Văn: MS Nguyễn Đình Liễu
Kinh thánh: Ma-thi-ơ 26: 14, 15; Lu-ca 7: 37, 38; 22: 47, 48; Mác 14: 21 (*)
Kính chào quý độc giả,
Không biết tự bao giờ, tôi đã thuộc lòng một số đoạn lời dễ thương trong bài hát cũng rất dễ thương “TRẢ LẠI EM YÊU”của nhạc sĩ Phạm Duy như sau:
“…Trả lại em yêu, khung trời Đại Học
Con đường Duy Tân cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát
Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt
Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ
Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá
Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má
Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa.
…
Trả lại em yêu con đường học trò
Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá
Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó
Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt…”
Bài hát đó nói đến những nụ hôn của tuổi học trò thật lãng mạn khó quên. Làm sao quên được những lần đôi tình nhân đi bên nhau dưới những hàng cây dài bóng mát trong khuôn viên trường Đại Học. Làm sao quên được những đêm mùa Hạ trong cư xá với “tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa”. Làm sao quên được những Chủ nhật hẹn hò với nhau bên những ly chanh đường và với những nụ hôn ngọt ngào dành cho nhau…Làm sao quên được mối tình học trò đầy lãng mạn như thế, khi anh phải từ biệt em yêu để ra đi làm lính chiến, “chẳng mong ngày về”.
Lời bài hát thật tha thiết và ngập tràn những cảm xúc yêu thương với những nụ hôn nồng cháy phải không bạn?
Tôi tin rằng có rất nhiều người trong thế hệ của chúng tôi và trước chúng tôi đã từng hát và thuộc lòng bài hát thật dễ thương nầy, cho đến bây giờ vẫn chưa chịu…quên cho.
Những thế hệ sau nầy, và ngay cả cho đến ngày hôm nay, tôi được biết vẫn còn nhiều bạn trẻ vẫn tìm hát bài hát nầy với tất cả lòng yêu mến nó.
Đó chính là sức sống tự nhiên của một bài hát, một bài hát được viết từ một trái tim đã và đang yêu, nên có một sức sống vượt thời gian. Điều nầy khác rất xa với những loại bài hát được viết để tuyên truyền cho một chủ nghĩa hay một chủ trương nào đó, rồi ra sẽ đi vào quên lãng mà thôi.
Thật độc đáo, khi Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên con người và cho họ biết hôn nhau để biểu lộ tình cảm của mình. Qua nụ hôn người ta dành cho nhau, có nhiều sắc thái tình cảm khác nhau được thể hiện trong đó, như nụ hôn bày tỏ tình thương của cha mẹ dành cho con cái hoặc ngược lại; hay nụ hôn của vợ chồng dành cho nhau để thể hiện tình yêu của họ với nhau; hoặc nụ hôn của các đôi tình nhân trao cho nhau bày tỏ tình cảm yêu đương trai gái ngọt ngào, đẹp đẽ vô ngần như nụ hôn trong Nhã ca: “Hỡi tân phụ ta, môi mình nhỏ mật ong xuống. Dưới lưỡi mình có mật ong và sữa. Hơi thơm của quần áo mình như hơi thơm của Li-ban.” (Sách Nhã ca, chương 4, câu 11)
Có một số những câu danh ngôn hay nói về nụ hôn như sau:
+ Đời sống cần nụ hôn và nụ hôn cần đời sống. (Victor Hugo)
+ Khi người phụ nữ giận, bốn nụ hôn nhẹ cũng đủ an ủi nàng. (Goldoni)
+ Những cái hôn vụng trộm bao giờ cũng ngọt ngào nhất… (Leigh Hunt)
+ Trước khi cưới, cô gái phải hôn chàng trai để giữ chàng; sau khi cưới, nàng phải giữ chàng để hôn chàng… (Danh ngôn Mỹ)
+ Đàn ông mất phương hướng sau bốn ly rượu; đàn bà mất phương hướng sau bốn nụ hôn. (Henry Louis Mencken)
+ Ôi nụ hôn! thức uống nhiệm mầu mà những bờ môi rót cho nhau như những chiếc ly khao khát… (Alfred de Musset)
+ Khi trái tim tràn đầy thì đôi môi sẽ mở ra. (Hoffman)
…
Ông cha ta thì nói về nụ hôn qua ca dao như thế nầy:
+ Nước trong ai chẳng rửa chân
Cái má trắng ngần ai chẳng muốn hôn.
+ Bớ cô má lúm đồng tiền
Cho hun một chút đỡ ghiền khi xa
+ Thấy em gò má hồng hồng
Phải chi em đừng mắc cỡ, anh bồng anh hun.
+ Xung quanh cô bác giáp vòng
Anh muốn hun về chốn loan phòng sẽ hun.
+Trứng vịt đổ lộn trứng gà
Thấy em má đỏ anh đà muốn hun
+Muốn hun về nói với mẹ cha
Tiền cheo heo cưới, tới nhà em hun
+ Dẫu rằng chẳng đặng bén duyên
Cũng hun má lúm đồng tiền của em
Còn trong thơ ca, tôi nhớ đã đọc được đâu đó lâu lắm rồi mấy vần thơ về nụ hôn mà cho đến bây giờ vẫn nhớ như in những vần thơ dễ thương ấy, không chịu quên cho:
Mười năm chừng mới hôm nay
Hương trinh ngây ngất còn say đắm hồn
Con nghe thơm nụ môi hôn
Còn nghe rung động lần hôn buổi đầu.
(Thơ Hà Liên Tử)
Ôi chao, cái nụ hôn lần đầu tiên của đôi lứa yêu nhau sao mà đáng yêu, sao mà ngây ngất, sao mà đắm say đến thế; và sao mà khó quên đến thế, mười năm rồi mà cứ tưởng như mới đâu đây hôm qua, hôm nay mà thôi!
Người ta cho biết, nước Nga là nơi đầu tiên đem nụ hôn vào trong Lễ cưới, như một cách thể hiện sự cam kết là đôi vợ chồng sẽ sống bên nhau cho đến trọn đời.
Người La Mã lấy nụ hôn để thay cho lời chào. Hoàng đế La Mã cho phép dân chúng tỏ lòng sùng kính mình bằng cách hôn lên người ông từ chân tới má.
Bạn bè thì dành cho nhau nụ hôn ở trên má. Những đôi lứa yêu nhau thì dành cho nhau nụ hôn trên đôi môi. (1)
…
Trong Kinh Thánh có đề cập đến những nụ hôn để lại cho chúng ta nhiều điều cần suy gẫm.
Nhân mùa Chay năm nay, xin mời quý độc giả cùng…điểm lại một vài nụ hôn trong Kinh Thánh:
Từ Cựu Ước đến Tân Ước, có đề cập đến những nụ hôn với nhiều ý nghĩa khác nhau.
Trong Cựu Ước, có những nụ hôn bày tỏ sự tha thứ, như nụ hôn của Đa-vít dành cho Áp-sa-lôn, con trai mình:
“Vậy, Giô-áp đi đến vua, thuật lại các lời ấy. Vua bèn đòi Áp-sa-lôm đến; người vào đền vua, sấp mình xuống trước mặt vua, và vua hôn Áp-sa-lôm.” (Sách II Sa-mu-ên, chương 14, câu 33)
Hay nụ hôn ban ơn huệ của Đa-vít dành cho Bát-xi-lai, vì ông đã có giúp đỡ lương thực cho Đa-vít trước đó, khi Đa-vít còn ở Ma-ha-na-im :
“Vậy cả dân sự đều qua sông Giô-đanh, chính mình vua cũng đi. Đoạn, vua hôn và chúc phước cho Bát-xi-lai; rồi Bát-xi-lai trở về xứ mình.” (Sách II Sa-mu-ên, chương 19, câu 39)
…
Trong Tân Ước, Kinh Thánh cũng đề cập đến nhiều những nụ hôn mang nhiều ý nghĩa khác nhau, như nụ hôn biết ơn Chúa Giê-su, người đã làm ơn cho mình với lòng kính yêu vô hạn:
“Vả, có một người đàn bà xấu nết ở thành đó, nghe nói Đức Chúa Giê-su đang ngồi bàn tại nhà người Pha-ri-si, bèn đem đến một bình ngọc trắng đựng đầy dầu thơm. Người đứng đằng sau nơi chân Đức Chúa Giê-su, khóc, sa nước mắt trên chân Ngài, rồi lấy tóc mình mà chùi; lại hôn chân Ngài và xức dầu thơm cho.” (Sách Lu-ca, chương 7, câu 37, 38)
Hay nụ hôn mang ý nghĩa cao đẹp, thánh khiết của các con cái Chúa dành cho nhau:
“Anh em hãy lấy cái hôn thánh mà chào nhau. Hết thảy các Hội thánh của Đấng Christ chào anh em.” (Sách Rô-ma, chương 16, câu 16)
Kinh Thánh cũng ghi lại một nụ hôn không mang ý nghĩa như những nụ hôn ở trên, mà mang một ý nghĩa ngược lại. Đó là nụ hôn của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt:
“Khi Ngài còn đương phán, một lũ đông kéo đến. Tên Giu-đa, một trong mười hai sứ đồ, đi trước hết, lại gần Đức Chúa Giê-su đặng hôn Ngài. Đức Chúa Giê-su hỏi rằng: Hỡi Giu-đa, ngươi lấy cái hôn để phản Con người (Chúa Giê-su-nv) sao?” (Sách Lu-ca, chương 22, câu 47, 48 – Xem thêm sách Ma-thi-ơ, chương 26, câu 48-50, và sách Mác, chương 14, câu 44, 45)
Thời xưa, các môn đệ thường chào thầy mình bằng một cái hôn để bày tỏ lòng kính trọng và yêu quí. Nhưng nụ hôn của Giu-đa thì không phải vậy.
Chúa Giê-su cho biết, nụ hôn của Giu-đa là nụ hôn phản bội.
Nụ hôn thường bày tỏ tình yêu dành cho nhau, sự cảm mến nhau, hoặc sự kính trọng dành cho những người mình đáng kính trọng.
Vậy mà nụ hôn của Giu-đa dành cho thầy của mình là Chúa Giê-su thì lại hoàn toàn ngược lại với những tình cảm đẹp đẽ đó. Hắn hôn Chúa không phải để bày tỏ lòng kính trong thầy, như chính hắn đã xưng: “Tức thì Giu-đa đến gần Đức Chúa Giê-su, mà rằng:Chào thầy! Rồi hôn Ngài.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 26, câu 49). Nhưng hắn hôn thầy mình là để bán thầy mình chỉ vì lòng tham không đáy, muốn có được ba chục miếng bạc mà thôi: “Bấy giờ có một người trong mười hai sứ đồ, tên là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, đến tìm các thầy tế lễ cả, mà nói rằng: Các thầy bằng lòng trả cho tôi bao nhiêu đặng tôi sẽ nộp người cho? Họ bèn trả cho nó ba chục bạc.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 26, câu 14, 15)
Ba chục bạc là giá để trả cho một tên nô lệ thời xưa (Sách Xuất Ê-díp-tô Ký, chương 21, câu 32).
Nụ hôn của Giu-đa là nụ hôn phản thầy. Nụ hôn của Giu-đa cũng là nụ hôn bán thầy nữa.
Thiết tưởng, trong suốt cả cõi lịch sử của con người, không có nụ hôn nào đê tiện và thấp hèn như nụ hôn của Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, một kẻ bội phản.
Có nhiều con người phản bội lại ân nhân của mình trong cuộc sống mà chúng ta thường thấy. Cha ông ta đã từng có những câu nói: “Nuôi ong tay áo, nuôi cáo chuồng gà”, hay “dưỡng vật vật đền ơn, dưỡng nhơn nhơn báo oán”…để lên án những con người phản bội đó sao?
Nhưng phản bội bằng cách dùng nụ hôn là dấu hiệu bày tỏ tình yêu để thể hiện như Giu-đa thì quả là tận cùng của sự hèn hạ và đê tiện.
Bởi thế, mà từ xưa cho đến nay, một khi người ta nhắc đến tên Giu-đa là người ta không thể nào không nhớ đến nụ hôn bội phản của hắn dành cho thầy mình là Chúa Giê-su. Và mỗi khi nhắc đến như thế là người ta đều nhắc đến với một thái độ khinh bỉ với đầy đủ ý nghĩa của từ đó.
Không cần phải có nụ hôn phản bội của Giu-đa để kế hoạch cứu rỗi nhân loại ra khỏi tội lỗi của Đức Chúa Trời mới thực hiện được đâu. Chương trình cứu rỗi nhân loại của Ngài đã được hoạch định từ trước khi sáng thế ở trong cõi đời đời rồi, từ trước khi loài người phạm tội kia. Nhưng Giu-đa đã hành động đê tiện như thế là vì từ trong bản chất hắn đã là kẻ phản bội, hắn vốn là kẻ thuộc về Sa-tan rồi. Chúa Giê-su đã cho biết: “Vì Đức Chúa Giê-su biết từ ban đầu, ai là kẻ không tin, ai là kẻ sẽ phản Ngài.” (Sách Giăng, chương 6, câu 64)
Và Chúa Giê-su đã phán với Giu-đa như sau:
“Vì Con người (Chúa Giê-su – nv) đi, y như lời đã chép về Ngài; song khốn cho kẻ phản Con người! Thà nó chẳng sanh ra thì hơn.” (Sách Mác, chương 14, câu 21)
Đó là lời phán không còn gì chính xác hơn về bản chất của con người Giu-đa.
Lạy Chúa, xin giúp cho con sống một đời sống trung thành với Ngài là Đấng đã yêu thương con và sẵn sàng chết thay cho con trên thập tự giá để cứu chuộc con trở nên con cái của Ngài.
Xin Ngài ban cho con biết “giữ mình trong sự yêu mến Đức Chúa Trời, và trông đợi sự thương xót của Đức Chúa Giê-su Christ chúng ta cho được sự sống đời đời.” (Sách Giu-đe, câu 21) A men!
California, mùa Thương Khó 2021
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.
(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết là trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)
(1):https://www.tvvn.org/nhung-nu-hon-trong-ca-dao-mien-nam-suu-tam-2/
