MÙA PHỤC SINH, NÓI CHUYỆN…NHỮNG VIỆC LÀM KHÔNG CẦN THIẾT

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kính chào quý độc giả,

Mùa Phục Sinh lại về không chỉ với những người tin thờ Chúa Giê-su, mà còn với tất cả nhân loại trên địa cầu nầy.

Giống như Lễ Giáng Sinh, Lễ Phục Sinh từ lâu đã trở thành ngày Lễ mang tính toàn cầu, không một ai là không biết đến.

Nhân mùa Phục Sinh, xin mời quý độc giả cùng suy nghĩ đến một số những việc làm không cần thiết mà một số người đã làm trong Lễ Phục Sinh đầu tiên.

Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta thường thấy có không ít người làm những việc làm không cần thiết, nếu không muốn nói là…dư thừa,  mà ông cha ta đã đúc kết lại qua những câu thành ngữ rất hay như sau:

+ “Cầm đèn chạy trước ô tô”, có nghĩa là đèn ô tô thì rất sáng rồi, không cần ai đó cầm đèn soi cho xe ô tô chạy đâu. Hoặc không cần ai đó hướng dẫn cho những người đã rất giỏi trong lĩnh vực của họ.

+ “Chở củi về rừng”, có nghĩa là rừng thì thiếu gì củi, đâu cần ai đó phải đem củi về rừng làm gì.

+ “Lo bò trắng răng”, có nghĩa là răng bò thì đã trắng sẵn rồi, không cần chúng ta phải lo làm sao cho răng nó trắng nữa làm chi cho mệt.

Có câu ca dao: “Lo gì mà lo bò trắng răng/ Mua ba đồng thuốc nhuộm răng cho bò.”

Cảm tạ Đức Chúa Giê-su, vì Ngài đã giáng sinh xuống trần gian nầy để chịu chết đền tội cho tội nhân.

Vì yêu thương nhân loại mà Ngài đã tình nguyện treo thân mình trên thập tự giá đổ huyết vô tội ra để tha thứ tội lỗi cho chúng ta là những tội nhân. Ngài đã thực sự chết và được chôn trong mồ mả ba ngày.

Cảm tạ Ngài, sau ba ngày năm trong thạch mộ, Ngài đã sống lại và sống mãi mãi để ban sự sống đời đời cho những ai bằng lòng tin nhận Ngài.

Ngay khi Ngài còn sống, còn thi hành chức vụ rao giảng Nước Trời, Ngài đã nhiều lần tỏ bày cho các môn đệ và các sứ đồ là Ngài sẽ bị bắt, bị đóng đinh trên thập tự giá, chịu chết và chôn; sau ba ngày Ngài sẽ sống lại.

Chúng ta hãy nghe Ngài đã phán như sau:

“Từ đó, Đức Chúa Jêsus mới tỏ cho môn đồ biết rằng mình phải đi đến thành Giê-ru-sa-lem, phải chịu tại đó nhiều sự khốn khổ bởi những người trưởng lão, thầy tế lễ cả, cùng thầy thông giáo, và phải bị giết, đến ngày thứ ba phải sống lại.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 16, câu 21)

“Ngài phán cùng môn đồ rằng: Con người sẽ bị nộp trong tay người ta. Họ sẽ giết Ngài, nhưng đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại. Các môn đồ bèn lo buồn lắm.”

(Sách Ma-thi-ơ, chương 17, câu 22, 23)

Và còn nhiều chỗ khác,  Ngài cũng đã phán trước về điều đó.

Ấy vậy mà, nhiều người vẫn không chịu…ghi nhớ những lời ấy vào lòng. Cho nên, có nhiều người đã làm những việc làm không cần thiết trong ngày Chúa sống lại của ngày thứ nhứt trong tuần lễ cách đây gần hai ngàn năm.

Có thể kể ra một vài việc làm không cần thiết đó như sau:

“Ngày Sa-bát qua rồi, Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri mẹ Gia-cơ, cùng Sa-lô-mê, mua thuốc thơm đặng đi xức xác Đức Chúa Giê-su. Ngày thứ nhất trong tuần lễ, sáng sớm, mặt trời mới mọc, ba người đến nơi mộ,” (Sách Mác, chương 16, câu 1, 2)

Việc mua thuốc thơm đi xức xác Đức Chúa Giê-su vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần lễ của các phụ nữ nầy là một việc làm không cần thiết.

Nói về tấm lòng yêu mến Chúa, thì những người nữ nầy rất yêu mến Chúa, thương Chúa quá chừng và rất đáng nể. Không yêu mến Chúa, không thương Chúa hơn người thì còn lâu họ mới bỏ tiền ra đi mua thuốc thơm. Và cũng không mắc mớ chi thức dậy sớm cho mệt, rồi còn rủ nhau đi đến mộ Chúa, trong khi mọi người con đang ngủ, để làm gì.

Dầu biết rằng họ thật có tấm lòng yêu mến Chúa, nhưng công bằng mà nói, họ thiếu…hiểu biết lời Ngài, nên việc làm của họ là không cần thiết. Họ đã không xức được xác Chúa, vì Chúa đã sống lại, xác Ngài đâu còn nằm trong mộ nữa để cho họ xức. Họ đành phải mang thuốc thơm trở về và…để dành đó, xức xác cho…người thân nào đó của mình sau đó thôi.

Bạn có đồng ý với tôi, đó là việc làm không cần thiết không?

Nhưng việc làm của Ma-ri (em Ma-thê) ngay trước khi Chúa chịu chết thì lại là một việc làm cần thiết và quý báu.

Kinh Thánh chép: “Đức Chúa Jêsus ở tại làng Bê-tha-ni, trong nhà Si-môn là kẻ phung. Ngài đang ngồi bàn ăn, có một người đàn bà vào, đem một cái bình bằng ngọc, đựng đầy dầu cam tòng thật rất quí giá, đập bể ra mà đổ dầu thơm trên đầu Đức Chúa Jêsus…Người đã làm điều mình có thể làm được, đã xức xác cho ta trước để chôn. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong khắp cả thế gian, hễ nơi nào Tin Lành nầy được giảng ra, việc người đã làm cũng sẽ được nhắc lại để nhớ đến người.” (Sách Mác, chương 14, câu 3, 8, 9)

Việc một người đàn bà đem một bình dầu cam tòng thật rất quý giá đập bể ra đổ trên đầu Chúa là một việc làm cần thiết và giá trị trước khi Chúa chịu chết. Cho nên bà đã được Chúa khen.

Hoặc việc làm của người đàn bà xấu nết đem bình dầu thơm đầy xức chơn Chúa Giê-su, lấy tóc lau chùi chơn Chúa, còn hôn chơn Ngài nữa, cũng là một việc làm cần thiết và giá trị. Chúa đã khen việc làm của bà như sau:
“Đoạn, Ngài xây lại người đàn bà mà phán cùng Si-môn rằng: Ngươi thấy đàn bà nầy không? Ta vào nhà ngươi, ngươi không cho nước rửa chân; nhưng người đã lấy nước mắt thấm ướt chân ta, rồi lấy tóc mình mà chùi. Ngươi không hôn ta; nhưng người từ khi vào nhà ngươi, thì hôn chân ta hoài. Ngươi không xức dầu đầu ta; nhưng người lấy dầu thơm xức chân ta.” (Sách Lu-ca, chương 7, câu 44-46)

Việc lo không biết làm sao lăn được tảng đá lấp cửa mộ cũng là một việc lo lắng không cần thiết của những người đàn bà trong buổi sáng sớm của Lễ Phục Sinh đầu tiên:

“nói cùng nhau rằng: Ai sẽ lăn hòn đá lấp cửa mộ ra cho chúng ta? Khi ngó xem, thấy hòn đá đã lăn ra rồi; vả, hòn đá lớn lắm.” (Sách Mác, chương 16, câu 3, 4)

Tại sao họ lại lo lắng không biết làm sao lăn hòn đá lấp cửa mộ ra để xức thuốc thơm xác Chúa?

Vì họ biết hòn đá lớn lắm, bởi họ là những người đã từng chứng kiến việc người ta lấp cửa mộ bằng một hòn đá thật lớn: “Giô-sép lấy xác Ngài bọc trong tấm vải liệm trắng, và đưa để trong một cái huyệt mới mà người đã khiến đục cho mình trong hòn đá; đoạn, lăn một hòn đá lớn đến trước cửa mồ, rồi đi. Có Ma-ri Ma-đơ-len, và Ma-ri khác  ở đó, ngồi đối ngang huyệt.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 27, câu 59-61)

Cho nên họ lo lắng trên đường đi đến viếng mộ Chúa. Nhưng khi họ tới mộ thì thấy hòn đá đã được thiên sứ lăn ra rồi.

Lo lắng không có ai lăn hòn đá lấp cửa mộ ra là một lo lắng không cần thiết, vì nỗi lo đó không…thực hữu.

Tại sao Chúa cần phải cho hòn đá được lăn ra khỏi mộ? Không phải là để Chúa phục sinh bước ra, mà là để chứng minh cho người ta biết Chúa đã thực sự sống lại, chỉ còn ngôi mộ trống mà thôi.

Việc Ma-ri Ma-đơ-len khóc khi không thấy xác Chúa trong mộ, cứ tưởng ai đã lấy trộm xác Chúa đi đâu mất, cũng như việc các môn đồ khác đang tang chế khóc lóc cũng là những tiếng khóc không cần thiết: “Hai thiên sứ hỏi: Hỡi đàn bà kia, sao ngươi khóc? Người thưa rằng: Vì người ta đã dời Chúa tôi đi, không biết để Ngài ở đâu.” (Sách Giăng, chương 20, câu 13); “Người đi đem tin cho những kẻ theo Ngài khi trước, và nay đang tang chế khóc lóc” (Sách Mác, chương 16, câu 10). Chúa đã sống lại rồi. Chúa đâu có chết luôn đâu mà khóc với than?

Việc Phi-e-rơ rút gươm ra chém đứt tai bên hữu của Man-chu, đầy tớ của thầy cả thượng phẩm (Sách Ma-thi-ơ, chương 26, câu 51-53), cũng là việc làm không cần thiết, nếu không muốn nói là…nguy hiểm. May mà có Chúa Giê-su làm phép lạ, rờ vào tai người đầy tớ đó, thì tai liền lành; chứ không thì có khi lại có thêm một…cây thập tự trên đồi Gô-gô-tha nữa, chứ không phải chơi.

Việc Chúa bảo là các ngươi hãy cầu nguyện để khỏi sa vào chước cám dỗ, khi Chúa đem ba môn đệ thân tín đi cầu nguyện với Ngài tại vườn Ghết-sê-ma-nê (Sách Ma-thi-ơ, chương 26, câu 41-45), là cần thiết và quan trọng, thì ba môn đồ thân tín không chịu làm, để một mình Chúa chiến đấu cô đơn trong sự cầu nguyện, còn họ lại đi tìm chỗ ngủ đến…đừ cả mắt; để rồi sau đó lại làm chuyện…tầm bậy, rút gươm ra chém con người ta, mà chém cũng…trật lất, chỉ bị đứt có cái…lỗ tai mà thôi. Đúng là…anh hùng rơm.

Lý do vì sao mà những người đàn bà buổi sáng Phục Sinh đầu tiên đã làm và lo những việc không cần thiết? Lý do vì sao mà có không ít môn đồ của Chúa, kể cả sứ đồ của Chúa cũng làm những việc không cần thiết?

Xem Kinh Thánh thì thấy lý do là họ không ghi nhớ lời Chúa dạy và vô tín nữa:

“Ngài không ở đây đâu, song Ngài đã sống lại. Hãy nhớ khi Ngài còn ở xứ Ga-li-lê, phán cùng các ngươi thể nào, Ngài đã phán rằng: Con người phải bị nộp trong tay kẻ có tội, phải bị đóng đinh trên cây thập tự, và ngày thứ ba phải sống lại. Họ bèn nhớ lại những lời Đức Chúa Jêsus đã phán. Họ ở mồ trở về, rao truyền mọi sự ấy cho mười một sứ đồ và những người khác.  Ấy là Ma-ri Ma-đơ-len, Gian-nơ, và Ma-ri mẹ của Gia-cơ, cùng các đàn bà khác đi với họ đã rao truyền như vậy cho các sứ đồ. Song các sứ đồ không tin, cho lời ấy như là hư không.” (Sách Lu-ca, chương 24, câu 6-11)“.

Trí óc con người chúng ta thường rất…dễ quên những điều đáng nhớ, mà lại rất…dễ nhớ những điều đáng nên quên.

Chính vì vậy mà Phao-lô đã luôn luôn nhắc đi nhắc lại lời Chúa cho dân sự  Ngài. Ông nói: “Hỡi anh em, tôi nhắc lại cho anh em Tin Lành mà tôi đã rao giảng và anh em đã nhận lấy, cùng đứng vững vàng trong đạo ấy.” (Sách I Cô-rinh-tô, chương 15, câu 1).

Muốn tránh được những việc làm không cần thiết cho Chúa và cho Hội Thánh  của Ngài, thì mỗi một chúng ta cần phải lắng nghe, ghi nhớ lời Kinh Thánh dạy, và tin lời ấy, làm theo lời ấy; thì chắc chắn Chúa sẽ giúp đỡ cho chúng ta. Chúng ta sẽ làm được những việc cần thiết, hữu ích cho Chúa và cho Hội Thánh của Ngài.

Nguyện xin Chúa thương xót và ban ơn, hướng dẫn, chỉ dạy cho mỗi một chúng ta “vừa muốn vừa làm theo ý tốt Ngài.” (Ê-phê-sô 2: 13). Amen!

California, mùa Phục Sinh 2021

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết là trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BBT)

 

Trả lời