CÔ ĐƠN

Dưỡng Linh: Greg Laurie

11-6-2024

“Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: “Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ tạo nên một người giúp đỡ thích hợp với nó.” (Sáng thế ký 2:18).

Có một đại dịch cô đơn đang lan tràn khắp đất nước chúng ta. Mạng xã hội không khiến chúng ta hòa đồng hơn. Nó khiến chúng ta ít hòa đồng hơn và rối loạn chức năng hơn. Có vẻ như nhiều người trong chúng ta thậm chí còn không biết cách trò chuyện với nhau nữa. Tôi đọc được rằng thế hệ thiên niên kỷ thích nhắn tin hơn là nói chuyện trực tiếp. Và tôi nghĩ chúng ta đã quên cách tương tác với nhau. Nghiên cứu cho thấy hơn một phần ba người lớn phải vật lộn với nỗi cô đơn. Và nỗi cô đơn và sự cô lập tạo ra những rủi ro về sức khỏe, bao gồm lo lắng, trầm cảm và các bệnh như bệnh tim và chứng mất trí. Tuy nhiên, họ đã phát hiện ra rằng một hoặc hai tình bạn có thể làm giảm đáng kể nỗi cô đơn.

Một bài báo trên trang Vox News nêu rằng 12 phần trăm người Mỹ không có tình bạn thân thiết, so với 3 phần trăm vào năm 1990. Bài báo kết luận rằng chúng ta, với tư cách là một xã hội, đã bị phân mảnh. Chúng ta đang làm việc, mua sắm và giao lưu trực tuyến. Điện thoại của chúng ta đã trở thành cổng thông tin chính mà chúng ta dùng để xem thế giới bên ngoài. Điều đó không tốt.
Chúng ta đang thiếu một thứ quan trọng trong cuộc sống của mình. Tất cả chúng ta đều cần những người bạn sống động, hít thở, chứ không phải những người vô danh mà chúng ta chơi trò chơi điện tử cùng trên khắp hành tinh. Không phải những người bình luận vào bài đăng của chúng ta. Chúng ta cần sự tương tác của con người. Chúng ta không được sinh ra để sống một mình.
Chúa đã tạo ra chúng ta theo cách này. Trong Sáng thế ký, sau khi Chúa tạo ra rất nhiều điều tuyệt vời, Ngài đã nói, “Điều này tốt”. Nhưng khi nhìn thấy sự cô đơn của con người, Chúa đã nói, “Điều này không tốt”. Vì vậy, Ngài đã tạo ra Eva. Ngày nay cũng vậy. Không ai trong chúng ta ở một mình là tốt. Chúng ta cần bạn bè.

Không phải những người quen biết thông thường, mà là những người ưu tiên chúng ta trong cuộc sống của họ. Những người quan tâm đến những gì xảy ra với chúng ta. Những người muốn điều tốt nhất cho chúng ta. Những người sẽ nói sự thật với chúng ta bằng tình yêu.

Có lẽ tình bạn nổi tiếng nhất trong Kinh thánh là tình bạn giữa Đavid và Jonathan, như được ghi lại trong 1 và 2 Sa-mu-ên, họ trung thành với nhau. Họ trông chừng lẫn nhau. Họ liều mạng vì nhau. Ngay cả cơn thịnh nộ giết người của cha Jonathan, Saul, đối với Đavid cũng không thể cản trở tình bạn của họ.

Ngày nay, chúng ta có thể tìm thấy những người bạn như vậy ở đâu? Chúng ta có thể ngạc nhiên khi biết rằng một số người bạn thân tiềm năng đã có trong vòng tròn quen biết của chúng ta. Và cách để tìm thấy một Jonathan trong số họ là hãy trở thành một Đavid. Hãy làm gương cho kiểu tình bạn mà chúng ta đang tìm kiếm. Chủ động làm sâu sắc thêm những cuộc trò chuyện thông thường của chúng ta. Đặt câu hỏi. Thể hiện sự quan tâm. Đưa ra lời động viên, hỗ trợ và lắng nghe. Chia sẻ một số điều cá nhân của riêng chúng ta. Khiến bản thân trở nên dễ bị tổn thương. Hãy kiên nhẫn trong những giai đoạn khó xử. Học cách tận hưởng sự đồng hành của nhau. Và cầu nguyện. Hãy cầu xin Chúa giúp chúng ta trở thành kiểu bạn bè tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của người khác. Và hãy cầu xin Ngài mang những người bạn tạo nên sự khác biệt vào cuộc sống của chúng ta..

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch )

KHÔNG NHỚ VÀ KHÔNG QUÊN

Thơ: Thanh Hữu

Ấy chính ta, là Đấng vì mình ta mà xóa sự phạm tội ngươi; ta sẽ không nhớ đến tội lỗi ngươi nữa. (Ê-sai 43:25). Người ta há chẳng bán năm con chim sẻ giá hai đồng tiền sao? Nhưng Đức Chúa Trời không quên một con nào hết. (Lu-ca 12:6)

Ta thường khi nhớ khi quên,
Nhớ việc không đáng, giữ bên mình hoài.
Khi việc quan trọng tương lai,
Ta lại quên mất, chẳng hoài bận tâm.

Thường nhớ người phạm lỗi lầm,
Thường quên ơn kẻ có lần giúp ta.
Hãy xem lời dạy Chúa Cha,
Để biết quên nhớ xảy ra trong đời:

Khi Chúa tha tội cho rồi,
Ngài không nhớ đến tội tôi dù nhiều. (1)
Đông tây xa cách bao nhiêu, (2)
Ngài quăng xa hết muôn điều tội khiên.

Tình yêu Cứu Chúa vô biên,
Chết thay, xóa án cho riêng con rồi.
Con nhận lời hứa tuyệt vời,
Như một khế ước muôn đời vinh quang.

Khi con còn sống trần gian,
Chúa luôn nhớ đến và ban Linh Ngài .
Bởi quyền năng Chúa quyền oai,
Ở trong, ở với triển khai ân lành.(3)

Chúa nhớ giao ước phục sanh, (4)
Ban sự cứu rỗi trong Danh con Ngài.
Không quên khen thưởng những ai, (5)
Trung tín phục vụ triển khai năng quyền.

Học theo gương Chúa dạy khuyên,
Ta nên học biết nhớ, quên khi cần.
Nhớ người giúp đỡ ân nhân, (6)
Quên đi sai sót lỗi lầm đã qua.

Mai đây đoàn tụ nhà Cha,
Trong vinh quang thánh ngợi ca Chân Thần.
Chỉ nhớ phước hạnh hồng ân,
Cùng nhau chúc tạ vút tầng trời cao.

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2024
____________________

(1) Ê-sai 43:25, Hê-bơ-rơ 10:17
(2) Thi-thiên 103:12
(3) Giăng 14:17
(4) Thi-thiên 105:8
(5) Thi-thiên 9:18
(6) Thi-thiên 105:8

ĐỨC CHÚA TRỜI KHÔNG BAN CHÚNG TA TINH THẦN SỢ HÃI

Dưỡng Linh:

10-30-2024

“Đức Chúa Trời không ban cho chúng ta tinh thần nhút nhát, nhưng tinh thần mạnh mẽ, có tình yêu thương và tự chủ.” (2 Ti-mô-thê 1:7)

Chúng ta không cần phải tìm kiếm lý do để sợ hãi. Chúng ta đang sống trong một thế giới điên rồ. Thành thật mà nói, tôi không thể nghĩ ra thời điểm nào đáng sợ hơn hiện tại. Chu kỳ tin tức 24/7 và phương tiện truyền thông xã hội khuếch đại cảm giác nguy hiểm của chúng ta bằng cách tấn công chúng ta bằng hình ảnh về vụ xả súng hàng loạt mới nhất, tên lửa siêu thanh của Trung Quốc hoặc một chủng COVID khác. Và điều đó thậm chí còn không tính đến các tác nhân kích hoạt cá nhân của chúng ta. Tất cả chúng ta đều biết cảm giác thức dậy vào giữa đêm và bị hoảng loạn, sợ hãi hoặc lo lắng.

Điều chúng ta cũng cần biết là chúng ta phục vụ một Đức Chúa Trời là Đấng đời đời, tối cao, toàn năng và yêu thương. Ngài đang kiểm soát. Đó là lý do tại sao Phao-lô viết: “’ ‘Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt trên mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Jêsus. (Phi-líp 4: 6-7). Mác 5 kể câu chuyện về một người đàn ông bị quỷ ám đã khủng bố mọi người trong vùng Gê-xa-ghê. Ông sống trong các ngôi mộ và mạnh mẽ đến mức không có xiềng xích nào có thể trói buộc ông. Ngày đêm, ông kêu la và tự cắt mình bằng đá. Ông là thứ của những cơn ác mộng. Tuy nhiên, khi Chúa Giê-su đến gần ông, chính những con quỷ bên trong người đàn ông đó đã vô cùng sợ hãi—vì chúng nhận ra rằng chúng bất lực trước Chúa.

Có lẽ bạn biết rằng khi thiên sứ báo tin Chúa Giê-su chào đời với những người chăn chiên trên cánh đồng, những lời đầu tiên của họ là “Đừng sợ!” , “Đừng kinh hãi!” tùy thuộc vào bản dịch của chúng ta (Lu-ca 2:10). Nhưng chúng ta có biết rằng “Đừng sợ”—hoặc những từ tương tự—xuất hiện hơn 350 lần trong Kinh thánh không? Gần như mỗi ngày trong năm đều có một câu “Đừng sợ”. Rõ ràng, đó là thông điệp mà Chúa muốn chúng ta rút ra từ Lời Ngài.

Câu tiếp theo của thiên sứ giải thích lý do tại sao: “’Nhưng thiên sứ bảo họ: “Đừng sợ! Nầy, ta báo cho các ngươi một tin lành, đây sẽ là niềm vui lớn cho mọi người.” (Lu-ca 2:10).Mục tiêu của chúng ta là trải nghiệm niềm vui của Chúa một cách trọn vẹn nhất. Nhưng nỗi sợ cướp mất niềm vui đó của chúng ta. Nó ngăn cản chúng ta trải nghiệm cuộc sống như Chúa muốn. Điều kiện của niềm vui là buông bỏ nỗi sợ.

1 Phi-e-rơ 5:7 chép rằng: “’Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài luôn chăm sóc anh em. ‘I Phi-e-rơ 5:7. Chúng ta chọn có niềm vui. Chúng ta không chờ đợi nó đến nếu nỗi sợ của chúng ta biến mất. Chúng ta có cảm thấy vui hay không cũng không quan trọng. Phao-lô đã ở trong tù khi ông viết: “’Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn, tôi lại còn nói nữa: Hãy vui mừng đi!” (Phi-líp 4:4). Ông có thể nói rằng, “Tôi chọn vui mừng trong Chúa, bất kể hoàn cảnh rất đáng sợ của tôi.” Chúng ta có thể đưa ra lựa chọn tương tự.

Chúng ta có đang đấu tranh với nỗi sợ hãi hoặc lo lắng không? Hãy nhớ lời Chúa trong Ê-sai 43:2: “’Khi con vượt qua các dòng nước, Ta sẽ ở cùng; Khi con lội qua sông, sẽ chẳng bị nước cuốn. Khi con bước qua lửa, sẽ chẳng bị cháy, Ngọn lửa sẽ chẳng thiêu đốt con.

Greg Laurie (Nhã Ca lược dịch)

CHÚA ĐẾM

Thơ: Thanh Hữu

Chúa đếm các bước đi qua đi lại của tôi: Xin Chúa để nước mắt tôi trong ve của Chúa, Nước mắt tôi há chẳng được ghi vào sổ Chúa sao? (Thi-thiên 56:8). Tóc trên đầu các ngươi cũng đã đếm hết rồi (Ma-thi-ơ 10:30)

Ta thường nghĩ, Chúa quyền năng chỉ đếm,
Các thiên ngân, thiên thể ở trên trời. (1)
Đếm sao trời trong vũ trụ mà thôi,
Không chú ý đến trần gian nhỏ bé.
Trái đất nầy, một hành tinh đơn lẻ,
Giữa muôn ngàn tỷ tỷ những vì sao.
Chúa điều hành, cả vũ trụ lớn lao,
Cần gì đến, thế giới nầy vô nghĩa.
Chúa vĩ đại, với tình yêu chan chứa,
Đã hạ mình, vào cuộc sống nhân sinh.
Chịu chết thay, ban cứu rỗi hồn linh,
Ban giá trị, cơ-đốc nhân trung tín.
Bởi ân sủng, lòng xót thương kiên định,
Ngài tỏ bày sự âu yếm quan tâm.
Đếm bước chân, con lầm lũi đường trần, (2)
Khi mưa nắng hay những ngày giông bão.
Chúa đếm tóc, khi con vương sầu não, (3)
Khi vui buồn, khi rơi rụng gió bay.
Khi tóc con, bạc trắng trên đầu này,
Ngài bảo vệ, không sợi nào rơi trước. (4)
Chúa đếm tháng, đếm ngày con sống được, (5)
Đếm nơi nào, con qua lại trần gian.
Khi đau buồn, khi sầu muộn khóc than,
Lau nước mắt, đếm ghi vào sổ Chúa. (6)
Ý tưởng Chúa, với ân tình muôn thủa,
Quá nhiệm mầu, thật vĩ đại bao la.
Hướng về con, đầy thương xót thiết tha,
Thật chi tiết, quá nhiều không đếm được. (7)
Con bước đi, mắt nhìn lên phía trước,
Xin dâng lời chúc tụng và ngợi khen.
Chúa Ba Ngôi, đầy uy lực quyền năng,
Đầy vinh hiển, muôn ngàn đời không dứt.

THANH HỮU
Tháng 10 năm 2024
_____________________
(1) Thi-thiên 147:4
(2) Gióp 31:4
(3) Ma-thi-ơ 10:30
(4) Lu-ca 21:18
(5) Thi-thiên 139:16
(6) Thi-thiên 56:8
(7) Thi-thiên 40:5

Bạn Là Tuyệt Tác Của Chúa

Thơ: Thanh Hữu

Vì chúng ta là tác phẩm của Đức Chúa Trời, được tạo nên trong Chúa Cứu Thế Giê-xu để làm những việc lành, là việc Đức Chúa Trời đã định trước cho chúng ta để theo đó mà tiến hành. (Ê-phê-sô 2:10) BDM

Mỗi khi bạn nhìn trong gương,
Thấy mình sao lại tầm thường quá chăng?
Vì thế bạn lại băn khoăn,
Làm sao giá trị cho bằng người ta?

Bạn là con của Chúa Cha,
Bạn là tác phẩm ngọc ngà đáng yêu. (1)
Bạn có giá trị thật nhiều,
Nên Chúa Cứu Thế đã liều chết thay.

Thánh Linh mầu nhiệm xưa nay,
Cũng ngự trong bạn tỏ bày đặc ân. (2)
Để bạn có thể dự phần,
Vào vương quốc thánh muôn lần vinh quang.

Đừng nên mặc cảm thở than,
Dù ai chê trách phàn nàn bất công.
Chúa ban cho bạn tấm lòng,
Khả năng, nhân cách ở trong Con Ngài.

Để bạn bày tỏ quyền oai,
Tình yêu, ân tứ, chiếu soi rạng ngời. (3)
Bạn rất cần thiết cho đời,
Cho Hội thánh bạn, cho người xung quanh.

Chúa có kế hoạch để dành,
Muốn trao cho bạn hoàn thành mà thôi. (4)
Hãy dùng ân tứ tuyệt vời,
Hãy vui thực hiện những nơi nào cần.

Bạn có giá trị bội phần,
Hoàn thành mục đích Chúa phân cho mình.
Mừng vui trong bước linh trình,
Cuộc đời ý nghĩa hiển vinh Chúa Trời. (5)

Thanh Hữu
Tháng 10 năm 2024

_____________________________

(1) Ê-phê-sô 2:10
(2) Giăng 14:16-17
(3) 1 Cô-rinh-tô 14:12
(4) 1 Cô-rinh-tô 12:4-6
(5) 1 Cô-rinh-tô 10:31

GIẢI THƯỞNG HÒA BÌNH

Dưỡng Linh:

10-16-2024
“’Nếu có thể được, hãy hết sức sống hòa thuận với mọi người.” Rô-ma 12:18.

Nhiều năm trước, tôi đã xem một chương trình đặc biệt của Barbara Walters. Cô ấy đã phỏng vấn nam diễn viên thành công Richard Dreyfus và hỏi anh ta câu hỏi sâu sắc này, “Richard, anh muốn điều gì mà anh chưa có?” Không chút do dự, Dreyfus đã trả lời một cách cởi mở và trung thực bằng một từ, “Hòa bình.”

Hòa bình có thể là điều khó nắm bắt đối với nhiều người. Nhiều người đã đầu hàng bằng ma túy và rượu, tuyệt vọng tìm kiếm hòa bình. Chắc chắn, hòa bình đến từ Chúa. Chúa Giê-su được gọi là “Vua hòa bình” (Ê-sai 9:6). Ngài ban phát hòa bình cho bất kỳ ai và tất cả những ai đến với Ngài trong sự ăn năn, đức tin và đầu phục. Đối với những người nói không với cách đó, Chúa đã tuyên bố một cách rõ ràng, “Không có hòa bình cho kẻ ác” (Ê-sai 48:22).

Kinh thánh nói về ba lĩnh vực của hòa bình.
1. Có sự hòa thuận với Chúa. Đây là sự bình an của tòa án đến ngay khi chúng ta đặt đức tin và tin cậy nơi Chúa Jesus là Cứu Chúa và Chúa. Rô-ma 5:1 chép rằng, “Vậy, khi đã được xưng công chính bởi đức tin, chúng ta được hòa thuận với Đức Chúa Trời qua Chúa chúng ta là Đức Chúa Jêsus Christ.”. Với sự bình an này, tội lỗi của chúng ta được tha thứ, và chúng ta không còn phải chịu sự lên án đúng đắn dành cho những kẻ phạm tội phản quốc trước Vua thiên đàng nữa.

2. Có sự bình an bên trong. Đây là sự bình an mà Chúa mang đến khi chúng ta chỉ cần ở trong Ngài, sống một cuộc đời đầu phục sự lãnh đạo của Đức Thánh Linh. Phi-líp 4:8 nói về ” ‘Cuối cùng, thưa anh em, hễ điều gì chân thật, điều gì đáng trọng, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì đáng biểu dương; nói chung là điều gì đức hạnh, đáng khen ngợi thì anh em phải nghĩ đến.” Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt quá mọi sự hiểu biết.” Khi lòng tôi ngay thẳng với Chúa, và mọi tội lỗi được xưng ra và từ bỏ, sự bình an ngọt ngào của Chúa ngự trị trong tôi.

3. Có sự bình an với người khác. Thật tuyệt vời khi trải nghiệm sự bình an và thanh thản với gia đình, bạn bè, hàng xóm, người yêu cũ và đồng nghiệp. Thật tuyệt vời khi đi ngủ vào ban đêm khi biết rằng không có sự thù địch nào giữa bạn và người khác. Tuy nhiên, hòa bình với người khác có thể là sự bình an khó nắm bắt nhất. Lý do là vì sự bình an này không chỉ phụ thuộc vào chúng ta. Để chúng ta có được sự bình an với người khác, người khác phải mong muốn có được sự bình an với chúng ta.
Rô-ma 12:18 ra lệnh cho chúng ta phải làm mọi điều trong khả năng của mình để có được sự bình an với mọi người. Điều đó có nghĩa là chúng ta phải làm mọi điều có thể để tạo ra sự bình an với vợ/chồng, con cái, cha mẹ, anh chị em ruột, người khó chịu ở nơi làm việc hoặc ở trường, và người yêu cũ của bạn. Những người tuân theo Rô-ma 12:18 đảm bảo rằng họ đã khiêm nhường tìm kiếm sự tha thứ cho bất kỳ điều sai trái nào đã gây ra cho người khác. Tôi biết rằng tìm kiếm sự tha thứ không phải là điều dễ dàng, nhưng điều đó là cần thiết nếu chúng ta muốn làm đẹp lòng Chúa. Đây là điểm mấu chốt khi tìm kiếm sự tha thứ: nếu chúng ta mắc lỗi, hãy thú nhận và xin lỗi. Chúa sẽ ban phước cho chúng ta vì điều đó, và bên bị xúc phạm thường sẽ đáp lại bằng lòng tốt.

CÒN BẠN THÌ SAO?
Bạn có muốn trải nghiệm sự bình an, bất kể hoàn cảnh nào trong cuộc sống của bạn không? Vậy hãy đến với Chúa Jesus, Hoàng tử của hòa bình. Hãy để Ngài cai trị và ngự trị trong cuộc sống của bạn. Khi chúng ta tận hưởng sự bình an với Chúa và sự bình an bên trong, điều đó sẽ cho chúng ta sức mạnh để tìm kiếm sự bình an với người khác. Chúng ta có thể không đạt được sự bình an với người khác, vì bên kia có thể không muốn, nhưng Chúa sẽ được tôn vinh nhờ sự vâng lời của chúng ta.
Hãy hỏi Chúa xem có ai đó mà chúng ta cần hàn gắn hàng rào không. Đừng chần chừ mà hãy làm như vậy. Hãy nhấc điện thoại lên và thực hiện cuộc gọi khó khăn đó. Chúng ta sẽ vui vì đã làm như vậy!

Jeff Schreve (Nhã Ca lược dịch)

TÁM ĐIỀM BÁO CHÚA TÁI LÂM

Thơ: THANH HỮU

Các môn đồ đến hỏi riêng Ngài rằng: “Xin nói cho chúng con biết bao giờ việc ấy sẽ xảy ra, và có điềm gì báo trước về sự quang lâm của Thầy và thời kỳ tận thế?” (Ma-thi-ơ 24: 3)

Ta thường mong Chúa tái lâm,
Chờ xem điềm báo để tầm nhìn xa.
Bao giờ tận thế xảy ra,
Có tám dấu hiệu cho ta rõ ràng:

Một là lũ lụt tràn lan,
Thiên tai động đất nát tan cửa nhà. (1)
Bão tố núi lửa phun ra,
Sóng thần, hạn hán phong ba ngập tràn.

Hai là khủng hoảng bất an,
Chiến tranh, chết chóc muôn ngàn tang thương. (2)
Đem bao khốn khổ tai ương,
Nhà tan, cửa nát chiến trường khổ đau.

Ba là tri thức tiến mau, (3)
Văn minh phát triển hơn bao nhiêu đời
Công nghệ, đổi mới nhiều nơi
A-I, người máy, cấp thời phát minh

Bốn là tình trạng thuộc linh,
Tình yêu nguội lạnh đức tin suy đồi. (4)
Năm tiên tri giả nơi nơi,
Giảng dạy tà giáo những lời hư không. (5)

Sáu là tội ác chất chồng,
Gian tham, thù hận lòng không thuận hòa. (6)
Bảy thích du lịch nơi xa,
Đi đây, đi đó bôn ba càng nhiều. (7)

Tám là Tin Lành tình yêu,
Giảng ra khắp đất cho nhiều sắc dân. (8)
Thời gian Chúa đến rất gần,
Ta cần chuẩn bị tinh thần đợi trông.

Chờ nghe kèn thổi trên không,
Giê-xu trở lại ánh hồng vinh quang.
Cùng bao sứ thánh hân hoan,
Cất lên đoàn tụ ca vang ngập trời. (9)

THANH HỮU
Tháng 10 năm 2024
_________________

(1) Lu-ca 21:11
(2) Ma-thi-ơ 24:6
(3) Đa-ni-ên 12:4 b
(4) Ma-thi-ơ 24:12
(5) 1 Ti-mô-thê 4:1 , Ma-thi-ơ 7:15
(6) 2 Ti-mô-thê 3:1-5
(7) Đa-ni-ên 12:4
(8) Ma-thi-ơ 24:14
(9) 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:16-17

TIỄN BẠN LÊ TỰ CAM VỀ NƯỚC CHÚA

Thơ: Thanh Hữu

Anh Cam, bao nỗi vui buồn,
Anh về thiên quốc nơi từng ước mong.
Vui vì thiên quốc mở toang,
Đón anh vào chốn vinh quang nước trời.

Buồn vì cách biệt hai nơi,
Anh về nước Chúa, tôi thời còn đây.
Nhớ xưa tuổi trẻ vui vầy,
Cùng trường, cùng lớp, cùng thầy quê hương.

Cùng học lời Chúa yêu thương,
Trong cùng chi hội thánh đường ngợi ca.
Đường đời ta phải cách xa,
Tôi vào giáo dục, anh ra quân trường.

Biết bao thay đổi nhiễu nhương,
Biết bao biến loạn chính trường quê ta.
Bởi tình yêu Chúa thiết tha,
Anh đứng vững giữa phong ba cuộc trần.

Quyết tâm làm một chứng nhân,
Phổ biến lời Chúa, gieo ân phước trời.
Tuổi già bịnh hoạn nhiều nơi,
“Cảm thông mục vụ”. Tuyệt vời!.. anh Cam.

Giúp con dân Chúa lầm than,
Giúp người khốn khó bất an cơ hàn.
Giúp hội thánh thiếu gian nan,
Giúp bao cán sự mở mang nước trời.

Anh cùng cầu nguyện với tôi,
Cho quê hương sớm đến thời phấn hưng.
Ước mười phần trăm đồng hương,
Nhận ơn cứu rỗi xót thương Chúa Trời.

Ngày nay, anh đi trước rồi,
Chúng tôi còn lại tiếp lời cầu xin.
Cùng nhau tiếp nối niềm tin,
Đến khi đoàn tụ hiển vinh đời đời.

THANH HỮU
6 tháng 10 năm 2024

THÀNH CÔNG TRONG MẮT CHÚA

Dưỡng Linh: Neil Anderson

10-9-2024

‘Hãy mạnh dạn, thật can đảm và cẩn thận làm theo tất cả luật pháp mà Môi-se, đầy tớ Ta, đã truyền cho con; …….., con mới được thịnh vượng trong con đường mình và mới thành công. ‘ (Giô-suê 1:7-8)

Một góc nhìn hữu ích về thành công trong đời sống Cơ Đốc nhân được tìm thấy trong kinh nghiệm của Giô-suê khi dẫn dắt dân Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa. Đức Chúa Trời phán với ông: ” ‘Hãy mạnh dạn, thật can đảm và cẩn thận làm theo tất cả luật pháp mà Môi-se, đầy tớ Ta, đã truyền cho con; đừng xây qua bên phải hoặc bên trái, để con đi đâu cũng đều được thịnh vượng. ‘Quyển sách luật pháp nầy chớ xa miệng con, hãy suy ngẫm ngày và đêm, để cẩn thận làm theo mọi điều đã chép trong đó. Vì như thế, con mới được thịnh vượng trong con đường mình và mới thành công. ‘ (Giô-suê 1:7-8).

Thành công của Giô-suê có phụ thuộc vào người khác hay hoàn cảnh không? Hoàn toàn không. Thành công hoàn toàn phụ thuộc vào sự vâng theo lời của Chúa. Nếu Giô-suê tin vào những gì Đức Chúa Trời phán và làm theo những gì Đức Chúa Trời bảo ông làm, ông sẽ thành công. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng Chúa đã ngay lập tức thử thách Giô-suê bằng cách đưa cho ông một kế hoạch chiến đấu khá khác thường để chinh phục Giê-ri-cô. Việc diễn hành quanh thành phố trong bảy ngày, sau đó thổi tù và, không hẳn là một chiến thuật quân sự được chấp thuận vào thời của Giô-suê!

Nhưng thành công của Giô-suê phụ thuộc vào việc vâng lời Chúa bất kể kế hoạch của Ngài có vẻ ngớ ngẩn đến mức nào. Như Giô-suê 6:1-18 ghi lại, thành công của Giô-suê không liên quan gì đến hoàn cảnh của trận chiến mà liên quan đến sự vâng lời. Đó cũng nên là khuôn mẫu của bạn. Hãy chấp nhận mục tiêu của Chúa cho cuộc đời bạn và vâng lời theo đuổi.

Đừng coi nhẹ sự thật này. Chúng ta có thể thành công nếu chúng ta cam kết trở thành người mà Chúa đã kêu gọi chúng ta trở thành và vâng lời theo Ngài. Chúng ta có thể thành công trong kinh doanh và vẫn theo ý Chúa ngay cả khi đối thủ cạnh tranh của chúng ta tiến hành kinh doanh dưới bàn và gian lận thuế khóa. Chúng ta có thể ứng cử vào chức vụ công và giành chiến thắng bằng một chiến dịch không thỏa hiệp với ý Chúa.
Hãy nhớ rằng: Chúng ta có thể là kẻ thất bại trong mắt thế gian nhưng lại là người thành công trong mắt Chúa… và ngược lại.

Neil Anderson (Nhã Ca lược dịch )

CHUYỆN…CẢM TẠ VÀ…KỶ NIỆM

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

CHUYỆN…CẢM TẠ VÀ…KỶ NIỆM

(Viết nhân dịp Cảm Tạ 32 Năm Chức Vụ Hầu Việc Chúa (9/1992-9/2024), và Kỷ Niệm 40 Năm Ngày Cưới (26/9/1984-2024)

Đến Tháng 9 Năm 2024 nầy là chúng tôi tròn 32 năm trong chức vụ hầu việc Chúa. Và đến ngày 26/ 9/ 2024 là chúng tôi tròn bốn mươi năm ngày cưới.

Chức vụ chúng tôi bắt đầu từ việc tham gia Lớp Học “Cuộc Đời Chúa Cứu Thế” cũng như những khóa học Kinh Thánh do quý vị Mục Sư trong Ban Trị Sự Địa Hạt Bắc Trung Phần lúc bấy giờ tổ chức vào năm 1992. Chúng tôi vừa tham gia học lời Chúa, vừa thực tập hầu việc Chúa tại Hội Thánh địa phương, với tư cách là Thầy Phụ Tá Mục Sư Quản Nhiệm. Những anh em tham gia học chung Lời Chúa lúc bấy giờ, nay là những Mục Sư, đang hầu việc Chúa tại các hệ phái khác nhau, ở nhiều Hội Thánh khác nhau. Tạ ơn Chúa!

Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào đây, từ bỏ nghề dạy học bên ngoài (tôi thường nói vui là…mất dạy), nghe theo tiếng gọi của Chúa, tham gia học Lời Chúa để dâng mình hầu việc Ngài, mà nay đã 32 năm trong chức vụ rồi.

Chúa cho vợ chồng chúng tôi đã có cơ hội hầu việc Chúa qua một số các Hội Thánh như Hội Thánh Thăng Bình, Hội Thánh Bình Triều, Hội Thánh Nhánh Định Xuân (thuộc Huyện Thăng Bình, Quảng Nam); Hội Thánh Thu Bồn (Huyện Duy Xuyên, Quảng Nam); Hội Thánh Báp-tít Đức Tin Huyện Thăng Bình (Quảng Nam); Hội Thánh Báp-tít Chi-nô (thành phố Montclair, California, Hoa Kỳ); Hội Thánh Trưởng Nhiệm Stockton (California, Hoa Kỳ); và nay, đang chờ đợi để hầu việc Chúa ở nơi nào Chúa muốn.

32 năm trong chức vụ, chúng tôi nghiệm ra được điều nầy, ấy là người hầu việc Chúa phải là người cúi đầu và quỳ gối trước mặt Chúa, thì mới có thể đứng thẳng trước mặt con người. Nếu không, thì chúng ta sẽ rất dễ “cúi đầu và quỳ gối” trước mặt con người, thay vì cúi đầu, quỳ gối trước mặt Đức Chúa Trời.

Lời Kinh Thánh nhắc nhở, kêu gọi chúng ta: “Hãy đến cúi xuống mà thờ lạy. Khá quỳ gối xuống trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng Tạo Hóa chúng tôi!” (Thi-thiên 95, câu 6).

Vua Đa-vít thật có lý khi nói: “Nhưng, hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài là cái khiên chở che tôi. Ngài là sự vinh hiển tôi, và là Đấng làm cho tôi ngước đầu lên” (Thi-thiên 3, câu 3).

Vâng! Không ai muốn chúng ta ngước đầu lên và cũng không có ai làm cho chúng ta ngước đầu lên được đâu, chỉ một mình Chúa là Đấng làm cho chúng ta ngước đầu lên mà thôi, vì Ngài là Đấng vinh hiển, quyền năng.

Xin Chúa tiếp tục thương xót và ban ơn cho chức vụ của chúng con trong những năm tháng đến, để được tiếp tục hầu việc Ngài, không sợ hãi gì hết!

Xin Chúa cho chúng con tiếp tục tin cậy Ngài, bước đi với Ngài, cúi đầu, quỳ gối trước mặt Ngài để có thể đứng thẳng trước mặt con người, hầu việc Ngài cách chuyên tâm và ngay thẳng.
Cảm tạ Chúa về ơn lành và sự thương xót của Ngài đã ban cho trên chức vụ của chúng con trong suốt 32 năm dài trôi qua!

Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào đây, tôi rước…cô bé có chiếc răng khểnh duyên dáng (mà tôi thường gọi yêu là chiếc răng…vô trật tự)…đi bộ về nhà mình (vì lúc bấy giờ là thời bao cấp, cuộc sống vô cùng khó khăn; nên không thể đưa nàng…lên xe hoa được), vào một ngày mùa Thu đẹp trời của xứ Quảng Nam quê tôi, mà nay đã…bốn chục năm rồi.

Còn nhớ như in buổi sáng đẹp trời của Ngày 26 Tháng 9 Năm 1984, tôi hồi hộp sánh bước cùng cô bé (chắc cũng hồi hộp như tôi) bước vào Nhà Thờ để làm Lễ Thành Hôn.

Nhà Thờ hôm đó khá đông người tham dự. Ngoài phái đoàn của hai Họ Nhà Trai và Nhà Gái, còn có đông tín đồ và bạn bè thân yêu đến cùng chứng kiến Lễ Cưới. Đó cũng là truyền thống đặc biệt của Lễ Cưới ở các Hội Thánh miền quê. Ở hầu hết các Hội Thánh miền quê, mỗi một khi có Lễ Cưới của cặp đôi Nam Nữ nào đó trong Hội Thánh là dường như tín đồ cả Hội Thánh đều háo hức tham dự để chúc mừng cho đôi tân hôn. Các Hội Thánh ở thành phố, dường như không có được…truyền thống đáng yêu nầy, mỗi khi có Lễ Cưới của đôi bạn nào đó, thì dường như chỉ có hai Họ mà thôi, chứ ít có tín đồ tham dự.

Cử hành Lễ Cưới cho chúng tôi hôm đó là Mục Sư Nguyễn Xuân Vọng. Điều làm chúng tôi hồi hộp nhất trong buổi Lễ là lúc hai đứa trao và nhận chiếc nhẫn vàng từ tay của vị Mục Sư Chủ Lễ trao cho và hướng dẫn nói “Bởi chiếc nhẫn nầy, anh cưới em (em nhận anh) làm vợ (làm chồng), nhân danh Cha, Con và Thánh Linh. A men!”

Dĩ nhiên, đó chỉ là một cách nói biểu tượng cho tình yêu đôi lứa, chứ không phải “bởi chiếc nhẫn vàng đó” mà tôi mới cưới cô bé làm vợ, hay là cô bé mới ưng tôi làm chồng đâu; nhưng là bởi tình yêu và sự ban cho của Chúa mà chúng tôi nên duyên vợ chồng đó thôi.

Vâng, từ giờ phút thiêng liêng ấy, chúng tôi đã trở thành vợ chồng cho đến ngày hôm nay, đã bốn mươi năm rồi! Tạ ơn Chúa đã ban ơn, gìn giữ hôn nhân của chúng tôi suốt bốn chục năm qua!

Chúng tôi cầu nguyện với Chúa và thống nhất với nhau, cứ mỗi mười năm sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới một lần, và chúng tôi đã làm được điều đó trong ba mươi năm qua.

Kỷ niêm 10 năm ngày cưới vào năm 1994, Chúa cho chúng tôi có được hai…hoàng tử.
Kỷ niệm 20 năm ngày cưới vào năm 2004, chúng tôi có được ba…hoàng tử.
Đến khi kỷ niệm 30 năm ngày cưới vào năm 2014, chúng tôi có được bốn…hoàng tử.
Và kỷ niệm 40 năm ngày cưới năm 2024 nầy, chúng tôi có thêm được một cô con dâu và ba cháu nội (hai gái, một trai).
Bốn mươi năm trôi qua rồi, kể từ ngày đáng nhớ của Tháng 9, Năm 1984, tôi vẫn không bao giờ quên được nụ hôn đầu của hai chúng tôi dành cho nhau, đúng như Nhà Thơ Hà Liên Tử đã viết:
Mười năm chừng mới hôm nay
Hương trinh ngây ngất còn say đắm hồn
Còn nghe thơm nụ môi hôn
Còn nghe rung động lần hôn buổi đầu.
Hay như Thi Sĩ Thế Lữ đã nói:
Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên!
Thật khó mà quên được “cái thuở ban đầu” gặp nhau và đem lòng yêu nhau!

Từ lúc chỉ có hai vợ chồng vào năm 1984, đến nay, sau bốn chục năm, Chúa ban cho chúng tôi có một gia đình 10 người rồi. Đó là tài sản, là cơ nghiệp vô giá mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng tôi sau bốn mươi năm, như lời Kinh Thánh dạy rằng: “Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra. Bông trái của tử cung là phần thưởng” (Thi-thiên 127, câu 3).

Điều làm cho chúng tôi vui mừng hơn hết là tất cả con, dâu, cháu chúng tôi đều được ở trong Ngài và đều góp phần hầu việc Ngài.

Tôi nhớ Giô-suê ngày xưa đã từng tuyên bố: “Ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va” (Giô-suê 24: 15).

Cả gia đình đều phục sự Chúa. Ta và nhà ta đều phục sự Chúa thì còn phước hạnh nào hơn!
Một điều vui mừng nữa là ba…hoàng tử của chúng tôi được Chúa kêu gọi bước vào trong chức vụ hầu việc Ngài, trở thành những Truyền Đạo để phục vụ Chúa trong Hội Thánh.
Tạ ơn Chúa về những ơn phước quý báu mà Ngài đã ban cho gia đình chúng con trong suốt bốn mươi năm qua!

Chúng tôi ước ao trong năm, mười năm tới, hoặc lâu hơn nữa, gia đình chúng tôi sẽ…gia tăng dân số lên 20 người hoặc nhiều hơn nữa, thì chúng tôi sẽ có một Hội Thánh gia đình để thờ phượng Chúa. Gia Đình Chúng Tôi Thờ Trời, Gia Đình Chúng Tôi Phục Vụ Ông Trời là điều Đức Chúa Trời rất đẹp lòng. Hội Thánh Tư Gia, đó là khuôn mẫu của Hội Thánh ban đầu đã được Kinh Thánh ghi lại để chúng ta phải noi theo mà phát triển Hội Thánh.

Nhân kỷ niệm 32 năm trong chức vụ hầu việc Chúa và 40 năm ngày cưới, chúng tôi ghi lại những ơn lành mà Đức Chúa Trời đã làm cho gia đình và chức vụ để biết ơn Ngài, để cảm tạ Ngài.

Tương lai còn ở phía trước và không ai có thể biết được điều gì sẽ xảy đến với mình. Dù “con không biết ngày mai sẽ thế nào?”* nhưng con vẫn vui sống mỗi ngày, vì con biết Chúa đang nắm giữ tương lai của chúng con và gia đình chúng con trong tay Ngài.

Thánh Gia-cơ đã dạy: “Ví bằng Chúa muốn, và ta còn sống, thì ta sẽ làm việc nọ, việc kia” (Gia-cơ 4: 15). Vâng, nếu Chúa muốn và cho chúng con còn sống, thì vợ chồng chúng con cũng sẽ tiếp tục hầu việc Ngài, gia đình chúng con cũng sẽ tiếp tục phục sự Ngài.

Nguyện xin Ngài sử dụng cuộc đời còn lại của chúng con theo ý tốt của Ngài cho công việc nhà Ngài.

Nếu Chúa muốn và chúng tôi còn sống, thì đến Tháng 9, Năm 2034, chúng tôi sẽ tổ chức Lễ Cảm Tạ 42 Năm Chức Vụ Hầu Việc Chúa và Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Cưới!

Chúng con tin rằng Chúa sẽ tiếp tục ban phước cho chức vụ của chúng con cũng như gia đình chúng con! Chúng con tin rằng Chúa sẽ ban phước cho hậu tự của chúng con cách dư dật! Amen!

California, Tháng 9/ 2024!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

*Lời từ bài hát “Tôi Biết Đấng Nắm Tương Lai”của Stanphill