Mùa Cảm Tạ

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi, Hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan.” – Thi-thiên 90:12
“Phước cho người nào ở trong nhà Chúa! Họ sẽ ngợi khen Chúa không ngớt.” – Thi-thiên 84:4
“Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, và làm theo sự công bình luôn luôn!” – Thi-thiên 106:3
“Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong đường lối Ngài!” – Thi-thiên 128:1
“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Hay là có người nào lấy chi mà đổi linh hồn mình ư?” – Mác 8:36-37
“Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.” – Mác 12:30

Mỗi năm cứ đến mùa Thu,
Vui mừng cảm tạ, chẳng ưu phiền gì!
Một năm dài ngắn mấy li,
Thoảng qua, phút chốc, bay đi mất rồi!
Suy đi ngẫm lại từng hồi,
Phải chăng: Có Chúa đủ rồi cho ta?
Sức người chạy được bao xa?
Gia tài, sự nghiệp,… đi ra dần dần…
Nghiệm rằng: Thể xác, tinh thần,
Không còn như trước, quên gần, nhớ xa!
Bây giờ chỉ biết ngợi ca,
Diệu kỳ Tình Chúa bao la, tuôn tràn…
Sống trong Ân Điển, bình an,
Thánh Linh yên ủi, chẳng than phiền gì,
Có Ngài dẫn dắt ta đi,
Chúa luôn ở cạnh, toàn tri quan phòng,
Sức Ngài ta mãi cậy trông,
Dẫu cho nhân thế đành lòng bỏ qua!
Biết ơn, sống đạo, truyền ra,
Tin Lành cứu rỗi gần xa cho người,
Mỗi ngày hầu việc, vui cười,
Tạ ơn không ngớt, Danh Trời tôn cao!

Tiểu Minh Ngọc

Lũ Lụt Miền Trung

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Ai thương xót kẻ nghèo, tức cho Đức Giê-hô-va vay mượn; Ngài sẽ báo lại việc ơn lành ấy cho người.” – Châm-ngôn 19:17
“Chớ quên việc lành và lòng bố thí, vì sự tế lễ dường ấy đẹp lòng Đức Chúa Trời.” – Hê-bơ-rơ 13:16
“Người ta sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ Ta, nếu các ngươi yêu thương nhau.” – Giăng 13:35

Theo tin tức tại Việt Nam, tín đến ngày 31 tháng 10, 2025, cho biết cơn lũ lụt ở miền Trung từ ngày 22/10 đến nay đã gây thiệt hại nghiêm trọng: Ít nhất 28 người chết, 6 người mất tích, khoảng 43 người bị thương; 91 ngôi nhà bị sập, cuốn trôi; 181 nhà bị hư hỏng; hơn 133 ngàn ngôi nhà bị ngập, hiện còn hơn 22 ngàn ngôi nhà vẫn ngập sâu trong nước. Về nông nghiệp, có gần 5 ngàn hecta* lúa, hoa màu bị ngập; hơn 800 hecta cây ăn quả và cây lâu năm bị thiệt hại; hơn 22 ngàn gia súc, gia cầm bị chết hoặc cuốn trôi.(1)

Nguyên nhân gây ra cơn lũ lụt này, là do tổ hợp thời tiết gồm không khí lạnh, nhiễu động gió Đông, và tàn dư của bão số 12 (Fengshen). Cơn bão đã đem đến một lượng mưa kỷ lục- Tại Đỉnh Bạch Mã (Huế) đã ghi nhận lượng mưa trong 24 giờ cao nhất cả nước và đứng thứ hai trên thế giới. Trạm khí tượng Nam Đông cũng ghi nhận lượng mưa một ngày lớn nhất là 968,1mm vào ngày 27 tháng 10, phá kỷ lục thiết lập năm 2017. Tổng lượng mưa từ 25 đến 30 tháng 10 tại Đỉnh Bạch Mã đạt hơn 4 mét, tại Khe Tre gần 2 mét. Những khu vực chịu ảnh hưởng gồm có: Từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi, đặc biệt nghiêm trọng tại Huế và Đà Nẵng. Giao thông đường bộ tại các địa phương, đường sắt trên trục Bắc – Nam bị chia cắt ở nhiều nơi.(2)

Nhiều người dân bị cô lập trong đêm, phải cầu cứu qua mạng xã hội. Đội cứu hộ từ Nghệ An đã hỗ trợ khẩn cấp. Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam đã triển khai kế hoạch ứng phó chung với bão và lũ lụt năm 2025, hỗ trợ nhân đạo và phục hồi sinh kế. Các hình thức cứu trợ gồm có: Cung cấp lương thực, nước sạch, thuốc men cho người dân bị cô lập.; Hỗ trợ tài chính để khắc phục nhà cửa, trường học, trạm y tế bị hư hại; Huy động tình nguyện viên, phương tiện cơ giới để dọn dẹp bùn đất, khơi thông giao thông. Bên cạnh đó các cơ quan từ thiện, các tổ chức tôn giáo, và các hội thánh tại Bắc Mỹ đang kêu gọi dâng hiến cứu trợ cho đồng bào trong cảnh lũ lụt này.

Lũ lụt không chỉ cuốn trôi nhà cửa, mà còn là sự thử thách lòng người. Khi một người ngã xuống, lòng nhân ái là bàn tay nâng đỡ người đó lên. Trong hoạn nạn, lòng thương xót không phải là cảm xúc tạm thời, mà là hành động của tình yêu thương. Là con dân Chúa, chúng ta cần bày tình thương đối với những người gặp nạn, lũ lụt, vô gia cư này. Tình yêu bày tỏ qua việc làm cụ thể, là một cách truyền ra Tin Lành hữu hiệu cho mọi người, nhất là trong lúc có nhu cầu. Chúa Giê-su phán, “Người ta sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ Ta, nếu các ngươi yêu thương nhau” (Giăng 13:35). Không phải giáo lý, cũng không phải lễ nghi, nhưng chính tình yêu thương là dấu hiệu của người thuộc về Chúa. Trong hoạn nạn, tình yêu ấy được chứng minh qua hành động.

Hoạn nạn – lũ lụt cũng là cơ hội để chúng ta phục vụ tha nhân. Đây là một đặc ân Chúa ban, không phải là sự bắt buộc, cũng không phải là gánh nặng, mà là cách sống thể hiện hình ảnh được giống Chúa Giê-su nhiều hơn, là làm cho Chúa. Lời Chúa phán, “Hỡi các ngươi được Cha ta ban phước, hãy đến mà nhận lấy nước thiên đàng đã sắm sẵn cho các ngươi từ khi dựng nên trời đất. Vì ta đói, các ngươi đã cho ta ăn; ta khát, các ngươi đã cho ta uống; ta là khách lạ, các ngươi tiếp rước ta; ta trần truồng, các ngươi mặc cho ta; ta đau, các ngươi thăm ta; ta bị tù, các ngươi viếng ta” (Ma-thi-ơ 25:34-36). Khi chúng ta giúp dọn dẹp, tái thiết lại môi trường sống, trao ổ bánh mì, hay lắng nghe tiếng kêu cứu, cầu nguyện, và giúp đỡ những gì chúng ta có thể làm được, là chúng ta đang bước theo dấu chân của Đấng Cứu Thế. Hãy bắt chước gương Chúa Giê-su, “Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người” (Mác 10:45).

Hãy làm ánh sáng soi trong bóng tối của những nạn nhân lũ lụt. Lòng yêu thương tha nhân chính là ánh sáng soi dẫn những đồng bào lũ lụt thoát khỏi bóng tối. Chúng ta chẳng những giúp họ về vật chất, nhưng cũng giúp họ về tinh thần, tâm linh – yên ủi, cầu thay, chia sẻ về Tin Lành cứu rỗi cho họ. “Ai thương xót kẻ nghèo, tức cho Đức Giê-hô-va vay mượn; Ngài sẽ báo lại việc ơn lành ấy cho người” (Châm-ngôn 19:17); “Chớ quên việc lành và lòng bố thí, vì sự tế lễ dường ấy đẹp lòng Đức Chúa Trời” (Hê-bơ-rơ 13:16).

Nguyện xin Chúa thương xót người dân Việt đang trong hoạn nạn lớn; xin Ngài giải cứu họ khỏi sự mất mát lớn này, nhất là về tâm linh; xin Thánh Linh Chúa giúp mở mắt lòng mọi người biết cảnh tỉnh qua lũ lụt này; mọi của cải, tiền tài ở trần gian này sẽ qua đi trong giây phút, nhưng tình yêu và Tin Lành của Chúa vẫn còn đời đời, để mọi người chúng con mau tin nhận lấy. Xin Chúa giúp chúng con rộng lòng giúp đỡ nạn nhân lũ lụt, cầu thay cho họ sớm biết Chúa và tin nhận Chúa Giê-su làm Đấng cứu chuộc cuộc đời mình; xin dạy chúng con biết cảnh tỉnh mỗi ngày, sống đúng theo Lời Chúa dạy, vì ngày Chúa trở lại bất ngờ, không ai biết được! Tạ ơn Chúa! Amen!

Lũ lụt thiên tai, ai có biết,
Bất ngờ ngập cả, ruộng mùa màng,
Mất người, mất của, trong biển nước,
Hằng hữu Tình Trời, hãy sẻ san!
Thương xót, rộng lòng, mau giúp đỡ,
Hãy làm ánh sáng giữa bàng hoàng,
Tin Lành chia sẻ, người biết Chúa,
Hy vọng trong Ngài, sống bình an!

Ngọc Huỳnh Bích

_________________________
* Hecta (ha) là một đơn vị đo diện tích, bằng 10 ngàn mét vuông. Một mẫu đất bằng 10.000 m², tương đương với 1 ha (hecta).
(1) “Thiệt hại do mưa lũ tại miền Trung (tính đến sáng 31/10/2025)”,
https://chinhsachcuocsong.vnanet.vn/thiet-hai-do-mua-lu-tai-mien-trung-tinh-den-sang-31-10-2025/71743.html
(2) “Lũ lụt miền Trung Việt Nam 2025,” https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C5%A9_l%E1%BB%A5t_mi%E1%BB%81n_Trung_Vi%E1%BB%87t_Nam_2025

TRÁNH BĂNG HOẠI THẾ GIAN

Thơ: THANH HỮU

Ngài ban cho chúng ta những lời hứa lớn lao và cao quý, để nhờ đó anh em có thể tránh khỏi sự băng hoại trong thế gian gây nên bởi tham dục, và trở nên người dự phần vào bản tính thiên thượng. (2 Phi-e-rơ 1:4)

Ta đang sống, trong thời đại sau rốt,
Đầy nan đề, đầy biến động, đổi thay.
Với công nghệ, bao đổi mới hằng ngày,
Bao sáng chế, nhiều tiện nghi nhanh chóng.

Giữa đổi mới, lòng người thêm dục vọng,
Thêm tranh giành, thêm gian dối, kiêu căng.
Mãi dấn thân trong ích kỷ thù hằn,
Đầy ham muốn, đầy đam mê, tội lỗi.

Con dân Chúa, làm sao tránh lừa dối,
Tránh sa vào dòng băng hoại thế gian? (1)
Tránh bơi theo, bao bèo nổi chóng tàn,
Nhưng lướt sóng, cầm tay Ngài tiến bước.

Chúa biết rõ, đường tương lai phía trước,
Biết nan đề, biết thử thách đợi ta.
Ban quyền năng, ân sủng Chúa bao la,
Ban lời hứa, trong Linh năng đắc thắng. (2)

Giô-suê đã đọc Lời Ngài sốt sắng,
Suy gẫm và tâm niệm mãi ngày đêm.
Đem thực hành, đức tin cứ tăng thêm, (3)
Đã đắc thắng, bao quân thù khất phục. (4)

Thánh Linh Chúa ở cùng ta mọi lúc,
Ban Linh năng, Linh lực, với Linh quyền.
Ban cho ta một sức mới siêu nhiên, (5)
Để chiến thắng trong quyền uy Danh Chúa.

Dù thế gian, bao băng hoại giăng bủa,
Quyết tin Ngài, quyết chống trả Sa-tan. (6)
Ta bước trên bao sóng gió ngập tràn,
Nhìn xem Chúa không bao giờ sợ hãi.

THANH HỮU
Tháng 11 năm 2025

______________________________________

(1) Giăng 17:15. (2) 2 Phi-e-rơ 1:4, Công Vụ 13:9. (3) I Giăng 5:4, Giô-suê 1:8 . (4) Giô-suê 12:24. (5) Thi-thiên 84:7. (6) Gia-cơ 4:7.

NIỀM VUI CỦA CUỘC SỐNG BIẾT ƠN

Dưỡng Linh: Jeff Schreve

“Hãy cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh, vì đó là ý muốn của Đức Chúa Trời đối với anh em trong Đấng Christ Jêsus.” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18)

Chúng ta đang bước vào thời điểm tuyệt vời nhất trong năm – mùa Lễ Tạ Ơn/Giáng Sinh. Tôi rất thích được ở bên gia đình và bạn bè… thưởng thức những món ăn ngon, tình thân ấm áp và những trận bóng đá tuyệt vời.
Khi bước vào Lễ Tạ Ơn, chúng ta thường tập trung vào những phước lành của mình và tạ ơn Chúa vì lòng nhân từ của Ngài. Mặc dù điều đó chắc chắn là tốt, nhưng đó không phải là điều tốt nhất. Điều tốt nhất là biến Lễ Tạ Ơn thành cuộc sống Tạ Ơn. Bất kể ngày nào hay hoàn cảnh nào, Chúa muốn chúng ta biết ơn. Tại sao vậy?

1. Cuộc sống tạ ơn cho Chúa biết bạn tin cậy Ngài, bất kể vấn đề có sâu đậm hay hoàn cảnh khốn cùng đến đâu. Tạ ơn là đức tin được chuyển hóa từ trong ra ngoài.
2. Cuộc sống tạ ơn thay đổi diện mạo và tính cách của chúng ta. Thay vì chán nản và tuyệt vọng, gieo rắc sự u ám và tuyệt vọng khắp mọi nơi, bạn bắt đầu lan tỏa niềm vui của Chúa. Những chứng nhân tốt nhất cho Chúa Giê-su là những người đang đối mặt với những thử thách của cuộc sống với một bài hát tạ ơn trên môi.
3. Sống với lòng biết ơn mở ra cánh cửa cho Chúa hành động. Chúa ghét khi chúng ta càu nhàu và than vãn… nhưng Ngài yêu thích khi chúng ta ngợi khen và cảm tạ. Khi chúng ta bắt đầu sống một cuộc đời biết ơn Chúa, Ngài bắt đầu hành động, ngay cả trong những thử thách và thử thách đức tin khắc nghiệt nhất. Phao-lô và Si-la bị đánh đập và bị tống vào tù… và họ đã hát một bài thánh ca ngợi khen Chúa. Và khi họ hát xong, Chúa đã sai một cơn động đất đến nhà tù, và các cửa ngục được mở ra. Bạn hãy ghi nhớ điều này: Chúa làm phép lạ thay cho chúng ta khi chúng ta chọn cảm tạ và ngợi khen Ngài, ngay cả trong vực sâu, tối tăm nhất.

Hãy để tôi thử thách chúng ta như tôi tự thử thách chính mình. Hãy rèn luyện bản thân để tạ ơn trong mọi sự. Cảm ơn Ngài vì những ngọn núi… và cảm ơn Ngài vì những thung lũng. Ngài xứng đáng với tất cả lời cảm tạ và ngợi khen của chúng ta.

Chúng Ta Cần Phải Cầu Nguyện
Lạy Chúa, con ghét phải nói điều này, nhưng con đã từng có lỗi lầm khi cằn nhằn và than vãn về mọi vấn đề và thử thách của mình. Con đã không biết ơn và không nhớ rằng Ngài đang hành động trong cuộc đời con, ngay cả khi trải qua mọi khó khăn. Xin Chúa tha thứ cho con. Con muốn trở thành một người luôn hướng mắt về Ngài và ngợi khen Ngài, bất kể điều gì xảy đến. Vậy nên, con cảm tạ Chúa vì những phước lành này (hãy kể tên chúng) và những thử thách này (hãy kể tên chúng). Con biết Ngài đang kiểm soát mọi sự. Con biết Ngài yêu thương con và khiến mọi sự hiệp lại vì lợi ích của con. Con chọn tin cậy Ngài, Chúa ơi. Xin dạy con trở thành một “người ngợi khen”, luôn tìm thấy điều tốt đẹp… chứ không phải một kẻ than phiền, luôn tìm thấy điều xấu. Nhân danh Chúa Giê-su, A-men.

Jeff Schreve (Nhã Ca lược dịch)
11-12-2025

VÌ BIẾT CHẮC CHÚA HẰNG LUÔN CHĂM SÓC

THƠ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Thi-thiên 127: 2; Giăng 21: 21, 22; I Phi-e-rơ 5: 7

Nhiều người khổ vì cứ ưa so sánh1
So sánh mình với người khác chung quanh
Sao mình lại không bằng chị bằng anh?
Người ta sướng còn mình sao nghèo quá?…

Nhiều người khổ vì không hề thỏa dạ2
Muốn nhiều thêm tiền bạc của cải ra
Muốn nhà sang, xe xịn với người ta
Thích đủ thứ nên cuộc đời thêm cực…

Nhiều người khổ vì cứ hay buồn bực
Hay cằn nhằn khi ngước mắt nhìn lên
Thấy mình thua người hàng xóm kế bên
Sao mình lại không giàu như người ấy?…

Nhiều người khổ vì lúc nào cũng thấy
Chỉ bạc tiền, chỉ nhà cửa, xe hơi3
Không hề quan tâm đến cõi đời đời
Là sự sống của linh hồn trường cửu…

Người được phước khi linh hồn được cứu
Sống thỏa lòng trong tình Chúa ban cho
Yêu mến Chúa, đêm nằm ngủ pho pho4
Vì biết chắc Chúa hằng luôn chăm sóc5…

Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc

1 Giăng 21: 21, 22
2 I Ti-mô-thê 6: 6-8
3 Lu-ca 12: 20, 21
4 Thi-thiên 127: 2
5 I Phi-e-rơ 5: 7

TÔI VẪN THÍCH…

THƠ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Ê-sai 50: 4; Giăng 8: 12; Công Vụ Các Sứ Đồ 4: 12

Tôi vẫn thích, mỗi sớm mai thức dậy
Ngồi vào bàn giở Kinh Thánh ra xem
Lắng tai nghe lời Chúa dạy ngọt mềm1
Xin Chúa giúp con làm theo Lời Chúa2…

Tôi vẫn thích, mỗi sớm mai sáng sủa
Dành thì giờ cầu nguyện Chúa riêng tư
Trao cho Ngài mọi lo lắng, phiền ưu3
Vì biết chắc Ngài liệu lo, săn sóc4…

Tôi vẫn thích, mỗi sớm mặt trời mọc
Hát Thánh Ca cho tươi mới tâm hồn
Ca ngợi Chúa, bước “lên chốn cao hơn”5
Lòng thư thái, đầy bình an, phước hạnh…

Tôi vẫn thích, sớm mai làm thơ thánh
Những vần thơ từ cảm xúc trong tôi
Những vần thơ ca ngợi Chúa Ba Ngôi
Đấng Cứu Rỗi vô song và duy nhất6…

Tôi chỉ thích, lòng nầy luôn thân mật
Luôn gũi gần bên cạnh Chúa yêu thương
Để được Ngài chăm sóc và dẫn đường
Cả đời con bước đi trong sự sáng!7…

Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc

1 Ê-sai 50: 4
2 Gia-cơ 1: 22
3 & 4 I Phi-e-rơ 5: 7
5 “Lên Chốn Cao Hơn” là tên một bài Thánh Ca
6 Công Vụ Các Sứ Đồ 4: 12
7 Giăng 8: 12

NHIỀU NGƯỜI KHOE…

THƠ: Bình Tú Ngọc

Kinh Thánh: Lu-ca 17: 10; 18: 11, 12; Phi-líp 4: 13

Nhiều người khoe tôi làm nhiều việc lắm1
Không có tôi chuyện đó khó hoàn thành
Không có tôi chuyện đó sẽ tanh bành
Tôi mà vắng bao việc đều đổ bể…

Nhiều người kể gia đình tôi bề thế
Giúp đỡ bao người vượt được khó khăn
Biết bao người có của để của ăn
Họ khá giả đều nhờ nhà tôi đó…

Nhiều người thích kể công lao nầy nọ
Để người ta ai nấy nể nhà mình
Để người ta đều thấy mình…thuộc linh
Rồi trầm trồ, tụng ca vô tư lự…

Phao-lô nói ông làm được mọi sự2
Ấy là nhờ Đấng thêm sức cho tôi
Không phải ông, nhưng chính Chúa Ba Ngôi
Nhờ Đấng ấy, Phao-lô làm việc Chúa…

Chúa nhìn thấy3 mỗi giọng ca, điệu múa
Mỗi việc làm, từng cử chỉ của ta
Làm việc chi cho Chúa hãy nhớ là
Con đầy tớ mọn hèn được thương xót4!

Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc

1 Lu-ca 18: 11, 12
2 Phi-líp 4: 13
3 I Sa-mu-ên 16: 7
4 Lu-ca 17: 10

MÙA TẠ ƠN, NÓI CHUYỆN…ƠN MÌNH ĐÃ ĐƯỢC

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 25: 26-30; I Cô-rinh-tô 12: 7-11; I Phi-e-rơ 4: 10-11

Mùa Tạ Ơn đang về với mọi người ở khắp mọi nơi trên thế giới nầy.
Đây là cơ hội để con người chúng ta thể hiện lòng biết ơn với nhau, và đặc biệt là bày tỏ lòng biết ơn đối với Đấng Tạo Hóa, là Đấng đã tạo nên muôn loài vạn vật và con người chúng ta; cũng như ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng.

Sứ Đồ Phi-e-rơ viết rằng: “Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời. Ví bằng có người giảng luận, thì hãy giảng như rao lời sấm truyền của Đức Chúa Trời; nếu có kẻ làm chức gì, thì hãy làm như nhờ sức Đức Chúa Trời ban, hầu cho Đức Chúa Trời được sáng danh trong mọi sự bởi Đức Chúa Jêsus Christ; là Đấng được sự vinh hiển quyền phép đời đời vô cùng. A-men.” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 4, câu 10, 11)

“Ơn mình đã được” là một cụm từ chúng ta cần lưu ý trong những câu Kinh Thánh nầy. Phi-e-rơ không nói “Ơn mình có được”, mà ông nói “Ơn mình đã được”. Điều đó có nghĩa là, mình có ơn tứ, khả năng nào không phải là do mình giỏi, mình tài hơn người nên mình có được; mà bèn là do Đức Chúa Trời ban cho tất cả. Ơn tứ, khả năng không tự mình có, mà là do Đức Chúa Trời đã phú ban cho mình. Nguồn gốc các ơn tứ, khả năng có nơi con người là xuất phát từ Đức Chúa Trời, vì chính Ngài và chỉ một mình Ngài mới là nguồn phát ra mọi ơn phước cho con người được hưởng mà thôi.

Phao-lô bày tỏ: “Đức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ ơn đầy dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần dùng trong mọi sự, lại còn có rời rộng nữa để làm các thứ việc lành.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 9, câu 8)

Theo lời Chúa ở đây dạy cho chúng ta, mọi ơn tứ mà chúng ta có được đều đến từ Chúa, Đấng có quyền, chứ không phải là do sự tài giỏi của chúng ta đâu. Nếu Chúa không ban cho, chúng ta chẳng có gì cả. Chắc chắn là như thế!

Thánh Gia-cơ khẳng định: “Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.” (Sách Gia-cơ, chương 1, câu 17)

Nếu Ma quỷ là nguồn phát ra mọi điều độc ác, dối trá, xấu xa; thì ngược lại, Đức Chúa Trời là nguồn phát ra mọi điều tốt lành để ban cho con người được thụ hưởng.

Nhận biết nguồn của mọi ơn phước là đến từ Đức Chúa Trời, và những tài năng, ơn tứ chúng ta có được trong cuộc đời, đều là do Chúa ban cho ta để sống và hầu việc Ngài; chúng ta mới biết quý trọng những điều đó, mới biết ơn Ngài, và biết dùng những ơn tứ đó để hầu việc Ngài.

Chúa ban ơn cho bạn và tôi không phải để chúng ta khoe khoang, kiêu hãnh với người khác, mà bèn là để chúng ta phục vụ trong Hội Thánh của Ngài, nhằm xây dựng thân thể Đấng Christ, và hướng đến việc làm vinh hiển chính Chúa.

Phao-lô cho biết là ơn ban cho mỗi người là vì lợi ích chung cho thân thể của Chúa là Hội Thánh:
“Đức Thánh Linh tỏ ra trong mỗi một người, cho ai nấy đều được sự ích chung. Vả, người nầy nhờ Đức Thánh Linh, được lời nói khôn ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh Linh ấy, cũng được lời nói có tri thức. Bởi một Đức Thánh Linh, cho người nầy được đức tin; cũng bởi một Đức Thánh Linh ấy, cho kẻ kia được ơn chữa tật bịnh; người thì được làm phép lạ; kẻ thì được nói tiên tri; người thì được phân biệt các thần; kẻ thì được nói nhiều thứ tiếng khác nhau, người thì được thông giải các thứ tiếng ấy. Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người. (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 12, câu 7 đến 11)
Các cụm từ “nhờ Đức Thánh Linh”, “bởi Đức Thánh Linh”, và từ “được” được lặp đi lặp lại nhiều lần trong những câu Kinh Thánh trên xác nhận rằng những ơn tứ được nêu ra trong phân đoạn Kinh Thánh, như “lời nói khôn ngoan”, “lời nói có tri thức”, “đức tin”, “ơn chữa tật bịnh”, “làm phép lạ”, “nói tiên tri”, “phân biệt các thần”, “nói nhiều thứ tiếng”, “thông giải các thứ tiếng” đều đến từ Đức Thánh Linh và bởi Ngài ban cho; chứ hoàn toàn không phải do tài năng hay sự giỏi giang của bất cứ ai.
Đó là một chân lý mà chúng ta cần ghi nhớ để không ai trong chúng ta khoe khoang bất cứ điều gì khi hầu việc trong nhà của Ngài.
Cụm từ “Ơn mình đã được” mà Phi-e-rơ đã viết nhắc nhở chúng ta không được phép kiêu ngạo về bất cứ điều; nhưng hướng chúng ta đến việc dùng “ơn mình đã được” đó mà giúp đỡ lẫn nhau trong Hội Thánh để gây dựng thân thể của Chúa.
Cụm từ “Ơn mình đã được” cũng còn nhắc nhở chúng ta trung tín trong những ơn mình đã được đó để phục vụ Ngài.
Nếu chúng ta không trung tín phục vụ trong những ơn mà mình đã được, thì coi chừng có ngày, Chúa sẽ lấy lại những ơn đó mà giao cho người khác có lòng trung tín phục vụ, và lúc đó, chúng ta sẽ…trắng tay.
Hãy nhớ lời phán của người chủ dành cho đầy tớ dữ và biếng nhác trong câu chuyện các ta lâng:
“Song chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ dữ và biếng nhác kia, ngươi biết ta gặt trong chỗ ta không gieo, và lượm lặt trong chỗ ta không rải ra; vậy thì ngươi phải đưa bạc của ta lại cho người buôn bạc, rồi khi ta trở về, sẽ lấy vốn và lời. Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng. Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 25, câu 26 đến 30)

Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, xin Chúa cho chúng ta nhận biết rõ rằng, tất cả những gì bạn và tôi có được đều đến từ Chúa và do Chúa ban cho, chứ không phải do khả năng hay sự tài giỏi của mình. Vâng! Chúng ta không có gì cả; chỉ Chúa mới có tất cả, và Chúa ban cho chúng ta là để hầu việc Ngài vậy.

Tôi rất thích câu Kinh Thánh trong sách Cô-rinh-tô mà Phao-lô đã nói:
“Nhưng tôi nay là người thể nào là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác; nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 15, câu 10)

Bạn và tôi ngày hôm nay là người như thế nào là đều nhờ ơn của Chúa ban cho hết cả; và chúng ta có làm được việc gì cho nhà Chúa thì cũng lại nhờ ơn Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta đó thôi.
Không có sự ban cho của Chúa, chúng ta chẳng làm được việc gì đâu, và không có ơn của Ngài ở cùng, thì chúng ta có làm gì đi nữa, cũng chỉ như là “chạy bá vơ và đánh gió” mà thôi.
Hãy luôn ghi tâm khắc cốt điều nầy trong đời sống theo Chúa và hầu việc Ngài của mỗi một chúng ta: “Mọi điều tôi làm, ấy là Ngài làm cho” (Sách Ê-sai, chương 26, câu 12), và “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Sách Phi-líp, chương 4, câu 13) để Chúa được đẹp lòng.
Kính chúc mọi người một mùa Lễ Tạ Ơn tràn đầy lòng biết ơn Chúa, và nhận được nhiều niềm vui từ Đức Chúa Trời, Đấng Ban Cho ban cho chúng ta!

California, Mùa Tạ Ơn 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

LÒNG HOÀI NIỆM NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI

THƠ: Bình Tú Ngọc

Khi còn nhỏ cứ tưởng mình trẻ mãi
Dễ chi già nên cứ phí thời gian
Chơi thỏa chí, học thì chỉ lan man
Thoáng một cái, tuổi học trò qua mất…

Thời tuổi trẻ là thời sung sức nhất
Nhưng nếu không tận dụng để học hành
Mải chơi bời thì hối tiếc đến nhanh
Khi ngoái lại, mình không còn trẻ nữa…

Tuổi già đến đợi ta ngay trước cửa
Không hẹn hò, nhưng lại gặp liền tay
Không đợi chờ, thời gian đi rất mau
Bảy mươi tuổi, ô kìa, gần đang tới…

Mới ngày nào tuổi xuân còn phơi phới
Mà giờ đây đã vào tuổi xế chiều
Nhớ lại thời tuổi trẻ thật đáng yêu
Lòng hoài niệm những ngày xưa thân ái…

Ai cũng có một thời lưu luyến mãi
Làm hành trang khi tuổi đã về già
Bao kỷ niệm thời xuân trẻ đã qua
Vẫn in đậm trong lòng khi tóc bạc…

Tháng 10/ 2025!
Bình Tú Ngọc

CHUYỆN…SO SÁNH (2)

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: Thi-thiên 90: 14; 103: 14; 139: 14

Chúa tạo dựng nên con người chúng ta, mỗi người đều có một giá trị khác nhau và độc đáo, không ai giống ai cả. Bàn tay con người có dấu vân tay rất đặc biệt, không có người nào giống người nào, cho dù là song sinh đi nữa. Khoa học khám phá ra rằng, dấu vân tay của con người sẽ tồn tại suốt đời và không bị thay đổi về cấu trúc hay đường nét. Đó là một điều tuyệt vời mà Đấng Tạo Hóa đã làm vậy!
Chúa dựng nên mỗi người khác nhau và có một giá trị riêng biệt để có thể bổ sung cho nhau làm cho xã hội trở nên đẹp đẽ, phong phú và đa dạng. Cho nên, chúng ta không cần phải so sánh mình với ai cả, vì không có một ai giống mình và mình cũng không giống với bất cứ ai. Mình được Đức Chúa Trời tạo dựng nên một cách độc đáo, và hãy sống theo giá trị mà Chúa đã dành cho mình, đừng biến mình thành người khác.
Nhiều người cứ thích so sánh mình với người nầy người kia, và rồi họ trở nên khổ sở khi thấy mình không được như thế nầy như thế kia. Nhưng nếu họ biết sống theo những giá trị mà Chúa đã dành cho họ, thì chắc chắn họ sẽ cảm thấy cuộc đời mình hạnh phúc biết bao!
Ai đó đã nói một câu rất chí lý: “Cái ly của tôi bé, nhưng tôi uống bằng cái ly của tôi”
Có không ít người không muốn uống bằng “cái ly” của mình, mà muốn uống bằng “cái ly” của người khác, vì cho rằng “cái ly” của mình…bé nhỏ quá. Nhiều người đã không muốn sống bằng khả năng, ơn tứ mà Chúa ban cho mình; không muốn khai thác khả năng, ơn tứ Chúa ban cho mình để sống, để phục vụ; nhưng cứ muốn mình giống như người nổi tiếng nầy, người giỏi giang kia. Chính vì vậy mà họ trở nên khổ sở, vì lúc nào cũng so sánh mình với người khác, mà không bằng lòng với những gì mình có.
Còn nhớ câu chuyện về người đẹp Tây Thi nổi tiếng bên Trung Quốc thuở xưa được ghi lại trong quyển “Cổ Học Tinh Hoa”*:
“Nước Việt có nàng Tây Thi nổi tiếng đẹp một thời. Thi thoảng, nàng bị đau bụng, mà mỗi khi đau, nàng ôm bụng nhăn mặt, thì lại càng đẹp hơn. Có người đàn bà ở cùng làng thấy Tây Thi nhăn mặt mà đẹp, muốn bắt chước. Cô ta về nhà cũng ôm bụng nhăn mặt. Người làng trông thấy, tưởng là ma quỷ; nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn.”
(Trang Tử)
Và có Lời Bàn cuối truyện như sau:
Chỉ biết nhăn mặt là đẹp. Không biết nét mặt phải thế nào thì nhăn mới đẹp. Thực là đáng tiếc! Kẻ quên phận mình, chỉ muốn bắt chước người thì có khác gì người xấu muốn bắt chước nàng Tây Thi nói trong chuyện này không? Ôi! bắt chước là một cái hay, nhưng nếu không chịu suy nghĩ cứ nhắm mắt bắt chước liều như con lừa thổi sáo, con nhái muốn to bằng con bò, thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ, chẳng những không được lợi gì mà lại thiệt đến bản thân.

Cũng có chuyện được nghe kể lại rằng, có một vị Mục Sư nọ, vì thích thú với phong cách giảng dạy của vị Mục Sư Hội Trưởng trong Giáo Hội mình, nên ông đã tập bắt chước theo giọng nói, điệu bộ của vị Mục Sư đó mỗi khi giảng Lời Chúa; nhưng nó không thể nào giống được như Mục Sư Hội Trưởng ấy, cho nên người nghe thấy hơi…khó chịu, và…kỳ cục, vì sự gượng gạo của nó.
Câu chuyện quen thuộc về con ếch cũng để lại lời nhắc nhở cho chúng ta đừng cố làm cho mình giống như người khác mà…thiệt bản thân: “Có một chú ếch ở bên một chiếc hồ nhỏ. Ngày ngày, chú trông thấy một con bò to ra uống nước. Chú rất ngưỡng mộ khi thấy chú bò thật hùng dũng hiên ngang. Chú nghĩ nếu cố hết sức, chú cũng có thể trở nên to giống như anh bò được thôi. Chú nói với người bạn là cá chép: “Anh hãy nhìn tôi đây, xem có giống anh bò không nhé?” Chú ráng sức ngẩng cao đầu, lấy hết hơi vào và phình bụng cho thật to. Cá chép nói: “Anh làm sao có thể giống anh bò được? Anh bò to lắm!” Ếch tức mình ráng phình to hơn nữa cho bằng bò mới chịu; nhưng cuối cùng, bụng ếch bị nổ tung. Thật tội nghiệp!”
Có thể nói, không ai biết rõ chúng ta hơn là Đấng đã tạo dựng nên chúng ta là Đức Chúa Trời. Ngài biết chúng ta được nắn nên bởi giống gì, và Ngài nhớ lại rằng chúng ta bằng bụi đất. (Sách Thi-thiên, chương 103, câu 14)
Mình được Chúa tạo dựng nên như thế nào thì hãy thỏa lòng và sống trong ơn điển của Chúa đã dành cho. Có như thế cuộc đời mình mới vui thỏa và Chúa mới đẹp lòng!

Lạy Chúa, xin thương xót lấy con và tha thứ cho con, vì chính mình con có đôi lúc cũng tự ty mặc cảm, mà…dại dột đem so sánh mình với người khác, để rồi tự con chuốc lấy sự khổ sở cho bản thân!
Xin giúp con biết sống thỏa vui trong những ơn phước mà Ngài ban cho trong hiện tại, và tin chắc rằng Chúa luôn luôn là Đấng tốt lành cho chính đời sống con và gia đình con nữa!
Bạn và tôi hãy luôn nhớ rằng, mình được Đức Chúa Trời tạo nên rất độc đáo, như một kỳ quan trên thế giới nầy. Không có một ai giống như mình cả, và vì vậy, cho nên, mình cũng không cần phải so sánh mình với bất cứ người nào làm chi.
Chính vì vậy, mà Đại Thi Hào Đa-vít của người Do-thái ngày xưa đã nói như la lớn lên khi ông nhận biết được sự kỳ diệu trong thân thể ông, rằng: “Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm.” (Sách Thi-thiên, chương 139, câu 14)
Chúng ta cần phải biết ơn Đấng Tạo Hóa về những gì Ngài đã ban cho mình; những ơn tứ, những tiềm năng mà Ngài đã “set up” (đặt để) trong con người mình. Hãy phát huy tất cả những điều tốt đẹp sẵn có đó để sống và sống một cách tốt nhất có thể; hầu cho đời sống của bạn và tôi trở nên có ý nghĩa và giá trị trước mặt Đức Chúa Trời.
Nhiều khi chúng ta chưa chịu khám phá hết tiềm năng sẵn có của mình để sống và hầu việc Đức Chúa Trời đó thôi; cho nên, chúng ta hay so sánh mình với người khác. Đó là một điểm yếu mà chúng ta cần khắc phục.
Từ nay trở đi, bạn và tôi hãy nên hướng lòng về Chúa, cảm tạ Ngài về những tiềm năng quý báu mà Ngài đã ban cho; để rồi tập trung khai thác tối đa tiềm năng đó để làm ích lợi cho mình và góp phần xây dựng Vương Quốc của Chúa trên trần gian nầy.
Khi bạn và tôi làm được như thế, tin chắc Chúa sẽ đẹp lòng!
Lời Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta: “Cho nên, chúng ta dầu ở trong thân thể nầy, dầu ra khỏi, cũng làm hết sức để được đẹp lòng Chúa!” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 5, câu 9)
Môi-se, nhà lãnh đạo nổi tiếng của người Do-thái ngày xưa đã rất có lý khi viết ra những vần thơ tuyệt vời với đầy lòng tin cậy và vui thỏa nơi Đấng mà ông tôn thờ như sau:
“Ôi, xin Chúa cho chúng tôi buổi sáng được thỏa dạ về sự nhơn từ Chúa, thì trọn đời chúng tôi sẽ hát mừng vui vẻ.” (Sách Thi-thiên, chương 90, câu 14)
Vâng, xin cho chúng con cũng được thỏa dạ về sự nhơn từ Ngài như Môi-se đã cầu xin, để trọn đời chúng con cũng được thỏa vui trong tình yêu kỳ diệu của Ngài, không cần chi phải so sánh mình với ai nữa cả!

California, Đầu Tháng 11/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

*“Cổ Học Tinh Hoa” của Nguyên Văn Ngọc và Trần Lê Nhân, Xuất Bản lần đầu vào năm 1926