TIỄN EM VỀ CHỐN VÔ BỜ ĐÁNG YÊU

Thơ: Bình Tú Ngọc

(Với tất cả lòng thương nhớ người em út Nguyễn Hoàng Điển vừa được về “Miền Vinh Hiển”!)

 

Vậy là em đã đi rồi (1)

Về “Miền Vinh Hiển” tuyệt vời trên cao

Thương nhớ em thật dạt dào

Em đi không nói lời nào với ai

Giờ em được ở Thiên đài

Bao người ở lại đong đầy nhớ thương

Hẹn gặp em trênThiên đường

Trong Chúa có sự cậy trông vững vàng (2)

Biết nơi mình đến rõ ràng

Biết đường đi đến nên càng vững tâm…(3)

Nguyện cầu xin Chúa viếng thăm

Bà con, bè bạn ăn năn tội mình

Mở lòng tin Chúa phục sinh

Một mai Chúa gọi an bình ra đi

Có Chúa chẳng lo sợ gì

Không Chúa hồ lửa hiểm nguy đang chờ…(4)

Tạm biệt em mấy vần thơ

Tiễn em về chốn vô bờ đáng yêu

Thương nhớ em nhiều, thật nhiều…

California, tháng 10/ 2021

Bình Tú Ngọc

(1): Em Nguyễn Hoàng Điển sinh ngày 03/ 3/ 1972 – Về “Miền Vinh Hiển” ngày 23/ 10/ 2021

(2): I Phi-e-rơ 1: 3-5

(3): Giăng 14: 1-7

(4): Ma-thi-ơ 25: 41

 

 

 

 Chọn Vỏ Bỏ Ruột

Văn: Châu Sa

Sách Hàn Phi Tử của thời Chiến Quốc bên Tàu có ghi câu chuyện thú vị về cái hộp đựng ngọc.  Một người thừa hưởng được một viên ngọc châu, muốn bán đi.  Để dễ bán, ông cho làm một cái hộp đẹp, gỗ tốt, khắc hình mỹ thuật, ướp hương cho có mùi thơm.  Ai thấy hộp ngọc cũng đều trầm trồ, khen ngợi và thích cái hộp, mà không nghe ai hỏi tới viên ngọc bên trong.  Cuối cùng, một phú ông có đủ tiền mua hộp ngọc.  Điều làm người bán vô cùng ngạc nhiên là người mua mở hộp lấy viên ngọc trao cho chủ cũ, nói: “Tôi chỉ thích cái hộp đẹp đẽ này thôi, còn viên ngọc tôi cho lại ông.”  Trong khi cái ruột là viên ngọc giá trị gấp trăm lần cái vỏ hộp, mà người mua lại “chọn vỏ bỏ ruột”.

Từ đó, người Trung Hoa có câu thành ngữ Mãi Độc Hoàn Châu  nghĩa là “mua hộp (đẹp) mà trả lại ngọc châu”, ý nói người chỉ chăm chú bề ngoài không xét đến giá trị thực bên trong, hay nói cách khác thích hình thức hơn nội dung.

Thường cái vỏ chỉ là lớp bao che chở cái ruột quý báu bên trong.  Nhìn trái cam, trái chuối, củ hành thì hiểu.  Người mua chuối mà chọn giữ vỏ chuối và quăng cái ruột chắc bị xem là không bình thường.  Vậy mà không ít người ham mê cái vẻ đẹp hào nhoáng bề ngoài mà quên mất cái ruột phong phú bề trong.  Tục ngữ Việt Nam có câu nhắc nhở: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.”

Chuyện người mua hộp ngọc làm tôi nhớ tới 2 anh em láng giềng tôi.  Người anh yêu say đắm và cưới được cô vợ đẹp lộng lẫy, nhưng không ngờ tánh hung hãn về sau mới lộ ra, còn người em lấy người vợ bình thường, tánh tình hiền hậu vì người em hiểu câu “cái nết đánh chết cái đẹp”.  Người em sống rất hạnh phúc, còn người anh thì khốn khổ vì hay bị vợ húng hiếp.  Có hôm, anh tâm sự với tôi, than: “Tôi lỡ leo lên lưng sư tử rồi nên biết thân ngồi yên vì bước xuống e bị nhai xương!”  Nhìn lại mới thấy ai khôn ngoan khi chọn vợ:  người anh chăm chú cái vỏ, người em trân trọng cái ruột.   Ai Chọn Nấy Chịu, như câu chúng ta thường nghe người Mỹ hay nói:  “Sleep in the bed you made” (Làm giường thế nào, ngủ thế đó).

Trong Kinh Thánh, câu chuyện 2 chị em cũng cho chúng ta bài học sâu sắc về chọn lựa.  Cô chị Ma-thê hay làm bếp, lăng xăng nấu nướng phục vụ Chúa Giê-su khi Ngài tới thăm.  Cô em Ma-ri thì thích ngồi bên Chúa để nghe lời Chúa dạy bảo.  Cô chị phàn nàn với Chúa, muốn em mình xuống bếp giúp mình một tay.  Chúa Giê-su thừa nhận hai chị em đều yêu quí Chúa đều muốn Chúa vui lòng, nhưng phán rằng Ma-ri đã chọn phần tốt hơn: ngồi nghe, suy gẫm lời Chúa*.

Thánh Phao-lô nhắc nhở con dân Chúa nên hướng mắt, hướng lòng vào giá trị thuộc linh chớ không nên vào vật chất trần gian:  “chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” (2 Cô-rinh-tô 4:18).

Người chạy theo cái hào nhoáng, phù phiếm, nhưng rỗng tuếch rỗng toác  thường phải trả giá đắt, còn người tìm cầu giá trị tinh thần thường được phước ơn từ Trời.

Một vị mục sư góp ý: Cơ-đốc nhân chân chánh được mặc áo công chính của Chúa Giê-su thì bề ngoài (vỏ), cùng bề trong (ruột) đều tốt đẹp.

*Luca 10:40-41

Nhà thơ Tiểu Minh Ngọc cảm tác:

                     Bề Ngoài Bề Trong

“chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” – 2 Cô-rinh-tô 4:18

“và kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua đi.” – 1 Cô-rinh-tô 7:31

“Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.” – 1 Giăng 2:17

“Vì, Mọi xác thịt ví như cỏ, Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa rụng, nhưng lời Chúa còn lại đời đời. Và lời đó là đạo Tin Lành đã giảng ra cho anh em.” – 1 Phi-e-rơ 1:24-25

          Bề ngoài hào nhoáng, đẹp thay,

Nhưng ai biết được đắng cay trong lòng?

         Giàu sang của cải mênh mông,

Nhưng ngày mai đến, cũng không còn gì?

         Thế gian, mọi sự qua đi,

Cỏ khô, hoa rụng, đáng chi mà nhờ?

 

         Chớ nên chậm trễ, dại khờ,

Ham mê tạm bợ, chần chờ bỏ qua,

         Lời Ngài hằng hữu cho ta,

Hãy suy gẫm lấy, mở ra tầm nhìn,

Biết rằng, quý nhất hồn linh,

Công bình sống bởi đức tin vào Ngài!

 

         Ăn năn kính Chúa hôm nay,

Bỏ qua đời sống lạc sai bao ngày,

         Hết lòng hết sức từ đây,

Làm theo Lời Chúa, thánh thay, năng quyền,

         Phải chăm việc Chúa trước tiên,

Dù không thấy kết quả liền cho ta!

 

         Tình Trời miên viễn bao la,

Sẽ luôn gìn giữ gần xa mọi điều!

Thế gian này có bao nhiêu,

Sức người là mấy, sớm chiều, ai hay?

Tin Lành – Ân Điển tốt thay,

Hãy mau nhận lấy, duy Ngài đáng tin!

             Tiểu Minh Ngọc

Chết Thử

Văn: Châu Sa

Năm 2012, ở Seoul, thủ đô Nam Hàn, có nhà Tang Lễ cung cấp một dịch vụ miễn phí là làm tang lễ cho người sống (Free funerals for the living). Không ngờ nhiều người hưởng ứng chương trình.  Từ đó đến nay (2012-2021), đã có trên 25000 người ghi danh tham dự.  Người có ý sáng lập thứ tang lễ này khi nhận thấy số người tự tử ngày càng nhiều nhât là độ tuổi từ 10-39 vì áp lực quá lớn từ học đường và từ công ăn việc làm, nên thấy cái sống quá mệt mỏi.  Mặt khác không ít người lớn tuổi không thấy mục đích tốt đẹp của đời sống nên thấy nhàm chán cuộc đời.

Thường thường, cái gì nằm trong tầm tay thì người ta không thấy quý, khi mất đi hay suýt mất thì mới thấy trân quý.  Đời sống cũng vậy, ai có cơ hội chết đi sống lại, hay suýt chết mới thấy thời gian còn lại của cuộc đời là vô giá.  Nhiều người sau khi tham dự cuộc “chết thử” đã thay đổi được cái nhìn về cuộc sống.

Mỗi buổi lễ kéo dài lối 4 tiếng đồng hồ.  Tất cả những người tham dự vào phòng họp.  Một diễn giả sẽ thuyết trình về ý nghĩa cuộc đời và cái chết.  Một video chiếu quang cảnh một bà sắp chết vì ung thư nói lời từ biệt với người thân.  Sau đó, mỗi người tham dự thay áo liệm, chụp hình lưu niệm, rồi bước tới ngồi cạnh quan tài của mình trong một hành lang đầy hoa cúc, viết chúc thư cùng những lời tạ từ cho gia đình, bạn bè.  Đoạn, đèn đuốc được chỉnh cho mờ ảo, trong khi đó, mỗi người tự bước vào chiếc hòm mở nắp, nằm xuống thư giãn.  Một nhân viên giúp che mắt người muốn thử chết bằng tấm vải đen, rồi nắp quan tài được đậy lại*.  Mỗi người suy nghĩ gì tùy ý, và sau 10 phút, nắp hòm được mở ra.  Mọi người được giúp đứng lên và bước ra từ “cõi chết”.  Phần lớn tham dự viên có vẻ xúc động với ngấn lệ đoanh tròng.  Sau biến cố này, nhiều người có vẻ “thắm thía” cuộc đời hơn.  Họ quý từng hơi thở, từng phút giây của đời sống. Họ yêu thương người khác hơn, họ tha thứ dễ dàng hơn, họ bớt khó chịu, bớt bắt lỗi bắt phải, bớt chỉ trích.  Họ coi việc lớn thành ra nhỏ, chuyện nhỏ thành ra không!

Trong khi đó, bên trời Âu, ông Jon Underwood mở quán cà-phê Tử thần (Death Cafe) ở Đông Luân Đôn năm 2011.  Thực khách vào đó, ăn bánh ngọt, uống cà-phê, nói chuyện về cái chết một cách thẳng thắn, công khai và “can đảm”.  Ý kiến này được nhiều người thích và nhiều quán Death Cafes được mở ra ở nhiều xứ.

Quán tưởng cái chết khi đang sống cũng được nhiều triết nhân khuyên bảo.  Trong sách Truyền Đạo, vua Sa-lô-môn khuyên chúng ta:   Đi đến nhà tang chế hơn là đến nhà yến tiệc; vì tại đó thấy sự cuối cùng của mọi người; và người sống để vào lòng (chương 7, câu 2).  Càng lớn tuổi, chúng ta nhận ra là đi đến nhà quàn có phước hơn tới nhà hàng, tới đám tang có phước hơn tới đám tiệc.  Đứng trước thi hài người vừa nằm xuống, chúng ta nhớ lại cuộc đời của người và liên tưởng tới cuộc đời của mình mà suy nghĩ.  Cái chết nhắc nhở chúng ta về sự chóng vánh của đời người và chúng ta chỉ có một khoảng thời gian nhất định để sống và để yêu.

Điều đó có giúp chúng ta đánh giá lại những giá trị tạm thời và hư không của vật chất và giá trị lâu dài và không hư của tinh thần, của tâm linh?

Trong Bài Giảng Trên Núi lịch sử, Chúa Giê-su cũng đã phán dạy:

Của cải dưới đất hay hư,
Các con hãy nhớ đầu tư trên trời.

(Ma-thi-ơ 6:19-20)

Cước chú

*có lẽ, quan tài có lỗ thông hơi cho người nằm trong đó không bị ngộp.

Chuyện Con Rắn và Cái Cưa

Văn: Châu Sa

Một sáng sớm, ông chủ xưởng mộc phát giác một con rắn hổ mang nằm chết với thân bị cứa nhiều chỗ bên cạnh một cái cưa đẫm máu trên sàn xưởng mộc!  Nghi là có người dùng cái cưa làm vũ khí chiến đấu với con rắn, ông bèn xem lại camera có thâu hình tối qua.

Một con rắn khá lớn bò vào xưởng có lẽ để kiếm ăn.  Khi nó bò trườn, thân nó chạm vào lưỡi cưa.  Nó tưởng bị tấn công nên nổi giận, bèn táp mạnh vào lưỡi cưa.  Miệng bị rách, nó càng tức giận, quấn chặt quanh lưỡi cưa với quyết tâm cho “kẻ thù” một bài học.   Thấy địch thủ vẫn trơ trơ, nó ra sức xiết chặt vào lưỡi cưa.  Máu tuôn đổ ra nhiều, nó mất sức, buông cây cưa, tức tối nhìn vào lưỡi cưa đang nhe hàm răng chơm chởm như cười nham nhở chọc quê nó.  Trước khi tắt hơi, nó phát ra tiếng hiss, hiss, khè khè như muốn hỏi địch thủ: “ngươi …là ai, tên họ… là gì?”

Trong cuộc sống hằng ngày, đôi khi chúng ta không nén được cơn giận, mà thốt ra những lời nói hoặc có những hành vi khiếm nhã cho đã nư cơn giận mà không nghĩ tới những hậu quả không hay quay trở lại chúng ta.

Người dễ nóng giận hay khởi tâm vọng động thường tự chuốc họa vào thân (tự chiêu kỳ họa 自招其禍).

Sách Châm-ngôn có lời khuyên dạy:  Người khôn ngoan kìm hãm cơn giận dữ,
Ai khoan dung lỗi người khác đáng được ngợi khen” (chương 19, câu 11).

Luật vàng xử thế là luôn giữ hòa khí, thường áp dụng tình thương yêu, tha thứ, nhân từ, nhẫn nhịn, khiêm tốn với người mình tiếp xúc.

 Câu chuyện này được ông Thái Bá Tân viết thành bài thơ ngũ ngôn đặc sắc:

Có một con rắn độc
Đi tìm thức ăn khuya
Bò vào trong xưởng mộc
Trườn qua một cái cưa.

Bị một vết cắt nhỏ
Tưởng là cưa tấn công
Rắn quay đầu hùng hổ
Cắn mạnh, ngay và luôn.

Miệng bị rách, chảy máu
Khiến nó nổi cơn điên
Tấn công trong cuồng loạn
Nuốt sống “kẻ thù” liền.

Thân cưa dính đầy máu
Hình như sắp “chết” rồi?
Rắn ngỡ mình đang thắng
Trong cuộc đấu tay đôi.

Dường như chưa hả giận
Nó quấn chặt lưỡi cưa
Gồng mình siết thật mạnh“
Biết ta là ai chưa?”

Con rắn đầy nội lực
Dùng hết sức bình sinh
Để quyết tâm giết chết
Kẻ dám tấn công mình (!)

Nhưng chưa kịp đắc thắng
Rắn đã vội ra đi
Cái cưa vô tri ấy
Nào đâu hay biết gì?

Tự kết liễu mạng sống
Sau một cơn điên khùng
Kẻ ảo tưởng sức mạnh
Chết đáng đời, đúng không ******

*Cuộc sống là như thế
Phải biết mình là ai?
Hiểu cả đối phương nữa
Mới thành công, nên người.

Và quan trọng là phải
Kiểm soát bản thân mình
Đừng để cơn nóng nảy
Khiến người đời cười khinh.

Đôi khi ta phản ứng
Làm tổn thương đến người
Thực ra tổn thương nhất
Chính là lòng ta thôi!

Ứng xử trong cuộc sống
Hãy bằng tình yêu thương
Lòng vị tha cao thượng
Sự hy sinh, nhún nhường.

Mỗi việc nhịn một chút
Để gió lặng, sóng yên
Mọi sự lùi một bước
Biển rộng, trời cao thêm.

Hận thù đừng ghim giữ
Giận dỗi càng tua nhanh
Học từ – bi – hỷ – xả
Giữ đầu an, tâm lành.

Việc ấy là rất khó
Nhưng phải cố làm thôi
Cũng giống như buông bỏ
Chẳng đơn giản trên đời!

Thái Bá Tân

CHUYỆN…KHÔN KHÉO

Văn: MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh Thánh: II Sa-mu-ên 12: 1-9; Thi-thiên 119: 169; Ê-phê-sô 5: 15; Phi-lê-môn 9-21 (*)

Kính chào quý độc giả,

Khôn khéo, tinh tế là một điều ai cũng thích, cũng muốn có được trong cuộc sống của mình; nhưng để có được sự khôn khéo trong cách cư xử với nhau trong cuộc sống cũng như trong công việc thì có lẽ trước hết, đó là điều…Ông Trời ban cho, và thứ đến là chúng ta phải học hỏi từ trong sách vở, hoặc từ những người đi trước mình.

Có ai đó đã nói rằng: “Người ta chỉ cần hai năm để học nói, nhưng lại cần tới vài chục năm để biết cách ứng xử.” Điều đó cho thấy cách ứng xử của một con người trong cuộc sống như thế nào là rất quan trọng.

Tục ngữ, ca dao Việt Nam có những  câu như sau:

+ Vụng chèo khéo chống

+ Khéo bán, khéo mua vẫn thua người khéo nói.

+ Canh suông khéo nấu thì ngon
Mẹ già khéo nói thì con đắt chồng

Tôi cũng đọc được đâu đó một câu cũng rất hay:

“Nhịn được điều người khác không thể nhịn, tha thứ được điều người khác không thể tha, phải là một người bao dung hơn người, hiểu biết hơn người, điềm tĩnh hơn người mới làm được.”

Khôn khéo là khôn ngoan và khéo léo trong cách cư xử với nhau giữa người với người trong cuộc sống hướng đến những lợi ích lâu dài và tốt đẹp cho người cũng như cho mình.

Ngược lại, khôn vặt, hay khôn lỏi là chỉ chú tâm đến những gì có lợi cho mình trước mắt không kể là người khác có bị thiệt hại hay không. Nếu khôn khéo được xem là một nét tính cách tốt (phẩm tính), thì khôn lỏi hay khôn vặt lại là một tính cách xấu (thói xấu).

Những câu tục ngữ, hay những câu nói sau đây thể hiện khá rõ thói khôn vặt đó:

+ Mượn gió bẻ măng

+ Ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau

+ Ông thò chân giò, bà thò chai rượu

+ Ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, làm việc bình thường, chơi là chính

Học giả Trần Trọng Kim trong quyển sách nổi tiếng của mình “Việt Nam Sử Lược” đã có nhận xét về một số…thói xấu của người Việt khá xác đáng, dù có phần…chua chát khi nghe đến: “Tâm địa thì nông nổi, hay làm liều, không kiên nhẫn, hay khoe khoang và ưa trương hoàng bề ngoài, hiếu danh vọng, thích chơi bời, mê cờ bạc. Hay tin ma quỷ, sùng sự lễ bái, nhưng mà vẫn không nhiệt tin tôn giáo nào cả. Kiêu ngạo và hay nói khoác.”

Nhà Nghiên Cứu Phê Bình Văn Hóa, Văn Học Vương Trí Nhàn, sau khi nghiên cứu về…thói xấu của người Việt, thì đi đến một…kết luận mà theo tôi là…rất chính xác: “Thói xấu lớn nhất của người Việt là rất sợ nói về thói xấu của mình.”

Bạn cũng như tôi chắc không thích mình là người khôn vặt, khôn lỏi, mà chỉ thích sống một lối sống khôn ngoan, khéo léo trong cuộc đời.

Trong Kinh Thánh có để lại nhiều câu chuyện về lối sống khôn ngoan, khéo léo đáng để chúng ta suy ngẫm và học đòi làm theo. Xin được trích ra đây hai câu chuyện, một trong Cựu Ước và một trong Tân Ước:

+ Sau khi vua Đa-vít phạm tội tà dâm và tội sát nhân, Chúa sai Tiên tri Na-than đến để…vạch tội Đa-vít. Na-than đến không…vạch mặt Đa-vít liền, mà ông kể một câu chuyện khiến đánh động lương tâm Đa-vít:

Đức Giê-hô-va sai Na-than đến cùng Đa-vít. Vậy, Na-than đến cùng người mà rằng: Trong một thành kia có hai người, người nầy giàu, còn người kia nghèo. Người giàu có chiên bò rất nhiều; nhưng người nghèo, nếu chẳng kể một con chiên cái nhỏ mà người đã mua, thì chẳng có gì hết. Người nuôi nó; nó cùng lớn lên với con cái người tại nhà người, ăn đồ người ăn, uống đồ người uống, và ngủ trên lòng người; nó như một con gái của người vậy. Vả, có người khách đến người giàu; người giàu tiếc không muốn đụng đến chiên bò của mình đặng dọn một bữa ăn cho người khách đã đến, bèn bắt con chiên con của người nghèo và dọn cho kẻ khách đã đến thăm mình. Đa-vít bèn nổi giận lắm cùng người ấy, và nói cùng Na-than rằng: Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống mà thề, người đã phạm điều ấy thật đáng chết! Hắn phải thường bốn lần giá chiên con, vì đã làm như vậy, và vì không có lòng thương xót. Bấy giờ, Na-than nói cùng Đa-vít rằng: Vua là người đó! Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên có phán như vầy: Ta đã xức dầu lập ngươi làm vua Y-sơ-ra-ên, ta đã giải cứu ngươi khỏi tay Sau-lơ. Ta cũng ban cho ngươi nhà của chủ ngươi, trao vào tay ngươi các vợ của chủ ngươi, lập ngươi làm vua của nhà Y-sơ-ra-ên và Giu-đa, và nếu điều đó không đủ, ắt ta sẽ thêm cho ơn khác nữa. Cớ sau ngươi đã khinh bỉ lời của Đức Giê-hô-va, mà làm điều không đẹp lòng Ngài? Ngươi đã dùng gươm giết U-ri, người Hê-tít, lấy vợ nó làm vợ ngươi, còn nó thì ngươi đã giết bởi gươm của dân Am-môn.” (Sách II Sa-mu-ên, chương 12, câu 1-9, BTT)

Sau lời…vạch tội khôn khéo của Na-than, Đa-vít đã ăn năn tội của mình trước mặt Chúa, và Ngài đã tha tội cho ông.

Nếu Na-than đến mà chỉ tay…vạch tội Đa-vít liền, thì không chừng, Đa-vít nổi trận lôi đình lên mà…cho người chém đầu Na-than liền cho bỏ tức cũng nên.

Tiên tri Na-than quả là một con người được Chúa ban cho  một sự khôn ngoan, khéo léo thật tuyệt vời trong việc xử lý vấn đề.

+ Thánh Phao-lô trong sách Phi-lê-môn của mình, dù là một sách ngắn, nhưng qua đó để lại cho chúng ta một cách xử sự rất khôn khéo của ông, khiến Phi-lê-môn là bạn của ông không những không giận Ô-nê-sim là một đầy tớ của mình đã làm một điều gì đó buồn lòng chủ, nên đã bỏ trốn, và gặp Phao-lô, Phao-lô đã làm chứng cho Ô-nê-sim tin Chúa. Ô-nê-sim được Chúa biến đổi cuộc đời trở nên tốt đẹp. Sau đó, Phao-lô gởi Ô-nê-sim về lại cho Phi-lê-môn. Phi-lê-môn đã nhận lấy lại Ô-nê-sim với một niềm vui chân thành, chứ không phải bị bắt buộc. Và Phi-lê-môn đã coi Ô-nê-sim như người anh em yêu dấu trong Chúa chứ không coi như là tôi mọi nữa. Phao-lô viết những lời khôn khéo như sau:

“Tôi, Phao-lô, đã già rồi, hiện nay lại vì Đức Chúa Jêsus Christ chịu tù nữa, tôi vì con tôi đã sanh trong vòng xiềng xích, tức là Ô-nê-sim, mà nài xin anh; ngày trước người không ích gì cho anh, nhưng bây giờ sẽ ích lắm, và cũng ích cho tôi nữa: tôi sai người về cùng anh, người như lòng dạ tôi vậy. Tôi vốn muốn cầm người ở lại cùng tôi, đặng thế cho anh mà giúp việc tôi trong cơn vì Tin Lành chịu xiềng xích. Nhưng tôi không muốn làm điều gì mà chưa được anh đồng ý, hầu cho điều lành anh sẽ làm chẳng phải bởi ép buộc, bèn là bởi lòng thành. Vả, có lẽ người đã tạm xa cách anh, cốt để anh nhận lấy người mãi mãi, không coi như tôi mọi nữa, nhưng coi hơn tôi mọi, coi như anh em yêu dấu, nhứt là yêu dấu cho tôi, huống chi cho anh, cả về phần xác, cả về phần trong Chúa nữa. Vậy nếu anh coi tôi là bạn hữu anh, thì hãy nhận lấy người như chính mình tôi vậy. Nhược bằng người có làm hại anh hoặc mắc nợ anh điều chi, thì hãy cứ kể cho tôi. Tôi, Phao-lô, chính tay tôi viết điều nầy: sẽ trả cho anh, còn anh mắc nợ tôi về chính mình anh thì không nhắc đến. Phải, hỡi anh em, ước chi tôi được nhận sự vui vẻ nầy bởi anh trong Chúa; anh hãy làm cho tôi được thỏa lòng trong Đấng Christ. Tôi viết cho anh, đã tin chắc anh hay vâng lời, biết anh sẽ làm quá sự tôi nói đây.” (Sách Phi-lê-môn, câu 9-21)

Thật là một cách ứng xử tuyệt vời của Phao-lô!

Tôi cũng nhớ một cách ứng xử khéo léo của Nhạc Phụ tôi (cố Mục Sư BP) cách đây mấy chục năm về trước, khi người còn sống:

Số là gần Nhà thờ mà Nhạc Phụ tôi đang Chủ tọa (tức Quản Nhiệm), có một thanh niên dù đã tin Chúa, nhưng vẫn còn tính hay ăn trộm vặt trong xóm. Chung quanh Nhà thờ lúc bấy giờ, Hội Thánh có trồng nhiều dừa để làm bóng mát và ăn trái. Dừa rất cao và sai trái. Một hôm, vào buổi chiều trời chập choạng tối, anh H (tên người có tính hay ăn trộm vặt) leo lên hái dừa trộm, và Nhạc Phụ tôi đi công việc về bắt gặp, ông dừng lại và nói: “Con hái dừa đó hả H, coi trái nào già thì hái ăn cho ngon nghe con. Hái xong, từ từ xuống cẩn thận kẻo té con nhé.” Nói xong, Nhạc Phụ tôi đi vô nhà.

Ông kể lại cho gia đình nghe. Mấy người con hỏi, ba có la nó một trận cho bỏ cái tật ăn trộm vặt đó không? Nhạc Phụ tôi nói: “Một vài trái dừa không bao nhiêu tiền mấy con ạ. Mình mà la lớn lên làm nó hoảng sợ, lỡ rớt xuống chết người thì mình mang tội. Cho nên, ba chỉ nói nhè nhẹ rồi vô nhà, để cho nó yên tâm mà leo xuống cho an toàn.”

Tôi thầm cảm phục cách xử sự khôn khéo của Người trong một trường hợp dễ…bực bội mà la lớn lên như thế!

Đó là sự khôn ngoan mà Chúa ban cho Nhạc Phụ của tôi vậy!

Cảm tạ Chúa!

Mỗi khi tôi đi đến tiệm hớt tóc, trước khi cạo râu cho tôi, người thợ lấy cây cọ thấm nước rồi quẹt qua bộ râu một vài lần cho ướt chân râu rồi mới cạo, để cho tôi không bị rát da, hay rướm máu. Mỗi khi người thợ làm như thế tôi thấy dễ chịu vô cùng, vì nghe được những âm thanh dao cạo nghe rạo rạo mới…đáng yêu làm sao, và sau đó là cái cằm nhẵn bóng, đẹp khỏi chê luôn!

Người thợ hớt tóc ấy có thể không cần phải quẹt nước qua bộ râu trước khi cạo, vẫn có thể cạo râu cho tôi được; nhưng có thể sau lần cạo râu đó, khách sẽ…một đi không trở lại nữa, vì sợ đau rát mỗi khi cạo râu. Họ sẽ đi tìm một người thợ khôn khéo khác biết cách cạo râu không đau để hớt tóc cho mình.

Đó là một sự khôn khéo của một người thợ hớt tóc biết chìu khách và biết cách làm cho khách cảm thấy được an toàn và thích thú khi đến tiệm của mình.

Muốn có được một lối xử sự khôn khéo, thiết nghĩ chúng ta cần học lời Chúa mỗi ngày và xin Chúa Thánh Linh ban cho sự khôn ngoan trong đời sống  thì chắc chắn Ngài sẽ ban cho  chúng ta.

 

Thi Sĩ Cơ-đốc Ngọc Huỳnh Bích có bài suy gẫm “Mưu Sĩ Khôn Ngoan” rất ý nghĩa như sau:

“…Chúa là Mưu Sĩ đáng tin cậy; Ngài là Chúa toàn tri – hiểu biết sâu rộng hơn mọi người, vì Chúa đã tạo dựng nên loài người. Hãy tin cậy và tìm sự khuyên bảo tốt nhất nơi Chúa cho mọi vấn đề trong cuộc sống. Hãy từ bò sự kiêu ngạo, hãy hạ mình, nhận biết chính mình bất toàn, và cần giúp đỡ từ Chúa, qua Lời của Ngài, và những mưu sĩ Chúa ban cho. Hãy hiệp một trong Hội Thánh, lắng nghe lời khuyên, cùng nhau bàn luận và đi đến quyết định tốt nhất theo ý Chúa. “Hỡi Đức Giê-hô-va, nguyện tiếng kêu của tôi thấu đến Ngài. Xin hãy ban cho tôi sự thông sáng tùy theo lời Chúa” (Thi-thiên 119:169).Nguyện xin Thánh Linh Chúa giúp chúng con có lòng khôn ngoan, tìm kiếm ý Chúa trước tiên, suy gẫm Lời Ngài mỗi ngày, để chúng con được thông sáng, nương cậy quyền năng tuyệt đối của Ngài, tham khảo lời khuyên bảo từ những vị cố vấn Cơ Đốc Chúa ban; hầu cho chúng con biết được Ý Chúa và làm theo, để chúng con không bị sai lạc, nhưng đi đúng theo đường lối Ngài! Amen!

Khôn Ngoan quý giá ai ơi,
Quý hơn châu ngọc giữa nơi thế trần,
Là điều quý báu rất cần,
Ta nên tìm kiếm, đến gần cầu xin,
Chúa nghe, ban xuống cho mình,
Khôn Ngoan dạy dỗ công bình, thẳng ngay,
Tránh xa kiêu ngạo đời này,
Đi trong đường lối, chẳng sai lạc lầm,
Khôn Ngoan thánh hóa trong tâm,
Linh hồn trong sạch, giữ cầm Lời Cha!”

 

Kinh Thánh dạy: “Vậy, hãy giữ cho khéo về ăn ở của anh em, chớ xử mình như người dại dột, nhưng như người khôn ngoan.” (Sách Ê-phê-sô, chương 5, câu 15)

Nguyện xin Chúa ban sự khôn ngoan cho chúng ta để biết xử lý mọi sự trong cuộc sống một cách khéo léo, tốt đẹp, nhờ lời của Ngài, hầu danh Chúa được vinh hiển! Amen!

Tháng 10/ 2021

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 

(*): Những câu Kinh Thánh trong bài viết là trích từ Kinh Thánh Bản Truyền Thống (BTT)

KHIÊM NHU TRONG ÂN SỦNG

Thơ: Thanh Hữu

 Hãy hạ mình dưới cánh tay quyền năng của Đức Chúa Trời, để đến thời điểm thích hợp Ngài sẽ nhấc anh em lên. Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài luôn chăm sóc anh em. (1 Phi-e-rơ 5:6-7)

 

Đã bao lần em thấy mình bé nhỏ,
Thấy cô đơn, thế giới bảy tỉ người.
Thấy lạc loài trôi giạt giữa biển khơi,
Như cát bụi thổi bay trong sa mạc.

Đã bao lần em thấy đời lưu lạc,
Thấy tầm thường, thấy yếu đuối hơn ai.
Không khả năng, không học thức kỳ tài,
Nên mặc cảm nghĩ cuộc đời vô dụng.

Không, em ơi. Chúa có đầy ân sủng,
Đầy năng quyền, đầy phép lạ, xót thương.
Sẳn ban cho kẻ nhỏ bé khiêm nhường,
Làm việc lớn, từng lưu danh thiên cổ.

Với cây gậy người chăn chiên bé nhỏ,
Trong vâng lời tuân phục của Môi-se.
Khi đưa ra, Hồng Hải rẽ đôi bề,  [1]
Thành xa lộ, dân Ngài vào đất hứa.

Trành ném đá, Đa-vít xưa chọn lựa,
Thật đơn hèn và mộc mạc thô sơ.
Trong quyền uy Danh Chúa đáng tôn thờ,
Đã chiến thắng tướng tài Gô-li-át. [2]

Một em bé, trông đơn sơ chất phát,
Dâng tay Ngài, năm bánh cá ít oi.
Bởi quyền năng, bởi phép lạ, quyền oai,
Chúa thết đãi năm ngàn người no đủ…[3]

Hãy hạ mình dưới bàn tay thiên hựu,
Thời điểm về, Chúa nhắc anh em lên. [4]
Ban quyền năng, ban sức mới tăng thêm,
Em làm trọn mục đích Ngài cao cả. [5]

Em hớn hở, trong quyền uy phép lạ,
Em vui mừng về ân sủng Chúa ban.
Thời gian sống, cơ hội quí muôn vàng,
Em mãn nguyện trong tình yêu, cảm tạ.

 

THANH HỮU
Tháng 10 năm 2021

[1] Xuất Ê-díp-tô Ký 14:16
[2] 1 Sa-mu-ên 17:40-50
[3] Giăng 6:9-13
[4]  1 Phi-e-rơ 5:6
[5] Phi-líp 3:14

TRỞ LẠI CÙNG CHÚA

Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

 

“Chúng đứng dậy tại chỗ mình, đọc trong sách luật-pháp của Giê-hô-va Đức Chúa Trời

 mình, lâu đến phần tư ngày; trong một phần tư khác, chúng xưng tội và thờ lạy

Giê-hô-va Đức Chúa Trời của mình .” (Nê-hê-mi 9:3)

*********

Hãy Ăn Năn “TRỞ LẠI CÙNG CHÚA”,

Ứng nghiệm theo lời hứa ngàn sau,

Ăn Năn, Thống Hối, Quay Đầu,

Cầu xin Ơn Chúa nhiệm mầu xót thương.

Hai Biểu Hiệu dọn đưòng đi tới,

Trước “LÒNG NGƯỜI”, Thống Hối, Ăn Năn,

“LỜI NGUYỆN” Đáp Ứng chuyên cần,

Tránh xa thế tục, muôn phần hiểm nguy.

 

(1) LÒNG NGƯỜI ĂN NĂN (1-3)

* Thống Hối vì Tội Lỗi (1)

Sự ăn năn chẳng duy lời nói…

Nghe Thánh Linh phán, gọi trong lòng,

Bỏ qua lễ, hội dài giòng,

Kiêng ăn, Thờ Phưọng, tín trung theo Lời.

 

 

 

* Tách Biệt khỏi Thế Gian (2)

Thành tâm xưng tội lỗi mình,

Khỏi sự đồng hóa, nhiệt tình thế gian,

Thiên hạ ngủ mê gian tham,

Mình phải tỉnh thức, khôn ngoan dè chừng.

 

* Tuân Phục theo Thánh Kinh (3)

Mỗi ngày hãy tra xem Kinh Thánh,

Chúa dạy khuyên cáo trách tội mình,

Xưng tội, đáp ứng, đậm tình,

Hồn thân biến đổi, Thiên trình vững an.

 

(2) LỜI NGUYỆN ĂN NĂN (4-38)

Ê-xơ-ra nhắc đi nhắc lại,

“Bốn Cách Nhìn”, nhắc mãi Thánh dân,

* “ Nhìn Lên Tôn Ngợi” Thánh Quân, (4-6)

Ăn năn cùng Đấng Chân Thần toàn năng.

Người lãnh đạo, bàng dân bất luận,

Hãy đứng lên phục-thuận Chúa Trời,

Không vì tội lỗi loài người…

Mà do Toàn-Mỹ Chúa Trời Chí-Tôn.

 

* “Hãy Nhìn Lại để mà Tưởng-Nhớ” (7-31)

Nhắc lại bao Ân Hứa Ngôn Trời,

Dựng lập, Dạy dỗ, bao đời,

Dẫn dắt Dân Chúa vào nơi An-Bình.

 

* “Cũng Nhìn Vào để mà Thú Nhận” (32-37)

Nhớ lại bao khuyết tật Đời Linh

Bất tuân lời dạy chân tình,

Thù nghịch, biếng nhác, lờn khinh bao lần.

 

 

 

 

 

Nhìn Lên, Nhìn Lại, Nhìn Vào…

* “Nhìn Tới Tuyên Hứa” làm sao thuận tình. (38)

Lời cam kết phải xác minh,

Câu kết “Đoạn Chín”, thuyết minh “Đoạn Mười”.

 

Việc xưng tội cá nhân là thế…

Chắc chắn hay cụ thể ra sao ?!

Quay khỏi đường cũ thể nào ?

Ăn năn, trở lại, mời chào Thánh Dân.

“TRỞ LẠI CÙNG CHÚA CHÂN THẦN”

 

                                      Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân

(Cảm tác CN.17/10/2021)

Ý Nghĩa ALOHA

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“Lòng yêu thương phải cho thành thật. Hãy gớm sự dữ mà mến sự lành. Hãy lấy lòng yêu thương mềm mại mà yêu nhau như anh em; hãy lấy lẽ kính nhường nhau.” – Rô-ma 12:9-10
“Rốt lại, hỡi anh em, phàm điều chi chân thật, điều chi đáng tôn, điều chi công bình, điều chi thánh sạch, điều chi đáng yêu chuộng, điều chi có tiếng tốt, điều chi có nhân đức đáng khen, thì anh em phải nghĩ đến.” – Phi-líp 4:8

An bình bằng hữu với nhau,
Luôn yêu thương mến ngọt ngào tình thân,
Ôn hòa, hiệp một đến gần,
Hân hoan hiếu khách được ân phước nhiều,
Ân cần giúp đỡ, tin yêu,
Người người chào hỏi mọi điều với nhau!
Bỏ qua quá khứ niềm đau,
Tìm lời hòa giải nâng cao tâm hồn!
Nghĩ về điều tốt đáng tôn,
Việc lành việc thiện biết khôn làm liền,
Giúp nhau kính Chúa trước tiên,
Dùng Lời Kinh Thánh dạy khuyên mọi người!
Chúa ban phong cảnh tuyệt vời,
Thiên nhiên hùng vĩ… dâng lời tôn vinh,
Tạ ơn quyền Đức Thánh Linh,
Kết ta trong những mối tình anh em!(Dựa theo bài viết của Châu Sa, nói về tinh thần thân thiện, yêu thương, mến khách của người Hawaii, và ý nghĩa của chữ A-L-O-H-A ở Hawaii:
A- Amity: friendship, tình bằng hữu
L- Love: tình thương yêu
O- Ohana: sense of family: xem mọi người như người trong gia đình
H- Hospitality: hiếu khách
A- Assistance: giúp đỡ nhau)

Tiểu Minh Ngọc

Bề Ngoài Bề Trong

Thơ: Tiểu Minh Ngọc

“chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” – 2 Cô-rinh-tô 4:18
“và kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua đi.” – 1 Cô-rinh-tô 7:31
“Vả thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời thì còn lại đời đời.” – 1 Giăng 2:17
“Vì, Mọi xác thịt ví như cỏ, Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa rụng, nhưng lời Chúa còn lại đời đời. Và lời đó là đạo Tin Lành đã giảng ra cho anh em.” – 1 Phi-e-rơ 1:24-25

Bề ngoài hào nhoáng, đẹp thay,
Nhưng ai biết được đắng cay trong lòng?
Giàu sang của cải mênh mông,
Nhưng ngày mai đến, cũng không còn gì?
Thế gian, mọi sự qua đi,
Cỏ khô, hoa rụng, đáng chi mà nhờ?

Chớ nên chậm trễ, dại khờ,
Ham mê tạm bợ, chần chờ bỏ qua,
Lời Ngài hằng hữu cho ta,
Hãy suy gẫm lấy, mở ra tầm nhìn,
Biết rằng, quý nhất hồn linh,
Công bình sống bởi đức tin vào Ngài!

Ăn năn kính Chúa hôm nay,
Bỏ qua đời sống lạc sai bao ngày,
Hết lòng hết sức từ đây,
Làm theo Lời Chúa, thánh thay, năng quyền,
Phải chăm việc Chúa trước tiên,
Dù không thấy kết quả liền cho ta!

Tình Trời miên viễn bao la,
Sẽ luôn gìn giữ gần xa mọi điều!
Thế gian này có bao nhiêu,
Sức người là mấy, sớm chiều, ai hay?
Tin Lành – Ân Điển tốt thay,
Hãy mau nhận lấy, duy Ngài đáng tin!

(Viết theo ý “Chọn Vỏ Bỏ Ruột” của Châu Sa. Người tin theo Chúa Giê-su nên sống thật, nên bắt chước Chúa Giê-su, sống theo Lời Ngài đã dạy. Đừng nhìn bề ngoài mà bị lầm lạc; hãy nhìn bề trong, nhìn những cái trường tồn, đời đời, còn mãi! Hãy giữ linh hồn mình trong Chúa, tin cậy Chúa mà thôi, chớ nhờ vào thế gian tạm bợ này!)

Tiểu Minh Ngọc

Chớ Tham Lam

Dưỡng Linh: Ngọc Huỳnh Bích

“Đoạn, Ngài phán cùng chúng rằng: Hãy giữ cẩn thận chớ hà tiện gì hết; vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu.” – Lu-ca 12:15 (BTT)
“Rồi Ngài bảo dân chúng: “Hãy thận trọng, đề phòng mọi thứ tham lam, vì cuộc sống con người không cốt tại của cải dư dật đâu!” – Lu-ca 12:15 (BDM)

Trong phân đoạn Kinh Thánh Lu-ca 12:13-21, Chúa Giê-su dạy cho các môn đồ bài học về sự tham lam của cải thế gian. Bài học bắt đầu với câu chuyện với lời cầu xin của một người đàn ông đến xin Chúa bảo anh của ông “chia gia tài” cho ông. Tuy Chúa nói rằng, Ngài không có phải là quan án để xử việc chia của cho người ta, nhưng Chúa đã phán cùng đoàn dân đang theo Ngài rằng, “…Hãy thận trọng, đề phòng mọi thứ tham lam, vì cuộc sống con người không cốt tại của cải dư dật đâu” (Lu-ca 12:15 BDM). Sau đó, Chúa phán ví dụ về một người giàu có, làm ăn thịnh vượng, nhưng lại lo kiếm chỗ chứa sản vật, mà không nghĩ đến linh hồn mình rồi sẽ về đâu. Chúa đã gọi người giàu có này là “kẻ dại” và Ngài đã hỏi người này, “Chính đêm nay linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại; vậy những của cải ngươi đã sắm sẵn sẽ thuộc về ai” (Lu-ca 12:20); và Chúa đã kết luận rằng, “Hễ ai thâu trữ của cho mình mà không giàu có nơi Đức Chúa Trời thì cũng như vậy” (Lu-ca 12:21).

Tánh “tham lam” trong phân đoạn Lu-ca 12 này có ý nghĩa là lòng chắt bóp, muốn tích trữ của cải cho mình, ích kỷ, không muốn chia sẻ cho người khác mặc dù mình đã dư giả. Người anh, trong câu chuyện này, muốn dành luôn gia tài của người em. Người tham lam này sống không đẹp lòng Chúa! Chúa muốn mọi người phải có lòng rộng rãi, ban cho, biết giúp đỡ những người chung quanh khi cần. Nếu có khả năng để giúp người khác, thì phải làm việc lành! Ở đây Chúa Giê-su đã đưa ra lý do mà người theo Chúa không được tham lam; đó là, “vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu” (Lu-ca 12:15b). Sự sống ở đây là sự sống của linh hồn. Sự sống của thể xác thì cần những thức ăn, những điều Chúa ban cho cần dùng mỗi ngày. Nhưng sự sống của linh hồn thì phải đến bởi đức tin vào Chúa Giê-su; như Ngài đã phán, “Vả, sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Đức Chúa Trời có một và thật, cùng Jêsus Christ, là Đấng Cha đã sai đến” (Giăng 17:3).

Trong Kinh Thánh, chúng ta không thấy Chúa có lời khen nào về “người tham lam”, nhưng chỉ thấy có những lời cảnh báo cho ai sống tham lam, những người hay lo tìm kiếm và tích trữ của cải trong đời tạm bợ ở thế gian này! Sau đây là vài lời cảnh báo cho “người tham lam” mà được Chúa Giê-su cáo trách.
1_Thứ nhất, “Kẻ tham lam gây ra tranh cãi” (Châm Ngôn 28:25a).
2_Thứ nhì, “Người tham lợi làm rối loạn nhà mình” (Châm-ngôn 15:27a). Của cải thường đem đến “rối loạn” – rắc rối, hỗn loạn trong gia đình, vì lòng người ta thường ham muốn của cải, tranh dành để được có nhiều về phần mình!
3_Thứ ba, những người tham lam, thì “chẳng hưởng được nước Đức Chúa Trời”, “trộm cắp, tham lam, say sưa, kẻ hay chửi rủa, lường gạt đều sẽ không được hưởng Nước Đức Chúa Trời” (1 Cô-rinh-tô 6:9-10 BDM); “… tham lam là thờ thần tượng, đều không được hưởng Nước của Chúa Cứu Thế và của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 5:5 BDM).
4_Thứ tư, “Kẻ nào tin cậy nơi của cải mình sẽ bị xiêu ngã” (Châm-ngôn 11:28a); bởi vì của cải sẽ qua đi, và có thể biến mất lúc nào không ngờ, giống như khi thiên tai xảy đến – lũ lụt, động đất, giông bão, thì mọi của cải có thể hư hỏng và không còn gì cả! Lời khôn ngoan trong Châm-ngôn cũng dạy rằng, “Con chớ chịu vật vã đặng làm giàu; Khá thôi nhờ cậy khôn ngoan riêng của con. Con há liếc mắt vào sự giàu có sao? Nó đã chẳng còn nữa rồi; Vì nó quả hẳn có mọc cánh, và bay lên trên trời như chim ưng vậy” (Châm-ngôn 23:4-5).
5_Thứ năm, lòng tham tiền bạc có thể dẫn lòng người ta sa vào cám dỗ, bội đạo, gặp nhiều điều phiền não, như sứ đồ Phao-lô đã khuyên, “Còn như kẻ muốn nên giàu có, ắt sa vào sự cám dỗ, mắc bẫy dò, ngã trong nhiều sự tham muốn vô lý thiệt hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy diệt hư mất. Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau đớn” (1 Ti-mô-thê 6:9-10).

“… Đức Chúa Jêsus có phán rằng: Ban cho thì có phước hơn là nhận lãnh.” (Công-vụ 20:35). Hãy sống với tấm lòng rộng rãi; đừng ngần ngại ban cho người khác, “vì Đức Chúa Trời yêu kẻ thí của cách vui lòng” (2 Cô-rinh-tô 9:7). Nguyện xin Chúa Thánh Linh gìn giữ lòng chúng con khỏi lòng tham của cải đời này; xin cho chúng con luôn chăm chú nhìn Chúa mà thôi; cho chúng con suy gẫm Lời Ngài; làm theo đúng ý Chúa; hầu cho đời sống tâm linh chúng con luôn tràn đầy phước hạnh của Ngài, chúng con vui thỏa, và sống bày tỏ ân điển dư dật của Ngài cho mọi người chung quanh! Amen!


Hãy luôn cẩn thận, chớ tham lam,
Rộng rãi ban cho, chẳng phàn nàn,
Chúa quý những người, dâng vui vẻ,
Tràn đầy phước hạnh, thật bình an!
Linh hồn quý nhất, luôn gìn giữ,
Tin cậy nơi Cha, sống vững vàng,
Của cải đời này không đổi được,
Thiên Đàng sự sống, chỉ Ngài ban!

Ngọc Huỳnh Bích