Thơ: Bình Tú Ngọc
Kinh Thánh: Rô-ma 8: 32; Ê-phê-sô 4: 13; I Tê-sa-lô-ni-ca 5: 18
Chúa yêu ta thật là nhiều
Hy sinh mạng sống một chiều(1) vì ta
Huyết hồng lai láng đổ ra
Đồi xưa còn đó(2) như là dấu ghi
Yêu ta Ngài chẳng tiếc gì(3)
Ban ơn cứu rỗi (4)quá chi tuyệt vời…
Còn ta yêu Chúa hợt hời
Vui thì ca ngợi, buồn thời than van
Khi được phước hạnh, bình an
Vui mừng, hớn hở ca vang Chúa Trời
Nhưng khi thử thách ghé “chơi”
Tiếng ca tắt lịm, toàn lời kêu ca…
…
Xin cho con nhớ lời Cha
Trong mọi cảnh ngộ, nên là tạ ơn(5)
Ta cần nên bậc thành nhơn(6)
Đừng cứ con đỏ, dỗi hờn, ghét ghen(7)
Chúa đã yêu ta trước tiên(8)
Cho ta yêu Chúa trinh nguyên tim nầy…
Tháng 2/ 2023
Bình Tú Ngọc
(1): Ý từ Ma-thi-ơ 27: 45-50
(2): Ý từ Ma-thi-ơ 27: 33-35
(3): Ý từ Rô-ma 8: 32
(4): Ý từ Ê-phê-sô 1: 7
(5): Ý từ I Tê-sa-lô-ni-ca 5: 18
(6): Ý từ Ê-phê-sô 4: 13
(7): Ý từ I Cô-rinh-tô 3: 1, 3
(8): Ý từ I Giăng 4: 19
