YÊU BIẾT MẤY, YÊU HƠN HẾT…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Yêu biết mấy trời mây non nước biển
Cõi thiên nhiên Tạo Hóa đã bày ra
Ngài tạo dựng tất cả để cho ta
Được vui hưởng, biết ơn Ngài thờ phượng…

Yêu biết mấy con người là cao thượng
Hơn hẳn muôn loài, chỉ kém Chúa chút thôi (1)
Vì con người giống ảnh tượng Chúa Trời
Được tạo dựng để tôn Ngài vinh hiển…

Yêu hơn hết là tình Trời bất biến
Khi con người phạm tội, Chúa giáng sinh
Rồi chịu chết đớn đau trên thập hình
Để chuộc tội, Ngài hy sinh mạng sống…

Yêu hơn hết, ngôi mộ Ngài trống rỗng
Mấy ngàn năm dấu tích vẫn còn đây (2)
Chúa sống lại, không còn ở mộ nầy
Chúa sống lại, Chúa quyền năng trên hết…

Yêu hơn hết Chúa thăng thiên rõ rệt
Sắm sẵn Thiên đàng rồi trở lại trần gian
Đem người tin Chúa về ở Thiên đàng
Cùng vui hưởng tình Ngài trong tuyệt diệu…

Cảm tạ Chúa, Ngài hằng luôn lo liệu
Luôn chở che, luôn nâng đỡ, dắt dìu
Những người tin vào Đấng Christ dấu yêu
Đời có Chúa, đời bình an, thỏa nguyện…

Hỡi những ai bị Sa-tan sai khiến
Sống lo âu, buồn bã với chán chường
Sớm quay về bên Chúa Sống yêu thương
Làm con Chúa, còn phước nào hơn thế! (3)

Mùa Phục Sinh 2021
Bình Tú Ngọc

(1): Dựa theo ý trong Thi-thiên 8: 5
(2): Ngày nay, dấu tích ngôi mộ trống của Chúa Giê-su còn lưu giữ bên xứ Do-thái
(3): Dựa theo ý trong Thi-thiên 16: 2, 11

Trả lời