NHẬN ĐỊNH VỀ : Thi tập CẤT CÁNH BAY CAO của Thi sĩ Thanh Hữu – 2019

        Năm năm qua tôi được phục vụ Chúa trong lãnh vực báo chí, làm chủ bút cho Đặc san Tin & Sống của Liên hội Báp-tít Việt Nam Bắc Mỹ. Cứ mỗi số phát hành thì không bao giờ thiếu sự góp phần của Thi sĩ Thanh Hữu trong chuyên mục Thơ. Trong mối liên hệ ấy, chiều nay tôi nhận được Thi tập CẤT CÁNH BAY CAO của Thi sĩ Thanh Hữu trong cơn mưa cuối đông, từng cơn mưa lạnh buốt của miền Đông Hoa Kỳ, với lời nhắn nhủ của tác giả nhờ tôi “viết cho vài lời giới thiệu”. Tôi nghĩ rằng đây là một vinh dự, vì đối với tôi, Thi sĩ Thanh Hữu – Mục sư Nguyễn Hữu Trang là một người thầy, người anh trên Thi Đàn Cơ Đốc và cả trong chức vụ Chăn Bầy. Lòng ưu ái của Thi sĩ vụt biến thành ngọn lửa bùng lên, làm ấm áp hồn tôi. Tôi bắt đầu đọc từng bài thơ. Đọc rồi nghỉ, rồi đọc, rồi nghỉ, rồi lại tiếp tục đọc như những cơn mưa ngoài trời từng cơn trút xuống, khi mạnh mẽ, lúc nhẹ nhàng mang những hạt tinh khôi từ trời rơi rơi trên ngàn cây ngọn cỏ. Những ý thơ mãnh liệt, những tứ thơ lai láng qua từng bài, từng trang, từng câu, từng chữ tràn ngập hồn tôi bao niềm cảm xúc. Trong run rẩy tâm can, tôi cúi đầu thầm nguyện Chúa ơi! Xin cho con có vài lời chân thành để giới thiệu thi phẩm này đến cùng Bạn Đọc.

Bạn thân mến, có thể nói Thi sĩ Thanh Hữu là một Nhà Thơ Tâm Linh. Những vần thơ của ông lưu xuất từ một tấm lòng yêu Chúa, từng câu thơ suy niệm trong hồn và trào dâng lai láng thành thơ và những vần thơ nầy toát lên chỉ để ca ngợi và cảm tạ Thiên Chúa:

Chỉ Thiên Chúa nguồn khôn ngoan thiên đạo,

Vượt đất trời, vượt vũ trụ thiên ngân.

Đấng tuyệt luân, tuyệt mỹ, và tuyệt trần,

Đấng tự hữu, nguồn yêu thương vô hạn.(Khôn ngoan người và khôn ngoan Trời)

Ngày nào đó, bình minh trời thể hiện,

Ta vui nhìn hoa Cứu Rỗi ngát hương.

Ta thưởng thức trái Linh Thánh thiên đường,

Ta nhảy múa nhạc tôn vinh huyền nhiệm.(Hạt Giống Huyền Nhiệm)

Giờ đây, nguyện ước cầu mong,

Tháng ngày còn lại dâng trong tay ngài.

Mưa chiều, nắng sớm ban mai,

Hồn thân tin cậy hát bài ngợi khen.(Khi Nào)

Có thể nói, Thanh Hữu là Nhà Thơ Hiện Đại, khi chúng ta bước vào trong Vườn Thơ của ông chúng ta sẽ bắt gặp những sự kiện xã hội hay các phát minh khoa học, hoặc những vấn đề đương đại trong cuộc sống với biết bao ưu tư, để từ đó cung ứng giải pháp và lối thoát tinh tường cho người đọc, như

Ông vua Ả – Rập đi tham quan,

Hành lý bốn trăm tấn đầy tràn.

Hàng trăm xe “xịn” “Mêcêđéc”

Tam cấp dát vàng trải cầu thang ! …

Lời Chúa dạy ta nhận định đời,

Vinh hoa phú quí tựa mây trôi.

Nhà, xe, vàng, ngọc như bọt nước,

Thấy đó, tiêu tan chẳng mấy hồi. (Giàu và Nghèo)

Em lo sợ nghe tin trời giông bão,

Tin mưa nguồn lụt lội khắp quê hương?

Tin đồng khô, nước mặn ngập ruộng vườn,

Tin cá chết tràn lan bờ sông biển?

 

Em lo sợ bom hạt nhân hỏa tiễn,

Sợ tàu ngầm nguyên tử, sợ “laser”.

Sợ chiến tranh mạng “web”, sợ “hacker”,

Sợ khủng bố bằng vi trùng, chất độc. (Em lo sợ)

Đường xa lộ anh đã gần đến đích

Xin tấp vào “Exit” để nghỉ chân

Bao năm qua anh lưu lạc dương trần                                                                      

Giờ hưu hạ xem cuộc đời mưa nắng…

Chúa tạo dựng đời anh theo mục đích

Theo chương trình “Olympic” triệu năm

Đường trần gian, anh huấn luyện, tập tành

Cho phần thưởng, huy chương trời vinh hiển. (Được Lắm!)

Em hãnh diện cầm “cell phone”, “Ipad”

Lướt tay vào mạng vô tuyến không dây.

Em vào trong không gian ảo “Wi-Fi”,

Em truy cập cả muôn ngàn tin tức.

Sản phẩm mới ngày nay em có được,

Thật nhẹ nhàng, tiện dụng và tinh khôn.

Cứ mỗi năm phát minh mới vẫn còn,

Em choáng ngợp nền văn minh hiện đại…

Nhưng Lời Chúa đã làm em hổ thẹn,

Lời bảo rằng ai dám sánh trời cao…

Ai sáng tạo một vi sinh ẩn giấu,

Ai kết thành nguyên tử nhỏ “nano”.

Ai dựng xây, ai chăm sóc tế bào,

Ai khuyếch đại nảy chồi nhân sự sống? (Mới và Cũ)

“Cell phone” ta có trên tay,

Định luật điện tử sóng bay vô hình.

Ngày nay người mới phát minh

Chúa đã sáng tạo qui trình tỉ năm. (Cố Định và Đổi Thay)

….

Nếu Chúa sống ở thời nay,

Ngài hỏi thế giới nhận ngài là ai?

Bạn rằng: theo mạng “twitter”,

Là Giăng Báp-tít không ai sánh bì.

“Facebook” nói giống Êli,

“Youtube” bảo Giê-rê-mi là ngài.

Hoàn cầu trang mạng “website”:

Tiên tri nổi tiếng ít ai so bằng.

Riêng con suy nghĩ cho rằng:

Ngài là Cứu Chúa quyền năng con Trời.(Chúa là ai?)

Có thể nghĩ, Thanh Hữu là Nhà Thơ Hàn Lâm Cơ Đốc, vì trong thơ của ông, chúng ta không chỉ nhận được sự rung cảm lai láng, nhưng đồng thời cũng nhận được sự uyên bác qua biết bao thi từ, được dụng ngữ, được trau chuốt từ kiến thức thâm thúy của một bậc thầy về văn chương, nhưng cũng là một Nhà Thần Học Cơ – Đốc đầy kinh nghiệm, như:

Anh đang đứng trong thời gian hiện tại,

Giữa đất trời đầy cát bụi trôi bay.

Giữa đêm đen, giữa trời sáng ban ngày,

Giữa giờ khắc, giữa tháng năm liên tiếp.

Anh đang sống nghe nhịp tim đập nhịp,

Cảm biết mình hiện hữu giữa vần xoay.

Giữa trăng sao, tỉ thiên thể phô bày,

Trong vũ trụ không-thời gian vô tận.

Thời gian nào khi Chúa Trời sáng tạo,

Linh vận hành, vô hạn cõi thời gian.

Thần quyền năng kết vật chất thiên ngàn

Từ hư ảo thành đất trời quang đãng (Siêu Thời Gian)

Đường lối Chúa, thật cao siêu huyền nhiệm.

Thật lạ lùng, thật thánh thiện, thâm uyên,

Vượt cao hơn, cả trời đất vô biên.

Thật rộng lớn, vượt thiên hà vô cực…

Thân hình em, một nhân sinh Chúa tặng,

Được tạo thành qua nghệ sĩ tuyệt luân.

Nắn tạo em, trong nghệ thuật siêu quần,

Ban sự sống hơi Thần Linh chân Chúa. (Đường Lối Chúa)

Em đứng dậy, ngắm Thiên Xuân bát ngát,

Hít vào hồn, nguồn thiên lực vĩnh sinh..

Em bơi trong, sông Linh Thánh an bình,

Em ca ngợi, lời Thiên ca uy dũng. (Xuân Bất Tận)

Trong một lãnh vực khác, Thơ Thanh Hữu là Thơ Tình Yêu và Tình Tự Dân Tộc. Đối tượng yêu trong thơ ông được gọi bằng ngôn từ thân thương là “EM”. Thi sĩ viết như cho một người tình, để từ tình yêu rất bình dị của con người, đã tượng hình thành tình yêu Thiên Thượng. Tuy nhiên, Thơ Thanh Hữu cũng không bao giờ thiếu vắng tình tự Dân Tộc, tình yêu Quê Hương, như được thể hiện đơn cử trong hai phân khúc thơ sau đây:

Có bao giờ, anh nóng lòng trông đợi,

Một người tình, hứa đến để viếng thăm?

Một người yêu, anh ao ước được gần

Để thỏa nguyện bao nỗi niềm thương mến?

Có bao giờ em trông bạn lòng đến,

Sau bao ngày, chờ đợi đã nhiều năm.

Dệt ước mơ, đem ấp ủ vào lòng,

Đếm ngày tháng, thăng hoa niềm thương nhớ? …

Người yêu tôi, tình yêu người muôn thuở,

Tình yêu Người như hoa nở mùa xuân,

Hy sinh Người thật quí giá vô ngần,

Tôi ngưỡng mộ, kính yêu lòng tan vỡ. (Đợi Chờ Vương Quốc Chúa)

Con đang đứng khung thời gian chờ đợi,

Mong có ngày thấy lửa cháy bụi gai.

Mong có ngày nhìn lưỡi lửa giáng lai,

Dòng huyết Chúa nhuộm hồng non sông Việt.

Ngày nào đó dòng Linh-ân diễm tuyệt,

Sẽ tuôn tràn khắp thôn xóm Việt Nam.

Triệu triệu người nhận cứu rỗi chân quang,

Nhận ân sủng trong quyền năng phép lạ. (Khung Thời Gian)

Sau hết, xin khẳng định hầu hết Thi Phẩm Thanh Hữu đều đặt nền tảng trên Thánh Kinh. Thật tuyệt vời vì bởi sự hà hơi của Thánh Linh, bút pháp của Thi sĩ triển khai Lời Chúa thật vững vàng trên nền tảng Thần Học Mặc Khải thật bình dị, nhẹ nhàng như làn hương loan tỏa, len lỏi quyện vào hồn người. Thi phẩm mang tên CẤT CÁNH BAY CAO chính là được hình thành trên nền tảng đó. Thi sĩ dụng ngữ bằng chính Lời Thánh Kinh trong câu gốc của Ê-sai 31:40 để làm chủ đề “Nhưng ai trông đợi Đức Giê-hô-va thì chắc được sức mới, CẤT CÁNH BAY CAO như chim ưng; Chạy mà không mệt nhọc, đi mà không mòn mõi”. Đúng vậy, trong vòm trời cao đầy tin yêu và hy vọng, mời Bạn đồng hành không mệt mỏi cùng Thi sĩ qua từng trang thơ, cất cánh tung bay lên cao, lên cao vút đến tận thiên hà, để rồi đây trong niềm tin yêu cao vời, chúng ta hân hoan đón nhận vinh quang từ thiên thượng.

Đợi ngày thế giới tận chung,

Giê-xu trở lại tương phùng hoan ca.

Vút cao đến tận thiên hà,

Hân hoan chiêm ngưỡng thiên toà vinh quang.(Cảm Nhận Tâm Linh)

Mục sư Nguyễn Văn Đại, Greenville, SC.

Vào Xuân 2019

Trả lời