô-ma 12:1).
Bước 2: Nhìn lên Chúa, bắt chước theo Chúa Giê-su, “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” (Rô-ma 122).
Bước 3: Phải kết quả, sanh trái Thánh Linh, “Nhưng trái của Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ” (Ga-la-ti 5:22).
Bước 4: Bỏ đi những lời nói không ích lợi cho người nghe, “Những lời hư ngụy phàm tục giống như chuyện bịa các bà già, thì hãy bỏ đi, và tập tành sự tin kính” (1 Ti-mô-thê 4:7).
Bước 5: Phải siêng năng suy gẫm và làm theo Lời Chúa, vì “Cả Kinh Thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, bẻ trách, sửa trị, dạy người trong sự công bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành” (2 Ti-mô-thê 3:16-17).
Bước 6: Phải sống cách xứng đáng với danh xưng là con cái Đức Chúa Trời, “… phải ăn ở một cách xứng đáng với chức phận mà Chúa đã gọi anh em, 2 phải khiêm nhường đến điều, mềm mại đến điều, phải nhịn nhục, lấy lòng thương yêu mà chìu nhau, 3 dùng dây hòa bình mà giữ gìn sự hiệp một của Thánh Linh” (Ê-phê-sô 4:1-3).
Bước 7: Chớ tham lam – tham tiền hay bất cứ điều gì trên thế gian này, bởi vì, “… tham lam chẳng khác gì thờ hình tượng…” (Cô-lô-se 3:5); “Chớ tham tiền; hãy lấy điều mình có làm đủ rồi, vì chính Đức Chúa Trời có phán rằng: Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu, chẳng bỏ ngươi đâu” (Hê-bơ-rơ 13:5).

Nếu đời sống tâm linh chúng ta không mỗi ngày tăng trưởng theo Ý Chúa, không làm theo Lời Ngài, không yêu thương tha nhân, không sanh trái Thánh Linh; thì chúng ta mau mau tự xét lại đời sống mình, thì có lẽ chúng ta đang trong tình trạng “lỗi thời” tâm linh – không giống với ảnh tượng của Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta từ ban đầu sáng thế! “Đêm đã khuya, ngày gần đến; vậy chúng ta hãy lột bỏ những việc tối tăm mà mặc lấy áo giáp sáng láng” (Rô-ma 13:12). Nguyện xin Chúa giúp chúng con biết tự xét, chỉnh sửa lại đời sống thuộc linh theo đúng như Lời Chúa dạy; hầu cho chúng con không bị “lỗi thời”, lạc đường, nhưng luôn làm sáng Danh Chúa, để những người chung quanh có thể nhận biết Ngài qua đời sống đạo công chính của chúng con! Amen!


Thời gian thấm thoát, bay qua mất,
Nhắc nhở chúng ta, tự xét lòng,
Lột bỏ thói hư của trần thế,
Mau mau tránh khỏi chốn hư không!
Ăn năn, xin Chúa, nhân từ giúp,
Thánh hóa đời ta, rửa sạch lòng,
Sống xứng với danh, là con thánh,
Tình Ngài miên viễn, mãi cậy trông!

Ngọc Huỳnh Bích
_________________________
1 https://www.dictionary.com/e/word-of-the-day/demode-2022-03-09/

Cây Giếng Giêng – Broom Tree

Dưỡng Linh:

“Còn người vào đồng vắng, đường đi ước một ngày, đến ngồi dưới cây giếng giêng, xin chết mà rằng: Ôi Đức Giê-hô-va! đã đủ rồi. Hãy cất lấy mạng sống tôi, vì tôi không hơn gì các tổ phụ tôi. Đoạn, người nằm ngủ dưới cây giếng giêng. Có một thiên sứ đụng đến người và nói rằng: Hãy chổi dậy và ăn.” – 1 Các Vua 19:4-5
“Tôi sẽ vui mừng và khoái lạc bởi sự nhân từ của Chúa; vì Chúa đã đoái đến sự hoạn nạn tôi, biết nỗi sầu khổ linh hồn tôi” – Thi-thiên 31:7

Cây “giếng giêng” hay còn gọi là “giêng-giếng” (Broom tree, (רֹ֫תֶם, H8413, [Genêt]), đến từ tiếng Hê-bơ-rơ, có nghĩa là “thối rữa” (rothem). Nó là một loại cây bụi trong sa mạc được xác định rõ ràng với loài “chuột cống” (ratham) Ả Rập, nó mọc rất nhiều ở phía nam xứ Palestine, và bán đảo Sinai (Sinai Peninsula). Nói chính xác, nó không phải là loại cây bách xù (juniper tree), mặc dù có một số học giả Kinh Thánh cho rằng “broom tree” là “juniper tree”; nhưng theo Bách Khoa Toàn Thư Về Kinh Thánh (Encyclopedia of the-Bible), nó là một loại cây thuộc của họ đậu (pea tree). 1

Nó có những cành dài mảnh mai, những chiếc lá nhỏ, và những bông hoa màu vàng sặc sỡ, và có bóng mát rất ít. Tuy nhiên, bóng râm thưa thớt của nó được hữu dụng đối với những khách du hành mệt mỏi, như trong trường hợp của tiên tri Ê-li, như được kể trong 1 Các Vua 19:4-5, “Còn người vào đồng vắng, đường đi ước một ngày, đến ngồi dưới cây giếng giêng, xin chết mà rằng: Ôi Đức Giê-hô-va! đã đủ rồi. Hãy cất lấy mạng sống tôi, vì tôi không hơn gì các tổ phụ tôi. Đoạn, người nằm ngủ dưới cây giếng giêng. Có một thiên sứ đụng đến người và nói rằng: Hãy chổi dậy và ăn.”

Thân cây giếng-giêng cao độ 3 thước. Lá hoa của nó thuộc loại thức ăn ít chất dinh dưỡng, có vị đắng, không ngon, nhưng có thể làm thức ăn cho người hay động vật đang chết đói. Vì thế, ông Gióp lấy hình ảnh rễ cây giêng-giếng, để chỉ về sự đau đớn, khổ sở tột cùng, “Chúng hái rau sam biển trong bụi cây, rễ cây giêng giếng làm vật thực cho họ” (Gióp 30:4).

Rễ dày của cây giếng-giêng là nhiên liệu tốt để đốt lửa, có thể làm than củi. Ở Sa-mạc A-ra-bi có sẵn giống cây này và ngày nay, người Bédouin hay lấy gỗ nó dùng làm củi vì nó cho than tốt, như Trước giả Thi-thiên 120 đã nhắc đến “than đỏ hực của cây giêng-giếng” (Thi-thiên 120:4).

Có khi “broom tree” được dịch là “cây chổi” (theo đúng ý nghĩa của chữ “broom” trong tiếng Anh), như trong lời tiên tri Ê-sai nói về việc Đức Chúa Trời quét Ba-by-lôn bằng “cây chổi” (broom tree), “ta sẽ dùng chổi hủy diệt mà quét nó” (Ê-sai 14:23).

Trong tự điển Merriam-Webster, người ta định nghĩa “broom tree” có 2 loại: một là loại cây bụi (Baccharis scoparia) ở Jamaica; hai là loại cây bụi gai có hoa màu vàng (Genista anglica) được tìm thấy trên đồng hoang của Bắc Âu và Anh. Có thể loại thứ hai là loại mà chúng ta thấy ở Việt Nam, mà người ta gọi là cây hoa “giêng giếng” – hoa giêng giếng có 9 cánh, nở thành chùm xum xuê, vàng mơ mịn màng như hoa cải xanh, thoảng hương dịu dàng.2

Tuy rằng cây giếng-giêng chỉ là một loại cây đơn sơ, không quý lắm, nhưng trong sa mạc – khí trời nóng bức, thì một bóng râm che nắng cũng là niềm vui thỏa lớn! Chúa đã dùng cây bóng râm nhỏ bé, đơn đơn của cây giếng-giêng để che nắng và làm nơi trú ẩn của tiên tri Ê-li trong khi chạy trốn quân thù, như được ghi lại trong 1 Các Vua 19:4-5. Điều này cho chúng ta thấy được, sự chu cấp đúng lúc của Đức Chúa Trời đối với con dân Ngài. Chúa luôn ở gần, biết rõ mọi điều đang xảy ra cho mỗi chúng ta, và chu cấp mọi sự cần dùng, đúng thời điểm.

Trong mọi sự, mọi nan đề, mọi hoàn cảnh, chúng ta nên tìm sự giúp đỡ của Chúa trước tiên. Chỉ có Chúa toàn tri mới ban cho chúng ta giải pháp tốt nhất! Chính Chúa là “…nơi nương náu và sức lực …, Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân.” (Thi thiên 46:1); “Ngài là nơi ẩn náu … trong ngày hoạn nạn” (Giê-rê-mi 17:17a).

Lời Chúa phán, “Trong ngày gian truân hãy kêu cầu cùng ta: Ta sẽ giải cứu ngươi, và ngươi sẽ ngợi khen ta” (Thi-thiên 50:15). Chúng ta hãy hết lòng tin cậy Chúa, đến gần Ngài mà khẩn nguyện, tìm sự bảo vệ, nâng đỡ toàn năng của Chúa mọi nơi mọi lúc, như vua Đa-vít đã làm và đã kinh nghiệm được sự quan phòng và giải cứu của Ngài, “Trong cơn gian truân tôi cầu khẩn Đức Giê-hô-va, Tôi kêu cầu Đức Chúa Trời tôi: Tại đền Ngài, Ngài nghe tiếng tôi, Và tiếng kêu cầu của tôi thấu đến tai Ngài” (Thi-thiên 18:6); “Dẫu tôi đi giữa gian truân, Chúa sẽ làm cho tôi được sống, Giơ tay Chúa ra chống trả cơn giận của kẻ thù nghịch tôi, và tay hữu Chúa sẽ cứu tôi” (Thi-thiên 138:7); “Tôi sẽ vui mừng và khoái lạc bởi sự nhân từ của Chúa; vì Chúa đã đoái đến sự hoạn nạn tôi, biết nỗi sầu khổ linh hồn tôi” (Thi-thiên 31:7).

Chúa Giê-su hứa rằng, Ngài sẽ cho chúng ta được yên nghỉ, khi chúng ta đến với Ngài, “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ” (Ma-thi-ơ 11:28); và Chúa sẽ “…làm cho đầy đủ mọi sự cần dùng của anh em y theo sự giàu có của Ngài ở nơi vinh hiển trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 4:19). Amen, cảm tạ Chúa, Ngài luôn biết rõ, và yêu thương, bảo vệ chúng con mọi lúc mọi nơi, thật không có ai như Chúa! Nguyện xin Thánh Linh Ngài luôn dẫn dắt chúng con đi trong ý Chúa, Lời Ngài; xin cho chúng con kinh nghiệm được sự hiện diện của Ngài trong đời sống hằng ngày của chúng con; hầu cho chúng con vững tin, bám chặc lấy Chúa toàn năng, quyết sống làm vinh hiển Danh Chúa và truyền ra Tin Lành cứu rỗi cho mọi người chưa biết Ngài! Amen!


Gian nan thử thách, đừng lo ngại,
Có Chúa toàn năng, ở thật gần,
Chỉ phải hết lòng, và hết trí,
Vững tin, tìm đến Nguồn linh ân!
Đời đời vinh hiển, Giê-su Christ,
Giàu có, yêu thương, Đấng Chân Thần,
Cảm tạ không thôi, Ân Điển Chúa,
Giáng sanh xuống thế, cứu tội nhân!

Ngọc Huỳnh Bích
___________________________
1 “Broom”, https://www.biblegateway.com/resources/encyclopedia-of-the-bible/Broom
2 https://www.merriam-webster.com/dictionary/broom%20tree

Chỉ Còn Đây…

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Nhưng, Đức Giê-hô-va ơi, Ngài hằng có mãi mãi, kỷ niệm Ngài lưu từ đời nầy sang đời kia.” – Thi-thiên 102:12
“Ngài lập sự kỷ niệm về công việc lạ lùng của Ngài. Đức Giê-hô-va hay làm ơn và có lòng thương xót.” – Thi-thiên 111:4
“Người ta sẽ truyền ra kỷ niệm về sự nhân từ lớn của Chúa, và hát lớn lên sự công bình Chúa.” – Thi-thiên 145:7
“Kỷ niệm người công bình được khen ngợi; song tên kẻ gian ác rục đi.” – Châm-ngôn 10:7

Rồi ngày ấy, giờ không còn nữa,
Đã qua đi, giây phút, ai ngờ,
Buồn vui, trông ngóng, đợi chờ,
Nghĩ về quá khứ, bây giờ còn đâu?

Rồi ngày ấy, mặc dầu đã mất,
Màu thời gian, tất bật, chóng qua,
Chỉ còn tình Chúa bao la,
Anh em tất cả một Nhà yêu thương!

Chỉ có Chúa, Con Đường cần biết,
Giải bày qua, công việc mỗi ngày,
Lạ lùng, kỳ diệu lớn thay,
Thiên nhiên, vũ trụ, chẳng ai so bằng!

Sự kỷ niệm, quyền năng tuyệt đối,
Chúa Giê-su, chịu tội thay người,
Nhưng Ngài vô tội ai ơi,
Vì yêu tất cả… vào đời cứu ta!

Nếu phải nhớ, để mà thêm sức,
Giúp ta đi, trung thực mỗi ngày,
Nhớ về kỷ niệm của Ngài,
Nhân từ lớn bấy, hôm nay vẫn còn!

Hãy hát lớn, nhiều hơn, không dứt,
Hãy tạ ơn, sống thật theo Lời,
Truyền ra Danh Đức Chúa Trời,
Đấng ban sự sống cho người trần gian!

(Khi xem tin nhắn của một người tín hữu… Bạn viết, “Ngày ấy đâu rồi”. Kinh nghiệm cho thấy, “Kỷ niệm quá khứ dù tốt đẹp đến mấy, rồi cũng sẽ qua đi, bất ngờ… nhưng chỉ có Tình Yêu Chúa, Hội Thánh của Ngài còn lại đời đời theo thời gian, tồn tại trong mọi hoàn cảnh! Chúng ta không bao giờ hối tiếc khi hết hòng tin cậy, nương nhờ Đức Chúa Trời hằng sống!)

Tiểu Minh Ngọc