Chùm Thơ – Thiên Thi Xướng Họa

Thơ: Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

 

KHÁNH-CHÚC CỬU-TUẦN

Cụ QPMS Phạm Văn Năm

*************

Khánh Chúc Cụ nay “Cửu-Thập” Xuân,

Năm Châu Ðạo Chúa rải muôn dân,

Ba Ngôi Tôn-kính lòng thanh-thản,

Chín Trái Linh ban dạ hỷ-hân.

Tóc bạc Mão-triều ơn thấm gội,

Cháu con cơ-nghiệp phước Thiên-Ân.

Chúa ban đại-lão Trăm Năm lẻ…,

Phúc, Lộc, Thọ, Khương, gấp bội phần.

*******************

 

Ðếm Ngày Ân-Phước

—————–

 Thôi đếm Xuân đi chẳng thấy già,

Ðếm Ngày Ân-Phước sẽ đăng hoa,

Nghiêng tai lắng đợi, Cha nhân-ái,

Ngước mắt ngửa trông, Chúa thái-hòa.

Ðồng-nội bướm hoa hương sắc lạ,

Sơn-lâm cầm thú khải hòa ca,

Thiên-thơ bình vịnh mai chiều tối,

Sống-Ðạo sao cho “Ðẹp Ý Cha”.

               Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

            Kính Ðề-Tặng

                                   Panorama City, 29.08.06

 THEO DẤU CHÂN PHAO-LÔ (I)

————

Một chuyến du-hành Tiểu Á-Châu,

Thỏa lòng mong-ước đã từ lâu.

Leo lên nhiều bậc trên đồi núi,

Chui xuống bảy tầng dưới hố sâu.

Hầm mộ âm-u lưu dấu cũ,

Giáo-đường rạng-rỡ chẳng còn đâu!?

Thành-tâm cảm-tạ ơn Thần-hựu,

Ðoái nhậm lời con lúc nguyện cầu.

 Cụ Bà QP MS Phạm-Văn-Năm (1989)

 

BÀI HỌA

Tiểu-Á vang danh khối Ngũ Châu,

Ðang thăm, vẫn nghĩ, cũng còn lâu!

Trăm hàng thang đục lưng-chừng núi,

Bảy lớp hang đào hun-hút sâu.

Tích cũ còn chăng ngôi mộ cổ !?

Chuyện xưa chẳng thấy thánh-tòa đâu !?

Phận hèn nào dám ơn Cha đãi,

Thỏa mãn lòng con đã khẩn-cầu.

  Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

THEO DẤU CHÂN PHAO-LÔ (II)

——————

Hành-trình truyền-giáo của Phao-Lô,

Cố bước theo chân vị sứ-đồ,

Lời Chúa đồn vang vùng Tiểu-Á,

Tin-Lành phổ-biến khắp thành-đô.

Mười Hai Hội-thánh ghi hình rõ,

Hăm Bốn địa-danh với nấm mồ.

Khổ nhọc hy-sinh truyền đạo sống,

Công-lao Chúa thưởng chẳng hư vô.

 Cụ Bà QP MS Phạm-Văn-Năm (1989)

BÀI HỌA

Bước đường tuyên-đạo Thánh Phao-Lô,

Noi dấu người xưa phận giáo-đồ,

Thánh vịnh truyền-thông vang Tiểu-Á,

Phúc-Âm phổ-cập dội kinh-đô.

Cổ-thành Hăm Bốn còn ghi dấu,

Thánh-thất Mười Hai, một nấm mồ !

Chạnh nhớ bao gương xưa tuận đạo !

Lưu-phương linh-vụ há hư-vô!?

 Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

 

 SỨ-ÐỒ GIĂNG BỊ ÐÀY TẠI ÐẢO BÁT-MÔ

————

Vì danh của Chúa phải lưu-đầy,

Hoang-đảo một mình chịu đắng cay,

Mạng-lịnh Chúa truyền qua khải-tượng,

Lời thơ cảnh-cáo thế-gian này.

Hỡi ai trung-tín nên chờ đợi,

Vật chất phồn-hoa chớ đắm say.

Thoát khỏi họa tai nơi hỏa ngục,

Tôn vinh chúc tụng Chúa đêm ngày.

 Cụ Bà QP MS Phạm-Văn-Năm (1989)

BÀI HỌA

Ðảo vắng cô-đơn chịu khổ đầy,

Ngôi-Lời rao-báo gánh chua-cay,

Nhận chân sứ-điệp qua cơn mộng,

Cảnh-giác truyền-rao hạ-giới này.

Bền chí, gìn lòng, trau tín-lý,

Chuyên-tâm giữ-ý tránh mê say.

Chờ ngày tiệc cưới Chiên Con đến,

Khải-khúc suy-tôn Chúa mỗi ngày.

  Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

THĂM VỊNH HẠ LONG

Cảm-tác

————

Hạ-Long cảnh trí thật nên thơ,

Viễn-khách tham-quan luống thẫn-thờ,

Hang động điệp-trùng say cõi mộng,

Tàu bè tấp-nập tỉnh cơn mơ.

Kia Hòn Trinh-Nữ khoe hình rõ,

Nọ Ðảo Bồ-Nâu phủ bóng mờ.

Cẩm-tú giang-sơn đây Việt-Quốc,

Quyền năng Chúa tạo có ai ngờ.

  Cụ Bà QP MS Phạm-Văn-Năm  (1989)

Kính Phụng-Họa Nguyên-Vận

Non sông cẩm-tú khiến Nàng thơ,

Thất-thập Niên dư cũng thẫn-thờ,

Cốc nọ kỳ-công dường mộng-ảo !?

Hòn kia huyền-bí ngỡ trong mơ.

Hoài-hương viễn-khách thăm quê cũ,

Cảm-kích hương xưa mắt lệ mờ.

Một giải sơn-hà non nước Việt,

Tham-quan mới biết dám đâu ngờ.

                                                            Linh-Ân Nguyễn-Thiện-Nhân

Trả lời