CON BIẾT ƠN NGÀI…

Thơ: Bình Tú Ngọc

 

Kinh Thánh: Truyền Đạo 12: 6, 7; I Cô-rinh-tô 15: 3, 4

 

Con biết ơn Ngài đã cho con

Linh hồn bất diệt mãi mãi còn

Khi chết thần linh về với Chúa(1)

Thưởng, phạt, chính Ngài, chẳng ai hơn(2)

 

Được làm con Chúa, phước làm sao

Thoát ách quỷ ma đáng sợ nào(3)

Bước đi trong Lời Của Sự Sáng(4)

Hy vọng tương lai thật ngọt ngào(5)

 

Chúa cho con được hầu việc Ngài

Đấng đã yêu con mãi lâu dài(6)

Xin cho con một lòng trung tín

Trái tim nầy yêu Chúa chẳng phai…

 

Con biết ơn Ngài biết bao nhiêu

Dù con tội lỗi chẳng đáng yêu(7)

Ngài thương, Ngài hy sinh mạng sống(8)

Tình yêu của Chúa quá cao siêu…

 

Con biết ơn Ngài mãi mãi thôi

Xin cho tình Chúa mãi lên ngôi

Giúp con xa thế gian phù phiếm(9)

Một đường theo Chúa suốt cuộc đời…

Tháng 11/ 2022!

Bình Tú Ngọc

 

 

(1): Ý từ Truyền Đạo 12: 6, 7

(2): Ý từ Khải Huyền 20: 11-1

(3): Ý từ Công Vụ Các Sứ đồ 26: 18

(4): Ý từ Thi-thiên 119: 105

(5): Ý từ I Phi-e-rơ 1: 3, 4

(6): Ý từ Giăng 13: 1

(7): Ý từ Rô-ma 5: 8

(8): Ý từ I Cô-rinh-tô 15: 3, 4

(9): Ý từ I Giăng 2: 15

Trả lời