Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
“Chuyện 2 Cây Bút ”
———–
Thăm Thần-Học Viện sáng hôm nay,
Cụ “Nhuận” tặng hai Cây Bút này…(*)
Bữa trước rảnh tay nên Cụ đã…
Mày mò khúc gỗ suốt đêm ngày !
Cưa, mài, đục, đẽo thành năm thứ…
Chén, Bát, Hộp, Ly đẹp đẽ thay.
Miếng nhỏ thành hai cây Bút Máy,
Tặng ai ấm ớ…vịnh thơ hay ?!
Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
(đề tặng 20.06.2016)
(*) Mục Sư Bùi Tất Nhuận.(CPA) – Thủ Quỹ GH và Thần Học Viện VN/HK
NGHỆ NHÂN CƠ ĐỐC
Nghệ nhân Con Chúa, khác xa đời…
Của bỏ tạo thành kỷ vật chơi…
Ngoài phủ lớp “tro”, dường xấu xí,
Trong phô ruột gỗ, vẫn vân ngời.
Ngẫm mình vốn dĩ thân tro bụi,
Nhờ Chúa gia ân được thảnh thơi.
Năm, tháng, ngày, giờ còn dưới thế,
Sống sao cho đặng ý Cha Trời.
LỜI THẬT THÀ
Thưa cùng Ông chủ Nhuận Bùi…
Rằng Ông có thể cho tui bát này !?
Tôi thích thân nó tròn quay…
Cái lưng óng ả, miệng dày có duyên…
Da vân vẻ đẹp tự nhiên…
Không mua, không phải, không tiền, không mua.
Tại tôi…chỉ chuộng đồ “chùa”,
Nói cho vui vậy chỉ đùa…mà thôi.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
“Ðề Tặng”
SÁNG TẠO
Vãng cảnh rừng thông thấy khúc cây…
Săm soi…ngắm nghía…vác về đây…
Cưa, khoan, đục, đẽo…theo mình muốn…
Cắt, tiện, chà mài…lúc giải khuây !?
Bát gỗ, lưng ong, khoe sắc mới,
“Dê Bi” đắc ý, tít cung mây.(*)
Nâng niu, tấm tắc, lòng thầm nhủ ?
Chúa dựng nên cây… tớ tạo mầy.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
Ðề tặng – 02/19/2016
(*) John Bui
HÓA CÔNG…TÀI
Khúc cây nhặt được xẻ làm hai,
Khúc lớn làm thành “Chén Cóc-Tai”,
Khúc nhỏ mày mò, cưa, cắt, tiện…
Tạo thành “Ly Bé” hứng men cay.
Vẳng nghe ai nhắc lời êm ái:
“Nhớ uống “Ci-der”…chớ thứ say”!
Thầm nghĩ…ai ban nguồn sáng tạo ?
Tự khen, thán phục…”Hóa Công Tài”.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
Cảm đề – 02.25.2016
BIẾN ÐỔI
Khúc gỗ sần sùi ai cũng chê !
Cảm thương phận hẩm đã mang về…
Hôm nay “ Tắc Cốt ”, “ Năm Bờ “ vãn…(*)
Vỏ róc, ruột khoan “ thư giãn “ hề…
Ngoài gọt từ từ da nhẵn bóng…
Trong khoan lớp lớp những đam mê !?
Bõ công khoan, cắt, đục, cưa, đẽo…
Ngắm nghía kỳ công dạ hả hê.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
Ðề tặng – 4/11/2016
(*) “ Tax Codes “, “ Numbers ”
KỲ CÔNG
Kỳ khu, cắt ghép, tạo “box” này ?
Chẳng biết làm gì với nó đây !?
Tiền bạc “quá nhiều”…không đủ chứa !?
Xì-gà “không hút”…cũng hơi gay.
Ðem khoe ‘bà xã”…còn e ngại,
Chẳng hiểu…thích…không…xử dụng mày !?
“Mừng quá…anh à…sao hiểu ý…
Nữ-trang em đựng…thỏa lòng thay !?”.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
“đề tặng”
CÁI DĨA
Chén, ly, tô, bát, đã thành đôi…
Cái hộp “nữ trang”, tưởng đã thôi…
Vậy đó cắt, cưa, dư khúc gỗ…
Cho nên đục, đẽo, toát mồ hôi !
Chà chà, nạo nạo,“trôn” mòn láng…
Tiện tiện, khoan khoan,“bụng” trũng rồi.
Thầm tạ Ðấng khơi nguồn sáng tạo…
Gỗ thô thành “dĩa” mới tinh khôi.
Linh Ân Nguyễn Thiện Nhân
“Ðề Tặng”
