Thơ: Bình Tú Ngọc
(Dựa theo Sách Lu-ca, chương 10, câu 29-37)
Có người đi đường lâm vào kẻ cướp
Bị giựt hết đồ, và đánh bị thương.
Nửa sống nửa chết nằm ngay giữa đường
Hoàn cảnh thương tâm cần người cứu giúp…
Gặp thầy tế lễ đi qua đúng lúc
Nhưng thấy rồi đi chẳng có làm gì.
Nạn nhân mừng thầm gặp người Lê-vi
Người đến gần nhìn và đi qua khỏi…
Người Sa-ma-ri âm thầm không nói
Áp lại lấy dầu băng bó nạn nhân.
Rồi chở đem đến nhà quán ở gần
Trả tiền và nhờ săn sóc giúp đỡ…
Trước khi rời đi, căn dặn nhắc nhở
Nếu tốn hơn nữa sẽ trả khi về.
Ôi, một việc làm không còn chỗ chê
Từ tình yêu thật, không hề giả dối…
Ai người lân cận, Chúa Giê-su hỏi?
Người có lòng thương, thầy dạy luật thưa.
“Đi, làm như vậy”, đừng có đãi đưa
Nói ít làm nhiều, Chúa thương Chúa thưởng(1)…
Tháng 4/ 2023!
Bình Tú Ngọc
(1): Ý từ Khải Huyền 22: 12
