Ước Mơ

Thơ: AN BÌNH

Đã có bao lần ta ước mơ,
Làm chim tung cánh khắp chân trời;
Làm loài cá lặn, bơi trong biển,
Làm người ngang dọc đứng giữa trời.

Đã biết bao lần ta ước mơ,
Giàu sang phú quí cả cuộc đời;
Quyền cao chức trọng, được lên ngôi,
Tay ôm ước vọng đời cao cả.

Nhưng đã bao năm, vẫn ngậm ngùi,
Vẫn trong ảo tưởng của mình thôi;
Vẫn trong ký ức lòng khao khát,
Vẫn với ước mơ, vẫn ngạo đời.

Rồi có một lần trong ước mơ,
Ta nghe tiếng Chúa bao trìu mến;
Con hãy dâng Ta cuộc sống mình,
Ta sẽ cho con ước mộng lành.

Ta liền theo Chúa từ dạo ấy,
Ta thấy yên vui, thấy dịu hiền;
Ta đem mơ ước dệt trong Chúa,
Ngài khẻ bảo ta, hãy đợi chờ.

Ước mơ ta nay, chẳng ngạo đời,
Chẳng cần tiền bạc sống vui chơi;
Chẳng cần quyền thế để che trời,
Chẳng cần nhung lụa, chỉ thế thôi.

Nhưng cần mục đích sống trong đời,
Yêu kẻ lầm đường, lạc lối, xấu xa;
Yêu những linh hồn đơn chiếc, phiếm hoa,
Yêu những kẻ mù lòa trong tăm tối.

Ta đã đi qua một quảng đời,
Nhìn hoa rộ nở khắp muôn nơi;
Nhìn đau thương đến với mọi người,
Thấy phước hạnh cho người tin yêu Chúa.

AN BÌNH

Trả lời