Văn: MS Nguyễn Đình Liễu
Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 25: 26-30; I Cô-rinh-tô 12: 7-11; I Phi-e-rơ 4: 10-11
Mùa Tạ Ơn đang về với mọi người ở khắp mọi nơi trên thế giới nầy.
Đây là cơ hội để con người chúng ta thể hiện lòng biết ơn với nhau, và đặc biệt là bày tỏ lòng biết ơn đối với Đấng Tạo Hóa, là Đấng đã tạo nên muôn loài vạn vật và con người chúng ta; cũng như ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng.
Sứ Đồ Phi-e-rơ viết rằng: “Mỗi người trong anh em hãy lấy ơn mình đã được mà giúp lẫn nhau, khác nào người quản lý trung tín giữ các thứ ơn của Đức Chúa Trời. Ví bằng có người giảng luận, thì hãy giảng như rao lời sấm truyền của Đức Chúa Trời; nếu có kẻ làm chức gì, thì hãy làm như nhờ sức Đức Chúa Trời ban, hầu cho Đức Chúa Trời được sáng danh trong mọi sự bởi Đức Chúa Jêsus Christ; là Đấng được sự vinh hiển quyền phép đời đời vô cùng. A-men.” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 4, câu 10, 11)
“Ơn mình đã được” là một cụm từ chúng ta cần lưu ý trong những câu Kinh Thánh nầy. Phi-e-rơ không nói “Ơn mình có được”, mà ông nói “Ơn mình đã được”. Điều đó có nghĩa là, mình có ơn tứ, khả năng nào không phải là do mình giỏi, mình tài hơn người nên mình có được; mà bèn là do Đức Chúa Trời ban cho tất cả. Ơn tứ, khả năng không tự mình có, mà là do Đức Chúa Trời đã phú ban cho mình. Nguồn gốc các ơn tứ, khả năng có nơi con người là xuất phát từ Đức Chúa Trời, vì chính Ngài và chỉ một mình Ngài mới là nguồn phát ra mọi ơn phước cho con người được hưởng mà thôi.
Phao-lô bày tỏ: “Đức Chúa Trời có quyền ban cho anh em đủ mọi thứ ơn đầy dẫy, hầu cho anh em hằng đủ điều cần dùng trong mọi sự, lại còn có rời rộng nữa để làm các thứ việc lành.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhì, chương 9, câu 8)
Theo lời Chúa ở đây dạy cho chúng ta, mọi ơn tứ mà chúng ta có được đều đến từ Chúa, Đấng có quyền, chứ không phải là do sự tài giỏi của chúng ta đâu. Nếu Chúa không ban cho, chúng ta chẳng có gì cả. Chắc chắn là như thế!
Thánh Gia-cơ khẳng định: “Mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao và bởi Cha sáng láng mà xuống, trong Ngài chẳng có một sự thay đổi, cũng chẳng có bóng của sự biến cải nào.” (Sách Gia-cơ, chương 1, câu 17)
Nếu Ma quỷ là nguồn phát ra mọi điều độc ác, dối trá, xấu xa; thì ngược lại, Đức Chúa Trời là nguồn phát ra mọi điều tốt lành để ban cho con người được thụ hưởng.
Nhận biết nguồn của mọi ơn phước là đến từ Đức Chúa Trời, và những tài năng, ơn tứ chúng ta có được trong cuộc đời, đều là do Chúa ban cho ta để sống và hầu việc Ngài; chúng ta mới biết quý trọng những điều đó, mới biết ơn Ngài, và biết dùng những ơn tứ đó để hầu việc Ngài.
Chúa ban ơn cho bạn và tôi không phải để chúng ta khoe khoang, kiêu hãnh với người khác, mà bèn là để chúng ta phục vụ trong Hội Thánh của Ngài, nhằm xây dựng thân thể Đấng Christ, và hướng đến việc làm vinh hiển chính Chúa.
Phao-lô cho biết là ơn ban cho mỗi người là vì lợi ích chung cho thân thể của Chúa là Hội Thánh:
“Đức Thánh Linh tỏ ra trong mỗi một người, cho ai nấy đều được sự ích chung. Vả, người nầy nhờ Đức Thánh Linh, được lời nói khôn ngoan; kẻ kia nhờ một Đức Thánh Linh ấy, cũng được lời nói có tri thức. Bởi một Đức Thánh Linh, cho người nầy được đức tin; cũng bởi một Đức Thánh Linh ấy, cho kẻ kia được ơn chữa tật bịnh; người thì được làm phép lạ; kẻ thì được nói tiên tri; người thì được phân biệt các thần; kẻ thì được nói nhiều thứ tiếng khác nhau, người thì được thông giải các thứ tiếng ấy. Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người. (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 12, câu 7 đến 11)
Các cụm từ “nhờ Đức Thánh Linh”, “bởi Đức Thánh Linh”, và từ “được” được lặp đi lặp lại nhiều lần trong những câu Kinh Thánh trên xác nhận rằng những ơn tứ được nêu ra trong phân đoạn Kinh Thánh, như “lời nói khôn ngoan”, “lời nói có tri thức”, “đức tin”, “ơn chữa tật bịnh”, “làm phép lạ”, “nói tiên tri”, “phân biệt các thần”, “nói nhiều thứ tiếng”, “thông giải các thứ tiếng” đều đến từ Đức Thánh Linh và bởi Ngài ban cho; chứ hoàn toàn không phải do tài năng hay sự giỏi giang của bất cứ ai.
Đó là một chân lý mà chúng ta cần ghi nhớ để không ai trong chúng ta khoe khoang bất cứ điều gì khi hầu việc trong nhà của Ngài.
Cụm từ “Ơn mình đã được” mà Phi-e-rơ đã viết nhắc nhở chúng ta không được phép kiêu ngạo về bất cứ điều; nhưng hướng chúng ta đến việc dùng “ơn mình đã được” đó mà giúp đỡ lẫn nhau trong Hội Thánh để gây dựng thân thể của Chúa.
Cụm từ “Ơn mình đã được” cũng còn nhắc nhở chúng ta trung tín trong những ơn mình đã được đó để phục vụ Ngài.
Nếu chúng ta không trung tín phục vụ trong những ơn mà mình đã được, thì coi chừng có ngày, Chúa sẽ lấy lại những ơn đó mà giao cho người khác có lòng trung tín phục vụ, và lúc đó, chúng ta sẽ…trắng tay.
Hãy nhớ lời phán của người chủ dành cho đầy tớ dữ và biếng nhác trong câu chuyện các ta lâng:
“Song chủ đáp rằng: Hỡi đầy tớ dữ và biếng nhác kia, ngươi biết ta gặt trong chỗ ta không gieo, và lượm lặt trong chỗ ta không rải ra; vậy thì ngươi phải đưa bạc của ta lại cho người buôn bạc, rồi khi ta trở về, sẽ lấy vốn và lời. Vậy, các ngươi hãy lấy ta-lâng của người nầy mà cho kẻ có mười ta-lâng. Vì sẽ cho thêm kẻ nào đã có, thì họ sẽ dư dật; nhưng kẻ nào không có, thì cũng cất luôn điều họ đã có nữa. Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” (Sách Ma-thi-ơ, chương 25, câu 26 đến 30)
Nhân mùa Tạ Ơn năm nay, xin Chúa cho chúng ta nhận biết rõ rằng, tất cả những gì bạn và tôi có được đều đến từ Chúa và do Chúa ban cho, chứ không phải do khả năng hay sự tài giỏi của mình. Vâng! Chúng ta không có gì cả; chỉ Chúa mới có tất cả, và Chúa ban cho chúng ta là để hầu việc Ngài vậy.
Tôi rất thích câu Kinh Thánh trong sách Cô-rinh-tô mà Phao-lô đã nói:
“Nhưng tôi nay là người thể nào là nhờ ơn Đức Chúa Trời, và ơn Ngài ban cho tôi cũng không phải là uổng vậy. Trái lại, tôi đã làm nhiều việc hơn các người khác; nhưng nào phải tôi, bèn là ơn Đức Chúa Trời đã ở cùng tôi.” (Sách Cô-rinh-tô thứ nhất, chương 15, câu 10)
Bạn và tôi ngày hôm nay là người như thế nào là đều nhờ ơn của Chúa ban cho hết cả; và chúng ta có làm được việc gì cho nhà Chúa thì cũng lại nhờ ơn Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta đó thôi.
Không có sự ban cho của Chúa, chúng ta chẳng làm được việc gì đâu, và không có ơn của Ngài ở cùng, thì chúng ta có làm gì đi nữa, cũng chỉ như là “chạy bá vơ và đánh gió” mà thôi.
Hãy luôn ghi tâm khắc cốt điều nầy trong đời sống theo Chúa và hầu việc Ngài của mỗi một chúng ta: “Mọi điều tôi làm, ấy là Ngài làm cho” (Sách Ê-sai, chương 26, câu 12), và “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Sách Phi-líp, chương 4, câu 13) để Chúa được đẹp lòng.
Kính chúc mọi người một mùa Lễ Tạ Ơn tràn đầy lòng biết ơn Chúa, và nhận được nhiều niềm vui từ Đức Chúa Trời, Đấng Ban Cho ban cho chúng ta!
California, Mùa Tạ Ơn 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu