“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC”

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

————————

Ngẫm xem Câu Chuyện Cuộc Đời,

Riêng tư một cõi loài người chúng ta.

Cũng trong ý nghĩa sâu xa…

Trong giòng “Lịch Sử” suốt qua đường trần.

Anh-ngữ chiết tự giải phân…

“His…Story” nghĩa hai phần suy ra.!

Chuyện Lịch Sử…Chúa chúng ta.

 

“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC” phước thay…

THÁNH-KINH LƯỢC TRUYỆN” ngày nay giải trình.

Trước-giả bởi Đức-Thánh-Linh…

Nhận, suy, ghi chép Khải-Minh Nuớc Trời.

Ba Ngôi Hiệp Một Phán Lời…

Ngôi Lời chính Đức-Chúa-Trời Chí-Tôn.

Nhân Loại…Tạo Dựng…Sinh Tồn…

Đều do Thiên-Ý, Thánh Ngôn phán truyền.

—————–

LOẠT SỨ-ĐIỆP:

“CÂU CHUYỆN CỨU CHUỘC”

—————–

Chuyện Khởi-Nguyên từ CHẾT đến SỐNG…

GIẢI-CỨU từ ác-mộng GIAM-CẦM…

Đến ĐẮC-THẮNG từ ĐAU-THƯƠNG…

TÂM-GIAO đến được từ TÔN-GIÁO nào !?

THÁNH-NHÂN từ TỘI-NHÂN thống hối…

THIÊN-QUANG từ TĂM-TỐI u-mê ?!

Bạn ơi…mau quay bước về…

Nhận, Tin Cứu Chúa, đam mê Lời Ngài.

Ngàn đời…Thiên-Ý…Quản-Cai.

************

Chuyện loài người phác họa “Đời Sống”,

Chuyện Chúa Trời “Sự Sống” giãi bày.

Không chỉ cuộc sống hôm nay,

“Ơn Cứu Chuộc” tương lai đời đời.

“Ơn Cứu Rỗi”, Chúa Trời bày tỏ,

Cho tội nhân biết rõ tuân hành,

Qua Kinh-Thánh tỏ ngọn ngành,

Sách in kỷ lục, phát hành thường niên.

“Sáng Thế Ký”: khởi nguyên Sáng-Tạo…

“Khải Huyền”: Trời, Đất Mới tỏ bày.

“Câu Chuyện Cứu Chuộc” phước thay,

Đọc, nghe, suy gẫm mỗi ngày thỏa vui.

 

 

TỪ  CHẾT ĐẾN  SỐNG”

———————

(1). CUỘC SỐNG HÀNH TRÌNH BẤT-ĐỊNH  (1-8)

Qua “Sáng Thế”, “Xuất Hành” ký chuyện,

Đọc, ngẫm suy thể hiện điểm này…

Đấng Sáng-Tạo lạ lùng thay,

Khởi nguyên SỐNG, CHẾT, giãi bày Ý Thiên.

Sáng Thế Ký trước tiên nhuận sắc,

Áp-Ra-Ham, Y-Sác giải trình,

Giả thử Y-Sác là mình !?

Đi cùng cha suốt hành trình nào hay !

Ba ngày đi, mảy may đoán biết ?!

Ý Chúa, cha thể hiện thế nào !?

“Hành Trình Bất Định” lao đao ?!

Suốt trong Kinh-Thánh còn bao sự tình:

Áp-ra-ham hành trình bất định !?

Rời quê hương toan tính được gì !

Giô-sép nào biết thịnh suy !

Đa-ni-ên có biết chi cuộc đời !

Con Chúa trước dòng đời muôn lối,

Bao khó nguy, tội lỗi vây quanh,

Cầu xin Cứu Chúa nhân lành,

Định huớng cuộc sống trong Danh Chúa Trời.

“Chúa Nắm Tuơng Lai” người ơi !

(2) CÁI CHẾT QUY TRÌNH NHẤT-ĐỊNH  (9-10)

Áp-ra-ham vâng lời Chúa phán…

Quyết làm ngay sắp soạn mọi bề…

Chẳng hình dung những nhiêu khê…

Con  mình sinh-tế cận kề mang theo.

Y-sác chẳng kỳ kèo cũng vậy…

Của lễ đâu, chẳng thấy chiên, dê…

Đảo mắt nhìn quanh bốn bề…

Bàn thờ, củi, lửa, chẳng hề nghĩ suy!

“Sinh là Ký Tử Quy” phải chết,

Xác thân tan đâu hết Quy-Trình,

Lời Chúa phán…qua Thánh-Kinh…

Trong quy-trình ấy phần Linh vẫn còn.

Khởi Ê-Va, A-Đam phạm lỗi…

Trái Lệnh Trời, mắc tội bất tuân…

Khổ thân cuộc sống dương trần…

Giữa người với Chúa, mất phần tương-giao!

“Cái Chết” là nghi vấn sao !?

Mà điều phải biết “Khi Nào” xảy ra !

(3) CỨU RỖI CHƯƠNG TRÌNH THIÊN-ĐỊNH  (11-14)

Như đã định loài người trên đất,

Không vâng lời đánh mất tương giao…

Loài người với Đấng Chí Cao,

Cho nên Linh, Thể chìm vào xấu xa !

So sánh chuyện cha con Y-sác,

Việc chiên con bị mắc bụi gai…

Làm sinh tế, để chết thay…

Áp-ram, Y-sác cả hai vui mừng.

Chúa Jê-sus đã từng chịu khổ…

Thay thế nhân chịu chỗ nhục hình…

Làm sinh tế, chính thân mình…

Mang hết tội lỗi, hy sinh vì người.

Bạn tôi Quyết-Định từ nay,

Nhận Tin Cứu Chúa, đổi thay đời mình.

Sống theo Chúa, Chết Vĩnh Sinh…

Tuơng Lai Chúa Nắm, Thỏa Tình An Vui.

 

Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác – 20/03/2022)

Trả lời