KHÔNG THỂ – CÓ THỂ

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Kinh Thánh: Lu-ca 2: 12; Phi-líp 2: 6, 7

 

Khi ta sống trong giàu sang, phú quý

Trong tháp ngà của vinh hiển, quyền năng

Ta thỏa thích vì chẳng có ai bằng

Ta là nhất(1), không còn ai hơn thế…

 

Khi đã sống một cuộc đời vương đế

Khó khi nào ta nghĩ sẽ rời ngôi

Nhường địa vị cho người khác thế tôi

Chuyện giả tưởng, không bao giờ có được…

Chúa Giê-su, Vua muôn dân muôn nước (2)

Bỏ ngai vàng, Ngài bước xuống trần gian(3)

Sinh ra nơi máng cỏ thật tồi tàn(4)

Sống thanh bạch trong gia đình thợ mộc(5)

 

Chưa dừng đó, Ngài hạ mình cùng tột

Chết đau thương trên thập tự đồi hoang(6)

Rồi được chôn ở ngôi mộ trong vườn(7)

Ôi, Thiên Tử trở thành người hèn mạt!…

 

 

Thắng sự chết, thân Ngài không hư nát

Sau ba ngày, Chúa sống lại hiển vinh

Từ hạ giới, Ngài trở về Thiên Đình

Chúa Cứu Thế, Đấng Thần-Nhân tuyệt đối…

Ta thường giữ cho mình quyền, danh, lợi

Không thể nào từ bỏ địa vị cao

Chúa Giê-su nêu gương tuyệt biết bao

Bỏ tất cả vì yêu thương nhân loại(8)

 

Chúa đã đến ánh hải đăng sáng chói

Cho con người bước ra khỏi tối tăm

Ăn năn tội sẽ được Chúa viếng thăm

Đời phước hạnh, bình an miên miên viễn(9)

Tháng 12/ 2022

Bình Tú Ngọc

 

(1): Ý từ câu thơ của Xuân Diệu: “Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất/ Không có chi bè bạn nổi cùng ta”

(2): Ý từ I Ti-mô-thê 6: 15, 16

(3): Ý từ Phi-líp 2: 6, 7

(4): Ý từ Lu-ca 2: 12

(5): Ý từ Mác 6: 3

(6): Ý từ Lu-ca 23: 33

(7): Ý từ Giăng 19: 41

(8): Ý từ Phi-líp 2: 7

(9): Ý từ Giăng 14: 27

Trả lời