TA ĐẾM, CHÚA ĐẾM…

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

*Kinh Thánh: Thi-thiên 47: 1; 56: 8; Ma-thi-ơ 10: 30

 

Ta thường đếm những gì mình làm được

Để khoe khoang, để hãnh diện với người

Để thể hiện mình giỏi chứ chẳng chơi

Là con người thì thường hay kiêu ngạo…

 

Ta thường đếm những lỗi lầm người khác(1)

Để thấy mình là…hoàn hảo mà thôi

Để thấy mình là nhất ở trên đời

Trong khi đó mình dẫy đầy tội lỗi…

 

Chỉ Thượng Đế, Đấng cao minh vượt trội

Ngài đếm từng bước qua lại chúng ta(2)

Từ khi trẻ cho đến lúc ta già

Ngài đếm hết, Ngài dõi theo từng bước…

 

Không những thế, Ngài đếm từng sợi tóc(3)

Trên đầu ta, không sót một sợi nào

Sự quan phòng của Ngài quá lớn lao

Ở trong Chúa ta đâu còn sợ hãi…

 

Ngài còn đếm các vì sao xa ngái(4)

Gọi từng tên hết thảy từng vì sao

Do chính Ngài đã đặt ở trên cao

Ngài nâng đỡ muôn vật Ngài tạo dựng(5)

Mỗi chúng ta nên hết lòng ca tụng

Đức Chúa Trời, Đấng cao cả, quyền oai

Đấng quan phòng, Đấng chăm sóc muôn loài

Hãy cúi xuống thờ phượng Ngài duy nhất(6)

Tháng 11/ 2023!

Bình Tú Ngọc

 

 

(1): Ma-thi-ơ 7: 3, 4

(2): Thi-thiên 56: 8

(3): Ma-thi-ơ 10: 30

(4): Thi-thiên 47: 4

(5): Hê-bơ-rơ 1: 3

(6): Thi-thiên 95: 6

Trả lời