MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…KHIÊM NHƯỜNG

Diễn giả: MS Nguyễn Đình Liễu

Kính chào quý độc giả,

Mùa Giáng sinh đã và đang đến với mỗi một người trong chúng ta.

Mỗi mùa Giáng sinh đến, chúng ta thường không thể nào quên được hình ảnh Hài nhi Giê-su nằm trong máng cỏ của chuồng chiên.

Thi sĩ Cơ-đốc Thanh Hữu đã từng có bài thơ viết về “Máng cỏ” khá hay, xin trích một vài câu để chúng ta  cùng thưởng thức:

“Tôi ưa thích một mô hình máng cỏ,
Trông đơn hèn phủ bởi chiếc khăn thô,
Có mùi hôi phảng phất giữa chiên bò
Hài nhi thánh vừa sinh ra nằm ngủ.

Đây tình yêu và khiêm nhu hội tụ,
Đây thiên đàng và nhân thế gặp nhau.
Đấng vạn năng, đấng cao cả nhiệm mầu
Thành em nhỏ, thơ ngây trông yếu đuối…”

(Máng cỏ – Thanh Hữu)

Quả thật vậy, hình ảnh Hài Nhi Thánh Giê-su nằm trong máng cỏ là một hình ảnh độc đáo của “tình yêu và khiêm nhu hội tụ”.

Cứ mỗi lần đọc câu chuyện Giáng sinh được Kinh thánh ghi lại trong sách Tin Lành Lu-ca, chương 2, câu 1 đến câu 21, nhất là phần ký thuật sau đây:

“Đang khi hai người ở nơi đó, thì ngày sanh đẻ của Ma-ri đã đến. 7 Người sanh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con mình, đặt nằm trong máng cỏ, vì nhà quán không có đủ chỗ ở. 8 Vả, cũng trong miền đó, có mấy kẻ chăn chiên trú ngoài đồng, thức đêm canh giữ bầy chiên. 9 Một thiên sứ của Chúa đến gần họ, và sự vinh hiển của Chúa chói lòa xung quanh, họ rất sợ hãi. 10 Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi; vì nầy, ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ làm một sự vui mừng lớn cho muôn dân; 11 ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu thế, là Christ, là Chúa. 12 Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ. 13 Bỗng chúc có muôn vàn thiên binh với thiên sứ đó ngợi khen Đức Chúa Trời rằng: 14 Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người! 15 Sau khi các thiên sứ lìa họ lên trời rồi, bọn chăn nói với nhau rằng: Chúng ta hãy tới thành Bết-lê-hem, xem việc đã xảy đến mà Chúa cho chúng ta hay. 16 Vậy, họ vội vàng đi đến đó, thấy Ma-ri, Giô-sép, và thấy con trẻ đang nằm trong máng cỏ..” (Câu 6-16) là lòng ta trào dâng biết bao cảm xúc yêu thương, tôn kính vô vàn  về hình ảnh Hài Nhi Giê-su nằm trong máng cỏ.

Có ít nhất ba lần, văn sĩ-bác sĩ kiêm sử gia Lu-ca ghi lại hình ảnh hài nhi nằm trong máng cỏ trong mấy câu Kinh thánh ngắn ngủi đó. Rõ ràng văn sĩ Lu-ca đã có dụng ý muốn nhấn mạnh đến hình ảnh nổi bật nhất đó trong câu chuyện của mình.

Nếu một lần nào đó, đột nhiên trong cuộc sống, chúng ta  nhìn thấy hình ảnh một em bé được sinh ra nằm trong…máng cỏ hôi hám thì chúng ta  có cảm thấy…chạnh lòng không? Và bạn có muốn làm một điều gì đó để giúp cho một hoàn cảnh đáng thương như thế không? Tôi nghĩ, bạn cũng như tôi khi gặp một cảnh tượng như thế thì chúng ta sẽ rất dễ…chạnh lòng và dễ…ra tay nghĩa hiệp để cứu giúp cho người ta.

Chỉ cần gặp một cảnh tượng như thế thôi thì ai trong chúng ta cũng khó lòng làm ngơ mà bỏ đi được phải không bạn?

Nhưng bạn biết không, em bé nằm trong máng cỏ trong câu chuyện Giáng sinh cách đây hơn hai ngàn năm, không phải là một em bé bình thường như một em bé nào của trần gian nầy đâu, nhưng đó chính là Đức Chúa Trời trong thân xác con người như chúng ta.

Hài nhi nằm trong máng cỏ năm xưa chính là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa toàn năng. Ngài là Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ và con người.

Kinh thánh chép về Ngài rằng: Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời. Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời.  Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.  (Sách Giăng, chương 1, câu 1-3)

Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa vĩ đại, nhưng bằng lòng giáng sinh xuống nơi trần gian tội lỗi nầy, bằng lòng sinh ra trong máng cỏ chuông chiên hôi hám. Vì sao vậy?

Lý do của mọi lý do đó là vì Ngài yêu thương chúng ta là những tội nhân.

Đức Chúa Giê-su đã tự bỏ mình đi bằng lòng trở nên một em bé bọc bằng khăn nằm trong máng cỏ. Hơn thế nữa, Ngài còn tự hạ mình xuống để chấp nhận cái chết thấp hèn nhất là chết trên thập tự giá, đổ huyết vô tội ra để cứu chuộc chúng ta ra khỏi tội lỗi.

Đức Chúa Giê-su được mệnh danh là Vua của các vua và Chúa của các chúa. Ngài có tất cả mọi điều tốt đẹp vinh diệu trên Thiên đàng vinh hiển tột đỉnh, nhưng Ngài đã bằng lòng từ bỏ tất cả để xuống trần gian làm người và rồi tình nguyện chịu chết trên thập tự giá. Ngài hạ mình xuống tột cùng để chuộc tội cho chúng ta.

Thánh Phao-lô đã nói về sự khiêm nhường, hạ mình cùng tột của Chúa Cứu Thế như sau:

“Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; 7 chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; 8 Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. 9 Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, 10 hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, 11 và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 6-11)

Là Thượng Đế toàn năng, nhưng lại bằng lòng sinh ra nơi chuồng chiên máng cỏ, rồi lại bằng lòng chấp nhận cái chết nhục nhã nhất là chết trên cây thập tự để cứu tội nhân. Thiết tưởng, không có một ai trong suốt cả cõi lịch sử của nhân loại có một cuộc đời khiêm nhường giống như Chúa Giê-su.

Chúa Giê-su chính là Chúa của sự khiêm nhường!

Chúa đã hạ cố xuống làm người ở giữa vòng chúng ta để cảm thương mọi yếu đuối của chúng ta, và rồi chịu chết vì chúng ta để cứu chuộc chúng ta ra khỏi tội lỗi.

Mỗi lần dự lễ Giáng sinh nhìn thấy hình Hài Nhi Thánh nằm trong máng cỏ, bạn có nhận biết sự khiêm nhường cùng tột của Chúa Cứu Thế không? Bạn có cảm nghĩ như thế nào về sự khiêm nhường ấy???

Cứ mỗi lần đọc lại câu chuyện Giáng sinh trong Kinh thánh sách Lu-ca, và nhìn hình ảnh Hài Nhi Giê-su nằm trong máng cỏ được trang trí mỗi dịp Lễ Giáng sinh là lòng mỗi chúng ta  cảm động vô ngần về sự hạ mình, khiêm nhường không thể hiểu được của Chúa Cứu Thế.

Và mỗi khi nhớ đến hình ảnh khiêm nhường kỳ diệu ấy của Chúa Cứu Thế, chúng ta  luôn luôn tự nhủ với lòng mình rằng: Xin Chúa cho con học nơi gương khiêm nhường của Ngài để hầu việc Ngài và phục vụ anh chị em mình trong cộng đồng đức tin cũng như với đồng bào đồng loại của mình.

Rất dễ để chúng ta lên mình kiêu ngạo với người khác, khi mình có được một chút khả năng hay kiến thức nào đó. Rất dễ để chúng ta xem thường người khác khi mình làm được một điều gì đó phải không bạn? Rất dễ để chúng ta khoe khoang khi chúng ta có được một chút danh vọng, địa vị hay sắc đẹp? Và nhiều cái “rất dễ” khác  nữa… Bạn và tôi đều có một điểm chung là rất…ghét thói kiêu ngạo, và ghét những con người kiêu ngạo, nhưng chúng ta lại rất dễ lên mình kiêu ngạo, rất dễ…xem thường người khác lắm. Bạn có đồng ý như thế không?

Một trong những cách đễ giữ mình khỏi tính kiêu ngạo, ấy là phải học theo gương Chúa Cứu Thế, từ bỏ mình đi và xem người khác như tôn trọng hơn mình như lời Chúa đã dạy: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng hơn mình.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 3).

Kinh Thánh cũng chép rằng: “Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.” (Sách Gia-cơ, chương 4, câu 6)

Một khi ai đó trở thành đối tượng bị Đức Chúa Trời…chống cự thì chỉ có…chết mà thôi! Ngược lại, một khi ai đó là đối tượng của sự ban ơn của Ngài thì thôi, không còn gì phước hạnh hơn nữa đâu!

Bạn muốn trở thành đối tượng nào trước Chúa???

Nhân nói chuyện khiêm nhường,  chợt nhớ đến một câu chuyện cảm động như sau:

“Hoàng đế Alexis nổi tiếng khiêm nhường của nước Nga. Ông rất thương yêu dân và thường vi hành, làm một thường dân để sống và cảm thông với họ trong cuộc sống. Một ngày kia, ông giả dạng làm người ăn mày, đi khắp nơi để xem dân chúng sống ra làm sao. Một buổi chiều ông gặp một bác tiều phu nghèo khó với gánh củi nặng trên vai đang trên đường về đến nhà. Hoàng đế cùng vào nhà với bác tiều phu nghèo và  hỏi, “Bác có gì ăn, cho tôi ăn với, vì tôi đói quá.” Trong nhà có gì ăn được, bác tiều phu đều mang ra để đãi vị hoàng đế giả dạng ăn mày. Vài ngày sau, vị hoàng đế tiếp tục trở lại, xin ăn, và bác tiều phu vẫn đón tiếp người ăn mày giả dạng này một cách vui vẻ, không chút cằn nhằn, khó chịu. Một ngày kia, vị hoàng đế không còn giả dạng làm người ăn mày nữa, nhưng trong tư cách một ông vua trên xa giá lộng lẫy với một đoàn tùy tùng đi theo rất oai nghi, đến thăm nhà người tiều phu tốt bụng nọ. Bác tiều phu lúc đầu  nhìn thấy vua vào nhà mình thì khiếp sợ, nhưng khi nhận ra đức vua chính là ngươi ăn mày mà mình đã đón rước thì bác tiều phu rất vui mừng. Lúc đó, vua mới nói với người tiều phu rằng, “Nhà ngươi là người tốt bụng. Trẫm giả dạng làm người bần cùng mà nhà ngươi vẫn đón tiếp vui vẻ, niềm nở, không chút khó chịu. Hôm nay, trẫm đến đây và mang theo cả xe đồ giá trị cùng nhiều bạc vàng để thưởng cho nhà ngươi vì tấm lòng tốt đó. Ngoài ra, nhà ngươi còn cần gì thêm nữa, trẫm cũng sẵn sàng ban cho.” Lúc đó, bác tiều phu nói, “Thưa bệ hạ, thần không muốn gì hơn nữa cả, thần chỉ mong ước một điều, đó là thỉnh thoảng, nếu được, xin bệ hạ ghé đến nhà của thần để ăn cơm và nói chuyện ạ!”

Một câu chuyện thật cảm động và đáng yêu biết bao!

Tấm lòng nào có được Chúa Giê-su ngự vào là một phước hạnh lớn hơn bất cứ phước hạnh nào của thế gian nầy!

Người Nhật Bản có câu “Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu”, một câu nói thật sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về sự khiêm nhường trong cuộc sống. Lúc đáng…hãnh diện nhất, lúc đáng…tự hào nhất là lúc chúng ta cần khiêm nhường nhất; giống như bông lúa lúc chín thì…cúi đầu xuống vậy.

Chúa Giê-su đã hạ mình, khiêm nhường đến tột cùng, nên Đức Chúa Trời đã vui lòng mà đem Ngài lên rất cao và ban cho Ngài danh trên tất cả mọi danh, như lời Kinh thánh chép: “Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.” (Sách Phi-líp, chương 2, câu 9-11)

Cảm tạ Đức Chúa Trời!

Bất cứ người nào học theo gương Chúa Giê-su sống một đời sống  hạ mình, khiêm nhường, đều sẽ được Đức Chúa Trời trọng dụng và ban phước chẳng sai!

Nhân mùa Giáng sinh này, xin Chúa cho mỗi một con cái Chúa học tập tâm tình hạ mình, khiêm nhường tuyệt vời của Chúa Giê-su để sống và làm theo, hầu cho đời sống  chúng ta được Chúa thương xót và ban phước.

Chúa Giê-su bằng lòng ngự nơi máng cỏ thấp hèn năm xưa và biến máng cỏ đó thành một vật dụng nổi tiếng khắp thế giới từ đó đến nay, không ai là không biết đến; thì Ngài cũng sẵn sàng ngự vào tấm lòng đơn sơ, hèn hạ của bạn cũng như của tôi, và biến đổi đời sống  hèn mọn nầy trở thành một đời sống  sung mãn và phước hạnh miên viễn.

Mỗi chúng ta đã sẵn sàng để Chúa Giê-su ngự vào đời sống của mình và đã được Ngài biến đổi để trở thành một người con trong nhà của Ngài.

Cảm tạ Chúa đã thương chúng con và cứu chúng con, sử dụng cuộc đời đơn sơ nầy của chúng con cho công việc nhà Ngài!

Xin chọn mấy vần thơ của BTN để kết thúc bài viết nầy và như là lời mời gọi mỗi một chúng ta  đến với Chúa Cứu Thế, Chúa của sự khiêm nhường ngay trong mùa Giáng sinh nầy để cuộc đời của mỗi chúng ta  được Chúa ban phước:

“Ôi máng cỏ đơn sơ, người khinh miệt
Nhưng từ khi Con Thánh hạ sinh nằm
Kể từ khi Cứu Chúa đến viếng thăm
Máng cỏ được biết bao người yêu quý.

Bạn cùng tôi, dù người không để ý
Chẳng quan tâm, chẳng chia sẻ vui buồn
Bạn đừng sợ, Thiên Chúa vẫn yêu luôn
Mời bạn đến cùng tôi thờ Đấng Thánh.”

Vâng, xin trân trọng mời bạn cùng  đến tôn thờ Đấng Thánh ngay hôm nay! (*)

Kính chúc quý Mục sư, tín hữu và quý thân hữu  gần xa một mùa Giáng sinh  tràn đầy ơn lành từ Chúa Giê-su, Đấng Khiêm Nhường ban cho.

A men!

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Với quý độc giả là những người chưa tin nhận Chúa Giê-su, sau khi đọc bài viết nầy và lòng được cảm động để tin nhận Ngài, thì xin mời bấm vào phần “Lời cầu nguyện tin Chúa” có để sẵn trong trang web nầy, và lặp lại theo “lời cầu nguyện gởi ý” ấy là bạn sẽ trở nên con cái của Ngài.

Xin mời bạn cùng đến tin nhận và tôn thờ  Chúa Giê-su!

7 Cơ Hội

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! Kẻ ác khá bỏ đường mình, người bất nghĩa khá bỏ các ý tưởng; hãy trở lại cùng Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ thương xót cho, hãy đến cùng Đức Chúa Trời chúng ta, vì Ngài tha thứ dồi dào.” – Ê-sai 55:6-7

Con đường phước hạnh bắt đầu bằng sự tìm kiếm ý Chúa và từ bỏ tội lỗi. Những ai nắm lấy cơ hội này, thì sẽ kinh nghiệm được lòng thương xót và sự ban cho dư dật của Ngài. Đối với dân Y-sơ-ra-ên nói riêng, và mọi tín nhân nói chung, Chúa cho chúng ta có cơ hội để ăn năn, để hầu việc Ngài, để rao giảng Tin Lành, để kêu cầu Chúa trong khi Chúa ở gần và chúng ta có cơ hội gặp được Ngài; như lời tiên tri Ê-sai đã bày tỏ, “Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần” (Ê-sai 55:6). Tục ngữ xưa có câu, “Cơ hội hiếm khi đến hai lần” hay là “Cơ hội bị quên thì không trở lại”. Lời Chúa qua tiên tri Ê-sai kêu gọi dân sự phải ăn năn trở vê, để nhận hồng ân cứu rỗi của Ngài. Đây là điều trong cuộc sống mà mọi người không nên bỏ qua. Hôm nay là ngày cứu rỗi; “Vì Ngài phán rằng: Ta đã nhậm lời ngươi trong thì thuận tiện, Ta đã phù hộ ngươi trong ngày cứu rỗi. Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi” (2 Cô-rinh-tô 6:2).

Chúa Giê-xu là gương sáng cho chúng ta nói theo về cách sống biết tận dụng cơ hội, thời gian cách trọn vẹn, Chúa nói, “Trong khi còn ban ngày, ta phải làm trọn những việc của Đấng đã sai ta đến; tối lại, thì không ai làm việc được” (Giăng 9:4). Lời sứ đồ Phao-lô khuyên chúng ta, phải nắm lấy cơ hội, “Hãy lợi dụng thì giờ, vì những ngày là xấu. Vậy chớ nên như kẻ dại dột, nhưng phải hiểu rõ ý muốn của Chúa là thế nào” (Ê-phê-sô 5:16-17). Sau đây là 7 cơ hội mà chúng ta ít nhất có thể làm, không bỏ qua khi chúng ta có thời gian và dịp tiện để làm.

Thứ nhứt, cơ hội tìm kiếm Chúa trong mọi nan đề cuộc sống, vì biết rằng Chúa luôn lắng nghe và ở gần để giúp đỡ chúng ta vượt qua khó khăn, “Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần” (Ê-sai 55:6).

Thứ hai, cơ hội để ăn năn tội với Chúa, “trong khi còn nói rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng, như lúc nổi loạn” (Hê-bơ-rơ 3:15); “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn” (2 Phi-e-rơ 3:8).

Thứ ba, cơ hội tự do khỏi tội lỗi, phải tránh xa tánh xác thịt, mà sống yêu thương và phục vụ lẫn nhau, “Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau” (Ga-la-ti 5:13).

Thứ tư, cơ hội đổi mới, biến hóa tâm thần mình, để biết Ý Chúa cho chúng ta, “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” (Rô-ma 12:2).

Thứ năm, cơ hội sống khôn ngoan, suy gẫm và làm theo Lời Chúa, “Quyển sách luật pháp này chớ xa miệng ngươi, hãy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong; vì như vậy ngươi mới được may mắn trong con đường mình, và mới được phước” (Giô-suê 1:8).

Thứ sáu, cơ hội làm lành, gieo giống tốt, như người Sa-ma-ri khi thấy một người trên đường bị cướp và bị đánh đập, ông đã đến giúp liền, chứ không như “thầy tế lễ” và “người Lê-vi” đã bỏ cơ hội giúp đỡ người bị nạn này, như được nói trong Lu-ca 10:33-34, “Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người đó, ngó thấy thì động lòng thương; bèn áp lại, lấy dầu và rượu xức chỗ bị thương, rồi rịt lại; đoạn, cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán, mà săn sóc cho.” “Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong đức tin” (Ga-la-ti 6:10). “Chớ hề dối mình; Đức Chúa Trời không chịu khinh dể đâu; vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy” (Ga-la-ti 6:7).

Thứ bảy, cơ hội khuyên bảo, khíck lệ anh em trong Chúa, đồng thời cũng rao giảng Tin Lành cho người chứa biết Chúa; như Lời Chúa trong Hê-bơ-rơ 3:13, “Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là Ngày nay, hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng”; “hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời, hãy đem lòng rất nhịn nhục mà bẻ trách, nài khuyên, sửa trị, cứ dạy dỗ chẳng thôi” (2 Ti-mô-thê 4:2); “Hãy lấy sự khôn ngoan ăn ở với những người ngoại, và lợi dụng thì giờ” (Cô-lô-se 4:5).

Nguyện xin Chúa giúp chúng con luôn nắm lấy cơ hội Ngài ban, tìm kiếm mặt Ngài, biết ăn năn, tránh xa tội lỗi, biến hóa đời mình, sống làm theo Lời Chúa, khuyên bảo lần nhau, truyền rao Tin Lành, làm lành; để đời sống chúng con làm đẹp lòng Chúa và Tin Lành được truyền ra! Amen!


Hãy tìm kiếm Chúa khi gặp được,
Cầu khẩn Danh Cha, khi ở gần,
Cơ hội thời gian, không trở lại,
Hãy mau nắm lấy những hồng ân!
Đừng cho dịp tiện qua đi mất,
Biến hóa đời mình, hết mọi phần,
Tâm trí linh hồn theo Lời Chúa,
Tin Lành rao giảng đến muôn dân!

Ngọc Huỳnh Bích

Ghi-chú:
“Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã nhậm lời ngươi trong kỳ thuận tiện, đã vùa giúp ngươi trong ngày cứu rỗi. Ta sẽ gìn giữ ngươi, phó ngươi làm giao ước của dân, đặng lập lại xứ nầy và chia đất hoang vu làm sản nghiệp cho” (Ê-sai 49:8)
“Vậy, đang lúc có dịp tiện, hãy làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho anh em chúng ta trong đức tin” (Ga-la-ti 6:10).
“Vậy, đang khi còn có lời hứa cho vào sự yên nghỉ Chúa, hãy lo sợ, kẻo trong chúng ta có ai bị trừ ra chăng” (Hê-bơ-rơ 4:1).
“Hãy mang lấy gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ” (Ga-la-ti 6:2)

MẤY NGÀN NĂM, TÌNH ẤY VẪN ĐẬM ĐÀ…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Giáng sinh đến, nhắc ta tình yêu Chúa
Lớn lao thay, Thượng Đế trở nên người
Từ trời cao, Chúa hạ cố vào đời
Tình yêu ấy, một tình yêu bất tuyệt…

Giáng sinh đến, không quên đêm bất diệt
Giữa đêm khuya, sương lạnh xuống tràn đầy
Ôi chuồng chiên, máng cỏ đơn sơ đây
Nơi Thiên tử vào trần gian là thế đó…

Giáng sinh đến, nhớ mục đồng thật rõ
Lòng vội vàng tìm đến Bết-lê-hem
Tìm Con trẻ trong máng cỏ mà xem
Rồi trở về ngợi ca Hài Nhi Thánh…

Giáng sinh đến, lòng ta đầy phước hạnh
Biết ơn Trời đã giáng thế cứu ta
Biết ơn Trời ban phương pháp giải hòa
Giê-su Christ, Đấng Thần – Nhân cứu độ…

Giáng sinh đến, mời bạn cùng hội ngộ
Trong tình Ngài lai láng đã ban ra
Mấy ngàn năm, tình ấy vẫn đậm đà
Mời bạn đến nhận tình Ngài bạn nhé…

Mời bạn đến, nhận tình Ngài bạn nhé
Đừng chần chờ, do dự với tính toan
Đừng mải mê tìm danh lợi, bạc vàng
Đời không Chúa rồi ra vô nghĩa hết…

Giáng sinh 2020
Bình Tú Ngọc

THẤY ĐƯỢC  VÀ KHÔNG THẤY ĐƯỢC

Thơ: Thanh Hữu

Chúng ta không chú tâm đến những điều thấy được, nhưng chú tâm đến những điều không thấy được. Vì những điều thấy được chỉ là tạm thời, còn những điều không thấy được là vĩnh cửu. (2 Cô-rinh-tô 4:18)

Ta đang sống, trong thời gian sau rốt,
Hưởng dụng nhiều phát minh mới tiện nghi.
Từ “cell phone”, “internet wifi”
Bao ứng dụng, trong tầm tay lướt mạng.

Thấy tin tức, trong Google vô hạn,
Thấy ảnh hình trong Facebook khoe khoang.
Thấy twitter, lời xấu tốt vạn ngàn,
Đã đầy dẫy, trong không gian ảo ảnh.

Ôi thế giới, với bao điều bất định,
Với bao điều suy thịnh, và hợp tan.
Ta tìm đâu, thánh thiện giữa gian ngoan,
Đâu ngay thật, giữa muôn ngàn giả dối ?

Ôi hỡi Chúa, Ngài thấy mọi đường lối,
Thấy lòng người, thấy thấy xảo quyệt mưu mô.
Thấy khiêm nhu, thấy những kẻ tự cao, [1]
Đang vật lộn giữa biển trần hư ảo.

Xin cho con, có tầm nhìn thiên đạo,
Thấy cõi trời, vương quốc Chúa vĩnh sinh.
Thấy yêu thương trong cứu rỗi hồn linh,
Thấy cơ nghiệp đầy vinh quang thánh thiện.

Con tin chắc, khi Con Trời tái hiện,
Với uy quyền của trời đất trong tay. [2]
Nâng con lên vượt khỏi thế giới nầy,
Con chiêm ngưỡng Đấng cầm quyền vũ trụ. [3]

Nhìn thế giới, bao phồn hoa vần vũ,
Danh lợi quyền, như lá rụng gió bay.
Đang tụ về một thời điểm tương lai,
Chờ thiêu đốt, thành hư vô cát bụi. [4]

Lời Chúa hứa, khiến con được an ủi,
Con vui mừng, đầy hy vọng trông mong.
Nhìn lên cao thấy rộn rã trong lòng,
Chờ nghe tiếng kèn vang thiên sứ thổi.[5]

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2020

[1] Thi-thiên 139:2 Thi-thiên 69:5
[2] Ma-thi-ơ 28:18
[3] Khải-huyền 5:13
[4]  2 Phi-e-rơ 3:7
[5]  Ma-thi-ơ 24:31

Xé Lòng, Đừng Xé Áo

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Hãy xé lòng các ngươi, và đừng xé áo các ngươi. Khá trở lại cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; vì Ngài là nhân từ và hay thương xót, chậm giận và giàu ơn, đổi ý về sự tai vạ.” – Giô-ên 2:13
“Nầy, Chúa muốn sự chân thật nơi bề trong; Chúa sẽ làm cho tôi được biết sự khôn ngoan trong nơi bí mật của lòng tôi.” – Thi-thiên 51:6
“Các đường lối của người đều là trong sạch theo mắt mình; Song Đức Giê-hô-va cân nhắc cái lòng” – Châm-ngôn 16:2

Xé lòng, đừng xé áo làm chi,
Chỉ có bề ngoài, chẳng ích gì,
Chúa biết mọi điều, mọi tư tưởng,
Hạ mình, tự xét, bước đường đi!
Nhân từ thương xót, Ngài tha thứ,
Chậm giận, giàu ơn, Đấng trị vì,
Kính Chúa, yêu người, trong tâm trí,
Hết lòng, hết sức, vững tin đi!

Làm vì kính Chúa, không vụ lợi,
Không phải ý riêng, hay giả hình,
Công chính, vâng lời, theo ý thánh,
Hầu cho Danh Chúa, được hiển vinh!
Loài người tự nghĩ là trong sạch,
Theo mắt phàm nhân, tư tưởng mình,
Nhưng Chúa nhìn xem, và cân nhắc,
Cái lòng có thật sống công minh?

Đừng nên giả dối, mau quay lại,
Từ bỏ xấu xa, đường lối tà,
Đổi mới hết lòng, và hết sức,
Tâm linh thánh hóa, về Nhà Cha!

Tiểu Minh Ngọc

KHAI THÔNG MẠCH NƯỚC

Thơ: Thank Hữu

CHÚA sẽ luôn luôn hướng dẫn ngươi; Đáp ứng yêu cầu ngươi trong nơi đất khô hạn; Ngài sẽ làm xương cốt ngươi mạnh mẽ; Ngươi sẽ như thửa vườn luôn tưới nước, như ngọn suối không bao giờ khô cạn. (Ê-sai 58:11).

Bao lần bạn thấy khô khan,
Thấy mình mệt mỏi nắng chang cõi trần.
Thấy như cạn kiệt phước ân,
Buồn lo chán nản hồn thân rã rời ?

Bao lần bạn thấy chơi vơi,
Bao kỳ vọng đã bốc hơi bay rồi.
Bao lần hối tiếc mây trôi,
Trông chờ mưa lớn xa xôi cuối trời ?

Đời ta Chúa đã thấy rồi,
Thấy nơi ta ở, biết nơi ta làm.
Biết những thử thách gian nan,
Rõ những ngày tháng khô khan trong đời.

Chúa hứa với bạn và tôi,
Đáp lời cầu nguyện trong nơi khô cằn.
Đem mưa phước hạnh bủa giăng,
Làm cho suối mát vẫn hằng tràn tuôn.

Y-sác khi thấy cạn nguồn,
Thấy trời hạn hán đất luôn khô cằn,
Muốn lìa đất hứa khó khăn,
Tạm trú Ai-cập kiếm ăn qua ngày. [1]

Vâng lời Chúa ở lại đây,
Đào lại giếng cũ tràn đầy nước trong. [2]
Được mùa, hưng thịnh gấp trăm [3]
Thỏa lòng ơn phước Chúa chăm nom mình.

Ai ơi, cố giữ đức tin,
Nhớ lại ơn phước linh trình đã qua. [4]
Đào sâu lời Chúa cho ta,
Sẽ thấy Nước Sống chảy ra tràn đầy.

Tình Chúa cao quá trời mây,
Sâu hơn biển lớn tràn đầy linh ân.
Cúi đầu cảm tạ Thần Nhân,
Cho con cơ nghiệp hưởng phần vĩnh sinh.

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2020

[1] Sáng thế ký 26: 1-2
[2] Sáng thế ký 26: 18
[3] Sáng  thế ký 26: 12
[4] Ca thương 3:21-24

ĐIỀU CHI TỒN TẠI?

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Đẹp làm sao cảnh thôn quê mộc mạc
Không khí trong lành rợp bóng cây xanh
Cuộc sống dân quê chân chất hiền lành
Đời bình dị như hoa đồng cỏ nội.
Thời gian qua mọi sự đều thay đổi
Thăm lại quê xưa nghe chút bùi ngùi
Còn thấy gì ngoài nỗi nhớ khôn nguôi
Hình ảnh cũ đã chìm vào ký ức.
Khung cảnh ngày xưa giờ đà chìm khuất
Tôi ngơ ngẩn nhìn như Từ Thức về quê
Không thể nhận ra ngay cả đường về
Còn đâu nữa cảnh thân quen ngày trước.
Tìm dấu tích xưa tựa như dòng nước
Cuốn đi rồi theo mộng ước ngày xuân
Dòng đời đổi thay trôi mãi không ngừng
Luôn chuyển biến như dòng sông nước chảy.
Quê hương còn đây, nay về thăm lại
Cảnh vật quê nhà xa lạ làm sao!
Hình ảnh ngày xưa tìm thấy nơi nao?
Lòng nuối tiếc với nỗi buồn mất mát.
Thời gian qua quê hương thay đổi khác
Vật đổi sao dời, quả thật không sai
Chúa nhắc nhở tôi dù muôn vật đổi thay
Lời Chúa hứa đời đời không thay đổi.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland WA 12.12.2012

NẾU LÒNG ƯA THÍCH

Thơ: Nguyễn Thiên Hà

Nếu lòng ưa thích khoe khoang
Thì tôi khoe Đấng khôn ngoan tuyệt vời!
Ngài dựng vũ trụ muôn loài
Làm nên mọi sự bởi lời phán tuyên.
Nếu lòng ưa thích rao truyền
Thì tôi rao báo tình yêu Chúa Trời
Giê-xu xuống thế cứu người
Đường đi, lẽ thật, Ngài là tình thương.
Nếu lòng ưa thích phô trương
Thì tôi mong muốn phô trương Chúa mình
Ngài yêu nhân loại hy sinh
Cứu người hư mất, tình yêu mặc dù.
Nếu lòng ưa thích phiêu lưu
Thì tôi theo Chúa Giê-xu trọn đời
Phiêu lưu kỳ thú, người ơi!
Thánh linh dẫn dắt sống đời tự do.
Nếu lòng ưa thích tò mò
Thì tôi tìm Chúa và công bình Ngài
Chúa ban ơn phước tràn đầy
Tỏ cho tôi biết chính Ngài thương yêu.
Nếu lòng ưa thích nói nhiều
Thì tôi nói đến những điều Chúa ban
Ngài gánh hết tội nhân gian
Nói sao cho hết ơn vàng thứ tha.
Nếu lòng ưa thích ngợi ca
Thì tôi ca ngợi Chúa đầy quyền năng
Lời Ngài linh nghiệm khuyên răn
Đổi thay người cũ thành người mới luôn.
Nếu lòng ưa thích dựa nương
Thì tôi chạy đến dựa nương nơi Ngài
Bên Chúa tôi có tương lai
Vì tôi đã được làm con cái Ngài.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, Wa 16.2.2012

TÂM SỰ SA-LÔ-MÔN

Thơ: Thanh Hữu

Bấy giờ Chúa nổi giận với Sa-lômôn, vì lòng vua đã xây bỏ Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, là Đấng đã hiện ra cho vua hai lần,  đã truyền cho vua chớ theo các thần khác, nhưng vua không vâng theo mạng lịnh Chúa đã truyền. (1Các Vua 11:9-10)
 

Trần thế hỡi, ai còn đang vất vả,
Trong cuộc đời, tìm giàu có phồn vinh.
Hãy lắng nghe tôi tâm sự đời mình,
Để nhận thức, cội nguồn chân lý sống.

Tôi sinh ra, trong vương triều sống động,
Hưởng đặc quyền vương tử lúc sơ sinh.
Giáo dục trong quốc tử giám thành kinh,
Được thừa kế ngôi vua cha Đa-vit.

Có đầy đủ bao giàu sang quyền lực,
Nhiều cung tần, nhiều mỹ nữ, quí phi  [1]
Vàng đầy kho, châu báu chẳng thiếu gì.
Tôi hưởng thụ mọi thú vui trần thế.

Chúa cho tôi nhiều khôn ngoan, trí tuệ [2]
Vượt hơn người đầy kiến thức nhân sinh.
Viết châm ngôn, bình luận mọi qui trình,
Về luân lý về, thiên nhiên, xã hội.

Tôi hãnh diện về khôn ngoan vượt trội,  [3]
Về hùng cường, về danh tiếng oai phong.
Trong thâm tâm vẫn khắc khoải trong lòng,
Bao câu hỏi không bao giờ giải đáp.

Tôi ý thức, nhưng lòng không kiểm soát,
Biết Chúa Trời ban giàu có khôn ngoan.
Nhưng đam mê những cung nữ ngoại bang,  [4]
Đành phản Chúa, đi tôn thờ thần tượng. [5]

Chúa cảnh báo, tôi không hề khoan nhượng,
Không hạ mình, không sám hối ăn năn.
Cho đến khi án lệnh Chúa phán tuyên,
Tôi mất hết, đến cuối đời vô vọng…

Xin tâm sự, bạn ơi nên thận trọng,
Về ơn lành, phước hạnh Chúa đã ban.
Đừng coi thường, ân điển Chúa vạn ngàn,
Đừng phản bội, đừng vong ân bội nghĩa.

Khi nhắm mắt, cơ hội không còn nữa,
Mãi buồn lòng hối tiếc cõi hư vô.
Bao quyền uy, danh vọng tựa cỏ khô,
Chỉ cứu rỗi trong Linh Ân trường cữu.

 

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2020

[1] 1 Các Vua 11: 3
[2] 1 Các Vua 10:23
[3] 1 Các Vua 3:11-12
[4] 1 Các Vua 11: 2
[5] 1 Các Vua 11: 9-10

Bài Thơ Tháng Mười Một

Thơ: Tiểu Minh Ngọc


“Người nào để trí mình nương dựa nơi Ngài, thì Ngài sẽ gìn giữ người trong sự bình yên trọn vẹn, vì người nhờ cậy Ngài.” – Ê-sai 26:3
“Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi.” – Giăng 11:25
“Tôi sẽ cảm tạ Chúa trong hội lớn, Ngợi khen Ngài giữa dân đông.” – Thi-thiên 35:18
“Vậy, các ngươi hãy ăn năn và trở lại, đặng cho tội lỗi mình được xóa đi” – Công-vụ các Sứ-đồ 3:19

Tháng mười một, chiều về bất chợt,
Giữa ngày trưa, từng đợt người qua,
Lưa thưa chiếc lá la đà,
Một năm gần hết, thật là quá nhanh!

Ngồi nghĩ lại, phước lành, sự sống,
Chúa đã ban, rời rộng trọn năm,
Thánh Linh ngự ở trong tâm,
Dắt chăn từng bước, thì thầm dạy khuyên!

Đời có Chúa, năng quyền tuyệt đối,
Chẳng gì hơn, sớm tối trong Ngài,
Khôn ngoan tránh những lạc sai,
Vượt qua thử thách, tháng ngày bình an!

Cảm tạ Chúa, đã ban Ân Điển,
Chúa Giê-su, tận hiến đời mình,
Vì yêu Ngài đã giáng sinh,
Làm Đường cứu chuộc tâm linh con người!

Tháng mười một, vui cười, thỏa nguyện,
Hát ngợi khen, vững tiến theo Ngài,
Trong Danh Đấng Christ quyền oai,
Cùng nhau truyền bá Ngôi Hai – Con Trời!

Tình yêu Chúa gọi mời ta đến,
Hãy ăn năn, kính mến yêu Ngài,
Sống tin cậy Chúa tốt thay,
Linh hồn được sống mỗi ngày bình an!

Tiểu Minh Ngọc