THÁNG NĂM LẠI ĐẾN, HOA HỒNG CON DÂNG!

Thơ: Bình Tú Ngọc

Mẹ ơi, con nhớ Mẹ nhiều
Dù cho xa Mẹ nhiều chiều…tháng… năm
Khi xưa Mẹ ẵm con nằm
Mẹ ru con ngủ, đêm rằm đẹp xinh
Mùa Hè trăng sáng lung linh
Mùi rơm, mùi lúa quanh mình thỏa vui…
Nhưng, thật bất ngờ quá thôi
Sớm mai mùa Hạ, Mẹ rời đi xa (*)
Mẹ đi về ở Thiên Hà
Nơi “Miền Vinh Hiển” ngọc ngà, vinh quang
Chúng con còn ở trần gian
Nhớ thương Mẹ, nhớ ngút ngàn Mẹ ơi!
Mẹ đi về ở trên trời
Chúng con nhớ Mẹ cả đời không nguôi
Dù tạm xa cách Mẹ thôi
Nhưng hình bóng Mẹ không rời chúng con
Trong niềm tin Chúa sắc son
Tương lai gặp lại Mẹ, con vui mừng
Nhớ Mẹ,
nước mắt…
rưng rưng…
Tháng Năm lại đến,
hoa hồng con dâng!

California, tháng 4/ 2021
Bình Tú Ngọc
(*): Mẹ được Chúa đưa về “Miền Vinh Hiển” vào tháng 5/ 1972, đến nay đã 49 năm rồi.

Trả lời