CHA ĐỜI ĐỜI

Thơ: Nguyễn Hoàng Yến

Từ trước buổi sáng thế,
Cha là Đức Chúa Trời,
Bây giờ và mãi mãi,
Cha vẫn không thay dời.
***
Khi loài người phạm tội ,
Trong vườn Êđen xưa,
Đức Chúa Cha Nhân Ái,
Yêu tình yêu ban sơ.
***
Đây chương trình cứu rỗi,
Cha sai chính Jêsus,
Con Một Ngài yêu quí,
Thắng Satan nghịch thù.
***
Tháng năm dài vất vả,
Cha là Đức Chúa Trời,
Hàng ngày bao gánh nặng,
Cha đã gánh thay rồi.
***
Con thăng trầm mỗi bước,
Luôn có Cha ẵm bồng,
Vượt qua đồi thử thách,
Cha yên ủi tâm hồn.
***
Con dâng lời cảm tạ,
Cha Đời Đời kính yêu,
Có Chúa có tất cả,
Còn ao ước chi nhiều!

Nguyễn Hoàng Yến

Trên Đường Mưa

Thơ: Tiểu Minh Ngọc
“Lời Chúa làm cho tôi được sống lại, ấy là sự an ủi tôi trong cơn hoạn nạn.” – Thi-thiên 119:50
“Tôi đã nói cùng Đức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi; Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác.” – Thi-thiên 16:2

Hôm nay trời mưa lắm,
Giọt mưa thấm vào lòng,
Ta đứng đây trông mong,
Về những người phương đó!

Bao nhiêu người khốn khó,
Đang lo lắng chạy vòng,
Tìm đường về yên nghỉ,
Nhưng chưa biết được không?

Nhìn giọt mưa lắng đọng,
Kết nối chảy theo dòng,
Mau trở về Nguồn Cội,
Nước Hằng Sống mênh mông!

Cảm ơn Trời ban xuống,
Mưa tưới mát cánh đồng,
Cho bao người sống lại,
Quên những việc hư không!

Dầu đời nhiều thử thách,
Ta có Chúa trong lòng,
Mưa từng cơn lớn nhỏ,
Thêm vững bước tin thông!

(Trên đường đến Leola, PA, mưa suốt từ Verginia, nhớ anh chị em phương xa… 08/03/2020)
Tiểu Minh Ngọc

KHÔNG-THỜI-GIAN MỚI

Thơ: THANH HỮU

Khi ấy tôi thấy trời mới đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã qua đi, và biển cũng không còn nữa…5 Đấng ngồi trên ngai phán: “Nầy, Ta sẽ làm mới lại tất cả muôn vật  (Khải Huyền 21:1, 5 BDY)

Thời gian hỡi, làm sao ta biết hết,
Ngày, tháng, mùa, thế kỷ, bách thiên niên.
Đơn vị nào, để đếm hết uyên nguyên,
Từ khởi thủy đến tận cùng vô cực !

Ta tính tuổi cho cuộc đời trên đất,  [1]
Cho tháng ngày lưu lạc ở trần gian.
Nhưng khi ta vút cánh đến thiên đàng,
Ai định tuổi, không-thời-gian khác biệt ?

Tuổi Môi-se, trăm hai mươi lúc chết   [2]
Nhưng bây giờ ai tính được bao nhiêu?
Ông đã qua không gian mới bốn chiều,
Trong tay Chúa, bao ngàn năm vinh hiển.

Nhìn vũ trụ, bao thiên ngân huyền nhiệm,
Tỷ thiên hà, thiên thể quá mênh mông.
So sánh nào, vệ tinh nhỏ cỏn con,
Như trái đất, vùng trời thái dương hệ?

Dù thế giới, không-thời-gian nhỏ bé,
Nhưng vui mừng, Con Thiên Chúa xót thương.
Ngài hy sinh, để khai mở con đường,
Đem ta đến không-thời-gian vô tận.

Xin mở mắt, mở tầm nhìn hữu hạn,
Thấy cõi trời, thấy vũ trụ bao la.
Thấy vinh quang, thấy phước hạnh trời hoa,
Thấy vương quốc, trong nhà Cha vinh hiển.

Trời đất mới, tân thiên niên xuất hiện,  [3]
Không mặt trời, không tinh tú sáng soi.   [4]
Ánh vinh quang Thiên Chúa tỏa muôn loài,
Là nguồn sáng muôn triệu ngàn dân thánh .  [5]

Trời đất mới sẽ không còn tật bệnh,
Không đau buồn, không tang chế khóc than.  [6]
Chúa yêu thương lau ráo lệ tuôn tràn,
Ta mãn nguyện “không-thời-gian” vĩnh phúc.

THANH HỮU
Tháng 9 năm 2020

[1] Sáng  25:7,
[2] Phục truyền 34:7
[3] Khải Huyền 21:1
[4] Khải Huyền 21: 23
[5]  Khải Huyền 21: 24
[6] Khải Huyền 21:4

LỜI CẦU NGUYỆN TIN CHÚA

          Nếu bạn đọc hoặc nghe được bài viết nầy, và nhận biết Chúa Giê-su là Đấng duy nhất có quyền biến đổi cuộc đời, tấm lòng của bạn trở nên tốt đẹp, và bạn muốn tin nhận Ngài làm Chúa, làm Chủ đời sống, thì hãy thưa với Chúa những lời cầu nguyện chân thành như sau:

“Lạy Đức Chúa Trời là Cha thiêng liêng của con, con cảm tạ Chúa đã ban Đức Chúa Giê-su Christ xuống thế gian làm người, chịu thống khổ vì con, rồi chịu chết thay cho con trên thập tự giá. Sau khi được chôn trong mộ ba ngày, Ngài đã sống lại từ kẻ chết và sống mãi mãi, để ban cho con sự sống đời đời. Nay, con xin Ngài tha thứ mọi tội lỗi của con, cho con được làm con cái của Ngài, và xin Chúa Thánh Linh biến đổi cuộc đời con theo thánh ý Ngài. Con thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Giê-su Christ. A men!” (A men, nghĩa là con muốn được như lời con vừa thưa với Ngài)

Nếu bạn đã thưa với Chúa những lời như trên là chắc chắn bạn đã trở nên con cái của Ngài.

Sau đó, xin mời bạn tìm đến một nhà thờ Tin Lành gần nơi bạn ở để thờ phượng Chúa vào mỗi Chúa nhật với các con cái Chúa khác. Bạn cũng sẽ được tặng Kinh thánh để đọc hầu được lớn lên trong đức tin.

Bạn cũng có thể liên lạc với trang mạng Vietchristian.com để được hướng dẫn thêm trên hành trình theo Chúa.

Cũng xin mời bạn lắng nghe Đài Nguồn Sống, tiếng nói của tình yêu, chân lý và hy vọng theo địa chỉ Dainguonsong.com để được hiểu biết thêm về Chúa và trưởng thành trong đức tin.

Rất hân hạnh được đón tiếp bạn vào trong đại gia đình của Đức Chúa Trời!

Chỉ Có Trong Chúa

Thơ: Tiểu Minh Ngọc
“Đức Giê-hô-va sẽ ban sức mạnh cho dân sự Ngài; Đức Giê-hô-va sẽ chúc phước bình an cho dân sự Ngài.” – Thi-thiên 29:11
“Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta dựng nên trái của môi miếng: bình an, bình an cho kẻ ở xa cùng cho kẻ ở gần; ta sẽ chữa lành kẻ ấy.” – Ê-sai 57:19
“Đức Chúa Trời ta đã phán: Những kẻ gian ác chẳng hưởng sự bình an.” – Ê-sai 57:21
“Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi” – Giăng 14:27
“Vả, chăm về xác thịt sanh ra sự chết, còn chăm về Thánh Linh sanh ra sự sống và bình an” – Rô-ma 8:6
“Nguyền xin chính Chúa bình an ban sự bình an cho anh em trong mọi khi, đủ mọi cách! Lại xin Chúa ở cùng anh em hết thảy!” – 2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:16

Ngoài Ngài thế giới chuyển quanh,
Bao nhiêu bận rộn tranh dành bon chen,
Mỗi ngày lập lại thói quen,
Sáng trưa chiều tối đêm đèn sầu lo…
Biết bao gian khổ đắn đo,
Gia đình con cái giày vò gian nan!
Làm sao kiếm được bình an,
Khi ta vẫn sống giữa gian trần này?

Tìm về trong Chúa hôm nay,
Đấng luôn chủ tể mọi ngày của ta!
Ngài luôn biết rõ gần xa,
Từng người từng lúc trãi qua đường đời,
Chúa ban sức mạnh không vơi,
Bình an miên viễn cho người lầm than,
Trong Ngài phước hạnh tuôn tràn,
Linh hồn yên nghỉ, ca vang vui mừng!

Ngoài Ngài tai họa không ngưng,
Nhưng trong tay Chúa họa dừng, bình yên!

Tiểu Minh Ngọc

CHUYỆN…MÙA GẶT

MS Nguyễn Đình Liễu

CHUYỆN…MÙA GẶT

Kinh thánh: Lu-ca 10: 2; Giăng 4: 35-38; I Cô-rinh-tô 9: 9; I Ti-mô-thê 5: 18 (*)

Kính chào quý độc giả, thính giả thân mến,

Bạn có bao giờ chứng kiến được cảnh vào mùa gặt hái của người nông dân chưa?

Là người Việt Nam, chắc hẳn hầu hết mỗi chúng ta đều không lạ gì với chuyện…mùa màng, gặt hái cả, vì đất nước chúng ta cho đến nay vẫn là một đất nước nông nghiệp, chứ không phải là đất nước công nghiệp như trước đây người ta đã từng rêu rao nghe rất…kêu là vào năm 2020, Việt Nam sẽ trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại. Nhưng cho đến hôm nay, đã là giữa năm 2020 rồi, điều đó vẫn chỉ là một…bánh vẽ, một…sự tưởng tượng cho vui mà thôi. Chưa biết đến bao giờ nền nông nghiệp Việt Nam được phát triển một cách hiện đại như nền nông nghiệp của Mỹ và nhiều nước tư bản tiến tiến khác trên thế giới???  Mong cho nền nông nghiệp của đất nước ta sớm được phát triển để cho người nông dân bớt “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”, nhưng vẫn có được hạt lúa, củ khoai, củ sắn để sống với người ta.

Mong cho người nông dân Việt Nam mình sớm hết cảnh:

“Gánh cực mà đổ lên non

Còng lưng mà chạy, cực còn chạy theo” (ca dao)

Lạy Chúa, xin thương xót, nhìn thấy những nỗi cực khổ của người nông dân Việt Nam chúng con mà giải thoát họ ra khỏi cảnh cơ cực thuộc thể và cả cảnh cơ cực thuộc linh nữa!

Nói đến chuyện…mùa màng, tôi nhớ ở quê tôi, mỗi khi vào mùa gặt hái, thì nhà nhà, người người đều tập trung toàn lực để thu hoạch mùa màng. Nhìn những cánh đồng lúa chín bao la như một tấm thảm vàng trải dài xuống mặt đất bình yên, ai nấy đều cảm thấy một nỗi niềm khoan khoái, vui tươi, hớn hở trào dâng tận đáy lòng.

Ngày mùa vất vả đáo để, nhưng niềm vui tràn trề. Ngay từ sáng sớm, cả cánh đồng bất tận đã rộn lên vì tiếng cắt lúa, tiếng nói chuyện của mấy bà, mấy cô thôn nữ. Các bà thì thi nhau cắt lúa, còn các ông thì tranh thủ tuốt lúa. Chẳng bao lâu, nhiều đám ruộng chỉ còn trơ ra những gốc rạ lởm chởm vàng tươi và những bờ cỏ xanh mướt như những “bữa tiệc” dọn sẵn thật sự khoái khẩu dành cho trâu bò. Khi mặt trời lên độ chừng một cây sào thì cũng là lúc bà con nông dân nghỉ tay ăn nửa buổi. Bữa ăn nửa buổi thật sự là những bữa ăn đầy thú vị đối với bà con nông dân quê tôi khi vào mùa. Vì đó là bữa ăn tiếp thêm sức lực để tiếp tục công việc còn lại. Nó thú vị không phải là món ăn cao lương mỹ vị gì, nhưng nó thú vị ở chỗ bữa ăn nầy rất xôm tụ, bởi có nhiều câu chuyện vui được kể ra cho mọi người cười cho sảng khoái, xua tan bớt đi cái mệt nhọc mà làm việc. Nhiều câu chuyện đời xưa cũng được những lão nông dày dạn kinh nghiệm sống kể lại làm cho nhiều người thêm lòng yêu quê hương, đất nước, yêu bà con, xóm làng. Ai đã từng sống ở thôn quê thì chắc hẳn sẽ khó lòng quên được những bữa ăn nửa buổi thật đơn sơ, nhưng thắm đượm tình người như thế. Hòa trong tiếng cười nói của bà con nông dân, tiếng nô đùa của những chú bé chăn trâu là tiếng máy tuốt lúa kêu rào rào, tiếng chim sẻ kêu chạch chạch…Tất cả những âm thanh ấy quyện lại tạo nên một không khí rộn ràng, vui tươi đến lạ của một vùng quê khi vào mùa.

Ngày hôm nay, một số ít hộ nông dân đã mua được máy gặt đập liên hoàn, nên việc cắt lúa, tuốt lúa như những năm trước đây hầu như cũng đã giảm đi rất nhiều nếu không muốn nói là hầu như không còn nữa. Đó cũng là một điều vui mừng nho nhỏ cho người nông dân Việt Nam.

Còn nhớ vào thời chưa có máy móc gì để giúp ích cho người nông dân, thì người dân quê tôi hoàn toàn phải dựa vào sức mình và sức của trâu bò để gieo cày, gặt hái. Trâu bò thì dùng để cày bừa, đạp lúa, còn người thì dùng đôi vai để gánh phân, gánh lúa. Tôi còn nhớ như in, thuở nhỏ đến vụ mùa thu hoạch, khi gánh lúa về thì chất thành đống hình vòng tròn trước sân nhà, và rồi chờ đến chiều tối, trời tắt nắng là bắt đầu cho trâu hoặc bò đi vòng quanh đống lúa nhiều lần để đạp cho hạt lúa rụng ra khỏi cây lúa. Những đứa con nhỏ trong nhà như tôi chừng mươi, mười hai tuổi thường là được giao nhiệm vụ điều khiển trâu hay bò đi vòng quanh đống lúa để đạp lúa mà vui làm sao, thích làm sao. Tôi nhớ cha tôi mỗi khi đạp lúa như thế, Người thường nhắc câu Kinh thánh: “Vì Thánh Kinh dạy: “Đừng khớp miệng bò đang đạp lúa,” và “công nhân đáng lãnh tiền công.” (Sách I Ti-mô-thê, chương 5, câu 18, và sách I Cô-rinh-tô, chương 9, câu 9 ) mà cho đến bây giờ, anh em chúng tôi vẫn còn nhớ.

Vâng, con trâu hay bò ở quê tôi, người ta thường hay khớp cái miệng nó lại bằng cái bịt (một dụng cụ được đan bằng tre, có những lỗ nhỏ và cột hai dây mây hai bên để bịt miệng trâu hay bò lại, kéo dây mây lên trên sừng trâu hoặc bò để giữ cho bịt không rớt, hầu cho trâu hay bò không thể ăn được lúa hai bên đường khi đi ra ngoài đồng cày, bừa. Nhưng khi đạp lúa, thì sau một vài vòng đi, khi những hạt lúa bên trên đã rụng hết ra rồi là người ta thường mở bịt ra để trâu hay bò được tự do…thưởng thức rơm tươi để có sức lực mà đạp lúa. Kinh thánh thật là tuyệt vời. Đức Chúa Trời thật tuyệt vời. Ngài quan tâm đến từng con vật mà chính Ngài đã dựng nên.

Khi thấy những hạt lúa đã rụng hết, thì người ta lấy mỏ sảy (dụng cụ có cán bằng tre dùng để gắn một vật dụng bằng sắt có hai hoặc ba nhánh tương đối nhọn và dài độ chừng 10cm, chỉa ra như hai hay ba ngón tay), sảy rơm rạ qua một bên, còn hạt lúa thì lọt xuống dưới nền sân. Những người đàn bà trong nhà thường là những người hốt lúa vừa đạp xong đi giê cho sạch, rồi phơi khô đem đổ vào bao, hoặc ghè, hay ví để trong nhà.

Về quê tôi vào dịp mùa, bạn sẽ thấy nhà nào nhà nấy cũng toàn lúa là lúa. Lúa đổ trong ghè, trong bồ, trong ví, trong bao chất đầy căng trong nhà, làm cho ngôi nhà vốn đã chật chội lại càng chật chội hơn một cách đáng yêu. Đưa mắt nhìn một lượt, bạn sẽ thấy trong nhà là lúa, trước ngõ là rơm. Có thể nói trước ngõ nhà nào cũng có một cây rơm to tướng, chắc nịch, vàng ươm như những…kim tự tháp uy nghi trông thật xinh dẹp, thật thanh bình. Những cây rơm to tướng, đáng yêu ấy là do từ “một sợi rơm vàng, hai sợi vàng rơm” đan kết lại mà thành đó bạn ạ!

Lúa đầy nhà, rơm đầy sân. Đó là mong ước của người nông dân, nói chung, và của người nông dân quê tôi, nói riêng, từ bao đời nay.

Về quê tôi vào ngày mùa, bạn cũng sẽ được nghe bài ca dao rất quen thuộc “Trâu ơi, ta bảo trâu này” đầy ắp tình cảm giữa người nông dân và con vật nuôi quý nhất của họ (vì “con trâu là đầu cơ nghiệp”) được vang lên trong các đường làng, ngõ xóm thật đáng yêu. Và rồi, bạn cũng sẽ nghe trào dâng lên trong lòng một tình yêu quê hương đất nước thật thiết tha, đằm thắm.

Vào những năm Trời cho thời tiết thuận lợi, “ơn Trời mưa nắng phải thì”, thì mùa lúa ở quê tôi trúng nhìn thật “đã” con mắt. Nhìn những bông lúa oằn xuống, những hạt lúa căng tròn, vàng óng mà thấy thích mắt làm sao. Người dân ở quê tôi gương mặt ai nấy cũng rạng rỡ, tươi vui, bởi đối với người nông dân, còn có niềm vui nào hơn là niềm vui được mùa.

Sau bao tháng ngày vất vả, đổ mồ hôi, sôi nước mắt, dãi nắng dầm mưa, âm thầm mong đợi cho đến ngày thu hoạch được an toàn, không gặp mưa gió bão lụt, và thu hoạch được một vụ mùa bội thu, đó là điều mong ước lớn nhất, niềm vui mừng lớn nhất của người nông dân quê tôi từ bao đời nay vậy.

Nhưng nếu gặp những năm “trái gió trở trời”, “mưa không thuận, gió không hòa”, thì bao nhiêu công lao khó nhọc, tiền của mua phân bón đổ vào mấy đám ruộng với hy vọng lớn lên từng ngày, để rồi cuối cùng mưa gió lụt bão bất chợt từ đâu đó, không mời mà cứ ập tới làm hư hỏng hoặc “để gió cuốn đi” mất sạch, thì người nông dân quê tôi chỉ còn biết…kêu ông Trời mà thôi. Cho nên, cứ đến mỗi khi mùa lúa gần chín là người dân quê tôi đều cầu mong cho ông Trời thương mà cho trời yên bể lặng để gặt hái mùa màng xong, rồi mưa gió, bão lụt gì thì cũng yên lòng…

Nói đến chuyện mùa màng ở quê tôi, tôi bỗng chợt nhớ đến trong Kinh thánh, Chúa Giê-su cũng đã từng nhiều lần nhắc đến chuyện đồng ruộng, mùa màng. Ở xứ Do-thái ngày xưa, nghề nông cũng khá phổ biến như ở đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, nên Chúa Giê-su mới thường xuyên nhắc đến chuyện mùa màng, gặt hái như thế trong khi Ngài giảng dạy trước đám đông.

Có lần, Ngài sai môn đồ của Ngài ra đi làm công việc mà Ngài giao phó, thì Ngài nói với họ rằng: “Ngài bảo họ: “Mùa gặt thật trúng, nhưng thợ gặt lại ít. Vậy hãy nài xin chủ mùa gặt sai thêm thợ gặt vào mùa gặt của Ngài.” (Sách Lu-ca, chương 10, câu 2)

Rồi một lần khác, Chúa cũng nói với các môn đệ của Ngài về mùa gặt:

“Chẳng phải chính các con đã nói còn bốn tháng nữa mới đến mùa gặt, nhưng Ta bảo: Hãy ngước mắt lên nhìn đồng lúa chín vàng sẵn cho mùa gặt. Thợ gặt đã lãnh tiền công và thu góp hoa lợi vào sự sống vĩnh phúc để kẻ gieo chung vui với người gặt. Thật đúng như câu người ta vẫn nói: Kẻ thì lo gieo, người thì lo gặt. Chính Ta đã sai các con đến gặt ở chỗ mình không gieo, người khác đã nhọc nhằn để các con vào hưởng công lao của họ.” (Sách Giăng, chương 4, câu 35-38)

Hình ảnh về đồng ruộng, mùa màng ở đây hiện lên nhiều thật là nhiều, nào là mùa gặt, con gặt; nào là đồng ruộng đã vàng; nào là hoa lợi; nào là người gieo giống; nào là gieo, gặt… Tất cả đều mô tả về một vụ mùa bội thu, kết quả đang chực chờ. Có điều mùa gặt mà Chúa Giê-su muốn nói ở đây không phải là mùa gặt hái mùa màng vật chất, lúa gạo bình thường như mùa gặt hái ở quê tôi hay ở một nơi nào khác mà là mùa gặt thuộc linh, mùa gặt linh hồn. Ngài nói “Thợ gặt đã lãnh tiền công và thu góp hoa lợi vào sự sống vĩnh phúc”. Rõ ràng đây là mùa gặt đặc biệt . Con gặt ở đây làm một công việc thật đặc biệt, ấy là thâu chứa hoa lợi cho sự sống đời đời.

Hỡi các tín nhân của Chúa Giê-su, lời Ngài đang nhắc nhở mỗi một chúng ta rằng: “Mùa gặt thật trúng, nhưng thợ gặt lại ít”, “hãy ngước mắt lên nhìn đồng lúa chín vàng sẵn cho mùa gặt.” Hãy nhớ lời phán dạy của Ngài và luôn luôn ý thức được rằng công việc cần cấp hơn hết trong cuộc đời của mỗi tín nhân chúng ta khi còn sống trên trần gian ngắn ngủi nầy là làm con gặt thuộc linh, gặt những linh hồn hư mất đem vào trong kho đời đời của Ngài. Không có công việc nào quý báu bằng công việc cao cả đó cả.

Nguyện xin Chúa cảm động mỗi một tín nhân trong tinh thần gieo giống Tin Lành, làm những con gặt thuộc linh cho vương quốc đời đời của Đức Chúa Trời.

Có thể nói chưa bao giờ…đồng ruộng thuộc linh đã vàng, đã chín sẵn sàng để cho chúng ta gặt như là thời điểm chúng ta đang sống ngày hôm nay.

Là những tín nhân của Chúa, bạn cùng tôi hãy cùng bắt tay nhau bước vào cánh đồng lúa thuộc linh đang chín vàng sẵn cho mùa gặt để gặt hái những linh hồn tội nhân hư mất về cho Chúa kính yêu của chúng ta trước ngày Chúa Giê-su sẽ trở lại trong một tương lai không xa bạn nhé!

                                                          Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

(*): Những câu Kinh thánh trong bài viết là trích từ Kinh thánh Bản Dịch Mới (BDM)

@ LỜI CẦU NGUYỆN TIN CHÚA (GỢI Ý):

Nếu quý độc giả, thính giả là những người chưa tin nhận Chúa, đọc hoặc nghe được bài viết nầy mà được Đức Thánh Linh cảm động để tin nhận Chúa Giê-su làm Chúa, làm Chủ cuộc đời mình, thì có thể thưa với Chúa lời cầu nguyện như sau:

“Lạy Đức Chúa Trời là Cha thiêng liêng của con, con cảm tạ Chúa vì đã ban Chúa Giê-su xuống trần gian nầy để chịu chết trên thập tự giá chuộc tội cho con. Ngài đã sống lại từ trong kẻ chết để ban sự sống đời đời cho những ai bằng lòng tin nhận Ngài. Con nhận biết con có tội với Ngài. Giờ nầy, con bằng lòng mở lòng ra, tin nhận Chúa, xin Ngài tha thứ mọi tội cho con. Nhận con làm con của Ngài, ban cho  con sự sống đời đời. Con thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Giê-su. A men!” (A men, có nghĩa là “muốn được như lời vừa cầu nguyện”)

Nếu bạn đã thưa với Chúa lời cầu nguyện như vậy là bạn đã trở nên con cái Ngài. Xin mời bạn tìm đến một nhà thờ Tin Lành gần nơi bạn ở để được thờ phượng Chúa và được lớn lên trong đức tin.

Bạn cũng có thể lắng nghe Đài Nguồn Sống, tiếng nói của tình yêu, chân lý và hy vọng được phát thanh mỗi ngày qua mạng lưới internet toàn cầu theo địa chỉ dainguonsong.com để được hiểu biết thêm về Chúa và lời của Ngài.

Rất hân hạnh được đón tiếp bạn vào trong đại gia đình của Đức Chúa Trời!

CHUYỆN…DÒNG SÔNG

MS Nguyễn Đình Liễu

Kinh thánh: Giăng 4: 13, 14; 7: 37, 38 (*)

Kính thưa quý độc giả, thính giả thân mến,

 “Quê hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc những hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống dòng sông lấp loáng.

Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng

Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi

Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi?”

Đó là những câu thơ trong bài thơ “Nhớ con sông quê hương” nổi tiếng của nhà thơ Tế Hanh, mà rất nhiều người trong chúng ta đều biết, đều thuộc.

Trên thế giới, có nhiều những dòng sông nổi tiếng được nhiều người biết đến, xin kể vài dòng sông tiêu biểu như sông Nile ở Bắc Phi, được xem là con sống dài nhất thế giới; sông Amazon ở Nam Mỹ là con sông rất hùng vỹ; sông Dương Tử (hay còn gọi là sông Trường Giang) ở Trung Quốc là con sông dài nhất Châu Á, hoặc như sông Mississippi ở Bắc Mỹ, chảy từ phía tây bắc Minnesota đến Vịnh Mexico, Mississippi là dòng sông dài nhất Bắc Mỹ. Phần lớn lưu lượng của dòng sông này chảy qua nhiều tiểu bang trên lãnh thổ nước Mỹ và cuối cùng đổ ra vịnh Mexico…

Ở nơi nào trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta cũng đều có những dòng sông tươi mát cả. Nói về sông rạch thì có lẽ không nơi nào nhiều bằng vùng đồng bằng sông Cửu Long ở Nam bộ nước ta, vì thế mà người ta khi nói đến vùng nầy thì người ta nói đó là vùng sông nước.

Quê tôi ở không có nhiều sông rạch như thế, nhưng Tạo Hóa cũng ban cho quê tôi có một vài dòng sông chảy qua khá là nên thơ và thú vị. Một trong những dòng sông như thế là dòng sông Thu Bồn chạy qua nhiều địa phận trong Tỉnh, rồi chảy vào địa phận các Huyện Duy Xuyên, Điện Bàn của “đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm” yêu dấu của tôi, để rồi từ đó chảy ra biển tại Cửa Đại, thuộc thành phố Hội An cổ kính, và nhánh kia đổ vào sông Hàn, Đà Nẵng.

Thu Bồn là con sông lớn nhất, cũng là con sông nổi tiếng nhất của Quảng Nam. Sông Thu Bồn   đã đi vào trong kho tàng ca dao xứ Quảng thật nên thơ:

 “Quảng Nam có lụa Phú Bông

Có khoai Trà Đóa, có sông Thu Bồn”

Hay:

“Sáng trăng mà lội Thu Bồn

Lung linh bóng nước in hình của em”…

Nhà thơ nổi tiếng Bùi Giáng, một người con của quê hương xứ Quảng cũng có những câu thơ thật hay viết về dòng sông yêu thương nầy của quê mình như sau:

“Thu nay nằm nhớ Thu Bồn;

Con sông xứ Quảng linh hồn quê hương.

Quê hương xứ Quảng dịu dàng

Có cô thôn nữ có nàng tiên nga”

Đi trên Quốc lộ 1A, đến đoạn giáp ranh giữa hai Huyện Duy Xuyên và Điện Bàn, bạn sẽ gặp một cây cầu xưa cũ thuộc Tỉnh Quảng Nam, đó là cầu Câu Lâu. Cầu Câu Lâu bắt qua sông Thu Bồn. Đứng trên cầu Câu Lâu mà nhìn, bạn sẽ thấy một dòng sông rộng với những bãi cát phù sa phì nhiêu vào mùa Hè và dài hun hút với nước chảy cuồn cuộn vào mùa Đông. Sông Thu Bồn của quê tôi đấy bạn!

Theo Wikipedia cho biết, thì “Sông Thu Bồn với diện tích lưu vực rộng 10,350 km2, là một trong những sông nội địa có lưu vực lớn nhất Việt Nam. Sông bắt nguồn từ khối núi Ngọc Linh thuộc huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum và đổ ra biển tại cửa Đại, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam, một nhánh chảy vào sông Vĩnh Điện để đổ nước vào sông Hàn, Đà Nẵng. Trước khi đổ ra biển tại cửa Đại, một phần nước của sông chảy vào sông Trường Giang để đổ ra vịnh An Hòa Tam Quang, huyện Núi Thành.

Sông Thu Bồn là dòng chính của hệ thống sông cùng tên. Phần thượng nguồn của sông còn được gọi với một cái tên khác là sông Tranh. Sông bắt nguồn từ núi Ngọc Linh cao 2,598m thuộc huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam. Phần thượng lưu, sông chảy theo hướng Nam-Bắc qua các huyện Nam Trà My, Bắc Trà My, Tiên Phước, Hiệp Đức, Nông Sơn, Quế Sơn. Đến Giao Thủy sông chảy vào vùng đồng bằng các huyện Duy Xuyên, Điện Bàn và Thành phố Hội An. Chiều dài của dòng chính đến Cửa Đại dài 198 km với tổng diện tích đến Giao Thủy (nơi hợp lưu với sông Vũ Gia) rộng 3,825 km 2. Tại thị trấn Vĩnh Điện, Huyện Điện Bàn, một phần nước của sông Thu Bồn đổ vào chi lưu Vĩnh Điện dẫn nước vào sông Hàn và đổ ra cửa biển Đà Nẵng”

Hai bên bờ sông, trên những bãi cát phù sa màu mỡ, vàng óng, người dân quê tôi thường trồng khá nhiều dưa hấu và một số loại cây trái khác…Khi dưa hấu chín, người ta đem ra con đường Quốc lộ đoạn sát cạnh hai bên dòng sông, dưới những tán cây mát để bán cho khách qua đường. Dua hấu ở đây nhiều nước và ngọt lịm, thơm lừng. Có lẽ do cái màu mỡ của đất phù sa làm cho dưa có được những ưu điểm như thế thì phải. Dưới dòng sông, bạn sẽ nhìn thấy những thuyền, ghe, dù không  tấp nập dập dìu như thuyền ghe ở vùng đồng bằng sông Cửu Long Nam Bộ, nhưng cũng đủ để làm cho dòng sông thêm rộn rịp, sống động. Người ta chèo ghe, lái thuyền để đưa khách sang sông, để giao lưu hàng hóa như cây trái, cá tôm, lúa gạo… từ nơi nầy đến nơi khác. Đó cũng là một trong những cách sinh sống của người dân ở hai bên bờ sông.

Thu Bồn, dòng sông yêu thương của quê tôi đã đem lại biết bao điều tốt đẹp, lợi ích cho người dân trong Tỉnh, đặc biệt là cho những người dân sống ở hai bên bờ sông nầy. Sông cung cấp nguồn tôm cá khá dồi dào để ăn; sông cho nước tưới vào những cánh đồng lúa xanh tốt, đem lại những vụ mùa bội thu cho người dân; sông bồi đắp phù sa phì nhiêu cho người dân trồng tỉa; sông giúp cho sự giao thông, đi lại buôn bán được thuận tiện cho biết bao người. Sông cũng là nơi để cho nhiều người tắm mát vào những trưa Hè dưới cái nắng nóng đến cháy da cháy thịt của miền Trung, và sông cũng là chỗ thuận tiện cho nhiều người rửa chân tay hay giặt giũ áo quần nữa…Và nhiều nhiều những lợi ích khác nữa…

Nếu không có dòng sông yêu dấu nầy thì người dân quê tôi sẽ chịu nhiều thiệt thòi lắm, sẽ gặp nhiều khó khăn lắm, và sẽ thiếu đi nhiều lắm những thi vị của đời sống. Chắc chắn là như thế!

Cảm ơn dòng sông Thu yêu quý đã đem lại cho người dân quê tôi nhiều nguồn lợi quý báu từ bao đời nay. Mời bạn nếu có dịp nào đó có dịp ghé đến thăm quê tôi để được ngắm nhìn dòng sông Thu Bồn đáng yêu, đáng quý nầy một lần cho biết nhé!

Sông Thu Bồn cũng như nhiều dòng sông khác trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta hay các dòng sông khác  trên thế giới nầy đều là những dòng sông địa lý, dù có đem lại nhiều nguồn lợi cho con người, nhưng đó chỉ là những nguồn lợi có tính chất tạm thời trong cõi vật chất tạm bợ nầy mà thôi, không tồn tại lâu dài, vĩnh viễn, không thể nào làm thỏa mãn được những khát vọng sâu thẳm trong tâm hồn con người chúng ta.

Kinh thánh có nói đến một dòng sông thiêng liêng, vô hình, nhưng mang lại cho con người một nguồn lợi thuộc linh lâu dài, vĩnh viễn, một nguồn lợi đời đời. Dòng sông đó và chỉ có dòng sông đó mà thôi mới làm thỏa mãn mọi khát vọng sâu kín nơi tâm hồn con người ở mọi nơi, thuộc mọi lứa tuổi, trải qua mọi thời đại.

Ngày xưa thật là xưa, bên xứ Do-thái, có một thiếu phụ Sa-ma-ri vào một buổi trưa, đi ra múc nước ở một cái giếng tên là Gia-cốp, thì bất ngờ lại gặp Chúa Giê-su, nhơn đi đàng mỏi mệt, đang ngồi nghỉ chân bên giếng nước đó. Khi thấy thiếu phụ ra múc nước, Chúa xin bà cho Ngài uống nước làm cho bà ngạc nhiên vô cùng. Vì bà là người Sa-ma-ri, còn Chúa Giê-su là người Do-thái, mà dân Do-thái thì rất ghét người Sa-ma-ri và không bao giờ muốn giao thiệp với họ cả. Chúa Giê-su không thành kiến, không phân biệt đối xử như thế thường con người chúng ta. Ngài phá bỏ mọi hàng rào ngăn cách, giỡ bỏ mọi định kiến hẹp hòi, ích kỷ. Ngài thật kỳ diệu quá, vĩ đại quá, không một ai giống như Ngài!

Từ chỗ xin nước uống bình thường cho thể xác, Chúa đã mời bà uống nước siêu nhiên, thỏa mãn tâm linh do Ngài ban. Chúa đã phán với bà: “Đức Giê-su đáp: “Ai uống nước nầy (nước uống bình thường của giếng Gia-cốp) rồi cũng khát lại, nhưng uống nước Ta ban cho (tức chính mình Ngài) sẽ chẳng bao giờ khát nữa. Nước Ta ban cho sẽ biến thành suối nước trong người, tuôn tràn sự sống vĩnh phúc.” (Sách Giăng, chương 4, câu 13, 14).

Trong một lần khác, Chúa Giê-su kêu gọi dân chúng rằng: “Đến ngày cuối của kỳ lễ là ngày long trọng nhất, Đức Giê-su đứng dậy, lên tiếng kêu gọi: “Người nào khát hãy đến cùng Ta mà uống! Người nào tin Ta thì sông nước trường sinh sẽ tuôn tràn từ cõi lòng mình, đúng như Thánh Kinh đã dạy.” (Sách Giăng, chương 7, câu 37, 38)

Chúa Giê-su và Thánh Linh của Ngài chính là dòng sông duy nhất đem lại cho con người sự thỏa mãn thuộc linh vĩnh viễn, sâu kín nhất trong tâm hồn. Ngoài Ngài ra, con người không thể nào tìm đâu được sự thỏa mãn quý báu ấy cả. Đó là một chân lý không bao giờ thay đổi và đáng để cho bạn và tôi đem lòng tin trọn vẹn mà nhận lấy ngay hôm nay.

Dòng sông địa lý như dòng sông Thu Bồn ở quê tôi hay các dòng sông khác ở các nơi, chỉ có thể đem lại sự thỏa mãn thuộc thể, tạm thời; nhưng dòng sông thuộc linh sự sống thì sẽ đem lại sự thỏa mãn đời đời cho đời sống  tâm linh con người chúng ta.

Hãy nhận lấy Chúa Giê-su cho chính cuộc đời mình để được tắm mình trong dòng sông thuộc linh vĩnh hằng, hầu kinh nghiệm được những phước hạnh miên viễn từ trời tuôn đổ xuống cho chúng ta. Chúa Giê-su đã và đang tha thiết kêu gọi mỗi một chúng ta: “Người nào khát hãy đến cùng Ta mà uống!”

Nào bạn, còn chần chờ gì nữa mà không đến với Ngài ngay hôm nay là thì thuận tiện, ngay hôm nay là ngày cứu rỗi dành cho bạn đó.

Hãy mau đến tắm mình trong dòng sông phước hạnh là Chúa Giê-su bạn nhé!

Chúa Giê-su đang chờ bạn. Và tôi, tôi cũng đang chờ bạn đến với Ngài nữa.

Mục sư Nguyễn – Đình – Liễu.

 (*): Những câu Kinh thánh trong bài viết là trích từ Kinh thánh Bản Dịch Mới (BDM)

@ LỜI CẦU NGUYỆN TIN CHÚA (GỢI Ý):

“Lạy Đức Chúa Trời là Cha yêu thương của con, con cảm tạ Ngài đã ban Chúa Giê-su xuống thế gian nầy để chịu chết trên thập tự giá đền tội cho con, và Ngài đã sống lại và sống mãi mãi để ban sự sống đời đời cho những ai bằng lòng tin nhận Ngài. Con nhận biết con là tội nhân trước mặt Ngài. Giờ nầy, con bằng lòng mở lòng ra, tin nhận Ngài. Xin Ngài tha thứ mội tội cho con. Nhận con làm con của Ngài và ban cho con sự sống đời đời, ban cho con nước sự sống từ Ngài. Con thành tâm cầu nguyện trong danh Chúa Giê-su Christ. A men!” (A men, có nghĩa là “muốn được như lời vừa cầu xin.”