Thơ: Bình Tú Ngọc
Kinh Thánh: Nhã ca 2: 11, 12; II Cô-rinh-tô 5: 17
“Nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới.” (II Cô-rinh-tô 5: 17)
Xuân đến lòng ta rộn rã vui(1)
Bao nhiêu buồn bã bị chôn vùi
Trời Xuân trong sáng tươi đẹp quá
Đấng ban mùa Xuân đẹp quá thôi…
Xuân đến lòng ta hát ca mừng
Ghen ghét, tỵ ganh phải dứt, ngưng
Bao nhiêu xưa cũ nhường mới mẻ(2)
Mong ước tình yêu đậm như gừng…
Xuân đến lòng ta nghĩ đến yêu
Từ xưa, Chúa đã dạy ta nhiều
Ma quỷ gieo hận thù, ghen ghét
Là con dân Chúa, phải gieo yêu(3)…
Xuân đến lòng ta hướng Thiên Đàng
Từ chối đường rộng, lối thênh thang(4)
Dặn lòng trung tín đi đường hẹp
Mai kia gặp Chúa hưởng vinh quang…
Xuân đến lòng ta nghĩ đến người
Những hồn hư mất giữa biển khơi
Gieo giống Tin Lành cùng khắp chốn(5)
Mau cứu tội nhân hỡi bạn ơi!..
Xuân đến, mời bạn hãy cùng tôi
Cúi đầu cảm tạ Chúa Ba Ngôi(6)
Đã ban Xuân mới cho mình hưởng
Mong một mùa Xuân thật rạng ngời…
Đầu Năm Mới 2023!
Bình Tú Ngọc
(1): Ý từ Nhã Ca 2: 11, 12
(2): Ý từ II Cô-rinh-tô 5: 17
(3): Ý từ Giăng 13: 34, 35
(4): Ý từ Ma-thi-ơ 7: 13, 14
(5): Ý từ Mác 16: 15
(6): Ý từ Thi-thiên 136: 1
