TỰ TÌNH MÙA XUÂN

Thơ: Bình Tú Ngọc

Dù không chờ không đợi
Thì Xuân vẫn cứ về
Nhìn trời đất sơn khê
Chuyển sang màu sắc mới…

Kìa mùa Xuân đã tới
Ai chắn được Xuân nào?(1)
Gió Xuân thổi xôn xao
Hương Xuân tràn khắp lối…

Bên hiên ai đứng đợi
Người thân ở xa về
Nôn nao đến khó tả
Ngày sum họp thỏa thuê…

Bao Xuân rồi xa ngái(2)
Quê nhà bao mến thương
Nghe Xuân về trước ngõ
Mà lòng đầy vấn vương…

Mùa Xuân mùa đoàn tụ
Người người về quê thôi
Nhìn dòng người tấp nập
Lòng ngẩn ngơ bồi hồi…

Nhớ quê tạm dưới đất
Hướng Thiên đàng trên cao(3)
Mà lòng bao vui sướng
Quê đời đời tuyệt sao!

Đầu Xuân 2022!
Bình Tú Ngọc

(1): Ý từ thơ Chế Lan Viên:
“Ai đâu trở lại mùa thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng
Với của hoa tươi muôn cánh rã
Về đây đem chắn nẻo xuân sang”
(2): Đã 7 mùa Xuân rồi, từ mùa Xuân 2015 đến nay, chưa được về thăm quê nhà
(3): Theo ý trong Kinh Thánh, sách Hê-bơ-rơ, chương 11, câu 16

Trả lời