Thơ: Bình Tú Ngọc
Một năm đã trôi qua
Vi-rút cúm Chi-na
Hoành hành khắp sơn hà
Gây đau thương tang tóc
Cho bao người bao nhà…
Một năm đã trôi đi
Nhiều lo buồn chi chi
Vì dịch cúm Co-vi (covid)
Đem lây lan, gây nhiễm
Khiến bao người ai bi…
Một năm nữa qua rồi
Bao lo lắng, bồi hồi
Từ cúm Tàu đó thôi
Cả triệu người đã chết
Không còn sống trên đời…
Có ai ngờ cúm Tàu
Xuất hiện, lan rất mau
Làm hỏng bao kế hoạch
Bao dự định của nhau…
Cuộc đời đầy bất ngờ
Không giống như là mơ
Tưởng bình hòa, an ổn (1)
Tai họa đến không chờ…
Cuộc đời nầy phù du
Mới sáng chợt tối mù
Hãy mau tin nhận Chúa
Cuộc đời phước muôn thu…
Một năm mới trước thềm
Bao ước mơ êm đềm
Như đang chờ đang đợi
Mong bạn nhận phước thêm…
Phước lớn nhất cuộc đời (2)
Không gì hơn bạn ơi
Khi có Giê-su ngự
Trong lòng bạn không rời…
Cuối năm 2020
Bình Tú Ngọc
(1): Giê-rê-mi 8: 11
(2): Thi-thiên 16: 2
