Thơ: Nguyễn Thiên Hà
BỐN MÙA VÀ ĐỜI NGƯỜI
Trời vào xuân cỏ cây khoe sắc thắm
Nắng xuân về gọi đàn én bay sang
Nhỡn nhơ bên hoa, ong bướm rộn ràng
Chẳng mấy chốc xuân tàn, hè xuất hiện.
Trời vào hạ trong xanh màu nước biển
Công viên vui mừng người đến dạo chơi
Nắng ấm xôn xao du lịch gọi mời
Hè ngã bóng nắng nhạt nhòa khuất lấp.
Trời vào thu màn sương giăng xuống thấp
Rừng lá thay màu khoát áo vàng tươi
Cảnh vật chuyển mình từ khắp mọi nơi
Cây trụi lá, thu ra đi thầm lặng.
Trời vào đông mặt trời như thiếu nắng
Mưa tuyết rơi nhuộm trắng cả không gian
Mặt nước đóng băng, cây cỏ rụi tàn
Đông từ biệt, xuân vội vàng bước tới.
Bốn mùa nhịp nhàng luân phiên thay đổi
Đến rồi đi, vạn vật vẫn tồn sinh
Ngẫm lại mình trên đất cuộc hành trình
Khi qua khỏi sẽ không quay trở lại.
Ta, lữ hành ghé qua rồi đi mãi
Không trở về như xuân, hạ, thu, đông
Chợt nghe tàn phai, thay thảy hư không
Rồi tự hỏi, “Vì sao mình tiếc nuối?”
Mãn đường trần chưa phải là chặn cuối
Mà là khởi đầu cho cuộc hành trình
Thì Chúa ơi, giúp con sống trọn đời mình
Làm một người đang tham gia cuộc chạy.
Sẽ không lãng phí thời gian còn lại
Hết sức mình hầu việc Chúa hôm nay
Giúp con thực thi mục đích của Ngài
Trên đời sống của con nơi cõi tạm.
Nguyễn Thiên Hà
Kirkland, Wa 30.10.2009
