Thơ: Nguyễn Thiên Hà
Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất
nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi;
thì người trở nên một loài sanh linh. (STK 2:7)
Tôi vốn là bụi đất
Được Chúa nắn thành người
Từ trong tư tưởng Chúa
Ngài thấy tôi cả rồi.
Tôi vốn là bụi đất
Chỉ là vật đáng khinh
Ngài hà hơi sự sống
Trở thành loài sanh linh.
Tôi vốn là bụi đất
Chẳng phải là kim cương
Dựa vào đâu tự nhủ,
Mình chắc hẳn hơn người?
Tôi vốn là bụi đất
Hạt bụi nào kết tinh?
Chúa làm, ôi, mầu nhiệm
Quả thật đáng sợ kinh.
Tôi vốn là bụi đất
Nhận biết thân phận mình
Dù vua hay dân dã
Cũng bụi đất thành hình.
Tôi vốn là bụi đất
Cớ sao phân biệt nhau?
Mọi người từ bụi đất
Ai quyền xét đoán ai.
Tôi vốn là bụi đất
Được tay Chúa nắn nên
Ngài luôn bên khuyên nhủ
“Kính Chúa, yêu thương người.”
Nguyễn Thiên Hà
Seattle, WA 20.2.2013
