Dưỡng Linh: Trầm văn Lộc (Lược dịch)
Chúa có đầy đủ không? Đây không phải là một câu hỏi mẹo, mà là một câu hỏi mà đôi khi chúng ta phải hỏi. Hỏi chính mình, hỏi người khác. Một mặt, làm sao chúng ta có thể có đủ Đức Chúa Trời? Ngài thật hoàn hảo: toàn năng, có mặt khắp nơi và yêu thương chúng ta vô điều kiện. Điều đó nghe có vẻ như lúc nào Ngài cũng ở cùng chúng ta. Mặt khác, nếu Đức Chúa Trời là đủ, tại sao chúng ta lại thấy mình nghi ngờ Ngài hết lần này đến lần khác? Chúng ta quay lưng lại với Ngài, đặt thứ tự ưu tiên của công việc hoặc con người ở vị trí quan trọng hơn Ngài. Thay vì chạy đến với vòng tay yêu thương của Ngài, chúng ta lại chạy trốn. Vấn đề với niềm tin rằng Chúa là đủ, là kết quả của sự đãng trí. Chúng ta đánh mất những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta và không còn tin tưởng vào những lời hứa của Ngài nữa. Rất may là có một giải pháp. Dưới đây là cách khắc phục suy nghĩ của chúng ta khi chúng ta quên rằng Chúa là đủ.
Tại sao chúng ta quên rằng Chúa là đủ
Có rất nhiều trường hợp trong Kinh thánh mà dân sự của Đức Chúa Trời quay lưng lại với Ngài. Người tin Chúa sợ hãi, nghi ngờ, làm mất lòng mọi người và gây những tội lỗi khác. Có nhiều lý do khác nhau, nhưng không có lý do nào là chính đáng cả. Trong cả Cựu ước lẩn Tân ước, chúng ta được cho thấy nhiều ví dụ về hành vi này. Đọc những câu chuyện này ngày hôm nay, chúng ta có thể dễ dàng nhìn lại bằng nhận thức sâu sắc và tự hỏi tại sao họ không vững lòng tin. Tất cả những câu chuyện của họ đều có kết quả tốt đẹp trong cuộc sống hay là trong sự cứu rỗi. Đức Chúa Trời là Đấng thành tín, Ngài giữ mọi lời hứa của Ngài, vậy tại sao họ lại nghi ngờ Ngài?
Câu hỏi hay hơn là, tại sao chúng ta đọc câu chuyện của họ, đặt câu hỏi tại sao họ nghi ngờ, và chính mình cũng vẫn còn đang nghi ngờ? Dường như có điều gì đó về con người khiến chúng ta đặt câu hỏi liệu Chúa có đủ hay không.
Ngay cả khi hôm qua chúng ta nói là Ngài có đủ, thì hôm nay chúng ta có thể thấy mình đang nghi ngờ.
Một ví dụ tuyệt vời có thể được tìm thấy trong Cựu Ước trong Sách Xuất Ê-díp-tô ký. Sau khi Đức Chúa Trời giải thoát dân Y-sơ-ra-ên khỏi ách nô lệ ở Ai Cập, họ có nhiều lý do để tạ ơn và ngợi khen Chúa. Họ vừa thoát khỏi một tình huống tồi tệ nhất trong đời và tương lai của họ với tư cách là một quốc gia có vẻ lạc quan hơn. Tuy nhiên, cuộc sống đơn thuần là không hoàn hảo và giữa sự đau khổ, Chúa không còn đủ cho họ nữa. Chính xác hơn là họ không còn thấy Chúa là đủ nữa.
“Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên oán trách Môi-se và A-rôn tại nơi đồng vắng, nói cùng hai người rằng: Ôi! thà rằng chúng tôi chịu chết về tay Đức Giê-hô-va tại xứ Ê-díp-tô, khi còn ngồi kề nồi thịt và ăn bánh chán hê! Vì hai người dẫn dắt chúng tôi vào nơi đồng vắng nầy đều bị chết đói.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 16: 2-3).
Điều mà lời chứng của họ tiết lộ cho chúng ta thấy đau khổ là lý do khiến chúng ta quên rằng Chúa là đủ. Ở giữa đau khổ, chúng ta dễ dàng đặt câu hỏi về hoàn cảnh của mình, về người khác, về bản thân, và nhất là về Thiên Chúa. Đó là những điều dân Y-sơ-ra-ên đã làm. Họ cằn nhằn về hoàn cảnh của mình, phàn nàn với Môi-se và A-rôn, và khao khát được trở lại Ai Cập. Họ đã mất dấu Chúa.
Chúng ta không khác gì những người Do Thái đó. Chúng ta nữa cũng bước vào sự lãng quên khi chúng ta đau khổ. Hoàn cảnh khiến chúng ta quên đi sự chu cấp của Đức Chúa Trời, con người khiến chúng ta nghi ngờ tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Đau khổ có một cách giúp chúng ta rèn luyện sự tập trung, nhưng thường thì không phải là vào Chúa, và thường cũng không phải là sự tích cực.
Đau khổ, tất nhiên, không ngăn cản chúng ta khỏi Đức Chúa Trời, ít nhất là không phải mãi mãi. Chúng ta học được từ dân Y-sơ-ra-ên lý do tại sao chúng ta quên rằng Đức Chúa Trời là đủ và Kinh thánh cho chúng ta biết tại sao Đức Chúa Trời là đủ.
Kinh Thánh cho chúng ta biết gì về Đức Chúa Trời và sự thành tín của Ngài
“Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở.” (Ma-thi-ơ 7: 7-8)
“Bởi vậy ta nói cùng các ngươi: Mọi điều các ngươi xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin đã được, tất điều đó sẽ ban cho các ngươi.” (Mác 11:24)
Không một lời hứa nào mà Đức Chúa Trời ban cho dân Ngài mà không được thực hiện. Bất kể họ đang ở trong mùa nào, Đức Chúa Trời đã tuân giữ Lời Ngài. Dân Y-sơ-ra-ên nghi ngờ Đức Chúa Trời sau khi họ được giải thoát khỏi Ai Cập,nhưng họ tìm được đường trở lại với Ngài. Và với thời gian, họ đã tìm được đường đến Đất Hứa, đúng như lời Ngài đã hứa.
Câu chuyện này và những câu chuyện khác cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời là đáng tin cậy. Trong khi mọi người có thể thất vọng và hoàn cảnh thay đổi, nhưng Đức Chúa Trời không hề thay đổi. Chúng ta có thể tin cậy Ngài. Vì vậy, khi Chúa Giê-su nói với các môn đồ của Ngài và với chúng ta, rằng các ngươi có thể nhân danh Ta mà cầu xin điều chi mặc dầu, Ta sẽ làm cho, để Cha được sáng danh nơi con. Chúng ta có thể tin Ngài. Một lần nữa, Chúa phải được tin cậy.
Những lời hứa của Ngài đã được thực hiện trong quá khứ, chúng có thể được thực hiện ngày hôm nay.
Hành trình của Cơ-đốc-nhân không phải là không có đau khổ. Chúa Giê-su thậm chí còn phải chịu đau khổ dù Ngài không hề biết tội lỗi. Mặc dù thật tế là như vậy, nhưng chúng ta cũng có thể cố gắng hết sức để giống như dân Y-sơ-ra-ên vào những ngày đẹp nhất của họ: tận tụy, cam kết và tin tưởng. Chúng ta có thể sửa chữa suy nghĩ của mình mỗi khi chúng ta quên Ngài là đủ – đây là 3 bước để làm như vậy:
Hãy nhớ lại
“Tôi sẽ nhắc lại công việc của Đức Giê-hô-va, Nhớ đến các phép lạ của Ngài khi xưa.” (Thi thiên 77:11)
Khi chúng ta quên rằng Chúa là đủ, bước quan trọng nhất mà chúng ta có thể làm tiếp theo là nhớ lại các phép lạ của Ngài.
Sự lãng quên xảy ra khi chúng ta bỏ các lời hứa của Ngài. Sự ghi nhớ trong lòng làm cho các lời hứa đó trở nên quan trọng trở lại. Do đó, khi chúng ta đọc Kinh thánh và tìm hiểu về những lời hứa của Đức Chúa Trời, việc ghi nhớ những gì đã được phán ra sẽ giúp Lời Ngài luôn tươi mới trong tâm trí chúng ta. Chúng ta cần điều đó khi bị tội lỗi cám dỗ hoặc sợ hãi.
Ở trường học, chúng ta dành thời gian để tìm hiểu và học hỏi. Sau khi học, chúng ta lặp đi lặp lại những nghiên cứu đó để chúng ta nhớ những điều đã học. Nếu chúng ta học Lời Đức Chúa Trời theo cách tương tự như vậy, chúng ta sẽ không chỉ học qua loa, nhưng sẽ thu lượm các dữ liệu mà chúng ta có thể và nắm giữ suốt đời.
Chúa tạo dựng nên chúng ta với khả năng để quên. Điều này rất hữu ích để loại bỏ những thông tin không quan trọng và những trải nghiệm tồi tệ. Tuy nhiên, chúng ta đôi khi quên mất những điều có lợi và quan trọng. Ngài cũng đã tạo dựng nên chúng ta với khả năng ghi nhớ. Những gì chúng ta nhớ phản ánh mức độ quan trọng và giá trị.
Nếu chúng ta có thể mở rộng điều này đối với Lời Chúa, chúng ta sẽ giải quyết tốt hơn mọi việc xảy ra theo cách của chúng ta. Những lời hứa của Ngài sẽ mang lại niềm an ủi trong đau khổ, và sự khôn ngoan của Ngài sẽ hướng dẫn chúng ta thay vì bị bối rối. Và niềm vui mừng của Ngài sẽ làm cho những khoảnh khắc tốt đẹp trở nên tươi sáng hơn.
Hãy Cầu Nguyện
“Tức thì cha đứa trẻ la lên rằng: Tôi tin; xin Chúa giúp đỡ trong sự không tin của tôi!”(Mác 9:24)
Đức tin không phải lúc nào cũng đến với chúng ta một cách tự nhiên, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể kết nối với Chúa.
Bất cứ khi nào chúng ta bắt đầu cảm thấy như Ngài không đủ, chúng ta có thể cầu xin Ngài thay đổi điều đó. Cầu xin Đức Chúa Trời thêm cho đức tin vững chắc hơn sẽ ngăn chúng ta đi lạc về hướng tội lỗi.
Chúng ta làm gì khi mối quan hệ giữa con người và con người có vấn đề. Chúng ta giao tiếp, nói chuyện, trao đổi. Đây cũng nên là cách chúng ta tiếp cận với Chúa. Ngài thực sự là đủ, nhưng nếu chúng ta quên, chúng ta có thể xin Ngài nhắc nhở. Chúng ta có thể suy gẫm Lời Ngài và cầu xin rằng chúng ta cảm nhận được lẽ thật đó.
Cảm thấy như Chúa là không đủ, chỉ đơn giản là cảm xúc, không phải là lẽ thật. Nếu cầu nguyện, chúng ta có thể hướng tới một tâm hồn tích cực hơn.
Chạy trốn tội lỗi
“Hãy tránh sự dâm dục. Mặc dầu người ta phạm tội gì, tội ấy còn là ngoài thân thể; nhưng kẻ buông mình vào sự dâm dục, thì phạm đến chính thân thể mình”. (1 Cô-rinh-tô 6:18)
Tội lỗi ngăn cách chúng ta với Đức Chúa Trời. Vì vậy, chúng ta nên cố gắng lánh xa tội lỗi. Một lý do khiến chúng ta tự đánh lừa mình rằng Đức Chúa Trời không đủ là vì chúng ta có một chỗ dành riêng cho Ngài, chúng ta khoanh vùng Ngài lại. Chúng ta cố gắng lấp đầy khoảng trống tầm cỡ của Đức Chúa Trời bằng một thứ gì đó của thế gian nầy. Những cố gắng của chúng ta luôn luôn vô ích. Chúng ta muốn nhiều hơn nữa, nhưng không biết phải đi đâu tìm.
Không có gì đáng ngạc nhiên, Chúa là nơi duy nhất chúng ta có thể đến. Tuy nhiên, nếu chúng ta bám vào tội lỗi, chúng ta sẽ quên Chúa là đủ, hết lần này đến lần khác. Tội lỗi cám dỗ chúng ta bằng cảm giác mạnh, vui vẻ rẻ tiền. Tội lỗi chắc chắn đối xử với chúng ta khác với Đức Chúa Trời, nhưng kết cục luôn giống nhau. Sự trống vắng. Chúa sẽ là đủ khi chúng ta ngưng cố gắng thay thế Ngài.
Kết luận
Sự hay quên của chúng ta sẽ không bao giờ chấm dứt. Phẩm chất đó đã ăn sâu vào con người chúng ta. Và cũng giống như chúng ta quên những bài học được dạy ở trường mà không được thực hành, chúng ta sẽ quên những lời hứa của Chúa nếu chúng ta không cố gắng để ghi nhớ.
Chúa là đủ, nhưng sẽ có một ngày chúng ta sẽ hỏi lại câu hỏi đó. Chúa có đủ không? Chúng ta sẽ đặt câu hỏi giống như lần đầu tiên. Tuy nhiên, chúng ta càng biết nhiều hơn về Lời Ngài, những lời hứa của Ngài, tình yêu của Ngài, chúng ta càng sớm có thể trở về chân lý. Chúa là đủ.
Aaron Brown (Lược dịch: Trầm văn Lộc)
https://www.crosswalk.com/faith/spiritual-life/how-to-fix-our-mindset-when-we-forget-that-god-isenough.html
