ĐÓN MỪNG NĂM MỚI,…CHIÊM NGHIỆM THƠ XƯA!

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

 

Kinh Thánh: Gióp 14: 1, 2; Thi-thiên 90

 

Kính chào quý độc giả,

Vậy là năm 2022 vừa khép lại, và năm mới 2023 đang đến với nhân loại trên khắp hoàn vũ.

Nơi đón năm mới đầu tiên trên thế giới là các đảo quốc như Samoa (Tây Samoa), Tonga, nằm ở Nam Thái Bình Dương, và đảo Christmas của Cộng hòa Kiribati. Đây chính là 3 nơi đón giao thừa sớm nhất trên thế giới.

Bên cạnh đó, các quốc gia như New Zealand và Australia, sẽ đón năm mới 2023…chậm hơn một chút, chỉ chừng 1 tiếng đồng hồ mà thôi.

Còn vùng đất đón năm mới…trễ nhất trên thế giới thuộc về American Samoa (Đông Samoa), một vùng lãnh thổ thuộc Mỹ ở Nam Thái Bình Dương, và thành phố Honolulu, bang Hawaii,  của Mỹ.

Việt Nam sẽ đón năm mới muộn hơn những vùng đón năm mới sớm nhất trên thế giới chừng gần…một ngày (23 giờ).

Dù sớm hay muộn gì, năm mới 2023 cũng sẽ đến với tất cả nhân loại trên toàn thế giới mà thôi.

Chắc chắn người dân nhiều nước sẽ được chứng kiến những màn bắn pháo hoa rất đẹp mắt ở những thành phố lớn cùng với những lễ hội vui nhộn để đón mừng năm mới 2023 đến với mình.

Vậy là lại thêm một năm nữa trôi qua, và một năm mới lại đến với chúng ta theo đúng chu kỳ mà Đức Chúa Trời đã ấn định.

Nhân dịp năm mới đến, xin mời bạn dành ít thì giờ đầu năm mới cùng tôi…chiêm nghiệm một ít những điều hay và ý nghĩa từ một bài thơ xưa của một Nhà Thơ Do-thái nổi tiếng, là Môi-se.

Không biết là Thi Sĩ Môi-se có làm nhiều thơ hay không, nhưng chí ít là Kinh Thánh có ghi lại một số những bài thơ của ông, có thể kể như bài thơ trong Xuất Ê-díp-tô Ký 15: 1-21; trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 32: 1-43; Phục Truyền Luật Lệ Ký 33. Và đặc biệt là bài thơ được lưu lại trong sách Thi-thiên của Kinh Thánh.

Đó là Thi-thiên thứ 90.

Có lẽ bài thơ giàu cảm xúc nầy được làm trong lúc dân sự Ngài đang lưu lạc trong đồng vắng, và vì tội lằm bằm của họ mà Chúa hình phạt họ, những người từ 20 tuổi sắp lên, phải chết trong đồng vắng, không được vào đất hứa; chỉ trừ Giô-suê và Ca-lép, là hai người đã theo Đức Giê-hô-va cách trung thành (Dân Số Ký 14).

Trước hết, Nhà Thơ ca ngợi đặc tính của Đức Chúa Trời và công việc làm của Ngài.

“Lạy Chúa, từ đời nầy qua đời kia, Chúa là nơi ở của chúng tôi. Trước khi núi non chưa sanh ra. Đất và thế gian chưa dựng nên. Từ trước vô cùng cho đến đời đời, Chúa là Đức Chúa Trời.” (Câu 1-2)

Đức Chúa Trời là Đấng đời đời. Ngài hiện hữu từ trước vô cùng và còn cho đến sau vô tận.

Khi nói đến những gì xưa cũ, lâu đời, thì người ta thường nói “Xưa như trái đất”; nhưng ở đây, Thi Sĩ Môi-se cho chúng ta biết Chúa hiện hữu từ trước cả khi “đất và thế gian” nầy được dựng nên kia. Và “Trời đất sẽ qua” (Ma-thi-ơ 24: 35), nhưng Đức Chúa Trời thì còn mãi từ đời nầy qua đời kia, và còn cho đến sau vô tận.

Mọi sự trên đời nầy rồi sẽ qua đi theo thời gian, trong thời điểm mà Đức Chúa Trời ấn định cho nó; nhưng Đức Chúa Trời thì còn mãi, Ngài trường tồn vượt qua thời gian và vượt trên không gian.

Vâng, đó chính là Đức Chúa Trời mà Nhà Thơ Môi-se đã tôn thờ, và cũng là Đức Chúa Trời của chúng ta tôn thờ ngày hôm nay! Một Đức Chúa Trời vĩnh hằng!

Năm mới 2023 nầy đang đến với chúng ta đây, rồi cũng sẽ chóng trôi qua, và trở thành…năm cũ, khi năm 2024 đến. Và rồi năm mới 2024 cũng sẽ qua đi, nhường chỗ cho năm mới 2025… Cứ thế và cứ thế. Thời gian cứ trôi đi, trôi đi. Đời sống con người sẽ già và sẽ…qua đi, sẽ…bay mất đi. Nhưng Đức Chúa Trời thì không qua đi bao giờ, vì Ngài đứng ở ngoài thời gian và đứng ở trên không gian.

Từ câu 3 đến câu 11, Nhà Thơ nói về công việc của Chúa làm.

Chính Đức Chúa Trời đã tạo nên con người chúng ta từ bụi đất. Lời Kinh Thánh xác nhận: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi; thì người trở nên một loài sanh linh.” (Sáng Thế Ký 2: 7)

Khi con người phạm tội với Ngài, con người phải bị đối diện với sự chết, có nghĩa là phải trở về với cát bụi. “Chúa khiến loài người trở vào bụi tro.” Cùng một ý tưởng như Môi-se, Vua Sa-lô-môn cũng cho biết: “và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó.” (Truyền Đạo 12: 7)

Trịnh Công Sơn, một Nhạc Sĩ nổi tiếng, và là một Phật tử thuần thành, nhưng cũng đã ảnh hưởng chân lý từ Kinh Thánh nên đã viết bài hát “Cát Bụi” với đoạn lời “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi về làm cát bụi…”

Vâng, thân xác con người chúng ta được tạo nên từ bụi đất, nên sẽ trở về bụi đất; nhưng linh hồn con người khi qua đời thì sẽ trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó. Trở về để được ban thưởng, hay trở về để bị đoán phạt là tùy thuộc vào việc con người đó khi còn sống có tin thờ Ngài hay chối bỏ Ngài vậy.

“Chúa làm chúng nó trôi đi như nước chảy cuồn cuộn; chúng nó khác nào một giấc ngủ. Ban mai họ tựa như cây cỏ xanh tươi. Sáng ngày cỏ nở bông và tốt tươi. Buổi chiều người ta cắt nó và nó héo” (Câu 5)

Nhà Thơ nói đến sự chóng qua của đời người. Những cụm từ “nước chảy cuồn cuộn”, “giấc ngủ”, “xanh tươi”, “héo”, “buổi sáng”, “buổi chiều” diễn tả đời người thật mong manh, thật chóng qua.

“Tuổi tác chúng tôi đến được bảy mươi; còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi. Song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm. Vì đời sống chóng qua, rồi chúng tôi bay mất đi.” (Câu 10)

Dù cho có sống đến bảy mươi, hay tám mươi tuổi đi nữa, rồi cuối cùng con người cũng phải…ra đi theo như luật định của Đức Chúa Trời: “Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9: 27)

Không ai có thể cưỡng lại luật mà Đức Chúa Trời đã ấn định.

Thánh Gióp cũng là một Thi Sĩ nổi tiếng, sống trước Môi-se nhiều năm cũng đã viết về sự chóng qua của đời người: “Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, bị đầy dẫy sự khốn khổ. Người sanh ra như cỏ hoa, rồi bị phát. Người chạy qua như bóng, không ở lâu dài.” (Gióp 14: 1, 2)

Đời sống con người chóng qua, đó chính là chân lý mà Kinh Thánh đã bày tỏ.

Và con người phải chấp nhận sự chóng qua đó, dù muốn hay không.

Nhà Thơ Nguyễn Đình Chiểu có câu thơ:

“Đời người ví thể phù du

Sớm còn tối mất, công phu lỡ làng.”

Sau khi ca ngợi sự vĩnh hằng, trường tồn của Đức Chúa Trời và những công việc làm của Ngài trên con loài người, cũng như nói đến sự chóng qua của đời người, Nhà Thơ dành phần còn lại của bài thơ để cầu xin sự thương xót của Ngài cho chính đời sống của ông và cho dân sự của Ngài.

Từ câu 12 trở đi, Môi-se dâng lời cầu nguyện và bày tỏ tâm nguyện của mình lên Chúa:

“Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan.” (Câu 12)

Vì đời sống  chóng qua, nên Nhà Thơ xin Chúa dạy cho ông biết đếm các ngày của đời mình. Từ “đếm” cho thấy sự ngắn ngủi, chóng vánh của đời người. Không phải đếm…năm, đếm…tháng, mà là đếm…các ngày.

Thi Nhân Cao Bá Quát của Việt Nam cũng…đếm ngày như thế:

“Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy

Cảnh phù du trông thấy đã nực cười.”

Nhà Thơ nói đến con số vạn, số ngàn cho thấy nó…dài ra để tự…an ủi mình và độc giả thôi, chứ thực ra chỉ có chừng….trăm năm chứ có bao nhiêu.

Các ngày trong cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta cũng do Chúa đã định hết rồi, chứ không phải ai muốn dài hay ngắn theo ý mình được.

Nhà Vua, kiêm Nhà Thơ Đa-vít khẳng định: “Mắt Chúa đã thấy thể chất vô hình của tôi. Số các ngày định cho tôi. Đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa có một ngày trong các ngày ấy.” (Thi-thiên 139: 16)

“Ôi! Xin Chúa cho chúng tôi buổi sáng được thỏa dạ về sự nhân từ Chúa. Thì trọn đời chúng tôi  sẽ hát mừng vui vẻ. Xin Chúa làm cho chúng tôi được vui mừng tùy theo các ngày Chúa làm cho chúng tôi bị hoạn nạn. Và tùy theo những năm mà chúng tôi đã thấy sự tai họa.” (Câu 14, 15)

Vì đời sống  ngắn ngủi, nên người khôn ngoan không làm cho đời mình…ngắn ngủi thêm bằng lối sống buồn tủi, than thân, trách phận, than Trời, trách người, mà cần phải biết xin Chúa cho sống thỏa lòng thỏa dạ trong sự nhân từ của Chúa dành cho mình. Sống một đời sống vui vẻ, ca hát, ngợi khen Đức Chúa Trời.

Nhạc Sĩ Lê Hựu Hà có bài hát : “Cười Lên Đi Em Ơi!” có đoạn lời:

“Cười lên đi em ơi
Dù nước mắt rớt trên vành môi
Hãy ngước mặt nhìn đời
Nhìn tha nhân ta buông tiếng cười
Ta không cần cuộc đời
Toàn những chê bai và ganh ghét
Ta không cần cuộc đời
Toàn những khoe khoang và thấp hèn…”

Dù cuộc đời đầy những chê bai và ganh ghét, đầy những khoe khoang và thấp hèn, dù cho nước mắt rớt trên vành môi đi nữa, ta cũng hãy “cười lên”, hãy “buông tiếng cười”.

Tiếng cười của người Nhạc Sĩ nầy mang đầy tiêu cực, nhưng dù sao cũng…góp phần làm cho người ta bớt đi…tiếng khóc, để biết sống vui trong cuộc đời.

Nhưng lời Kinh Thánh dạy ta một đời sống có sự thỏa lòng, vui thỏa thực sự là khi biết tôn thờ, và ca ngợi Đức Chúa Trời.

Thánh Phao-lô khuyên dạy chúng ta: “Vả, sự tin kính cùng sự thỏa lòng ấy là một lợi lớn.” (I Ti-mô-thê 6: 6)

Hai câu thơ cuối của bài thơ là tâm nguyện của Nhà Thơ dành cho Đấng mà ông đang tôn thờ:

“Nguyện công việc Chúa lộ ra cho các tôi tớ Chúa. Và sự vinh hiển Chúa sáng trên con cái họ! Nguyện ơn Chúa là Đức Chúa Trời chúng tôi giáng trên chúng tôi. Cầu Chúa lập cho vững công việc của tay chúng tôi. Phải, xin lập cho vững công việc của tay chúng tôi.” (Câu 16, 17)

Môi-se mong mỏi công việc Chúa và sự vinh hiển của Ngài được hiển lộ ra cho các tôi, con của Ngài.

Môi-se cũng mong mỏi ơn lành của Chúa được ban xuống cho ông và cho dân sự, hầu cho công việc của ông và của dân sự được vững vàng, không bị xiêu tó.

Phần cuối của bài thơ thể hiện tấm lòng bám chặt lấy Chúa của Thi Sĩ. Đó là một hành động khôn ngoan hơn hết.

Nhiều người nghĩ phải tự tin vào chính mình là lối sống khôn ngoan; nhưng đó không phải là cách sống đẹp lòng Chúa.

Cách sống khôn ngoan và đẹp lòng Đức Chúa Trời là nương cậy nơi sự trường tồn, vĩnh cửu của Ngài. “Nhận Ngài “làm nơi ở đời đời của chúng ta”

Năm mới 2023 đang đến với chúng ta.

Chúng ta vừa…chiêm nghiệm  một vài ý trong bài thơ xưa của Thi Hào Môi-se.

Người ta nói “Luận cổ suy kim.” Luận về những gì người xưa đã suy niệm, để suy ra những bài học hữu ích cho đời sống mình hôm nay, đó cũng là một cách sống khôn ngoan vậy. Người xưa thường để lại cho chúng ta nhiều kinh nghiệm quý báu trong cuộc đời, bởi họ đã trải qua cuộc đời nầy trước chúng ta, nhất là những thánh nhân trong Kinh Thánh.

Năm mới nầy, ước ao bạn cũng như tôi nhận biết rõ ràng như Thi Hào Môi-se đã nhận biết là chỉ có Đức Chúa Trời mới là Đấng vĩnh cửu, hằng có hằng còn, còn con người thì rất chóng qua, và đời sống  rất ngắn ngủi. Chính Đức Chúa Trời là Đấng quyết định số các ngày của mỗi một con người trên trần gian nầy, chứ không ai khác. Nhận biết được như thế, và nhận biết được mình mỏng manh như hoa cỏ, để rồi thay vì tự tin nơi chính mình, hãy đem lòng tin cậy trọn vẹn nơi Đức Chúa Trời để chúng ta được Ngài thương xót và ban phước cho chúng ta, hầu cho chúng ta có được một đời sống thỏa lòng, thỏa dạ, đầy sự vui mừng khi nhận Ngài làm nơi ở đời đời của mình.

A.W. Tozer có một câu nói rất sâu sắc: “Thời gian là một thứ tài nguyên không làm mới lại được, không chuyển nhượng được. Bạn không thể chứa được nó, làm chậm nó lại, nắm giữ nó, phân chia nó, hay vứt bỏ nó. Bạn không thể tích trữ được nó hay để dành nó cho một ngày mưa rào – khi nó qua đi không thể lấy nó lại được. Khi bạn giết chết thời gian, hãy nhớ rằng thời gian không có sự sống lại đâu”.

Cầu xin Chúa cho bạn và tôi không phí phạm thời gian Chúa cho; nhưng “biết đếm các ngày chúng tôi” ngay trong năm mới 2023 nầy bạn nhé.

Nguyện xin Chúa dùng bài thơ Thi-thiên 90 đầy ý nghĩa nầy để nhắc nhở, khích lệ mỗi một chúng ta trước thềm năm mới 2023!

California, Ngày đầu năm mới 2023!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Đức Chúa Trời Tể Trị Trên Những Nan Đề 

Thơ: Thanh Hữu

 

  Chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. (Rô-ma 8:28)

Có những lúc, ta buồn lòng bất mãn,
Khi nhìn xem kẻ ác đang thịnh hành.
Với bao điều dối trá và cạnh tranh,
Đầy ác đức, mà sao vẫn phát đạt.

Ta đang sống xã hội đầy dối gạt,
Đầy mưu đồ, đầy xảo trá gian manh.
Giả bề ngoài, như thánh khiết hiền lành.
Nhưng tâm khảm đầy mánh mung ác đức.

Có những lúc, lòng con không hiểu được,
Tự nhủ lòng: Chúa nhẫn nhục quá lâu. [1]
Sao Ngài không báo trả cho thật mau,
Để con thấy sự công minh sáng tỏ.

Chúa vĩ đại so đời ta quá nhỏ,
Chúa năng quyền, ta sâu bọ đáng khinh.[2]
Không gian Ngài là vũ trụ mông mênh,
Thời gian Ngài là đời đời vô tận.

Ta bé nhỏ dám lời nào biện luận,
Với chương trình mầu nhiệm Đấng đại năng.
Ý tưởng Ngài cao vút vượt sao trăng,[3]
Hơn tất cả mọi văn minh thời đại.

Mọi đế quốc như dòng sông đang chảy,
Trong tay Ngài muốn chuyển lệch nơi đâu. [4]
Bao ngàn năm, bao biến chuyển bể dâu,
Đã nằm trọn trong chương trình tuyệt mỹ.

Từ Ai-cập, Ba-by-lôn, La-mã,
Việc bây giờ và cả đến tương lai.
Hiệp lại nhau đem ích lợi lâu đài, [5]
Cho kế hoạch cho chương trình cứu rỗi.

Hãy vui lên trong tình yêu vô đối,
Tin cậy Ngài dù vật đổi sao rơi.
Ngày mai đây Chúa trở lại mây trời,
Ta sẽ thấy ánh công minh rạng rỡ.

THANH HỮU
Tháng 12 năm 2022

[1] 2 Phi-e-rơ 3:9

[2] Ê-sai 41:14

[3] Ê-sai 55:9

[4] Châm-ngôn 21:1

[5] Rô-ma 8:28

GIÁNG SINH VÀ…NHỮNG NIỀM VUI

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

 

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 9: 13; Rô-ma 10: 13; I Ti-mô-thê 1: 15

 

Kính chào quý độc giả,

Nói đến Giáng Sinh là nói đến niềm vui, vì Chúa Giê-su giáng sinh là một Tin Vui Mừng lớn cho muôn dân (Sách Lu-ca 2: 10, 11).

Mùa Giáng Sinh nầy bạn có được nhiều niềm vui không? Bạn có biết niềm vui lớn nhất, quý báu nhất của Giáng Sinh là gì không?

Có nhiều niềm vui Giáng Sinh mà một người có thể nhận được, như được nhận một món quà từ một người thân nào đó; một tấm thiệp Giáng Sinh ai đó gởi tặng với những dòng chữ thân thương biểu lộ tình cảm quý báu của người đó dành cho mình. Hoặc đó cũng có thể là được dự một buổi tiệc Giáng Sinh, hay một buổi ca nhạc Giáng Sinh…

Nhưng thưa bạn, niềm vui lớn nhất, quý báu nhất của Lễ Giáng Sinh không phải là những niềm vui đó, mặc dù những niềm vui đó cũng là những niềm vui Giáng Sinh. Niềm vui chân thật và quý báu nhất của Giáng Sinh, ấy chính là bạn mở lòng ra đón nhận Chúa Giê-su vào lòng mình, và được trở nên con cái của Ngài. Bởi vì Chúa Giê-su chính là món quà quý nhất mà Đức Chúa Trời đã ban cho con người chúng ta và Ngài muốn con người chúng ta nhận được để có được sự sống đời đời, như lời Kinh Thánh đã chép: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy, không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” (Sách Giăng 3: 16). “Nhưng hễ ai đã nhận Ngài (Chúa Giê-su, nv) thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho  những kẻ tin danh Ngài.” (Sách Giăng 1: 12)

Bạn đã nhận được niềm vui quý báu nhất của Giáng Sinh trong mùa Giáng Sinh năm nay chưa?

Nếu bạn đã nhận được rồi, thì tôi xin trân trọng chúc mừng bạn, vì tôi cũng đã nhận được niềm vui nầy nhiều chục năm trước đây, và lòng tôi tràn đầy niềm vui ở trong Chúa Giê-su. “Giê-su, nguồn vui vẻ cho mọi lòng…” đó bạn. (Lời bài Thánh Ca số 280)

Nếu bạn chưa nhận được niềm vui đích thực của Giáng Sinh, thì tôi cầu mong bạn sớm nhận được niềm vui quý báu nhất ấy cho chính đời sống mình càng sớm càng tốt.

Đừng chần chừ, do dự mà để bất cứ điều gì cướp đi mất cơ hội đón nhận niềm vui chân thật của Giáng Sinh mà Đức Chúa Trời đã ban cho con người chúng ta, trong đó có bạn, hơn hai ngàn năm đã qua bạn nhé!

Mùa Giáng Sinh năm nay, Chúa ban cho tôi một số niềm vui thật ý nghĩa.

Lần đầu tiên, tôi được cùng với hai Nhà Thơ Cơ-đốc khác là Thanh Hữu và Tiểu Minh Ngọc in chung với nhau một tập thơ có tựa đề là “HOA VẪN NỞ”.(*)

“Hoa Vẫn Nở” là thi tập với 120 bài thơ của ba người, mỗi người 40 bài. Thi tập được 4 vị Mục Sư là Nguyễn Văn Huệ, Lê Hồng Phúc (đều ở Texas, Dallas, Hoa Kỳ), Nguyễn Minh Thắng (Atlanta, Georgia, Hoa Kỳ), Lê Trung Thành (Ca-na-da), và một vị Bác Sĩ  là Châu Ngọc Hiệp (Jacksonville, Florida, Hoa Kỳ) viết cho Lời Giới Thiệu thật ý nghĩa.

Tập thơ được Nhà Xuất Bản Đồng Nai (Việt Nam) xuất bản năm 2022, với số lượng in là 2. 000 cuốn.

Ngay sau khi được phát hành, tập thơ được một số Hội Thánh đón nhận để làm quà Giáng Sinh cho thân hữu (những người chưa tin Chúa), và tín hữu, khiến chúng tôi thật vui và được khích lệ rất nhiều.

Chúng con xin dâng tập thơ nầy lên cho Chúa, nguyện Ngài dùng tập thơ bé nhỏ nầy một cách hữu ích cho công việc nhà Ngài ở bất cứ nơi nào Ngài muốn.

Niềm vui thứ nhì, là chương trình “Quà Giáng Sinh 2022 cho các Mục Sư Tư Gia vùng Quảng Nam”, Chúa cũng cho tổ chức được tốt đẹp, vui vẻ vào ngày 09/ 12/ 2022 tại Nhà Nhóm Hội Thánh Baptist Đức Tin Huyện Thăng Bình, Quảng Nam, với chừng gần 60 quý ông bà Mục Sư và Nhân Sự tham dự.

Đây là chương trình “Quà Giáng Sinh cho các Mục Sư Tư Gia Quảng Nam” lần thứ Bảy. Lần đầu tiên được tổ chức vào dịp Lễ Giáng Sinh 2016.

Cứ sau mỗi lần tổ chức chương trình “Quà Giáng Sinh” xong là chúng tôi bắt đầu tiếp tục cầu nguyện xin Chúa ban ơn, mở đường cho chương trình “Quà Giáng Sinh” năm sau.

Cảm tạ Chúa đã ban phước cho chương trình nầy suốt bảy năm rồi!

Nhân đây, chúng tôi cũng xin kính lời cảm ơn đến các ân nhân đã góp phần dâng hiến, đồng hành cùng chúng tôi trong chương trình nầy trong suốt thời gian dài đã qua. Cầu xin Đức Chúa Trời ban phước lại cho quý ân nhân cách bội phần trong cuộc sống cũng như trong công việc làm ăn của quý vị. Và ước mong Chúa sẽ tiếp tục dùng quý vị dự phần với chương trình nầy trong Lễ Giáng Sinh 2023 sắp tới.

Chúng tôi cùng ước mong sẽ có thêm những ân nhân được Chúa cảm động góp phần cho chương trình, vì chúng tôi mong ước có được món quà khá hơn để khích lệ các Mục Sư Tư Gia trong sự hầu việc Ngài.

Nguyện xin Chúa làm điều đẹp lòng Ngài!

Chúng tôi cũng rất vui vì trong chương trình “Quà Giáng Sinh năm 2022” vừa qua, tập thơ “Hoa Vẫn Nở” cũng đã đến kịp tay các Mục Sư như là món quà tinh thần đúng dịp Giáng Sinh. Nhìn thấy các Mục Sư cầm trên tay Thi Tập “Hoa Vẫn Nở” với lòng hớn hở, mà chúng tôi cũng cảm thấy vui lây.

Niềm vui thứ ba trong mùa Giáng Sinh năm nay là, Chúa vẫn còn cho chúng tôi được giảng dạy lời Chúa cho Hội Thánh trong Lễ Giáng Sinh như những năm tháng đã qua.

Là một Mục Sư hầu việc Ngài, một trong những phước hạnh Chúa ban cho đó là được rao giảng Lời Ngài cho Hội Thánh và cho thân hữu, đồng bào. Nhiều khi các Mục Sư làm việc nầy thường xuyên mỗi tuần trong chức vụ của mình, dễ lắm chúng ta xem chuyện đó là…rất thường, chẳng có gì đáng để ý cả. Nhưng không phải vậy đâu, được Chúa còn cho có cơ hội rao giảng Lời Ngài, đó là một phước hạnh mà các Mục Sư cần phải biết trân quý và biết ơn Ngài.

Các Mục Sư kính yêu của tôi gần xa chắc hẳn đồng ý với tôi điều nầy?

Trong Lễ Giáng Sinh vừa qua tại Hội Thánh chúng tôi đang phục vụ (Hội Thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Stockton, California), tôi đã giảng Lời Chúa với đề tài “CHÚA GIÁNG SINH VÀ SỰ CHẮC CHẮN”, dựa trên nền tảng Kinh Thánh trong sách I Ti-mô-thê 1: 12-17. Đại ý bài giảng như sau:

+ Chúa giáng sinh để cứu vớt kẻ có tội, đó là điều chắc chắn mà Kinh Thánh đã cho biết: “Đức Chúa Giê-su Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội, ấy là lời chắc chắn đáng đem lòng tin trọn vẹn mà nhạn lấy; trong những kẻ có tội đó ta là đầu.” (I Ti-mô-thê 1: 15)

Tại sao Chúa Giê-su không đến để cứu người công bình mà lại đến để cứu vớt kẻ có tội? Tại vì không có một người công bình nào hết trên thế gian nầy từ xưa cho đến nay. Kinh Thánh khẳng định: “Chẳng có một người công bình nào hết, dẫu một người cũng không.” (Rô-ma 3: 10)

Chính vì thế mà Chúa Giê-su đã phán: “Vì Ta đến đây không phải để kêu kẻ công bình, song kêu kẻ có tội.” (Sách Ma-thi-ơ 9: 13)

Tất cả mọi người đều là tội nhân, cho nên tất cả mọi người đều cần sự cứu rỗi từ nơi Ngài.

+ Khi một người kêu cầu danh Chúa thì người đó sẽ được cứu, đó cũng là điều chắc chắn mà chúng ta cần biết, và cần đem lòng tin trọn vẹn mà tiếp nhận.

Kinh Thánh cho biết: “Vì ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu.” (Sách Rô-ma 10: 13)

Chúa Giê-su đã tuyên bố: “Quả thật, quả thật, Ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời Ta mà tin Đấng đã sai Ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến sự sống.” (Sách Giăng 5: 24)

Những gì Chúa đã tuyên phán là chắc chắn, không sai trật bao giờ. “Trời đất sẽ qua, nhưng lời Ta nói chẳng bao giờ qua đi.” (Sách Ma-thi-ơ 24: 35)

Nghe lời Chúa phán, cách đây mấy chục năm, tôi đã đem lòng tin trọn vẹn mà tin nhận Chúa Giê-su làm Cứu Chúa cho đời sống mình, và tôi cảm nhận được một đời sống bình an, phước hạnh thật sự khi được làm con cái Ngài.

Đó là hai điều chắc chắn mà Chúa giáng sinh đem lại cho chúng ta.

Xin mời bạn trong mùa Giáng Sinh năm nay, cũng hãy quyết định đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy Chúa Giê-su như tôi đã từng quyết định để sẽ kinh nghiệm một đời sống ý nghĩa, hạnh phúc khi có Chúa Giê-su trong cuộc đời.

Trên đây là những niềm vui rất quý trong mùa Giáng Sinh năm 2022 mà Chúa đã ban cho  tôi. Xin được chia sẻ cùng quý độc giả gần xa để cùng chung vui với tôi.

Kính chúc quý độc giả thật nhiều sức khỏe để đón chào một năm mới 2023 đang đứng trước cửa nhà của mỗi một chúng ta!

California, những ngày sau Giáng Sinh 2022!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Bắt Đầu Năm Mới

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Tôi trông đợi Đức Giê-hô-va, linh hồn tôi trông đợi Ngài; Tôi trông cậy lời của Ngài. Linh hồn tôi trông đợi Chúa Hơn người lính canh trông đợi sáng, Thật, hơn người lính canh trông đợi sáng.” – Thi-thiên 130:5-6
“Khi ta đã đi, và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó.” – Giăng 14:3
“bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.” – Ê-phê-sô 4:22-24

Một năm vội vã trôi qua,
Bây giờ nhìn lại thật là… lạ thay!
Những gì lo lắng bao ngày,
Gia đình, Hội Thánh, sức Ngài thêm lên,
Quyền năng ân huệ chẳng quên,
Tạ ơn Linh Chúa cạnh bên quan phòng!

Bắt đầu năm mới dọn lòng,
Ăn năn từ bỏ hư không lỗi lầm,
Đừng cho điều ác giam cầm,
Xin Ngài tẩy sạch trong tâm thần mình,
Xét xem từng bước hành trình,
Có theo Lời Chúa dạy mình hay không?

Bắt đầu năm mới cậy trông,
Vững tin vào Chúa đi đồng với ta!
Dù cho giông bão gần xa,
Dù cho thế giới xấu xa, bạo tàn,
Cũng không lấy mất bình an,
Vì Ngài đã hứa sẽ mang ta về!

Quên đi quá khứ ê-chề,
Tâm thần nên mới, chỉnh tề, xứng danh!
Đứng lên sốt sắng làm lành,
Phúc Âm rao giảng, thi hành Điều Răn,
Bắt đầu Năm Mới phước ân,
Danh Ngài vinh hiển, thế nhân tìm về!

Tiểu Minh Ngọc

Bình An Cho Loài Người

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Quyền cai trị và sự bình an của Ngài cứ thêm mãi không thôi, ở trên ngôi Đa-vít và trên nước Ngài, đặng làm cho nước bền vững, và lập lên trong sự chánh trực công bình, từ nay cho đến đời đời. Thật, lòng sốt sắng của Đức Giê-hô-va vạn quân sẽ làm nên sự ấy!” – Ê-sai 9:6
“Nhưng từ khi lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta, và tình thương yêu của Ngài đối với mọi người ta đã được bày ra, thì Ngài cứu chúng ta” – Tít 3:4
“Đức Giê-hô-va sẽ ban sức mạnh cho dân sự Ngài; Đức Giê-hô-va sẽ chúc phước bình an cho dân sự Ngài.” – Thi-thiên 29:11
“Ngài giáng bình an trong bờ cõi ngươi, làm cho ngươi được đầy dẫy lúa miến tốt nhất.” – Thi-thiên 147:14
“Vì hễ các từng trời cao trên đất bao nhiêu, thì sự nhân từ Ngài càng lớn cho kẻ nào kính sợ Ngài bấy nhiêu” – Thi-thiên 103:11

Bình an miên viễn đến từ Chúa,
Đấng Christ yêu thương đến cứu người,
Máng cỏ chuồng chiên, ai có biết,
Tình Trời cao quý lắm ai ơi!

Làm sao có thể quên ơn Chúa,
Đã mấy ngàn năm, Ánh Sáng ngời,
Soi dẫn bao người ăn năn tội,
Nhận vào Ân Điển mãi không vơi!

Giáng Sinh thánh nhạc, vang êm dịu,
Đụng chạm lòng ta, hướng đến Ngài,
Nhớ Chúa nhân từ, không kể xiết,
Bình an duy Christ, quyền năng thay!

Khôn ngoan tuyệt đối, chỉ duy Chúa,
Cứ mãi giữ cho, Nước vững bền,
Chánh trực công bình, không thay đổi,
Muôn đời truyền lại, mãi không quên!

Phước cho ai biết, tin cậy Chúa,
Kính sợ bước đi trong ý Ngài,
Thịnh vượng, bình an, được đẫy dẫy,
Bốn mùa vui thỏa, diệu kỳ thay!

Giáng Sinh hãy đến, bạn yêu hỡi,
Hãy nhận Hồng Ân, Đức Chúa Trời,
Đấng Christ Giê-su – Đường Sự Sống,
Linh hồn vui thỏa thật bạn ơi!

Tiểu Minh Ngọc

TÔI ĐƯỢC BIẾT…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Lu-ca 19: 10; Phi-líp 2: 7, 8
“Chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người. Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.” (Phi-líp 2: 7, 8)

Tôi từng thấy nhiều người đầy tham vọng
Từng ngồi trên tột đỉnh của vinh quang
Từng ngồi trên tột đỉnh của giàu sang
Và ngồi đến khi không ngồi được nữa…

Tôi từng biết nhiều người dư nhà cửa
Xài xe sang, sống cuộc sống xa hoa
Ăn chơi, hưởng thụ, sống trong tháp ngà
Mặc xã hội, bao người đang nghèo khó…

Tôi được biết một Vua từng từ bỏ(1)
Chốn Thiên Đàng vinh hiển, xuống trần gian
Sinh ra nơi máng cỏ thật tồi tàn(2)
Thậm chí chết đớn đau trên thập tự(3)

Yêu thương ta, Chúa không hề do dự
Bỏ ngai vàng, phó tất cả vì ta(4)
Bởi vì ta đang lạc lối đường tà
Ngài đã đến để tìm và để cứu(5)

Chúa giáng sinh là một ơn thần hựu
Quà Thiên Đàng ban tặng cho tội nhân(6)
Nầy bạn hỡi, xin đừng có ngại ngần
Lòng hãy mở đón nhận quà vô giá…

Bao tội ta, huyết Chúa bôi, Chúa xóa
Sạch trắng tinh như tuyết, như lông chiên(7)
Làm con Chúa hưởng được mọi phước thiêng(8)
Đấng Christ là mọi sự trong mọi sự(9)

Tháng 12/ 2022!
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Phi-líp 2: 7
(2): Ý từ Lu-ca 2: 7
(3): Ý từ Phi-líp 2: 8
(4): Ý từ Rô-ma 8: 32
(5): Ý từ Lu-ca 19: 10
(6): Ý từ Giăng 3: 16
(7): Ý từ Ê-sai 1: 18
(8): Ý từ Ê-phê-sô 1: 3
(9): Ý từ Cô-lô-se 3: 11

CƠ HỘI QUA ĐI KHÔNG TRỞ LẠI

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Lu-ca 23: 33; I Cô-rinh-tô 15: 3-6; II Cô-rinh-tô 6: 2
“Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi!” (II Cô-rinh-tô 6: 2)

Chúa đã giáng sinh tự thuở nào
Từ bỏ Thiên Đàng tuyệt biết bao(1)
Hạ cố làm người để chịu chết
Thập hình mang lấy đớn đau sao!(2)

Chúa nằm trong mộ chỉ ba ngày
Đắc thắng sự chết, sống lại ngay
Hiện ra cho nhiều người được thấy(3)
Sau đó về trời hiển vinh thay(4)

Chúa hứa trở lại trong tương lai(5)
Đem người tin Chúa về Thiên Đài
Đoán phạt kẻ ác cùng ma quỷ
Trong lửa đời đời chẳng có sai(6)

Bao năm nhận biết Chúa vào đời
Để cứu tội nhân khắp nơi nơi
Bao năm biết Ngài đã sống lại
Sao chẳng tin Ngài hỡi bạn ơi???

Chần chừ, do dự hẹn rày mai(7)
Bao năm rồi hờ hững với Ngài
Cơ hội qua đi không trở lại
Tương lai mờ mịt thật bi ai…

Tháng 12/ 2022
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Phi-líp 2: 6, 7
(2): Ý từ Lu-ca 23: 33
(3): Ý từ I Cô-rinh-tô 15: 3-6
(4): Ý từ Công Vụ 1: 9
(5): Ý từ Giăng 14: 2, 3
(6): Ý từ Ma-thi-ơ 25: 41
(7): Ý từ II Cô-rinh-tô 6: 2

MÙA GIÁNG SINH, NÓI CHUYỆN…NGỢI KHEN

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

 

Kinh Thánh: Lu-ca 1: 46-48, 68, 69; 2: 10-12, 16, 20, 28-32, 36-38

 

Kính chào quý độc giả,

Giáng Sinh là mùa của tình yêu, mùa của ban cho. Giáng Sinh cũng là mùa để tặng quà và nhận quà, vì đó là mùa của sự vui mừng. Hơn thế nữa, Giáng Sinh còn là mùa của ơn phước, mùa của sự ngợi khen nữa.

Nhân mùa Giáng Sinh về, xin được thưa chuyện với quý độc giả yêu quý gần xa về chuyện…ngợi khen.

Hãy trở về với Giáng Sinh đầu tiên để cùng cảm nhận sự ngợi khen của những nhân vật trong Lễ Giáng Sinh cách đây hơn hai ngàn năm.

Trong Lễ Giáng Sinh đầu tiên, ngoài những hận thù, ghen ghét từ giới cầm quyền như vua Hê-rốt cùng giới tăng lữ lãnh đạo tôn giáo như các thầy Tế lễ cả và các thầy Thông giáo, vì sợ mất ngôi, và mất ảnh hưởng của mình trước tin một vị Vua mới ra đời; thì chúng ta thấy có rất nhiều những con người khi nghe báo tin Chúa sẽ hạ sinh, họ đã vui mừng ngợi khen Ngài.

Mẹ phần xác của Chúa Giê-su có lẽ là người vui mừng nhất trong Lễ Giáng Sinh đầu tiên. Kinh Thánh ghi lại chính bà đã thể hiện sự vui mừng đó qua những lời ngợi khen khi được mang thai Chúa Giê-su như sau:

“Linh hồn tôi ngợi khen Chúa. Tâm thần tôi mừng rỡ trong Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa tôi. Vì Ngài đã đoái đến sự hèn hạ của tôi tớ Ngài. Nầy, từ rày về sau, muôn đời sẽ khen tôi là kẻ có phước.” (Sách Lu-ca 1: 46-48)

Bà Ma-ri ngợi khen Đức Chúa Trời vì bà được cái diễm phúc đặc biệt là giữa muôn người nữ trên thế gian nầy, thì bà được Ngài chọn làm mẹ phần xác của Chúa Giê-su. Sự vui mừng của bà không phải là sự vui mừng hời hợt, chóng qua bên ngoài, mà là một sự vui mừng tận sâu thẳm trong tâm thần, do Chúa ban cho.

Bà Ma-ri xác nhận rõ bà chỉ là tôi tớ của Chúa mà thôi, chứ không phải là…Mẹ Đức Chúa Trời như nhiều người cố tình gán ghép cho bà, để đưa bà đi quá xa, và lên quá cao. Đó là một việc làm phạm thượng đáng phải bỏ đi để được Chúa thương xót và ban phước.

Người thứ hai ngợi khen Đức Chúa Trời về việc Chúa Giê-su sanh ra là Thầy tế lễ Xa-cha-ri, cha của Giăng Báp-tít, người dọn đường cho Chúa Giê-su:

“Ngợi khen Chúa, là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, vì đã thăm viếng và chuộc dân Ngài, cùng sanh ra cho chúng tôi trong nhà Đa-vít, tôi tớ Ngài, một Đấng Cứu Thế có quyền phép.” (Sách Lu-ca 1: 68, 69)

Lý do Thầy tế lễ Xa-cha-ri ngợi khen Đức Chúa Trời là vì Chúa đã thăm viếng và ban sự cứu chuộc cho dân sự Ngài qua nhà Đa-vít, một Đấng Cứu Thế đầy quyền năng.

Khi nói về sự ngợi khen, ta cũng không thể nào không nhắc đến một nhóm người tầm thường trong xã hội, nhưng sự ngợi khen của họ đã để lại ấn tượng không thể nào quên được cho nhân loại trong hơn hai ngàn năm qua, đó chính là các anh chăn chiên. Ngay trong đêm Chúa Giê-su sanh ra tại tiểu thôn cô quạnh Bết-lê-hem, các anh chăn chiên, theo lời thiên sứ báo, và dấu hiệu thiên sứ chỉ, đã đến tận nơi chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng, và rồi trở về trong vui mừng, ngợi khen Đức Chúa Trời:

“Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi, vì nầy, ta báo cho các ngươi một Tin Lành, sẽ là một sự vui mừng lớn cho muôn dân. Ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu Thế, là Christ, là Chúa. Nầy là dấu cho các ngươi nhìn nhận Ngài: Các ngươi sẽ gặp một Con trẻ bọc bằng khăn, nằm trong máng cỏ… Vậy, họ vội vàng đi đến đó, thấy Ma-ri, Giô-sép, và thấy Con trẻ đang nằm trong máng cỏ… Bọn chăn chiên trở về  làm sáng danh và ngợi khen Đức Chúa Trời về mọi điều mình đã nghe và thấy y như lời đã bảo trước cùng mình.” (Sách Lu-ca 2: 10-12, 16 và 20)

Tấm lòng đơn sơ, khiêm nhường tiếp nhận Tin Mừng Chúa giáng sinh của các anh chăn chiên thật đáng yêu và đáng học hỏi. Bởi tấm lòng đơn sơ, khiêm nhường ấy mà Chúa đã ban cho các anh một đời sống vui mừng thật sự trong tâm hồn.

Đó cũng là cách tốt nhất mà bạn và tôi ngày hôm nay đến với Tin Mừng giáng sinh. Hãy đến với Chúa bằng tấm lòng đơn sơ và khiêm nhường, bạn sẽ được Đức Chúa Trời thương xót và ban phước. Một đời sống vui mừng thật sự từ bên trong sẽ tuôn chảy trên cuộc đời bạn, như nó đã tuôn chảy trong cuộc đời của các anh chăn chiên năm xưa vậy.

Trong đêm Giáng Sinh đầu tiên, Kinh Thánh cũng cho biết có cụ Si-mê-ôn là một người công bình, đạo đức đã được vinh dự “bồng ẵm Con trẻ, mà ngợi khen Đức Chúa Trời rằng:

Lạy Chúa, bây giờ, xin Chúa cho tôi tớ Chúa được qua đời bình an, theo như lời Ngài. Vì con mắt tôi đã thấy sự cứu vớt của Ngài, mà Ngài đã sắm sửa đặng làm ánh sáng trước mặt muôn dân, soi khắp thiên hạ. Và làm vinh hiển cho dân Y-sơ-ra-ên là dân Ngài.” (Sách Lu-ca 2: 28-32)

Đây là một lời ngợi khen rất giá trị và sâu sắc. Cụ Si-mê-ôn cảm nhận được một sự bình an tận sâu thẳm trong tâm hồn khi cụ nhận được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời qua Chúa Cứu Thế Giê-su. Và cụ bình an khi xin Chúa cho qua đời, bởi cụ đã thỏa mãn khi hưởng được sự cứu rỗi của Chúa.

Chết khi chưa nhận được sự cứu rỗi của Chúa là cái chết kinh khiếp và đầy lo sợ, vì sẽ bị đoán phạt trong Hỏa Ngục có diêm cháy bừng bừng cả ngày lẫn đêm đời đời, không bao giờ dứt. Nhưng chết sau khi đã tiếp nhận sự cứu rỗi của Chúa là cái chết bình an và phước hạnh thật sự như từng trải của cụ Si-mê-ôn ngày xưa. Lời Chúa trong sách Khải Huyền đã xác nhận chân lý nầy:

“Từ rày phước thay cho những người chết là người chết trong Chúa! Phải, vì những người ấy nghỉ ngơi khỏi sự khó nhọc, và việc làm mình theo sau.” (Sách Khải Huyền 14: 13)

Bạn đã nhận được tin Mừng cứu rỗi cho cuộc đời mình chưa?

Một lời ngợi khen đầy ý nghĩa nữa trong Lễ Giáng Sinh đầu tiên, ấy là lời ngợi khen của bà Tiên tri An-ne:

“Lại có bà Tiên tri An-ne, con gái của Pha-nu-ên, về chi phái A-se, đã cao tuổi lắm. Từ lúc còn đồng trinh, đã ở với chồng được bảy năm, rồi thì ở góa. Bấy giờ đã tám mươi bốn tuổi, chẳng hề ra khỏi đền thờ, cứ đêm ngày hầu việc Đức Chúa Trời, kiêng ăn và cầu nguyện. Một lúc ấy, người cũng thình lình đến đó, ngợi khen Đức Chúa Trời, và nói chuyện về Con trẻ với mọi người trông đợi sự giải cứu của thành Giê-ru-sa-lem.” (Sách Lu-ca 2: 36-38)

Bà An-ne ngợi khen Đức Chúa Trời vì Ngài đã ban sự giải cứu cho nhân loại. Sự giải cứu đó chính là Con trẻ Giê-su đã được ban cho con người chúng ta.

Kinh Thánh xác nhận rằng: “Người (tức Ma-ri, nv) sẽ sanh một trai, ngươi khá đặt tên là GIÊ-SU, vì chính Con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội.” (Sách Ma-thi-ơ 1: 21)

Chúa Giê-su là Đấng Cứu Thế duy nhất của nhân loại, là giải pháp duy nhất cho vấn đề tội lỗi của con người, như Sứ đồ Phi-e-rơ ngày xưa đã khẳng định: “Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác, vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho  loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.” (Sách Công Vụ Các Sứ Đồ 4: 12)

Đó là những con người và những lời ngợi khen được Kinh Thánh ghi lại trong dịp Lễ Giáng Sinh đầu tiên.

Giáng Sinh là cơ hội để con người chúng ta nhận biết tình yêu thương vô bờ bến của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại qua Chúa Cứu Thế Giê-su.

Giáng Sinh là cơ hội để chúng ta mở lòng tiếp nhận ơn cứu rỗi từ Thiên thượng ban cho, để qua đó, chúng ta dâng lời ngợi khen Đức Chúa Trời về món quà cứu rỗi quý báu và kỳ diệu đã được ban cho  chúng ta hơn hai ngàn năm qua.

Xin mời bạn hãy cùng tôi  hòa lòng với các người thánh xưa trong Lễ Giáng Sinh đầu tiên để dâng lên Đức Chúa Trời lời ngợi khen, chúc tụng ân điển lớn lao của Ngài đã dành cho chúng ta qua sự kiện “TRỜI TRỞ THÀNH NGƯỜI” không tiền khoáng hậu trong lịch sử loài người.

Kính chúc mọi người một mùa Giáng Sinh thât nhiều niềm vui và đầy lời ngợi khen Đức Chúa Trời!

Tháng 12/ 2022

Mục Sư Nguyễn Đình Liễu

Câu Chuyện Chúa Giáng Sinh

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” – Giăng 3:16
“Nầy sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta.” – 1 Giăng 4:10

Anh đã hỏi, “Vì sao Chúa đến?
Có phải Ngài, yêu mến nhân loài,
Hay là câu chuyện một mai,
Chỉ là cổ tích, của ai đã truyền?”

Em xin đáp, “Trước tiên, Ngài đến,
Vì yêu thương, quý mến mọi người,
Chúa không luyến tiếc cuộc đời,
Ngôi Cao vinh hiển, Chúa rời bỏ đi…

Ngài đã đến thực thi mệnh lệnh,
Là chương trình, cứu rỗi thế gian,
Đem ta ra khỏi lầm than,
Hố sâu tội lỗi muôn vàn khổ đau…

Tình yêu Chúa làm sao nói hết,
Thật bao la… Ngài chết cho ta,
Vâng lời của Đức Chúa Cha,
Giáng sinh làm trọn, để mà cứu nhân!

Thật duy Chúa, Thần Nhân thánh thiện,
Có quyền năng thay biến cuộc đời,
Từ nơi tăm tối, ai ơi,
Bước ra ánh sáng Ngôi Lời hiển vinh!

Anh hãy đến, hạ mình thống hối,
Hãy cầu xin, thú tội, ăn năn,
Mời Giê-su Christ đến gần,
Thứ tha hết mọi lỗi lầm xưa nay!

Đời anh sẽ đổi ngay phút đó,
Sẽ nhẹ nhàng, lột bỏ hoang mang,
Bước theo đường Chúa vinh quang,
Không còn lệ thuộc thế gian lạc lầm!

Hãy mạnh dạn, quyết tâm, hết trí,
Tập trung vào, ý chỉ Chúa ban,
Lời Ngài phước hạnh, bình an,
Làm theo, tin cậy, đầy tràn thỏa vui!

Chuyện Giáng Sinh đó anh ơi,
Tình Trời ban tặng muôn đời không phai!

Tiểu Minh Ngọc

CHÚA ĐÃ CHO TA…

Thơ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 9: 35; Hê-bơ-rơ 7: 27; Khải Huyền 3: 20

Chúa đã cho ta thật quá nhiều
Con Ngài đã tặng chỉ vì yêu
Dấu chỉ tình yêu là thập tự(1)
Tình Chúa yêu ta quá cao siêu…

Chúa đã yêu ta quá rõ ràng
Giê-su, Cứu Chúa đến thế gian
Dâng chính thân mình làm tế lễ(2)
Yêu ta, Chúa đã phó mạng vàng…

Chúa đã vì ta xuống làm người
Ba mươi ba năm sống giữa đời
Thi thố quyền năng và phép lạ
Rao giảng Tin Lành khắp mọi nơi(3)

Lòng Chúa yêu con chẳng chi bằng
Lòng con đối Chúa lạnh như băng
Hơn hai ngàn năm Ngài đã đến
Con vẫn chối Ngài cách khăng khăng…

Mấy ngàn năm Chúa đến cứu con
Tình Chúa cao vời, mãi sắc son
Chúa luôn mong con về với Chúa(4)
Hưởng phước Ngài ban, thỏa linh hồn…

Tháng 12/ 2022
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ Ga-la-ti 3: 13
(2): Ý từ Hê-bơ-rơ 7: 27
(3): Ý từ Ma-thi-ơ 9: 35
(4): Ý từ Khải Huyền 3: 20