Thơ: Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
(Ma-thi-ơ 7:7)
Ngày kia thức dậy sáng tinh mơ,
Tất tả bao công tác chực chờ,
Việc nhỏ, việc to mong thỏa đáng,
Nguyện cầu ban sáng đã làm ngơ !
Rồi bao reng rối bủa vây quanh,
Mọi gánh ưu tư chợt đến nhanh !?
Tự vấn: ”Chúa sao Ngài chẳng giúp !?
“Con ơi ! quên khẩn nguyện tâm thành ?!
Nhiều lần mong diện kiến Thiên Nhan,
Tự quyết sở xoay thoát khổ nàn !
Vẳng tiếng dịu êm lời nhắn nhủ:
“Sao không tham vấn Chúa bình an !?”
Vẫn mong vui khỏe đẹp an nhiên,
Vất vả, sầu tư, cứ quấn bên,
Trách Chúa sao Ngài không mở lối !?
Con nào: “Tìm Thánh ý răn khuyên !”
Hừng đông tỉnh giấc sáng hôm nay,
Lòng dặn lòng ghi nhớ mỗi ngày,
Công việc đa đoan dầu phải quyết,
Khẩn xin Kiên-Định nhớ làm ngay.
Linh-Ân Nguyễn Thiện Nhân
(Chuyển-ngữ / Diễn ý)
The Difference
I got up early one morning,
And rushed right into the day;
I had so much to accomplish,
That I didn’t have time to pray.
Troubles just tumbled about me,
And heavier came each task;
“Why doesn’t God help me?” I wondered.
He answered, “You didn’t ask.”
I tried to come into God’s presence;
I tried all my keys at the lock;
God gently and lovingly chided,
“My child, you didn’t knock.”
I wanted to see joy and beauty,
But the day toiled on gray and bleak;
I wondered why God didn’t show me;
He said, “You did not seek.”
I woke up early this morning,
And paused before entering the day;
I had so much to accomplish
That I had to take time to pray.
Author Unknown
